Chương 47: Kiếm Của Người Sống, Kiếm Của Kẻ Chết

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 47: Kiếm Của Người Sống, Kiếm Của Kẻ Chết

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Máu Lệ Huyết vẫn còn nóng hổi, bốc hơi nghi ngút trên nền đất lạnh lẽo của thung lũng Huyết Lan. Mùi tanh nồng hòa quyện với hương thơm thanh khiết của Nhân Sâm Quả, tạo nên một không khí quỷ dị, kích thích thần kinh của tất cả những kẻ đang có mặt.
Nguyên Phàm đứng đó, tà áo xám tro bay phần phật trong gió núi, đôi mắt đen tuyền không có tròng trắng nhìn chằm chằm vào Diệp Phong. Hắn không tỏa ra sát khí ngùn ngụt như Lệ Huyết, cũng không có vẻ đạo mạo chính trực như đám đệ tử Thiên Kiếm Sơn. Hắn chỉ đứng đó, như một khoảng không trống rỗng, một hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng và hy vọng xung quanh.
Diệp Phong bước lên một bước. Thanh trường kiếm sau lưng hắn tự động bay ra, lơ lửng trước ngực, phát ra tiếng ngân nga trong trẻo như rồng gầm. Hắn là Kiếm Tử của Thiên Kiếm Sơn, là thiên tài ngàn năm có một, niềm kiêu hãnh của chính đạo. Lòng tự tôn và niềm tin vào công lý không cho phép hắn lùi bước trước cái ác, dù nó vừa thể hiện một sức mạnh áp đảo.
Ngươi tàn sát đồng đạo, thủ đoạn tàn độc, tu luyện ma công. Diệp Phong gằn từng chữ, ánh mắt sắc bén như kiếm khí. Hôm nay, Thiên Kiếm Sơn sẽ thay trời hành đạo, tru diệt ma đầu như ngươi.
Nguyên Phàm nghiêng đầu, vẻ mặt như đang nghe một câu chuyện cười nhạt nhẽo. Hắn đã nghe câu nói này quá nhiều lần trong kiếp trước, từ miệng của vô số kẻ tự xưng là chính nghĩa trước khi bị hắn hút cạn linh hồn.
Thay trời hành đạo? Nguyên Phàm lặp lại, giọng nói mang theo chút giễu cợt. Trời ở đâu khi các ngươi tranh giành bảo vật? Trời ở đâu khi kẻ yếu bị kẻ mạnh chèn ép? Các ngươi chỉ mượn danh nghĩa của trời để thỏa mãn dục vọng chinh phục của chính mình mà thôi.
Câm miệng! Diệp Phong quát lớn. Kiếm trong tay ta là kiếm của người sống, kiếm bảo vệ sự sống. Còn ngươi, ngươi chỉ là sứ giả của cái chết.
Hắn kết ấn. Thanh trường kiếm bùng lên ánh sáng trắng chói lòa.
Thiên Kiếm Quyết - Nhất Kiếm Phá Vạn Pháp!
Thanh kiếm hóa thành một luồng cầu vồng trắng, xé toạc không khí, mang theo sức mạnh hủy diệt lao thẳng về phía Nguyên Phàm. Đây là chiêu thức mạnh nhất của Diệp Phong, chứa đựng toàn bộ tinh khí thần của một tu sĩ Luyện Khí Tầng Chín đỉnh phong, uy lực tiệm cận Trúc Cơ.
Đám tán tu xung quanh nín thở. Bọn họ mong chờ một phép màu, mong chờ ánh sáng chính nghĩa sẽ đẩy lùi bóng tối đáng sợ kia.
Nguyên Phàm nhìn luồng kiếm khí đang lao tới. Trong mắt hắn, đó không phải là một thanh kiếm, mà là một dòng chảy năng lượng. Một dòng chảy mạnh mẽ, tinh khiết, nhưng vẫn tuân theo quy luật của vật chất.
Và Hư Vô Kiếm Thể của hắn, là thứ đứng ngoài quy luật đó.
Kiếm của người sống sao? Nguyên Phàm thì thầm. Vậy để ta cho ngươi thấy... kiếm của hư vô.
Hắn không né tránh. Hắn bước tới một bước, đưa tay phải ra.
Không có vũ khí. Không có phép thuật bảo hộ. Chỉ có một bàn tay gầy gò, trắng bệch.
Ngón tay trỏ và ngón giữa của hắn khép lại, tạo thành hình kiếm chỉ.
Đinh!
Một tiếng va chạm thanh thúy vang lên, chấn động màng nhĩ của tất cả mọi người.
Luồng cầu vồng trắng dừng lại.
Thanh trường kiếm của Diệp Phong, thanh pháp khí thượng phẩm chém sắt như bùn, đang bị hai ngón tay trần của Nguyên Phàm kẹp chặt.
Kiếm khí bùng nổ dữ dội, cố gắng thoát ra, cố gắng cắt đứt ngón tay của kẻ ngông cuồng. Nhưng ngay khi kiếm khí chạm vào da thịt Nguyên Phàm, nó lập tức tan biến như tuyết rơi vào lò lửa. Hư Vô Chi Khí trong cơ thể hắn đã nuốt chửng hoàn toàn động năng và linh lực của đòn tấn công.
Cái... cái gì? Diệp Phong trợn trừng mắt, không thể tin vào cảnh tượng trước mắt. Hắn cảm thấy kết nối tinh thần giữa mình và thanh kiếm đang bị một lực hút kinh hoàng kéo đi.
Ngươi gọi đây là kiếm sao? Nguyên Phàm nhìn Diệp Phong, ánh mắt thương hại. Quá nhẹ. Quá yếu. Quá... nhiều tạp niệm.
Hắn khẽ vặn cổ tay.
Rắc!
Thanh pháp khí thượng phẩm, niềm tự hào của Thiên Kiếm Sơn, bị bẻ gãy làm đôi ngay trên tay Nguyên Phàm.
Phụt!
Diệp Phong bị phản phệ, hộc ra một ngụm máu tươi, lảo đảo lùi lại phía sau. Sắc mặt hắn trắng bệch như giấy, ánh mắt dao động dữ dội. Niềm tin của hắn, đạo tâm của hắn vừa bị một cú đấm tàn bạo giáng xuống.
Sư huynh!
Một bóng trắng lướt tới, đỡ lấy Diệp Phong. Là Tuyết Thanh Nguyệt.
Nàng nhìn Nguyên Phàm, đôi mắt phượng hẹp dài chứa đầy sự cảnh giác và một nỗi sợ hãi mơ hồ. Nàng cảm nhận được một sự quen thuộc đến rợn người từ tên thiếu niên áo xám này. Không phải quen thuộc về ngoại hình, mà là quen thuộc về khí chất. Cái khí chất cô độc, tàn nhẫn, coi rẻ sinh mạng đó... nàng dường như đã gặp ở đâu đó, trong một cơn ác mộng xa xăm nào đó.
Ngươi rốt cuộc là ai? Tuyết Thanh Nguyệt hỏi, giọng lạnh lùng như băng sương. Vân Tiêu Tông không thể đào tạo ra một quái vật như ngươi.
Ta là ai không quan trọng. Nguyên Phàm vứt hai mảnh kiếm gãy xuống đất. Quan trọng là... các ngươi quá yếu.
Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, ánh mắt dừng lại lâu hơn một chút. Trong kiếp trước, nàng là kẻ thù dai dẳng nhất của hắn, là người đã dùng sinh mạng để tạo ra vết thương đạo tâm cho hắn. Nhưng bây giờ, nàng chỉ là một đóa hoa chưa nở, một cây non chưa bén rễ sâu.
Ta có nên giết các ngươi không nhỉ? Nguyên Phàm lẩm bẩm, như đang tự hỏi chính mình.
Sát khí tỏa ra từ người hắn khiến không khí xung quanh đông cứng lại. Đám tán tu sợ hãi bỏ chạy tán loạn, không dám ở lại xem náo nhiệt nữa. Chỉ còn lại người của Thiên Kiếm Sơn và cái xác không đầu của Lệ Huyết.
Tuyết Thanh Nguyệt cắn môi, tay nắm chặt chuôi kiếm ngọc. Nàng biết mình không phải đối thủ của kẻ này. Nhưng nàng không thể bỏ chạy.
Băng Tâm Kiếm Ý!
Nàng quát khẽ, một luồng hàn khí thấu xương bùng nổ từ cơ thể nàng. Mặt đất xung quanh đóng băng, những bông hoa tuyết sắc lẹm hình thành trong không trung, xoay tròn quanh nàng.
Nàng không tấn công. Nàng đang phòng thủ. Nàng đang dùng tất cả sức mạnh để bảo vệ sư huynh và các đồng môn phía sau.
Hành động đó khiến Nguyên Phàm khựng lại.
Trong ký ức của hắn, Tuyết Thanh Nguyệt là kẻ tấn công điên cuồng, bất chấp tất cả để giết hắn. Nhưng Tuyết Thanh Nguyệt hiện tại... lại đang bảo vệ người khác.
Sự sống... luôn tìm cách bảo vệ sự sống. Giọng nói của Linh Tâm vang lên trong đầu hắn, nhẹ nhàng và ấm áp. Đó là bản năng. Ngươi không thấy điều đó đẹp sao?
Đẹp? Nguyên Phàm cười nhạt trong tâm trí. Đẹp nhưng vô dụng. Nếu ta muốn giết, sự bảo vệ đó chỉ như tờ giấy mỏng.
Nhưng hắn không ra tay.
Hắn thu lại sát khí. Làn sương xám tro xung quanh cơ thể hắn từ từ tan biến.
Hôm nay tâm trạng ta tốt. Nguyên Phàm nói, giọng điệu trở nên lười biếng. Ta không muốn giết thêm người. Máu của bọn Huyết Đao Môn hôi thối quá, làm ta mất hứng.
Hắn quay người, đi về phía cây Nhân Sâm Quả.
Ba quả nhân sâm tỏa ánh sáng lấp lánh, mùi hương thơm ngát.
Nguyên Phàm vươn tay, hái cả ba quả xuống. Hắn không bỏ vào túi trữ vật. Hắn đưa một quả lên miệng, cắn một miếng lớn.
Rộp.
Nước quả ngọt lịm tràn vào khoang miệng, hóa thành một dòng năng lượng tinh thuần chạy dọc khắp cơ thể. Hư Vô Kiếm Thể của hắn reo lên vui sướng, hấp thụ từng giọt linh lực, củng cố xương cốt, tẩy rửa kinh mạch.
Hắn vừa đi vừa ăn, bóng lưng cô độc dần khuất sau màn sương của thung lũng.
Lần sau gặp lại... Nguyên Phàm nói vọng lại, giọng nói văng vẳng trong không gian. Hãy mạnh mẽ hơn. Đừng để ta thất vọng. Ta không thích ăn những linh hồn yếu ớt.
...
Diệp Phong nhìn theo bóng lưng Nguyên Phàm, tay nắm chặt ngực áo, ho khan sù sụ. Hắn cảm thấy nhục nhã ê chề. Hắn, Kiếm Tử của Thiên Kiếm Sơn, lại được một ma đầu tha mạng vì... quá yếu.
Sư huynh, huynh không sao chứ? Tuyết Thanh Nguyệt lo lắng hỏi, thu lại hàn khí.
Ta không sao. Diệp Phong gạt tay nàng ra, ánh mắt rực lửa. Hắn là ai? Hắn rốt cuộc là ai? Ta thề, ta sẽ trả mối nhục này! Ta sẽ bế quan! Ta sẽ trúc cơ! Lần sau gặp lại, ta sẽ chém hắn thành muôn mảnh!
Tuyết Thanh Nguyệt không nói gì. Nàng nhìn về hướng Nguyên Phàm biến mất, trong lòng dấy lên một nỗi bất an to lớn. Nàng có cảm giác, kẻ này không chỉ là một thiên tài hay một ma đầu bình thường. Hắn giống như một cơn bão đen đang hình thành ở chân trời, và khi cơn bão đó ập đến, cả thế giới tu chân này sẽ bị đảo lộn.
Và điều đáng sợ nhất là... nàng cảm thấy, định mệnh của nàng và hắn đã bị trói buộc vào nhau, bởi một sợi dây vô hình nhuốm màu máu và nước mắt.
...
Nguyên Phàm đi sâu vào vùng lõi của Huyền Thiên Bí Cảnh. Càng vào sâu, cây cối càng to lớn, quái dị. Những dây leo khổng lồ như những con trăn quấn quanh thân cây cổ thụ chọc trời. Tiếng gầm rú của yêu thú vang vọng khắp nơi, mạnh mẽ và hung bạo hơn nhiều so với khu vực bên ngoài.
Hắn đã ăn hết ba quả Nhân Sâm Quả. Tu vi của hắn đã đạt tới ngưỡng cửa của Luyện Khí Tầng Mười - cảnh giới viên mãn. Nhưng Hư Vô Kiếm Thể vẫn chưa thỏa mãn. Nó giống như một cái thùng không đáy, bao nhiêu năng lượng đổ vào cũng không đủ để lấp đầy sự trống rỗng của Hư Vô.
Ngươi ăn nhiều quá. Linh Tâm phàn nàn. Cơ thể ngươi đang quá tải năng lượng, nhưng lại thiếu sự cân bằng. Ngươi cần tĩnh dưỡng, cần để cho sự sống nảy mầm và hòa hợp với cái chết.
Ta không có thời gian để tĩnh dưỡng. Nguyên Phàm đáp, bước chân không ngừng nghỉ. Ta cần sức mạnh. Ngay bây giờ.
Hắn dừng lại trước một đầm lầy đen ngòm, bốc mùi hôi thối. Mặt nước phẳng lặng như gương, nhưng Thần Thức của hắn cảm nhận được một mối nguy hiểm chết người đang ẩn nấp bên dưới.
Một con Ngư Long Biến Dị. Yêu thú cấp ba sơ kỳ. Tương đương với Trúc Cơ trung kỳ của nhân loại.
Đây là con mồi mà hắn tìm kiếm.
Nguyên Phàm nhặt một hòn đá, ném xuống đầm lầy.
Tõm.
Mặt nước gợn sóng.
Yên lặng.
Rồi đột nhiên, bùn nước nổ tung. Một cái đầu cá khổng lồ, to bằng ngôi nhà, đầy gai nhọn và vảy đen, trồi lên từ dưới bùn. Đôi mắt đỏ ngầu của nó nhìn chằm chằm vào sinh vật bé nhỏ trên bờ. Nó mở cái miệng rộng ngoác, phun ra một luồng axit đen kịt.
Nguyên Phàm không né. Hắn lao thẳng vào luồng axit.
Xèo xèo!
Axit ăn mòn quần áo hắn, nhưng khi chạm vào da thịt, nó bị lớp màng Hư Vô vô hình chặn lại.
Nguyên Phàm xuyên qua màn mưa axit, nhảy lên đầu con quái vật. Hắn giơ nắm đấm lên.
Hư Vô Quyền - Phá Diệt.
Một cú đấm đơn giản, nhưng chứa đựng sức nặng của cả một ngọn núi và sức hút của một lỗ đen.
Rầm!
Cú đấm giáng xuống đỉnh đầu con Ngư Long.
Lớp vảy cứng như thép vỡ vụn. Xương sọ nứt toạc. Con quái vật gầm lên đau đớn, quẫy đạp điên cuồng, làm dậy sóng cả đầm lầy.
Nguyên Phàm bám chặt lấy cái gai trên đầu nó, không để bị hất văng. Hắn tiếp tục đấm.
Một quyền. Hai quyền. Ba quyền.
Mỗi cú đấm đều mang theo lực chấn động xuyên thấu vào tận não bộ con quái vật, phá hủy cấu trúc sinh học của nó từ bên trong.
Con Ngư Long lặn xuống bùn, cố gắng dìm chết kẻ thù.
Nguyên Phàm nín thở. Hắn không sợ bùn lầy. Hắn kích hoạt hạt giống Tử Vong.
Tử Khí Lan Tỏa.
Từ cơ thể hắn, một luồng tử khí đậm đặc lan ra, biến vùng bùn xung quanh thành đất chết. Những vi sinh vật, côn trùng nhỏ trong bùn chết sạch trong nháy mắt.
Con Ngư Long cảm thấy sinh lực của mình đang bị rút cạn. Nó hoảng sợ, muốn trồi lên, nhưng đã quá muộn.
Nguyên Phàm đã đục thủng sọ nó, thò tay vào bên trong, nắm lấy viên yêu đan to bằng nắm tay.
Thu hoạch.
Hắn giật mạnh.
Viên yêu đan đẫm máu và não tủy bị lôi ra. Con quái vật giãy chết lần cuối rồi chìm nghỉm xuống đáy bùn.
Nguyên Phàm trồi lên mặt nước, tay cầm viên yêu đan tỏa sáng lấp lánh. Hắn thở hắt ra, vuốt mặt cho bùn đất trôi đi.
Một bữa ăn khá thịnh soạn. Hắn nhận xét.
Nhưng trước khi hắn kịp hấp thụ viên yêu đan, một cảm giác rung động kỳ lạ truyền đến từ sâu trong lòng đất. Không phải là động đất, mà là một sự cộng hưởng.
Hạt giống Tử Vong trong người hắn rung lên bần bật. Và cả thanh Tử Vong Kiếm Phôi đang dung hợp trong xương sống hắn cũng phát ra tiếng kêu ong ong.
Chúng đang phản ứng với một thứ gì đó. Một thứ gì đó... cùng nguồn gốc.
Ở phía Đông. Linh Tâm lên tiếng, giọng nói đầy ngạc nhiên. Ta cảm thấy một nguồn năng lượng... rất cổ xưa. Nó giống như cái chết, nhưng lại không phải cái chết. Nó giống như... sự trống rỗng.
Nguyên Phàm nheo mắt nhìn về phía Đông, nơi có một dãy núi đá vôi trắng xóa, hình thù kỳ dị như những bộ xương khổng lồ.
Hư Vô Chi Khí? Hắn tự hỏi. Tại sao ở trong cái bí cảnh hạ cấp này lại có Hư Vô Chi Khí?
Hắn cất viên yêu đan vào trong áo, không vội hấp thụ. Sự tò mò đã chiến thắng cơn đói.
Hắn lao đi về phía dãy núi đá vôi.
...
Càng đến gần dãy núi, cây cối càng thưa thớt, rồi biến mất hẳn. Mặt đất trở nên khô cằn, nứt nẻ, màu xám trắng như tro cốt. Không có sự sống. Không có tiếng chim, tiếng thú, thậm chí không có cả tiếng gió.
Một vùng đất chết chóc hoàn toàn.
Nguyên Phàm bước đi trên lớp tro bụi dày. Hắn cảm nhận được sự quen thuộc. Đây chính là cảm giác hắn đã trải qua trước khi chết ở kiếp trước, trong Hư Vô Giới.
Hắn đi vào một hẻm núi sâu. Ở cuối hẻm núi, có một cái hang động khổng lồ, cửa hang được chạm khắc những ký tự cổ xưa, vặn vẹo, nhìn vào khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Đó không phải là ngôn ngữ của thế giới này. Đó là ngôn ngữ của Thượng Cổ Ma Thần.
Nguyên Phàm đứng trước cửa hang. Hắn cảm thấy Tử Vong Kiếm Phôi trong người đang nóng lên, muốn thoát ra ngoài.
Ký tự này... Nguyên Phàm lục lọi trong ký ức khổng lồ của mình. Hắn đã nuốt chửng ký ức của Cổ Thời, của Quỷ Mẫu, của Thi Quỷ Vương.
Thôn... Phệ...
Hắn đọc được hai chữ.
Đây là di tích của một kẻ tu luyện Thôn Phệ Đạo? Một tiền bối của Cổ Thời? Hay chính là... nơi Cổ Thời đã từng ghé qua?
Nguyên Phàm bước vào hang động.
Bên trong rộng lớn như một cung điện ngầm. Nhưng nó trống rỗng. Chỉ có một cái bệ đá ở trung tâm.
Trên bệ đá, đặt một cái hộp nhỏ màu đen tuyền, chất liệu giống hệt với Huyết Độ Thuyền mà Lão Lái Đò đã đưa cho hắn. Gỗ của Cây Giới Hạn.
Nguyên Phàm tiến lại gần. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng cũng đầy cám dỗ.
Hắn vươn tay, mở cái hộp ra.
Bên trong không có pháp bảo, không có bí kíp.
Chỉ có một con mắt.
Một con mắt bằng đá, màu xám tro, con ngươi là một vòng xoáy đen kịt.
Ngay khi nắp hộp mở ra, con mắt đó... chớp một cái.
Và nó nhìn chằm chằm vào Nguyên Phàm.
Oanh!
Thần thức của Nguyên Phàm bị một lực hút kinh hoàng kéo vào trong con mắt. Hắn không thể chống cự. Thế giới xung quanh tan biến.
Hắn thấy mình đang đứng giữa một chiến trường cổ đại. Bầu trời rách nát, mặt đất vỡ vụn. Những gã khổng lồ cao hàng trăm trượng đang chiến đấu với những sinh vật bóng tối.
Và ở giữa chiến trường, một người đàn ông mặc áo choàng xám đang đứng. Hắn không có mặt. Khuôn mặt hắn là một lỗ đen xoáy tròn.
Hắn giơ tay lên. Cả chiến trường, cả bầu trời, cả mặt đất... bị hút vào cái lỗ đen trên mặt hắn.
Thôn Phệ Thiên Địa.
Người đàn ông đó quay lại, cái lỗ đen trên mặt hướng về phía Nguyên Phàm. Một giọng nói vang lên trong đầu hắn, không phải bằng ngôn ngữ, mà bằng ý niệm.
Ngươi... cũng đói sao?
Nguyên Phàm giật mình tỉnh lại. Hắn thấy mình vẫn đứng trước bệ đá, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Con mắt đá trong hộp vẫn nằm im lìm, nhưng ánh sáng trong con ngươi của nó dường như đã mờ đi một chút.
Đó là... cái gì? Linh Tâm run rẩy hỏi. Ta cảm thấy... một nỗi buồn vô tận. Và một cơn đói không bao giờ được thỏa mãn.
Đó là nguồn gốc. Nguyên Phàm thì thầm, tay run run chạm vào con mắt đá. Hoặc ít nhất, là một mảnh vỡ của nguồn gốc.
Hắn cầm con mắt lên. Nó lạnh như băng.
Đây là Thôn Phệ Chi Nhãn. Hắn nhận định. Một bảo vật có thể giúp ta nhìn thấu bản chất của năng lượng, và... gia tốc quá trình thôn phệ lên gấp trăm lần.
Hắn không do dự. Hắn đưa con mắt lên trán mình, ấn mạnh vào giữa hai lông mày.
Phập!
Con mắt đá lún sâu vào thịt, hòa nhập vào xương sọ của hắn.
A A A!
Cơn đau buốt óc khiến Nguyên Phàm quỳ sụp xuống. Hắn cảm thấy như não mình bị xẻ làm đôi. Một con mắt thứ ba đang hình thành trên trán hắn, nhưng nó không mở ra. Nó ẩn sâu dưới lớp da, chờ đợi thời cơ thức tỉnh.
Cùng lúc đó, mặt đất dưới chân hắn rung chuyển dữ dội.
Cả hang động bắt đầu sụp đổ.
Không... không phải sụp đổ.
Mà là... thức giấc.
Nguyên Phàm ngẩng đầu lên. Hắn nhìn thấy những bức tường đá xung quanh đang nứt ra, để lộ những mạch máu màu đỏ rực khổng lồ đang đập thình thịch.
Cái hang động này... không phải là hang động.
Nó là... cái bụng của một sinh vật khổng lồ.
Và việc Nguyên Phàm lấy đi con mắt, đã đánh thức nó.
Grààààààààà!
Một tiếng gầm vang lên từ sâu trong lòng đất, khiến cả Huyền Thiên Bí Cảnh rung chuyển.
Một luồng khí tức cổ xưa, mạnh mẽ vượt xa Kim Đan, thậm chí chạm ngưỡng Nguyên Anh, bùng nổ.
Thú Hộ Vệ của di tích. Hoặc có thể... chính là vật nuôi của chủ nhân con mắt này.
Nguyên Phàm đứng dậy, lau vết máu chảy ra từ con mắt thứ ba đang khép kín trên trán. Hắn mỉm cười, một nụ cười điên cuồng.
Ngươi muốn lấy lại nó sao?
Hắn nhìn những vách thịt đang co bóp, ép lại gần mình.
Đến đây. Ta đang cần một cái bao cát để thử nghiệm sức mạnh mới.
Hư Vô Kiếm Thể, Linh Tâm, và giờ là Thôn Phệ Chi Nhãn.
Nguyên Phàm đã sẵn sàng cho một cuộc đi săn vượt cấp.