Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 12: Tử Linh Đạo Cơ
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 12 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong sơn động tăm tối, Nguyên Phàm chậm rãi mở mắt.
Trong không khí, hắn không còn chỉ cảm nhận được khí tức thông thường. Giờ đây, hắn có thể 'nhìn thấy' rõ ràng từng tia linh khí ngũ hành mỏng manh lơ lửng, và cả luồng tử khí xám tro nhàn nhạt ẩn sâu bên trong.
Hắn cúi đầu, nhìn vào bên trong cơ thể mình.
Đan điền của hắn, vốn dĩ chỉ là một vùng khí hải mờ mịt, giờ đã hóa thành một 'hồ' nhỏ đường kính chừng vài trượng. Dưới đáy hồ, thay vì linh khí dạng sương mù, là một lớp linh dịch năm màu đang lấp lánh. Mỗi giọt linh dịch này đều chứa đựng năng lượng tinh thuần gấp mười lần tổng tu vi Luyện Khí Tầng Ba trước đây của hắn.
Đây chính là Trúc Cơ!
Nhưng Đạo Cơ của hắn không giống bình thường.
Chính giữa hồ nước năm màu ấy, một sợi chỉ màu xám tro, nhỏ như sợi tóc, đang lẳng lặng trôi nổi. Đó chính là mảnh pháp tắc 'Tử Linh'. Nó không hề xung đột với linh dịch ngũ hành, mà ngược lại, nó giống như một mỏ neo, một trục tâm, giữ cho năm loại linh lực vốn mâu thuẫn của Tạp Linh Căn phải xoay tròn theo một trật tự hoàn hảo.
Đây không phải là Ngũ Hành Đạo Cơ, cũng không phải Đạo Cơ bình thường.
Nguyên Phàm tự gọi nó là "Tử Linh Đạo Cơ". Một nền tảng tu luyện được xây dựng trên chính cái chết.
Hắn thử vận chuyển linh lực. Dòng linh dịch ngũ sắc, mang theo một tia tử khí xám tro, lưu chuyển trong kinh mạch đã được mở rộng. Tốc độ nhanh hơn, sức mạnh bùng nổ hơn hẳn.
Nguyên Phàm đứng dậy, vươn ngón tay, chạm nhẹ vào vách đá của sơn động.
Hắn không dùng linh lực ngũ hành. Hắn chỉ điều động một tia "Tử Linh Khí" tinh thuần từ trong Đạo Cơ.
Ngón tay hắn chạm vào vách đá.
Không có tiếng động. Không có vụ nổ.
Một cảnh tượng kỳ dị diễn ra. Tảng đá nơi ngón tay hắn chạm vào không hề vỡ nát, mà nó "chết".
Màu sắc của tảng đá nhanh chóng chuyển sang xám xịt. Toàn bộ linh khí, toàn bộ sinh cơ yếu ớt ẩn chứa trong vật chất, bị rút cạn chỉ trong nháy mắt. Tảng đá cứng rắn biến thành bụi phấn, lả tả rơi xuống đất.
Nguyên Phàm rụt tay lại, hít một hơi khí lạnh.
Đây không còn là khả năng "ăn mòn" yếu ớt như khi hắn đối phó với Lý Tam. Đây chính là "Thôn Phệ Sinh Cơ"!
Năng lực "Tử Linh" của hắn, sau khi đột phá Trúc Cơ, đã tiến hóa.
Hắn kiểm tra lại chiến lợi phẩm. Túi trữ vật của Vương Hổ không chứa nhiều, chỉ vài chục viên linh thạch hạ phẩm, vài bình Tụ Khí Đan giờ đã vô dụng với hắn, và một quyển trục võ kỹ rách nát tên là "Nham Quyền" – một võ kỹ cấp thấp thuộc tính Thổ.
Nguyên Phàm cất tất cả đi. Hắn nhìn xuống bộ y phục rách rưới, dính đầy máu của mình.
Vấn đề lớn nhất đã đến.
Làm sao để trở về?
Hắn, Nguyên Phàm, là một "phế vật Tạp Linh Căn" nổi tiếng của Tạp Dịch Viện. Hắn biến mất một đêm, rồi quay về với tu vi Trúc Cơ Tầng Một?
Nếu chuyện này mà truyền ra, hắn sẽ không nhận được sự tán thưởng. Hắn sẽ bị coi là quái vật. Hắn sẽ bị các Trưởng lão, thậm chí là Tông chủ, bắt giữ để tra khảo. Dị năng "Tử Vong Hồi Đãng", pháp tắc "Tử Linh", viên Trúc Cơ Đan... tất cả sẽ bị phơi bày. Hắn sẽ bị xẻ thịt ra để nghiên cứu.
Hắn tuyệt đối không thể để lộ tu vi.
Nhưng làm sao để che giấu? Tu vi Trúc Cơ khác hẳn Luyện Khí. Khí tức của hắn đã thay đổi về bản chất. Bất cứ ai có tu vi cao hơn đều có thể nhìn thấu. Hắn lại không có công pháp ẩn tàng khí tức cao cấp nào cả.
"Ẩn tàng..."
Nguyên Phàm chợt sững sờ. Hắn cúi đầu, nhìn vào Đạo Cơ của mình.
"Đúng rồi... ta cần gì công pháp ẩn tàng?"
Bản chất của "Tử Linh" là gì? Là tĩnh lặng. Là kết thúc. Là sự che giấu cuối cùng.
Hắn nhắm mắt lại. Hắn không cố gắng dùng linh lực ngũ hành để che đậy khí tức của mình. Hắn làm ngược lại. Hắn điều động sợi "Tử Linh Khí" xám tro trong Đạo Cơ, không phóng ra ngoài, mà để nó bao bọc, che phủ lấy hồ linh dịch ngũ sắc của mình.
"Xì..."
Như một tấm màn che, toàn bộ khí tức bùng nổ của Trúc Cơ Tầng Một, toàn bộ sự lưu chuyển linh lực, lập tức bị tấm màn xám tro đó nuốt chửng, che lấp hoàn toàn.
Nguyên Phàm mở mắt ra. Hắn cảm nhận lại bản thân.
Toàn bộ sức mạnh vẫn ở đó, ẩn giấu bên dưới, sẵn sàng bùng nổ bất cứ lúc nào. Nhưng từ bên ngoài, Đạo Cơ của hắn như một vũng nước "chết", không một gợn sóng, không một tia linh khí nào rò rỉ ra ngoài.
Khí tức của hắn... đã biến mất hoàn toàn.
Giờ đây, hắn trông còn yếu ớt hơn cả trước kia. Hắn không giống một tu sĩ, mà giống như một phàm nhân thật sự, một người bệnh nặng vừa trải qua một trận thập tử nhất sinh, khí huyết suy nhược.
"Hoàn hảo."
Nguyên Phàm mỉm cười. Đây chính là lớp ngụy trang tốt nhất.
Hắn xé rách thêm vài chỗ trên quần áo, bôi thêm chút bùn đất lên mặt, cố tình làm cho vết thương trên vai vốn đã lành bảy tám phần rỉ máu trở lại. Hắn biến mình thành một kẻ vừa may mắn thoát chết từ miệng yêu thú.
Trời đã gần sáng.
Nguyên Phàm lẳng lặng rời khỏi sơn động, xóa sạch mọi dấu vết. Hắn không quay về từ đường Hậu Sơn, mà vòng một vòng lớn, đi từ cổng chính của Tạp Dịch Viện trở lại.
Khi hắn lảo đảo bước vào phòng củi, vài tên tạp dịch dậy sớm nhìn thấy hắn, chúng chỉ nhếch mép cười khinh bỉ.
"Nhìn kìa, tên phế vật đó lại đi đâu cả đêm. Chắc lại trốn việc, bị yêu thú cấp thấp đuổi chạy trối chết rồi."
Nguyên Phàm không nói gì, chỉ cúi đầu, run rẩy lết về đống rơm rạ của mình.
Hắn nằm xuống, nhắm mắt lại, hơi thở yếu ớt.
Không một ai biết, trong đống rơm bẩn thỉu nhất của Tạp Dịch Viện, một tu sĩ Trúc Cơ vừa được sinh ra.
Bọn họ thấy hắn là rác rưởi.
Nhưng hắn, mới chính là cái chết đang ẩn mình ngay dưới chân bọn họ.