Chương 27: Vé Mời Của Quỷ

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 27: Vé Mời Của Quỷ

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 27 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Âm Hỏa Lâu, tầng một.
Không khí đặc quánh mùi rượu Huyết Hầu Tửu, mùi mồ hôi chua loét của Ma tu, và một mùi khét lẹt đặc trưng của Âm Hỏa đang cháy leo lét trên những ngọn nến làm từ mỡ người. Tiếng hò hét, tiếng xúc xắc va đập, tiếng cười man rợ của những nữ nhân Ma tu... tất cả đột ngột im bặt.
Như một con dao nóng xuyên qua mỡ đông, sự im lặng lan tỏa từ chiếc bàn trong góc tối.
Tất cả mọi ánh mắt của gã Ma tu cụt tay đang uống rượu bằng vò, của hai nữ tu Trúc Cơ tầng Ba đang tra tấn một tên nô lệ để mua vui, của lão chưởng quỹ Luyện Khí tầng Chín đang tính toán trên một cái bàn tính bằng xương đều đổ dồn về phía Hắc Đao và bóng người gầy gò, bệnh tật mà gã đang uy hiếp.
"Ha ha ha..." Hắc Đao cười gằn, tỏ vẻ thích thú trước sự chú ý mà mình gây ra. Gã là Hắc Đao, Trúc Cơ tầng Chín, một trong những tay đao nổi tiếng nhất cái Âm Sát Thành này. Gã sống dựa vào việc bắt nạt kẻ yếu, cướp đoạt của cải. Và tên Ma tu Trúc Cơ tầng Năm trước mặt, với khuôn mặt trắng bệch như sắp chết, khí tức lạnh lẽo âm u nhưng lại vô cùng bất ổn, chính là con mồi hoàn hảo.
"Sao thế, nhóc con?" Hắc Đao gằn giọng, bàn tay to như cái quạt của gã vẫn đè nặng lên bàn. "Điếc à? Tao nói... cút. Để lại túi trữ vật, và..."
Gã liếm môi, đôi mắt đục ngầu dán chặt vào Nguyên Phàm. "Hoặc, để lại linh hồn của ngươi. Tao đang khát."
Nguyên Phàm chậm rãi ngẩng đầu lên. Đôi mắt hắn vẩn đục, không một chút gợn sóng, tựa như đôi mắt của kẻ đã chết. Hắn vẫn giữ tư thế ngồi, một tay đặt trên ly rượu Huyết Hầu Tửu còn chưa uống.
"Ồn ào."
Một từ duy nhất. Khàn khàn, yếu ớt, như phát ra từ một cổ họng đang bệnh nặng.
Nhưng đó là một sự sỉ nhục.
"MÀY MUỐN CHẾT!"
Hắc Đao gầm lên. Gã không còn kiên nhẫn. Gã là Trúc Cơ tầng Chín! Gã gầm lên, ma khí đen kịt bùng nổ, bàn tay to lớn của gã, với móng tay sắc nhọn như vuốt, chộp thẳng về phía đỉnh đầu Nguyên Phàm. Gã muốn bóp nát cái sọ này, móc linh hồn của hắn ra để nhâm nhi rượu.
Các Ma tu khác cười ồ lên, chuẩn bị xem một màn kịch đẫm máu.
Nguyên Phàm không hề di chuyển.
Hắn vẫn ngồi. Tay hắn vẫn đặt trên ly rượu.
Nhưng ngón trỏ của bàn tay đó, ngón tay tái nhợt như ngà voi, gõ nhẹ một cái xuống mặt bàn.
"Phập!"
Một tiếng động sắc lẹm, khô khốc.
Không ai thấy hắn ra tay. Chỉ thấy Hắc Đao đột ngột rụt tay lại, gầm lên một tiếng đau đớn.
"Á!"
Máu đen bắn tung tóe.
Mọi người nheo mắt nhìn. Một cảnh tượng kỳ dị.
Bàn tay phải của Hắc Đao, bàn tay vừa chộp xuống, đã bị một thứ gì đó xuyên thủng. Một cây gai xương.
Một cây gai xương màu trắng nhợt nhạt, sắc như kim, mọc ra từ chính cái bàn gỗ, ghim chặt tay gã xuống mặt bàn.
Sự im lặng bao trùm cả tửu lâu. Lần này, là sự im lặng của sự kinh ngạc.
Tất cả mọi người đều sững sờ.
"Bạch... Bạch Cốt Môn?" Lão chưởng quỹ lẩm bẩm, bàn tính trên tay rơi xuống đất. "Công pháp của Bạch Cốt Lão Lão?"
Hắc Đao cũng sững sờ. Gã nhìn bàn tay mình bị ghim, rồi nhìn tên Ma tu bệnh tật vẫn đang ngồi đó, bình thản như không. Một Trúc Cơ tầng Năm... dùng công pháp của Bạch Cốt Môn, đả thương được gã?
"Khốn kiếp!" Nỗi đau và sự nhục nhã lập tức biến thành cơn thịnh nộ tột cùng. Hắc Đao gầm lên, bàn tay trái của gã dồn linh lực, tung một quyền kinh thiên động địa... không phải vào Nguyên Phàm, mà vào chính bàn tay phải của mình.
"Rắc!"
Gã tự đập nát xương tay phải của mình để thoát khỏi cây gai xương. Máu thịt be bét. Gã lùi lại ba bước, tay phải đã biến dạng, nhưng sát khí thì bùng nổ đến cực điểm.
"Mày... mày là người của Bạch Cốt Lão Lão?" Hắc Đao gầm gừ, rút thanh đại đao màu đen kịt, nặng trĩu sau lưng ra. Thanh đao vừa rút ra, oán khí lập tức lan tỏa. Đây là một pháp khí trung phẩm, đã từng nhuộm máu của vô số sinh linh.
"Mày dám đến Âm Sát Thành? Con mụ xương khô đó cũng không dám đặt chân đến đây! Tao sẽ băm mày ra, ném cho lũ Âm Hỏa Quỷ!"
Nguyên Phàm lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Hắn ho khan vài tiếng, khuôn mặt càng thêm tái nhợt, như thể hành động vừa rồi đã tiêu hao rất nhiều sức lực.
"Một kẻ đã chết... không có thân nhân." Hắn khàn giọng nói.
"Chết? Mày nói ai chết?" Hắc Đao nhíu mày.
"Bạch Cốt Lão Lão."
Cả tửu lâu lại một phen chấn động. Bạch Cốt Lão Lão, một Kim Đan tầng Hai, một cự phách lừng lẫy một phương... đã chết? Và tên nhóc bệnh tật này... dường như có liên quan?
"Nói láo!" Hắc Đao không tin. Gã cho rằng tên này chỉ đang cố hù dọa mình. "Mặc kệ mày là ai, hôm nay mày phải chết!"
"Hắc Sát Ma Đao!"
Hắc Đao dồn hết tu vi Trúc Cơ tầng Chín của mình. Thanh đại đao chém xuống, mang theo một luồng ma khí đen kịt rộng cả trượng, gào thét như quỷ đói, chém thẳng về phía Nguyên Phàm. Đây là một đòn toàn lực, đủ sức xẻ đôi một tu sĩ Trúc Cơ tầng Bảy.
Các Ma tu khác vội vàng lùi lại, sợ bị vạ lây.
Đối mặt với đòn tấn công hủy diệt, Nguyên Phàm vẫn không né. Hắn chỉ giơ bàn tay tái nhợt lên, ho khan sù sụ liên hồi.
"Khụ... khụ... Cốt Thuẫn."
"RẦM RẦM RẦM!"
Sàn gỗ của tửu lâu vỡ nát. Vô số mảnh xương trắng của những yêu thú, thậm chí là xương người bị chôn vùi dưới nền đất Ma Vực bắn lên, đan xen vào nhau, tạo thành một tấm khiên xương khổng lồ, gớm ghiếc, chắn trước mặt hắn.
"BÙMMMM!"
Luồng ma khí đen kịt của Hắc Đao đập thẳng vào tấm Cốt Thuẫn.
Một vụ nổ linh lực kinh hoàng xảy ra.
Tấm Cốt Thuẫn vỡ tan tành. Xương vụn bay tứ tung. Nhưng đòn tấn công của Hắc Đao... cũng hoàn toàn bị chặn đứng.
Làn khói bụi tan đi.
Nguyên Phàm vẫn đứng đó. Tấm áo xám tro của hắn bị rách vài chỗ. Hắn đang ôm ngực, ho khan dữ dội, một dòng máu đen sẫm rỉ ra từ khóe miệng. Hắn trông như ngọn đèn trước gió, sắp tắt lịm.
Hắc Đao trợn trừng mắt. Không thể nào!
Gã là Trúc Cơ tầng Chín! Một đòn toàn lực, lại bị một tên Trúc Cơ tầng Năm dùng Cốt Thuẫn đỡ được? Dù hắn có bị thương nặng, nhưng hắn vẫn đỡ được! Đây là loại công pháp quỷ quái gì vậy?
Cả tửu lâu không ai dám thở mạnh. Tên nhóc bệnh tật này... không yếu như vẻ bề ngoài. Hắn là một con nhím đầy gai độc!
"Mày... mày..." Hắc Đao tức đến phát điên. Gã là một kẻ có máu mặt, hôm nay lại bị một tên vô danh tiểu tốt làm cho bẽ mặt hai lần.
"Tao sẽ giết mày! Tao sẽ dùng chiêu mạnh nhất! Ma Đao Bát Hoang!"
Gã giơ cao thanh đao, ma khí toàn thân bắt đầu ngưng tụ, chuẩn bị cho một đòn kết liễu.
Nhưng ngay lúc đó, một giọng the thé, nhưng lạnh như băng, vang lên từ tầng hai của tửu lâu.
"Đủ rồi, Hắc Đao. Ngươi làm bẩn sàn nhà của Âm Phủ Điện rồi đấy."
Hắc Đao đang gồng mình, nghe thấy giọng nói này, lập tức cứng đờ. Cơn thịnh nộ của gã như bị một gáo nước đá dội vào, tắt ngấm. Gã quay người lại, hoảng sợ cúi đầu.
"Âm... Âm Nô đại nhân!"
Tất cả Ma tu trong tửu lâu, kể cả lão chưởng quỹ, đều đồng loạt quỳ rạp xuống, run rẩy.
"Cung nghênh Âm Nô đại nhân!"
Nguyên Phàm cũng quay lại. Hắn thấy một người đang chậm rãi bước xuống cầu thang.
Đó không phải là một Ma tu vạm vỡ, mà là một nam nhân gầy gò, mặc một bộ trường bào bằng lụa màu xanh lục sẫm, thêu hoa bỉ ngạn đỏ rực. Mặt gã trắng bệch, không có râu, môi đỏ chót, trông như một thái giám trong hoàng cung cổ đại. Gã cầm một chiếc khăn tay lụa, thỉnh thoảng đưa lên che miệng, như thể ghê tởm không khí bẩn thỉu ở đây.
Nhưng khí tức của gã...
Kim Đan!
Không phải Kim Đan tầng Một như Huyết Lão Tam. Khí tức này dày đặc, lạnh lẽo âm u, nhưng lại vô cùng bất ổn. Một tu sĩ Giả Đan hoặc vừa đột phá Kim Đan tầng Một.
Đây là Âm Nô, một trong những kẻ hầu cận đáng sợ nhất của Âm Sát Quỷ Mẫu.
Âm Nô lướt qua Hắc Đao đang cúi rạp người, như thể gã chỉ là rác rưởi không đáng để mắt. Đôi mắt hẹp, chết chóc của gã dừng lại trên Nguyên Phàm. Gã nhìn vết máu đen trên khóe miệng Nguyên Phàm, rồi nhìn đống xương vụn trên sàn.
"Ngươi," Âm Nô lên tiếng, giọng the thé. "Tu luyện Bạch Cốt Đạo? Con mụ Bạch Cốt Lão Lão, là gì của ngươi?"
Đây là một câu hỏi chết người.
Nguyên Phàm ho khan vài tiếng, lau vết máu. "Khụ... khụ... Không là gì cả."
"Hửm?" Âm Nô nhíu mày.
"Bà ta... là cừu nhân của ta." Nguyên Phàm nói, giọng yếu ớt nhưng rõ ràng. "Bà ta đã chết. Đống xương này... là chiến lợi phẩm ta lấy được từ sào huyệt của bà ta."
Cả tửu lâu nín thở.
Một Trúc Cơ tầng Năm... nói mình là cừu nhân của một Kim Đan tầng Hai?
Âm Nô bật cười. Một tiếng cười sắc lẹm, rít lên như tiếng kim loại cọ xát. "Ngươi? Giết Bạch Cốt? Ngươi xứng sao? Ngươi nói dối mà không biết ngượng mồm."
"Ta không giết." Nguyên Phàm bình thản đáp, diễn tròn vai kẻ kiệt sức. "Ta... may mắn. Ta đến sào huyệt của bà ta... bà ta luyện công bị tẩu hỏa nhập ma mà chết rồi. Ta chỉ... nhặt rác mà thôi."
Lời giải thích này hợp lý hơn nhiều.
Âm Nô nhìn chằm chằm vào Nguyên Phàm. Gã có thể cảm nhận được công pháp xương cốt trên người Nguyên Phàm vô cùng tinh thuần, nhưng khí tức sinh mệnh lại yếu ớt, hỗn loạn. Đúng là bộ dạng của kẻ vừa cướp được di sản nhưng chưa kịp tiêu hóa, lại bị công pháp phản phệ.
"Một kẻ nhặt rác may mắn..." Âm Nô lẩm bẩm. Gã đột nhiên mỉm cười. Một nụ cười khiến tất cả Ma tu xung quanh rùng mình.
"Hay lắm. Hay lắm!" Gã vỗ tay. "Quỷ Mẫu đại nhân đang chuẩn bị cho Bách Quỷ Yến. Ngài đang cần những nguyên liệu đặc biệt để trấn yểm Vạn Quỷ Phiên."
Gã liếc nhìn Hắc Đao. "Tên Trúc Cơ tầng Chín này, thân thể cường tráng, ma khí tràn đầy, đúng là một nguyên liệu tốt."
Rồi gã nhìn Nguyên Phàm, ánh mắt như nhìn một món đồ. "Ngươi. Tu luyện Bạch Cốt Đạo, linh hồn đã bị dị hóa. Xương cốt của ngươi, nếu dùng làm lõi để trấn áp Âm Hỏa, chắc chắn là nguyên liệu thượng hạng!"
Gã cười khanh khách. "Ta không biết nên chọn ai. Hay là... các ngươi đánh tiếp đi."
Hắc Đao ngẩng đầu, vẻ mặt khó hiểu.
Âm Nô lấy khăn lụa che miệng. "Kẻ nào thắng... sẽ có vinh dự nhận được thẻ mời Bách Quỷ Yến. Tối nay, giờ Tý. Âm Phủ Điện."
Đây là một cơ hội, cũng là một bản án tử hình. Kẻ thắng sẽ được đi dự tiệc... với tư cách là "món ăn"!
Nhưng không ai dám cãi lời Âm Nô.
Hắc Đao, sau một giây sững sờ, lập tức lộ ra vẻ vui mừng điên cuồng. Gã nhìn Nguyên Phàm, ánh mắt tàn độc. Gã không chỉ được phép giết tên nhóc này, mà còn được Quỷ Mẫu ban thưởng!
"Nhóc con, mày nghe rồi đó! Mày đã làm tao mất mặt!" Hắc Đao gầm lên, dồn hết sức lực. "Lần này, tao sẽ không cho mày cơ hội dùng mấy trò xương xẩu đó nữa! Chết đi! Ma Đao Bát Hoang!"
Gã vung đao. Một luồng đao khí đen kịt khổng lồ, mạnh hơn đòn tấn công trước gấp ba lần, gào thét chém về phía Nguyên Phàm. Không khí bị xé rách, toàn bộ bàn ghế trong tửu lâu bị đao khí hút vào, vỡ nát.
Âm Nô đứng bên cạnh, bình thản xem kịch, chờ xem "món nguyên liệu" này sẽ chết như thế nào.
Nguyên Phàm biết, hắn không thể diễn kịch được nữa. Cốt Thuẫn không thể đỡ được đòn này. Hắn phải dùng sức mạnh thật sự.
Nhưng làm sao để che giấu nó trước mặt một tên Giả Đan như Âm Nô?
"Khụ... khụ... GRÀ!"
Nguyên Phàm đột nhiên gầm lên một tiếng, không còn vẻ yếu ớt. Hắn ho ra một ngụm máu đen, nhưng lần này là hắn chủ động. Hắn đang ép bản thân, giả vờ dùng một chiêu cấm thuật.
"Bạch... Cốt... Ngục... Long... Sát!"
Hắn gào lên cái tên mà hắn vừa học được từ ký ức của Bạch Cốt Lão Lão.
"RẦM! RẦM! RẦM!"
Vô số xương cốt lại trồi lên từ mặt đất. Nhưng lần này, chúng không phải màu trắng. Chúng mang một màu xám tro bệnh hoạn.
Chúng không tạo thành khiên. Chúng đan vào nhau, tạo thành một cái lồng xương khổng lồ, hình thù như một bộ xương sườn, nhốt cả Hắc Đao và Nguyên Phàm vào bên trong. Nó mọc lên quá nhanh, đao khí của Hắc Đao chém thẳng vào lồng xương.
"BÙMMMM!"
Cái lồng xương rung chuyển dữ dội, nứt nẻ, nhưng không vỡ!
"Cái gì?" Hắc Đao sững sờ.
Âm Nô cũng nhíu mày. "Xương màu xám? Dị biến Bạch Cốt Đạo? Thú vị..."
Hắn không biết, đây không phải là Bạch Cốt Đạo. Đây là Tử Linh Pháp Tắc, mượn hình hài của Bạch Cốt Đạo. Cái lồng xương này, không chỉ để phòng thủ. Nó là để... che giấu.
Mọi ánh mắt bên ngoài đều bị cái lồng xương che khuất.
Bên trong "Cốt Ngục".
Hắc Đao đang điên cuồng chém vào lồng xương. "Vô dụng! Tao sẽ phá nát nó!"
"Ngươi không có cơ hội đâu."
Một giọng nói lạnh như băng vang lên sau lưng gã. Không còn ho khan. Không còn yếu ớt.
Hắc Đao giật mình quay lại.
Tên Ma tu bệnh tật kia đã đứng đó từ lúc nào. Khuôn mặt vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt... đôi mắt vẩn đục kia giờ đây sâu thẳm như vực thẳm, chứa đầy sự tĩnh lặng của cái chết.
"Ngươi..." Hắc Đao cảm thấy có gì đó không ổn.
Rồi gã cảm thấy lạnh.
Cái lạnh không phải từ bên ngoài. Nó đến từ bên trong. Sinh cơ của gã... linh lực của gã... ma khí của gã... đang bị thứ gì đó hút ra!
"Tử Linh Pháp Vực." Nguyên Phàm thì thầm. Hắn đã kích hoạt lĩnh vực của mình, nhưng thu nhỏ nó lại, chỉ bao bọc bên trong Cốt Ngục.
Hắc Đao hoảng sợ. Tốc độ của gã chậm lại. Thanh đao nặng trĩu. Gã là Trúc Cơ tầng Chín, nhưng gã cảm thấy mình như một phàm nhân đang chết đuối trong băng.
"Đây... đây là lĩnh vực! Ngươi... ngươi là Kim Đan! Không... không phải! Kim Đan nào... AAAA!"
Nguyên Phàm không cho gã cơ hội gào thét. Hắn lướt tới, bàn tay tái nhợt, lạnh lẽo, đặt lên khuôn mặt đầy sẹo của Hắc Đao.
"Thu hoạch."
Viên Kim Đan xám tro trong cơ thể hắn gầm lên. Lực thôn phệ bùng nổ.
Hắc Đao co giật. Cơ bắp cuồn cuộn của gã teo tóp lại. Làn da xám xịt đi. Toàn bộ sinh cơ, ma khí, và linh hồn Trúc Cơ tầng Chín... bị hút cạn trong vòng ba giây.
Cơ thể gã biến thành một cái xác khô quắt, rồi tan rã thành tro bụi.
Nguyên Phàm hít một hơi. Một bữa ăn nhẹ, nhưng cũng đủ làm dịu cơn đói.
Hắn búng tay. "Cốt Ngục" rung chuyển.
Nguyên Phàm điều khiển cơ thể, ép khí huyết dâng trào, lại ho ra một ngụm máu đen. Hắn tự mình đánh gãy vài cái xương sườn, khiến khí tức hỗn loạn tột độ.
"RẮC!"
Cái lồng xương vỡ tan.
Nguyên Phàm ngã khuỵu xuống, run rẩy, thở hổn hển, như một kẻ vừa dốc cạn sinh mệnh lực để chiến thắng. Hắn ngẩng đầu lên, nhìn Âm Nô, nở một nụ cười yếu ớt.
Tửu lâu chìm trong một sự im lặng tuyệt đối.
Hắc Đao... biến mất rồi.
Chỉ còn lại một đống tro xám và thanh đại đao màu đen rơi trên đất.
Một Trúc Cơ tầng Năm, dùng cấm thuật, đồng quy vu tận... không, hắn thắng! Hắn thắng một Trúc Cơ tầng Chín!
Âm Nô là kẻ duy nhất không bị lừa. Gã đã cảm nhận được. Ngay khoảnh khắc Cốt Ngục khép lại, một luồng khí tức tử vong tinh thuần, còn đáng sợ hơn cả Oán Khí của Quỷ Mẫu, đã lóe lên rồi biến mất.
Cái lồng xương đó... không phải để tấn công, mà là để che giấu!
Âm Nô nhìn Nguyên Phàm đang 'hấp hối'. Đôi mắt chết chóc của gã lóe lên một tia sáng kỳ dị. Gã không vạch trần.
"Khá lắm... Rất khá."
Gã cười khanh khách. "Một nguyên liệu thú vị. Một món đồ chơi mới."
Gã búng tay, một tấm thẻ bài bằng ngọc đen kịt bay tới, cắm phập xuống sàn nhà trước mặt Nguyên Phàm.
"Thẻ mời Bách Quỷ Yến. Tối nay, giờ Tý. Âm Phủ Điện."
Âm Nô quay người, lướt đi, giọng nói the thé của gã vọng lại. "Dùng chút sức lực cuối cùng của ngươi lết đến đó. Ta sẽ đích thân báo cáo với Quỷ Mẫu... về một món nguyên liệu có thể tự mình thu hoạch kẻ khác."
Khi Âm Nô đã đi khuất, Nguyên Phàm mới "run rẩy" nhặt lấy tấm thẻ bài. Hơi lạnh từ ngọc bài truyền đến.
Hắn lảo đảo đứng dậy, nhặt lấy túi trữ vật của Hắc Đao, rồi lê bước ra khỏi tửu lâu, hòa vào dòng Ma tu hỗn loạn trên đường phố.
Không một ai dám cản đường hắn.
Ngay khi hắn rẽ vào một con hẻm tối tăm, vắng vẻ.
Sự run rẩy biến mất. Tiếng ho tắt lịm. Vết gãy trên xương sườn của hắn tự động lành lại.
Hắn nhìn tấm thẻ bài màu đen trong tay. Nó đang rung lên, như thể đang mời gọi linh hồn hắn.
"Bách Quỷ Yến..." Hắn lẩm bẩm.
"Kho lương... đã mở cửa rồi."