Chương 45: Hư Vô Kiếm Thể và Cơn Đói Của Vực Thẳm

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 45: Hư Vô Kiếm Thể và Cơn Đói Của Vực Thẳm

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hang động trên vách núi Hắc Vụ Lĩnh chìm trong một màn đêm dày đặc, tách biệt hoàn toàn với thế giới bên ngoài. Không gian bên trong dường như bị bóp méo, không khí dao động như mặt nước hồ bị ném đá, tạo nên những gợn sóng vô hình nhưng đầy áp lực. Ở trung tâm của sự bất ổn định đó, Nguyên Phàm ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở mong manh như sợi chỉ treo ngàn cân.
Trên đùi hắn, thanh Tử Vong Kiếm Phôi đen kịt, xấu xí đang nằm im lìm. Nó không phát sáng, không tỏa nhiệt, nhưng lại giống như một cái hố đen nhỏ đang tham lam nuốt chửng chút ánh sáng yếu ớt lọt vào từ cửa hang.
Nguyên Phàm đang chuẩn bị cho một cuộc phẫu thuật điên rồ nhất mà hắn từng thực hiện. Hắn không định luyện hóa thanh kiếm này thành pháp bảo ngoại thân như các tu sĩ bình thường vẫn làm. Hắn muốn dung hợp nó vào chính cơ thể mình, biến xương cốt, da thịt và linh hồn mình thành vỏ bao cho lưỡi kiếm của hư vô.
Linh Tâm, ngươi đã sẵn sàng chưa? Nguyên Phàm hỏi trong tâm trí, giọng nói bình thản đến lạnh lùng.
Ta... ta sợ. Giọng nói của đốm sáng vàng lục run rẩy. Ngươi định tự sát sao? Đưa thứ đó vào người, nó sẽ ăn mòn ngươi từ bên trong. Sinh cơ của ngươi, dù có ta hỗ trợ, cũng không thể bù đắp nổi tốc độ hủy diệt của Hư Vô Chi Khí.
Không thử sao biết. Nguyên Phàm đáp lại. Ta đã chết một lần trong Hư Vô, ta hiểu nó. Nó không chỉ là hủy diệt, nó là sự trở về. Nó xóa bỏ mọi tạp chất, đưa vạn vật về trạng thái nguyên thủy nhất. Ta muốn cơ thể này trở thành một vật chứa rỗng tuếch, để có thể chứa đựng mọi thứ.
Hắn không đợi Linh Tâm đồng ý. Hắn hít một hơi thật sâu, vận chuyển Tử Sinh Song Linh Thuật đến cực hạn. Bên trái cơ thể hắn, một làn sương xám tro tử khí bốc lên. Bên phải, ánh sáng vàng lục của sinh mệnh rực rỡ tỏa sáng. Hai luồng khí lưu xoay tròn, tạo thành một cái cối xay âm dương ngay tại đan điền.
Bắt đầu.
Nguyên Phàm cầm lấy thanh Tử Vong Kiếm Phôi. Hắn không chần chừ, cắm phập đầu nhọn gãy nát của thanh kiếm vào ngay giữa ngực mình, vị trí của xương ức.
Phập.
Không có máu chảy ra. Ngay khi thanh kiếm xuyên qua da thịt, nó không cắt đứt mạch máu, mà bắt đầu tan chảy. Thanh sắt đen sì, cứng như kim cương, khi tiếp xúc với máu chứa đựng Tử Sinh khí của Nguyên Phàm, bỗng chốc hóa thành một chất lỏng màu đen kịt, đặc quánh như nhựa đường, nhưng lạnh lẽo hơn cả băng tuyết ngàn năm.
A A A!
Nguyên Phàm ngửa cổ lên, một tiếng gầm đau đớn bị nén chặt trong cổ họng thoát ra. Cơn đau này không giống bất kỳ nỗi đau nào hắn từng chịu đựng. Nó không phải là đau đớn của da thịt bị xé rách, mà là nỗi đau của sự xâm lấn và thay thế.
Chất lỏng màu đen đó là Hư Vô Chi Khí đã được vật chất hóa. Nó len lỏi vào bên trong cơ thể hắn, bám chặt lấy xương sống, xương sườn, xương tay, xương chân. Nó ăn mòn tủy xương, nuốt chửng canxi và các mô sụn, rồi thay thế chúng bằng chính bản thân nó.
Xương cốt của Nguyên Phàm đang bị tan chảy và đúc lại ngay khi hắn còn tỉnh táo.
Linh Tâm! Làm việc đi! Nguyên Phàm gầm lên trong thức hải.
Linh Tâm hoảng loạn, nhưng bản năng sinh tồn khiến nó bùng nổ sức mạnh. Một nguồn sinh cơ khổng lồ, tinh khiết như suối nguồn tươi trẻ, ồ ạt chảy vào cơ thể Nguyên Phàm. Nó bao bọc lấy những phần cơ thể đang bị Hư Vô ăn mòn, điên cuồng tái tạo tế bào, nối liền kinh mạch, giữ cho trái tim của Nguyên Phàm không ngừng đập.
Một cuộc chiến tàn khốc diễn ra bên trong cơ thể thiếu niên mười sáu tuổi.
Hư Vô phá hủy. Sinh Mệnh tái tạo.
Cứ mỗi một tấc xương bị chất lỏng đen nuốt chửng, biến thành màu đen kịt như kim loại, là một lần Nguyên Phàm cảm thấy như mình đang chết đi. Nhưng ngay sau đó, dòng nước ấm áp của Linh Tâm lại kéo hắn trở về từ bờ vực.
Quá trình này kéo dài suốt ba ngày ba đêm.
Ba ngày đó, đối với Nguyên Phàm dài như ba thế kỷ. Hắn không ăn, không uống, không ngủ. Mồ hôi tuôn ra như tắm, bốc hơi thành sương mù bao phủ cả hang động. Da hắn nứt toác rồi lại lành lặn, liên tục thay da đổi thịt. Tóc hắn rụng sạch rồi lại mọc ra, nhưng lần này không còn là màu đen nữa, mà là một màu xám tro ảm đạm.
Đến rạng sáng ngày thứ tư.
Chất lỏng đen cuối cùng đã hoàn toàn thay thế bộ xương phàm nhân của hắn. Giờ đây, bên dưới lớp da thịt hồng hào kia, là một bộ xương bằng Hư Vô Hắc Thiết, cứng hơn cả pháp khí thượng phẩm, chứa đựng sức mạnh hủy diệt của không gian.
Oanh!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ bên trong cơ thể Nguyên Phàm. Khí thế của hắn bùng nổ, phá vỡ giới hạn của Luyện Khí Tầng Ba, lao thẳng lên Tầng Bốn, Tầng Năm... và dừng lại ở Luyện Khí Tầng Chín đỉnh phong.
Hắn mở mắt.
Đôi mắt hắn không còn tròng trắng tròng đen phân rõ nữa. Cả con mắt hắn biến thành một màu đen tuyền, sâu thẳm như vũ trụ, ở giữa có một đốm sáng nhỏ màu xám đang xoay tròn.
Hắn thở hắt ra một hơi. Hơi thở của hắn hóa thành một lưỡi kiếm khí màu xám, cắt đôi tảng đá trước mặt ngọt xớt như cắt đậu phụ.
Thành công rồi. Nguyên Phàm thì thầm, giọng nói mang theo âm hưởng kim loại. Hư Vô Kiếm Thể - Đệ Nhất Trọng: Thiết Cốt.
Hắn cử động tay chân. Cảm giác yếu ớt của thân thể phàm nhân đã biến mất hoàn toàn. Thay vào đó là một sức mạnh bùng nổ, nặng nề nhưng lại linh hoạt đến kỳ lạ. Hắn cảm thấy mình không phải là một con người bằng xương bằng thịt nữa, mà là một thanh kiếm sắc bén đang khoác lên mình lớp da người.
Nguyên Phàm đứng dậy, xương cốt trong người va chạm vào nhau phát ra tiếng keng keng nhỏ vụn. Hắn nhìn xuống đôi bàn tay tái nhợt của mình.
Đói.
Cơn đói quen thuộc lại ập đến. Nhưng lần này, nó không chỉ là cơn đói linh hồn của viên Kim Đan. Nó là cơn đói của Hư Vô Kiếm Thể. Bộ xương mới của hắn đang gào thét đòi năng lượng, đòi vật chất để lấp đầy sự trống rỗng của Hư Vô. Nó muốn ăn kim loại, muốn ăn linh khí, muốn ăn máu thịt.
Cần phải kiểm tra sức mạnh mới. Nguyên Phàm lẩm bẩm.
Đúng lúc đó, một tiếng gầm rung chuyển cả ngọn núi vang lên từ bên ngoài hang động.
Gào!
Kèm theo tiếng gầm là một luồng nhiệt lượng nóng rực ập vào cửa hang. Những trận pháp cảnh báo đơn sơ mà Nguyên Phàm bố trí bên ngoài vỡ nát ngay lập tức như bong bóng xà phòng.
Một cái đầu rắn khổng lồ, to bằng cái chum nước, phủ đầy vảy đỏ rực như lửa, thò vào cửa hang. Đôi mắt vàng khè của nó nhìn chằm chằm vào Nguyên Phàm, lưỡi rắn thè ra thụt vào, mang theo mùi lưu huỳnh nồng nặc.
Song Đầu Hỏa Xà. Yêu thú cấp hai sơ kỳ. Tương đương với tu sĩ Trúc Cơ Tầng Một của nhân loại.
Nó bị thu hút bởi luồng sinh cơ nồng đậm mà Linh Tâm tỏa ra trong quá trình chữa trị cho Nguyên Phàm, và cả luồng khí tức kim loại lạ lùng của Tử Vong Kiếm Phôi. Đối với nó, Nguyên Phàm lúc này giống như một viên linh đan hình người đại bổ.
Con rắn không chỉ có một đầu. Cái đầu thứ hai của nó, nhỏ hơn một chút nhưng màu sắc đậm hơn, đang luồn lách bên ngoài, chặn đường lui.
Đồ ăn tự mang xác đến. Nguyên Phàm không hề sợ hãi. Hắn nhìn con quái vật khổng lồ bằng ánh mắt hờ hững.
Con Song Đầu Hỏa Xà cảm thấy bị xúc phạm bởi thái độ của tên nhân loại nhỏ bé. Nó há to cái miệng đỏ lòm, phun ra một luồng hỏa diễm nóng rực, thiêu đốt cả không khí, lao thẳng về phía Nguyên Phàm.
Ngọn lửa này đủ để nung chảy sắt thép.
Nhưng Nguyên Phàm không né. Hắn thậm chí không vận chuyển linh lực để tạo khiên bảo vệ.
Hắn chỉ đơn giản là giơ cánh tay phải lên, chắn trước mặt.
Xèo!
Luồng hỏa diễm trúng đích. Nó bao trùm lấy Nguyên Phàm.
Nhưng điều kỳ lạ đã xảy ra. Ngọn lửa không thể chạm vào da thịt hắn. Khi cách cánh tay hắn khoảng một tấc, ngọn lửa dường như bị một cái hố đen vô hình hút vào, vặn vẹo rồi biến mất không dấu vết.
Hư Vô.
Hư Vô Kiếm Thể của hắn, dù mới chỉ ở giai đoạn sơ khai, nhưng bản chất của nó là sự phủ định vật chất và năng lượng. Ngọn lửa phàm tục của con yêu thú này không đủ tư cách để tồn tại trước mặt Hư Vô.
Cái gì? Con rắn dường như sững sờ trong giây lát. Trí tuệ thấp kém của nó không hiểu tại sao đòn tấn công mạnh nhất của mình lại vô dụng.
Nguyên Phàm không cho nó thời gian suy nghĩ. Hắn dậm chân xuống đất.
Rầm!
Tảng đá dưới chân hắn vỡ nát. Thân hình hắn biến mất tại chỗ, để lại một tàn ảnh mờ nhạt.
Tốc độ thuần túy của thể xác.
Hắn xuất hiện ngay bên cạnh cái đầu lớn của con rắn. Hắn không dùng kiếm. Hắn dùng tay.
Bàn tay phải của hắn duỗi thẳng, các ngón tay khép lại, cứng như dao. Hắn chém xuống.
Thủ Đao.
Phập!
Một âm thanh ngọt xớt vang lên. Lớp vảy rắn cứng như thép, lớp da dày, lớp cơ bắp cuồn cuộn, và cả xương cổ cứng rắn của con yêu thú cấp hai... tất cả bị bàn tay trần của Nguyên Phàm cắt qua như cắt một miếng đậu phụ.
Cái đầu rắn khổng lồ rơi xuống đất, máu phun ra như suối.
Con rắn còn chưa kịp cảm thấy đau. Vết cắt quá nhanh, quá sắc bén. Và quan trọng hơn, vết cắt đó mang theo thuộc tính Hư Vô. Tại nơi bị cắt, tế bào bị xóa sổ hoàn toàn, khiến vết thương không thể khép lại, máu cứ thế tuôn ra xối xả.
Cái đầu còn lại của con rắn gào lên đau đớn và giận dữ. Nó quất cái đuôi dài đầy gai nhọn về phía Nguyên Phàm, định nghiền nát hắn.
Nguyên Phàm xoay người, tay trái bắt lấy cái đuôi đang quất tới với sức nặng ngàn cân.
Bộp.
Hắn đứng vững như bàn thạch. Cánh tay gầy gò của hắn không hề run rẩy. Bộ xương Hư Vô Hắc Thiết chịu đựng toàn bộ lực tác động mà không hề hấn gì.
Hắn siết chặt tay.
Hấp thu.
Hạt giống Tử Vong và Linh Tâm đồng loạt hoạt động.
Bàn tay Nguyên Phàm giống như một cái máy bơm công suất lớn. Sinh cơ, tinh huyết, và cả linh lực hỏa hệ trong cơ thể con rắn bị hút cưỡng bức qua lớp vảy, chảy ồ ạt vào cơ thể hắn.
Xèo xèo xèo...
Cơ thể khổng lồ của con Song Đầu Hỏa Xà bắt đầu teo tóp lại. Nó giãy dụa điên cuồng, nhưng không thể thoát khỏi bàn tay tử thần. Mắt nó mờ đi, sức sống bị rút cạn.
Chỉ trong vòng mười hơi thở, con yêu thú cấp hai hùng mạnh đã biến thành một bộ xác khô quắt queo, da bọc xương.
Nguyên Phàm buông tay. Cái xác khô rơi xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh.
Hắn hít sâu một hơi, cảm nhận luồng năng lượng nóng hổi vừa hấp thụ được đang chạy dọc khắp cơ thể, nuôi dưỡng bộ xương mới và bổ sung cho khí hải.
Vẫn chưa đủ. Hắn lắc đầu. Yêu thú cấp hai... quá ít dinh dưỡng. Ta cần nhiều hơn.
Hắn nhìn xuống bàn tay mình. Không một vết xước. Hư Vô Kiếm Thể mạnh hơn hắn tưởng tượng. Nó không chỉ cho hắn khả năng phòng thủ và tấn công vật lý tuyệt đối ở cấp độ này, mà còn biến cơ thể hắn thành một vũ khí sống có thể hấp thụ năng lượng trực tiếp khi tiếp xúc.
*Ngươi... thật sự là một con quái vật.* Linh Tâm thốt lên, giọng nói pha lẫn sự sợ hãi và thán phục.
"Ta là con người." Nguyên Phàm sửa lại, bước ra khỏi hang động, đón ánh nắng ban mai. "Chỉ là... tiến hóa theo một hướng khác thôi."
Hắn đứng trên mỏm đá, nhìn xuống chân núi. Thần Thức của hắn cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc đang tiến lại gần. Yếu ớt, lén lút, và đầy sợ hãi.
Là con cờ của hắn.
...
Vân Phi Dương leo lên vách núi với bộ dạng chật vật. Hắn là một thiếu chủ được nuông chiều, chưa bao giờ phải tự mình leo trèo ở những nơi hoang vu thế này. Nhưng hắn không dám bay, cũng không dám dùng pháp khí quá lộ liễu, sợ thu hút sự chú ý của những kẻ khác hoặc yêu thú.
Quan trọng hơn, hắn sợ chủ nhân của mình.
Nô Ấn Tâm Ma trong đầu hắn giống như một quả bom nổ chậm. Nó liên tục nhắc nhở hắn về thân phận nô lệ. Hắn đã gom góp tất cả những gì có thể trong khả năng của mình mà không gây nghi ngờ cho cha hắn, và lén lút đến đây theo sự triệu gọi trong tâm thức.
Hắn vừa leo lên đến cửa hang thì nhìn thấy một cảnh tượng khiến chân tay bủn rủn.
Một bộ xương rắn khổng lồ, dài hàng chục trượng, nằm vắt ngang cửa hang. Đầu lìa khỏi cổ, thân thể khô quắt như đã chết cả trăm năm.
Đó là... Song Đầu Hỏa Xà? Yêu thú hộ sơn của Hắc Vụ Lĩnh? Vân Phi Dương nuốt nước bọt. Con quái vật này nổi tiếng hung dữ, ngay cả cha hắn cũng ngại dây dưa với nó. Vậy mà giờ đây nó nằm đây như một đống rác.
Đến rồi à?
Giọng nói bình thản vang lên từ phía trên. Vân Phi Dương ngẩng đầu lên, thấy Nguyên Phàm đang ngồi trên một tảng đá cao, lau chùi vết máu trên tay.
Tóc hắn đã bạc trắng. Đôi mắt hắn đen kịt. Khí chất của hắn thay đổi hoàn toàn so với lần gặp trước. Lạnh lùng hơn, sắc bén hơn, và nguy hiểm hơn gấp bội.
Chủ... chủ nhân! Vân Phi Dương vội vàng quỳ xuống, dập đầu. Nô tài đã đến. Nô tài mang theo những thứ ngài cần.
Hắn tháo cái túi trữ vật cao cấp bên hông xuống, dâng lên bằng hai tay.
Nguyên Phàm phất tay, túi trữ vật bay vào tay hắn. Hắn dùng thần thức quét qua.
Năm ngàn linh thạch hạ phẩm. Hai trăm linh thạch trung phẩm. Hàng chục lọ đan dược các loại: Tụ Khí Đan, Hồi Huyết Đan, Giải Độc Đan... Và một số nguyên liệu rèn đúc quý hiếm.
Khá lắm. Nguyên Phàm gật đầu hài lòng. Không tệ đối với một thiếu chủ tông môn hạng hai.
Vân Phi Dương thở phào nhẹ nhõm. Hắn sợ nhất là Nguyên Phàm không hài lòng và kích hoạt Nô Ấn.
Bẩm chủ nhân... Vân Phi Dương ngập ngừng nói. Nô tài còn mang đến một tin tức quan trọng. Có lẽ ngài sẽ hứng thú.
Nói.
Ba ngày nữa, Huyền Thiên Bí Cảnh sẽ mở ra.
Nguyên Phàm nhướng mày. Huyền Thiên Bí Cảnh?
Đúng vậy. Vân Phi Dương giải thích. Đó là một tiểu thế giới cổ đại, cứ năm mươi năm mở ra một lần. Bên trong chứa đựng rất nhiều linh thảo ngàn năm, pháp bảo thượng cổ, và quan trọng nhất là... Huyền Thiên Linh Dịch, thứ có thể giúp tu sĩ Trúc Cơ gia tăng tỷ lệ kết đan, và giúp tu sĩ Luyện Khí đúc lại Đạo Cơ hoàn mỹ.
Huyền Thiên Linh Dịch.
Cái tên này khiến ký ức của Nguyên Phàm dao động. Kiếp trước, hắn đã nghe nói về nó. Đó là một sự kiện lớn, thu hút toàn bộ các tông môn trong vùng, kể cả Thiên Kiếm Sơn và các đại phái khác. Trong kiếp trước, hắn lúc đó chỉ là một con sâu cái kiến đang trốn chui trốn lủi, không có tư cách tham gia.
Nhưng kiếp này...
Hắn đang cần tài nguyên để đẩy nhanh tốc độ tu luyện. Hư Vô Kiếm Thể cần rất nhiều năng lượng. Và quan trọng hơn, hắn cần một sân khấu.
Địa điểm? Nguyên Phàm hỏi.
Nằm ở thung lũng Vạn Hoa, cách đây năm trăm dặm về phía Nam. Vân Phi Dương nói. Vân Tiêu Tông của nô tài cũng có mười suất tham gia. Cha nô tài... Tông chủ, đã chỉ định nô tài dẫn đội.
Nguyên Phàm nhìn Vân Phi Dương, khóe miệng nhếch lên một nụ cười quỷ dị.
Tốt. Rất tốt.
Hắn nhảy xuống khỏi tảng đá, đáp xuống nhẹ nhàng như một chiếc lá ngay trước mặt Vân Phi Dương.
Ngươi dẫn đội sao? Vậy thì thêm một người nữa chắc không vấn đề gì chứ?
Vân Phi Dương sững sờ, rồi vội vàng gật đầu lia lịa. Đương nhiên! Đương nhiên là được! Chủ nhân muốn đi cùng, đó là vinh hạnh của Vân Tiêu Tông! Nô tài sẽ sắp xếp cho ngài một thân phận... đệ tử ngoại môn? Hay tùy tùng thân tín?
Tùy tùng thân tín đi. Nguyên Phàm nói. Ta không thích ồn ào. Ta chỉ đi... dạo chơi và thu hoạch thôi.
Hắn nhìn về phía Nam. Huyền Thiên Bí Cảnh. Nơi đó sẽ tụ tập những tinh anh của thế hệ trẻ Chính Đạo và Ma Đạo. Những thiên tài, những thánh tử, thánh nữ.
Những con mồi béo bở.
Sở Cuồng đâu? Nguyên Phàm chợt nhớ đến tên đệ tử đầu tiên của mình.
Hắn... hắn vẫn ở Táng Kiếm Cốc. Vân Phi Dương báo cáo. Nghe nói hắn đang điên cuồng giết chóc các tán tu và yêu thú ở đó để luyện kiếm. Người ta bắt đầu gọi hắn là 'Tiểu Kiếm Ma'.
Tốt. Nguyên Phàm gật đầu. Cứ để nó chơi đùa ở đó. Khi nào đủ lông đủ cánh, nó sẽ tự tìm đến ta.
Hắn quay sang Vân Phi Dương.
Đi thôi. Chúng ta về Vân Tiêu Tông. Ta muốn xem cái tông môn của ngươi giàu có đến mức nào. Và... ta cũng cần mượn cái lò rèn của các ngươi một chút. Ta cần rèn lại vài thứ.
Hắn muốn dùng số nguyên liệu Vân Phi Dương mang đến để nâng cấp thêm cho cơ thể, hoặc chế tạo một vài món đồ chơi nhỏ hỗ trợ cho chuyến đi vào Bí Cảnh.
Vân Phi Dương vội vàng đứng dậy dẫn đường, trong lòng vừa sợ hãi vừa có chút... phấn khích kỳ lạ. Hắn cảm thấy đi theo con quái vật này, cuộc đời hắn sẽ rẽ sang một hướng hoàn toàn khác, nguy hiểm hơn nhưng cũng có thể... huy hoàng hơn cái chức thiếu chủ nhỏ bé này.
Hai bóng người rời khỏi Hắc Vụ Lĩnh, bỏ lại sau lưng cái xác khô của con Song Đầu Hỏa Xà, minh chứng cho sự ra đời của một quái vật thực sự.
...
Ba ngày sau, tại Vân Tiêu Tông.
Nguyên Phàm, trong bộ dạng một đệ tử tùy tùng gầy gò, đi theo sau Vân Phi Dương bước vào đại sảnh. Hắn đã dùng bí pháp che giấu hoàn toàn khí tức Hư Vô và diện mạo thật sự của mình. Trong mắt người ngoài, hắn chỉ là một tên Luyện Khí Tầng Sáu bình thường, không có gì nổi bật.
Nhưng ánh mắt hắn lại đang quét qua toàn bộ đại sảnh, đánh giá từng người một.
Tông chủ Vân Tiêu Tông - Vân Thiên Hành, Kim Đan Tầng Hai.
Các trưởng lão - Trúc Cơ hậu kỳ.
Và đám đệ tử tinh anh được chọn vào Bí Cảnh.
Hắn nhìn thấy sự kiêu ngạo, sự tham lam, và cả sự ngu dốt trong mắt bọn họ. Bọn họ đang bàn tính xem sẽ thu hoạch được bao nhiêu linh thảo, sẽ chia chác thế nào.
Bọn họ không biết rằng, thần chết đang đứng ngay trong phòng của bọn họ.
Phi Dương, đây là ai? Vân Thiên Hành nhìn thấy Nguyên Phàm lạ mặt, cau mày hỏi.
Bẩm phụ thân. Vân Phi Dương bước lên, cung kính đáp, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng. Đây là... Ám Vệ mới mà hài nhi thu nhận được. Hắn tên là... Vô Danh. Hắn rất giỏi ẩn nấp và ám sát, hài nhi muốn mang hắn theo để bảo vệ an toàn trong Bí Cảnh.
Vân Thiên Hành liếc nhìn Nguyên Phàm, thần thức quét qua. Luyện Khí Tầng Sáu? Quá yếu. Nhưng thôi, con trai hắn thích là được. Dù sao vào Bí Cảnh cũng chỉ là để rèn luyện.
Được rồi. Vân Thiên Hành phất tay. Chuẩn bị đi. Ngày mai xuất phát đến Vạn Hoa Cốc. Nhớ kỹ, vào đó phải cẩn thận với người của Thiên Kiếm Sơn và Huyết Đao Môn. Đặc biệt là Thiên Kiếm Sơn, nghe nói lần này bọn họ cử xuống một thiên tài kiếm đạo ngàn năm có một.
Thiên tài kiếm đạo? Nguyên Phàm trong góc tối nhếch mép cười.
Hắn hy vọng thiên tài đó đủ mạnh.
Để hắn có thể thử nghiệm độ cứng của Hư Vô Kiếm Thể.
...