Thanh Kiếm Hư Vô và Huyết Kẻ Ngạo Mạn

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Thanh Kiếm Hư Vô và Huyết Kẻ Ngạo Mạn

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 44 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió rít lên trên vách đá dựng đứng, mang theo hơi lạnh thấu xương cùng mùi kim loại và rỉ sét nồng nặc. Ba bóng người đứng trên cao, nhìn xuống hai thân ảnh nhỏ bé dưới vực sâu hun hút, ánh mắt khinh miệt như nhìn lũ kiến hôi đang giãy giụa tìm đường sống.
Vân Phi Dương khẽ phe phẩy chiếc quạt xếp trong tay, khóe môi nhếch lên nụ cười tàn nhẫn xen lẫn ngạo mạn. Trong mắt hắn, mạng sống của hai tên tán tu nghèo hèn kia chẳng đáng một xu. Táng Kiếm Cốc là nơi nguy hiểm trùng điệp, đặc biệt là Kiếm Mộ, nơi chứa đựng oán khí của hàng vạn thanh kiếm gãy nát. Hắn cần người dò đường, cần những quân cờ thí mạng để kích hoạt cạm bẫy hoặc tiêu hao bớt sát khí bên trong hang động trước khi hắn đích thân vào lấy bảo vật.
"Nghe rõ chưa?" Vân Phi Dương cất cao giọng, âm thanh truyền đi nhờ linh lực Trúc Cơ, vang vọng khắp thung lũng hẹp. "Vào trong đó, mang Thanh Minh Kiếm ra đây cho bổn thiếu chủ. Đừng hòng giở trò gì, thần thức của hai vị trưởng lão ở đây đã khóa chặt các ngươi rồi. Chỉ cần các ngươi có ý niệm bỏ trốn, đầu các ngươi sẽ lìa khỏi cổ trước khi kịp bước sang bước thứ hai."
Sở Cuồng siết chặt thanh kiếm gãy trong tay, khớp xương trắng bệch vì siết quá chặt. Hắn ngẩng đầu nhìn lên, đôi mắt hoang dại rực lên lửa căm hờn. Hắn ghét cái cách những kẻ bề trên khinh thường mình, ghét sự bất lực khi phải tuân theo mệnh lệnh của kẻ khác chỉ để giữ lấy mạng sống.
Nhưng Nguyên Phàm thì khác. Hắn không nhìn lên với sự căm hận, cũng không cúi đầu sợ hãi. Hắn chỉ phủi nhẹ bụi đất trên vai áo, khuôn mặt bình thản đến mức lạnh lùng. Trong thâm tâm hắn, ba kẻ trên kia không phải là mối đe dọa, chúng chỉ là những bao tải linh lực và linh hồn đang di động, chờ đợi được thu hoạch.
"Đi thôi." Nguyên Phàm nói khẽ với Sở Cuồng, giọng điệu nhẹ nhàng như rủ đi dạo chơi. "Đừng để các vị đại nhân chờ lâu."
Sở Cuồng sững sờ nhìn hắn, không hiểu tại sao người này có thể bình tĩnh đến vậy trong tình cảnh thập tử nhất sinh như thế này. Nhưng nhớ lại cảnh tượng Nguyên Phàm giết người không chớp mắt ban nãy, hắn nuốt nước bọt, cắn răng bước theo sau.
Hai người tiến vào cửa hang đen ngòm của Kiếm Mộ.
...
Ngay khi bước chân qua ranh giới giữa ánh sáng và bóng tối, một áp lực kinh hoàng ập tới. Không khí bên trong Kiếm Mộ đặc quánh, nặng nề như thủy ngân. Tiếng gió rít bên ngoài biến mất, thay vào đó là những tiếng ong ong chói tai, tiếng kim loại va chạm, cùng tiếng gào thét vô thanh của hàng vạn kiếm linh đã chết.
Sở Cuồng lảo đảo, máu mũi trào ra. Hắn cảm thấy như có hàng ngàn mũi kim vô hình đang đâm vào da thịt, xuyên qua lỗ chân lông, như muốn xé nát kinh mạch của hắn. Hắn phải chống thanh kiếm gãy xuống đất mới không ngã quỵ.
Nguyên Phàm vẫn bước đi bình thản. Hắn hít một hơi thật sâu, tận hưởng cái mùi mục rữa, rỉ sét và chết chóc này. Đối với Linh Tâm đang trú ngụ trong hắn, đây là địa ngục, nhưng đối với hạt giống Tử Vong và ký ức của Huyết Ma Tử, đây là nhà.
"Đi theo bước chân của ta." Nguyên Phàm nhắc nhở, không quay đầu lại. "Đừng bước sai. Ở đây mỗi tấc đất đều là một lưỡi kiếm."
Sở Cuồng vội vàng nhìn xuống chân Nguyên Phàm. Hắn nhận ra Nguyên Phàm không đi thẳng, mà bước đi theo những đường zíc zắc kỳ lạ, có lúc bước dài, có lúc bước ngắn, có lúc lại đứng yên một nhịp rồi mới bước tiếp. Sở Cuồng cố gắng bắt chước y hệt, và kỳ lạ thay, khi hắn đặt chân vào đúng vị trí Nguyên Phàm vừa bước qua, áp lực kiếm khí giảm đi đáng kể.
Hai người đi sâu vào lòng núi khoảng hai dặm. Càng vào sâu, không gian càng mở rộng. Vách đá xung quanh không còn là đá tự nhiên nữa, mà được khảm đầy những thanh kiếm. Kiếm dài, kiếm ngắn, kiếm to bản, kiếm lá liễu... tất cả đều đã gãy, rỉ sét, mất đi ánh hào quang năm xưa, nhưng oán khí chúng tỏa ra thì tích tụ lại thành một làn sương mù màu đỏ sậm lờ đờ trôi nổi.
Cuối cùng, họ đến một hang động khổng lồ nằm sâu trong lòng đất.
Ở giữa hang động là một hồ nước. Nhưng nước trong hồ không phải là nước bình thường, mà là một loại chất lỏng màu bạc sáng loáng, sủi bọt, tỏa ra hơi lạnh thấu xương. Đó là Tẩy Kiếm Trì, nơi chứa đựng tinh hoa của kim loại lỏng ngàn năm.
Giữa hồ, trên một bệ đá nhỏ nhô lên, cắm một thanh kiếm.
Thanh kiếm đó dài ba thước, thân kiếm trong suốt như nước mùa thu, tỏa ra ánh sáng xanh lam dìu dịu, đẩy lùi màn sương đỏ xung quanh. Kiếm khí toát ra từ nó sắc bén, thanh thoát, mang theo chính khí hạo nhiên.
Đó chính là Thanh Minh Kiếm mà Vân Phi Dương muốn. Một thanh pháp khí thượng phẩm, thậm chí tiệm cận linh khí hạ phẩm, báu vật mà bất kỳ tu sĩ Trúc Cơ nào cũng thèm khát.
Sở Cuồng nhìn thanh kiếm đó, mắt sáng lên vẻ khao khát. Đối với một kiếm tu, một thanh kiếm tốt còn quan trọng hơn cả mạng sống.
"Đừng nhìn nó." Nguyên Phàm lên tiếng, giọng nói lạnh lùng cắt đứt sự mê đắm của Sở Cuồng. "Đó chỉ là rác rưởi được đánh bóng thôi."
Sở Cuồng giật mình quay sang nhìn Nguyên Phàm. Rác rưởi? Thanh kiếm đẹp đẽ, mạnh mẽ nhường kia mà lại là rác rưởi?
"Nhìn kỹ đi." Nguyên Phàm chỉ tay. "Không phải nhìn cái vỏ bọc hào nhoáng của nó. Nhìn vào bên dưới bệ đá."
Sở Cuồng nheo mắt nhìn theo hướng tay Nguyên Phàm. Bên dưới bệ đá nơi cắm Thanh Minh Kiếm, chìm trong làn nước bạc kim loại, có một vật gì đó đen sì, xấu xí.
Đó là một thanh sắt vụn. Nó gãy làm ba khúc, bề mặt sần sùi, đen kịt như than, không có chút ánh sáng nào, thậm chí còn có vẻ như đang hấp thụ ánh sáng xung quanh. Nó nằm đó, im lìm, như một hòn đá vô tri bị vứt bỏ.
"Đó mới là thứ chúng ta cần." Nguyên Phàm nói, trong mắt lóe lên một tia hưng phấn hiếm thấy. "Tử Vong Kiếm Phôi."
Sở Cuồng không hiểu. Hắn nhìn thanh sắt vụn đen sì kia, rồi nhìn lại Thanh Minh Kiếm rực rỡ. Hắn không thấy có gì đặc biệt ở cục sắt đó cả.
Nguyên Phàm không giải thích. Hắn biết Sở Cuồng hiện tại chưa đủ trình độ để nhìn thấu bản chất của vật đó. Thanh Minh Kiếm kia chỉ là vật tế, là vỏ bọc để trấn áp và che giấu luồng khí tức hủy diệt của Tử Vong Kiếm Phôi bên dưới. Kẻ nào ngu ngốc rút Thanh Minh Kiếm lên, sẽ giải phóng luồng Hư Vô Chi Khí bị nén ép ngàn năm bên dưới, và kết cục là sẽ bị hút khô thành xác ướp trong nháy mắt.
"Đứng yên đây." Nguyên Phàm ra lệnh.
Hắn bước ra mép hồ. Chất lỏng kim loại trong hồ sôi sục, bắn lên những tia nước bạc sắc lẹm. Nguyên Phàm không dùng linh lực bảo vệ. Hắn hít sâu, vận chuyển Tử Sinh Song Linh Thuật.
Làn da hắn chuyển sang màu xám tro, cứng lại như đá. Đồng thời, bên dưới lớp da đó, những mạch máu phát ra ánh sáng vàng lục, liên tục tái tạo và chữa lành những tổn thương vi mô.
Hắn bước xuống hồ.
Xèo xèo! Tiếng da thịt tiếp xúc với kim loại lỏng nóng chảy và sắc bén vang lên. Chân Nguyên Phàm bốc khói. Nhưng hắn không dừng lại. Hắn bước đi trên mặt nước bạc, mỗi bước chân để lại một dấu ấn màu đen kịt, lan tỏa ra xung quanh như mực nhỏ vào nước.
Đó là Tử Vong Pháp Tắc đang ăn mòn tính kim loại của hồ nước.
Hắn đi đến bệ đá. Hắn không thèm liếc nhìn Thanh Minh Kiếm lấy một cái. Hắn vươn tay, thọc sâu xuống làn nước bạc đang sôi sục dưới chân bệ đá.
Hắn nắm lấy thanh sắt đen sì kia.
Oanh! Ngay khi tay hắn chạm vào Tử Vong Kiếm Phôi, một luồng lực hút kinh hoàng bùng nổ. Không phải lực hút vật lý, mà là lực hút sinh mệnh. Thanh kiếm phôi như một con đỉa đói khát ngàn năm, điên cuồng hút lấy sinh cơ của Nguyên Phàm.
Cánh tay Nguyên Phàm teo tóp lại trong nháy mắt, da thịt khô quắt, dính sát vào xương. Mái tóc đen của hắn bắt đầu chuyển sang màu trắng.
Sở Cuồng trên bờ kinh hãi hét lên: "Cẩn thận!"
Nhưng Nguyên Phàm không buông tay. Hắn cười. Một nụ cười điên dại.
"Đói sao?" Hắn thì thầm với thanh kiếm. "Ta cũng đói. Để xem ai ăn ai."
Trong thức hải, đốm sáng Linh Tâm rực rỡ tỏa sáng. Nguồn sinh cơ vô tận từ Pháp Tắc Sinh Mệnh được bơm vào cơ thể Nguyên Phàm, bù đắp lại lượng sinh cơ bị thanh kiếm hút đi.
Cùng lúc đó, hạt giống Tử Vong đen kịt xoay tròn, phát ra một lực thôn phệ ngược lại. Nó không hút sinh cơ, nó hút Hư Vô Chi Khí bên trong thanh kiếm.
Hai luồng lực lượng giằng co nhau. Cánh tay Nguyên Phàm lúc phồng lên, lúc xẹp xuống, lúc trắng bệch, lúc đen sì.
Đây là một cuộc đấu tranh sinh tồn giữa người và vật.
Rắc! Một tiếng nứt nhỏ vang lên. Không phải xương tay Nguyên Phàm gãy, mà là lớp vỏ đen kịt bên ngoài thanh kiếm phôi nứt ra.
Một tia sáng màu xám tro, ảm đạm, tịch mịch, nhưng chứa đựng sức mạnh hủy diệt tuyệt đối, lóe lên từ vết nứt.
"Ngoan ngoãn nào." Nguyên Phàm gầm nhẹ.
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh Thần Thức Kim Đan, ép xuống thanh kiếm. Hắn dùng ý chí của một Ma Đầu trăm tuổi để khuất phục ý chí sơ khai của thanh kiếm.
Thanh kiếm rung lên bần bật, phát ra tiếng rên rỉ như tiếng khóc của quỷ dữ, rồi từ từ dịu lại. Lực hút sinh mệnh biến mất. Nó nằm im trong tay Nguyên Phàm, lạnh lẽo và nặng trĩu.
Nguyên Phàm rút tay lên. Hắn cầm thanh kiếm gãy, đen sì, xấu xí. Nhưng trong mắt hắn, đây là báu vật vô giá. Hắn đã có vật dẫn.
Hắn quay sang nhìn Thanh Minh Kiếm vẫn đang cắm trên bệ đá, tỏa sáng rực rỡ.
"Mang cả cái này đi." Hắn lẩm bẩm. "Không dùng thì bán sắt vụn cũng được giá."
Hắn tiện tay nhổ Thanh Minh Kiếm lên, ném về phía Sở Cuồng đang đứng ngây người trên bờ.
"Cầm lấy. Đây là vé thông hành để chúng ta ra ngoài."
Sở Cuồng luống cuống bắt lấy Thanh Minh Kiếm. Hắn cảm nhận được linh lực mạnh mẽ trong thanh kiếm, tay chân run rẩy vì kích động. Nhưng khi nhìn thấy Nguyên Phàm nâng niu cục sắt đen sì kia, hắn chợt hiểu ra một điều gì đó về giá trị thực sự.
"Đi thôi." Nguyên Phàm bước lên bờ, cơ thể hắn nhanh chóng hồi phục trạng thái bình thường nhờ Linh Tâm. "Khách hàng đang đợi."
...
Bên ngoài Kiếm Mộ.
Vân Phi Dương đang đi đi lại lại, vẻ mặt sốt ruột. Đã hai canh giờ trôi qua.
"Chắc là chết rồi." Một lão giả bên cạnh nói, giọng khàn khàn. "Kiếm Mộ không phải nơi lũ chuột nhắt có thể ra vào. Thiếu chủ, có lẽ chúng ta phải tìm cách khác hoặc hiến tế thêm người."
Vân Phi Dương cau mày, gấp chiếc quạt lại. "Phế vật. Mất thời gian của ta."
Hắn vừa định ra lệnh rút lui để tìm thêm vật tế, thì một tiếng bước chân vang lên từ cửa hang.
Vân Phi Dương quay phắt lại.
Từ trong bóng tối, hai bóng người chậm rãi bước ra. Quần áo rách rưới hơn, người đầy bụi đất, nhưng vẫn còn sống.
Sở Cuồng đi trước, tay cầm Thanh Minh Kiếm tỏa sáng rực rỡ. Nguyên Phàm đi sau, hai tay trống trơn, giấu thanh kiếm gãy trong tay áo rộng thùng thình.
"Ra rồi!" Lão giả còn lại reo lên. "Thanh Minh Kiếm! Đúng là nó!"
Ánh mắt Vân Phi Dương sáng rực lên vẻ tham lam. Hắn nhìn chằm chằm vào thanh kiếm trên tay Sở Cuồng, không thèm để ý đến tình trạng của hai người.
"Mang lại đây!" Vân Phi Dương ra lệnh, giọng hống hách. "Làm tốt lắm. Bổn thiếu chủ sẽ thưởng cho các ngươi một cái chết toàn thây."
Sở Cuồng siết chặt thanh kiếm, nhìn Nguyên Phàm. Hắn đang đợi lệnh. Hắn biết Vân Phi Dương sẽ không tha cho họ. Giết người diệt khẩu là quy tắc giang hồ khi tìm được bảo vật.
Nguyên Phàm bước lên phía trước Sở Cuồng. Hắn nhìn Vân Phi Dương, khóe miệng nhếch lên một nụ cười nhạt.
"Thiếu chủ Vân Tiêu Tông..." Nguyên Phàm nói, giọng bình thản. "Ngài vừa nói sẽ tha chết cho chúng ta nếu lấy được kiếm mà? Sao giờ lại nuốt lời?"
Vân Phi Dương cười khẩy. "Tha chết? Ta nói tha chết lúc nào? Ta nói là nếu không lấy được thì làm phân bón. Còn lấy được... thì ta ban cho cái chết toàn thây. Đó đã là ân huệ lớn nhất rồi. Lũ sâu kiến các ngươi biết bí mật về Thanh Minh Kiếm, sống làm sao được?"
Hắn phất tay. "Hai lão giả! Giết chúng, lấy kiếm!"
Hai lão giả Luyện Khí Tầng Chín lập tức lao lên. Khí thế hùng hổ, một kẻ dùng chưởng, một kẻ dùng trảo, nhắm thẳng vào chỗ hiểm của hai người.
Sở Cuồng gầm lên, định vung Thanh Minh Kiếm lên đỡ.
Nhưng Nguyên Phàm nhanh hơn.
Hắn không rút kiếm. Hắn chỉ bước tới một bước.
Một bước này, vượt qua khoảng cách mười trượng trong chớp mắt.
Thân pháp Quỷ Ảnh Bộ.
Hắn xuất hiện ngay trước mặt lão giả dùng chưởng.
Lão giả giật mình, nhưng chưởng lực đã phóng ra, không thể thu lại. Lão cười gằn, tăng thêm lực đạo, định đập nát đầu Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm không né. Hắn giơ tay trái lên, lòng bàn tay mở ra, đón lấy cú chưởng sấm sét kia.
Bộp. Một tiếng động nhẹ nhàng vang lên. Cú chưởng mang theo kình lực phá đá mở núi của Luyện Khí Tầng Chín, khi chạm vào lòng bàn tay gầy gò của Nguyên Phàm, bỗng nhiên... biến mất.
Lão giả trố mắt. Lão cảm thấy nội lực của mình như trút vào một cái hố không đáy. Không có phản chấn, không có va chạm.
"Hấp Tinh Đại Pháp? Không, đây là... Thôn Phệ."
Nguyên Phàm nắm lấy cổ tay lão. Hạt giống Tử Vong trong người hắn xoay tròn.
"Ngươi già rồi." Nguyên Phàm thì thầm. "Máu huyết đã khô cạn. Nhưng kinh nghiệm chiến đấu thì cũng tạm dùng được."
Hắn kích hoạt Thôn Phệ Đạo.
A A A! Lão giả hét lên thảm thiết. Da thịt lão nhăn nheo lại với tốc độ chóng mặt. Tóc lão rụng sạch. Đôi mắt lão trắng dã. Chỉ trong ba giây, một cao thủ Luyện Khí Tầng Chín biến thành một bộ xương khô bọc da, ngã vật xuống đất.
Tất cả mọi người chết lặng.
Lão giả dùng trảo còn lại đang lao tới Sở Cuồng, thấy cảnh đó thì sợ hãi đến mức khựng lại giữa không trung, suýt nữa ngã sấp mặt. Vân Phi Dương trên vách đá cũng đánh rơi chiếc quạt xếp.
"Tà... tà thuật!" Lão giả còn lại hét lên, giọng run rẩy. "Mày là Ma Tu!"
Nguyên Phàm không trả lời. Hắn ném cái xác khô sang một bên, quay sang nhìn lão giả thứ hai.
"Đến lượt ngươi."
Hắn lao tới. Lão giả kia hoảng sợ, vung trảo loạn xạ để phòng thủ. Nhưng Nguyên Phàm không tấn công trực diện. Hắn lướt qua bên sườn lão, ngón tay trỏ điểm nhẹ vào huyệt Thiên Trung sau gáy lão.
Một tia tử khí bắn vào. Lão giả cứng đờ người, rồi từ từ ngã xuống, miệng sủi bọt mép, mắt trợn ngược. Lão không chết ngay, nhưng não bộ đã bị phá hủy, trở thành một cái xác sống thực vật.
Nguyên Phàm phủi tay, ngẩng đầu nhìn lên Vân Phi Dương đang đứng trên vách đá, mặt cắt không còn giọt máu.
"Giờ thì... thiếu chủ, ngài muốn nhận kiếm, hay nhận chết?"
Vân Phi Dương run rẩy lùi lại. Hắn là Trúc Cơ Tầng Một, về lý thuyết mạnh hơn hai lão giả kia nhiều. Nhưng cái cách Nguyên Phàm giết người... nó quá quỷ dị, quá tàn độc, quá dễ dàng. Nó phá vỡ mọi hiểu biết của hắn về tu luyện.
"Ngươi... ngươi đừng làm bậy!" Vân Phi Dương lắp bắp, cố gắng giữ vẻ oai phong nhưng thất bại thảm hại. "Cha ta là Tông chủ Vân Tiêu Tông, là cao thủ Kim Đan! Ngươi đụng vào ta, cha ta sẽ truy sát ngươi đến tận cùng trời cuối đất!"
"Lại là cha ngươi." Nguyên Phàm lắc đầu ngán ngẩm. "Các ngươi không có câu nào mới mẻ hơn sao?"
Hắn dậm chân, thân hình phóng vút lên vách đá như một con chim ưng.
Vân Phi Dương hoảng loạn, vội vàng rút thanh kiếm bên hông ra, chém loạn xạ về phía Nguyên Phàm.
"Vân Tiêu Kiếm Pháp! Mây Mù Che Phủ!"
Những luồng kiếm khí màu trắng sữa bắn ra, tạo thành một màn sương kiếm dày đặc, sắc bén, bao phủ lấy Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm không né tránh màn sương kiếm đó. Hắn rút thanh sắt đen sì trong tay áo ra.
Tử Vong Kiếm Phôi.
"Phá."
Hắn chém một nhát đơn giản. Không có chiêu thức hoa mỹ. Chỉ có một đường kiếm đen kịt, thô kệch.
Nhưng đường kiếm đó mang theo Hư Vô Chi Khí.
Xoẹt! Màn sương kiếm khí của Vân Phi Dương bị xé toạc như một tờ giấy mỏng. Thanh kiếm đen sì chém thẳng vào thanh kiếm ngọc của Vân Phi Dương.
Keng! Rắc! Thanh kiếm của Vân Phi Dương, một pháp khí trung phẩm, gãy đôi.
Lực chấn động hất văng Vân Phi Dương ngã ngửa ra sau. Hắn phun ra một ngụm máu, kinh hãi nhìn thanh sắt đen sì đang kề vào cổ mình.
"Tha... tha mạng!" Vân Phi Dương khóc lóc, nước mắt nước mũi tèm lem. "Ta sai rồi! Ta có mắt như mù! Xin đại nhân tha mạng! Ta sẽ đưa hết bảo vật cho ngài! Ta sẽ bảo cha ta không truy cứu!"
Nguyên Phàm nhìn xuống kẻ đang quỳ gối cầu xin. Trong mắt hắn không có sự thương hại, chỉ có sự tính toán lạnh lùng.
Giết hắn bây giờ rất dễ. Nhưng giết hắn sẽ mang lại rắc rối lớn từ Vân Tiêu Tông. Hiện tại hắn mới chỉ hồi phục đến Luyện Khí Tầng Ba, đối đầu với một Kim Đan là điều không khôn ngoan.
Nhưng thả hắn đi? Không bao giờ. Nguyên Phàm không có thói quen để lại hậu họa.
Hắn cần một con rối.
Nguyên Phàm thu kiếm lại, ngồi xổm xuống trước mặt Vân Phi Dương.
"Muốn sống?"
"Muốn! Muốn!" Vân Phi Dương gật đầu lia lịa.
"Được." Nguyên Phàm mỉm cười. "Mở to mắt ra. Nhìn ta."
Vân Phi Dương ngơ ngác ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của Nguyên Phàm.
Thần Thức Kim Đan của Nguyên Phàm bùng nổ. Hắn không dùng Sưu Hồn. Hắn dùng một kỹ thuật cao cấp hơn, tàn độc hơn, học được từ ký ức của Âm Sát Quỷ Mẫu: Nô Ấn Tâm Ma.
Hắn tách một phần nhỏ ý chí của mình, kết hợp với tử khí, xâm nhập vào thức hải của Vân Phi Dương, cấy vào sâu trong linh hồn hắn một hạt giống.
A A A! Vân Phi Dương ôm đầu gào thét đau đớn. Hắn cảm thấy như có một con rết đang chui vào não mình, ăn mòn ý chí của hắn, biến hắn thành nô lệ.
Quá trình diễn ra trong mười hơi thở.
Khi Vân Phi Dương buông tay xuống, ánh mắt hắn đã thay đổi. Sự kiêu ngạo, sợ hãi biến mất. Thay vào đó là sự trống rỗng và phục tùng tuyệt đối.
"Chủ nhân." Vân Phi Dương quỳ rạp xuống, hôn lên giày của Nguyên Phàm.
"Tốt." Nguyên Phàm đứng dậy. "Trở về tông môn. Làm một thiếu chủ ngoan ngoãn. Thu thập tài nguyên, linh thạch, đan dược. Khi nào ta cần, ta sẽ gọi."
"Tuân lệnh chủ nhân."
Vân Phi Dương đứng dậy, thu dọn xác của hai lão giả, xóa sạch dấu vết chiến đấu, rồi lặng lẽ rời đi như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Hắn đã trở thành con cờ ngầm của Nguyên Phàm trong Vân Tiêu Tông.
Nguyên Phàm quay người, nhảy xuống vách đá.
Sở Cuồng vẫn đứng đó, ôm chặt Thanh Minh Kiếm, nhìn Nguyên Phàm với ánh mắt sùng bái đến cực điểm. Hắn đã thấy tất cả. Hắn thấy Nguyên Phàm giết Luyện Khí Tầng Chín như giết gà, đánh bại Trúc Cơ Tầng Một chỉ bằng một chiêu, và biến kẻ thù thành nô lệ chỉ bằng một ánh nhìn.
"Đó... đó là sức mạnh gì?" Sở Cuồng run rẩy hỏi.
"Đó là sức mạnh của kẻ không sợ chết." Nguyên Phàm đáp.
Hắn đi đến bên cạnh Sở Cuồng.
"Thanh kiếm đó... là của ngươi." Nguyên Phàm chỉ vào Thanh Minh Kiếm. "Nhưng nó quá sáng. Quá sạch sẽ. Nó không hợp với ngươi."
Sở Cuồng cúi đầu nhìn thanh kiếm. Hắn hiểu ý Nguyên Phàm. Hắn là một kẻ ăn mày, một kẻ đi lên từ bùn nhơ. Thanh kiếm này quá rực rỡ so với cuộc đời hắn.
"Vậy ta phải làm sao?"
"Làm bẩn nó." Nguyên Phàm nói. "Dùng máu của kẻ thù, dùng oán khí của bản thân, nhuộm đen nó. Biến nó thành kiếm của ngươi, chứ không phải ngươi là nô lệ của kiếm."
Hắn vỗ vai Sở Cuồng.
"Ta sẽ đi về phía Đông. Còn ngươi... ở lại đây. Táng Kiếm Cốc này là lò luyện tốt nhất cho ngươi. Khi nào ngươi nhuộm đen được thanh kiếm này, hãy đến tìm ta."
Nguyên Phàm không đợi Sở Cuồng trả lời. Hắn bước đi, hướng về phía lối ra của thung lũng. Hắn đã lấy được thứ mình cần: Tử Vong Kiếm Phôi, tài nguyên của Huyết Tông, và một con cờ Vân Tiêu Tông.
Hắn cần tìm một nơi để bế quan, đúc lại Đạo Cơ, chuẩn bị cho bước tiếp theo của kế hoạch báo thù và chinh phạt.
Sở Cuồng đứng nhìn theo bóng lưng gầy gò của Nguyên Phàm cho đến khi khuất hẳn. Hắn siết chặt Thanh Minh Kiếm, lưỡi kiếm sắc bén cứa vào tay hắn, máu chảy ra, nhuộm đỏ chuôi kiếm.
"Ta sẽ làm được." Sở Cuồng thầm thề. "Ta sẽ trở thành con sói mà ngài cần."
...
Rời khỏi Táng Kiếm Cốc, Nguyên Phàm đi về phía Đông, hướng đến một dãy núi hoang vu gọi là Hắc Vụ Lĩnh.
Trên đường đi, hắn liên tục trao đổi với Linh Tâm.
"*Ngươi thật sự thả tên thiếu chủ đó đi sao?*" Linh Tâm hỏi. "*Hắn là một mối nguy hiểm.*"
"Hắn là một cái kho." Nguyên Phàm trả lời. "Ta cần tài nguyên để tu luyện. Vân Tiêu Tông giàu có. Để hắn mang về cho ta, chẳng phải tốt hơn là ta tự đi cướp sao?"
"*Ngươi... thật đáng sợ.*"
"Cảm ơn."
Nguyên Phàm dừng lại. Trước mặt hắn là một ngôi làng nhỏ nằm dưới chân núi. Ngôi làng yên bình, khói lam chiều bay lên từ những mái nhà tranh. Trẻ con đang nô đùa đầu ngõ.
Cảnh tượng này khiến bước chân hắn khựng lại.
Trong ký ức trăm năm của hắn, ngôi làng này... đã bị tàn sát.
Bị tàn sát bởi chính Huyết Linh Giáo của hắn trong kiếp trước, khi hắn mở rộng địa bàn. Hắn nhớ rõ mình đã ra lệnh cho Hắc Nha thu thập linh hồn ở đây để tế cờ.
Nhưng bây giờ, nó vẫn còn đó. Sống động. Bình yên.
Một cảm giác kỳ lạ len lỏi trong tim hắn. Hắn đã quay ngược thời gian. Hắn đã thay đổi quá khứ. Hắn đã không lập ra Huyết Linh Giáo. Ngôi làng này... đã được cứu? Vì hắn?
"Cứu rỗi..." Nguyên Phàm lẩm bẩm. Một từ ngữ xa lạ đối với một Ma Đầu.
Đột nhiên, hắn cảm thấy hạt giống Tử Vong và đốm sáng Linh Tâm trong người rung động mạnh mẽ. Chúng dường như cộng hưởng với cảm xúc của hắn.
Sự sống và cái chết... không phải là hai đường thẳng song song. Chúng là một vòng tròn. Cứu rỗi đôi khi đến từ sự hủy diệt, và hủy diệt đôi khi là sự khởi đầu của cứu rỗi.
Nguyên Phàm mỉm cười. Lần này là một nụ cười thật sự, tuy vẫn còn chút méo mó.
Hắn không vào làng. Hắn đi vòng qua nó, tiến vào rừng sâu.
Hắn sẽ không làm phiền sự bình yên này. Ít nhất là bây giờ.
Hắn tìm thấy một hang động kín đáo trên vách núi Hắc Vụ Lĩnh. Hắn bố trí vài trận pháp cảnh báo đơn giản bằng linh thạch cướp được.
Hắn ngồi xuống, đặt Tử Vong Kiếm Phôi lên đùi.
"Đã đến lúc bắt đầu."
Hắn sẽ dùng bí pháp học được từ Hư Vô Giới, kết hợp với Tử Sinh Song Linh Thuật, để dung hợp thanh kiếm này vào cơ thể. Hắn sẽ không tu luyện Đạo Cơ bình thường. Hắn sẽ tu luyện... Kiếm Cơ.
Biến cơ thể thành vỏ kiếm. Biến linh hồn thành kiếm ý. Biến Kim Đan thành Kiếm Hoàn.
Hư Vô Kiếm Thể.
Nguyên Phàm nhắm mắt lại. Tử khí và Sinh khí bùng nổ, bao trùm lấy cả hang động.
Một huyền thoại mới... đang được tôi rèn trong bóng tối.