Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 13: Lớp Vỏ Bọc Kẻ Vô Dụng
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 13 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Ánh nắng ban mai yếu ớt xuyên qua khe hở của phòng củi, chiếu lên khuôn mặt tái nhợt của Nguyên Phàm.
Hắn "mệt mỏi" mở mắt, ho khan vài tiếng, âm thanh khô khốc và yếu ớt vang lên. Vài tên tạp dịch khác đã thức dậy, thấy bộ dạng của hắn liền cười khẩy.
"Nhìn kìa, tên phế vật tối qua trốn đi chơi, bị yêu thú dọa cho suýt chết rồi."
"Trông bộ dạng hắn kìa, ta cá là hôm nay hắn chẳng gánh nổi hai thùng nước đâu."
Nguyên Phàm lẳng lặng chống tay, "khó khăn" lắm mới đứng dậy được. Hắn cảm nhận sức mạnh tựa biển cả đang cuộn trào bên trong Tử Linh Đạo Cơ, nhưng bên ngoài, hắn vẫn chỉ là một phàm nhân bệnh tật, khí huyết suy nhược. Lớp ngụy trang bằng Tử Linh Khí quá hoàn hảo, nó không chỉ che giấu tu vi mà còn mô phỏng chân thực đến mức như thể hắn đang hấp hối.
Hắn không nói lời nào, lảo đảo xách lấy hai thùng gỗ lớn, rồi đi về phía suối Thanh Hàn.
Hắn vẫn phải làm công việc của mình. Càng tỏ ra bình thường theo tiêu chuẩn của một "kẻ vô dụng", hắn càng an toàn.
Con đường núi dốc và trơn trượt. Trước đây, với cơ thể Luyện Khí Tầng Ba, hắn gánh hai thùng nước đầy vẫn phải nghiến răng chịu đựng. Giờ đây, với thân thể Trúc Cơ, hai thùng nước này nhẹ tựa lông hồng.
Nhưng hắn không thể để lộ.
Hắn cố tình bước đi loạng choạng, thở dốc. Hắn điều khiển cơ bắp để mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, diễn vai một kẻ kiệt sức một cách hoàn hảo.
Đang đi được nửa đường, một tên tạp dịch Luyện Khí Tầng Hai cố tình đi ngang qua, huých mạnh vào vai hắn: "Cút ra, đồ vô dụng, cản đường!"
Nếu là trước đây, cú huých này đủ sức khiến hắn ngã chỏng vó, đổ hết nước.
Nhưng lần này, Nguyên Phàm chỉ "lảo đảo" một chút. Hai thùng nước nặng trĩu nghiêng ngả, tưởng chừng sắp đổ đến nơi.
"Grừ..." Nguyên Phàm "nghiến răng", gồng hết cơ bắp bên ngoài, để lộ gân xanh trên trán, "vất vả" lắm mới giữ thăng bằng được cho hai thùng nước.
Chỉ có hắn biết, mình chỉ dùng một phần vạn sức mạnh của Trúc Cơ. Hắn điều khiển cơ bắp chính xác đến từng thớ thịt để giữ cho thùng nước không đổ, nhưng vẫn tạo ra vẻ ngoài chật vật nhất có thể.
Tên tạp dịch kia "Hừ" một tiếng, khinh bỉ bỏ đi. Hắn không hề mảy may nghi ngờ, chỉ nghĩ Nguyên Phàm hôm nay gặp may.
Nguyên Phàm tiếp tục gánh nước, ánh mắt không chút thay đổi. Quyền kiểm soát sức mạnh này chính là lợi ích lớn nhất của cảnh giới Trúc Cơ.
Giữa trưa, khi đám tạp dịch đang mệt mỏi dùng bữa, Quản sự mặt sẹo đột ngột xuất hiện. Gã là một tu sĩ Luyện Khí Tầng Tám, với khí tức âm trầm, là kẻ có quyền sinh sát tuyệt đối ở khu tạp dịch này.
"Vương Hổ và Lý Tam đâu?" Gã Quản sự quát lên, tiếng nói mang theo linh lực khiến đám đông im bặt.
Không ai trả lời.
"Ta hỏi lại lần nữa, hai tên đó đâu? Sáng nay đến giờ không thấy điểm danh làm việc!" Quản sự mặt sẹo tức giận. Tạp dịch trốn việc vốn là chuyện thường, nhưng trốn cả ngày không thấy mặt thì lại là chuyện lớn.
Tất cả tạp dịch đều lắc đầu.
Ánh mắt của Quản sự quét qua từng người một. Khi gã nhìn thấy Nguyên Phàm, gã chỉ nhíu mày. Nguyên Phàm đang co ro trong góc, ho sù sụ, mặt trắng bệch như xác chết, đến bát cháo loãng trên tay còn không bưng nổi.
"Phế vật!" Quản sự mặt sẹo lẩm bẩm, lập tức bỏ qua hắn. Gã không tin một kẻ nửa sống nửa chết như Nguyên Phàm lại có thể liên quan gì đến hai tên Luyện Khí Tầng Bốn, Tầng Năm kia.
"Một đám vô dụng!" Quản sự gầm lên. "Tất cả đi tìm cho ta! Lục soát Hậu Sơn! Nếu là trốn việc, bắt về đánh gãy chân! Nếu bị yêu thú giết, cũng phải mang xác về!"
Tạp Dịch Viện lập tức trở nên náo loạn. Tất cả mọi người bị lùa đi tìm kiếm.
Nguyên Phàm, vì bộ dạng "bệnh nặng" của mình, được miễn, hay đúng hơn là bị lãng quên. Hắn được lệnh ở lại quét dọn nhà ăn.
Khi tiếng ồn ào đã đi xa, Nguyên Phàm chậm rãi đứng dậy. Hắn cầm cây chổi, lẳng lặng quét dọn những mẩu thức ăn thừa trên sàn nhà. Khuôn mặt hắn vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt sâu thẳm lại lạnh như băng.
Vương Hổ và Lý Tam. Hai người bọn họ đã biến mất vĩnh viễn, bị tử khí ăn mòn đến không còn dấu vết. Bọn họ sẽ không bao giờ tìm thấy.
Sự hỗn loạn này chính là cơ hội của hắn.
Không ai còn để ý đến "tên phế vật" này nữa. Hắn có thể lợi dụng thời gian này để tu luyện "Nham Quyền" mà hắn đã có được, và bắt đầu lên kế hoạch sử dụng đống linh thạch hạ phẩm kia.
Hắn cần sức mạnh. Trúc Cơ Tầng Một ở Thanh Vân Tông này, có lẽ cũng chỉ là một con kiến lớn hơn một chút mà thôi.
Hắn phải trở nên mạnh mẽ hơn, dưới lớp vỏ bọc hoàn hảo của một kẻ... sắp chết.