Chương 19: Lớp Vỏ Hoàn Hảo

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 19: Lớp Vỏ Hoàn Hảo

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 19 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

"Tôn... Tôn sư huynh! Cứu mạng! Cứu mạng! Đệ... đệ bị lạc..."
Tiếng kêu cứu thảm thiết, xen lẫn tiếng ho sặc sụa, vang lên từ lùm cây phía sau.
Đội của Tôn Lượng vừa hạ gục con Phong Lang thứ tư trong ngày. Hai đệ tử ngoại môn đang mệt mỏi dọn dẹp, mồ hôi nhễ nhại. Nghe thấy tiếng kêu, cả ba đều nhíu mày.
"Tên nhóc đó?" Một đệ tử ngoại môn lau mồ hôi, vẻ mặt khó tin. "Hắn vẫn còn sống sao?"
Tôn Lượng cũng ngây người. Gã đã đinh ninh rằng tên phế vật đó bị bỏ lại phía sau và sớm đã thành mồi cho yêu thú rồi. Một kẻ sắp chết, lại đi lạc trong Vành Đai 3 suốt nửa ngày trời, làm sao có thể sống sót được chứ?
Bốn tên tạp dịch thì lộ rõ vẻ khinh thường. "Đúng là đồ sao chổi. Hắn sống sót chỉ thêm vướng chân mà thôi."
Ngay lúc đó, Nguyên Phàm lảo đảo xông ra từ lùm cây.
Bộ dạng hắn thảm hại đến tột cùng.
Quần áo rách bươm, dính đầy bùn đen và lá khô. Mái tóc bết lại, khuôn mặt trắng bệch dính đầy đất, đôi mắt mở to, tràn ngập vẻ hoảng loạn và sợ hãi của kẻ vừa thoát chết. Hắn vừa chạy vừa vấp, rồi ngã sấp mặt xuống trước Tôn Lượng.
Hắn không thốt nên lời, chỉ ôm ngực ho sặc sụa, cơ thể run lên bần bật như chiếc lá trước gió.
"Ngươi..." Tôn Lượng bước đến, vẻ ngạc nhiên trên mặt nhanh chóng chuyển thành tức giận. Gã ghét nhất là những kẻ vô dụng. Gã túm cổ áo Nguyên Phàm, nhấc bổng hắn khỏi mặt đất.
"Đồ phế vật! Ngươi chạy đi đâu? Sao lại không theo đội chứ?" Tôn Lượng gầm lên.
Bị túm cổ, Nguyên Phàm "sợ hãi" đến mức ho không ra tiếng, chỉ có thể lắp bắp: "Bẩm... bẩm sư huynh... xin tha mạng... Đệ... đệ đi nhặt mũi tên... bị vấp ngã... rồi lăn..."
Hắn ho sặc sụa, rồi nói tiếp: "Lăn xuống một cái hố bùn! Sâu lắm... Đệ... đệ không dám leo lên... Đệ nghe thấy tiếng sói tru khắp nơi... Đệ sợ quá... Đệ trốn ở đó cả ngày... Mãi... mãi đến khi nghe thấy tiếng đánh nhau của các sư huynh... đệ mới... mới dám bò ra..."
Hắn chỉ vào bộ quần áo lấm lem bùn đất của mình như một bằng chứng.
Lời nói ngắt quãng, có vẻ hỗn loạn, nhưng lại vô cùng hợp lý.
Nó giải thích vì sao hắn biến mất.
Nó giải thích vì sao hắn còn sống, là nhờ trốn như một con chuột.
Nó giải thích vì sao hắn bẩn thỉu đến thế.
Sự tức giận của Tôn Lượng chuyển thành sự khinh bỉ tột độ. Gã từng thấy không ít kẻ nhát gan, nhưng một kẻ có thể trốn trong hố bùn cả ngày... thì đây là lần đầu tiên.
"Đồ vô dụng!"
Gã buông tay, quăng Nguyên Phàm ngã sõng soài xuống đất. Gã thậm chí còn lười biếng không thèm dùng linh thức để kiểm tra. Một kẻ như vậy, không đáng để gã phí phạm tinh thần lực.
"Phì! Đồ nhát gan!" Bốn tên tạp dịch đồng loạt nhổ nước bọt. Bọn họ tuy cũng sợ, nhưng ít nhất còn dám đi theo nhặt xác. Còn tên này thì...
Tôn Lượng nhìn trời. Mặt trời đã lặn, màn đêm bắt đầu buông xuống. Rừng rậm về đêm nguy hiểm gấp mười lần ban ngày.
"Hôm nay đến đây thôi!" Gã ra lệnh. "Hạ trại tại chỗ! Đốt lửa lên!"
Hai đệ tử ngoại môn nhanh chóng dọn dẹp một khoảng đất trống, dựng lều rồi đốt lửa. Bốn tên tạp dịch thì run rẩy khiêng bốn cái xác yêu thú (ba Phong Lang, một Thiết Bối Hùng) mà đội Tôn Lượng săn được trong ngày, xếp gọn vào một góc.
"Còn ngươi!" Tôn Lượng chỉ vào Nguyên Phàm đang "thở hổn hển" dưới đất. "Đã vô dụng thì cũng phải có chút ích lợi. Ngươi canh giữ đống xác này đêm nay. Máu của chúng sẽ thu hút dã thú. Ngươi phải đảm bảo không con nào bén mảng đến gần!"
Đây rõ ràng là một nhiệm vụ chết chóc. Canh giữ mồi ngon giữa rừng vào đêm khuya.
Bốn tên tạp dịch lộ rõ vẻ hả hê.
Nguyên Phàm, trong vai một kẻ sợ hãi, mặt cắt không còn giọt máu: "Sư... sư huynh... đệ... đệ sợ..."
"BỐP!"
Một cái tát trời giáng. Tôn Lượng dùng sức rất mạnh, đánh Nguyên Phàm ngã lăn ra đất, khóe miệng rỉ máu.
"Sợ cũng phải làm!" Tôn Lượng lạnh lùng nói. "Nếu để mất một cái xác, ta sẽ lấy mạng ngươi!"
Nguyên Phàm "run rẩy", bò dậy, không dám nói thêm lời nào, lết đến bên đống xác yêu thú, ngồi co ro ở đó.
Đêm dần buông.
Ba đệ tử ngoại môn ngồi quanh đống lửa, ăn lương khô, cười nói về chiến tích của mình. Bốn tên tạp dịch thì ngồi ở một góc xa hơn, gặm màn thầu cứng ngắc, thỉnh thoảng lại liếc nhìn Nguyên Phàm bằng ánh mắt chế nhạo.
Chỉ có Nguyên Phàm ngồi một mình trong bóng tối, bên cạnh bốn cái xác đẫm máu.
Hắn cúi gằm mặt, cơ thể "run rẩy" vì lạnh và sợ hãi.
Không ai thấy, bên dưới mái tóc rối bời, đôi mắt hắn không hề có chút sợ sệt nào. Hắn liếm vết máu nơi khóe miệng. Cái tát của Tôn Lượng Luyện Khí Tầng Chín đối với cơ thể Trúc Cơ của hắn, chẳng khác gì bị muỗi chích.
Hắn nhìn đống lửa trại, rồi lại nhìn ba tên ngoại môn đệ tử.
Hắn lại nhìn vào túi trữ vật trống rỗng của mình. Hai mươi viên yêu đan chỉ đổi lại một vết nứt.
Sự đói khát tài nguyên trong hắn còn mãnh liệt hơn cả những con dã thú đang rình rập trong bóng đêm.
Đêm nay... sẽ là một đêm dài.