Chương 18: Lỗ Đen Đói Khát

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 18: Lỗ Đen Đói Khát

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nguyên Phàm di chuyển không một tiếng động. Hắn đã nhắm trúng mục tiêu.
Đó là một con Phong Lang Luyện Khí Tầng Năm, nhanh nhẹn và xảo quyệt hơn nhiều so với con sói mà Tôn Lượng đã hạ gục. Nó đang ẩn mình trong một lùm cây, theo dõi một con Huyết Lộc cấp thấp, chuẩn bị tấn công.
Nguyên Phàm biết, đối phó với một yêu thú hệ Phong nhanh nhẹn, việc áp sát để thi triển "Thôn Phệ Sinh Cơ" vô cùng khó khăn. Hắn cần phải làm nó bị thương trước.
Con Phong Lang không hề hay biết, kẻ đi săn cũng đang bị săn.
Ngay khi nó dồn sức, chuẩn bị lao ra vồ con Huyết Lộc...
"Xoẹt!"
Mặt đất dưới chân nó đột ngột rung chuyển. Vô số dây leo cứng như sắt từ dưới lòng đất vọt lên, siết chặt bốn chân nó.
"Grawww!"
Con Phong Lang gầm lên kinh hãi, bị bất ngờ. Nó cố gắng dùng phong nhận chém đứt đám dây leo, nhưng chúng vô cùng dai. Đây là pháp thuật hệ Mộc do một tu sĩ Trúc Cơ thi triển!
Ngay khi nó bị trói chân, một bóng đen đã lao ra từ bụi rậm. Không lao thẳng tới, mà lại vọt lên một tảng đá gần đó.
Là Nguyên Phàm.
"Nham Quyền!"
Hắn không để con sói có bất kỳ cơ hội nào. Hắn dồn linh lực hệ Thổ vào nắm tay, nhảy từ trên cao xuống, giáng một cú đấm thẳng vào đỉnh đầu con Phong Lang đang bị trói chặt.
"BỐP!"
Một tiếng động khô khốc và nặng nề vang lên.
Đầu con Phong Lang Luyện Khí Tầng Năm vỡ nát bét như một quả dưa hấu. Cả cơ thể nó co giật vài cái rồi bất động. Chỉ một đòn duy nhất, gọn gàng và tàn nhẫn.
Nguyên Phàm thản nhiên đáp xuống. Hắn không vội lấy yêu đan.
Hắn đặt tay lên cái xác vẫn còn ấm. "Tử Linh Khí" vận hành. Hắn không muốn lãng phí bất kỳ chút sinh cơ nào còn sót lại.
Cái xác nhanh chóng khô quắt lại.
Hắn thuần thục mổ bụng, lấy ra viên yêu đan màu xanh nhạt.
"Hai."
Nguyên Phàm lẩm bẩm. Hắn nhìn về phía con Huyết Lộc đã chạy mất từ lâu, không hề tiếc nuối. Mục tiêu của hắn là những yêu thú có yêu đan.
Nửa ngày tiếp theo, Vành Đai 3 của Hậu Sơn trải qua một cơn ác mộng thầm lặng.
Một bóng ma Trúc Cơ, mang hình hài của một tạp dịch phế vật, lướt đi giữa rừng sâu.
Một con Thiết Bối Hùng Luyện Khí Tầng Sáu, nổi tiếng phòng ngự, còn chưa kịp gầm lên một tiếng đã bị "Nham Quyền" đánh gãy cột sống, sau đó bị hút cạn sinh cơ.
Một bầy Xích Vĩ Hạt Luyện Khí Tầng Bốn, bị hắn dùng linh lực hệ Thủy đóng băng, sau đó bị thu hoạch toàn bộ.
Túi trữ vật của Vương Hổ, trước đó vốn trống rỗng, nay đã chứa gần hai mươi viên yêu đan các loại. Đa số là yêu đan Luyện Khí Tầng Bốn và Tầng Năm, thậm chí có cả hai viên Tầng Sáu quý giá.
Nguyên Phàm dừng chân trong một hốc cây kín đáo. Hắn có thể cảm nhận được đội của Tôn Lượng vẫn đang vất vả chiến đấu ở một khu vực khác. Hắn vẫn còn thời gian.
"Trúc Cơ Tầng Một đỉnh phong... vẫn chưa đủ."
Hắn lấy ra tất cả yêu đan vừa thu hoạch được.
Hắn không cần luyện hóa. "Tử Linh Đạo Cơ" của hắn chính là một hố đen đói khát.
Hắn nắm chặt năm viên yêu đan Luyện Khí Tầng Bốn, vận hành công pháp.
"Xì... xì..."
Năm viên yêu đan cứng rắn, trong tay hắn, mềm nhũn như sáp, sau đó biến thành những dòng năng lượng tinh thuần, cuồng bạo (nhưng đã được Tử Linh Khí trung hòa), ồ ạt chảy vào cơ thể hắn.
Cái hồ linh dịch trong đan điền hắn, vốn đã đầy ắp, bắt đầu cuộn trào lên.
Hắn tiếp tục nuốt. Năm viên Tầng Năm.
Năng lượng bùng nổ. Linh dịch trong hồ bắt đầu sôi sục dữ dội. Hắn cảm nhận được bức tường vô hình của Trúc Cơ Tầng Hai.
"Vẫn chưa đủ!"
Hắn nghiến răng, cầm lấy hai viên yêu đan Luyện Khí Tầng Sáu quý giá nhất rồi nuốt chửng.
"ẦMM!"
Năng lượng của hai con yêu thú Tầng Sáu bùng nổ. Cái hồ linh dịch của Nguyên Phàm rung chuyển dữ dội. Hắn dùng toàn bộ ý chí, điều khiển dòng năng lượng này, va chạm thẳng vào bức tường vô hình kia.
"Keng!"
Một tiếng động giòn tan vang lên trong linh hồn hắn. Bức tường... đã nứt ra! Nhưng nó vẫn chưa vỡ.
Dòng năng lượng đã cạn kiệt.
Nguyên Phàm mở mắt, thở hắt ra một hơi. Toàn bộ hai mươi viên yêu đan đã bị hắn nuốt sạch, nhưng chỉ đổi lấy một vết nứt trên rào cản Trúc Cơ Tầng Hai.
Tốc độ tu luyện này nếu truyền ra ngoài chắc chắn sẽ khiến người khác kinh hãi tột độ, nhưng sự tiêu hao này... cũng đủ khiến bất kỳ tông môn nào phá sản.
"Vẫn chưa đủ... Ta cần nhiều hơn nữa!"
Hắn nhận ra, Tạp Linh Căn của hắn, tức "Tử Linh Đạo Cơ" này, giống như một con quái vật Thao Thiết thượng cổ, vĩnh viễn không biết no đủ. Để đột phá Tầng Hai, hắn cần số lượng yêu đan gấp ba, thậm chí gấp năm lần số này.
Mặt trời đã bắt đầu ngả về tây. Đã đến lúc trở về.
Nguyên Phàm kiểm tra lại túi trữ vật. Trống rỗng, không còn một viên nào.
Hắn đứng dậy, vốc một nắm bùn đất, thoa lên mặt. Hắn xé thêm vài vết trên bộ quần áo rách rưới. Hắn điều động khí huyết, khiến khuôn mặt mình trở nên tái nhợt, trắng bệch.
Vài giây sau, tên "phế vật" bệnh nặng, run rẩy, sợ hãi, lại xuất hiện.
Hắn dùng "Tử Linh Đạo Cơ" để cảm nhận vị trí của Tôn Lượng. Rất gần.
Nguyên Phàm hít một hơi, rồi "lảo đảo" chạy ra khỏi một lùm cây, vừa chạy vừa vấp ngã, ho khan sặc sụa, giọng nói đầy vẻ sợ hãi:
"Tôn... Tôn sư huynh! Cứu mạng! Cứu mạng! Ta... ta bị lạc... Có... có yêu thú... Cứu!"
Tiếng kêu thảm thiết của hắn vang lên đúng lúc đội của Tôn Lượng vừa kết liễu một con Phong Lang.