Chương 16: Con Mồi Đi Săn

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Sáng sớm hôm sau, sương mù dày đặc giăng kín cổng vào Hậu Sơn. Không khí ẩm ướt, lạnh lẽo, mang theo mùi tanh nồng của bùn đất và tiếng gầm rú yếu ớt của yêu thú từ xa vọng lại.
Bốn gã tạp dịch đệ tử đã được chọn hoặc bị ép đứng run rẩy co ro một góc, mặt cắt không còn giọt máu, tái mét như sắp đưa tang. Bọn họ không ngừng liếc nhìn vào màn sương mờ mịt của khu rừng, nuốt nước bọt ừng ực.
Nguyên Phàm đến cuối cùng.
Hắn lảo đảo bước tới, tay ôm ngực ho sù sụ từng tràng. Bộ dạng của hắn còn thê thảm hơn cả bốn người kia. Hắn như một ngọn nến sắp tắt, chỉ một cơn gió nhẹ từ Hậu Sơn cũng đủ thổi tắt sinh mạng hắn.
"Hắn... hắn cũng đi thật à?" Một tên tạp dịch lẩm bẩm.
"Điên rồi. Tên phế vật này chết chắc rồi."
Nguyên Phàm mặc kệ bọn họ, hắn đứng nép vào một gốc cây, cúi đầu ho, che giấu ánh mắt hưng phấn lóe lên trong đáy mắt. Hắn có thể cảm nhận được! Không khí ở đây, dù loãng, nhưng lại nồng nặc "yêu khí". Trong mắt hắn, đây không phải là khu rừng chết chóc. Đây chính là một kho linh thạch di động.
Đúng lúc này, ba bóng người từ trên núi bước xuống. Bọn họ mặc đồng phục màu xanh lam của Ngoại Môn đệ tử, tỏa ra khí tức mạnh mẽ, ít nhất đều đạt Luyện Khí Tầng Bảy trở lên.
Người dẫn đầu có vóc dáng cao lớn, lưng đeo một cây cung lớn, ánh mắt sắc lạnh. Gã tên là Tôn Lượng, Luyện Khí Tầng Chín, là đội trưởng của nhóm săn bắn này.
Tôn Lượng liếc nhìn năm tên tạp dịch, lông mày gã cau chặt lại, đặc biệt là khi ánh mắt dừng lại trên người Nguyên Phàm.
"Quản sự khu tạp dịch làm ăn tắc trách quá vậy?" Gã gằn giọng, không hề che giấu sự khinh miệt. "Bảo chọn năm người khỏe mạnh. Hắn đưa cho ta bốn con chuột nhắt, và một kẻ sắp chết?"
Bốn tên tạp dịch kia sợ hãi cúi đầu. Nguyên Phàm thì ho khan kịch liệt hơn, như thể khí tức của Tôn Lượng dọa hắn suýt tắc thở.
"Tôn sư huynh," một đệ tử ngoại môn bên cạnh cười nói, "Thôi kệ đi. Dù sao cũng chỉ là đám nhặt rác. Chết một hai tên cũng không sao, miễn là chúng ta hoàn thành nhiệm vụ."
Tôn Lượng khẽ "Hừ" một tiếng. Gã không muốn lãng phí thời gian. Gã ném cho năm người mỗi người một cái sọt tre lớn.
"Nghe đây, lũ vô dụng!" Gã quát. "Đi theo sau chúng ta, giữ khoảng cách năm mươi trượng phía sau. Không được gây ra tiếng động. Khi chúng ta ra hiệu, có nghĩa là đã giết được yêu thú, các ngươi phải lập tức chạy lên thu dọn xác, nhặt lại tên, rồi lùi lại ngay."
Gã nhìn chằm chằm vào Nguyên Phàm: "Đặc biệt là ngươi! Nếu ngươi ho khan làm con mồi của bọn ta chạy mất, ta sẽ xé xác ngươi trước!"
Nguyên Phàm "sợ hãi" gật đầu lia lịa.
"Đi!"
Tôn Lượng dẫn đầu, lao vào màn sương. Hai đệ tử ngoại môn theo sát. Năm tên tạp dịch, bao gồm Nguyên Phàm, vác sọt tre, mặt cắt không còn giọt máu, lết thết chạy theo sau.
Bọn họ tiến sâu vào.
Ngay lập tức, không khí thay đổi. Cây cối trở nên rậm rạp và quái dị, tiếng gầm rú gần hơn rất nhiều. Áp lực vô hình đè nặng lên mấy tên tạp dịch.
Đội của Tôn Lượng di chuyển rất chuyên nghiệp. Bọn họ đi săn, chứ không phải đi dạo.
"Im lặng! Hướng Tây Bắc!" Tôn Lượng đột ngột giơ tay.
Cả đội dừng lại. Tôn Lượng giương cung, linh lực hệ Kim ngưng tụ nơi đầu mũi tên, phát ra ánh sáng vàng nhạt.
"Vút!"
"Grà!"
Một tiếng sói tru thê thảm vang lên. Một con Phong Lang Luyện Khí Tầng Bốn, to như con bê, ngã vật ra từ bụi rậm, mũi tên găm thẳng vào mắt nó.
Hai đệ tử ngoại môn kia lập tức lao lên, một người dùng Hỏa Cầu, một người dùng Đao Phong, nhanh chóng kết liễu con sói.
Một cuộc đi săn gọn gàng.
Tôn Lượng quay đầu lại, cau mày quát: "Còn đứng đó làm gì? Lên thu dọn!"
Bốn tên tạp dịch run rẩy, nhìn nhau, không dám tiến lên. Cái xác sói vẫn còn co giật, máu tanh nồng nặc.
Nguyên Phàm biết đã đến lúc mình phải thể hiện. Hắn "cắn răng", vác sọt tre, "run rẩy" bước lên trước. Thấy hắn đi, bốn tên kia mới dám theo sau.
Hắn đi đến bên xác con Phong Lang, lại bắt đầu ho khan.
"Cút ra!" Tôn Lượng gầm lên, gã sợ bệnh tật của Nguyên Phàm sẽ lây dính vào bộ lông sói quý giá. "Lũ kia, khiêng nó đi! Còn ngươi," gã chỉ vào Nguyên Phàm, "đi nhặt mũi tên về đây!"
Nguyên Phàm "vâng dạ" liên tục, lảo đảo đi về phía mũi tên.
Trong khi bốn tên tạp dịch đang vật lộn để khiêng cái xác sói to lớn, Tôn Lượng và hai đồng bọn đã dần mất kiên nhẫn.
"Nhanh lên! Mới là con đầu tiên! Chúng ta phải vào sâu hơn, nơi có Hắc Giáp Trư!" Tôn Lượng thúc giục, gã không thèm đợi đám tạp dịch, tiếp tục dẫn đội tiến sâu hơn vào rừng.
Bốn tên tạp dịch khiêng cái xác nặng, vừa đi vừa run.
Chỉ có Nguyên Phàm, đang "chậm chạp" lùi lại phía sau, tay cầm mũi tên.
Hắn nhìn bóng lưng Tôn Lượng đã đi xa, rồi nhìn bốn tên tạp dịch đang vật lộn phía trước. Khoảng cách giữa hắn và bọn họ đã bị kéo giãn ra.
Hắn đang ở cuối cùng. Hắn đang bị tụt lại.
Nguyên Phàm đột nhiên vấp phải một rễ cây, ngã sõng soài xuống đất. Hắn ho khan dữ dội, nằm im trên mặt đất, như thể không còn sức để đứng dậy nổi.
"Này! Tên phế vật kia! Đứng dậy!" Một tên tạp dịch quay lại quát, nhưng thấy Tôn Lượng đã đi xa, gã cũng sợ bị bỏ lại, bèn cắn răng chạy theo đồng bọn.
Nguyên Phàm vẫn nằm đó.
Vài giây sau, khi tất cả đã khuất bóng sau những tán cây rậm rạp, tiếng ho của Nguyên Phàm đột ngột dừng lại.
Hắn chậm rãi đứng dậy, phủi bụi trên quần áo. Vẻ mặt tái nhợt, bệnh tật biến mất, thay vào đó là sự bình tĩnh và sát khí lạnh lẽo như băng.
Hắn nhìn về hướng ngược lại với đội của Tôn Lượng.
"Đi săn... bắt đầu."
Hắn như một bóng ma, lướt nhẹ vào lùm cây rậm rạp, biến mất không một dấu vết. Con mồi đã chính thức tách khỏi bầy, để bắt đầu cuộc đi săn của riêng mình.