Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 48: Nuốt Chửng Cự Thú, Bí Cảnh Sụp Đổ và Kẻ Săn Mồi Trỗi Dậy
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn chấn động dữ dội khiến không gian bên trong hang động, hay chính xác hơn là dạ dày của cự thú khổng lồ, chao đảo như một con thuyền nhỏ giữa tâm bão. Những vách đá giả nứt toác, lớp ngụy trang bên ngoài bong tróc từng mảng lớn, để lộ ra lớp thịt đỏ hỏn, nhầy nhụa, đang co bóp kịch liệt bên dưới. Những mạch máu lớn như thân cây cổ thụ nổi lên, đập thình thịch, bơm thứ chất lỏng nóng rực, sặc mùi lưu huỳnh đi khắp cơ thể cự thú đang thức giấc.
Nguyên Phàm đứng vững giữa sự hỗn loạn đó. Đôi chân hắn như mọc rễ vào lớp thịt mềm nhũn bên dưới, mặc cho mặt đất nghiêng ngả, lật úp. Trên trán hắn, giữa hai hàng lông mày, một vệt máu đỏ tươi vẫn rỉ ra, nơi con mắt đá Thôn Phệ Chi Nhãn đang cố gắng hòa nhập vào xương sọ và hệ thần kinh của hắn. Cơn đau buốt óc vẫn còn đó, nhưng đối với một kẻ đã từng bị nghiền nát linh hồn trong Hư Vô, nỗi đau thể xác này chẳng khác nào một liều thuốc kích thích, khiến tinh thần hắn càng thêm tỉnh táo.
Grào!
Tiếng gầm rú vọng lại từ bên ngoài, xuyên qua lớp da thịt dày hàng trượng, nghe trầm đục và đầy phẫn nộ. Cự thú đã cảm nhận được sự hiện diện của kẻ xâm nhập trong bụng mình, và tệ hơn nữa, kẻ đó vừa cướp đi con mắt, nguồn sức mạnh của nó.
Dịch axit bắt đầu tuôn ra từ những lỗ li ti trên vách thịt. Thứ chất lỏng màu vàng khè, bốc khói nghi ngút, chảy xuống như thác lũ, nhấn chìm vạn vật. Những tảng đá rơi xuống, ngay khi chạm vào dịch vị, lập tức xèo xèo tan chảy, hóa thành bọt khí. Đây không phải axit bình thường, đây là dịch tiêu hóa của một sinh vật từ thời thượng cổ, có khả năng phân hủy cả pháp khí và linh lực.
Linh Tâm trong thức hải Nguyên Phàm thét lên chói tai.
Nó muốn tiêu hóa chúng ta! Thứ axit đó chứa tử khí nồng đặc! Chạy mau!
Chạy đi đâu? Nguyên Phàm bình thản đáp, mắt vẫn nhắm nghiền, tập trung điều khiển sự dung hợp của con mắt thứ ba. Chúng ta đang ở trong bụng nó. Lối ra duy nhất là cái miệng đầy răng nhọn hoặc... phá vỡ nó từ bên trong.
Hắn giơ tay lên. Làn da hắn hóa thành màu xám tro của Hư Vô Hắc Thiết.
Dịch vị đổ ập xuống đầu hắn.
Xèo xèo xèo...
Khói trắng bốc lên mù mịt, bao trùm lấy thân ảnh nhỏ bé của Nguyên Phàm. Da thịt hắn bị ăn mòn, lớp Hư Vô Hắc Thiết lộ ra, đen kịt, lạnh lẽo. Axit chảy qua xương cốt hắn, nhưng không thể làm tan chảy được thứ kim loại đến từ hư không này. Ngược lại, những giọt axit bị bề mặt xương hấp thụ, chuyển hóa thành một dạng năng lượng hỗn loạn, chạy dọc tủy sống, kích thích cơn đau và gia tăng sức mạnh của hắn.
Nguyên Phàm mở mắt.
Không phải đôi mắt thường, mà là ba.
Con mắt thứ ba trên trán hắn, sau một hồi giằng co, cuối cùng cũng mở ra. Nó không có tròng trắng, không có con ngươi. Nó là một xoáy nước màu xám tro, sâu thẳm, xoay tròn chậm rãi. Khi con mắt này nhìn vào thế giới, mọi thứ thay đổi.
Nguyên Phàm không còn nhìn thấy lớp thịt đỏ hỏn hay dòng axit vàng khè nữa. Hắn nhìn thấy bản chất.
Hắn nhìn thấy những dòng chảy năng lượng chằng chịt như mạng nhện. Hắn nhìn thấy những điểm yếu trong cấu trúc của không gian và vật chất. Hắn nhìn thấy... hạch tâm sinh mệnh của cự thú.
Nó nằm ở phía trên, cách hắn chừng ba trăm trượng, được bảo vệ bởi vô số lớp cơ bắp và xương cốt cứng như thép. Đó là một quả tim khổng lồ, đang đập mạnh mẽ, tỏa ra ánh sáng đỏ rực.
Tìm thấy rồi. Nguyên Phàm nhếch mép, lộ ra hàm răng trắng bệch.
Hắn dậm chân.
Rầm!
Lớp thịt dưới chân hắn nổ tung. Nguyên Phàm phóng vút lên cao như một mũi tên xám, xuyên qua màn mưa axit.
Cự thú dường như cảm nhận được nguy hiểm. Những vách thịt xung quanh đột nhiên co lại, ép chặt vào nhau, cố gắng nghiền nát kẻ làm loạn trong bụng nó. Những xúc tu thịt mọc ra từ vách tường, quất tới tấp về phía Nguyên Phàm.
Chắn đường ta?
Nguyên Phàm không né tránh. Hắn giơ tay phải lên, các ngón tay chụm lại thành thủ đao.
Hư Vô Trảm.
Một đường kiếm khí màu đen kịt, mỏng như sợi tóc nhưng dài hàng chục trượng, quét ngang không gian.
Phập!
Những xúc tu thịt đứt lìa, rơi lả tả. Vách thịt đang ép tới bị chém ra một khe hở lớn. Máu của cự thú phun ra như suối, nhưng ngay khi chạm vào Nguyên Phàm, toàn bộ tinh hoa trong máu đều bị Hư Vô Kiếm Thể hút sạch, chỉ còn lại nước lã rơi xuống đất.
Nguyên Phàm lao qua khe hở, tiếp tục đi lên.
Càng đến gần trái tim, áp lực càng lớn. Không chỉ là áp lực vật lý, mà là uy áp linh hồn. Cự thú này, khi còn sống ở thời thượng cổ, chắc chắn phải đạt đến cấp bậc Nguyên Anh, thậm chí Hóa Thần. Dù bây giờ chỉ còn là một cái xác sống lại nhờ bản năng, nhưng tàn dư uy áp của nó vẫn đủ sức đè bẹp một tu sĩ Trúc Cơ.
Nhưng Nguyên Phàm là ai? Hắn là kẻ đã nuốt chửng bảy Kim Đan, kẻ đã đối mặt với Hư Vô. Uy áp này đối với hắn chỉ như gió thoảng bên tai.
Hắn đến trước một bức tường xương khổng lồ. Đây là lồng ngực của cự thú, bảo vệ trái tim bên trong. Những chiếc xương sườn to như cột đình, đan xen vào nhau, không có một kẽ hở nào.
Mở ra!
Nguyên Phàm gầm lên. Hắn không dùng kiếm khí nữa. Hắn áp hai tay lên bức tường xương.
Thôn Phệ Chi Nhãn trên trán hắn xoay tròn điên cuồng, bắn ra một tia sáng xám tro chiếu thẳng vào điểm nối giữa hai chiếc xương sườn.
Đây là điểm yếu cấu trúc. Phân giải!
Rắc... rắc...
Chỗ xương bị tia sáng chiếu vào bắt đầu chuyển màu xám, rồi hóa thành bụi phấn, tan rã trong không khí. Một lỗ hổng vừa đủ thân người chui lọt hiện ra.
Nguyên Phàm lao vào bên trong.
Trước mắt hắn là một không gian rộng lớn, đỏ rực. Treo lơ lửng giữa không trung là quả tim khổng lồ, to lớn như một tòa nhà, đang đập thình thịch, mỗi nhịp đập tạo ra một cơn sóng xung kích hất văng mọi vật thể lạ.
Trên bề mặt quả tim, chằng chịt những ma văn cổ xưa, tỏa ra ánh sáng bảo vệ. Đây là nguồn sống của nó. Và cũng là... kho báu lớn nhất.
Nguyên Phàm không lao tới ngay. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm. Xung quanh quả tim, có những sinh vật ký sinh đang canh gác.
Đó là những con bọ khổng lồ, to bằng con trâu, vỏ giáp đen bóng, miệng đầy răng nhọn. Chúng là Huyết Tinh Trùng, sống ký sinh trên tim của các loài cự thú, hút máu vật chủ để sinh tồn, đồng thời bảo vệ vật chủ khỏi những kẻ xâm nhập.
Có khoảng hai mươi con. Mỗi con đều có sức mạnh tương đương đỉnh phong Luyện Khí tầng chín.
Kít!
Đám bọ phát hiện ra Nguyên Phàm. Chúng rít lên chói tai, đồng loạt lao tới, những cái chân sắc nhọn cào xé không khí.
Phiền phức.
Nguyên Phàm nhíu mày. Hắn không muốn lãng phí thời gian với lũ tép riu này. Hắn muốn quả tim kia.
Hắn hít sâu, vận chuyển linh lực Luyện Khí tầng chín của mình đến cực hạn. Nhưng linh lực này không phải linh lực bình thường. Nó được cường hóa bởi Hư Vô Kiếm Thể và Linh Tâm.
Tử Vong Cốt Ngục!
Hắn dậm chân xuống nền thịt mềm.
Phụt phụt phụt!
Từ cơ thể hắn, hàng trăm chiếc gai xương màu xám tro bắn ra tứ phía như mưa tên. Những chiếc gai này được tạo ra từ chính xương cốt Hư Vô của hắn, sắc bén vô song.
Lũ Huyết Tinh Trùng đang lao tới không kịp phản ứng. Lớp vỏ giáp cứng cáp của chúng bị những chiếc gai xương xuyên thủng dễ dàng như xuyên qua giấy.
Kít... kít...
Tiếng rít đau đớn vang lên rồi tắt lịm. Hai mươi con bọ bị ghim chặt xuống sàn, giãy chết. Cơ thể chúng nhanh chóng khô quắt lại khi bị những chiếc gai xương hút cạn tinh huyết, truyền về cho Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm bước qua xác lũ bọ, đi đến trước quả tim khổng lồ.
Hắn vươn tay ra, nhẹ nhàng đặt lên bề mặt nóng rực, đang phập phồng của quả tim.
Kết thúc thôi.
Hắn nhắm mắt lại.
Thôn Phệ Đại Pháp – Toàn Lực!
Oanh!
...
Bên ngoài, tại dãy núi đá vôi trắng xóa.
Mặt đất rung chuyển dữ dội như đang có một con địa long trỗi dậy. Những ngọn núi đá vôi sụp đổ, bụi mù bay lên, che khuất cả bầu trời.
Các tu sĩ đang thám hiểm gần đó kinh hoàng nhìn thấy dãy núi đá vôi đang... trỗi dậy.
Không phải động đất. Đó là một sinh vật sống!
Đất đá rơi xuống, để lộ ra lớp da thịt sần sùi, mốc meo bên dưới. Dãy núi dài hàng chục dặm kia thực chất là cái lưng của một cự thú đang ngủ say, bị chôn vùi qua hàng vạn năm, nay đã thức tỉnh.
Nó từ từ nâng cái đầu khổng lồ lên khỏi mặt đất. Một cái đầu giống như đầu rùa, nhưng dữ tợn hơn gấp trăm lần, với hàm răng lởm chởm như những ngọn núi nhỏ và đôi mắt đỏ ngầu to như hồ nước.
Grào oooo!
Tiếng gầm của nó tạo ra một cơn bão âm thanh, thổi bay tất cả cây cối, đất đá và cả những tu sĩ yếu ớt trong phạm vi mười dặm. Màng nhĩ của hàng trăm người vỡ nát, máu chảy ra từ tai, mắt, mũi, miệng.
Đó là... Thôn Thiên Thú! Một vị trưởng lão của Huyết Đao Môn, đang dẫn đội đi tìm bảo vật, kinh hãi hét lên. Truyền thuyết nói rằng Huyền Thiên Bí Cảnh được xây dựng trên xác của một con Thôn Thiên Thú thượng cổ... Không ngờ nó vẫn còn sống!
Chạy! Chạy mau!
Sự hỗn loạn bao trùm toàn bộ bí cảnh. Cự thú này quá lớn, quá mạnh. Chỉ cần một cái hắt hơi của nó cũng đủ giết chết một tu sĩ Trúc Cơ.
Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt đang ở cách đó khá xa, nhưng họ cũng cảm nhận được sự chấn động kinh hoàng này.
Chuyện gì đang xảy ra vậy? Diệp Phong nhìn về phía chân trời, nơi một bóng hình khổng lồ đang che khuất ánh mặt trời. Khí tức đó... vượt qua cả Kim Đan! Là Nguyên Anh sao?
Không thể nào! Tuyết Thanh Nguyệt sắc mặt trắng bệch. Quy tắc của bí cảnh cấm sự tồn tại của sức mạnh trên Trúc Cơ. Nếu có Nguyên Anh xuất hiện, không gian bí cảnh sẽ sụp đổ!
Và đúng như lời nàng nói, bầu trời của bí cảnh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen kịt. Không gian đang vỡ vụn. Quy tắc thế giới đang sụp đổ trước sức mạnh của cự thú.
Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức! Cổng ra sẽ đóng lại hoặc bị phá hủy! Diệp Phong quyết định nhanh chóng. Tập hợp tất cả đệ tử Thiên Kiếm Sơn! Rút lui!
Ở một hướng khác, Vân Phi Dương đang dẫn theo nhóm đệ tử Vân Tiêu Tông đi thu thập linh thảo. Khi nhìn thấy cự thú trỗi dậy, chân tay hắn bủn rủn.
Nhưng trong đầu hắn, một giọng nói lạnh lùng vang lên, truyền qua Nô Ấn Tâm Ma.
"Đừng chạy. Đến đây."
Vân Phi Dương rùng mình. Đó là giọng của chủ nhân! Chủ nhân đang ở... hướng cự thú đó!
Hắn muốn khóc. Hắn muốn chạy trốn. Nhưng cơ thể hắn không nghe theo ý chí hắn. Đôi chân hắn tự động quay lại, hướng về phía tử địa.
Thiếu chủ! Ngài đi đâu vậy? Các đệ tử Vân Tiêu Tông hoảng hốt gọi.
Các ngươi chạy trước đi! Ta... ta còn việc phải làm! Vân Phi Dương nghiến răng nói, rồi lao đi như một con thiêu thân.
...
Con Thôn Thiên Thú gầm rú điên cuồng. Nó cảm thấy đau đớn tột cùng từ bên trong cơ thể. Trái tim nó đang bị thiêu đốt, bị hút cạn. Nó vung những cái chân khổng lồ đập phá mặt đất, cố gắng làm giảm bớt cơn đau, nhưng vô ích.
Nó há cái miệng rộng như hang động, hút mạnh một hơi.
Gió lốc hình thành. Hàng trăm tu sĩ đang chạy trốn bị lực hút kinh hoàng kéo ngược trở lại, bay vào miệng nó như những hạt bụi. Nó muốn ăn, muốn bổ sung năng lượng để chữa lành vết thương bên trong.
Nhưng ngay khi nó vừa nuốt chửng đám tu sĩ đó...
Bùm!
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ lồng ngực nó.
Thôn Thiên Thú khựng lại. Đôi mắt đỏ ngầu của nó trợn trừng, rồi ánh sáng trong đó vụt tắt.
Một lỗ thủng xuất hiện ngay giữa ngực nó. Máu phun ra như thác đổ, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
Từ trong lỗ thủng đó, một bóng người nhỏ bé bước ra, toàn thân đẫm máu cự thú, tay cầm một vật gì đó đang đập thình thịch, tỏa ra ánh sáng đỏ rực chói mắt.
Là Nguyên Phàm.
Hắn đứng trên lồng ngực cự thú khổng lồ đang gục ngã, như một kẻ ký sinh vừa chiến thắng vật chủ.
Trên tay hắn là Tinh Hạch của Thôn Thiên Thú. Không phải quả tim thịt, mà là kết tinh sức mạnh của nó. Một viên ngọc màu đỏ sậm, to bằng đầu người, chứa đựng sinh cơ của một sinh vật từ thời thượng cổ và cả một tia quy tắc Thôn Phệ sơ khai.
Hắn đưa viên Tinh Hạch lên miệng.
Hàm răng hắn tách ra một cách kỳ dị, rộng đến mang tai. Hắn cắn một miếng lớn vào viên ngọc cứng hơn kim cương.
Rộp!
Tiếng nhai rùng rợn vang vọng khắp không gian đang sụp đổ.
Dưới đất, những tu sĩ may mắn chưa bị ăn thịt ngước nhìn lên cảnh tượng đó với vẻ kinh hoàng tột độ. Họ thấy một thiếu niên tắm máu, đứng trên xác cự thú, ăn ngấu nghiến trái tim của nó như một con dã thú.
Đó... đó là người hay quỷ? Một tu sĩ lẩm bẩm, rồi ngất đi vì sợ hãi.
Nguyên Phàm không quan tâm đến khán giả. Hắn ăn rất nhanh. Mỗi miếng nuốt vào, khí tức của hắn lại tăng vọt.
Luyện Khí tầng mười... Viên mãn.
Trúc Cơ... tầng một!
Oanh!
Một cột sáng xám tro bắn thẳng lên trời từ người hắn, xuyên thủng mây mù. Hắn đã Trúc Cơ!
Nhưng không phải Trúc Cơ bình thường. Hắn không cần Trúc Cơ Đan. Hắn dùng Tinh Hạch của Thôn Thiên Thú để đúc Đạo Cơ.
Đạo Cơ của hắn không phải là đài sen hay tháp ngọc. Trong đan điền hắn, một hố đen nhỏ xíu hình thành, xoay tròn chậm rãi, tham lam nuốt chửng mọi linh lực xung quanh.
Thôn Phệ Đạo Cơ.
Nguyên Phàm ném phần còn lại của viên Tinh Hạch vào miệng, nuốt chửng. Hắn lau vết máu trên miệng, nhìn xuống thế giới đang sụp đổ.
Bầu trời đã nứt toác hoàn toàn. Những cơn bão không gian bắt đầu tràn vào, xé nát cây cối và mặt đất. Bí cảnh này sắp bị hủy diệt.
Đã đến lúc đi rồi. Hắn lẩm bẩm.
Hắn nhìn thấy Vân Phi Dương đang đứng run rẩy ở một góc xa, nhìn hắn với ánh mắt sùng bái đến điên cuồng.
Nguyên Phàm nhảy xuống. Hắn rơi từ độ cao ngàn trượng, nhưng tiếp đất nhẹ nhàng.
Chủ... chủ nhân... ngài... ngài đã giết cự thú? Vân Phi Dương lắp bắp.
Chỉ là một con súc sinh già nua thôi. Nguyên Phàm nói, giọng bình thản nhưng mang theo uy áp của Trúc Cơ kỳ, khiến Vân Phi Dương không dám ngẩng đầu.
Đi thôi. Cổng ra sắp đóng rồi.
Nguyên Phàm túm lấy cổ áo Vân Phi Dương, thân hình lóe lên, biến mất.
...
Tại lối ra của Huyền Thiên Bí Cảnh.
Cánh cổng ánh sáng đang rung lắc dữ dội, thu nhỏ lại nhanh chóng. Các tu sĩ tranh nhau lao ra ngoài, giẫm đạp lên nhau để giành giật sự sống.
Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt đã ra ngoài an toàn. Bọn họ đứng thở dốc trên bãi đất trống của Vạn Hoa Cốc, nhìn cánh cổng đang khép lại với vẻ mặt lo lắng.
Sư huynh, hắn... hắn có ra được không? Tuyết Thanh Nguyệt buột miệng hỏi, trong lòng không hiểu sao lại nghĩ đến tên thiếu niên áo xám kỳ lạ kia.
Hắn? Diệp Phong cười khổ. Kẻ như hắn... e rằng Diêm Vương cũng không dám nhận. Hắn chắc chắn sẽ sống.
Đúng lúc cánh cổng chỉ còn lại một khe hở nhỏ, một bóng người lao vút ra như tia chớp, kéo theo một người khác.
Bịch.
Nguyên Phàm và Vân Phi Dương tiếp đất.
Cánh cổng sau lưng họ đóng sầm lại, rồi biến mất vào hư không. Những tiếng nổ ầm ầm vọng ra từ không gian, báo hiệu sự sụp đổ hoàn toàn của Huyền Thiên Bí Cảnh.
Hàng trăm tu sĩ không kịp thoát ra đã bị chôn vùi vĩnh viễn cùng với bí mật của Thôn Thiên Thú.
Nguyên Phàm đứng dậy, phủi bụi trên áo. Hắn nhìn quanh. Huyết Đao Môn đã tổn thất nặng nề, Lệ Huyết đã chết. Các tông môn khác cũng thương vong vô số.
Chỉ có hắn là người thắng lớn nhất.
Hắn nhìn về phía Thiên Kiếm Sơn. Tuyết Thanh Nguyệt cũng đang nhìn hắn. Ánh mắt hai người chạm nhau.
Lần này, trong mắt Tuyết Thanh Nguyệt không còn sự khinh thường hay tò mò nữa. Chỉ có sự cảnh giác cao độ và... sợ hãi. Nàng cảm nhận được sự thay đổi của hắn. Hắn đã Trúc Cơ. Và khí tức của hắn... thâm sâu như biển cả, tà ác như vực thẳm.
Hẹn gặp lại. Nguyên Phàm mấp máy môi, không phát ra tiếng, nhưng Tuyết Thanh Nguyệt hiểu được.
Hắn quay người, cùng Vân Phi Dương trà trộn vào đám đông Vân Tiêu Tông, nhanh chóng rời đi.
Một cơn bão mới sắp nổi lên ở Thập Vạn Đại Lục. Và tâm bão chính là kẻ vừa bước ra từ bụng của cự thú.
...
Trở về Vân Tiêu Tông, Nguyên Phàm không lộ diện. Hắn ẩn mình trong một mật thất do Vân Phi Dương sắp xếp, bắt đầu bế quan để củng cố tu vi Trúc Cơ và hoàn thiện Hư Vô Kiếm Thể.
Hắn không vội vàng. Hắn biết thời gian đang ủng hộ mình.
Trong khi đó, tin tức về sự sụp đổ của Huyền Thiên Bí Cảnh và cái chết của Thôn Thiên Thú lan truyền khắp tu chân giới. Các đại tông môn bắt đầu điều tra, nhưng mọi manh mối đều đi vào ngõ cụt.
Sở Cuồng, theo lời dặn của Nguyên Phàm, vẫn ở lại Táng Kiếm Cốc. Với thanh Thanh Minh Kiếm và phương pháp cảm nhận Kiếm Ý, hắn tiến bộ thần tốc. Hắn bắt đầu khiêu chiến khắp nơi, nhuộm đỏ thanh kiếm ngọc bằng máu kẻ thù, dần dần tạo nên danh tiếng "Tiểu Kiếm Ma".
Ba tháng sau.
Nguyên Phàm xuất quan.
Tu vi: Trúc Cơ tầng ba.
Hư Vô Kiếm Thể: Đệ Nhất Trọng Đại Viên Mãn.
Thôn Phệ Chi Nhãn: Đã dung hợp hoàn toàn, mở ra tầng thứ nhất: Nhìn thấu điểm yếu.
Hắn đứng trên đỉnh núi sau Vân Tiêu Tông, nhìn xuống toàn cảnh tông môn.
Đến lúc thu hoạch rồi. Hắn lẩm bẩm.
Hắn không định ở lại làm một đệ tử hay trưởng lão. Hắn cần một bàn đạp lớn hơn. Và Vân Tiêu Tông... chính là bàn đạp đó.
Hắn triệu tập Vân Phi Dương.
Chủ nhân. Vân Phi Dương quỳ xuống, khí sắc tốt hơn trước nhiều. Nhờ sự chỉ điểm của Nguyên Phàm và tài nguyên từ bí cảnh, hắn cũng đã đột phá Trúc Cơ tầng hai, trở thành người thừa kế sáng giá nhất.
Cha ngươi đang ở đâu? Nguyên Phàm hỏi.
Phụ thân... đang bế quan ở cấm địa phía sau núi, chuẩn bị đột phá Kim Đan tầng ba. Vân Phi Dương đáp.
Tốt. Đưa ta đến đó.
Ngươi... ngài định làm gì? Vân Phi Dương kinh hãi. Đó là cha ta...
Ta sẽ giúp ông ta. Nguyên Phàm mỉm cười, nụ cười khiến Vân Phi Dương lạnh gáy. Giúp ông ta... giải thoát.
...
Cấm địa Vân Tiêu Tông.
Vân Thiên Hành đang ngồi xếp bằng trên một tảng ngọc thạch, mồ hôi đầm đìa. Hắn đang ở thời khắc quan trọng nhất của việc đột phá. Linh lực trong người hắn cuộn trào, xung kích vào bình cảnh.
Đột nhiên, cánh cửa đá của mật thất mở ra.
Ai? Vân Thiên Hành giật mình, khí huyết đảo lộn, suýt tẩu hỏa nhập ma. Hắn mở mắt ra, giận dữ nhìn kẻ xâm nhập.
Là con trai hắn, Vân Phi Dương. Và một thiếu niên lạ mặt tóc trắng.
Nghịch tử! Ngươi làm cái gì vậy? Vân Thiên Hành gầm lên. Muốn hại chết cha ngươi sao?
Vân Phi Dương cúi đầu, không dám nói gì, lùi sang một bên.
Nguyên Phàm bước lên. Hắn nhìn vị Tông chủ cao cao tại thượng đang trong tình trạng yếu ớt nhất.
Chào Tông chủ. Nguyên Phàm nói lễ phép. Ta đến để mượn cái ghế của ngài ngồi một chút.
Ngươi là ai? Vân Thiên Hành cảnh giác, tay lén lút sờ vào pháp bảo hộ thân.
Ta là chủ nhân của con trai ngài. Và sắp tới... là chủ nhân của ngài.
Cuồng vọng! Vân Thiên Hành quát lớn, tung ra một chưởng. Dù đang bị thương, chưởng lực của Kim Đan tầng hai vẫn kinh khủng.
Nguyên Phàm không né. Hắn mở con mắt thứ ba trên trán ra.
Một tia sáng xám tro bắn thẳng vào chưởng ấn.
Phụt!
Chưởng ấn tan biến. Tia sáng xuyên qua lớp phòng ngự, bắn thẳng vào đan điền của Vân Thiên Hành.
A!
Vân Thiên Hành hét lên đau đớn. Hắn cảm thấy Kim Đan của mình bị một luồng khí lạnh lẽo bao vây, ăn mòn. Linh lực của hắn tan rã.
Nguyên Phàm bước tới, đặt tay lên đầu Vân Thiên Hành.
Nô Ấn Tâm Ma.
Lại một lần nữa, kỹ thuật tàn độc này được thi triển. Nhưng lần này khó khăn hơn nhiều vì đối phương là Kim Đan. Nguyên Phàm phải dùng đến sức mạnh của Linh Tâm để áp chế ý chí của Vân Thiên Hành, và dùng Hư Vô Kiếm Thể để đe dọa sinh mạng hắn.
Sau một canh giờ giằng co.
Vân Thiên Hành, Tông chủ một đời kiêu hùng, ánh mắt trở nên đờ đẫn, rồi dần dần chuyển sang sự phục tùng.
Chủ nhân... Hắn quỳ xuống, gọi một thiếu niên Trúc Cơ là chủ nhân.
Nguyên Phàm thở hắt ra, mồ hôi ướt đẫm trán. Khống chế một Kim Đan khi mới ở Trúc Cơ là một việc quá sức, nhưng hắn đã làm được nhờ vào những thủ đoạn vượt cấp của mình.
Đứng lên đi. Nguyên Phàm ra lệnh.
Hắn ngồi lên tảng ngọc thạch của Tông chủ.
Từ nay, Vân Tiêu Tông sẽ hoạt động theo lệnh của ta. Ta không cần danh tiếng. Ta cần tài nguyên. Ta cần các ngươi âm thầm thu mua, cướp đoạt, tích trữ tất cả những gì có thể.
Vâng. Hai cha con Vân gia đồng thanh đáp.
Nguyên Phàm nhìn ra ngoài cửa sổ mật thất.
Bước một: Kiểm soát một tông môn làm hậu cần. Hoàn thành.
Bước hai: Tập hợp lực lượng.
Hắn dùng thần thức truyền tin cho Sở Cuồng qua một tấm ngọc giản đặc biệt.
"Đến Vân Tiêu Tông. Mang theo kiếm của ngươi."
Và bước ba...
Hắn nhìn về phía xa, nơi Thiên Kiếm Sơn đang ngự trị.
"Đã đến lúc... đi thăm lại người quen cũ rồi."
Hắn cần một trận chiến thực sự để kiểm chứng sức mạnh của Hư Vô Kiếm Thể. Và không có hòn đá mài dao nào tốt hơn những thiên tài của Thiên Kiếm Sơn.
Diệp Phong, Tuyết Thanh Nguyệt... các ngươi đã chuẩn bị chưa?
Hắn đứng dậy, khí thế bùng nổ, không còn che giấu nữa.
Hắn không còn là kẻ trốn chạy trong bóng tối. Hắn đã bước ra ánh sáng, trở thành kẻ săn mồi đứng trên đỉnh chuỗi thức ăn.
Và cả thế giới tu chân này, sắp sửa trở thành bàn tiệc của hắn.
...
Tại Thiên Kiếm Sơn.
Tuyết Thanh Nguyệt đang ngồi thiền bên bờ suối, thanh kiếm ngọc đặt ngang đầu gối. Đột nhiên, nàng mở mắt ra, tim đập nhanh một nhịp. Một cảm giác bất an mãnh liệt ập đến, như thể có một lưỡi dao vô hình đang kề vào cổ nàng.
Nàng nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang tụ lại.
Hắn... đang đến. Nàng thì thầm.