Thu Hoạch Tử Vong

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ngay khi bóng lưng của đám tạp dịch cuối cùng khuất sau lùm cây, Nguyên Phàm lập tức biến thành một con người hoàn toàn khác.
Sự run rẩy biến mất, tiếng ho cũng tắt hẳn. Đôi mắt vốn vẩn đục, yếu ớt giờ trở nên sắc bén như dao, lạnh lùng quét một lượt qua khu rừng. Hắn không còn là Nguyên Phàm, tên tạp dịch phế vật đáng thương kia nữa. Hắn là một tu sĩ Trúc Cơ, một thợ săn thực thụ.
Hắn không vội di chuyển mà nhắm mắt lại.
Sau khi đột phá Trúc Cơ và có được Tử Linh Đạo Cơ, tri giác của hắn đã trở nên nhạy bén hơn gấp trăm lần. Hắn không chỉ nghe bằng tai, nhìn bằng mắt, mà còn có thể "cảm nhận" sự sống.
Trong bóng tối của mí mắt, cả khu rừng hiện lên rõ ràng như một tấm bản đồ. Hắn "thấy" những đốm sáng mờ nhạt của cây cối, những đốm sáng li ti của côn trùng. Hắn "thấy" một đốm sáng màu lam của Phong Lang đang di chuyển rất xa, đó chính là đội của Tôn Lượng.
Và rồi, hắn "thấy" được thứ mình muốn.
Cách đó khoảng một dặm về phía Tây Bắc. Một đốm sáng màu vàng đất, rực rỡ và nồng đậm hơn bất cứ thứ gì xung quanh nó. Nó đang đứng yên một chỗ.
Một yêu thú hệ Thổ, tu vi ít nhất đã đạt Luyện Khí Tầng Năm!
Khóe miệng Nguyên Phàm khẽ nhếch lên. Hắn không vội vàng lao đến. Hắn cúi thấp người, thân thể nhẹ nhàng như một chiếc lá, không gây ra một tiếng động nhỏ nào, lướt đi giữa những tán cây rậm rạp. Tốc độ của hắn nhanh gấp mười lần đám tạp dịch kia, nhưng lại di chuyển êm ái như một bóng ma.
Chỉ vài phút sau, hắn đã tiếp cận mục tiêu.
Nấp sau một tảng đá lớn, hắn nhìn rõ con mồi của mình.
Đó là một con Hắc Giáp Trư khổng lồ, to như một con trâu mộng. Toàn thân nó bọc trong một lớp vảy đen kịt như sắt, cứng rắn vô cùng. Cặp nanh của nó dài và sắc nhọn, đang hì hục ủi đất để tìm kiếm một loại rễ cây linh thảo. Hơi thở phì phò của nó mang theo linh lực hệ Thổ nồng đậm.
Đây chính là loại yêu thú mà ngay cả Tôn Lượng, tu sĩ Luyện Khí Tầng Chín, cũng phải cực kỳ cẩn thận khi đối phó. Lớp giáp của nó cực kỳ phiền phức, đến cả mũi tên bình thường cũng không thể xuyên thủng.
Nguyên Phàm lẳng lặng quan sát. Nếu hắn dùng "Nham Quyền", một quyền toàn lực có thể đánh gãy lớp giáp đó, nhưng như vậy sẽ gây ra tiếng động rất lớn. Hắn không muốn gây sự chú ý.
Hắn quyết định dùng cách êm ái nhất.
Con Hắc Giáp Trư dường như cảm nhận được điều gì đó bất thường. Nó đột ngột dừng việc ủi đất, ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ ngầu cảnh giác nhìn quét xung quanh.
Nhưng nó không thấy gì cả.
Vừa lúc nó định cúi xuống lần nữa, một bóng đen đột ngột xuất hiện ngay bên cạnh nó.
Quá nhanh!
Con Hắc Giáp Trư gầm lên một tiếng, định lao tới húc, nhưng tất cả đã quá muộn.
Một bàn tay gầy guộc, tái nhợt, nhẹ nhàng đặt lên lớp vảy cứng như sắt trên đầu nó.
"Grừ...?"
Con lợn rừng sững sờ. Nó không hề cảm thấy đau đớn. Nó chỉ cảm thấy... lạnh buốt.
Nguyên Phàm đứng yên đó, mắt nhắm hờ. Tử Linh Đạo Cơ trong người hắn bắt đầu xoay tròn. Sợi chỉ xám tro ở trung tâm lóe sáng.
"Nuốt!"
Một lực hút vô hình, đáng sợ bùng nổ từ lòng bàn tay hắn. Đây không phải là một đòn tấn công vật lý thông thường. Đây là một bữa tiệc của tử thần!
Sinh khí sinh mệnh lực cuồn cuộn bên trong cơ thể con Hắc Giáp Trư, thứ khiến nó mạnh mẽ, hung hãn, bắt đầu bị kéo ra ngoài. Chúng như một dòng sông, chảy ngược qua cánh tay Nguyên Phàm, ồ ạt chui vào Đạo Cơ của hắn.
"Éc... éc... éc..."
Con Hắc Giáp Trư Luyện Khí Tầng Năm, nổi tiếng với sức phòng ngự vượt trội, thậm chí không thể gầm lên một tiếng tử tế. Nó run rẩy kịch liệt. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhanh chóng chuyển sang màu xám tro vô hồn. Lớp da thịt bên dưới lớp vảy bắt đầu teo tóp lại nhanh chóng.
Chỉ trong mười hơi thở.
"Bịch!"
Một cái xác khô khổng lồ ngã vật xuống đất, không một giọt máu nào chảy ra. Lớp vảy vẫn còn đó, nhưng bên trong chỉ còn là da bọc xương không hơn không kém.
Nguyên Phàm rút tay về, thở ra một hơi dài nhẹ nhõm. Luồng tử khí xám tro trong Đạo Cơ của hắn dường như đậm đặc hơn trước một chút. Cảm giác tiêu hao linh lực khi tách khỏi đội đã được bù đắp hoàn toàn, thậm chí còn dư thừa.
Hắn chợt nhận ra một điều kinh khủng. Hắn không chỉ tu luyện bằng linh thạch, mà còn có thể tu luyện bằng chính "sinh mệnh"!
"Đây không phải là đi săn," hắn lẩm bẩm. "Đây là thu hoạch."
Hắn không lãng phí thời gian thêm nữa. Hắn rút con dao găm (vốn lấy từ Lý Tam) ra, rạch một đường dứt khoát trên cái xác khô. Bên trong, một viên yêu đan màu vàng đất, to bằng ngón tay cái, lăn ra ngoài.
Yêu Đan của yêu thú Luyện Khí Tầng Năm. Ít nhất cũng đáng giá tám viên linh thạch hạ phẩm.
Nguyên Phàm cất kỹ viên yêu đan vào trong túi. Hắn nhìn cái xác khô, khẽ nhíu mày. Hắn không thể để lại bất kỳ dấu vết nào.
Hắn dùng "Nham Quyền", đấm vài phát xuống đất, tạo ra một cái hố lớn, sau đó dùng chân đá cái xác xuống, lấp đất lại một cách thô sơ.
Hắn vừa làm xong thì tai khẽ động.
Hắn lại "nghe" thấy một thứ khác. Lần này, là một đốm sáng màu lam, di chuyển rất nhanh.
Phong Lang!
Nguyên Phàm khẽ mỉm cười. Hắn liếm nhẹ môi. Con mồi tiếp theo đã đến.
Hắn như một bóng ma, lại một lần nữa hòa mình vào rừng rậm. Cái chết, đã bắt đầu cuộc đi săn của mình.