Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 30: Dòng Sông Máu và Sự Tiêu Hóa
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 30 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Nguyên Phàm lao xuống, xuyên qua lớp gạch đá vỡ nát của sàn điện. Cảm giác lơ lửng chỉ kéo dài chưa đến một phần nghìn giây trước khi hắn lao thẳng vào một thứ gì đó đặc quánh, lạnh lẽo.
Đây không phải là nước.
Hắn đã rơi xuống Huyết Hà.
Ngay lập tức, một cái lạnh buốt xương, không phải cái lạnh của băng tuyết, mà là cái lạnh của hàng vạn linh hồn oán hận, xuyên qua lớp phòng hộ của hắn, tấn công thẳng vào Thần Thức. Dòng sông này không chỉ là máu, nó là một dung dịch đậm đặc của oán khí, tử khí và máu tươi của vô số sinh linh bị ném xuống trong hàng ngàn năm.
"Gràààà!"
Những tiếng gào thét vô hình vang lên. Hàng ngàn, hàng vạn tàn hồn mờ ảo, vô thức, những mảnh vỡ linh hồn còn sót lại trong dòng sông, lập tức bị thu hút bởi 'nguồn sáng' rực rỡ từ Nguyên Phàm. Hắn, một tu sĩ Kim Đan, giống như một ngọn đuốc rực rỡ giữa bầy thiêu thân đói khát.
Chúng lao tới, muốn xé nát hắn.
Nhưng đây không phải là mối đe dọa lớn nhất.
Mối đe dọa đến từ bên trong.
"ẦMMMM!"
Viên Tử Linh Vạn Hồn Đan xám tro trong đan điền hắn đang rung chuyển dữ dội. Hắn vừa nuốt chửng linh hồn của nữ tu Kim Đan hệ Hỏa. Đó không phải là một tàn hồn Luyện Khí. Đó là một linh hồn Kim Đan hoàn chỉnh, mang theo ý chí kiên cường và sức mạnh cuồng bạo của hệ Hỏa!
Linh hồn của Hỏa Vân Nữ Tu, sau khi thoát khỏi Vạn Quỷ Phiên, không hề cam chịu. Bà ta gào thét, phản kháng, cố gắng đốt cháy hắn từ bên trong. Ngọn lửa Hồng Liên Tịnh Hỏa của bà ta, dù chỉ còn là linh hồn, vẫn bùng nổ, cố gắng thiêu rụi cái nhà tù mới này.
Cả đan điền của Nguyên Phàm như một lò lửa. Năng lượng của hắn vừa đột phá Kim Đan tầng ba, nhưng lại hoàn toàn không ổn định. Hắn như một quả bóng bay bị bơm căng quá mức, có thể nổ tung bất cứ lúc nào.
Bên ngoài, vạn quỷ của Huyết Hà đang tấn công.
Bên trong, linh hồn Kim Đan hệ Hỏa đang phản phệ.
Phía trên, hắn có thể cảm nhận được, dù đã cách một lớp sông máu, luồng khí tức giận dữ, điên cuồng của Âm Sát Quỷ Mẫu vẫn đang khóa chặt cả khu vực này.
Hắn đang ở trong tình thế tuyệt vọng nhất kể từ khi đột phá Kim Đan.
"Ồn ào!"
Nguyên Phàm gầm lên trong tâm trí. Hắn không có thời gian để sợ hãi. Hắn đã chết quá nhiều lần, sự hỗn loạn này chỉ là một loại phiền phức.
Hắn lập tức hành động.
Đầu tiên, bên ngoài.
"Tử Linh Pháp Vực!"
Hắn không cần tiết kiệm linh lực. Làn sương xám tro, mang theo sự tĩnh lặng của cái chết, bùng nổ từ cơ thể hắn, đẩy lùi dòng Huyết Hà. Hàng vạn tàn hồn yếu ớt vừa chạm vào làn sương, lập tức bị 'siêu thoát', tan rã thành năng lượng linh hồn tinh thuần nhất và bị Pháp Vực hút ngược lại, bổ sung cho sự tiêu hao của hắn.
Tạm thời an toàn.
Tiếp theo, bên trong.
Hắn dùng Thần Thức của mình, lao thẳng vào đan điền. Hắn 'thấy' viên Kim Đan xám tro của mình. Nó đang nứt nẻ, và một ngọn lửa đỏ rực đang phun trào từ bên trong. Hình ảnh một nữ tu xinh đẹp nhưng đầy oán hận gào thét.
"Ma đầu! Ngươi dám nuốt chửng ta! Ta sẽ kéo ngươi chết cùng!"
"Ngươi không có tư cách đó." Ý chí của Nguyên Phàm lạnh như băng, hóa thành một bàn tay khổng lồ màu xám, siết chặt lấy linh hồn nữ tu.
"Ngươi chỉ là 'thức ăn'."
"Thôn Phệ Đạo!"
Hắn kích hoạt di sản của Cổ Thời. Nhưng không phải để nuốt thêm, mà là để 'tiêu hóa'.
Một cối xay khổng lồ, vô hình, màu xám tro, xuất hiện trong thức hải của hắn. Hắn ném thẳng linh hồn Hỏa Vân Nữ Tu vào đó.
"Không! Đây là... đây là... Đạo của Cổ Thời... Không...!" Nữ tu gào lên kinh hãi.
Cối xay bắt đầu nghiền.
Nó nghiền nát ý chí của bà ta. Nó nghiền nát sự phản kháng. Và nó... ép ra toàn bộ ký ức của bà ta.
Những hình ảnh lướt qua tâm trí Nguyên Phàm. Hỏa Vân Nữ Tu, vốn là một thiên tài Chính Đạo của Hỏa Vân Tông. Bị hãm hại, truy sát, trốn vào Ma Vực. Bị giam cầm trong Vạn Quỷ Phiên suốt năm mươi năm, chịu đựng sự tra tấn của vạn quỷ mỗi ngày. Nỗi hận thù của bà ta đối với Quỷ Mẫu còn sâu hơn cả biển.
Và quan trọng nhất... công pháp của bà ta. "Hồng Liên Tịnh Hỏa Quyết". Một bộ công pháp hệ Hỏa thượng thừa, chuyên thiêu đốt tà ma, nhưng cũng có thể dùng để luyện đan và... luyện khí.
"Tốt."
Nguyên Phàm hấp thụ tất cả. Cảm ngộ về Hỏa hệ, kinh nghiệm chiến đấu của một Kim Đan... tất cả đều trở thành của hắn.
Linh hồn của nữ tu tan rã, chỉ còn lại một dòng năng lượng hệ Hỏa tinh thuần nhất, bị viên Kim Đan xám tro nuốt chửng, hòa làm một.
"Ầm!"
Cơ thể hắn rung lên. Viên Kim Đan tầng ba của hắn, vốn đang hỗn loạn, lập tức ổn định lại. Nó không còn chỉ có màu xám tro. Giờ đây, sâu bên trong màu xám tĩnh lặng đó, ẩn hiện những vệt lửa màu đỏ sậm.
Hắn không chỉ mạnh lên về lượng. Hắn đã mạnh lên về chất.
Hắn không chỉ còn là Tử Vong. Hắn... đã có cả Hỏa Diễm.
Nhưng hắn vẫn còn ở dưới đáy sông. Hắn cần một nơi ẩn nấp. Hắn vừa làm một việc động trời, Âm Sát Quỷ Mẫu chắc chắn sẽ không bỏ qua.
Hắn dùng Thần Thức quét ra xung quanh. Dòng Huyết Hà này có một sức mạnh ăn mòn Thần Thức rất mạnh, nhưng hắn vẫn 'thấy' được. Phía dưới hạ lưu, có một hệ thống hang động ngầm dưới đáy sông, dường như là một di tích cổ xưa đã sụp đổ.
Hắn thu lại Tử Linh Pháp Vực, cơ thể như một mũi tên xám, lao vút đi trong dòng sông máu.
Cùng lúc đó, trên mặt đất, tại đống đổ nát của Âm Phủ Điện.
"A A A A A A A!"
Một tiếng gào thét điên cuồng, phi nhân tính vang lên, khiến cả Âm Sát Thành rung chuyển.
Âm Sát Quỷ Mẫu bay lơ lửng trên không. Tấm mặt nạ sứ xinh đẹp đã vỡ tan, lộ ra khuôn mặt thật của bà ta: một bà lão già nua, nhăn nheo như một cái xác ướp, làn da xám xịt, nhưng đôi mắt lại bùng lên ngọn lửa Âm Hỏa màu xanh lục điên cuồng.
Bà ta đã thất bại. Thất bại một cách nhục nhã.
Bách Quỷ Yến, vốn dùng để trấn áp Vạn Quỷ Phiên, đã biến thành bữa tiệc cho kẻ khác.
Gần một trăm thuộc hạ Trúc Cơ tầng tám, tầng chín tinh nhuệ nhất... đã bị hút khô, trở thành chất dinh dưỡng cho kẻ thù.
Vạn Quỷ Phiên, pháp bảo bản mệnh của bà ta, không chỉ không được trấn áp, mà còn bị cướp mất một trong ba linh hồn Kim Đan chủ chốt là Hỏa Vân Nữ Tu!
"PHỤT!"
Bà ta hộc ra một ngụm máu đen. Pháp bảo bị tổn thương, bà ta cũng chịu phản phệ. Khí tức Kim Đan tầng năm đỉnh phong của bà ta rơi xuống, chỉ còn là tầng năm trung kỳ, và cực kỳ không ổn định.
Lá cờ đen khổng lồ bay lượn xung quanh bà ta, nó cũng đang gào thét. Mất đi sự cân bằng của hệ Hỏa, hai linh hồn còn lại là Ma Giao và Lão Tăng càng trở nên hung hãn, chúng đang cố gắng xé rách lá cờ để thoát ra. Bà ta phải dồn gần một nửa sức lực chỉ để trấn áp chính pháp bảo của mình.
"Chủ... Chủ Mẫu..."
Âm Nô bò ra từ đống đổ nát, toàn thân bầm dập, gã Giả Đan này đã bị con Cốt Long của Nguyên Phàm đánh cho suýt chết.
Thiết Cốt Lão Tăng và hai tên Kim Đan tầng một còn lại cũng bay tới, vẻ mặt kinh hoàng. Họ là khách, nhưng giờ đây, họ không dám rời đi. Nếu họ chạy, Quỷ Mẫu đang điên cuồng này chắc chắn sẽ giết họ trước.
"Quỷ Mẫu... tên kia... hắn... hắn là Huyết Ma Tử!" Thiết Cốt Lão Tăng đột nhiên nhớ ra. Gã đã từng nghe tin đồn từ Hắc Phong Sơn. Một Ma Đầu mới nổi, giết Huyết Lão Tam, diệt Bạch Cốt Lão Lão... Gã cứ nghĩ đó là tin vịt. Không ngờ hắn dám đến tận đây!
"Huyết Ma Tử..." Quỷ Mẫu nghiến răng, từng chữ phát ra như băng. 'Hắn trốn vào Huyết Hà rồi!'
Bà ta biết rõ con sông của mình. Nó là một mê cung và là nơi duy nhất có thể che giấu khí tức.
'Hắn vừa nuốt chửng linh hồn Hỏa Vân, hắn đang không ổn định!' Quỷ Mẫu đưa ra phán đoán. 'Hắn đang bị thương! Hắn cần thời gian để tiêu hóa! Chúng ta không có nhiều thời gian! Nếu để hắn tiêu hóa xong... hắn sẽ mạnh hơn!'
Bà ta nhìn bốn kẻ còn sống sót. Âm Nô tu vi Giả Đan, Thiết Cốt Lão Tăng tu vi Kim Đan tầng một, một tên Ma tu gầy như que củi tên 'Khô Mộc Lão Quái' tu vi Kim Đan tầng một, và một nữ tu sát thủ mặc đồ đen tên 'Ảnh Vũ' tu vi Kim Đan tầng một.
'Nghe lệnh của ta!' Quỷ Mẫu gào lên. 'Âm Nô! Ngươi dẫn đầu. Ba các ngươi, hỗ trợ hắn!'
Bà ta cắn đầu lưỡi, phun ra một ngụm máu đen lên dòng Huyết Hà.
"Grààà..."
Dòng sông sôi sục. Hàng trăm bóng đen, thân hình như cá, nhưng có tay chân và móng vuốt sắc nhọn, trồi lên mặt nước. Đó là 'Huyết Hà Thủy Quỷ', đội quân phòng thủ dưới nước của Quỷ Mẫu, được nuôi bằng máu thịt vật hiến tế. Con đầu đàn là một con quái vật khổng lồ, khí tức cũng đã đạt đến Kim Đan tầng một.
'Toàn bộ Huyết Hà Thủy Quỷ sẽ nghe lệnh các ngươi!' Quỷ Mẫu chỉ tay. 'Phong tỏa ba trăm dặm hạ lưu! Lật tung đáy sông lên! Hắn vừa đột phá Kim Đan tầng ba, nhưng hắn không ổn định! Hắn đang mang trên người khí tức của Hỏa Vân, rất dễ nhận biết!'
Bà ta nhìn bốn kẻ thuộc hạ, một nụ cười tàn độc hiện lên trên khuôn mặt già nua. 'Tìm thấy hắn. Đem hắn về đây. Sống.'
'Ta muốn tự mình 'tiêu hóa' hắn, lấy lại những gì đã mất.'
'Và ta... sẽ cho các ngươi... 'ăn' phần còn lại của hắn. Kể cả viên Kim Đan hệ Hỏa kia!'
Đây vừa là một mệnh lệnh, vừa là một sự cám dỗ chết người. Bốn tên Ma tu liếc nhìn nhau. Một tên Kim Đan tầng ba đang bị thương nặng... nhưng hắn vừa một mình quét sạch Bách Quỷ Yến.
Nhưng họ không có lựa chọn.
"Tuân lệnh Quỷ Mẫu!"
Bốn bóng người, cộng thêm một con Thủy Quỷ đầu đàn, không chút do dự, lao xuống dòng Huyết Hà, bắt đầu cuộc truy sát lớn nhất mà Âm Sát Thành từng chứng kiến.
Ba mươi dặm dưới hạ lưu.
Trong một hang động ngầm dưới đáy sông, tối tăm, ẩm ướt, chất đầy xương cốt của những sinh vật cổ đại.
Nguyên Phàm ngồi xếp bằng trên một tảng đá, chìm trong làn nước bẩn thỉu, hoàn toàn bất động.
Hắn đã ở đây được một canh giờ.
Xung quanh hắn, không có phòng ngự. Nhưng bất cứ con Thủy Quỷ hay tàn hồn nào của Huyết Hà mon men đến gần, đều lập tức bị một luồng khí tức vô hình hút khô, biến thành xác chết và chìm xuống đáy. Tử Linh Pháp Vực của hắn đang hoạt động một cách thụ động, như hơi thở vậy.
Bên trong, hắn đã hoàn toàn tiêu hóa xong linh hồn của Hỏa Vân Nữ Tu.
Viên Kim Đan tầng ba của hắn đã ổn định. Nó không còn là màu xám tro đơn thuần, mà là một màu xám đậm, với vô số vệt lửa màu đỏ sậm xoay tròn bên trong, như một thiên hà chết chóc.
Hắn không chỉ là Kim Đan tầng ba. Hắn là một Kim Đan tầng ba, sở hữu cảm ngộ và bí thuật của ít nhất năm Kim Đan khác gồm ba tên bị giam, Huyết Lão Tam, Bạch Cốt Lão Lão, Thi Quỷ Vương. Sức chiến đấu thực sự của hắn, không thể đo lường bằng cấp bậc thông thường.
Hắn mở mắt ra.
Hắn cảm nhận được sự xa cách.
Hắn nghĩ về Trái Đất. Nó mờ nhạt như một giấc mơ.
Hắn nghĩ về Thanh Vân Tông. Nó như một vở kịch nhàm chán.
Hắn nghĩ về chính mình.
Hắn không còn cảm thấy sợ hãi, không còn hoảng loạn. Hắn thậm chí không cảm thấy vui sướng khi đột phá. Hắn chỉ cảm thấy... một sự trống rỗng. Một sự trống rỗng cần được lấp đầy. Cơn đói.
'Mỗi một lần thôn phệ,' hắn thì thầm trong hang động, 'đều khiến ta xa cách hơn với con người.'
Hắn không còn là Nguyên Phàm. Hắn không còn là kẻ xuyên không. Hắn không còn là một 'con người'.
Hắn là Huyết Ma Tử. Hắn là một hiện thân của 'Thôn Phệ' và 'Tử Vong'.
Hắn không còn chiến đấu để sinh tồn. Hắn chiến đấu... để 'ăn'.
Hắn đứng dậy. Nước bẩn chảy ròng ròng trên bộ áo bào xám của hắn.
Thần Thức của hắn, giờ đây được gia trì bởi cả Tử Vong và Hỏa Diễm, lan tỏa ra xung quanh. Hắn 'thấy' bọn họ.
Cách đây năm dặm, một đội quân Thủy Quỷ khổng lồ, và năm luồng khí tức Kim Đan: một Giả Đan, và bốn Kim Đan tầng một gồm ba tên khách mời cùng một con Thủy Quỷ đầu đàn.
Bọn họ đang đến, rất nhanh.
'Một bữa ăn nhẹ.'
Nguyên Phàm mỉm cười. Hắn vừa tiêu hóa xong, hắn lại đói rồi.
Hắn không chờ đợi, không trốn chạy.
Hắn đi ra khỏi hang động, đứng giữa dòng Huyết Hà cuồn cuộn, chờ đợi những con mồi tiếp theo của mình. Hắn muốn thử nghiệm sức mạnh mới. Hắn muốn thử 'Hồng Liên Tịnh Hỏa Quyết' mà hắn vừa 'học' được.
Một ngọn lửa, không phải màu xanh của Âm Hỏa, mà là màu đỏ sậm như máu, nhưng lại mang theo tử khí xám tro, bắt đầu bùng lên trong lòng bàn tay hắn.
Một 'Tử Vong Hồng Liên'.