Chương 11: Trúc Cơ Của Cái Chết

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 11: Trúc Cơ Của Cái Chết

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 11 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khi viên Trúc Cơ Đan trượt xuống cổ họng, nó không hề tan chảy một cách êm dịu, mà bùng nổ dữ dội.
"Ầm!"
Một luồng năng lượng nóng bỏng, tinh thuần nhưng cuồng bạo tựa dung nham núi lửa, lập tức bùng phát trong đan điền của Nguyên Phàm. Sức mạnh của nó dữ dội gấp trăm lần toàn bộ linh lực ở Luyện Khí Tầng Ba mà hắn sở hữu.
Cơ thể hắn, vốn đã không ổn định vì Tạp Linh Căn, lập tức mất đi sự kiểm soát.
Năm loại linh khí trong viên đan dược xung đột dữ dội với nhau. Chúng tựa như năm con ngựa hoang, xé toạc kinh mạch vốn đã mỏng manh của hắn.
"Grà!"
Nguyên Phàm gầm lên một tiếng đau đớn. Hắn cố gắng vận dụng phương pháp cân bằng Ngũ Hành đã tìm ra khi đột phá Luyện Khí Tầng Một. Hắn dùng ý chí của mình làm trục, cố gắng ép chúng xoay tròn theo quỹ đạo.
Thế nhưng, đây là Trúc Cơ Đan. Năng lượng của nó quá đỗi khủng khiếp.
Ý chí của hắn chỉ cầm cự được vỏn vẹn ba giây.
Sau ba giây, vòng xoáy cân bằng vỡ nát. Năng lượng cuồng bạo mất kiểm soát hoàn toàn, xé toạc kinh mạch của hắn như xé giấy. Chúng đâm thẳng vào đan điền, nơi chứa đựng toàn bộ tu vi của hắn.
Một tiếng nổ nhỏ nhưng chói tai vang lên từ sâu bên trong cơ thể hắn.
Đan điền vỡ nát. Linh lực tan rã. Cơ thể hắn nổ tung từ bên trong.
Hắn chết lần thứ mười tám.
...
"Hộc!"
Nguyên Phàm mở bừng mắt. Hắn vẫn ngồi xếp bằng trong sơn động. Viên Trúc Cơ Đan vẫn còn nằm trong tay hắn, chưa kịp nuốt. Hắn đã trở về thời điểm mười giây trước.
Mồ hôi lạnh túa ra, ướt đẫm lưng áo. Cơn đau đớn kinh hoàng khi cơ thể nổ tung vẫn còn ám ảnh rõ mồn một trong tâm trí hắn.
"Không được. Năng lượng quá mạnh. Không thể dùng ý chí để ép buộc." Hắn lẩm bẩm, bàn tay run rẩy.
Người bình thường, khi đột phá Trúc Cơ chỉ có duy nhất một cơ hội. Thất bại đồng nghĩa với cái chết, không có chuyện làm lại. Nhưng hắn thì khác, hắn có cơ hội thứ hai.
Hắn hít một hơi thật sâu. "Lần này, không thể ép buộc. Phải 'dẫn dắt'."
Hắn nuốt viên đan dược một lần nữa.
"Ầm!"
Năng lượng lại bùng nổ. Lần này, Nguyên Phàm không cố gắng tạo ra vòng xoáy. Hắn thả lỏng ý chí, để mặc cho dòng năng lượng tàn phá. Nhưng hắn dùng toàn bộ tinh thần lực, cố gắng "thuyết phục", "dẫn dắt" một phần nhỏ của dòng năng lượng đó, hướng nó về phía bức tường vô hình ngăn cách giữa Luyện Khí và Trúc Cơ.
Đây chính là "Trúc Cơ Chi Môn". Chỉ cần phá vỡ nó, hắn sẽ thành công.
Dòng năng lượng dung nham, dưới sự dẫn dắt yếu ớt của hắn, lao thẳng vào cánh cửa vô hình đó.
"Keng!"
Kết quả như trứng chọi đá.
Cánh cửa Trúc Cơ chỉ rung lên một chút. Ngược lại, một lực phản chấn khủng khiếp dội ngược lại, xuyên qua dòng năng lượng, đánh thẳng vào linh hồn và nội tạng của Nguyên Phàm.
"Phụt!"
Hắn hộc máu, nội tạng đã biến thành một đống bầy nhầy.
Hắn chết lần thứ mười chín.
...
"Hộc... hộc... hộc..."
Nguyên Phàm tỉnh lại. Lần này hắn không thể đứng dậy nổi, chỉ có thể bò lết trên mặt đất, nôn khan. Linh hồn hắn đau đớn tột độ. Hai lần thất bại liên tiếp, hai cái chết kinh hoàng, đã đẩy hắn đến giới hạn của sự chịu đựng.
"Năng lượng không đủ... không, năng lượng đủ, nhưng bức tường đó quá cứng!"
Hắn ngồi dựa vào vách đá lạnh lẽo, nhìn viên Trúc Cơ Đan trong tay. Đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy bất lực đến vậy. Dù có chết thêm mười lần nữa, nếu không tìm ra cách, hắn cũng không thể phá vỡ cánh cửa đó.
"Dùng năng lượng sống... để phá vỡ một cánh cửa của sự sống... Chẳng khác nào dùng nước để phá vỡ nước." Nguyên Phàm lẩm bẩm.
Rồi đột nhiên, hắn khựng người lại.
Một tia sáng chợt lóe lên trong đầu.
"Nước... không phá được nước. Nhưng... băng thì sao?"
Hắn chợt nhớ đến mảnh pháp tắc đặc biệt ẩn chứa trong linh hồn mình.
Trúc Cơ Chi Môn là một rào cản của "sự sống", ngăn cản phàm nhân tiến lên một cấp độ sinh mệnh cao hơn. Năng lượng của Trúc Cơ Đan, dù cuồng bạo, cũng là năng lượng thuộc về "sự sống".
Nhưng hắn thì khác, hắn có thứ mà không ai khác sở hữu.
Hắn có "Tử Linh Khí". Hắn có sức mạnh của "cái chết".
"Nếu dùng 'sống' không thể phá được... vậy thì dùng 'chết' để ăn mòn nó thì sao?"
Một ý nghĩ điên rồ, chưa từng có tiền lệ, chợt xuất hiện trong đầu hắn. Hắn sẽ dùng "Tử Vong Hồi Đãng" để thử nghiệm một con đường nghịch thiên!
Hắn điều chỉnh lại hơi thở. Lần này, hắn không còn chút do dự nào.
Hắn nuốt viên Trúc Cơ Đan lần thứ ba.
"Ầm!"
Năng lượng bùng nổ. Kinh mạch hắn lại bắt đầu rách toác. Nhưng Nguyên Phàm mặc kệ cơn đau đớn.
Hắn không cố gắng kiểm soát dòng năng lượng từ viên đan. Hắn dồn toàn bộ tinh thần lực, triệu hồi luồng "Tử Linh Khí" lạnh như băng từ sâu trong linh hồn mình.
"Ăn mòn nó!"
Theo lệnh của hắn, luồng tử khí xám tro không tấn công dòng năng lượng sống kia, mà nó tựa như một mũi khoan vô hình, lao thẳng đến "Trúc Cơ Chi Môn".
Nếu năng lượng của đan dược là một cái búa tạ, thì Tử Linh Khí lại là một loại axit cực mạnh.
"Xì... xì..."
Nguyên Phàm nghe thấy âm thanh ăn mòn vang vọng trong tâm trí. Bức tường Trúc Cơ kiên cố, dưới sự xâm thực của Tử Linh Khí, bắt đầu xuất hiện những vết rạn nứt!
"Chính là lúc này!"
Nguyên Phàm gầm lên, chuyển hướng ý chí, thô bạo ép toàn bộ dòng năng lượng dung nham của Trúc Cơ Đan, đập thẳng vào những vết nứt đó!
"RẮC... ẦMMMMMM!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ sâu bên trong cơ thể hắn.
Bức tường Trúc Cơ... vỡ tan hoàn toàn!
Dòng năng lượng cuồng bạo như tìm thấy lối thoát, ồ ạt chảy qua cánh cửa đã vỡ nát, tràn vào đan điền của hắn.
Đan điền của hắn, vốn chỉ như một cái cốc nhỏ, lập tức bị nong rộng ra, mở rộng gấp mười lần, biến thành một cái hồ nhỏ.
Toàn bộ linh khí dạng sương mù của hắn bị hút vào, nén ép lại. Dưới áp lực khủng khiếp của dòng năng lượng mới, chúng bắt đầu ngưng tụ.
Từ dạng khí, chúng dần biến thành dạng lỏng.
"Tí tách..."
Một giọt. Hai giọt.
Những giọt linh dịch Ngũ Hành đầu tiên, lấp lánh năm màu sắc rực rỡ, rơi xuống đáy đan điền.
Hơi thở của Nguyên Phàm trở nên sâu và dài. Cả cơ thể hắn như được lột xác hoàn toàn. Lớp da bên ngoài bong ra, để lộ làn da mới mịn màng hơn. Xương cốt kêu răng rắc, trở nên cứng rắn. Vết thương trên vai và trên người do trận chiến với Lý Tam, Vương Hổ để lại, khép miệng với tốc độ mà mắt thường có thể nhìn thấy.
Hắn mở mắt ra.
Thế giới trước mắt hắn đã hoàn toàn thay đổi. Hắn có thể nhìn rõ từng hạt bụi li ti trong hang động, nghe thấy tiếng nước rỉ rả cách đó cả trăm trượng. Một luồng sức mạnh bùng nổ khắp cơ thể hắn.
Hắn đã không còn là Luyện Khí nữa.
Hắn đã là... Trúc Cơ Tầng Một!
Nguyên Phàm đứng dậy, nắm chặt tay. Hắn không chỉ đột phá thành công, mà còn tìm ra con đường tu luyện của riêng mình. Một con đường mà không một ai khác trong thế giới này có thể sao chép.
Một con đường dùng chính cái chết, để định đoạt sự sống.