Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 46: Tái Ngộ Người Xưa và Cuộc Săn Đẫm Máu
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Phi thuyền khổng lồ của Vân Tiêu Tông rẽ gió lướt đi trên tầng mây, để lại vệt dài trắng xóa như vết sẹo trên nền trời xanh thẳm. Đây là Vân Chu, một pháp khí thượng phẩm chuyên dụng để di chuyển đường dài, biểu tượng cho sự giàu có và quyền lực của một tông môn hạng hai. Trên boong tàu rộng lớn, các đệ tử tinh anh của Vân Tiêu Tông đang tụ tập, ai nấy đều mang vẻ mặt hưng phấn xen lẫn lo lắng, bàn tán xôn xao về chuyến đi sắp tới.
Huyền Thiên Bí Cảnh không phải nơi để dạo chơi. Đó là một vùng đất cổ xưa bị phong ấn, nơi quy luật tự nhiên hoàn toàn khác biệt với thế giới bên ngoài, đầy rẫy yêu thú thượng cổ hung tàn và những cạm bẫy trận pháp chết người. Nhưng đi kèm rủi ro luôn là cơ hội đổi đời. Chỉ cần tìm được một gốc linh thảo ngàn năm hay một bình Huyền Thiên Linh Dịch, con đường tu tiên của bọn họ sẽ rộng mở thênh thang.
Nguyên Phàm đứng dựa lưng vào lan can ở một góc khuất cuối tàu, tách biệt hoàn toàn với đám đông ồn ào. Hắn mặc bộ y phục đệ tử ngoại môn màu xám tro, tầm thường đến mức không ai thèm liếc mắt nhìn lần thứ hai. Gió trên cao thổi phần phật, làm rối mái tóc bạc trắng của hắn, nhưng đôi mắt đen tuyền sâu thẳm vẫn tĩnh lặng như mặt nước hồ thu không đáy.
Đói.
Cảm giác đói khát lại ập đến, day dứt và khó chịu. Không phải cái đói của dạ dày, mà là cái đói của từng thớ thịt, từng khúc xương trong cơ thể. Bộ xương Hư Vô Hắc Thiết trong người hắn giống như một con quái vật tham lam vô độ, liên tục đòi hỏi năng lượng để duy trì sự tồn tại. Nếu không được cung cấp đủ linh khí hoặc sinh cơ, nó sẽ bắt đầu ăn mòn chính máu thịt của vật chủ.
Nguyên Phàm khẽ nhíu mày, tay trái vô thức đặt lên ngực. Bên trong lớp áo, Linh Tâm đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng ấm áp, liên tục bơm sinh cơ vào các tế bào để bù đắp cho sự thiếu hụt.
Chủ nhân, ngài có ổn không?
Một giọng nói run rẩy vang lên bên cạnh. Vân Phi Dương, Thiếu tông chủ cao ngạo ngày nào, giờ đây đang đứng khúm núm bên cạnh Nguyên Phàm, tay bưng một đĩa linh quả tươi ngon. Hắn cố gắng che giấu sự sợ hãi trước mặt các đệ tử khác, giả vờ như đang bàn giao công việc với một tên tùy tùng thân tín.
Ta ổn. Nguyên Phàm cầm lấy một quả Huyết Litchi đỏ mọng, đưa lên miệng cắn một miếng. Dòng nước ngọt lịm chứa đầy linh khí trôi xuống cổ họng, xoa dịu cơn khát của bộ xương Hư Vô một chút. Còn bao lâu nữa thì tới?
Khoảng một canh giờ nữa, thưa chủ nhân. Vân Phi Dương thì thầm, mắt lén lút quan sát xung quanh. Chúng ta sắp tiến vào địa phận Vạn Hoa Cốc. Nghe nói... năm nay Thiên Kiếm Sơn và Huyết Đao Môn đều cử những đệ tử mạnh nhất đến, tình hình sẽ rất hỗn loạn.
Thiên Kiếm Sơn...
Cái tên này khiến tay Nguyên Phàm khựng lại. Ký ức về kiếp trước ùa về như thác lũ. Hắn nhớ lại luồng kiếm khí Thiên Đạo trắng xóa, nhớ lại ánh mắt lạnh lùng đầy thù hận của Tuyết Thanh Nguyệt, nhớ lại cảm giác bị truy sát đến cùng trời cuối đất.
Một nụ cười nhạt nhòa, lạnh lẽo hiện lên môi hắn. Kiếp trước, hắn là con mồi bị săn đuổi. Kiếp này, vị thế đã đảo ngược. Hắn rất tò mò muốn biết, những kẻ thù hùng mạnh trong tương lai, khi còn non nớt sẽ ra sao.
Ngươi có danh sách những kẻ tham gia không? Nguyên Phàm hỏi.
Có, nô tài đã chuẩn bị sẵn. Vân Phi Dương vội vàng lấy ra một tấm ngọc giản từ trong tay áo, lén lút đưa cho Nguyên Phàm. Đây là thông tin tình báo mới nhất mà Vân Tiêu Tông thu thập được.
Nguyên Phàm áp tấm ngọc giản lên trán. Thần thức quét qua lượng thông tin bên trong.
Huyết Đao Môn dẫn đầu là Lệ Huyết, một gã cuồng sát tu luyện Huyết Hải Ma Công, Luyện Khí Tầng Chín đỉnh phong, từng một mình tàn sát một gia tộc nhỏ.
Thiên Kiếm Sơn dẫn đầu là Diệp Phong, được mệnh danh là Kiếm Tử, sở hữu Thiên Sinh Kiếm Cốt, Luyện Khí Tầng Chín đỉnh phong, kiếm pháp siêu phàm nhập thánh.
Và... Tuyết Thanh Nguyệt.
Cái tên nằm ở vị trí thứ hai trong danh sách của Thiên Kiếm Sơn. Tu vi Luyện Khí Tầng Chín. Được mô tả là Băng Tâm Ngọc Cốt, dung mạo tuyệt trần, tính tình lạnh lùng, được coi là hạt giống Kim Đan tương lai của Thiên Kiếm Sơn.
Thanh Nguyệt... Nguyên Phàm lẩm bẩm cái tên đó, ngón tay bóp nát quả linh quả trong tay, nước đỏ chảy ra như máu. Gặp lại sớm hơn ta tưởng.
...
Một canh giờ sau, Vân Chu bắt đầu hạ độ cao.
Dưới chân họ là Vạn Hoa Cốc, một thung lũng khổng lồ ngập tràn sắc hoa rực rỡ. Nhưng trái ngược với vẻ đẹp thơ mộng ấy, không khí bên dưới lại căng thẳng đến nghẹt thở. Hàng chục chiếc phi thuyền, phi kiếm, pháp bảo bay lượn trên bầu trời, mang theo cờ hiệu của đủ mọi tông môn lớn nhỏ.
Vân Tiêu Tông hạ cánh xuống một bãi đất trống ở phía Đông thung lũng. Ngay khi chân chạm đất, Nguyên Phàm đã cảm nhận được hàng trăm luồng thần thức quét qua người mình. Hắn lập tức thu liễm toàn bộ khí tức, biến mình thành một tảng đá vô tri giữa dòng người tấp nập.
Phía Bắc thung lũng, một luồng sát khí nồng nặc bốc lên tận trời xanh. Đó là doanh trại của Huyết Đao Môn. Những tên đệ tử mặc áo đỏ như máu, lưng đeo đao lớn, ánh mắt hung tợn nhìn chằm chằm vào các tu sĩ chính đạo như nhìn một đàn cừu béo.
Đối diện với họ, ở phía Nam, là một vùng đất được bao phủ bởi kiếm khí sắc bén. Những thanh kiếm khổng lồ cắm xuống đất tạo thành ranh giới. Đó là nơi đóng quân của Thiên Kiếm Sơn. Những đệ tử áo trắng phiêu dật, phong thái ung dung tự tại nhưng ngạo nghễ, đứng đó như những vị tiên nhân giáng trần.
Đó chính là Thiên Kiếm Sơn sao? Vân Phi Dương đứng bên cạnh Nguyên Phàm, nuốt nước bọt đầy ghen tị và e dè. Khí thế thật kinh người.
Nguyên Phàm không quan tâm đến khí thế. Ánh mắt hắn xuyên qua đám đông, tìm kiếm một bóng hình quen thuộc.
Và hắn đã thấy nàng.
Đứng sau lưng một thanh niên tuấn tú đeo trường kiếm — chắc chắn là Diệp Phong — là một thiếu nữ mặc y phục trắng tuyết. Nàng đeo một tấm lụa mỏng che mặt, chỉ để lộ đôi mắt phượng đẹp đến nao lòng nhưng lạnh lùng như băng tuyết ngàn năm. Mái tóc đen dài buộc hờ hững sau lưng, tay cầm một thanh kiếm ngọc màu xanh biếc.
Tuyết Thanh Nguyệt.
Nàng của hiện tại trẻ hơn trong ký ức hắn rất nhiều. Chưa có sự thù hận khắc cốt ghi tâm, chưa có sự tuyệt vọng đến điên cuồng. Đôi mắt nàng vẫn còn trong trẻo, dù lạnh lùng nhưng là cái lạnh của sự kiêu hãnh chứ không phải cái lạnh của tâm chết.
Trái tim Nguyên Phàm, hay đúng hơn là Linh Tâm trong ngực hắn, khẽ rung lên một nhịp. Đó là phản ứng của sự sống trước cái đẹp. Nhưng ngay lập tức, hạt giống Tử Vong đã dập tắt cảm xúc đó, thay thế bằng một sự tính toán lạnh lùng.
Nàng ta là một cây non đầy tiềm năng. Nguyên Phàm thầm nghĩ. Nếu ta bẻ gãy nó ngay bây giờ, liệu tương lai có thay đổi không? Hay ta nên... trồng lại nó theo ý mình?
Đúng lúc đó, như cảm nhận được ánh mắt soi mói, Tuyết Thanh Nguyệt quay đầu lại. Ánh mắt nàng quét qua đám đông của Vân Tiêu Tông, lướt qua Vân Phi Dương, và dừng lại ở Nguyên Phàm trong tích tắc.
Nàng khẽ cau mày. Nàng cảm thấy một sự ớn lạnh chạy dọc sống lưng khi nhìn tên đệ tử ngoại môn gầy gò đó. Nhưng khi nàng dùng thần thức kiểm tra kỹ hơn, lại chỉ thấy một tên Luyện Khí Tầng Sáu bình thường, không có gì đặc biệt.
Ảo giác sao? Tuyết Thanh Nguyệt tự nhủ, rồi quay đi, không để tâm nữa.
Nguyên Phàm mỉm cười. Trực giác của nàng ta vẫn nhạy bén như xưa.
...
Oanh!
Đúng giữa trưa, một tiếng nổ lớn vang lên từ trung tâm thung lũng. Không gian vặn vẹo, những vết nứt đen kịt xuất hiện giữa không trung, rồi từ từ mở rộng ra thành một cánh cổng ánh sáng khổng lồ, xoay tròn như một cơn lốc.
Huyền Thiên Bí Cảnh đã mở!
Vào!
Tiếng hô vang lên từ khắp nơi. Hàng ngàn tu sĩ đồng loạt lao về phía cánh cổng ánh sáng như những con thiêu thân lao vào lửa.
Đi thôi! Vân Phi Dương ra lệnh cho nhóm đệ tử Vân Tiêu Tông. Nhớ kỹ, vào bên trong phải lập tức tập hợp theo tín hiệu ngọc giản. An toàn là trên hết!
Hắn liếc nhìn Nguyên Phàm một cái đầy ẩn ý, rồi dẫn đầu lao vào cổng.
Nguyên Phàm đi cuối cùng. Hắn bước đi thong thả, như thể đang đi dạo vào công viên nhà mình. Khi cơ thể hắn chạm vào màn ánh sáng, một lực hút không gian mạnh mẽ ập đến, xé toạc hắn ra khỏi thực tại.
...
Cảm giác chóng mặt và buồn nôn qua đi rất nhanh. Nguyên Phàm mở mắt ra, thấy mình đang đứng giữa một khu rừng rậm rạp. Cây cối ở đây cao chọc trời, tán lá che khuất ánh mặt trời, khiến khu rừng chìm trong một màu tranh tối tranh sáng ẩm ướt. Không khí nồng nặc mùi lá mục và mùi... máu.
Huyền Thiên Bí Cảnh. Một tiểu thế giới bị lãng quên.
Nguyên Phàm hít sâu một hơi. Nồng độ linh khí ở đây cao gấp năm lần bên ngoài. Đối với tu sĩ bình thường, đây là thiên đường. Nhưng đối với hắn, thứ hấp dẫn hơn cả linh khí là những nguồn sinh mệnh dồi dào đang ẩn nấp khắp nơi.
Hắn giơ tay lên, nhìn vào lòng bàn tay. Không có ngọc giản truyền tin, không có đồng đội. Việc dịch chuyển vào bí cảnh là ngẫu nhiên, mỗi người sẽ bị ném đến một địa điểm khác nhau.
Hoàn hảo. Nguyên Phàm lẩm bẩm. Ta thích đi săn một mình hơn.
Hắn không vội vàng đi tìm linh thảo. Hắn nhắm mắt lại, kích hoạt Thần Thức Kim Đan. Dù bị quy tắc của bí cảnh đè nén xuống mức Trúc Cơ sơ kỳ, nhưng phạm vi quét của hắn vẫn rộng hơn bất kỳ tu sĩ Luyện Khí nào ở đây gấp mười lần.
Trong phạm vi ba dặm, hắn cảm nhận được mười hai luồng khí tức của yêu thú, và ba luồng khí tức của con người.
Ba con người kia đang ở hướng Tây Bắc, cách hắn khoảng hai dặm. Khí tức của họ hoảng loạn, dao động mạnh. Họ đang chạy trốn.
Và phía sau họ, một luồng khí tức hung bạo, khát máu đang đuổi theo. Một con yêu thú cấp hai sơ kỳ - Hắc Báo.
Bữa khai vị. Nguyên Phàm mỉm cười, thân hình lóe lên, biến mất vào trong rừng rậm.
...
Cứu mạng!
Một nữ tu sĩ trẻ tuổi vừa chạy vừa hét lên trong tuyệt vọng. Nàng ta mặc y phục của Bách Thảo Môn, một tông môn chuyên về luyện dược, khả năng chiến đấu rất yếu. Bên cạnh nàng là hai nam đệ tử cùng tông, mặt mày tái mét, quần áo tả tơi, trên người đầy vết cào xước.
Phía sau họ, một bóng đen to lớn lướt đi trên những cành cây, đôi mắt xanh lục lóe sáng trong bóng tối. Con Hắc Báo đùa giỡn với con mồi của mình. Nó không vội giết chết họ, nó muốn tận hưởng nỗi sợ hãi của họ trước khi xé xác.
Grào!
Con báo gầm lên, nhảy bổ xuống, chặn ngay trước mặt ba người. Nó nhe nanh, nước dãi chảy ròng ròng.
Xong rồi... chúng ta chết chắc rồi... Một nam đệ tử buông xuôi vũ khí, ngã quỵ xuống đất.
Con báo lao tới, móng vuốt sắc nhọn nhắm thẳng vào cổ nữ tu sĩ.
Nữ tu nhắm mắt lại chờ chết.
Phập!
Một âm thanh kỳ lạ vang lên. Không phải tiếng móng vuốt xé thịt, mà là tiếng kim loại xuyên qua da thịt.
Nữ tu mở mắt ra. Nàng thấy con Hắc Báo đang lơ lửng giữa không trung, cách nàng chỉ gang tấc. Một bàn tay gầy gò, trắng bệch đã xuyên thủng lồng ngực con quái vật, nắm chặt lấy trái tim đang đập thình thịch của nó.
Đứng phía sau con báo là một thiếu niên mặc áo xám, tóc bạc trắng, đôi mắt đen tuyền không có tròng trắng.
Ồn ào quá. Thiếu niên đó lẩm bẩm.
Hắn siết nhẹ tay. Trái tim con báo vỡ nát.
Nhưng máu không phun ra. Thay vào đó, toàn bộ cơ thể con Hắc Báo co giật dữ dội, rồi bắt đầu teo tóp lại với tốc độ kinh hoàng. Da lông, thịt xương, máu huyết... tất cả như bị một cái máy hút bụi cực mạnh hút vào cánh tay của thiếu niên kia.
Chỉ trong ba giây, con yêu thú cấp hai hung hãn biến thành một bộ da bọc xương khô khốc, rơi xuống đất vỡ vụn thành tro bụi.
Ba đệ tử Bách Thảo Môn chết lặng. Bọn họ nhìn cảnh tượng trước mắt, nỗi sợ hãi đối với con Hắc Báo biến mất, thay vào đó là một nỗi kinh hoàng còn lớn hơn gấp bội đối với vị "cứu tinh" này.
Đó... đó là tà thuật gì vậy? Nữ tu run rẩy nghĩ.
Nguyên Phàm rút tay về. Cánh tay hắn sạch bong, không dính một giọt máu. Hư Vô Kiếm Thể đã hấp thụ toàn bộ tinh hoa của con báo, chuyển hóa thành năng lượng nuôi dưỡng xương cốt và Linh Tâm.
Hắn quay sang nhìn ba người Bách Thảo Môn. Ánh mắt hắn hờ hững như nhìn ba ngọn cỏ ven đường.
Các ngươi... có linh thảo không? Hắn hỏi, giọng điệu như một thương nhân đang hỏi mua hàng.
Có... có! Nữ tu vội vàng tháo túi trữ vật xuống, run rẩy đưa ra. Xin... xin tiền bối tha mạng! Đây là tất cả những gì chúng tôi tìm được!
Hai nam đệ tử kia cũng vội vàng làm theo, dập đầu lia lịa.
Nguyên Phàm phất tay, ba cái túi trữ vật bay vào tay hắn. Hắn kiểm tra qua loa. Một ít Tử Linh Chi, vài cây Huyết Tham trăm năm. Không tệ.
Hắn cất túi đi, rồi nhìn ba người họ.
Ta đã cứu mạng các ngươi. Hắn nói. Giá của việc cứu mạng là tất cả tài sản. Công bằng chứ?
Công bằng! Công bằng! Ba người gật đầu như gà mổ thóc.
Tốt. Giờ thì cút đi. Đừng để ta nhìn thấy lần thứ hai. Nếu không... ta sẽ thu phí bảo quản mạng sống đấy.
Ba đệ tử Bách Thảo Môn như được đại xá, vội vàng dìu nhau chạy trối chết về hướng ngược lại, không dám quay đầu nhìn lại dù chỉ một lần.
Nguyên Phàm nhìn theo họ, lắc đầu ngán ngẩm. Quá yếu đuối. Vào đây mà không có bản lĩnh thì chỉ là thức ăn cho kẻ khác.
*Tại sao không giết họ?* Linh Tâm hỏi. *Ba linh hồn tu sĩ cũng là một nguồn năng lượng tốt mà.*
"Hạt giống cần thời gian để nảy mầm." Nguyên Phàm đáp, bước đi tiếp. "Giết gà lấy trứng là hạ sách. Ta tha cho họ, họ sẽ lan truyền tin tức về một kẻ bí ẩn mặc áo xám cứu người nhưng cướp sạch tài sản. Điều đó sẽ tạo ra nỗi sợ hãi. Và sợ hãi... đôi khi còn ngon hơn cả máu thịt."
Hơn nữa, hắn đang có một mục tiêu khác hấp dẫn hơn.
Thần Thức của hắn vừa bắt được một luồng dao động linh lực rất mạnh ở phía Đông Nam. Đó là dao động của trận pháp bảo vệ một bảo vật sắp xuất thế. Và xung quanh đó, có rất nhiều luồng khí tức mạnh mẽ đang tụ tập.
Đó mới là bàn tiệc chính.
...
Thung lũng Huyết Lan.
Đây là một thung lũng nhỏ nằm khuất sau những rặng núi đá, nơi mọc đầy loài hoa Huyết Lan đỏ rực như máu. Ở trung tâm thung lũng, một cây cổ thụ khổng lồ đang tỏa ra ánh sáng ngũ sắc rực rỡ. Trên cành cây, ba quả trái cây hình thù kỳ lạ, giống như ba đứa trẻ sơ sinh đang cuộn tròn, tỏa ra mùi hương thơm ngát khiến người ta chỉ ngửi thôi cũng thấy tinh thần phấn chấn, tu vi dao động.
Nhân Sâm Quả ngàn năm!
Đây là thánh vật có thể gia tăng tuổi thọ, tẩy kinh phạt tủy, và giúp tu sĩ Luyện Khí gia tăng xác suất Trúc Cơ lên đến năm thành.
Xung quanh cây cổ thụ, ba phe phái đang đứng đối đầu nhau, không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.
Phe thứ nhất là Huyết Đao Môn, dẫn đầu là Lệ Huyết. Gã vác thanh đao lớn trên vai, lưỡi đao đỏ lòm như vừa được nhúng vào bể máu. Phía sau gã là mười tên đệ tử hung hãn.
Phe thứ hai là Thiên Kiếm Sơn, dẫn đầu là Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt. Bọn họ đứng thành đội hình kiếm trận, kiếm khí lăng lệ, sẵn sàng xuất chiêu bất cứ lúc nào.
Phe thứ ba là một liên minh của các tán tu và tông môn nhỏ, tuy đông người nhất nhưng lại ô hợp và yếu thế nhất.
Huyết Đao Môn muốn nuốt trọn cả ba quả sao? Diệp Phong lên tiếng, giọng nói trong trẻo nhưng đầy uy lực. Khẩu vị của các ngươi hơi lớn đấy.
Ha ha ha! Lệ Huyết cười lớn, tiếng cười chói tai như tiếng quạ kêu. Ở cái thế giới này, kẻ mạnh mới có quyền ăn. Thiên Kiếm Sơn các ngươi đạo mạo quen rồi, định dùng lý lẽ để chia phần sao? Đừng mơ!
Lệ Huyết sư huynh nói đúng! Một tên đệ tử Huyết Đao Môn hùa theo. Nhân Sâm Quả là vật vô chủ, ai mạnh thì người đó được!
Tuyết Thanh Nguyệt bước lên một bước, thanh kiếm ngọc trong tay nàng rung lên, phát ra tiếng kiếm ngâm thanh thúy.
Vậy thì dùng kiếm để nói chuyện đi. Nàng lạnh lùng nói.
Không khí bùng nổ. Sát khí của hai bên va chạm nhau tạo thành những cơn gió xoáy.
Đúng lúc cuộc chiến sắp nổ ra, một giọng nói bình thản, lạc lõng vang lên từ phía trên vách núi.
Đông vui thật. Cho ta tham gia với được không?
Tất cả mọi người đồng loạt ngẩng đầu lên.
Trên đỉnh vách đá dựng đứng, một thiếu niên áo xám, tóc bạc trắng đang ngồi vắt vẻo, tay cầm một quả Huyết Litchi cắn dở. Hắn nhìn xuống đám đông bên dưới với ánh mắt thích thú như đang xem một vở kịch hài.
Nguyên Phàm đã đến.
Kẻ nào? Lệ Huyết quát lên, phóng một luồng đao khí về phía Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm không né. Hắn chỉ khẽ nghiêng đầu. Luồng đao khí chém trúng tảng đá bên cạnh hắn, làm nó vỡ tan tành.
Nóng tính quá. Nguyên Phàm nhảy xuống. Hắn rơi tự do từ độ cao cả trăm trượng, nhưng khi gần chạm đất, thân hình hắn bỗng nhẹ bẫng như một chiếc lá, đáp xuống đất không một tiếng động, nằm ngay giữa tam giác đối đầu của ba phe.
Hắn phủi bụi trên áo, mỉm cười nhìn quanh.
Ta là một người qua đường thôi. Hắn nói. Thấy các vị tranh giành vất vả quá, ta có một đề nghị.
Đề nghị gì? Diệp Phong nheo mắt hỏi, tay vẫn không rời chuôi kiếm. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm từ thiếu niên kỳ lạ này, dù tu vi hắn thể hiện ra chỉ là Luyện Khí Tầng Chín.
Chia đều à? Một tán tu hỏi.
Không. Nguyên Phàm lắc đầu. Chia đều thì chán lắm.
Hắn chỉ tay vào cây Nhân Sâm Quả.
Đề nghị của ta là... các ngươi đánh nhau đi. Kẻ nào sống sót cuối cùng thì lấy hết. Ta sẽ làm trọng tài.
Lời nói ngông cuồng của hắn khiến cả thung lũng im lặng trong giây lát. Rồi tiếng cười nhạo báng bùng lên từ phía Huyết Đao Môn.
Thằng điên! Mày nghĩ mày là ai mà đòi làm trọng tài? Lệ Huyết cười gằn. Giết nó trước rồi tính tiếp!
Hắn vung đao lao tới. Đệ tử Huyết Đao Môn cũng ùa theo.
Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt nhìn nhau, không ra tay. Bọn họ muốn xem tên thiếu niên bí ẩn này có bản lĩnh gì.
Nguyên Phàm nhìn Lệ Huyết đang lao tới. Hắn thở dài.
Tại sao ai cũng thích chọn cái chết nhanh chóng thế nhỉ?
Hắn không rút vũ khí. Hắn không dùng phép thuật.
Hắn chỉ mở rộng hai tay ra, như muốn ôm lấy cả thế giới.
Tử Vong Pháp Vực - Phiên bản Luyện Khí.
Một làn sương xám tro mờ ảo bùng nổ từ cơ thể hắn, lan tỏa ra xung quanh bán kính mười trượng.
Lệ Huyết và đám đệ tử Huyết Đao Môn vừa lao vào vùng sương mù đó, bỗng nhiên cảm thấy cơ thể nặng trĩu như đeo chì. Máu huyết trong người bọn chúng chảy chậm lại, tim đập yếu đi, tầm nhìn mờ dần.
Độc? Không phải độc! Đây là... tử khí! Lệ Huyết kinh hoàng hét lên.
Nhưng đã quá muộn. Nguyên Phàm đã biến mất khỏi vị trí cũ.
Hắn xuất hiện ngay bên cạnh một tên đệ tử Huyết Đao Môn. Bàn tay hắn hóa thành thủ đao, chém nhẹ vào cổ tên đó.
Phập.
Đầu rơi.
Hắn lướt sang tên thứ hai. Một cú đấm vào tim.
Bộp.
Tim vỡ.
Hắn di chuyển như một bóng ma trong màn sương xám, gặt hái sinh mạng một cách tàn nhẫn và nghệ thuật. Mỗi khi hắn giết một người, làn sương xám lại đậm thêm một chút, và khí thế của hắn lại tăng lên một phần.
Hư Vô Kiếm Thể đang hoạt động hết công suất, hấp thụ sinh cơ và linh lực của những kẻ bị giết để cường hóa bản thân.
Chỉ trong mười nhịp thở, năm tên đệ tử Huyết Đao Môn đã ngã xuống.
Lệ Huyết gầm lên điên cuồng, vung đao chém loạn xạ nhưng không trúng được cái bóng của Nguyên Phàm. Hắn cảm thấy sức lực của mình đang bị rút cạn từng giây từng phút.
Quái vật! Mày là quái vật!
Nguyên Phàm dừng lại ngay trước mặt Lệ Huyết. Hắn không cười nữa. Đôi mắt đen tuyền của hắn nhìn sâu vào mắt Lệ Huyết.
Ta là cái chết của ngươi.
Hắn đưa tay ra, nắm lấy lưỡi đao của Lệ Huyết.
Xèo!
Lưỡi đao sắc bén bị bàn tay trần của hắn bóp chặt, nhưng không hề cắt đứt được da thịt hắn. Ngược lại, Hư Vô Chi Khí từ tay hắn lan sang thanh đao, ăn mòn linh tính của nó, biến thanh pháp khí thượng phẩm thành một cục sắt vụn rỉ sét trong nháy mắt.
Rắc!
Nguyên Phàm bẻ gãy thanh đao. Hắn dùng mảnh đao gãy, đâm thẳng vào tim Lệ Huyết.
Kết thúc.
Lệ Huyết trợn trừng mắt, ngã xuống.
Nguyên Phàm đứng giữa đống xác chết, làn sương xám từ từ thu lại vào cơ thể hắn. Hắn quay sang nhìn về phía Thiên Kiếm Sơn và đám tán tu đang chết lặng vì kinh hãi.
Giờ thì... ai muốn làm người tiếp theo?
Diệp Phong siết chặt chuôi kiếm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Tuyết Thanh Nguyệt nhìn Nguyên Phàm, đôi mắt phượng mở to, trong đầu nàng hiện lên một hình ảnh mờ nhạt nào đó, một cảm giác quen thuộc đến rợn người mà nàng không thể gọi tên.
Kẻ này... rất nguy hiểm.
Trò chơi trong Huyền Thiên Bí Cảnh, giờ mới thực sự bắt đầu.