Chương 31: Hồng Liên Dưới Đáy Sông

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 31: Hồng Liên Dưới Đáy Sông

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 31 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Dòng Huyết Hà cuồn cuộn chảy trong sự im lặng chết chóc, nơi hàng vạn tàn hồn bị nghiền nát, hòa tan vào dòng nước đỏ ngầu. Ánh sáng duy nhất là luồng lân tinh yếu ớt, mờ ảo, phát ra từ những bộ xương cổ đại bị chôn vùi dưới lớp bùn lầy.
Cách năm dặm, một đội săn đuổi đang di chuyển.
Âm Nô, gã thái giám Giả Đan, dẫn đầu. Gã không bơi. Thân hình ẻo lả của gã được bao bọc trong một quả cầu Âm Hỏa màu xanh lục, ngọn lửa này đẩy dòng máu dạt sang hai bên, giúp gã di chuyển nhanh chóng. Gã đang cực kỳ tức giận, không chỉ vì sự thất bại ở Bách Quỷ Yến, mà còn vì sự sỉ nhục. Gã đã bị một tên Trúc Cơ Tầng Năm lừa! Không, một tên Kim Đan giả dạng Trúc Cơ! Gã phải bắt được hắn, nếu không, tính mạng của gã cũng khó giữ với Quỷ Mẫu.
Bên cạnh gã, Huyết Xà, con quái vật Kim Đan Tầng Một, uốn lượn thân hình khổng lồ. Nó là chủ nhân của dòng sông này. Hàng ngàn con Huyết Hà Thủy Quỷ, như một đám mây đen, bơi theo nó, tạo thành một đội quân rùng rợn. Mũi nó không ngừng đánh hơi, phân biệt mùi vị trong dòng nước.
Phía sau, là ba vị Kim Đan Tầng Một. Thiết Cốt Lão Tăng, toàn thân toát lên vẻ kim loại, dùng một pháp bảo hình chiếc chuông vàng, tạo ra một vùng chân không xung quanh mình, ung dung bước đi dưới đáy sông. Gã thèm khát viên Kim Đan Tầng Ba của Huyết Ma Tử. Khô Mộc Lão Quái thì như một khúc cây khô di động, hòa lẫn vào dòng nước, Thần Thức của gã lan tỏa, tìm kiếm bất cứ dấu hiệu nào của sự sống.
Và cuối cùng, Ảnh Vũ, nữ sát thủ, đã biến mất. Nàng ta hòa vào cái bóng của chính Thiết Cốt Lão Tăng, ẩn nấp, chờ đợi cơ hội tung đòn chí mạng. Nàng ta là kẻ kiên nhẫn nhất.
Bọn họ là một đội săn đuổi chắp vá, được liên kết bởi mệnh lệnh của Quỷ Mẫu và sự tham lam.
"Hắn ở gần đây!" Giọng Âm Nô the thé vang lên, truyền qua Thần Thức. "Mùi của Hỏa Vân Nữ Tu... nồng nặc! Hắn chắc chắn đang gặp rắc rối với việc tiêu hóa! Huyết Xà! Dẫn lũ lâu la của ngươi tản ra, dồn hắn vào khu di tích sụp đổ phía trước!"
Huyết Xà rít lên một tiếng, hàng ngàn con Thủy Quỷ lập tức tản ra như một cái lưới, bao vây lấy khu vực hang động ngầm khổng lồ.
Âm Nô mỉm cười độc ác. "Thiết Cốt, Khô Mộc, Ảnh Vũ. Chuẩn bị sẵn sàng. Hắn là một con chuột bị thương, nhưng chuột bị thương là chuột điên cuồng nhất. Chúng ta sẽ vờn hắn, để Thủy Quỷ làm tiêu hao hắn, sau đó..."
Gã chưa nói hết câu.
Một cảm giác ớn lạnh, còn đáng sợ hơn cả dòng Huyết Hà, đột ngột ập đến.
Cái lạnh này không phải từ dòng nước. Nó đến từ... ngọn lửa.
"Cái... cái gì vậy?" Khô Mộc Lão Quái là kẻ đầu tiên nhận ra. Lão tu luyện Mộc hệ ma công, nhạy cảm nhất với sự thay đổi của môi trường. "Dòng sông... oán khí... đang bị đốt cháy?"
Ngay trước mặt họ, trong khu di tích tối tăm, một đốm sáng nhỏ lóe lên.
Không phải màu xanh của Âm Hỏa. Không phải màu vàng của linh lực Chính Đạo.
Nó có màu đỏ sậm. Một màu đỏ của máu, nhưng lại được viền bằng một màu xám tro của tử khí.
Đó là một đóa hoa sen.
Một đóa hoa sen lửa, màu xám đỏ, lẳng lặng nở rộ trong lòng bàn tay tái nhợt của Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm đứng trong một hốc đá lớn, bình thản nhìn đội quân đang ập tới. Hắn đã tiêu hóa xong. Hắn đã ổn định. Hắn đang ở trạng thái đỉnh cao của Kim Đan Tầng Ba.
Và hắn đang đói.
"Các ngươi... đến rồi." Hắn thì thầm, giọng nói không thể truyền đi trong nước, nhưng ý chí của hắn thì có.
Hắn đẩy nhẹ đóa "Tử Vong Hồng Liên" trong tay.
Đóa hoa sen không bay đi. Nó tan ra.
Nó tan vào dòng Huyết Hà.
Một cảnh tượng mà năm tên Kim Đan cả đời này cũng không thể quên.
Dòng Huyết Hà, thứ nước bẩn thỉu, đặc quánh, nặng nề nhất, đột nhiên... bốc cháy.
Ngọn lửa xám đỏ không cần không khí. Nó không đốt cháy vật chất. Nó đốt cháy chính oán khí, chính linh hồn, chính cái chết đang tích tụ trong dòng sông. Huyết Hà, đối với ngọn lửa này, chính là nhiên liệu tốt nhất!
"Xì... xì... xì...!"
Một ngọn lửa vô thanh, nhưng lại lan tỏa với tốc độ kinh hoàng. Nó biến toàn bộ khu di tích sụp đổ, biến toàn bộ khu vực bị bao vây, thành một biển lửa xám đỏ.
Đội quân Huyết Hà Thủy Quỷ, vốn được sinh ra từ oán khí, lập tức trở thành mồi lửa.
"Grààà! Éc éc!"
Những tiếng gào thét câm lặng vang lên. Lũ Thủy Quỷ không bị thiêu đốt thành tro. Chúng bị "tịnh hóa" và "thôn phệ" cùng một lúc. Ngọn lửa xám đỏ liếm qua, hút cạn toàn bộ oán khí và sinh cơ yếu ớt của chúng, biến chúng thành những cái xác khô quắt, rồi tan rã.
Hàng ngàn con Thủy Quỷ, đội quân hùng hậu của Huyết Xà, đã bị xóa sổ chỉ trong vòng mười hơi thở.
Và ngọn lửa, sau khi nuốt chửng chúng, không hề yếu đi. Nó bùng lên dữ dội hơn, biến cả khu vực thành một cái lò bát quái dưới đáy sông, nhốt năm kẻ săn đuổi vào bên trong.
"Không... không thể nào!" Âm Nô hét lên. Quả cầu Âm Hỏa màu xanh của gã đang bị ngọn lửa xám đỏ bên ngoài ăn mòn, phát ra tiếng xì xèo đáng sợ. "Đây là lửa gì? Hồng Liên Tịnh Hỏa? Không! Nó còn tà ác hơn! Nó đang ăn cả Huyết Hà!"
"Hắn... hắn lừa chúng ta!" Thiết Cốt Lão Tăng gầm lên, chiếc chuông vàng của lão rung lên bần bật, khó khăn lắm mới chống đỡ được sức nóng kỳ dị này. "Hắn không bị thương! Hắn đã tiêu hóa xong! Hắn là Kim Đan Tầng Ba đỉnh phong! Chúng ta bị Quỷ Mẫu lừa rồi!"
Sự tham lam biến mất, chỉ còn lại nỗi sợ hãi tột độ. "Đội săn" lập tức tan rã.
"RÍT!"
Con Huyết Xà Kim Đan Tầng Một là kẻ hoảng sợ nhất. Nó là sinh vật của Huyết Hà, và giờ đây, "nhà" của nó đang bốc cháy, ngọn lửa này là khắc tinh tuyệt đối của nó. Nó không dám chiến đấu. Nó quay đầu, thân hình khổng lồ lao đi, cố gắng bơi ra khỏi biển lửa.
"Muốn chạy?"
Một giọng nói lạnh lùng vang lên ngay bên cạnh nó.
Nguyên Phàm, như một bóng ma, đã xuất hiện từ lúc nào. Hắn không bơi. Hắn đi trên ngọn lửa xám đỏ, như đi trên mặt đất.
Tốc độ của Kim Đan Tầng Ba, trong môi trường do chính hắn tạo ra!
"Grààà!" Huyết Xà hoảng sợ, quay đầu lại, há cái miệng đầy răng nhọn, phun ra hàng trăm mũi tên bằng máu đặc, đã bị nguyền rủa.
Nguyên Phàm không thèm liếc nhìn. Hắn vung tay.
"Cốt Thuẫn."
Không phải Cốt Thuẫn yếu ớt như ở Âm Hỏa Lâu. Lần này, là một tấm khiên khổng lồ, làm từ xương cốt của những sinh vật cổ đại dưới đáy sông, được gia cố bằng tử khí và lửa Hồng Liên.
"Keng keng keng!"
Hàng trăm mũi tên máu đập vào tấm khiên, chỉ để lại vài vết nứt nhỏ, rồi bị chính ngọn lửa trên tấm khiên đốt cháy.
"Quá yếu."
Nguyên Phàm lướt tới, xuyên qua làn mưa tên, xuất hiện ngay trên đỉnh đầu con Huyết Xà.
Huyết Xà gầm lên, vung chiếc đuôi khổng lồ, quật về phía hắn.
Nhưng Nguyên Phàm còn nhanh hơn. Hắn vươn tay trái, lòng bàn tay hiện lên vòng xoáy đen kịt của "Thôn Phệ Đạo".
Bàn tay hắn, không phải để tấn công. Bàn tay hắn... để bắt lấy.
Hắn chộp thẳng vào chiếc đuôi đang quật tới.
Một cảnh tượng kỳ dị. Chiếc đuôi khổng lồ, mạnh mẽ, đủ để đập nát một ngọn núi nhỏ, khi bị bàn tay của Nguyên Phàm nắm lấy, lập tức khựng lại. Toàn bộ động năng kinh hoàng của nó bị vòng xoáy đen nuốt chửng.
"Không...!" Huyết Xà rít lên, nó cảm thấy sinh mệnh lực của mình đang bị hút đi.
"Ngươi là kẻ đầu tiên."
Nguyên Phàm nói. Hắn vươn tay phải. Ngón tay hắn, bùng lên ngọn lửa "Tử Vong Hồng Liên", điểm vào đầu con Huyết Xà.
"Hỏa Táng."
Ngọn lửa xám đỏ xâm nhập. Nó không thiêu đốt từ bên ngoài. Nó thiêu đốt linh hồn Kim Đan của con Huyết Xà từ bên trong.
"RÍT...T...T...T..."
Tiếng rít thê lương tắt lịm. Con Huyết Xà Kim Đan Tầng Một, chúa tể của Huyết Hà, co giật dữ dội, rồi mềm nhũn ra. Cơ thể khổng lồ của nó nhanh chóng khô héo, bị ngọn lửa thiêu đốt từ trong ra ngoài, chỉ để lại một bộ xương khổng lồ, cháy đen, chìm xuống đáy.
Một viên yêu đan Kim Đan Tầng Một, mang theo chút oán khí cuối cùng, bay ra, bị Nguyên Phàm tóm lấy, ném thẳng vào miệng, nhai nuốt.
"Tử Linh Vạn Hồn Đan" trong người hắn rung lên thỏa mãn. Một món khai vị không tệ.
Toàn bộ quá trình, từ lúc xuất hiện đến lúc giết chết một Kim Đan, chỉ diễn ra trong vòng chưa đầy ba mươi giây.
Bốn kẻ còn lại, Âm Nô, Thiết Cốt Lão Tăng, Khô Mộc Lão Quái, và Ảnh Vũ đã phải hiện hình, nấp sau lưng Khô Mộc Lão Quái, chứng kiến toàn bộ.
Bọn họ chết lặng.
Bọn họ là bốn Ma tu Kim Đan (một Giả Đan), đi săn một Kim Đan Tầng Ba. Nhưng giờ đây, con mồi mạnh nhất trong đội (Huyết Xà) đã bị giết như giết một con gà.
Bọn họ đang bị nhốt trong một cái lồng lửa dưới đáy sông. Và con quái vật đã giết đồng đội của họ... đang nhìn bọn họ.
"Hắn... hắn... hắn đã mạnh hơn!" Khô Mộc Lão Quái run rẩy. "Hắn vừa giết Huyết Xà, khí tức của hắn lại mạnh thêm một chút! Hắn đang 'ăn' chúng ta!"
Sự thật kinh hoàng này khiến cả bốn người tuyệt vọng.
"Chết tiệt!" Âm Nô gào lên, giọng điệu a dua biến mất, chỉ còn lại sự sợ hãi. "Hắn muốn giết hết! Tách ra! Mỗi người một ngả! Báo cho Quỷ Mẫu!"
Gã Giả Đan này là kẻ xảo quyệt nhất. Gã biết hợp lực không phải là đối thủ. Gã bóp nát một tấm ngọc phù, cơ thể bùng lên một ngọn lửa Âm Hỏa xanh biếc, lao về một hướng.
Thiết Cốt Lão Tăng cũng gầm lên, ném chiếc chuông vàng của mình ra, chiếc chuông biến lớn, bao bọc lấy lão, húc thẳng về một hướng khác.
Khô Mộc Lão Quái thì cơ thể tan rã, biến thành hàng ngàn sợi rễ cây khô, bắn đi tứ tung.
Chỉ có Ảnh Vũ là biến mất tại chỗ, hòa vào bóng tối của dòng nước, cố gắng trốn thoát.
Bốn Kim Đan, chạy về bốn hướng khác nhau.
Nguyên Phàm đứng trên bộ xương Huyết Xà, lẳng lặng nhìn bọn họ. Hắn giống như một con mèo, đang nhìn bốn con chuột chạy trốn trong lồng.
"Chạy?"
Hắn mỉm cười. "Trò chơi... mới bắt đầu thôi."
Hắn nhìn về hướng Âm Nô đang chạy trốn. Gã là kẻ hầu cận của Quỷ Mẫu, linh hồn của gã chắc chắn chứa nhiều thông tin thú vị nhất.
Nguyên Phàm hít một hơi, ngọn lửa xám đỏ bùng lên dưới chân. Hắn không bơi.
Hắn "bước" đi trong biển lửa.
"Ngươi... là người thứ hai."