Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 29: Kẻ Trộm Trong Bữa Tiệc
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 29 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một từ duy nhất, “Kẻ trộm!”, vang lên, lạnh lẽo và sắc bén hơn cả ngọn gió rít qua Huyết Hà.
Giọng nói trong trẻo của Âm Sát Quỷ Mẫu không hề lớn, nhưng nó như một mũi kim băng đâm thẳng vào linh hồn mọi người có mặt. Tiếng gào thét của Vạn Quỷ Phiên đột ngột im bặt. Gần một trăm Ma tu đang dồn sức vào trận pháp đều chết lặng.
Bữa tiệc... đã bị phá hỏng.
Ánh mắt của tất cả mọi người, từ ba tên Kim Đan Tầng Một kiêu ngạo đến đám Trúc Cơ Tầng Chín hung hãn, đều đổ dồn về một phía.
Bọn họ không nhìn Quỷ Mẫu. Bọn họ nhìn về góc tối nhất của quảng trường, nơi tên Ma tu Trúc Cơ Tầng Năm bệnh tật, yếu ớt, kẻ đáng ra phải chết đầu tiên, vẫn đang quỳ.
Nguyên Phàm vẫn giữ tư thế quỳ, đầu cúi gằm, cơ thể “run rẩy” kịch liệt, như thể đang bị uy áp của Quỷ Mẫu đè nén đến mức suýt chết. Máu vẫn đang rỉ ra từ cổ tay hắn, chảy vào trận pháp.
Nhưng giờ đây, không ai còn tin vào bộ dạng đó nữa.
Âm Nô, kẻ hầu cận của Quỷ Mẫu, là người phản ứng nhanh nhất. Gã không chết lặng. Gã hoảng sợ. Chính gã đã mang tên “Kẻ trộm” này vào đây! Chính gã đã coi hắn là một “món đồ chơi” thú vị! Đây là một sự sỉ nhục, một sự thất trách không thể tha thứ.
“Tạp chủng! Ngươi dám!”
Không chờ Quỷ Mẫu ra lệnh, Âm Nô gầm lên một tiếng the thé. Gã không còn vẻ a dua, ẻo lả. Gã lật tay, một ngọn lửa Âm Hỏa màu xanh lục đậm đặc, ngưng tụ thành một con rắn độc, bắn thẳng về phía Nguyên Phàm. Gã phải giết tên này ngay lập tức để tạ tội!
Đòn tấn công của một tu sĩ Giả Đan mang theo oán khí ngút trời, đủ để đốt cháy linh hồn của bất cứ Trúc Cơ nào.
Đám Ma tu khác vội vàng lùi lại, vừa sợ hãi vừa hưng phấn. Bọn họ muốn xem tên “Kẻ trộm” này rốt cuộc là thần thánh phương nào, và sẽ chết thảm khốc ra sao.
Đòn tấn công ập đến.
Nhưng con rắn Âm Hỏa không chạm được vào mục tiêu.
Nguyên Phàm, kẻ đang “run rẩy” quỳ trên đất, đột ngột ngẩng đầu lên.
Sự yếu ớt biến mất.
Khuôn mặt vẫn tái nhợt, nhưng đôi mắt vẩn đục giờ đây sâu thẳm như Vạn Quỷ Quật. Sự sợ hãi, hoảng loạn... không còn một dấu vết. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối của cái chết.
“Rắc... rắc... rắc...”
Mặt đất tinh thể đen dưới chân hắn vỡ nát. Hàng trăm, hàng ngàn mảnh xương trắng xám — những mảnh xương hắn hấp thụ từ ký ức của Bạch Cốt Lão Lão — bắn lên từ hư không.
Khí tức của hắn không còn che giấu.
Từ Trúc Cơ Tầng Năm, nó nhảy vọt lên Tầng Sáu, Tầng Bảy, Tầng Chín... rồi vượt qua rào cản!
“ẦMMMM!”
Kim Đan Tầng Hai!
Một luồng khí tức Kim Đan lạnh lẽo, tà dị, mang theo một mùi hôi của tử khí và sự đói khát vô tận, bùng nổ.
“Cái gì? Kim Đan?!”
Thiết Cốt Lão Tăng, Xà Cơ và hai tên Kim Đan Tầng Một khác đồng loạt kinh hãi. Tên này... tên này giấu tu vi! Hắn cũng là Kim Đan!
“Bạch Cốt... Long Sát!”
Nguyên Phàm gầm lên, giọng khàn khàn. Hàng ngàn mảnh xương xám tro không tạo thành khiên. Chúng xoay tròn, ngưng tụ, rồi biến thành một con Cốt Long khổng lồ, dài hàng chục trượng. Nhưng con rồng này không phải màu trắng của Bạch Cốt Môn. Nó có màu xám tro, và trong hốc mắt rỗng tuếch, không phải là lửa linh hồn, mà là hai vòng xoáy đen kịt của sự thôn phệ.
Đây là pháp thuật của Bạch Cốt Lão Lão, nhưng được thi triển bằng “Tử Linh Pháp Tắc” và “Thôn Phệ Đạo”!
“Gràààà!”
Con Cốt Long xám tro gầm lên, lao thẳng vào con rắn Âm Hỏa của Âm Nô.
“BÙMMMM!”
Hai luồng sức mạnh va chạm. Con rắn Âm Hỏa bị Cốt Long xé nát tan tành. Âm Nô hét lên một tiếng chói tai, bị lực lượng phản chấn hất văng về phía sau, đập mạnh vào một cây cột đá của Âm Phủ Điện. Gã ho ra một ngụm máu đen, kinh hãi nhìn con Cốt Long đang lượn lờ trên không.
Chỉ một chiêu! Một chiêu đã đánh bại gã!
Cả quảng trường chết lặng. Một Kim Đan Tầng Hai, giả dạng Trúc Cơ Tầng Năm, trà trộn vào Bách Quỷ Yến... để trộm năng lượng của Vạn Quỷ Phiên?
Tên này... điên rồi!
Nhưng sự im lặng chỉ kéo dài một giây.
“Tạp chủng... thú vị.”
Giọng nói trong trẻo của Âm Sát Quỷ Mẫu vang lên. Bà ta vẫn ngồi trên ngai, không hề tức giận. Bà ta chỉ... hứng thú. Đôi mắt đẹp màu xanh lục của bà ta nhìn con Cốt Long xám, rồi nhìn Nguyên Phàm.
“Giết được Bạch Cốt, nuốt chửng linh hồn của ả. Tinh luyện Bạch Cốt Đạo thành Tử Vong Đạo của riêng ngươi. Giả dạng Trúc Cơ, trà trộn vào đây. Ngươi không phải là kẻ trộm. Ngươi là một con chuột... một con chuột rất thông minh, rất đói khát.”
Bà ta vươn ngón tay trắng như sứ, thon dài, chỉ về phía Nguyên Phàm.
“Nhưng chuột... thì vẫn là chuột. Dám ăn vụng đồ của ta, hậu quả chỉ có một.”
Bà ta không cần di chuyển. Bà ta là Kim Đan Tầng Năm.
“Vạn Quỷ Phiên.” Bà ta thì thầm. “Trấn Sát!”
Một mệnh lệnh tuyệt đối.
Lá cờ đen khổng lồ đang lơ lửng, lập tức quay mục tiêu. Ba khối u Kim Đan trên lá cờ — linh hồn Ma Giao, linh hồn lão tăng Phật môn, linh hồn nữ tu hệ Hỏa — đồng loạt gầm lên.
Chúng không còn phản kháng Quỷ Mẫu nữa. Quỷ Mẫu đã ra lệnh cho chúng tiêu diệt kẻ xâm nhập.
Ba luồng oán khí Kim Đan, được khuếch đại bởi sức mạnh của mười vạn tàn hồn và được điều khiển bởi một Kim Đan Tầng Năm, hợp lại làm một. Chúng biến thành một dòng sông oán hận màu đen kịt, mang theo tiếng gào thét của ba Kim Đan, lao thẳng về phía Nguyên Phàm.
Đây là đòn tấn công mạnh nhất trong Âm Sát Thành!
Nguyên Phàm cảm thấy một mối nguy hiểm chí mạng. Toàn thân hắn lạnh toát. “Tử Linh Vạn Hồn Đan” của hắn gào thét báo động.
Hắn biết, con Cốt Long xám tro kia, không thể đỡ được đòn này. Đòn tấn công này không chỉ hủy diệt vật lý, nó nhắm thẳng vào linh hồn! Hắn là Kim Đan Tầng Hai, nhưng đối mặt với đòn này, hắn chỉ có một kết cục: Bị xé nát, linh hồn bị bắt vào lá cờ, trở thành nô lệ thứ tư.
Hắn không thể chết. Chết ở đây, trong Ma Vực, có thể hắn sẽ không sống lại được. Hắn không dám thử.
Hắn phải sống!
Nhưng làm thế nào? Hắn không thể chạy. Toàn bộ quảng trường đã bị khí tức của Quỷ Mẫu khóa chặt.
Trong khoảnh khắc sinh tử, sự điên cuồng của Ma Đạo bùng nổ trong hắn.
Hắn không thể đỡ. Vậy thì... không cần đỡ!
Hắn không thể chạy. Vậy thì... không cần chạy!
Hắn nhìn dòng sông oán hận đang lao tới. Hắn lại nhìn những Ma tu khác — Thiết Cốt Lão Tăng, Xà Cơ, và hàng chục Trúc Cơ Tầng Chín — những kẻ đang đứng trong trận pháp, run rẩy, vừa sợ hãi vừa hả hê xem kịch.
Bọn họ... cũng là “thức ăn”.
“Ngươi muốn trấn áp?” Nguyên Phàm đột nhiên gầm lên, giọng nói vang vọng. “Vậy hãy trấn áp bọn chúng!”
Hắn làm một hành động điên rồ.
Hắn không phòng thủ. Hắn không chạy trốn.
Hắn quay người, lao về phía... Thiết Cốt Lão Tăng!
“Cái gì?” Lão tăng Kim Đan Tầng Một sững sờ.
Nguyên Phàm không tấn công lão tăng. Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vào “Tử Linh Vạn Hồn Đan”.
“THÔN PHỆ!”
Hắn không thôn phệ một người. Hắn thôn phệ... toàn bộ trận pháp!
Bách Quỷ Trận, vốn đang dùng máu và linh hồn bản nguyên của gần một trăm Ma tu để nuôi Vạn Quỷ Phiên, đột nhiên bị đảo ngược.
Nguyên Phàm, thay vì là một “nguồn cung cấp”, đã biến thành một “lỗ đen”.
Hắn dùng “Thôn Phệ Đạo” của Cổ Thời, cắm rễ vào các đường vân của trận pháp, biến nó thành cái ống hút của mình!
“Á Á Á Á Á!”
Tiếng la hét thảm thiết đồng loạt vang lên.
Xà Cơ, nữ tu Trúc Cơ Tầng Chín, kinh hãi nhìn thấy sinh cơ và ma khí của mình bị hút đi với tốc độ không thể tưởng tượng, không phải chảy về phía Vạn Quỷ Phiên, mà chảy về phía tên “Huyết Ma Tử” kia!
“Không! Cứu ta!”
Gần một trăm Ma tu Trúc Cơ Tầng Tám và Tầng Chín, những kẻ mạnh nhất Âm Sát Thành, đồng loạt co giật. Da thịt của bọn họ teo tóp lại. Sinh cơ, máu, linh hồn bản nguyên... tất cả bị hút cạn.
“Tên khốn! Ngươi dám!”
Thiết Cốt Lão Tăng và hai tên Kim Đan Tầng Một còn lại kinh hãi. Bọn họ mạnh hơn, nên có thể chống cự lại. Bọn họ cố gắng cắt đứt liên kết với trận pháp.
Nhưng đã quá muộn!
Dòng sông oán hận do Quỷ Mẫu điều khiển đã ập đến!
Nó vốn nhắm vào Nguyên Phàm. Nhưng Nguyên Phàm đã di chuyển, và hắn đã kéo theo hàng chục Ma tu khác làm “lá chắn thịt”.
“BÙMMMMMMMMMMMM!”
Một vụ nổ hủy diệt.
Dòng sông oán hận đập thẳng vào đám Ma tu đang bị Nguyên Phàm hút khô.
Một cảnh tượng mà không ai có thể tưởng tượng được. Hàng chục Ma tu Trúc Cơ Tầng Chín, bị kẹt giữa hai lực lượng kinh hoàng: Bị Nguyên Phàm hút từ bên trong, bị Quỷ Mẫu trấn áp từ bên ngoài.
Bọn họ không có một cơ hội. Thân thể và linh hồn của bọn họ bị xé nát, nghiền nát thành năng lượng linh hồn hỗn loạn nhất.
Và Nguyên Phàm... đang đứng ở trung tâm cơn bão đó.
Hắn như một con quỷ đói, há miệng nuốt chửng tất cả.
“No... Vẫn chưa đủ!”
Linh hồn của hàng chục Trúc Cơ Tầng Chín, linh hồn của Xà Cơ... tất cả bị hắn nuốt vào.
“Tên khốn!” Thiết Cốt Lão Tăng và hai Kim Đan Tầng Một còn lại điên cuồng tấn công hắn, cố gắng thoát khỏi thảm họa.
Nhưng Nguyên Phàm, sau khi nuốt chửng một lượng lớn năng lượng, khí tức của hắn lại tăng vọt.
Kim Đan Tầng Hai trung kỳ!
Kim Đan Tầng Hai hậu kỳ!
Kim Đan Tầng Hai... Đỉnh phong!
Chỉ trong vài giây, hắn đã đứng trên bờ vực của Tầng Ba!
“Cút ngay!”
Hắn gầm lên, con Cốt Long xám tro quay lại, vung móng vuốt, đánh bay cả ba tên Kim Đan Tầng Một.
Quảng trường giờ đây là một địa ngục. Gần một trăm Ma tu, khách mời của Bách Quỷ Yến, chỉ còn lại ba tên Kim Đan bị thương nặng, và... Nguyên Phàm.
Toàn bộ “vật tế” đã bị hắn “ăn” sạch!
“NGƯƠIIIIII!”
Một tiếng gầm thét phi nhân tính, mang theo sự tức giận tột độ, vang lên.
Âm Sát Quỷ Mẫu đứng bật dậy khỏi ngai. Khuôn mặt xinh đẹp như sứ của bà ta... đang nứt ra. Những vết nứt chi chít xuất hiện, ngọn lửa Âm Hỏa màu xanh lục từ bên trong phọt ra, để lộ một khuôn mặt thật sự gớm ghiếc, già nua bên dưới lớp vỏ bọc.
Bà ta đã mất kiểm soát!
Hắn... hắn... hắn dám phá hỏng bữa tiệc của bà ta! Hắn dám cướp thức ăn của bà ta! Hắn dám dùng khách của bà ta làm lá chắn!
“Vạn Quỷ Phiên!” Bà ta gào lên, không còn giữ được vẻ thanh tao. “Ta sẽ bắt linh hồn ngươi! Ta sẽ thiêu đốt nó vạn năm!”
Lá cờ đen khổng lồ lại bùng nổ sức mạnh. Lần này, nó không còn trấn áp ba linh hồn Kim Đan bên trong nữa. Bà ta thả chúng ra, điều khiển chúng, cộng thêm sức mạnh của chính mình, tạo thành một đòn tấn công hủy diệt.
Bà ta muốn giết chết Nguyên Phàm.
“Ha... ha ha...” Nguyên Phàm cười khàn khàn. Hắn đang ở trạng thái đỉnh cao. Năng lượng trong người hắn sắp nổ tung.
“Quỷ Mẫu! Cảm ơn ngươi đã mời ta dự tiệc!”
Hắn biết, hắn vẫn không phải là đối thủ của một Kim Đan Tầng Năm đang điên cuồng. Nhưng hắn đã no. Đã đến lúc rời đi.
Nhưng rời đi tay không?
Không.
Hắn nhìn Vạn Quỷ Phiên, ánh mắt lóe lên sự tham lam tột độ. “Bữa ăn... vẫn còn món tráng miệng!”
Hắn không chạy trốn. Hắn làm một hành động còn điên rồ hơn.
Hắn lao về phía Vạn Quỷ Phiên!
“Ngươi muốn chết!” Quỷ Mẫu sững sờ, rồi gầm lên. Bà ta điều khiển đòn tấn công đuổi theo hắn.
“Ta đã ăn khách của ngươi! Giờ ta ăn cả pháp bảo của ngươi!”
Nguyên Phàm gầm lên. Hắn không nhắm vào cả lá cờ. Hắn nhắm vào một trong ba khối u — linh hồn của nữ tu hệ Hỏa, linh hồn yếu nhất trong ba Kim Đan!
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh vừa thôn phệ được, không phải để phòng thủ, mà để tấn công!
“Tử Linh - Thôn Phệ Đạo!”
Hắn dùng tử khí của mình để phá vỡ xiềng xích Âm Hỏa đang trói linh hồn nữ tu, và dùng “Thôn Phệ Đạo” của Cổ Thời...
Hắn áp cả hai tay lên bề mặt lá cờ!
“HÚT!”
“KHÔNG!”
Quỷ Mẫu hét lên.
Linh hồn nữ tu Kim Đan hệ Hỏa, vốn đang bị giam cầm, đột nhiên cảm nhận được một lực hút còn đáng sợ hơn cả Quỷ Mẫu. Một lực hút mang theo sự “siêu thoát”.
Bà ta không phản kháng. Bà ta... tự nguyện bị hút đi!
“Xoẹt!”
Một khối u trên Vạn Quỷ Phiên xẹp xuống. Một linh hồn Kim Đan... đã bị cướp mất!
“PHỤT!”
Vạn Quỷ Phiên, mất đi một trong ba trụ cột, lập tức bị phản phệ. Oán khí bùng nổ hỗn loạn. Hai linh hồn còn lại Ma Giao và Lão Tăng gầm lên, thoát khỏi sự kiểm soát, quay lại tấn công chính Quỷ Mẫu!
“Á Á Á!”
Quỷ Mẫu bị chính pháp bảo của mình đánh trúng, bay ngược về phía sau, đập nát cả cái ngai Hồn Thạch. Lớp da sứ trên mặt bà ta vỡ tan, để lộ khuôn mặt già nua, nhăn nheo như một cái xác ướp.
“Ta... ta sẽ giết ngươi...” Bà ta gào lên.
Nhưng Nguyên Phàm đã nuốt chửng xong linh hồn Kim Đan thứ tư trong đêm nay.
“ẦMMMMMM!”
Rào cản Kim Đan Tầng Hai... vỡ tan.
Khí tức của hắn bùng nổ, chính thức bước vào Kim Đan Tầng Ba!
“Cảm ơn.”
Nguyên Phàm cười lạnh. Hắn không lãng phí một giây. Hắn xoay người, dồn toàn bộ sức mạnh Kim Đan Tầng Ba vào một cú đấm.
Con Cốt Long xám tro lao xuống, không phải tấn công Quỷ Mẫu, mà là đấm vào nền nhà!
“BÙMMMM!”
Toàn bộ quảng trường bằng tinh thể đen vỡ nát.
Âm Phủ Điện bắt đầu sụp đổ.
Nguyên Phàm, như một mũi tên xám tro, không chạy ra cổng. Hắn lao thẳng xuống dưới, xuyên qua lớp tinh thể vỡ, lao thẳng vào dòng Huyết Hà đang cuồn cuộn bên dưới cung điện.
“TÓM LẤY HẮN! TÓM LẤY HẮN CHO TA!”
Quỷ Mẫu gào thét điên cuồng giữa đống đổ nát. Âm Nô và ba tên Kim Đan Tầng Một còn sống sót, kinh hãi nhìn xuống dòng Huyết Hà đang sôi sục.
Nhưng đã quá muộn.
Huyết Ma Tử, kẻ đã biến Bách Quỷ Yến thành bữa tiệc của riêng mình, đã biến mất trong dòng sông máu.
Âm Sát Thành, đêm nay, đã tổn thất nghiêm trọng. Và Ma Vực, đã có một truyền thuyết mới.