Chương 14: Lỗ Đen Tạp Linh Căn

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 14: Lỗ Đen Tạp Linh Căn

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 14 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ba ngày sau, đội tìm kiếm trở về trong mệt mỏi rã rời.
Họ không tìm thấy gì. Không có Vương Hổ, không có Lý Tam, thậm chí không một mảnh quần áo hay một vệt máu. Hậu Sơn dường như đã nuốt chửng hai tên tạp dịch Luyện Khí đó. Vài kẻ nhát gan còn rỉ tai nhau rằng đã nhìn thấy bóng ma, nghe thấy tiếng quỷ khóc.
Quản sự mặt sẹo giận tím mặt, nhưng gã không dám tự mình đi sâu vào Hậu Sơn. Gã chỉ là tu sĩ Luyện Khí tầng tám, chưa đạt tới Trúc Cơ. Cuối cùng, gã đành báo cáo lên cấp trên.
Sự việc nhanh chóng được kết luận: Hai tên tạp dịch không biết tự lượng sức mình, tự ý xông vào Hậu Sơn, đã bị yêu thú ăn thịt, thi cốt vô tồn.
Chuyện này chỉ gây xôn xao trong Tạp Dịch Viện được vài ngày. Hai tên tạp dịch chết, giống như hai hòn đá ném xuống ao, chỉ gợn lên chút sóng rồi chìm nghỉm. Chẳng ai quan tâm. Chẳng bao lâu sau, sẽ có những phàm nhân mới được đưa đến để lấp vào chỗ trống.
Cuộc sống của Nguyên Phàm trở lại quỹ đạo. Hắn vẫn gánh nước, vẫn bổ củi, vẫn bị bắt nạt. Hắn vẫn ho khan, mặt trắng bệch, yếu ớt đến mức dường như một cơn gió cũng có thể thổi bay. Lớp ngụy trang 'Tử Linh Khí' của hắn đã hoàn hảo không chút kẽ hở. Hắn là một bóng ma, một kẻ bị lãng quên, một phế vật vô hại trong mắt tất cả mọi người.
Không ai biết rằng, vào ban đêm, trong căn phòng củi rách nát đó, một con quái vật đang lột xác âm thầm.
Đêm đó, Nguyên Phàm ngồi xếp bằng trên đống rơm. Hắn cẩn thận đặt một viên linh thạch hạ phẩm vào lòng bàn tay. Đây là chiến lợi phẩm mà hắn đoạt được từ Vương Hổ.
Khi còn ở cảnh giới Luyện Khí, hắn không dám hấp thụ thứ này. Tạp Linh Căn của hắn sẽ lập tức xung đột dữ dội và bạo loạn.
Nhưng bây giờ thì khác...
Hắn nhắm mắt lại. 'Tử Linh Đạo Cơ' trong đan điền bắt đầu vận hành. Hồ linh dịch năm màu bắt đầu xoay tròn. Sợi chỉ xám tro ở trung tâm như một hố đen xoáy tròn. Một lực hút vô hình nhưng đáng sợ bộc phát ra từ lòng bàn tay hắn.
'Xì xì...' Linh khí tinh thuần bên trong viên linh thạch, bất kể thuộc tính nào, bị kéo vào cơ thể hắn như một dòng thác lũ. Chúng không hề xung đột, mà bị lực lượng của 'Tử Linh Đạo Cơ' cưỡng ép dung hợp, chuyển hóa thành linh dịch năm màu, bổ sung vào hồ linh dịch trong đan điền.
Viên linh thạch hạ phẩm, thứ mà một tu sĩ Luyện Khí tầng năm như Vương Hổ cũng phải mất một ngày mới hấp thụ hết, đã biến thành bột phấn trong tay Nguyên Phàm.
Chỉ mất vỏn vẹn mười hơi thở.
Nguyên Phàm mở bừng mắt, trong mắt lóe lên vẻ kinh hãi.
Nhanh quá! Tốc độ hấp thụ này thật sự quá kinh hoàng!
Tạp Linh Căn của hắn, thứ rác rưởi trong mắt người khác, sau khi được 'Tử Linh Pháp Tắc' cân bằng, đã biến thành một 'hố đen'. Nó không từ chối bất cứ thuộc tính nào cả. Nó nuốt chửng tất cả.
Hắn vừa vui mừng, lại vừa cảm thấy đắng chát.
Tốc độ tu luyện này nhanh thật, nhưng... cái giá phải trả cũng thật khủng khiếp. Tốc độ tiêu hao linh thạch này, e rằng ngay cả đệ tử nội môn cũng khó lòng chịu đựng nổi.
Vài chục viên linh thạch hạ phẩm cướp được, e rằng không đủ cho hắn tu luyện đến cảnh giới Trúc Cơ tầng hai.
Hắn lại trở thành một kẻ nghèo rớt mồng tơi.
'Phải có thực lực chiến đấu. Có thực lực, mới có thể đi săn yêu thú, mới có thể cướp... mới có thể kiếm tìm tài nguyên.'
Nguyên Phàm lấy ra quyển trục da dê đã rách nát: 'Nham Quyền'.
Đây là võ kỹ thuộc tính Thổ. Một vấn đề nan giải. Hắn là Tạp Linh Căn, làm sao có thể sử dụng võ kỹ đơn thuộc tính? Linh lực ngũ hành trong cơ thể hắn quá hỗn tạp, nếu cưỡng ép vận hành theo kinh mạch của hệ Thổ, chắc chắn sẽ gây xung đột, nhẹ thì thất bại, nặng thì kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn.
'Người khác không làm được... không có nghĩa là ta cũng không làm được.'
Nguyên Phàm hít sâu một hơi. Hắn lại nhìn vào Đạo Cơ của mình.
Hắn không điều động dòng linh dịch ngũ sắc hỗn tạp. Hắn dùng ý chí, điều động sợi 'Tử Linh Khí' ở trung tâm. Sợi chỉ xám tro khẽ rung lên. Nó như một tấm lưới lọc vô hình, vươn vào hồ linh dịch.
Nó bắt đầu 'lọc'. Nó bỏ qua các thuộc tính Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, và chỉ 'chiết xuất' ra một dòng linh lực thuần túy màu vàng đất từ đống hỗn độn đó.
Một dòng linh lực Thổ tinh thuần, không hề kém cạnh bất cứ tu sĩ nào có Thiên Linh Căn hệ Thổ!
Dòng linh lực này chảy xuôi theo kinh mạch theo yêu cầu của 'Nham Quyền', trơn tru, không chút trở ngại nào.
Nguyên Phàm đứng dậy, vung nắm đấm về phía bức tường đất nện trong phòng củi.
Hắn không dám dùng toàn lực, chỉ dùng một phần rất nhỏ.
'Oanh!' Một tiếng động trầm đục vang lên.
Trên bức tường đất cứng như đá, một hố nhỏ bằng nắm tay xuất hiện. Bụi đất xung quanh hố đã bị nén chặt lại, cứng như sắt!
Nguyên Phàm sững sờ. Hắn... đã thành công!
Hắn không phải là Tạp Linh Căn. Dưới sự điều khiển của 'Tử Linh Pháp Tắc', hắn là... Linh Căn Toàn Năng!
Hắn có thể sử dụng võ kỹ của bất cứ hệ nào!
Một nụ cười lạnh lẽo, đầy thỏa mãn, lần đầu tiên xuất hiện trên khuôn mặt tái nhợt của Nguyên Phàm. Hắn che miệng, ho khan vài tiếng yếu ớt giả vờ. Tiếng ho bệnh tật vang vọng trong đêm, che giấu hoàn hảo bí mật động trời vừa được hé lộ.