Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 49: Hắc Ảnh Vân Tiêu, Kiếm Ý Cuồng Loạn
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Vân Tiêu Tông đã hoàn toàn đổi khác. Từng là một nơi tràn ngập tiên khí, với mây trắng lững lờ trôi quanh những đỉnh núi xanh biếc, tiếng chuông ngân vang mỗi sớm mai. Nhưng giờ đây, tất cả chìm trong màn sương mù ảm đạm, nặng nề. Các đệ tử trong tông môn không còn vẻ ung dung, tự tại; ánh mắt họ cúi gằm, bước chân vội vã, mang theo sự sợ hãi và phục tùng tuyệt đối.
Sâu trong cấm địa sau núi, nơi từng là chốn bế quan thanh tịnh của Tông chủ Vân Thiên Hành, nay đã hóa thành một lò luyện khổng lồ. Nhiệt độ nơi đây cao đến mức đá cũng phải nứt toác, không khí bị đốt cháy vặn vẹo. Thế nhưng, kỳ lạ thay, không hề có ngọn lửa nào hiện hữu. Đó là sức nóng tỏa ra từ huyết khí, từ sự ma sát của những luồng năng lượng hỗn loạn đang bị cưỡng ép dung hợp.
Nguyên Phàm ngồi giữa trung tâm lò luyện vô hình ấy. Hắn để trần thân trên, lộ ra cơ thể gầy gò nhưng săn chắc đến từng thớ thịt. Làn da hắn trắng bệch, gần như trong suốt, có thể lờ mờ nhìn thấy những mạch máu đen kịt đập thình thịch bên dưới, vận chuyển một thứ chất lỏng không phải máu người, mà là dịch thể Hư Vô hòa quyện với tinh hoa của Thôn Thiên Thú.
Trên trán hắn, con mắt thứ ba Thôn Phệ Chi Nhãn khép hờ, thỉnh thoảng hé mở một khe nhỏ, để lộ luồng ánh sáng xám tro xoáy tròn, hút lấy toàn bộ linh khí xung quanh vào bên trong. Hắn đang hô hấp. Mỗi nhịp thở kéo dài cả nén nhang; mỗi lần hít vào là một cơn bão linh lực bị nuốt chửng, mỗi lần thở ra là những tạp chất đen ngòm bị đẩy ra ngoài, tan biến vào hư không.
Hắn đang rèn giũa Hư Vô Kiếm Thể lên một tầm cao mới. Sau khi nuốt chửng Tinh Hạch của Thôn Thiên Thú và khống chế Vân Tiêu Tông, hắn có đủ tài nguyên để đẩy nhanh quá trình này. Hắn không chỉ muốn xương cốt cứng như sắt thép, mà còn muốn từng tế bào của mình đều trở thành một hố đen nhỏ, có khả năng triệt tiêu và hấp thụ mọi đòn tấn công.
"Linh Tâm, hiện tại ta đã đạt đến giới hạn nào rồi?" Nguyên Phàm hỏi trong tâm trí, giọng nói vang vọng như tiếng chuông đồng.
"Cơ thể ngươi... rất kỳ lạ," giọng Linh Tâm vang lên, mang theo sự bối rối. "Ngươi đang ở Trúc Cơ Tầng Ba, nhưng mật độ cơ thể và sức chứa năng lượng đã vượt xa Kim Đan sơ kỳ. Tuy nhiên, sự cân bằng giữa Tử Vong và Sinh Mệnh đang bị nghiêng lệch. Ngươi nuốt quá nhiều thứ chết chóc và hủy diệt, sinh cơ của ta đang phải làm việc quá tải để duy trì sự sống cho cái vỏ bọc này. Nếu ngươi tiếp tục lạm dụng Thôn Phệ Chi Nhãn, ngươi sẽ biến thành một quái vật chỉ biết ăn mà không biết tư duy."
"Ta cần sức mạnh," Nguyên Phàm lạnh lùng đáp. "Tư duy là thứ xa xỉ khi ngươi yếu đuối. Khi ngươi đứng trên đỉnh cao, lời nói của ngươi chính là chân lý, hành động của ngươi chính là quy tắc."
Hắn đứng dậy. Những tiếng nổ lách tách vang lên từ xương cốt, nghe như tiếng kim loại va chạm. Hắn vươn tay, nắm lấy một thanh pháp khí thượng phẩm, thanh kiếm mà Vân Thiên Hành đã cống nạp. Hắn chỉ khẽ siết nhẹ tay.
Rắc.
Thanh kiếm vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, rồi những mảnh vụn đó tiếp tục bị nghiền nát thành bụi kim loại, bị hút vào lòng bàn tay hắn.
"Vẫn chưa đủ," hắn lẩm bẩm. "Kim loại phàm tục này quá tạp chất. Ta cần thứ gì đó sắc bén hơn, có linh tính hơn."
Đúng lúc đó, một luồng sát khí lạnh lẽo, sắc lẹm như dao cạo, xuyên qua lớp trận pháp bảo vệ cấm địa, ập vào bên trong.
Nguyên Phàm nhếch mép cười, hắn biết ai đã đến.
Cửa đá mở ra, một bóng người bước vào.
Đó là một thanh niên mặc áo vải thô rách rưới, tóc tai bù xù, trên người đầy những vết sẹo mới cũ chồng chất. Hắn không đeo giày, đôi chân trần đầy vết chai sạn dẫm lên nền đá nóng rực mà không hề biến sắc. Trên lưng hắn đeo một thanh kiếm.
Không phải Thanh Minh Kiếm tỏa sáng lấp lánh ngày nào. Thanh kiếm đó giờ đây được bọc trong một lớp vải bố đen sì, thấm đẫm máu khô đến mức cứng lại. Dù được bọc kín, nhưng luồng kiếm ý điên cuồng, khát máu vẫn rỉ ra từ bên trong, khiến không khí xung quanh hắn trở nên lạnh lẽo.
Sở Cuồng.
Hắn đã trở lại từ Táng Kiếm Cốc. Và hắn đã thay đổi. Hắn không còn là tên thiếu niên ăn mày hoang dại ngày nào, giờ đây hắn giống như một thanh kiếm đã được tôi qua lửa đỏ và máu tanh, trầm ổn, sắc bén và nguy hiểm hơn gấp bội.
"Ngươi về rồi," Nguyên Phàm nói, không quay đầu lại.
"Ta đã nhuộm đen nó," Sở Cuồng nói, giọng khàn đặc như tiếng đá mài vào nhau. Hắn tháo thanh kiếm sau lưng xuống, giật phăng lớp vải bọc.
Thanh Minh Kiếm lộ ra. Nhưng nó không còn trong suốt như nước mùa thu nữa. Nó đã biến thành một màu đỏ đen quỷ dị, trên thân kiếm chằng chịt những vết nứt nhỏ, nhưng từ những vết nứt đó lại tỏa ra một thứ ánh sáng huyết sắc. Oán khí của hàng trăm, hàng ngàn kẻ đã chết dưới lưỡi kiếm này đã xâm nhập vào thân kiếm, biến nó từ một thanh kiếm của chính đạo thành một ma kiếm tà ác.
"Tốt," Nguyên Phàm gật đầu, ánh mắt lóe lên sự tán thưởng. "Ngươi đã tìm thấy Đạo của mình. Kiếm của kẻ điên, dùng máu để nuôi dưỡng."
"Ta muốn thách đấu với ngươi," Sở Cuồng đột ngột nói, mũi kiếm chỉ thẳng vào Nguyên Phàm. "Ta đã giết hết những kẻ ở Táng Kiếm Cốc. Ta đã giết cả tu sĩ Trúc Cơ Tầng Ba của Thiết Sơn Tông. Ta cảm thấy mình đã mạnh hơn. Ta muốn biết khoảng cách giữa ta và ngươi bây giờ là bao nhiêu."
Nguyên Phàm quay lại, nhìn thẳng vào mắt Sở Cuồng. Hắn thấy trong đó sự khao khát chiến đấu mãnh liệt, sự tôn trọng, và cả tham vọng muốn vượt qua.
"Được." Nguyên Phàm giơ một ngón tay lên. "Một chiêu. Nếu ngươi chịu được một chiêu của ta mà không ngã, ta sẽ dạy ngươi tầng thứ hai của Hư Vô Kiếm Thể."
Sở Cuồng gầm lên một tiếng, toàn bộ linh lực và sát khí bùng nổ. Hắn không hề giữ sức, bởi hắn biết đối thủ trước mặt đáng sợ đến mức nào.
"Cuồng Kiếm - Huyết Tế Thiên Hạ!"
Hắn lao tới, cả người và kiếm hợp nhất thành một mũi khoan màu đỏ đen, xoáy tròn với tốc độ kinh hoàng, đâm thẳng vào ngực Nguyên Phàm. Không gian xung quanh mũi kiếm bị xé rách, tạo ra những tiếng rít chói tai.
Đây là chiêu thức mạnh nhất mà Sở Cuồng ngộ ra trong những ngày tháng chém giết điên cuồng ở Táng Kiếm Cốc, một kiếm này đủ để xuyên thủng hộ thể của một tu sĩ Trúc Cơ hậu kỳ.
Nguyên Phàm đứng yên. Hắn không dùng kiếm, cũng không dùng pháp thuật.
Hắn chỉ đơn giản là chỉ ngón tay về phía trước.
Đầu ngón tay hắn đen kịt lại. Một điểm đen nhỏ xíu, nhưng chứa đựng sức nặng của cả một ngôi sao sụp đổ, xuất hiện.
Hư Vô Chỉ.
Điểm đen đó va chạm với mũi kiếm của Sở Cuồng.
Không có tiếng nổ lớn. Không có sóng xung kích hất văng mọi thứ.
Chỉ có sự im lặng tuyệt đối.
Mũi kiếm đỏ đen của Sở Cuồng, khi chạm vào đầu ngón tay Nguyên Phàm, bắt đầu tan biến. Không phải gãy, mà là tan biến vào hư không. Kiếm khí, sát khí, linh lực, tất cả bị cái điểm đen nhỏ xíu đó nuốt chửng không còn một dấu vết.
Sở Cuồng cảm thấy như mình đang đâm vào một vực thẳm không đáy, sức lực của hắn bị hút đi sạch sẽ.
"Cạch."
Thanh ma kiếm rơi xuống đất. Sở Cuồng quỳ sụp xuống, mồ hôi tuôn như mưa, thở dốc như một con trâu già. Hắn nhìn Nguyên Phàm với ánh mắt kinh hoàng.
"Khoảng cách... vẫn xa như vậy sao?" Hắn lẩm bẩm.
"Không." Nguyên Phàm thu tay lại, điểm đen biến mất. "Ngươi đã mạnh lên rất nhiều. Nhưng ngươi chỉ dùng sức mạnh của sự phẫn nộ. Còn ta... ta dùng sức mạnh của quy luật."
Hắn đi đến bên cạnh Sở Cuồng, vỗ vai hắn.
"Đứng lên đi. Ta có việc cho ngươi làm. Một việc sẽ giúp kiếm của ngươi sắc bén hơn nữa."
"Việc gì?" Sở Cuồng ngẩng đầu lên, ánh mắt lại rực lửa.
"Thiên Kiếm Sơn." Nguyên Phàm nói ra ba chữ, nhẹ nhàng nhưng nặng tựa ngàn cân.
"Bọn chúng đang chiếm giữ Mỏ Linh Thạch Thiên Hà ở phía Bắc. Đó là một mỏ linh thạch trung phẩm, nguồn tài nguyên quan trọng của bọn chúng. Ta muốn ngươi và Vân Phi Dương đến đó."
"Làm gì? Cướp mỏ?"
"Không." Nguyên Phàm lắc đầu. "Ta muốn các ngươi đến đó... gây rối. Giết người, đốt phá, làm cho bọn chúng điên lên. Ta muốn dụ những con cá lớn của Thiên Kiếm Sơn ra khỏi hang ổ."
Sở Cuồng liếm môi, một nụ cười tàn nhẫn hiện lên trên khuôn mặt đầy sẹo. "Giết người của Thiên Kiếm Sơn? Nghe thú vị đấy. Ta đã muốn thử kiếm với đám ngụy quân tử đó từ lâu rồi."
"Đi đi. Mang theo đội Ám Vệ của Vân Tiêu Tông. Nhớ kỹ, mục tiêu không phải là chiếm mỏ, mà là chọc giận bọn chúng. Càng náo loạn càng tốt."
Sở Cuồng nhặt thanh kiếm lên, tra vào vỏ, cúi đầu chào Nguyên Phàm rồi quay người bước đi, bóng lưng toát lên vẻ cô độc và kiêu ngạo.
Nguyên Phàm nhìn theo hắn, ánh mắt sâu thẳm.
"Con sói đã lớn. Giờ là lúc thả nó vào bầy cừu.
Và khi bầy cừu gọi chó săn đến... đó là lúc thợ săn xuất hiện."
...
Mỏ Linh Thạch Thiên Hà nằm trong một dãy núi hiểm trở, quanh năm mây mù bao phủ. Đây là một trong những nguồn thu nhập chính của Thiên Kiếm Sơn, được canh gác nghiêm ngặt bởi hàng trăm đệ tử và một vị Chấp sự Trúc Cơ hậu kỳ. Những ngày gần đây, mỏ linh thạch không hề yên bình. Các vụ tấn công bất ngờ liên tiếp xảy ra. Các đoàn xe vận chuyển linh thạch bị cướp, các đệ tử đi tuần bị giết chết một cách dã man, đầu bị cắt rời và treo lên cây thị chúng. Kẻ tấn công hành động thoắt ẩn thoắt hiện, ra tay tàn độc, không để lại dấu vết gì ngoài những cái xác khô quắt và những vết kiếm chém đầy oán khí. Tin tức bay về Thiên Kiếm Sơn như một cơn bão.
Tại đại sảnh nghị sự của Thiên Kiếm Sơn.
Rầm!
Một lão giả râu tóc bạc phơ đập mạnh tay xuống bàn đá, làm nó vỡ đôi. Lão là Liệt Hỏa Kiếm Tôn, một trong Thất Đại Trưởng Lão của Thiên Kiếm Sơn, tính tình nóng nảy như lửa.
"Vô lý! Quá vô lý! Một đám chuột nhắt tà ma ngoại đạo nào đó dám vuốt râu hùm? Dám tấn công địa bàn của Thiên Kiếm Sơn chúng ta?"
"Phải điều tra rõ ràng!" Một trưởng lão khác lên tiếng. "Thủ đoạn của chúng rất giống Ma Đạo. Hút cạn máu huyết, kiếm pháp tà ác. Chẳng lẽ Huyết Đao Môn muốn gây chiến?"
"Không giống Huyết Đao Môn." Một giọng nữ trong trẻo vang lên. Tuyết Thanh Nguyệt bước ra từ hàng ghế đệ tử chân truyền. Nàng mặc y phục trắng, khí chất băng sương, tu vi giờ đây đã tiến bộ vượt bậc, đạt tới Trúc Cơ Tầng Bảy.
"Thưa các sư thúc, đệ tử đã kiểm tra các thi thể được mang về. Vết thương do kiếm gây ra chứa đựng oán khí cực nặng, nhưng lại có nét kiếm ý hoang dã, điên cuồng, không giống bất kỳ môn phái ma đạo nào được biết đến. Hơn nữa, cách thức hút cạn sinh cơ..." Nàng ngập ngừng một chút, trong đầu hiện lên hình ảnh thiếu niên áo xám ở Huyền Thiên Bí Cảnh. "Rất giống với kẻ đó."
Diệp Phong đứng bên cạnh nàng cũng gật đầu. "Đệ tử cũng nghĩ vậy. Kẻ bí ẩn ở Bí Cảnh đã biến mất không dấu vết. Rất có thể hắn đang ẩn nấp đâu đó và gây ra chuyện này."
Liệt Hỏa Kiếm Tôn đứng phắt dậy. "Bất kể là ai, dám động đến Thiên Kiếm Sơn thì phải chết! Diệp Phong, Tuyết Thanh Nguyệt! Ta lệnh cho hai ngươi dẫn theo đội Chấp Pháp, lập tức đến Mỏ Thiên Hà. Tìm ra kẻ đó, chém đầu mang về đây cho ta!"
"Đệ tử tuân lệnh!"
Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt đồng thanh đáp, ánh mắt rực lửa chiến ý. Bọn họ đã chờ đợi cơ hội này từ lâu. Mối nhục ở Huyền Thiên Bí Cảnh, sự ám ảnh về sức mạnh của kẻ đó, tất cả sẽ được giải quyết trong lần này.
Hai mươi đệ tử tinh anh của Thiên Kiếm Sơn, cưỡi trên những thanh phi kiếm sáng loáng, rời khỏi sơn môn, lao vút về phía Mỏ Thiên Hà như những ngôi sao băng.
...
Mỏ Thiên Hà, đêm trăng khuyết.
Sở Cuồng ngồi trên một mỏm đá cao, lau chùi thanh Thanh Minh Kiếm giờ đã là Hắc Huyết Kiếm. Bên dưới hắn, doanh trại của Thiên Kiếm Sơn sáng rực đuốc, tiếng người hô hoán canh gác nghiêm ngặt.
Bên cạnh Sở Cuồng, Vân Phi Dương đang run rẩy. Hắn không phải sợ kẻ địch, mà sợ cái bầu không khí ngột ngạt sắp tới.
"Bọn chúng đến rồi," Sở Cuồng nói, không ngẩng đầu lên. "Ta ngửi thấy mùi kiếm khí của bọn chúng. Rất sạch sẽ. Rất đáng ghét."
Từ xa, những luồng ánh sáng kiếm khí đang lao tới với tốc độ kinh hoàng.
Vân Phi Dương nuốt nước bọt. "Ngươi... ngươi định đánh thật sao? Đó là Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt, hai thiên tài mạnh nhất thế hệ trẻ của Thiên Kiếm Sơn đấy."
"Sợ thì cút về chuồng đi," Sở Cuồng cười khẩy. "Ta ở đây là để đánh nhau."
Hắn đứng dậy, cắm thanh kiếm xuống đất. Một luồng sát khí đỏ đen bùng lên, tạo thành một cột sáng xông thẳng lên trời, như một lời khiêu chiến ngạo mạn.
"Đến đây!"
Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt vừa đến nơi thì nhìn thấy cột sáng đó.
"Lại là hắn! Tên điên ở Táng Kiếm Cốc!" Diệp Phong nhận ra ngay luồng khí tức này.
"Nhưng kẻ kia đâu? Kẻ áo xám đâu?" Tuyết Thanh Nguyệt đảo mắt tìm kiếm, thần thức quét qua phạm vi mười dặm nhưng không thấy dấu vết của Nguyên Phàm.
"Có lẽ hắn đang trốn chui trốn lủi. Giết tên này trước, hắn sẽ phải hiện ra!" Diệp Phong hét lên, dẫn đầu lao xuống.
"Thiên Kiếm Quyết - Vạn Kiếm Quy Tông!"
Hàng trăm luồng kiếm khí được Diệp Phong phóng ra, tạo thành một cơn mưa kiếm bao phủ lấy mỏm đá nơi Sở Cuồng đứng.
Sở Cuồng không hề nao núng. Hắn rút kiếm, chém ngược lên trời.
"Cuồng Ma Trảm!"
Một đường kiếm khí màu đen khổng lồ, hình bán nguyệt, xé toạc cơn mưa kiếm của Diệp Phong.
Oanh!
Hai luồng sức mạnh va chạm, tạo ra một vụ nổ lớn, thổi bay đất đá xung quanh.
Sở Cuồng lùi lại ba bước, khóe miệng rỉ máu, nhưng nụ cười trên môi càng thêm điên dại. Hắn đã mạnh hơn rất nhiều so với lúc ở Bí Cảnh, hắn đã thực sự bước vào con đường Ma Kiếm.
"Khá lắm!" Diệp Phong cũng bị chấn động lùi lại, ánh mắt kinh ngạc. "Tên ăn mày này tiến bộ nhanh quá!"
Tuyết Thanh Nguyệt không nói gì, nàng lẳng lặng rút kiếm, tham gia vào trận chiến. Nàng biết Sở Cuồng chỉ là mồi nhử, kẻ thù thực sự vẫn chưa lộ diện. Nàng muốn kết thúc trận chiến này thật nhanh để ép kẻ kia ra mặt.
"Băng Phong Thiên Lý!"
Kiếm của Tuyết Thanh Nguyệt vung lên, không khí xung quanh lập tức đóng băng. Những bông tuyết sắc lẹm xoay tròn, bao vây Sở Cuồng, hạn chế di chuyển của hắn.
Sở Cuồng rơi vào thế hạ phong. Một mình hắn không thể chống lại sự phối hợp của hai thiên tài Thiên Kiếm Sơn, chưa kể đến sự hỗ trợ của hai mươi đệ tử chấp pháp bên dưới.
Nhưng hắn không lùi bước. Hắn chiến đấu như một con thú bị thương, càng đau càng hăng máu. Những vết thương trên người hắn chồng chất, máu nhuộm đỏ cả áo, nhưng kiếm ý của hắn lại càng lúc càng sắc bén.
"Chết đi!" Diệp Phong tìm thấy sơ hở, đâm một kiếm xuyên qua vai trái Sở Cuồng.
Sở Cuồng gầm lên, dùng tay không nắm chặt lưỡi kiếm của Diệp Phong, tay phải vung Hắc Huyết Kiếm chém vào cổ đối phương. Lối đánh đổi mạng!
Diệp Phong kinh hãi, vội vàng buông kiếm lùi lại.
"Đủ rồi," Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng nói. Nàng bắt quyết, một thanh kiếm băng khổng lồ ngưng tụ trên đầu Sở Cuồng, chuẩn bị giáng xuống đòn kết liễu.
Sở Cuồng ngẩng đầu nhìn thanh kiếm băng, biết mình không thể tránh. Nhưng hắn không sợ, hắn đã hoàn thành nhiệm vụ.
"Chủ nhân... đến lượt ngài." Hắn thầm nghĩ.
Ngay khi thanh kiếm băng giáng xuống...
Thời gian dường như ngưng đọng. Màn đêm bỗng nhiên trở nên đen kịt hơn. Những vì sao trên trời biến mất. Một bóng tối tuyệt đối, không đáy, nuốt chửng ánh sáng của trăng sao và cả ánh sáng kiếm khí.
Một áp lực kinh hoàng, vượt xa cấp bậc Trúc Cơ, giáng xuống từ trên cao.
"Các ngươi... đang bắt nạt người của ta sao?"
Giọng nói bình thản vang lên, nhưng lọt vào tai mọi người lại như tiếng sấm nổ.
Thanh kiếm băng khổng lồ của Tuyết Thanh Nguyệt, khi còn cách đầu Sở Cuồng ba tấc, bỗng nhiên dừng lại. Rồi nó... tan rã. Không phải vỡ vụn, mà là tan biến thành hư vô, như chưa từng tồn tại.
Từ trong bóng tối trên cao, một bóng người chậm rãi bước xuống. Hắn đi trên không khí như đi trên bậc thang vô hình.
Tóc trắng bay trong gió. Áo xám phất phơ. Đôi mắt đen tuyền nhìn xuống chúng sinh với vẻ hờ hững của một vị thần chết.
Nguyên Phàm.
Hắn đã đến.
"Là hắn!" Tuyết Thanh Nguyệt thốt lên, tay cầm kiếm run rẩy. "Khí tức này... mạnh hơn trước gấp bội! Hắn đã Trúc Cơ Tầng Ba, nhưng uy áp tỏa ra còn hơn cả Trúc Cơ hậu kỳ!"
Diệp Phong cũng biến sắc. Hắn cảm thấy luồng kiếm ý Thiên Đạo trong người mình đang run rẩy, sợ hãi trước sự hiện diện của kẻ kia.
Nguyên Phàm đáp xuống đất, đứng trước mặt Sở Cuồng. Hắn nhìn vết thương trên vai đệ tử mình, khẽ gật đầu.
"Làm tốt lắm. Nghỉ ngơi đi."
Hắn phất tay, một luồng sinh cơ từ Linh Tâm truyền vào người Sở Cuồng, cầm máu và khép miệng vết thương ngay lập tức. Sở Cuồng lùi lại phía sau, ánh mắt rực lửa nhìn bóng lưng chủ nhân.
Nguyên Phàm quay sang nhìn Diệp Phong và Tuyết Thanh Nguyệt.
"Các ngươi tìm ta?" Hắn hỏi.
"Ma đầu!" Diệp Phong lấy lại tinh thần, quát lớn. "Ngươi giết người cướp của, tu luyện tà thuật, tội ác tày trời. Hôm nay chúng ta..."
"Ồn ào."
Nguyên Phàm ngắt lời. Hắn không muốn nghe những lời đạo lý sáo rỗng.
Hắn giơ bàn tay phải lên.
"Các ngươi tự hào về kiếm của mình lắm phải không? Thiên Kiếm Sơn? Kiếm của người sống?"
Hắn mỉm cười.
"Vậy để ta cho các ngươi thấy... Kiếm của Hư Vô là như thế nào."
"Hư Vô Kiếm Thể - Khai Mở."
Oanh!
Cơ thể Nguyên Phàm bùng nổ một luồng khí tức xám tro. Da thịt hắn trở nên trong suốt, để lộ bộ xương đen kịt bên trong. Hắn không cần rút kiếm. Chính cơ thể hắn là kiếm.
Hắn chỉ tay về phía Diệp Phong.
Một luồng kiếm khí vô hình, không màu, không mùi, không âm thanh, bắn ra từ đầu ngón tay hắn.
Diệp Phong cảm thấy nguy hiểm chí mạng. Hắn hét lên, dồn toàn bộ linh lực tạo thành một tấm khiên kiếm khí dày đặc trước mặt.
Phụt.
Tấm khiên kiếm khí bị xuyên thủng như tờ giấy. Luồng kiếm khí vô hình xuyên qua vai phải của Diệp Phong.
"A!"
Diệp Phong hét lên thảm thiết. Hắn nhìn vai mình. Không có máu chảy ra. Nhưng... cánh tay phải của hắn đã biến mất. Biến mất hoàn toàn. Vết thương phẳng lì, đen kịt, như bị một cục tẩy xóa đi khỏi bức tranh thực tại.
"Sư huynh!" Tuyết Thanh Nguyệt kinh hoàng. Nàng không nhìn thấy đòn tấn công. Nàng chỉ thấy kết quả. "Đây là sức mạnh gì? Không gian? Thời gian? Không, nó là sự phủ định sự tồn tại!"
Nguyên Phàm bước tới. Mỗi bước chân của hắn làm mặt đất dưới chân nứt toác, cây cỏ xung quanh héo úa rồi tan biến thành bụi.
"Các ngươi chỉ là những hòn đá mài dao," hắn nói lạnh lùng. "Và giờ, đá đã mòn."
Tuyết Thanh Nguyệt nghiến răng. Nàng biết mình không thể lùi bước. Nếu lùi, tất cả sẽ chết.
"Băng Tâm Quyết - Tuyệt Tình Trảm!"
Nàng đốt cháy tinh huyết, tung ra chiêu thức cấm kỵ. Một thanh kiếm băng khổng lồ, chứa đựng toàn bộ sinh mạng và ý chí của nàng, lao thẳng về phía Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm nhìn thanh kiếm băng đang lao tới. Hắn không dùng ngón tay nữa.
Hắn mở miệng.
Và... cắn.
Rắc!
Hắn cắn nát mũi kiếm băng. Hắn nhai ngấu nghiến những mảnh băng sắc nhọn chứa đầy kiếm khí.
Thôn Phệ.
Linh lực băng hàn bị Hư Vô Kiếm Thể nuốt chửng, chuyển hóa thành năng lượng nuôi dưỡng cơ thể hắn.
Tuyết Thanh Nguyệt chết lặng. Nàng nhìn thấy con quái vật đó đang ăn đòn tấn công mạnh nhất của mình như ăn một món tráng miệng. Sự tuyệt vọng bao trùm lấy nàng.
Nguyên Phàm nuốt xong miếng cuối cùng. Hắn liếm môi.
"Vị hơi lạnh. Nhưng cũng tạm được."
Hắn xuất hiện trước mặt Tuyết Thanh Nguyệt. Bàn tay hắn vươn ra, nắm lấy cổ nàng, nhấc bổng nàng lên khỏi mặt đất.
Tuyết Thanh Nguyệt vùng vẫy, nhưng vô ích. Linh lực trong người nàng bị phong tỏa hoàn toàn. Nàng nhìn vào đôi mắt đen tuyền của hắn, cảm thấy linh hồn mình đang bị hút vào đó.
"Ngươi... muốn giết ta sao?" Nàng khó khăn thốt lên.
"Giết ngươi?" Nguyên Phàm nghiêng đầu. "Không. Giết ngươi bây giờ quá lãng phí."
Hắn đưa ngón tay cái lên, ấn nhẹ vào giữa trán nàng.
"Ta sẽ để lại cho ngươi một món quà."
Hắn truyền một tia Hư Vô Chi Khí, pha lẫn với một chút sinh cơ của Linh Tâm, vào thức hải của nàng.
Đó không phải là Nô Ấn. Đó là một hạt giống. Một hạt giống của sự nghi ngờ. Một hạt giống sẽ khiến nàng luôn bị ám ảnh bởi hắn, bởi sức mạnh của hắn, bởi sự tồn tại của hắn. Nó sẽ thúc đẩy nàng mạnh hơn, nhưng cũng sẽ trói buộc nàng vào định mệnh của hắn.
"Hãy sống. Và mạnh mẽ hơn nữa," Nguyên Phàm thì thầm vào tai nàng. "Để lần sau... ngươi sẽ ngon miệng hơn."
Hắn ném Tuyết Thanh Nguyệt về phía đám đệ tử Thiên Kiếm Sơn đang sợ chết khiếp.
"Cút đi. Mang theo tên phế vật cụt tay kia về. Nói với những kẻ già nua ở Thiên Kiếm Sơn rằng... Huyết Ma Tử đang đợi bọn chúng."
Đám đệ tử Thiên Kiếm Sơn vội vàng đỡ lấy Tuyết Thanh Nguyệt và Diệp Phong, dìu nhau chạy trốn trong sự hoảng loạn tột độ.
Nguyên Phàm đứng đó, nhìn theo bóng họ khuất dần.
"Chủ nhân... tại sao lại thả họ?" Vân Phi Dương từ trong bóng tối bước ra, run rẩy hỏi. Hắn không hiểu tại sao Nguyên Phàm lại tha cho kẻ thù nguy hiểm như vậy.
"Sợ hãi..." Nguyên Phàm nói, quay người lại. "Sợ hãi là một loại gia vị. Hãy để chúng mang nỗi sợ hãi này lan truyền khắp Thiên Kiếm Sơn, khắp giới tu chân. Khi nỗi sợ hãi lên đến đỉnh điểm, đó là lúc ta thu hoạch được nhiều nhất."
Hắn nhìn về phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần lóe lên.
"Hơn nữa... ta vừa cảm nhận được một thứ thú vị hơn."
Thôn Phệ Chi Nhãn trên trán hắn khẽ rung động. Nó đang nhìn thấy một luồng khí tức kỳ lạ từ phương xa, một luồng khí tức không thuộc về thế giới này, nhưng lại rất quen thuộc với bản chất Hư Vô của hắn.
"Thiên Môn..." Hắn lẩm bẩm cái tên mà hắn chưa từng nghe thấy trong kiếp trước. "Có vẻ như... ta không phải là kẻ duy nhất đang chơi trò chơi này."