Chương 15: Nhiệm Vụ 'Tự Sát' Hoàn Hảo

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 15: Nhiệm Vụ 'Tự Sát' Hoàn Hảo

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Một tháng trôi qua nhanh như chớp mắt.
Tại Tạp Dịch Viện, dù không có Vương Hổ và Lý Tam, mọi chuyện vẫn đâu vào đấy. Thậm chí, việc bắt nạt Nguyên Phàm còn công khai hơn trước, bởi Lý Tam không còn 'giả vờ' che chở cho hắn nữa.
Nhưng Nguyên Phàm chẳng bận tâm.
Vỏ bọc 'phế vật bệnh nặng' của hắn đã trở nên hoàn hảo đến mức không ai nghi ngờ. Ban ngày, hắn vẫn gánh nước, bổ củi, cam chịu những ánh mắt khinh miệt của mọi người. Còn ban đêm, hắn lại điên cuồng tu luyện.
Quyển 'Nham Quyền' rách nát đã được hắn tu luyện tới cảnh giới lô hỏa thuần thanh. 'Tử Linh Đạo Cơ' của hắn quả thực là một lỗ đen không đáy, không chỉ mô phỏng được linh lực hệ Thổ mà còn có thể bắt chước cả Thủy, Hỏa, Mộc, Kim. Hắn có thể tung một quyền 'Nham Quyền' cứng rắn, rồi lập tức chuyển thành 'Thủy Tiễn' mềm mại, uyển chuyển.
Hắn đã đạt đến đỉnh phong Trúc Cơ Tầng Một.
Thế nhưng, một vấn đề lớn nhất đã ập đến: Hắn đã hết sạch tiền.
Vài chục viên linh thạch hạ phẩm cướp được từ Vương Hổ đã bị hắn tiêu thụ sạch sẽ chỉ trong vỏn vẹn một tháng. Tốc độ tu luyện của 'Tử Linh Đạo Cơ' quá đỗi kinh khủng, nó đốt tài nguyên nhanh như đốt giấy vậy.
Không có linh thạch, hắn bị kẹt lại tại chỗ. Hắn cần tài nguyên, rất nhiều tài nguyên.
Và một kẻ tạp dịch 'bệnh nặng' như hắn thì không thể đường đường chính chính đi kiếm tài nguyên. Hắn cần một cơ hội để thay đổi tình thế.
Cơ hội đó cuối cùng cũng đã đến.
Sáng hôm ấy, Quản sự mặt sẹo đích thân mang ra một bảng thông báo, dán lên đó một tờ giấy vàng.
"Thông Báo Khẩn: Ngoại Môn đệ tử sẽ tổ chức cuộc săn bắn thường niên tại Vành Đai Ba Hậu Sơn. Cần 5 Tạp Dịch Đệ Tử đi theo hỗ trợ.
Công việc: Thu lượm xác yêu thú cấp thấp, nhặt lại tên bắn.
Thời gian: 3 ngày.
Thù lao: 3 linh thạch hạ phẩm."
Thông báo vừa được dán lên, đám tạp dịch liền xúm lại đọc, rồi ngay lập tức giải tán trong tiếng xì xào bàn tán.
"Ba ngày, vào Vành Đai Ba, mà chỉ có 3 linh thạch? Điên à!"
"Vành Đai Ba! Đó là nơi của Phong Lang và Hắc Giáp Trư! Toàn là yêu thú Luyện Khí Tầng Bốn, Tầng Năm!"
"Đùa sao? Bọn Ngoại Môn đệ tử kia săn bắn, lỡ một con yêu thú bị thương nổi điên lao về phía chúng ta thì sao? Ai đỡ nổi?"
"Đây là nhiệm vụ tự sát. Ba linh thạch này là tiền mua mạng. Ta không đi."
Quản sự mặt sẹo đứng bên cạnh, mặt mày đen sạm. Đây là nhiệm vụ từ Ngoại Môn ép xuống, gã buộc phải cử đủ 5 người. Nhưng Vương Hổ, Lý Tam – những kẻ mạnh nhất trong đám tạp dịch – đã chết, giờ đây không ai dám nhận.
Đám đông đang xì xào bàn tán, bỗng chốc im bặt.
Họ dạt ra hai bên, nhường đường cho một bóng người.
Nguyên Phàm, khuôn mặt vẫn tái nhợt như tờ giấy, ho khan sù sụ không ngừng. Hắn lảo đảo bước tới, dáng vẻ yếu ớt như thể một cơn gió cũng có thể thổi ngã. Hắn nhìn chằm chằm vào tờ thông báo, đôi mắt vẩn đục bỗng lóe lên một tia sáng sắc bén mà không ai có thể nhìn thấy.
Vành Đai Ba Hậu Sơn!
Đó chính là nơi hắn cần đến. Hắn chẳng hề quan tâm đến ba viên linh thạch rác rưởi kia. Điều hắn quan tâm là 'giấy thông hành' để được phép tiến vào khu săn bắn.
Một Tạp Dịch Viện bình thường không thể tự ý vào Hậu Sơn. Nhưng một Tạp Dịch Viện 'làm nhiệm vụ' thì lại khác.
Ba ngày. Không ai giám sát. Lại ở một nơi đầy rẫy yêu thú Luyện Khí kỳ.
Đó không phải là nhiệm vụ tự sát. Mà là một bữa tiệc thịnh soạn! Yêu đan của yêu thú Luyện Khí kỳ có thể bán được rất nhiều linh thạch.
Dưới ánh mắt kinh ngạc xen lẫn khinh bỉ của mọi người, Nguyên Phàm run rẩy cầm lấy cây bút lông treo bên cạnh. Hắn 'vất vả' nắn nót viết tên mình lên tờ giấy vàng.
"Nguyên... Phàm."
Cả Tạp Dịch Viện chìm trong một sự im lặng chết chóc.
Vài giây sau, tiếng cười nhạo bùng nổ vang lên.
"Ha ha ha! Ta nhìn nhầm à? Tên phế vật đó... hắn đăng ký?"
"Trời ơi! Hắn gánh nước còn thở không ra hơi, đòi vào Vành Đai Ba nhặt xác?"
"Chắc là bị bệnh nặng quá, đầu óc hỏng rồi! Hắn nghĩ đây là đi dạo à?"
Quản sự mặt sẹo cũng sững sờ. Gã bước tới, nhìn cái tên xiêu vẹo trên giấy, rồi lại nhìn Nguyên Phàm.
"Nguyên Phàm? Mày?"
Nguyên Phàm quay lại, cúi đầu, ho khan một tràng dữ dội. Hắn khàn giọng, khó khăn nói: "Bẩm... bẩm Quản sự... Đệ tử... đệ tử nghe nói... linh thạch có thể mua... Hồi Xuân Đan... để chữa bệnh..."
Hắn diễn vai một kẻ tuyệt vọng, vì quá khao khát sống mà đành làm liều.
Quản sự mặt sẹo nhìn hắn chằm chằm. Ánh mắt gã từ tức giận chuyển sang một loại thương hại xen lẫn khinh miệt. Gã cho rằng tên nhóc này đã bị bệnh tật làm cho mờ mắt, muốn dùng mạng đổi lấy một tia hy vọng hão huyền mà thôi.
"Hừ! Ngu ngốc!" Quản sự lẩm bẩm khinh bỉ. Nhưng gã lại đang rất cần người để lấp chỗ trống.
"Thôi được." Gã ném cho Nguyên Phàm một tấm thẻ bài bằng gỗ: "Đây là thẻ thông hành. Mày đã muốn chết, lão tử cũng không cản. Sáng mai tập trung ở cổng Hậu Sơn. Chết ở đó thì tự mà chịu trách nhiệm."
Nói xong, gã khoanh tay, quát lớn vào đám đông: "Còn bốn người nữa! Ai sẽ đi?"
Nguyên Phàm không nói gì. Hắn 'run rẩy' cẩn thận cất tấm thẻ bài vào ngực, lảo đảo quay về phòng củi.
Đám đông nhìn theo bóng lưng gầy gò của hắn như thể nhìn một người đã chết chắc.
Nguyên Phàm bước vào bóng tối của căn phòng củi, khóe miệng hắn, lần đầu tiên, khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo.
Ba ngày săn bắn. Thiên đường của riêng hắn, sắp sửa bắt đầu.