Bữa Tiệc Ở Âm Sát Thành

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Bữa Tiệc Ở Âm Sát Thành

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 26 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Đã ba tháng trôi qua kể từ ngày Hủ Thi Đàm bị Huyết Linh Giáo “thu hoạch”.
Tin tức về việc ba thế lực lớn là Huyết Lão Tam, Bạch Cốt Lão Lão và Thi Quỷ Vương biến mất gần như cùng lúc đã gây ra một chấn động nhỏ trong khu vực ngoại vi hỗn loạn của Ma Vực. Không ai biết chính xác chuyện gì đã xảy ra. Người ta chỉ biết rằng ba vùng đất Hắc Phong Sơn, Bạch Cốt Lĩnh và Hủ Thi Đàm giờ đây đã bị một thế lực mới nổi, tự xưng là “Huyết Linh Giáo”, phong tỏa.
Bất cứ Ma tu nào tò mò, bén mảng đến gần đều một đi không trở lại. Vùng đất đó đã trở thành một cấm địa, một cái miệng đen ngòm, tĩnh lặng, chỉ có lối vào mà không có lối ra.
Bên trong Hắc Phong Sơn, nơi giờ đây được gọi là “Huyết Linh Giáo Đàn”, không khí còn ngột ngạt hơn cả thời của Huyết Lão Tam.
Nguyên Phàm ngồi trên chiếc kiệu xương, lẳng lặng nhìn xuống đại điện.
Hắn đã hấp thụ toàn bộ “thành quả thu hoạch”. Ba linh hồn Kim Đan, cộng thêm hàng vạn linh hồn cương thi và tàn hồn nô lệ, đã trở thành nguồn năng lượng. Viên “Tử Linh Vạn Hồn Đan” xám tro trong cơ thể hắn đã no đủ, đẩy tu vi của hắn lên một tầm cao mới.
Kim Đan Tầng Hai.
Sức mạnh của hắn đã tăng vọt. Thần Thức của hắn giờ đây có thể bao phủ toàn bộ Hắc Phong Sơn. Hắn có thể điều khiển “Tử Linh Pháp Vực” tinh tế hơn, không chỉ “hủy diệt” sự sống bất thường như đám cương thi, mà còn có thể “lây nhiễm” tử khí vào kẻ địch một cách âm thầm. Khả năng “Thôn Phệ” của hắn cũng đã mạnh hơn, có thể rút cạn một Trúc Cơ Tầng Chín chỉ trong vài hơi thở.
Nhưng...
Sau ba ngày no đủ, cơn đói khát quen thuộc lại quay trở lại. Lần này, nó mãnh liệt hơn.
Viên Kim Đan của hắn giống như một con quái vật. Nó đã nếm được “thức ăn” cao cấp, và giờ đây, nó không còn thỏa mãn với những linh hồn Luyện Khí yếu ớt nữa. Nó đòi hỏi nhiều hơn, đòi hỏi những linh hồn Kim Đan mạnh mẽ hơn.
Nguyên Phàm hiểu rõ tình thế của mình. Hắn không có đường lui. Hắn không thể tu luyện như người bình thường. Hắn phải liên tục đi săn, liên tục thôn phệ, nếu không, chính cái lỗ đen trong đan điền sẽ nuốt chửng hắn.
Hắn nhìn xuống hai hộ pháp của mình.
Thiết Lang, gã Trúc Cơ Tầng Chín vạm vỡ, giờ đây là Tả Hộ Pháp, quản lý “Tử Vong Binh Đoàn”, lực lượng chiến đấu của giáo phái. Ba mươi tên Ma tu còn sống sót đã được Nguyên Phàm ban cho “hạt giống tử vong”. Bọn họ không chỉ bị khống chế, mà còn được “cải tạo”. Linh lực ma đạo của bọn họ giờ đây hòa quyện với một tia tử khí, khiến các đòn tấn công trở nên âm hàn và khó lường hơn. Bọn họ không còn là một đám ô hợp, mà là một đội quân cuồng tín, sẵn sàng chết vì vị Giáo Chủ thần bí của mình.
“Bẩm Giáo Chủ!” Thiết Lang bước ra, quỳ một gối, giọng ồm ồm đầy kính sợ. “Theo lệnh của ngài, thuộc hạ đã quét sạch toàn bộ khu vực xung quanh ba vùng đất. Toàn bộ tán tu, yêu thú... đều đã được thu về Tế Đàn.”
Nguyên Phàm gật đầu. Hắn biết.
Hắn nhìn sang Hắc Nha. Hữu Hộ Pháp Hắc Nha, kẻ Luyện Khí Tầng Bảy, giờ đây đã đột phá lên Luyện Khí Tầng Tám. Gã không chiến đấu, gã là “Mục Sư” của Huyết Linh Giáo. Gã phụ trách “Tử Thần Tế Đàn” dưới chân núi, cái hố khổng lồ chứa đầy xác chết. Gã phụ trách tuyên truyền giáo lý, thu thập những linh hồn yếu ớt nhất.
Hắc Nha bước ra, run rẩy hơn Thiết Lang. Gã sợ hãi, nhưng cũng cuồng tín. “Bẩm... bẩm Giáo Chủ... Tế Đàn... đang đói.”
Nguyên Phàm nhíu mày.
Hắc Nha vội vàng giải thích: “Khu vực này... đã cạn kiệt. Toàn bộ nô lệ phàm nhân đã chết vì bệnh dịch và sợ hãi, linh hồn đã dâng lên. Toàn bộ tán tu cấp thấp đã bị Binh Đoàn tiêu diệt hoặc đã bỏ chạy. Khu rừng này... đã trở thành một vùng đất chết thật sự. Không còn... không còn thức ăn nữa.”
Cả đại điện chìm vào im lặng.
Đây chính là vấn đề. Vùng đất này đã bị hắn hút cạn. Huyết Linh Giáo, và chính bản thân Nguyên Phàm, sẽ chết đói nếu cứ ở lại đây.
“Chúng ta cần một bãi săn mới.” Nguyên Phàm nói, giọng bình thản.
Thiết Lang và Hắc Nha nhìn nhau.
Hắc Nha lấy hết can đảm, lấy ra một tấm da thú cũ nát. “Bẩm Giáo Chủ... Nếu... nếu chúng ta phải rời đi, chỉ có một nơi đủ màu mỡ...”
Gã trải tấm bản đồ ra. “Cách đây tám trăm dặm về phía Tây, nằm trên Huyết Hà, có một thành trì. Đó là một trong những trung tâm giao dịch lớn của ngoại vi Ma Vực.”
“Âm Sát Thành.”
Thiết Lang, kẻ Trúc Cơ Tầng Chín ngông cuồng, khi nghe thấy cái tên này, mặt cũng tái đi.
“Giáo Chủ!” Gã vội vàng can ngăn. “Không thể! Nơi đó không phải là Hủ Thi Đàm hay Bạch Cốt Lĩnh. Bọn Thi Quỷ Vương chỉ là thổ bá một phương. Âm Sát Thành... là một con quái vật thật sự! Đó là một Ma Thành!”
“Nói.” Nguyên Phàm ra lệnh.
Thiết Lang hít một hơi lạnh. “Chủ nhân của Âm Sát Thành là Âm Sát Quỷ Mẫu. Không ai biết bà ta sống bao lâu, chỉ biết rằng bà ta là một Ma tu Kim Đan Tầng Năm chính hiệu! Một cự phách Ma Đạo thực sự!”
Hắc Nha bổ sung, giọng run run: “Quỷ Mẫu tu luyện Vạn Quỷ Âm Hỏa, một loại ma hỏa chuyên đốt cháy linh hồn. Pháp bảo mạnh nhất của bà ta là Vạn Quỷ Phiên. Nghe nói bên trong lá cờ đó giam giữ hơn mười vạn tàn hồn, trong đó có cả ba linh hồn Kim Đan!”
“Một Kim Đan Tầng Năm, sở hữu ma bảo Vạn Quỷ Phiên, cai trị một thành trì có hàng ngàn Ma tu Trúc Cơ và Luyện Khí... Giáo Chủ,” Thiết Lang quỳ rạp xuống, “Chúng ta nếu đem toàn bộ Huyết Linh Giáo đến đó, không khác gì châu chấu đá xe! Chúng ta... chúng ta chưa sẵn sàng!”
Không khí trong động phủ ngưng đọng lại. Thiết Lang và Hắc Nha nín thở. Bọn họ sợ rằng vị Giáo Chủ hỉ nộ vô thường này sẽ nổi giận vì lời can gián của mình.
Nhưng Nguyên Phàm... lại mỉm cười.
Đó là nụ cười của một kẻ đói khát vừa tìm thấy một bữa yến tiệc thịnh soạn.
Kim Đan Tầng Năm? Tốt.
Vạn Quỷ Phiên? Mười vạn tàn hồn? Ba linh hồn Kim Đan?
Hắn liếm môi.
“Ta đói.” Nguyên Phàm bình thản nói. “Nguy hiểm, là vì các ngươi nhìn thấy một kẻ địch. Còn ta, chỉ nhìn thấy thức ăn.”
“Một thành trì xây dựng trên linh hồn. Một pháp bảo chứa đầy linh hồn. Đó không phải là hang cọp. Đó là kho lương của ta.”
Thiết Lang và Hắc Nha sững sờ. Vị Giáo Chủ này... thật sự coi một Ma Đạo Cự Phách là con mồi!
“Giáo... Giáo Chủ... ngài định...”
“Thiết Lang, Hắc Nha.” Nguyên Phàm đứng dậy khỏi kiệu xương. “Các ngươi ở lại, trông coi Tế Đàn. Duy trì hoạt động của Huyết Linh Giáo. Tàn sát bất cứ kẻ nào dám xâm phạm.”
“Vậy... còn ngài?” Thiết Lang ngơ ngác.
“Ta?” Nguyên Phàm bước ra khỏi bóng tối của động phủ, đứng dưới ánh sáng xám xịt của Ma Vực.
“Ta đi dự tiệc. Một mình.”
Hắn không cần đội quân. Huyết Linh Giáo chỉ là cái vỏ bọc. Sức mạnh thật sự của hắn, là chính hắn. Hắn là một Thần Chết, không phải một vị tướng. Thần Chết luôn hành động một mình.
Hắn không cho hai hộ pháp cơ hội nói thêm. Thân hình hắn hóa thành một làn khói xám, bay vút lên, lao về phía Tây.
Bảy ngày sau.
Âm Sát Thành hiện ra trước mắt Nguyên Phàm.
Nó còn lớn hơn hắn tưởng tượng. Một thành trì khổng lồ xây bằng đá hắc diệu thạch, nằm vắt ngang một con sông chảy xiết, nhưng nước sông không phải màu trong, mà là màu đỏ sậm như máu tươi “Huyết Hà”.
Bầu trời phía trên thành trì bị một màn sương xanh lục u ám bao phủ. Đó là “Oán Khí” và “Âm Hỏa” tích tụ lại. Tiếng gào thét ai oán văng vẳng trong không khí.
Tường thành cao trăm trượng, trên đó, không phải là binh lính, mà là hàng ngàn “Oán Linh” bị xiềng xích, lượn lờ, tạo thành một hệ thống phòng ngự kinh hoàng.
Dưới cổng thành, Ma tu ra vào tấp nập. Kẻ thì cưỡi cốt điểu, kẻ thì dắt theo nô lệ, kẻ thì mang theo những cái lồng chứa đầy linh hồn đang gào khóc để vào thành giao dịch.
Đây là một đô thị Ma Đạo sầm uất.
Nguyên Phàm thu liễm toàn bộ khí tức. Viên Kim Đan Tầng Hai xám tro bị hắn dùng “Tử Linh Pháp Tắc” khóa chặt lại. Hắn ngụy trang tu vi của mình xuống mức một gã Ma tu Trúc Cơ Tầng Năm, nhưng vẻ ngoài vẫn giữ nguyên mặt trắng bệch, khí tức âm hàn, bệnh tật, như một kẻ tu luyện công pháp tà đạo bị phản phệ.
Hắn đi đến cổng thành.
“Đứng lại!” Hai tên lính gác Trúc Cơ Tầng Ba, mặc giáp đen, chặn hắn lại. “Phí vào thành. Một linh hồn Luyện Khí Tầng Năm, hoặc một trăm linh thạch hạ phẩm!”
Phí vào thành đắt đỏ kinh khủng.
Nguyên Phàm không nói gì. Hắn lật tay, một quả cầu ánh sáng yếu ớt, bên trong là một linh hồn Ma tu Luyện Khí Tầng Năm đang gào thét mà hắn bắt được trên đường đi, xuất hiện.
Tên lính gác cười gằn, chộp lấy quả cầu linh hồn, ném nó vào một cái hòm bên cạnh, cái hòm đó lập tức vang lên tiếng nhai nuốt. “Vào đi. Đừng gây rối trong thành của Quỷ Mẫu.”
Nguyên Phàm bước qua cổng thành.
Bên trong còn hỗn loạn hơn. Tiếng la hét, tiếng đánh đấm, tiếng mặc cả. Các cửa hàng treo đầy những món đồ ghê rợn: đầu lâu trẻ sơ sinh, da người, những bình chứa đầy Âm Hỏa.
Ma tu ở đây, kẻ yếu nhất cũng là Luyện Khí tầng cao. Trúc Cơ đi đầy đường.
Nguyên Phàm lờ đi tất cả. Hắn cần thông tin. Hắn bước vào một tửu lâu lớn nhất, tên là “Âm Hỏa Lâu”.
Nơi này ồn ào, đầy ắp Ma tu. Hắn chọn một góc tối, gọi một bình rượu “Huyết Hầu Tửu” rẻ tiền nhất, rồi im lặng lắng nghe. Thần Thức Kim Đan của hắn âm thầm lan tỏa, thu thập mọi cuộc nói chuyện.
“Nghe nói gì chưa? Tối nay Quỷ Mẫu đại nhân tổ chức Bách Quỷ Yến ở Âm Phủ Điện!”
“Tối nay? Sao sớm vậy? Không phải cuối tháng mới cho ăn Vạn Quỷ Phiên sao?”
“Ha! Ngươi không biết rồi. Ta nghe nói Vạn Quỷ Phiên gần đây không ổn định. Ba linh hồn Kim Đan bên trong đang phản kháng dữ dội. Quỷ Mẫu phải tổ chức yến tiệc, mời các cao thủ Trúc Cơ Tầng Chín và Kim Đan trong thành đến dự, dùng máu tươi và linh hồn của bọn họ để trấn yểm lá cờ!”
“Trời! Thật hay giả? Vậy ai dám đi?”
“Điên à! Được Quỷ Mẫu mời là vinh dự. Hơn nữa, sau khi trấn yểm xong, Âm Hỏa trong Vạn Quỷ Phiên sẽ cực kỳ tinh thuần. Quỷ Mẫu sẽ ban thưởng Âm Hỏa cho kẻ có công. Đó là cơ hội ngàn vàng để đột phá Kim Đan đấy!”
Nguyên Phàm siết chặt ly rượu.
Cơ hội của hắn đây rồi. Bách Quỷ Yến. Âm Phủ Điện. Vạn Quỷ Phiên.
Hắn không cần được mời. Hắn chỉ cần trà trộn vào.
Đúng lúc hắn đang suy tính, một cái bóng to lớn che khuất ánh sáng từ ngọn đuốc.
“Hửm?”
Một gã Ma tu vạm vỡ, mặt đầy sẹo, khí tức Trúc Cơ Tầng Chín hung hãn, đứng chắn trước bàn hắn. Gã nhìn Nguyên Phàm từ trên xuống dưới.
“Một tên Trúc Cơ Tầng Năm bệnh tật? Mày cũng dám vào Âm Hỏa Lâu?”
Gã cười gằn, đặt bàn tay to như cái quạt lên bàn.
“Nhóc con, cái bàn này của Hắc Đao gia gia. Cút khỏi đây, để lại túi trữ vật. Hoặc, để lại linh hồn của mày... làm đồ nhắm rượu cho tao.”