Chương 51: Bóng Tối Dưới Chân Đèn Và Kẻ Săn Đuổi Vô Hình

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 51: Bóng Tối Dưới Chân Đèn Và Kẻ Săn Đuổi Vô Hình

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 51 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không gian vặn vẹo như một tấm gương bị nung chảy. Những cơn gió mang theo vị mặn chát của máu và sự sắc bén của lưỡi dao liên tục cào xé mặt đất khô cằn. Đây là rìa của Bạo Phong Huyết Vực, một vùng đất chết nằm giữa sự sống và sự hủy diệt, nơi mà ngay cả những tu sĩ Kim Đan cũng phải e dè khi đặt chân đến. Những luồng khí hỗn loạn từ không gian đứt gãy tạo thành một lớp màn bảo vệ tự nhiên, che chắn mọi sự dò xét của thần thức từ bên ngoài.
Nguyên Phàm chọn nơi này làm điểm dừng chân tạm thời. Hắn không sợ hãi sự hỗn loạn của không gian, ngược lại, đối với Hư Vô Kiếm Thể và Thôn Phệ Chi Nhãn, nơi đây chẳng khác nào một bồn tắm nước nóng dễ chịu. Những dòng chảy năng lượng đứt gãy, những mảnh vỡ quy tắc trôi nổi trong không khí chính là thứ dinh dưỡng tốt nhất để hắn bồi bổ lại sự tiêu hao sau trận chiến kinh thiên động địa tại Mỏ Thiên Hà.
Trong một hang động tự nhiên được khoét sâu vào lòng núi đá đen, Nguyên Phàm ngồi xếp bằng. Hắn không còn duy trì hình dạng thiếu niên gầy gò nữa. Cơ thể hắn lúc này đang trải qua một sự biến đổi kỳ dị. Làn da hắn trong suốt như pha lê đen, để lộ ra bộ xương Hư Vô Hắc Thiết đang phát sáng lờ mờ bên dưới. Những mạch máu không chứa máu đỏ, mà là một thứ dung dịch màu vàng kim nhạt pha lẫn xám tro đang chảy cuồn cuộn.
Đó là kết quả của việc nuốt chửng ba vị sứ giả Thiên Môn.
Trong thức hải của hắn, một cuộc chiến thầm lặng nhưng khốc liệt đang diễn ra. Ba luồng ý chí thánh khiết, mang theo niềm tin cuồng tín và sự kiêu ngạo của thần linh, đang điên cuồng chống cự lại sự nghiền nát của cối xay Thôn Phệ. Chúng không giống như linh hồn của tu sĩ bình thường. Chúng được cấu tạo từ Tín Ngưỡng Lực, một loại năng lượng tinh thần được cô đọng từ hàng vạn, hàng triệu lời cầu nguyện và sự sùng bái.
Thứ năng lượng này rất độc hại đối với Ma tu. Nó giống như thuốc độc bọc đường. Nếu hấp thụ không cẩn thận, nó sẽ tẩy rửa ma tâm, biến kẻ hấp thụ thành một con chiên ngoan đạo, một nô lệ không có ý chí của Thiên Môn.
Nhưng Nguyên Phàm không phải là Ma tu bình thường. Hắn là một cái hố đen.
Ngươi muốn tẩy não ta sao? Nguyên Phàm cười lạnh trong tâm trí. Ý chí của hắn hóa thành một bàn tay khổng lồ màu xám, bóp chặt lấy ba luồng ánh sáng vàng kim đang giãy dụa. Niềm tin của các ngươi dựa trên sự ban ơn và sợ hãi. Còn Đạo của ta dựa trên sự phủ định tất cả. Các ngươi tin vào Thần, ta tin vào Hư Vô. Để xem, sự hiện hữu của các ngươi có thắng được sự trống rỗng của ta không.
Hắn kích hoạt Linh Tâm. Đốm sáng sinh mệnh màu xanh lục bùng lên, không phải để chữa lành, mà là để phân tách. Linh Tâm hiểu rõ bản chất của sự sống và năng lượng. Nó len lỏi vào cấu trúc của Tín Ngưỡng Lực, bóc tách lớp vỏ bọc thánh khiết bên ngoài, để lộ ra cái lõi mục nát bên trong.
Hóa ra là vậy. Nguyên Phàm quan sát quá trình phân giải. Cái gọi là Tín Ngưỡng Lực thực chất là một bản giao kèo nô lệ. Những kẻ cầu nguyện dâng hiến một phần linh hồn và tự do của mình để đổi lấy sự bảo vệ giả tạo. Thiên Môn không ban phát sức mạnh, chúng chỉ đang chăn nuôi gia súc.
Hắn nghiền nát cái lõi mục nát đó.
Rắc.
Tiếng vỡ vụn vang lên trong linh hồn. Ba luồng ý chí của sứ giả Thiên Môn tan biến hoàn toàn, để lại một nguồn năng lượng tinh thuần, không màu, không mùi, không thuộc tính. Đây là Nguyên Lực Tinh Thần, thứ quý giá nhất mà Nguyên Phàm từng gặp.
Hắn hít sâu một hơi, hút toàn bộ nguồn năng lượng đó vào Thôn Phệ Chi Nhãn.
Con mắt thứ ba trên trán hắn mở bừng ra. Không còn là màu xám tro đục ngầu nữa, bên trong xoáy nước đen kịt giờ đây xuất hiện những đốm sao nhỏ li ti, lấp lánh như một dải ngân hà thu nhỏ. Tầm nhìn của hắn đột ngột mở rộng. Hắn không chỉ nhìn thấy dòng chảy năng lượng, hắn bắt đầu nhìn thấy những sợi dây Nhân Quả mỏng manh liên kết vạn vật.
Hắn nhìn thấy một sợi dây đỏ thẫm nối liền hắn với phương Bắc xa xôi, nơi có Thiên Kiếm Sơn. Đó là Tuyết Thanh Nguyệt.
Hắn nhìn thấy một sợi dây vàng kim to lớn nối liền hắn với bầu trời phía Đông. Đó là Thiên Môn.
Và hắn nhìn thấy... một sợi dây đen kịt, lạnh lẽo, đang lặng lẽ trườn tới gần hang động này, giống như một con rắn độc đang săn mồi trong bóng tối.
Có khách.
Nguyên Phàm mở mắt, đôi mắt trở lại bình thường nhưng sâu thẳm hơn trước. Hắn đứng dậy, xương cốt kêu răng rắc. Tu vi của hắn đã ổn định ở Trúc Cơ Tầng Sáu đỉnh phong, chỉ còn một bước nữa là sang Tầng Bảy hậu kỳ. Tốc độ này là quá nhanh, nhưng cơ thể Hư Vô của hắn hoàn toàn chịu đựng được.
Hắn bước ra cửa hang.
...
Bên ngoài, trong một khe núi khuất gió, Sở Cuồng đang luyện kiếm.
Hắn không múa kiếm theo bài bản. Hắn đang chém. Chém vào không khí, chém vào vách đá, chém vào những cơn gió lốc. Mỗi nhát chém của hắn đều đơn giản, trực diện, nhưng chứa đựng một sát ý điên cuồng. Thanh ma kiếm trong tay hắn dường như đã hòa làm một với cánh tay, trở thành một phần cơ thể. Máu từ những trận chiến trước vẫn còn vương lại trên lưỡi kiếm, không khô đi mà thấm sâu vào kim loại, khiến thanh kiếm ngày càng trở nên đỏ sậm.
Sở Cuồng không còn cảm thấy mệt mỏi. Hắn cảm thấy một sự hưng phấn kỳ lạ mỗi khi vung kiếm. Hắn nghe thấy tiếng thì thầm của thanh kiếm, thúc giục hắn giết chóc, thúc giục hắn tìm kiếm những đối thủ mạnh hơn.
Đủ chưa?
Giọng nói của Nguyên Phàm vang lên, cắt đứt cơn say máu của Sở Cuồng.
Sở Cuồng dừng lại, lưỡi kiếm dừng ngay sát cổ họng của Vân Phi Dương, kẻ đang đứng co ro một góc để phân loại chiến lợi phẩm. Vân Phi Dương sợ đến mức đánh rơi cả viên linh thạch trên tay, mặt cắt không còn giọt máu.
Chủ... chủ nhân. Sở Cuồng thu kiếm về, cúi đầu chào. Kiếm của ta... vẫn còn đói.
Đói là tốt. Nguyên Phàm bước tới, nhìn lướt qua Vân Phi Dương đang run rẩy. Nhưng đừng ăn nhầm người nhà. Con chó này tuy phế vật nhưng vẫn còn tác dụng giữ nhà và mang vác đồ đạc.
Vân Phi Dương vội vàng quỳ xuống, dập đầu lia lịa. Tạ ơn chủ nhân tha mạng! Tạ ơn chủ nhân!
Nguyên Phàm không để ý đến hắn. Hắn ngẩng đầu nhìn lên vách núi dựng đứng phía trên, nơi bóng tối dường như đậm đặc hơn bình thường.
Chuẩn bị đi. Nguyên Phàm nói nhẹ nhàng. Bữa tráng miệng đến rồi.
Sở Cuồng lập tức cảnh giác, tay nắm chặt chuôi kiếm, lưng tựa vào vách đá, đôi mắt hoang dại quét xung quanh. Hắn không cảm nhận được gì cả. Không sát khí, không tiếng động, không mùi vị. Nhưng hắn tin vào trực giác của Nguyên Phàm.
Vân Phi Dương thì hoảng loạn thu gom đồ đạc, cố gắng tìm một cái hốc đá nào đó để chui vào.
Một cơn gió lạnh thổi qua. Không phải gió của Bạo Phong Huyết Vực, mà là một luồng gió âm hàn, dính dấp.
Ngọn lửa trại mà Vân Phi Dương vừa nhóm lên bỗng nhiên vụt tắt. Bóng tối ập xuống, nuốt chửng mọi thứ.
Trong bóng tối đó, một cái bóng tách ra từ vách đá.
Nó không có hình dạng cố định. Lúc thì dài ngoằng như một con rắn, lúc thì co lại như một con nhện khổng lồ. Nó không có khuôn mặt, không có mắt mũi, chỉ có một màu đen tuyệt đối, đen hơn cả màn đêm.
Đó là Thợ Săn.
Kẻ được Thiên Môn phái xuống để xử lý những vết nhơ. Nó không phải là sinh vật sống, nó là một loại vũ khí sinh học được tạo ra từ bóng tối của ánh sáng.
Nơi nào có ánh sáng mạnh nhất, nơi đó bóng tối đậm đặc nhất. Thiên Môn tự xưng là ánh sáng vĩnh hằng, vì vậy cái bóng của chúng cũng là thứ bóng tối kinh khủng nhất thế gian.
Vút!
Không một lời cảnh báo, cái bóng lao xuống. Mục tiêu của nó không phải là Nguyên Phàm, mà là Vân Phi Dương. Nó luôn ưu tiên tiêu diệt những mục tiêu yếu ớt nhất để gây rối loạn tâm lý đối thủ.
A!
Vân Phi Dương chỉ kịp hét lên một tiếng ngắn ngủi trước khi bị cái bóng bao trùm. Hắn cảm thấy như mình bị rơi vào một hầm băng. Da thịt hắn tê liệt, linh lực trong cơ thể bị đông cứng. Một lưỡi dao đen kịt mọc ra từ cái bóng, nhắm thẳng vào tim hắn.
Keng!
Một tia lửa lóe lên trong bóng đêm.
Thanh ma kiếm của Sở Cuồng đã đỡ được đòn tấn công chí mạng đó.
Sở Cuồng gầm lên, dùng sức đẩy lùi cái bóng. Nhưng hắn kinh hoàng nhận ra, thanh kiếm của hắn như chém vào bông gòn. Không có lực phản hồi. Cái bóng uốn lượn, men theo lưỡi kiếm, trườn lên cánh tay hắn như một chất lỏng sống.
Nó đang ăn mòn hộ thể kiếm khí của Sở Cuồng.
Cút ra! Sở Cuồng bùng nổ sát khí, hất văng thanh kiếm đi, đồng thời tung một cú đá bọc linh lực vào cái bóng.
Cái bóng bị đá văng ra, nhưng nó lập tức tụ lại, biến hình thành một con sói đen khổng lồ, nhe nanh múa vuốt lao vào Sở Cuồng.
Sở Cuồng lăn một vòng, nhặt lại kiếm, lao vào quần chiến với con quái vật bóng tối. Nhưng càng đánh hắn càng kinh hãi. Con quái vật này không bị thương. Mọi đòn tấn công vật lý và linh lực đều xuyên qua nó hoặc bị nó hấp thụ. Nó giống như một ảo ảnh, nhưng lại có thể gây sát thương thật sự.
Nguyên Phàm đứng quan sát, đôi mắt đen tuyền lóe lên tia sáng suy tư.
Thú vị. Hắn lẩm bẩm. Cấu trúc cơ thể phi vật chất. Được dệt nên từ quy tắc Phản Chiếu. Nó là ảnh ngược của thực tại. Muốn giết nó, không thể dùng sức mạnh của thực tại.
Hắn giơ tay lên.
Sở Cuồng, lùi lại.
Sở Cuồng nghe lệnh, lập tức tung một chiêu toàn lực để đẩy lùi con quái vật rồi nhảy vọt về phía sau Nguyên Phàm, thở hồng hộc. Cánh tay phải của hắn đã bị ăn mòn một mảng lớn, da thịt chuyển sang màu xám xịt.
Con quái vật bóng tối không đuổi theo Sở Cuồng. Nó quay sang Nguyên Phàm. Nó cảm nhận được đây mới là mục tiêu chính. Nó biến hình, trở thành một bản sao đen kịt của chính Nguyên Phàm, tay cầm một thanh kiếm bóng tối.
Nó lao tới, tốc độ nhanh như chớp.
Nguyên Phàm không di chuyển. Hắn chỉ mở con mắt thứ ba ra.
Thôn Phệ Chi Nhãn - Nghịch Chuyển Chân Thực.
Một luồng sáng xám tro chiếu thẳng vào con quái vật.
Ngay khi bị ánh sáng chiếu trúng, con quái vật khựng lại. Cơ thể đen kịt của nó bắt đầu sôi sục, bốc khói. Nó gào lên, một tiếng gào không có âm thanh nhưng khiến linh hồn người nghe đau nhói.
Quy tắc Phản Chiếu của nó bị phá vỡ. Dưới cái nhìn của Thôn Phệ Chi Nhãn, bản chất thật của nó bị lôi ra ánh sáng. Nó không còn là cái bóng vô địch nữa, nó bị ép phải hiện hình thành một khối vật chất đen sì, đặc quánh.
Nguyên Phàm bước tới, đưa tay ra nắm lấy cổ con quái vật.
Bắt được ngươi rồi.
Bàn tay hắn hóa thành Hư Vô, xuyên thủng lớp vỏ bóng tối, nắm lấy cái lõi năng lượng bên trong.
Đó là một viên ngọc màu đen, lạnh lẽo, chứa đựng ý chí hủy diệt thuần túy của Thiên Môn.
Con quái vật giãy giụa điên cuồng, cố gắng biến hình trở lại, nhưng trước sức mạnh áp đảo của Hư Vô Kiếm Thể, mọi nỗ lực của nó đều vô vọng.
Nguyên Phàm siết chặt tay.
Rắc!
Viên ngọc đen vỡ vụn.
Con quái vật bóng tối tan rã, biến thành ngàn vạn mảnh vụn đen bay lả tả như tro tàn.
Nguyên Phàm hít một hơi, hút toàn bộ đám tro tàn đó vào cơ thể.
Vị đắng. Hắn nhăn mặt. Nhưng rất bổ dưỡng cho bóng tối.
Hắn quay sang nhìn Sở Cuồng đang băng bó vết thương và Vân Phi Dương đang nằm bẹp dưới đất thở dốc.
Đứng dậy. Chúng ta không có thời gian nghỉ ngơi đâu. Thiên Môn đã tìm ra vị trí của chúng ta. Kẻ tiếp theo đến sẽ không đơn giản như con chó giữ nhà này.
Đi đâu bây giờ thưa chủ nhân? Vân Phi Dương mếu máo hỏi.
Thiên Kiếm Sơn. Nguyên Phàm nói, ánh mắt nhìn về phương Bắc xa xôi.
Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất. Hơn nữa, ta cần một thứ ở đó. Mảnh bản đồ dẫn đến Ma Vực Trung Tâm. Chỉ khi đến được đó, chúng ta mới có cơ hội đối đầu với Thiên Môn.
Nhưng... Thiên Kiếm Sơn là đầm rồng hang hổ... Vân Phi Dương lo lắng.
Rồng? Hổ? Nguyên Phàm cười khẩy. Trong mắt ta, chúng chỉ là giun dế thôi.
Đi.
...
Hành trình đến Thiên Kiếm Sơn không hề suôn sẻ. Thiên Môn đã phát động toàn bộ lực lượng chính đạo truy lùng bọn họ. Các thành trì, các trạm kiểm soát đều dán đầy hình vẽ của Nguyên Phàm. Những đội tu sĩ tuần tra bay lượn khắp bầu trời ngày đêm.
Nhưng Nguyên Phàm không trốn chạy như một con chuột. Hắn di chuyển như một cơn bão.
Hắn không đi đường vòng. Hắn đi đường thẳng.
Bất cứ chướng ngại vật nào cản đường, dù là trạm kiểm soát, thành trì, hay tông môn nhỏ, đều bị hắn san phẳng.
Hắn không giết chóc vô cớ, nhưng hắn không tha cho bất cứ kẻ nào dám chĩa vũ khí vào hắn. Sở Cuồng trở thành lưỡi dao tiên phong, tàn sát không ghê tay, danh tiếng Tiểu Kiếm Ma ngày càng vang xa, trở thành nỗi khiếp sợ của cả vùng biên giới. Vân Phi Dương thì trở thành quản gia tài ba, thu gom chiến lợi phẩm, sắp xếp đường đi nước bước, và đôi khi dùng thân phận thiếu chủ Vân Tiêu Tông để lừa gạt, qua mặt các chốt kiểm tra lỏng lẻo.
Đội quân ba người của Huyết Linh Giáo cứ thế tiến về phía Bắc, để lại sau lưng một con đường máu và tro tàn.
Mỗi trận chiến, Nguyên Phàm lại mạnh hơn một chút. Hắn không chỉ hấp thụ linh lực, hắn còn hấp thụ kinh nghiệm, kỹ năng, và cả vận khí của những kẻ bại trận. Hư Vô Kiếm Thể của hắn ngày càng hoàn thiện, Thôn Phệ Chi Nhãn ngày càng tinh tường.
Một tháng sau.
Họ đã đứng trước chân dãy núi Thiên Kiếm.
Đó là một dãy núi hùng vĩ, cao chọc trời, quanh năm tuyết phủ trắng xóa. Đỉnh núi cao nhất, Thiên Kiếm Phong, giống như một thanh kiếm khổng lồ cắm ngược lên trời, tỏa ra kiếm khí hạo nhiên, đẩy lùi mọi tà ma ngoại đạo trong phạm vi ngàn dặm.
Đây là thánh địa của kiếm tu, là biểu tượng của sức mạnh chính đạo ở khu vực này.
Đẹp thật. Sở Cuồng ngước nhìn đỉnh núi, ánh mắt không giấu nổi sự thán phục xen lẫn khao khát chinh phục. Muốn chém gãy nó quá.
Đừng vội. Nguyên Phàm nói. Chúng ta không đến để phá núi. Chúng ta đến để lấy đồ.
Hắn quan sát hệ thống phòng thủ của Thiên Kiếm Sơn. Hàng vạn thanh phi kiếm bay lượn xung quanh dãy núi tạo thành Vạn Kiếm Hộ Sơn Đại Trận. Bất cứ kẻ nào không có lệnh bài mà xâm nhập sẽ bị băm vằm thành muôn mảnh.
Trận pháp này mạnh đấy. Vân Phi Dương nhận xét, mồ hôi trán lấm tấm. Cho dù là Kim Đan hậu kỳ cũng khó lòng vượt qua.
Mạnh? Nguyên Phàm cười nhạt. Bất cứ trận pháp nào cũng có mắt trận. Và bất cứ mắt trận nào cũng cần năng lượng để duy trì.
Hắn mở con mắt thứ ba ra. Thế giới trước mắt hắn thay đổi. Những ngọn núi biến mất, thay vào đó là những dòng chảy năng lượng chằng chịt. Hắn nhìn thấy những điểm yếu, những khe hở nhỏ xíu trong dòng chảy hoàn hảo đó.
Theo ta.
Nguyên Phàm bước tới. Hắn không bay, mà đi bộ. Hắn bước vào phạm vi của đại trận.
Vù vù vù!
Hàng ngàn thanh kiếm khí lập tức quay mũi về phía hắn, rít lên những tiếng cảnh báo chết chóc.
Nguyên Phàm không dừng lại. Hắn giơ tay lên, ngón tay vẽ một vòng tròn trong không khí.
Hư Vô - Nghịch Chuyển.
Vòng tròn đó biến thành một cái lỗ đen nhỏ. Nó không hút kiếm khí vào, mà nó làm nhiễu loạn tần số dao động của kiếm khí.
Những thanh kiếm khí đang lao tới bỗng nhiên khựng lại, va vào nhau, nổ tung hoặc bay chệch hướng. Nguyên Phàm đi qua cơn mưa kiếm như đi dạo trong mưa phùn, không một giọt nước nào chạm vào người.
Sở Cuồng và Vân Phi Dương vội vàng bám sát phía sau, tim đập thình thịch.
Họ vượt qua lớp phòng thủ đầu tiên, tiến vào vùng ngoại vi của Thiên Kiếm Sơn.
Ở đây, các đệ tử Thiên Kiếm Sơn đang luyện kiếm. Tiếng hô vang trời, kiếm khí tung hoành.
Có kẻ xâm nhập!
Tiếng chuông báo động vang lên dồn dập. Hàng trăm đệ tử áo trắng lập tức ngừng tập luyện, bao vây lấy ba người.
Kẻ nào to gan dám xông vào Thiên Kiếm Sơn? Một vị chấp sự Trúc Cơ quát lớn.
Nguyên Phàm không trả lời. Hắn chỉ tay về phía đỉnh núi cao nhất.
Ta đến tìm một người. Hắn nói, giọng nói được khuếch đại bởi linh lực, vang vọng khắp dãy núi.
Tuyết Thanh Nguyệt. Ra đây gặp cố nhân.
Lời nói của hắn như một gáo nước lạnh tạt vào mặt toàn bộ Thiên Kiếm Sơn. Một kẻ xâm nhập, dám ngang nhiên gọi tên đệ tử chân truyền, thánh nữ tương lai của tông môn?
Muốn chết! Vị chấp sự giận tím mặt. Kết trận! Giết chúng!
Hàng trăm đệ tử đồng loạt xuất kiếm.
Nguyên Phàm lắc đầu.
Sở Cuồng. Chơi với họ một chút. Đừng giết hết. Ta cần người dẫn đường.
Rõ! Sở Cuồng cười gằn, rút thanh Hắc Huyết Kiếm ra. Hắn lao vào đám đông như một con sói đói.
Trận chiến nổ ra ngay tại sân luyện kiếm. Máu nhuộm đỏ nền tuyết trắng.
Nguyên Phàm đứng yên, quan sát. Hắn đang đợi. Hắn biết nàng ta sẽ ra. Hạt giống nghi ngờ mà hắn cấy vào đầu nàng ta vẫn đang hoạt động.
Và đúng như dự đoán.
Một luồng kiếm khí băng hàn từ trên đỉnh núi lao xuống, đóng băng cả không gian.
Dừng tay!
Một bóng trắng xuất hiện giữa không trung. Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng ta đã xuất quan. Khí tức của nàng ta mạnh hơn, lạnh lùng hơn, nhưng trong đôi mắt phượng kia, Nguyên Phàm nhìn thấy sự dao động kịch liệt.
Huyết Ma Tử... Nàng ta nhìn hắn, giọng nói run rẩy vì kìm nén cảm xúc. Ngươi... dám đến tận đây?
Ta đến để lấy thứ thuộc về ta. Nguyên Phàm mỉm cười. Và để xem... hạt giống của ta đã nảy mầm thế nào rồi.
Hắn nhìn thẳng vào mắt nàng ta. Thôn Phệ Chi Nhãn khẽ lóe sáng.
Tuyết Thanh Nguyệt rùng mình. Hình ảnh người cô Lý Thanh Diễm lại hiện lên trong đầu nàng, chồng chéo lên hình ảnh của tên ma đầu trước mặt. Sự thù hận, tình thân, sự nghi ngờ, nỗi sợ hãi... tất cả trộn lẫn vào nhau, khiến đạo tâm của nàng rung chuyển dữ dội.
Ngươi muốn gì? Nàng hỏi, tay nắm chặt kiếm đến mức trắng bệch.
Mảnh bản đồ. Nguyên Phàm nói thẳng. Bản đồ đến Ma Vực Trung Tâm. Đưa nó cho ta, ta sẽ đi. Nếu không...
Hắn nhìn quanh, nhìn những đệ tử Thiên Kiếm Sơn đang nằm la liệt dưới đất, nhìn ngọn núi hùng vĩ.
Ta sẽ biến nơi này thành một Táng Kiếm Cốc thứ hai.
Cuồng vọng!
Một tiếng quát già nua vang lên từ sâu trong lòng núi. Một luồng uy áp Kim Đan hậu kỳ, thậm chí tiệm cận Nguyên Anh, bùng nổ.
Là Chưởng môn Thiên Kiếm Sơn!
Một lão giả râu tóc bạc phơ, lưng đeo cổ kiếm, bước ra từ hư không. Lão nhìn Nguyên Phàm với ánh mắt như nhìn một con sâu bọ bẩn thỉu.
Một tên ma đầu Trúc Cơ, dám uy hiếp Thiên Kiếm Sơn ngàn năm danh tiếng? Hôm nay, lão phu sẽ đích thân tru diệt ngươi, tế cờ cho chính đạo!
Lão rút kiếm.
Thiên Kiếm Quyết - Trảm Thiên!
Một thanh kiếm ánh sáng khổng lồ, dài cả ngàn trượng, xuất hiện trên bầu trời, chém xuống đầu Nguyên Phàm.
Đòn tấn công này mạnh gấp mười lần đòn của Diệp Phong. Nó đủ sức chẻ đôi ngọn núi này.
Sở Cuồng và Vân Phi Dương ngã quỵ xuống đất vì áp lực. Tuyết Thanh Nguyệt cũng phải lùi lại.
Nhưng Nguyên Phàm không lùi. Hắn ngẩng đầu nhìn thanh kiếm khổng lồ đang giáng xuống.
Cuối cùng cũng có một món ra trò. Hắn lẩm bẩm.
Hắn dang rộng hai tay. Hư Vô Kiếm Thể kích hoạt tối đa. Bộ xương đen kịt trong người hắn phát ra tiếng kêu ong ong cộng hưởng.
Thôn Phệ Chi Nhãn - Hư Vô Giới... Mở!
Không gian phía sau lưng Nguyên Phàm nứt ra. Một cái khe nứt đen ngòm, sâu thẳm, dẫn thẳng đến vùng đất của sự hư vô tuyệt đối, hiện ra.
Hắn không đỡ đòn. Hắn dùng chính Hư Vô để nuốt chửng đòn tấn công.
Cái khe nứt mở rộng, như cái miệng của một con quái vật vũ trụ, đón lấy thanh kiếm ánh sáng.
Bùm!... Xèo...
Không có tiếng nổ long trời lở đất. Thanh kiếm ánh sáng khổng lồ bị cái khe nứt nuốt chửng, biến mất không tăm tích.
Lão chưởng môn chết lặng. Tuyết Thanh Nguyệt chết lặng. Toàn bộ Thiên Kiếm Sơn chết lặng.
Đòn tấn công mạnh nhất của Chưởng môn... bị ăn mất rồi?
Nguyên Phàm đứng lơ lửng trước khe nứt đen ngòm, mái tóc bạc bay ngược lên trời, đôi mắt đen tuyền nhìn xuống lão chưởng môn.
Ngươi già rồi. Kiếm của ngươi đã cùn.
Hắn giơ tay lên, chỉ vào lão chưởng môn.
Giờ đến lượt ta.
Từ trong khe nứt Hư Vô, một bàn tay khổng lồ, được tạo thành từ bóng tối và sự hủy diệt, từ từ vươn ra, chộp lấy lão chưởng môn.
Đó không phải là pháp thuật. Đó là sự hiện diện của Hư Vô.
Thiên Kiếm Sơn đối mặt với nguy cơ diệt vong.
Tuyết Thanh Nguyệt đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, của tình thân và thù hận. Nàng phải đưa ra lựa chọn.
Và Nguyên Phàm, kẻ đứng trên đỉnh cao của sự sợ hãi, đang mỉm cười chờ đợi.