Chương 28: Yến Tiệc Bách Quỷ

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 28: Yến Tiệc Bách Quỷ

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 28 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Giờ Tý.
Thành Âm Sát không ngủ, mà trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Dưới ánh trăng máu kỳ dị của Vực Ma, những con hẻm tối tăm, vốn im ắng lúc ban ngày, giờ đây vang lên tiếng gào khóc ai oán. Những cái bóng lờ mờ, những Quỷ Âm Hỏa – những linh hồn bị Quỷ Mẫu Âm Sát luyện hóa, toàn thân bốc lên ngọn lửa xanh lục nhạt – bắt đầu tuần tra trên các con phố. Chúng là lính gác của thành trì này, tàn sát bất cứ kẻ nào không có phận sự mà dám lảng vảng.
Nguyên Phàm, khoác trên mình bộ áo bào xám tro rách rưới, lẳng lặng bước đi. Hắn vẫn duy trì bộ dạng "bệnh tật" của mình, khí tức Trúc Cơ cấp năm yếu ớt, hỗn loạn. Vài con Quỷ Âm Hỏa lướt qua, ngọn lửa xanh của chúng liếm lên người hắn, nhưng khi cảm nhận được tấm ngọc bài mời màu đen trong tay áo hắn, chúng lập tức mất hứng, lướt đi tìm con mồi khác.
Hắn đi về phía trung tâm thành trì, nơi Sông Máu chảy xiết nhất.
Một tòa cung điện khổng lồ, đen kịt, sừng sững chắn ngang dòng sông máu. Đây chính là Điện Âm Phủ.
Nó không được xây bằng đá hay gỗ. Toàn bộ kiến trúc dường như được đúc từ một khối Đá Hồn khổng lồ. Bề mặt không hề nhẵn bóng, mà liên tục vặn vẹo, hiện lên hàng ngàn khuôn mặt câm lặng, đau đớn của những linh hồn đã bị dùng làm vật liệu xây dựng. Gió từ Sông Máu thổi qua, xuyên qua những lỗ hổng của cung điện, tạo nên một bản giao hưởng ai oán, rợn người.
Trước cổng điện, tám tên Ma tu Trúc Cơ cấp tám, thân mặc trọng giáp đen kịt, đứng bất động như tượng đá. Khí tức của bọn chúng lạnh lẽo, dường như đã hòa làm một với tòa điện.
Khi Nguyên Phàm "lảo đảo" bước tới, một tên lính gác giơ cây kích, chặn hắn lại. "Thẻ mời."
Nguyên Phàm run rẩy đưa tấm ngọc bài màu đen ra.
Tên lính gác liếc nhìn ngọc bài, rồi liếc nhìn bộ dạng thê thảm của Nguyên Phàm, ánh mắt lộ rõ vẻ khinh miệt. "Vào đi. Đừng làm bẩn đại điện của Quỷ Mẫu."
Hắn bước qua cánh cổng cao hàng chục trượng.
Bên trong không phải là một đại sảnh, mà là một quảng trường lộ thiên khổng lồ, nằm ngay trung tâm tòa điện. Nền đất không phải đá, mà là một loại tinh thể đen trong suốt, có thể nhìn thấy dòng Sông Máu đang cuồn cuộn chảy ngay bên dưới chân.
Xung quanh quảng trường, hàng trăm cây đuốc bốc lên ngọn lửa Âm Hỏa màu xanh lục, chiếu sáng một cách mờ ảo.
Không có bàn tiệc. Không có thức ăn.
Chỉ có những chiếc ghế dựa bằng xương trắng được xếp thành một vòng tròn lớn.
Gần một trăm Ma tu đã có mặt. Bọn họ không ngồi, mà đứng tụm năm tụm ba, lẳng lặng quan sát lẫn nhau. Không khí căng thẳng như một dây đàn.
Nguyên Phàm, với khí tức "Trúc Cơ cấp năm" của mình, là kẻ yếu ớt nhất ở đây.
Những kẻ được "mời" đến, kẻ yếu nhất cũng là Trúc Cơ cấp tám đỉnh phong. Đa số là Trúc Cơ cấp chín, và hắn thậm chí còn cảm nhận được ba luồng khí tức Kim Đan cấp một, đang đứng tách biệt ở ba góc, vẻ mặt kiêu ngạo.
Sự xuất hiện của Nguyên Phàm lập tức thu hút sự chú ý. Một kẻ Trúc Cơ cấp năm... cũng có vé mời?
"Ha, nhìn kìa, nguyên liệu năm nay chất lượng kém thật." Một nữ tu Trúc Cơ cấp chín, mặc áo lụa mỏng, xung quanh là sáu con rắn độc đen kịt đang trườn bò, che miệng cười. Đó là Xà Cơ, nổi tiếng tàn độc.
"Không," một lão già trọc đầu, mặc tăng bào rách rưới nhưng cơ thể lại phát ra ánh kim loại, lẩm bẩm. "Ta nghe nói Âm Nô đại nhân vừa nhặt được một món đồ chơi thú vị ở Lầu Âm Hỏa." Lão là Thiết Cốt Lão Tăng, một kẻ phản bội Phật Môn, tu luyện công pháp ma đạo hệ Kim, Kim Đan cấp một.
Ánh mắt của bọn họ không phải là chào đón, mà là ánh mắt của những con cá mập, đánh giá một con cá con vừa bơi lạc vào lãnh địa của chúng. Bọn họ đều biết, "Yến Tiệc Bách Quỷ" không phải là một bữa tiệc. Đó là một cuộc tuyển chọn "vật tế". Kẻ yếu nhất sẽ là kẻ đầu tiên bị Vạn Quỷ Phiên hút cạn.
Nguyên Phàm lờ đi tất cả. Hắn "run rẩy" ho khan vài tiếng, tìm một góc tối nhất, khuất nhất, ngồi xổm xuống, giả vờ như một con chuột đang sợ hãi, cố gắng che giấu sự tồn tại của mình.
Hành động này càng khiến các Ma tu khác thêm khinh bỉ.
"Đồ nhát gan." Xà Cơ lẩm bẩm, rồi quay đi.
Đúng lúc này, một giọng nói the thé, a dua vang lên, xuyên qua tiếng gió rít.
"Ai nha! Cốt đạo hữu, ngươi thật sự lết tới được à?"
Nguyên Phàm ngẩng đầu.
Âm Nô, vẫn trong bộ trường bào lụa xanh lục, tay cầm khăn lụa, đang đứng trên một bục cao ở phía đối diện, mỉm cười nhìn hắn. Gã cố tình nói rất to.
"Ta còn tưởng ngươi đã dùng hết chút sức lực cuối cùng để giết Hắc Đao, rồi chết ở con hẻm nào rồi chứ. Thật là... ý chí sống sót mãnh liệt."
Toàn bộ sự chú ý lại đổ dồn về phía Nguyên Phàm.
Giết Hắc Đao?
Hắc Đao, tên Trúc Cơ cấp chín hung hãn đó... đã bị tên bệnh tật này giết?
Ánh mắt của các Ma tu lập tức thay đổi. Từ khinh miệt, chuyển sang... hứng thú và cảnh giác. Giống như nhìn thấy một con thỏ bệnh, vừa cắn chết một con sói.
Thiết Cốt Lão Tăng và hai tên Kim Đan cấp một kia nheo mắt lại, Thần Thức của bọn họ không kiêng dè quét qua người Nguyên Phàm, cố gắng tìm ra bí mật của hắn.
Nguyên Phàm rùng mình "sợ hãi" dưới Thần Thức của ba Kim Đan. Hắn cúi gằm mặt, cơ thể run lên, như thể đang chịu áp lực cực lớn. Nhưng bên trong, Tử Linh Pháp Tắc đã khóa chặt viên Kim Đan cấp hai, không để lộ một tia khí tức nào.
Âm Nô cười khanh khách, hài lòng với hiệu quả mà gã tạo ra. Gã đã đặt Nguyên Phàm vào vị trí "món đồ chơi" của gã.
"Các vị," Âm Nô vung khăn lụa. "Giờ Tý đã điểm! Cung nghênh... Quỷ Mẫu!"
"RẦMMMM!"
Mặt đất bằng tinh thể đen dưới chân mọi người rung chuyển dữ dội. Dòng Sông Máu bên dưới đột nhiên sôi sục, gào thét.
Một cột nước máu khổng lồ bắn lên từ trung tâm quảng trường.
Nhưng đó không phải là nước. Đó là một đám sương mù xanh lục đậm đặc, ngưng tụ từ Âm Hỏa. Đám sương mù tản ra, để lộ một bóng người đang lơ lửng.
Tất cả Ma tu, kể cả ba Kim Đan kiêu ngạo, đều đồng loạt quỳ một gối, cúi đầu.
"Cung nghênh Quỷ Mẫu!"
Nguyên Phàm cũng vội vàng quỳ xuống, len lén ngẩng đầu nhìn.
Hắn sững sờ.
Quỷ Mẫu Âm Sát... không phải là một bà lão già nua.
Bà ta trông như một thiếu nữ mười sáu tuổi.
Bà ta mặc một bộ cung trang đen tuyền, phức tạp, lộng lẫy. Mái tóc đen tuyền như thác nước, xõa dài đến tận gót chân. Làn da trắng bệch, không phải màu trắng của con người, mà là màu trắng của sứ, lạnh lẽo và không tì vết. Đôi môi đỏ mọng như máu tươi.
Bà ta đẹp. Một vẻ đẹp ma mị, phi nhân tính.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ thấy sự kinh hoàng.
Làn da trắng như sứ đó... chi chít những vết nứt nhỏ, như đồ sứ sắp vỡ. Và từ bên trong những vết nứt, không phải là máu, mà là ngọn lửa Âm Hỏa màu xanh lục đang rò rỉ ra.
Xung quanh bà ta, lơ lửng hàng chục linh hồn trẻ sơ sinh, chúng không gào khóc, mà đang hát, một bài đồng dao rợn người, dùng oán khí để duy trì vẻ đẹp cho chủ nhân của chúng.
Khí tức của bà ta, Kim Đan cấp năm đỉnh phong. Khí tức của bà ta không bùng nổ, mà tĩnh lặng, lạnh lẽo và sâu thẳm như vực thẳm. Nó không đè bẹp người khác, mà hút cạn sinh khí của người khác.
Nguyên Phàm chỉ liếc nhìn một cái, đã cảm thấy viên Tử Linh Vạn Hồn Đan trong người hắn... gào thét.
Không phải là sự sợ hãi.
Mà là sự hưng phấn tột độ.
Đây rồi. "Bữa ăn" thịnh soạn nhất mà hắn từng gặp! Viên Kim Đan cấp năm này, cùng với đám linh hồn trẻ sơ sinh kia... Nếu nuốt chửng được, hắn chắc chắn có thể đột phá Kim Đan cấp ba!
Hắn vội vàng cúi đầu, che giấu sự đói khát trong mắt. Hắn phải diễn. Hắn ép cơ thể mình run rẩy, ép mồ hôi lạnh chảy ra.
"Đứng lên đi, các con mồi... không... các khách quý của ta."
Giọng nói của Quỷ Mẫu vang lên. Không phải a dua như Âm Nô, không phải ồm ồm như Ma tu. Giọng bà ta trong trẻo như tiếng chuông bạc, nhưng lại như hàng ngàn mảnh thủy tinh vỡ đang cứa vào màng nhĩ.
Bà ta lơ lửng, đáp xuống chiếc ngai cao nhất, làm bằng Đá Hồn đen. Âm Nô đứng hầu bên cạnh.
"Hôm nay, gọi các ngươi đến," Quỷ Mẫu hờ hững nói, vươn ngón tay thon dài, trắng bệch, vuốt ve một linh hồn trẻ sơ sinh đang lượn lờ. "Không phải để uống rượu. Mà là để giúp ta... và cũng là để giúp chính các ngươi."
Bà ta vung tay áo.
"Ong..."
Không khí trên quảng trường như đặc lại. Một lá cờ khổng lồ, đen kịt, rách nát, từ từ trồi lên từ dòng Sông Máu bên dưới.
Nó chính là Vạn Quỷ Phiên.
Nó cao hàng chục trượng. Vải cờ đen tuyền, nhưng không phải vải. Nó được dệt từ hàng vạn sợi tóc của các oan hồn. Bề mặt lá cờ không phẳng, nó liên tục phập phồng, như thể có vô số sinh vật đang cố chui ra.
Hàng vạn tiếng gào thét, oán hận, tuyệt vọng đồng loạt vang lên, đập thẳng vào linh hồn của tất cả mọi người.
Nguyên Phàm cũng cảm thấy một áp lực tinh thần khủng khiếp. Hàng vạn tàn hồn trong viên Kim Đan của hắn cũng bị kích động, gầm rú đáp trả. Hắn phải dùng Thôn Phệ Đạo để trấn áp chính mình, đồng thời giả vờ "run rẩy" kịch liệt hơn.
"Khụ... khụ..." Hắn ho ra máu.
Quỷ Mẫu liếc nhìn hắn, ánh mắt không một chút cảm xúc, rồi nhìn lá cờ.
"Các ngươi thấy đó." Bà ta nói. "Nó đang... không ổn định."
Mọi người nhìn kỹ. Trên lá cờ, có ba khối u khổng lồ đang phập phồng dữ dội nhất. Ba khối u đó tỏa ra khí tức Kim Đan!
Đó chính là ba linh hồn Kim Đan bị bà ta giam giữ, là nòng cốt của pháp bảo này.
"Ba tên ngu ngốc này... chúng đang phản kháng." Quỷ Mẫu lạnh lùng nói. "Oán khí của chúng quá mạnh, đang làm Vạn Quỷ Phiên mất kiểm soát. Ta cần máu mới, linh hồn mới, để trấn áp chúng, để nuôi dưỡng chúng... cho đến khi chúng hoàn toàn quy phục."
Bà ta nhìn xuống đám Ma tu. "Đó là lý do các ngươi ở đây."
Tất cả Ma tu đều căng thẳng.
"Đừng lo." Quỷ Mẫu mỉm cười, vẻ đẹp ma mị của bà ta khiến nhiều Ma tu Trúc Cơ cấp chín nuốt nước bọt. "Ta không cần mạng của các ngươi... ít nhất là chưa."
"Nghi thức bắt đầu!" Âm Nô hét lên. "Tất cả, đứng vào vị trí trên trận pháp!"
Mặt đất tinh thể đen dưới chân đột nhiên sáng lên. Một trận pháp khổng lồ, phức tạp, màu đỏ máu, hiện ra, nối liền tất cả các Ma tu lại với nhau. Trung tâm của trận pháp, chính là Vạn Quỷ Phiên.
Nguyên Phàm bị xếp ở một vị trí gần như là gần lá cờ nhất.
"Âm Nô..." Hắn nghiến răng. Tên thái giám này rõ ràng đang cố tình. Vị trí này, "Trúc Cơ cấp năm" yếu ớt như hắn, sẽ là kẻ đầu tiên bị hút khô nếu có gì bất trắc.
"Yến Tiệc Bách Quỷ, là một cuộc trao đổi." Giọng Quỷ Mẫu vang lên. "Các ngươi, cắt cổ tay, dâng lên Máu Ma và một tia Linh Hồn Bản Nguyên của các ngươi. Dùng nó để nuôi dưỡng Vạn Quỷ Phiên. Trận pháp sẽ bảo vệ các ngươi."
"Đổi lại, khi ba tên Kim Đan kia bị trấn áp, oán khí của chúng sẽ bị tinh luyện. Ta sẽ ban cho mỗi người một tia Vạn Quỷ Âm Hỏa tinh thuần nhất. Đủ để các ngươi đột phá bình cảnh!"
Lời hứa này quá hấp dẫn!
Vạn Quỷ Âm Hỏa! Đó là thứ mà Thiết Cốt Lão Tăng và các Trúc Cơ cấp chín thèm khát. Bọn họ liếc nhìn nhau, sự tham lam đã át đi nỗi sợ hãi.
"Bắt đầu!"
Thiết Cốt Lão Tăng gầm lên một tiếng, gã là Kim Đan, gã làm trước. Gã rạch cổ tay, máu đen mang theo ánh kim loại bắn vào trận pháp. Tiếp theo là các Ma tu khác.
Nguyên Phàm cũng phải làm theo. Hắn cắn răng, rạch cổ tay. Máu hắn chảy ra... nhưng nó có màu xám nhạt, lạnh lẽo, không một chút sinh khí.
Âm Nô, đứng bên cạnh Quỷ Mẫu, nhíu mày.
Quỷ Mẫu cũng nhìn thấy. Bà ta khẽ "Ồ?" một tiếng, dường như có chút hứng thú với dòng máu kỳ lạ này.
Máu và Linh Hồn Bản Nguyên của gần một trăm Ma tu chảy vào trận pháp, hội tụ lại, rồi bị Vạn Quỷ Phiên hút vào.
"GRÀÀÀÀÀÀÀÀ!"
Lá cờ gầm lên. Ba khối u phình to. Ba bóng ma Kim Đan khổng lồ, mờ ảo, hiện ra từ lá cờ, bị vô số xiềng xích Âm Hỏa trói lại. Một trong số đó là một lão tăng Phật môn, có lẽ là tiền bối của Thiết Cốt Lão Tăng; một người khác là một nữ tu hệ Hỏa, và cuối cùng là một Ma Giao khổng lồ.
Chúng đang gầm thét, chống cự lại nguồn năng lượng mới.
"Trấn!"
Quỷ Mẫu quát. Bà ta dồn toàn bộ sức mạnh Kim Đan cấp năm, ấn xuống. Trận pháp sáng rực. Âm Hỏa xanh lục bùng lên.
Tất cả Ma tu tham gia đều cảm thấy linh hồn mình bị kéo giật. Bọn họ phải gồng mình chống đỡ, dồn sức vào trận pháp.
Sự hỗn loạn bắt đầu. Năng lượng của gần một trăm Ma tu, cộng với Quỷ Mẫu, đối đầu với ba linh hồn Kim Đan. Quảng trường rung chuyển.
Nguyên Phàm đứng gần nhất. Hắn "lảo đảo", "yếu ớt", bị ép đến mức quỳ một gối xuống, "hộc máu". Hắn trông như sắp bị hút cạn đến nơi.
Âm Nô cười khẩy, chờ xem hắn chết.
Quỷ Mẫu tập trung toàn bộ vào việc trấn áp linh hồn Ma Giao mạnh nhất.
Không một ai...
Không một ai để ý rằng, bên dưới vẻ ngoài "hấp hối" đó, viên Tử Linh Vạn Hồn Đan của Nguyên Phàm đang xoay tròn với tốc độ chưa từng có.
Nó đang đói. Và bữa tiệc, đã ở ngay trước mặt.
Hàng vạn tàn hồn trong lá cờ đang gào thét. Linh hồn của ba Kim Đan đang gầm rú. Oán khí, tử khí, linh lực... tất cả hòa quyện vào nhau.
Nguyên Phàm không nhắm vào Quỷ Mẫu. Đó là tự sát.
Hắn cũng không nhắm vào ba linh hồn Kim Đan đang điên cuồng. Quá nguy hiểm.
Hắn nhắm vào... chính lá cờ. Hắn nhắm vào hàng vạn tàn hồn Luyện Khí, Trúc Cơ đang bị giam cầm, những linh hồn yếu ớt đang cung cấp năng lượng nền tảng cho lá cờ.
Và hắn nhắm vào... dòng "thức ăn" mà gần một trăm Ma tu đang dâng lên.
Giữa lúc hỗn loạn nhất, khi mọi Thần Thức đều đang bị oán khí làm nhiễu loạn.
Nguyên Phàm, kẻ đang "hấp hối" quỳ trên đất, đã âm thầm kích hoạt Thôn Phệ Đạo.
Không phải một vòng xoáy đen. Mà là một lực hút vô hình, tinh tế, hòa lẫn vào sự hỗn loạn của trận pháp.
Hắn không "cướp", mà là "hút trộm".
Dòng năng lượng linh hồn và máu mà các Ma tu khác dâng lên, đáng lẽ phải chảy hoàn toàn vào Vạn Quỷ Phiên, giờ đây đã bị "rò rỉ" một phần. Một phần rất nhỏ, khoảng 10%, bị lực hút của Nguyên Phàm kéo chệch hướng, âm thầm chui vào cơ thể hắn.
Và hắn, bắt đầu "ăn" Vạn Quỷ Phiên từ bên trong.
Hắn dùng Tử Linh Pháp Tắc của mình, kết nối với những tàn hồn yếu ớt nhất trong lá cờ. Hắn không ra lệnh. Hắn "ban ân huệ". Hắn ban cho chúng sự "siêu thoát".
"Xì... xì..."
Hàng trăm, hàng ngàn tàn hồn, thay vì gào thét, đột nhiên im lặng. Chúng hóa thành những dòng năng lượng linh hồn tinh thuần nhất, bị Nguyên Phàm hút vào.
Viên Kim Đan xám tro của hắn khẽ rung lên vì thỏa mãn.
Quỷ Mẫu, đang dốc sức trấn áp Ma Giao, đột nhiên khựng lại. Bà ta nhíu mày.
Bà ta cảm thấy... Vạn Quỷ Phiên dường như... nhẹ đi một chút? Oán khí của nó... yếu đi một cách kỳ lạ, không phải vì bị trấn áp, mà như thể... bị thủng một lỗ.
Và linh hồn Ma Giao đang gầm thét, đột nhiên dừng lại. Nó quay đầu, không còn nhìn Quỷ Mẫu. Nó nhìn chằm chằm vào một góc của trận pháp, con ngươi đỏ ngầu của nó co rút lại vì một nỗi sợ hãi bản năng, còn lớn hơn cả nỗi sợ với Quỷ Mẫu.
Nó cảm nhận được một kẻ thù thiên địch. Một thứ gì đó đang... "ăn" lá cờ!
Âm Nô cũng cảm thấy không ổn. Gã thấy tên "Cốt" đạo hữu kia, kẻ đáng lẽ phải chết khô đầu tiên, vẫn đang quỳ ở đó. Hắn vẫn "yếu ớt", nhưng hắn... không chết.
Quỷ Mẫu chậm rãi quay đầu. Đôi mắt xanh lục, lạnh lẽo của bà ta, bỏ qua ba linh hồn Kim Đan, bỏ qua đám Ma tu, khóa chặt lấy bóng người gầy gò, bệnh tật, đang quỳ trong góc.
Bà ta đã phát hiện ra.
"Ngươi..."
Một từ duy nhất, mang theo sát khí đủ để đóng băng cả Sông Máu, vang lên.
"Kẻ... trộm!"