Chương 50: Thiên Môn Xâm Lấn: Bữa Tiệc Của Kẻ Săn Mồi

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 50: Thiên Môn Xâm Lấn: Bữa Tiệc Của Kẻ Săn Mồi

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 50 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Gió đêm trên đỉnh Mỏ Linh Thạch Thiên Hà lạnh buốt, vẫn còn nồng nặc mùi máu tanh của trận chiến vừa qua. Những cái xác không đầu của đệ tử Thiên Kiếm Sơn và những vũng máu đen ngòm của đệ tử Huyết Đao Môn nằm rải rác khắp nơi, tạo nên một cảnh tượng thảm khốc dưới ánh trăng mờ ảo.
Nguyên Phàm đứng trên mỏm đá cao nhất, gió thổi tung mái tóc bạc trắng, để lộ con mắt thứ ba đang hé mở trên trán. Hắn không nhìn xuống bãi chiến trường, cũng không nhìn về hướng đám người Thiên Kiếm Sơn vừa chạy trốn. Hắn nhìn lên bầu trời, về phía Đông xa xôi, nơi những vì sao đang lấp lánh một cách kỳ lạ.
Cảm giác đó lại đến.
Nó không phải là sát khí, không phải là linh lực dao động, mà là một sự rung chuyển của chính cấu trúc không gian. Thôn Phệ Chi Nhãn trên trán hắn, vốn là vật kết nối với Hư Vô, đang phản ứng dữ dội. Nó giật giật, truyền vào não bộ hắn những cơn đau nhói như kim châm, cảnh báo về một sự xâm nhập ngoại lai.
Có một thứ gì đó đang đến. Một thứ không thuộc về thế giới này. Hay nói đúng hơn, một thứ đang cố gắng áp đặt quy tắc của nó lên thế giới này.
Chủ nhân.
Tiếng gọi run rẩy của Vân Phi Dương cắt đứt dòng suy nghĩ của Nguyên Phàm. Tên thiếu chủ Vân Tiêu Tông đang quỳ một gối phía sau, trên tay bưng một chiếc hộp gỗ mun chứa đầy nhẫn trữ vật thu gom được từ xác chết.
Mỏ linh thạch đã được kiểm soát hoàn toàn. Vân Phi Dương báo cáo, giọng nói vẫn còn run rẩy vì kinh hãi khi nhớ lại cảnh tượng Nguyên Phàm đã nghiền nát cánh tay của Diệp Phong. Toàn bộ phu mỏ và đệ tử trấn thủ còn sống sót đều đã bị dồn vào hầm ngầm. Chúng ta... nên xử lý thế nào?
Nguyên Phàm quay lại, ánh mắt đen tuyền lướt qua Vân Phi Dương khiến hắn không khỏi rùng mình.
Giữ bọn chúng sống. Nguyên Phàm ra lệnh. Ta cần người để khai thác. Nhưng không phải khai thác linh thạch thông thường.
Hắn nhảy xuống khỏi mỏm đá, đáp xuống nhẹ nhàng trước mặt Sở Cuồng đang ngồi lau kiếm.
Sở Cuồng, kiếm của ngươi đã uống no máu chưa?
Vẫn chưa. Sở Cuồng ngẩng đầu lên, đôi mắt hoang dại ánh lên vẻ khát máu. Máu của bọn tép riu này quá nhạt. Ta muốn máu của kẻ mạnh hơn.
Sẽ có. Nguyên Phàm mỉm cười. Nhưng trước hết, chúng ta cần chuẩn bị một cái bẫy.
Hắn đi về phía cửa hầm mỏ chính.
Khai thác toàn bộ lõi linh thạch ra cho ta. Không được mang đi đâu cả, chất đống ngay tại trung tâm thung lũng này. Ta muốn dựng một cái lò bát quái khổng lồ.
Lò bát quái? Vân Phi Dương ngơ ngác. Để luyện đan sao?
Không. Nguyên Phàm nhìn sâu vào hang động tối om. Để luyện người.
...
Ba ngày sau.
Tin tức về thất bại thảm hại của Thiên Kiếm Sơn tại Mỏ Thiên Hà lan truyền khắp giới tu chân như một cơn địa chấn. Kiếm Tử Diệp Phong bị phế một cánh tay, Băng Tâm Tiên Tử Tuyết Thanh Nguyệt trọng thương, hàng chục đệ tử tinh anh bỏ mạng. Kẻ gây ra thảm họa này được đồn đại là một đại ma đầu mới trỗi dậy, mang danh Huyết Ma Tử, kẻ sở hữu những tà thuật chưa từng thấy.
Các tông môn lớn nhỏ đều chấn động. Thiên Kiếm Sơn phát lệnh truy nã đỏ, treo thưởng cực cao cho cái đầu của Nguyên Phàm. Huyết Đao Môn cũng thề sẽ trả thù cho Lệ Huyết. Một liên minh Chính - Ma tạm thời được thành lập để tiêu diệt mối họa chung này.
Nhưng tại Mỏ Thiên Hà, mọi thứ lại yên tĩnh đến kỳ lạ.
Một trận pháp khổng lồ đã được dựng lên bao trùm toàn bộ thung lũng. Hàng ngàn viên linh thạch trung phẩm được chất đống thành những cột trụ cao ngất, tỏa ra linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng thành sương mù. Nhưng sương mù này không có màu trắng sữa thanh khiết, mà lại mang một màu xám tro ảm đạm.
Nguyên Phàm đã cải tạo lại địa mạch nơi đây. Hắn dùng Thôn Phệ Chi Nhãn nhìn thấu long mạch dưới lòng đất, sau đó dùng Hư Vô Kiếm Thể cắt đứt các nút mạch, điều chỉnh dòng chảy linh khí, biến một vùng phúc địa thành một Tử Vong Tuyệt Địa.
Hắn ngồi ở trung tâm trận pháp, trên một đài cao được xây bằng xương cốt của những kẻ chống đối. Linh Tâm trong người hắn liên tục tỏa ra ánh sáng vàng lục, cố gắng thanh lọc tử khí ngày càng dày đặc, nhưng sức mạnh của nó chẳng khác nào muối bỏ bể trước tham vọng điên cuồng của Nguyên Phàm.
Ngươi đang làm cái gì vậy? Linh Tâm thảng thốt hỏi. Ngươi đang biến nơi này thành một cái dạ dày khổng lồ!
Đúng vậy. Nguyên Phàm nhắm mắt, cảm nhận từng luồng linh khí đang bị trận pháp hút vào, nghiền nát và chuyển hóa. Ta cần năng lượng. Rất nhiều năng lượng. Ta sắp phải đối mặt với một thứ... rất phiền phức.
Thứ gì?
Thiên Môn.
Nguyên Phàm thốt ra hai chữ đó, và ngay lập tức, bầu trời phía Đông đột ngột tối sầm lại. Không phải do mây đen, mà do một áp lực vô hình từ trên cao giáng xuống.
Một vết nứt ánh sáng xuất hiện giữa không trung, cách Mỏ Thiên Hà khoảng ngàn dặm về phía Đông. Nó không giống cánh cổng của Huyền Thiên Bí Cảnh. Nó rực rỡ, chói lòa, mang theo một thứ âm thanh du dương như tiếng thánh ca, nhưng trong tai Nguyên Phàm lại nghe như tiếng kèn báo tử.
Từ trong vết nứt đó, một tòa thành trôi nổi từ từ hiện ra.
Đó là một hòn đảo bay, bên trên xây dựng những cung điện nguy nga tráng lệ bằng bạch ngọc, tỏa ra hào quang thần thánh. Những sinh vật có cánh trắng muốt bay lượn xung quanh, rải xuống trần gian những cánh hoa ánh sáng.
Thiên Môn giáng thế! Phổ độ chúng sinh! Diệt trừ ma chướng!
Một giọng nói uy nghiêm vang vọng khắp thiên địa, truyền vào tai của mọi tu sĩ trong phạm vi vạn dặm.
Các tu sĩ khắp nơi đều ngẩng đầu lên, nhìn thấy cảnh tượng thần tích đó thì quỳ rạp xuống bái lạy. Họ cảm nhận được một nguồn sức mạnh chữa lành, an ủi tâm hồn từ ánh sáng kia. Những vết thương cũ lành lại, những tâm ma bị xua tan.
Đó là Tiên Giới sao?
Đó là sứ giả của trời cao xuống cứu rỗi thế gian đang loạn lạc này!
Niềm tin, lòng sùng bái bắt đầu dâng lên như thủy triều. Và Nguyên Phàm, với Thôn Phệ Chi Nhãn, nhìn thấy rõ ràng những luồng khí trắng đục - Tín Ngưỡng Lực - đang bay lên từ đỉnh đầu của chúng sinh, tụ tập về phía hòn đảo bay kia.
Bọn chúng quả là phàm ăn. Nguyên Phàm cười khẩy. Không ăn thịt, không ăn linh hồn, mà ăn niềm tin. Một lũ ký sinh trùng cao cấp.
Hắn biết rõ Thiên Môn là gì. Trong ký ức hỗn loạn của Cổ Thời mà hắn nuốt được, có những mảnh vỡ rời rạc về một thế lực tự xưng là Trật Tự Giả. Chúng đi qua các thế giới, gieo rắc niềm tin, thu hoạch tín ngưỡng để duy trì sự tồn tại vĩnh hằng của mình. Đối với bọn chúng, những kẻ như Nguyên Phàm - đại diện cho sự Hỗn Loạn và Hư Vô - là thiên địch cần phải bị tiêu diệt.
Và lần này, chúng đến vì hắn. Sự tồn tại của Hư Vô Kiếm Thể đã đánh động đến khứu giác nhạy bén của chúng.
Chủ nhân!
Sở Cuồng và Vân Phi Dương chạy lên đài cao, sắc mặt tái mét. Bọn họ cũng cảm nhận được áp lực kinh hoàng từ phía Đông.
Đó là thứ gì vậy? Sở Cuồng hỏi, tay nắm chặt kiếm, bản năng mách bảo hắn đó là một kẻ thù cực kỳ nguy hiểm.
Khách không mời. Nguyên Phàm đứng dậy. Và chúng mang theo quà.
Hắn chỉ tay về phía chân trời.
Từ hòn đảo bay kia, ba luồng ánh sáng vàng rực tách ra, lao vút về phía Mỏ Thiên Hà với tốc độ kinh hoàng.
Đó là ba Sứ Giả Thiên Môn.
Bọn chúng không đi một mình. Phía sau bọn chúng là hàng trăm tu sĩ của các tông môn chính đạo, dẫn đầu bởi những trưởng lão của Thiên Kiếm Sơn. Họ đã quy phục Thiên Môn, nhận được sự ban phước và sức mạnh, giờ đây đang hừng hực khí thế tiến về đây để thực hiện cuộc thánh chiến.
Chuẩn bị đi. Nguyên Phàm ra lệnh. Bữa tiệc bắt đầu rồi.
...
Ba canh giờ sau.
Bầu trời phía trên Mỏ Thiên Hà bị nhuộm bởi hai màu đối lập. Một bên là ánh sáng vàng kim rực rỡ của Thiên Môn và liên minh chính đạo. Một bên là màn sương xám tro tử khí bốc lên từ trận pháp của Nguyên Phàm.
Ba vị Sứ Giả Thiên Môn lơ lửng trên cao. Họ mặc áo giáp vàng, sau lưng có đôi cánh ánh sáng, khuôn mặt hoàn mỹ nhưng vô cảm như tượng đá. Khí tức của họ kỳ lạ, không phải Trúc Cơ hay Kim Đan, mà là một loại năng lượng thuần khiết và áp đảo.
Huyết Ma Tử. Sứ giả đứng giữa lên tiếng, giọng nói vang vọng như sấm động. Ngươi là dị số của thế giới này. Sự tồn tại của ngươi làm ô uế trật tự trời đất. Nay Thiên Môn ban cho ngươi sự thanh tẩy. Hãy quỳ xuống sám hối, và linh hồn ngươi sẽ được giải thoát.
Nguyên Phàm đứng trên đỉnh tháp xương, ngẩng đầu nhìn lên. Hắn không cười, cũng không giận. Hắn chỉ nhìn bọn chúng như nhìn một món ăn mới lạ.
Thanh tẩy? Nguyên Phàm hỏi lại. Các ngươi định dùng cái gì để thanh tẩy ta? Ánh sáng giả tạo đó sao?
Hỗn xược! Sứ giả bên trái quát lên. Hắn giơ tay, một cây thương ánh sáng ngưng tụ, phóng thẳng xuống Nguyên Phàm.
Cây thương mang theo sức mạnh hủy diệt, đủ sức xuyên thủng một ngọn núi.
Sở Cuồng gầm lên, định lao ra đỡ.
Lui ra. Nguyên Phàm phất tay, một luồng lực nhu hòa đẩy Sở Cuồng lùi lại. Để ta thử vị.
Hắn không dùng Hư Vô Kiếm Thể ngay. Hắn muốn kiểm tra bản chất sức mạnh của chúng.
Hắn giơ bàn tay trái lên, vận chuyển Linh Tâm. Một chiếc khiên màu xanh lục, dệt từ sinh cơ nồng đậm, hiện ra chắn trước mặt hắn.
Rầm!
Cây thương ánh sáng đâm vào chiếc khiên sinh mệnh.
Xèo xèo!
Hai luồng năng lượng va chạm, ăn mòn lẫn nhau. Ánh sáng vàng kim cố gắng đốt cháy sinh cơ, nhưng sinh cơ lại liên tục tái tạo, bám riết lấy ánh sáng như dây leo bám vào tường.
Thú vị. Nguyên Phàm nheo mắt. Năng lượng của các ngươi... dựa trên sự thiêu đốt ý chí của kẻ khác. Các ngươi dùng tín ngưỡng của người khác làm nhiên liệu để tấn công.
Hắn búng tay. Chiếc khiên xanh lục nổ tung, hất văng cây thương ánh sáng.
Giờ đến lượt ta.
Hắn mở con mắt thứ ba trên trán.
Thôn Phệ Chi Nhãn - Khai!
Một luồng sáng xám tro bắn ra từ con mắt, không nhắm vào ba sứ giả, mà quét ngang qua đám tu sĩ liên minh phía sau họ.
A A A!
Hàng trăm tu sĩ đang hừng hực khí thế bỗng nhiên ôm đầu kêu la thảm thiết. Họ cảm thấy niềm tin, lòng sùng bái trong lòng mình đang bị một lực hút vô hình kéo ra khỏi cơ thể.
Những luồng khí trắng đục - Tín Ngưỡng Lực - bị cưỡng ép tách khỏi vật chủ, bay về phía Nguyên Phàm, chui tọt vào con mắt thứ ba của hắn.
Hắn đang cướp đoạt thức ăn của Thiên Môn!
Ba vị sứ giả biến sắc. Bọn chúng chưa từng thấy kẻ nào dám, và có thể, cướp đoạt tín ngưỡng lực trực tiếp như vậy. Đó là quyền năng chỉ có Thần mới làm được.
Ngươi... ngươi dám báng bổ thần linh! Sứ giả đứng giữa gầm lên, sự bình tĩnh biến mất. Giết hắn! Toàn lực giết hắn!
Ba sứ giả đồng loạt ra tay. Họ kết thành một tam giác trận, triệu hồi một cột ánh sáng khổng lồ từ trên trời giáng xuống, định nghiền nát Nguyên Phàm và cả thung lũng này ra tro bụi.
Đại Thanh Tẩy Thuật!
Cột ánh sáng mang theo sức nóng của mặt trời, nung chảy cả không gian.
Nguyên Phàm cảm thấy áp lực. Đây là đòn tấn công cấp bậc Kim Đan hậu kỳ, thậm chí chạm ngưỡng Nguyên Anh. Với tu vi Trúc Cơ hiện tại, hắn không thể đỡ nổi bằng sức mạnh thông thường.
Nhưng hắn không chiến đấu bằng sức mạnh thông thường.
Trận pháp! Khởi!
Hắn dậm chân.
Cả thung lũng rung chuyển. Hàng ngàn viên linh thạch phát nổ cùng lúc. Toàn bộ tử khí, oán khí tích tụ mấy ngày qua được giải phóng.
Nhưng chúng không bay lên trời. Chúng tụ lại vào cơ thể Nguyên Phàm.
Hư Vô Kiếm Thể - Thôn Thiên Phệ Địa!
Cơ thể Nguyên Phàm phình to ra. Làn da hắn nứt toác, để lộ bộ xương đen kịt bên trong. Hắn biến thành một cái lỗ đen hình người.
Hắn không đỡ đòn tấn công. Hắn nhảy lên, lao thẳng vào cột ánh sáng hủy diệt.
Chủ nhân! Sở Cuồng và Vân Phi Dương kinh hãi hét lên.
Nguyên Phàm biến mất trong cột sáng.
Im lặng.
Tất cả mọi người nín thở chờ đợi kết quả. Có phải ma đầu đã bị tiêu diệt?
Nhưng cột ánh sáng không biến mất. Nó bắt đầu... xoáy tròn. Nó bị bóp méo, bị hút vào một điểm đen ở trung tâm.
Rộp... rộp...
Tiếng nhai nuốt vang lên, rùng rợn và rõ mồn một giữa không trung.
Điểm đen đó lớn dần lên, ăn mòn cột ánh sáng từ bên trong.
Ba vị sứ giả kinh hoàng nhận ra liên kết năng lượng của mình đang bị cắt đứt. Năng lượng của họ đang bị hút cạn một cách không thể kiểm soát.
Không thể nào! Hắn là thứ quái quỷ gì vậy?
Cột ánh sáng vỡ vụn.
Nguyên Phàm hiện ra. Hắn lơ lửng giữa không trung, toàn thân bốc khói. Da thịt hắn đã cháy đen, nhưng nhờ Linh Tâm mà đang phục hồi với tốc độ chóng mặt. Đôi mắt hắn sáng rực như hai ngọn đuốc ma trơi.
Hắn liếm môi.
Vị hơi nhạt. Nhưng năng lượng rất tinh khiết.
Hắn nhìn ba vị sứ giả đang run rẩy.
Cảm ơn vì bữa ăn. Giờ thì... để ta trả lễ.
Hắn giơ tay phải lên, ngón tay trỏ chỉ thẳng vào sứ giả đứng giữa.
Hư Vô Chỉ - Diệt Thần.
Đây là chiêu thức hắn vừa lĩnh ngộ khi nuốt chửng Tín Ngưỡng Lực. Hắn dùng chính năng lượng của đối phương, nén lại, đảo ngược tính chất, biến nó thành một mũi tên hủy diệt nhắm thẳng vào nguồn gốc sức mạnh của chúng.
Vút!
Một tia sáng màu đen kịt bắn ra. Nó không nhanh, nhưng nó khóa chặt không gian và thời gian xung quanh mục tiêu.
Sứ giả đứng giữa muốn chạy, nhưng hắn phát hiện đôi cánh ánh sáng của mình đã bị đông cứng.
Phập!
Tia sáng xuyên qua trán hắn.
Không có máu chảy ra. Cơ thể vị sứ giả nứt toác như một bức tượng gốm vỡ. Ánh sáng vàng kim bên trong hắn trào ra ngoài, rồi bị tia sáng đen nuốt chửng.
Vị sứ giả nổ tung thành bụi phấn.
Hai sứ giả còn lại hét lên kinh hoàng, quay đầu bỏ chạy về phía hòn đảo bay.
Nhưng Nguyên Phàm không để họ thoát.
Sở Cuồng! Vân Phi Dương!
Có thuộc hạ!
Giết sạch đám tu sĩ bên dưới! Không để tên nào sống sót! Ta cần linh hồn của chúng để tráng miệng!
Tuân lệnh!
Sở Cuồng gầm lên, lao vào đám đông liên minh chính đạo đang hoảng loạn như hổ dữ lao vào bầy cừu. Thanh ma kiếm của hắn vung lên, máu chảy thành sông. Vân Phi Dương cũng chỉ huy đám Ám Vệ và Cốt Nô tàn sát không thương tiếc.
Trên bầu trời, Nguyên Phàm đuổi theo hai sứ giả còn lại.
Tốc độ của Hư Vô Kiếm Thể nhanh hơn ánh sáng của bọn chúng. Hắn bắt kịp tên bên trái, túm lấy đôi cánh của hắn, xé toạc ra.
A A A!
Tên sứ giả rơi xuống, bị Nguyên Phàm đạp nát đầu ngay giữa không trung.
Tên còn lại may mắn chạy thoát được một đoạn, nhưng Nguyên Phàm không đuổi nữa. Hắn dừng lại, rút thanh Tử Vong Kiếm Phôi ra.
Kiếm Ý Hư Vô - Trảm Không.
Hắn chém một nhát vào hư không.
Ở phía xa, tên sứ giả đang bay bỗng nhiên khựng lại. Một đường chỉ đen xuất hiện ngang hông hắn.
Cơ thể hắn tách làm đôi, rơi xuống đất.
Ba sứ giả Thiên Môn. Toàn diệt.
Nguyên Phàm đứng trên cao, nhìn xuống bãi chiến trường đẫm máu. Hàng ngàn tu sĩ chính đạo đang bị thảm sát. Máu và linh hồn bay lên, tụ tập về phía hắn, bị hắn hấp thụ vào cơ thể.
Hắn cảm thấy sức mạnh của mình lại tăng lên. Trúc Cơ Tầng Bốn... Tầng Năm... Tầng Sáu.
Tốc độ tu luyện điên rồ này là cái giá phải trả cho việc đánh đổi nhân tính.
Nhưng hắn không quan tâm. Hắn nhìn về phía hòn đảo bay Thiên Môn xa xôi. Hắn biết, hành động hôm nay của hắn là một lời tuyên chiến trực tiếp.
Chủ nhân của hòn đảo đó, kẻ đứng sau những con rối sứ giả này, chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này.
Một vị Thần thật sự? Hay một Ma Tôn giả danh Thần?
Nguyên Phàm mỉm cười. Dù là gì đi nữa, thì cũng chỉ là thức ăn thôi.
...
Trận chiến kết thúc khi bình minh lóe dạng.
Thung lũng Mỏ Thiên Hà đã biến thành một biển máu thực sự. Không còn một bóng người sống sót nào của liên minh chính đạo.
Sở Cuồng ngồi trên một đống xác chất cao như núi, toàn thân nhuộm đỏ, thanh kiếm trong tay hắn run lên bần bật vì phấn khích. Hắn đã giết hơn ba trăm người. Sát khí của hắn giờ đây nồng nặc đến mức cỏ cây xung quanh cũng héo úa.
Vân Phi Dương thì đang chỉ huy việc thu dọn chiến lợi phẩm, tay chân run rẩy nhưng ánh mắt lại ánh lên đầy tham lam. Số tài sản thu được từ trận chiến này lớn gấp mười lần ngân khố của Vân Tiêu Tông.
Nguyên Phàm đáp xuống đất, không hề dính một giọt máu.
Dọn dẹp sạch sẽ. Hắn ra lệnh. Chúng ta rời khỏi nơi đây.
Chúng ta sẽ đi đâu, thưa chủ nhân? Vân Phi Dương hỏi.
Vân Tiêu Tông không còn an toàn nữa. Thiên Môn chắc chắn sẽ giáng đòn trừng phạt xuống đó. Chúng ta cần một căn cứ mới. Một nơi mà ánh sáng của bọn chúng không thể chiếu tới.
Hắn nhìn về phía Tây, nơi biên giới của Bạo Phong Huyết Vực.
Nhưng trước khi đi, hắn còn một việc phải làm.
Hắn đi đến bên cạnh một cái xác đặc biệt. Đó là một trưởng lão của Thiên Kiếm Sơn, kẻ đã bị Sở Cuồng chém chết.
Hắn đặt tay lên đầu cái xác.
Sưu Hồn.
Hắn muốn biết tại sao Tuyết Thanh Nguyệt không có mặt trong trận chiến này. Sự vắng mặt của nàng ta là một biến số khó lường.
Ký ức vỡ vụn của vị trưởng lão hiện lên.
Tuyết Thanh Nguyệt... đang bế quan tử sinh. Nàng ta đã vào Kiếm Chủng Cấm Địa của Thiên Kiếm Sơn, nơi chôn cất những thanh kiếm của các tổ sư đã phi thăng. Nàng ta thề sẽ không bước ra cho đến khi ngộ được Vô Tình Kiếm Đạo, hòng giết chết Nguyên Phàm.
Vô Tình Kiếm Đạo? Nguyên Phàm nhếch mép. Muốn giết ta bằng cách vứt bỏ cảm xúc sao? Ngu ngốc.
Nhưng hắn cũng tìm thấy một thông tin thú vị khác.
Thiên Kiếm Sơn đang giữ một mảnh vỡ bản đồ. Bản đồ dẫn đến lối vào bí mật của Ma Vực Trung Tâm, con đường mà không cần đi qua Bạo Phong Huyết Vực.
Ta cần mảnh bản đồ đó, Nguyên Phàm quyết định.
Thiên Kiếm Sơn... đợi ta. Ta sẽ đến thăm nhà các ngươi sớm thôi.
Nhưng bây giờ, hắn cần tiêu hóa bữa tiệc vừa rồi. Ba linh hồn sứ giả Thiên Môn chứa đựng một loại năng lượng kỳ lạ, hắn cần nghiên cứu nó. Nó có thể là chìa khóa để hắn đối phó với Thiên Môn sau này.
Rút lui!
Nguyên Phàm phất tay áo. Một làn sương xám bao phủ lấy Sở Cuồng, Vân Phi Dương và toàn bộ chiến lợi phẩm.
Cả nhóm biến mất, để lại sau lưng một thung lũng chết chóc, một lời cảnh báo đẫm máu gửi đến toàn bộ thế giới tu chân.
Huyết Ma Tử đã trở lại. Và hắn khao khát hơn bao giờ hết.
...
Tại Thiên Môn, trên hòn đảo bay lơ lửng giữa tầng mây.
Trong một cung điện rực rỡ ánh sáng, một người đàn ông ngồi trên ngai vàng bằng bạch kim. Hắn không có khuôn mặt, chỉ có một vầng hào quang chói lòa che khuất ngũ quan của hắn.
Trước mặt hắn, ba viên ngọc sinh mệnh đại diện cho ba sứ giả vừa vỡ nát.
Hư Vô... Người đàn ông thì thầm, giọng nói như tiếng chuông ngân, không chứa đựng cảm xúc giận dữ, chỉ có sự tò mò lạnh lẽo. Kẻ Sống Sót đã xuất hiện. Hắn đang ăn cắp thức ăn của ta.
Hắn gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ngai vàng.
Thả Thợ Săn xuống.
Một bóng đen tách ra từ cái bóng của người đàn ông, trườn xuống trần gian như một con rắn độc. Đó không phải là sứ giả ánh sáng. Đó là cái bóng của Thiên Môn, chuyên dùng để xử lý những vết nhơ mà ánh sáng không thể tẩy rửa.
Trò chơi săn đuổi đã nâng lên một cấp độ mới.