Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 52: Tượng Đài Sụp Đổ, Lối Về Vực Thẳm
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 52 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bàn tay khổng lồ, tạo thành từ bóng tối và sự hủy diệt, vươn ra từ khe nứt Hư Vô, chậm rãi nhưng không gì cản nổi, bao trùm lấy thân ảnh nhỏ bé của Chưởng môn Thiên Kiếm Sơn. Không gian quanh lão già râu tóc bạc phơ đóng băng lại, những luồng kiếm khí hộ thể vốn sắc bén vô song giờ đây vỡ vụn như thủy tinh trước sức ép của bàn tay đó.
Đây là một cảnh tượng phi lý đến mức khiến hàng ngàn đệ tử Thiên Kiếm Sơn bên dưới nín thở. Trong tâm trí bọn họ, Chưởng môn là ngọn núi cao không thể vượt, biểu tượng sức mạnh vô địch bảo vệ tông môn suốt hàng trăm năm qua. Vậy mà giờ đây, ngọn núi ấy đang run rẩy, bị một thiếu niên Trúc Cơ kỳ dùng bàn tay quái dị bóp nghẹt như bắt một con gà con.
Lão Chưởng môn gầm lên, thanh cổ kiếm sau lưng lão rung bần bật, phát ra tiếng rồng ngâm bi thiết. Lão đang đốt cháy tinh huyết, cố gắng kích hoạt bí thuật tối thượng để thoát khỏi sự trói buộc. Một luồng ánh sáng trắng chói lòa bùng nổ từ cơ thể lão, cố gắng xé toạc màn đêm Hư Vô.
Nhưng vô ích.
Ánh sáng trắng vừa chạm vào bàn tay đen kịt kia liền bị nuốt chửng, không để lại chút tàn dư nào. Hư Vô không phải là bóng tối, nó là sự phủ định của mọi sự tồn tại. Ánh sáng, linh lực, quy tắc, tất cả đều trở về con số không trước nó.
Nguyên Phàm đứng lơ lửng trên không, mái tóc trắng bay phấp phới trong gió lốc, con mắt thứ ba trên trán mở to, xoay tròn điên cuồng, tham lam hấp thụ từng tia năng lượng mà lão Chưởng môn phát ra. Hắn không vội vàng bóp chết lão. Hắn đang thưởng thức, đang phân tích cấu trúc linh lực của một tu sĩ sắp đạt Nguyên Anh, tìm kiếm những điểm yếu, những quy luật vận hành của Thiên Đạo mà lão già này đã ngộ ra trong cả đời tu luyện.
Ngươi già rồi. Nguyên Phàm nhắc lại lời nói cũ, giọng lạnh lùng vang vọng khắp dãy núi. Kiếm của ngươi chứa đầy sợ hãi. Ngươi sợ chết, ngươi sợ mất đi vị thế, ngươi sợ tông môn sụp đổ. Một kiếm tu mà có quá nhiều nỗi sợ hãi thì kiếm không thể sắc bén được.
Hắn siết nhẹ tay.
Rắc rắc.
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên rõ mồn một. Lão Chưởng môn hộc máu tươi, sắc mặt vàng như nghệ. Lớp hộ thể cuối cùng của lão đã vỡ nát.
Dừng tay!
Một tiếng hét xé lòng vang lên. Tuyết Thanh Nguyệt lao tới, bất chấp áp lực kinh hoàng từ Hư Vô Kiếm Thể của Nguyên Phàm. Nàng không tấn công, vứt bỏ thanh kiếm của mình, quỳ xuống giữa hư không, dập đầu trước Nguyên Phàm.
Ta xin ngươi! Dừng tay! Ta sẽ đưa cho ngươi thứ ngươi muốn! Đừng giết sư phụ ta!
Nguyên Phàm dừng lại. Bàn tay Hư Vô khựng lại giữa không trung, cách đầu lão Chưởng môn chỉ một tấc. Hắn quay sang nhìn Tuyết Thanh Nguyệt, ánh mắt không chút cảm xúc, chỉ có sự soi mói lạnh lẽo.
Ngươi đang cầu xin ta? Nguyên Phàm hỏi. Kẻ mà ngươi thề sẽ giết? Kẻ đã nuốt chửng cô ruột của ngươi?
Tuyết Thanh Nguyệt ngẩng đầu lên, nước mắt lăn dài trên má, đôi mắt phượng đỏ hoe nhưng ánh lên vẻ quyết tuyệt đau đớn. Nàng nhìn thấy hình bóng Lý Thanh Diễm lờ mờ phía sau Nguyên Phàm, nhưng nàng cũng nhìn thấy hiện thực tàn khốc trước mắt. Nếu nàng không cúi đầu, Thiên Kiếm Sơn hôm nay sẽ bị xóa sổ.
Đúng. Ta cầu xin ngươi. Tuyết Thanh Nguyệt nói, từng chữ như đâm vào tim nàng. Hãy tha cho Thiên Kiếm Sơn. Mảnh bản đồ... ta sẽ lấy nó cho ngươi.
Nghiệt đồ! Đứng dậy! Lão Chưởng môn gào lên, dù đang bị thương nặng nhưng lòng tự tôn của một bậc tông sư không cho phép lão chấp nhận sự sỉ nhục này. Thiên Kiếm Sơn thà gãy chứ không cong! Chúng ta chiến đến người cuối cùng!
Câm miệng. Nguyên Phàm phất tay. Một luồng kình lực vô hình tát vào mặt lão Chưởng môn, khiến lão ngất lịm đi, rơi xuống đất như một con diều đứt dây. Các trưởng lão khác vội vàng lao ra đỡ lấy lão, ánh mắt nhìn Nguyên Phàm đầy oán độc nhưng không ai dám manh động.
Nguyên Phàm nhìn Tuyết Thanh Nguyệt.
Mang bản đồ ra đây.
Tuyết Thanh Nguyệt run rẩy lấy từ trong nhẫn trữ vật ra một mảnh da thú cũ nát, màu vàng ố, tỏa ra khí tức cổ xưa và hoang dại. Đó là một phần bản đồ dẫn đến Ma Vực Trung Tâm, thứ mà tổ sư Thiên Kiếm Sơn đã vô tình có được từ một di tích thượng cổ.
Nàng ném mảnh bản đồ về phía Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm đưa tay bắt lấy. Thôn Phệ Chi Nhãn quét qua một lượt, xác nhận tính chân thực của nó. Những đường vân trên bản đồ khớp với những gì hắn đã thấy trong ký ức Âm Sát Quỷ Mẫu, nhưng chi tiết hơn, mở ra con đường tắt an toàn hơn để xuyên qua vùng bão tố.
Tốt. Nguyên Phàm gật đầu, cất bản đồ đi.
Hắn nhìn xuống Thiên Kiếm Sơn. Hàng ngàn đệ tử đang nhìn hắn với ánh mắt sợ hãi và thù hận. Hắn biết, nếu hắn rời đi bây giờ, bọn họ sẽ coi đây là mối nhục ngàn năm, sẽ nuôi dưỡng thù hận để một ngày trả thù.
Và đó chính xác là điều hắn muốn.
Ta sẽ không giết hết các ngươi. Nguyên Phàm nói, giọng nói truyền khắp ngọn núi. Không phải vì ta nhân từ, mà vì các ngươi quá yếu. Giết các ngươi bây giờ chẳng mang lại lợi ích gì cho ta.
Hắn chỉ tay vào Tuyết Thanh Nguyệt.
Nuôi dưỡng thù hận đi. Rèn luyện kiếm của các ngươi. Hãy mạnh mẽ hơn, tàn nhẫn hơn. Ta sẽ đợi các ngươi ở Ma Vực Trung Tâm. Đến đó mà tìm ta, đòi lại danh dự. Nếu các ngươi dám.
Nói xong, hắn quay người.
Sở Cuồng, Vân Phi Dương. Đi thôi.
Sở Cuồng tra kiếm vào vỏ, nhìn lướt qua đám đệ tử Thiên Kiếm Sơn lần cuối với ánh mắt khinh bỉ, rồi đi theo Nguyên Phàm. Vân Phi Dương thì vội vã thu gom một số chiến lợi phẩm rơi vãi rồi cũng lật đật chạy theo.
Ba bóng người khuất dần sau những đám mây, để lại Thiên Kiếm Sơn trong sự im lặng tang tóc và nhục nhã. Tuyết Thanh Nguyệt vẫn quỳ đó, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay đến bật máu. Nàng thề với tâm ma của mình, nàng sẽ bước vào con đường Vô Tình Kiếm Đạo, nàng sẽ trở thành con quái vật mạnh hơn cả hắn để đòi lại món nợ ngày hôm nay.
...
Rời khỏi Thiên Kiếm Sơn, nhóm Nguyên Phàm không dừng lại. Bọn họ di chuyển liên tục về phía Tây Bắc, nơi được đánh dấu trên mảnh bản đồ vừa đoạt được. Đó là một vùng đất chết nằm sâu trong Bạo Phong Huyết Vực, được gọi là Hẻm Núi Vong Hồn.
Trên đường đi, Nguyên Phàm không nói một lời. Hắn đang bận rộn tính toán và sắp xếp lại kế hoạch. Mảnh bản đồ này chỉ ra một lối đi bí mật, một khe nứt không gian ổn định có thể dẫn thẳng vào tầng ngoài Ma Vực Trung Tâm mà không cần phải vượt qua cơn bão không gian cấp 12 có thể xé nát cả Nguyên Anh.
Nhưng để mở được khe nứt đó, cần một nguồn năng lượng khổng lồ.
Chúng ta cần thêm nhiên liệu. Nguyên Phàm đột ngột lên tiếng khi họ đang nghỉ chân bên một dòng suối đỏ ngầu.
Nhiên liệu gì thưa chủ nhân? Vân Phi Dương hỏi, tay đang nướng thịt một con yêu thú cấp hai.
Linh hồn. Rất nhiều linh hồn. Nguyên Phàm nhìn ngọn lửa trại đang bập bùng. Lối đi đó cần sự hiến tế để mở ra.
Sở Cuồng đang lau kiếm, nghe vậy thì ngẩng đầu lên. Vậy chúng ta đi tàn sát thêm vài tông môn nữa?
Không. Nguyên Phàm lắc đầu. Tông môn ở vùng biên giới này quá nghèo nàn, linh hồn tu sĩ quá yếu. Giết cả vạn tên Luyện Khí cũng không bằng một tên Kim Đan chất lượng.
Hắn lấy ra viên Hồn Châu mà Hắc Nha đã đưa cho hắn. Bên trong đó chứa hàng vạn linh hồn tạp nham. Hắn nhìn nó một lúc, rồi bóp nát viên châu.
Rắc!
Hàng vạn linh hồn được giải phóng, gào thét lao ra, định bỏ trốn.
Nhưng Nguyên Phàm đã mở miệng.
Thôn Phệ.
Một lực hút kinh hoàng từ miệng hắn phát ra, cuốn tất cả linh hồn vào trong bụng. Hắn nhai ngấu nghiến, không phải để lấy ký ức hay cảm ngộ, mà chỉ đơn thuần là lấy năng lượng thô.
Linh Tâm trong người hắn rùng mình. Nó cảm thấy sự tàn bạo của Nguyên Phàm ngày càng gia tăng. Hắn đang dần mất đi phần người, trở thành một cỗ máy ăn thịt thực sự.
Vẫn chưa đủ. Nguyên Phàm lẩm bẩm sau khi nuốt xong.
Hắn nhìn về phía xa, nơi có những cột khói đen bốc lên. Đó là dấu hiệu của sự sống, của các thành trì ma đạo khác.
Ta cần một bữa tiệc lớn hơn. Một cuộc chiến tranh.
Hắn quay sang Vân Phi Dương.
Ngươi có biết ở khu vực này, thế lực nào đang gây chiến với nhau không?
Vân Phi Dương suy nghĩ một chút rồi đáp. Bẩm chủ nhân, cách đây ba ngàn dặm về phía Tây, có hai đại thế lực đang tranh giành một mỏ Quỷ Thiết. Đó là Hắc Long Bang và Thiên Thi Giáo. Cả hai bên đều có Tông chủ là Kim Đan tầng ba. Cuộc chiến đã kéo dài ba tháng, chết chóc vô số.
Hắc Long Bang và Thiên Thi Giáo? Nguyên Phàm nhếch mép. Tốt. Chúng ta sẽ đến đó.
Làm gì ạ? Giúp phe nào?
Không giúp phe nào cả. Nguyên Phàm đứng dậy, phủi bụi trên áo. Chúng ta đến để... chấm dứt cuộc chiến, bằng cách giết sạch cả hai bên.
...
Ba ngày sau, tại chiến trường giữa Hắc Long Bang và Thiên Thi Giáo.
Đây là một bãi đất hoang tàn, mặt đất bị cày xới nát bươm, nhuộm đỏ bởi máu tươi và dịch xác chết. Tiếng gào thét, tiếng vũ khí va chạm, tiếng nổ của bùa chú vang lên không ngớt.
Hắc Long Bang, một đám ma tu chuyên luyện thể, da đen bóng như sắt, cầm vũ khí hạng nặng, đang lao vào chém giết điên cuồng.
Thiên Thi Giáo, một đám tà tu chuyên điều khiển xác chết, đứng ở phía sau, điều khiển hàng ngàn con cương thi, thi ma lao lên làm bia đỡ đạn và tấn công.
Hai vị Tông chủ đang giao chiến trên bầu trời. Một bên là Hắc Long Bang chủ, hóa thân thành một con rồng đen bán nhân bán thú, sức mạnh kinh người. Một bên là Thiên Thi Giáo chủ, ngồi trên vai một con Thi Vương khổng lồ cao mười trượng, tỏa ra thi khí ngập trời.
Cả hai đều đã bị thương, nhưng sự tham lam và thù hận khiến họ không thể dừng lại.
Đột nhiên, bầu trời tối sầm lại.
Không phải mây đen, mà là một áp lực vô hình, nặng nề như cả bầu trời sụp đổ xuống.
Tất cả mọi người, từ Tông chủ đến đệ tử thấp kém nhất, đều cảm thấy tim mình như bị ai đó bóp nghẹt. Chiến trường đang ồn ào bỗng chốc im bặt.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía một ngọn đồi gần đó.
Trên đỉnh đồi, ba bóng người đang đứng. Ở giữa là một thiếu niên tóc trắng, áo xám, đôi mắt đen tuyền nhìn xuống chiến trường như một vị vua nhìn xuống đàn kiến đang đánh nhau giành một mẩu bánh vụn.
Các ngươi ồn ào quá.
Giọng nói của thiếu niên vang lên, nhẹ nhàng nhưng rõ ràng bên tai từng người.
Làm phiền ta ăn cơm.
Hắc Long Bang chủ và Thiên Thi Giáo chủ dừng tay, nhìn nhau, rồi nhìn về phía thiếu niên lạ mặt. Bọn họ cảm nhận được sự nguy hiểm, nhưng lòng kiêu ngạo của Kim Đan kỳ khiến họ không chấp nhận bị một kẻ lạ mặt sỉ nhục.
Nhãi ranh ở đâu đến? Muốn chết sao? Hắc Long Bang chủ gầm lên.
Thiên Thi Giáo chủ thì âm trầm hơn, lão nheo mắt nhìn, rồi đột nhiên sắc mặt đại biến.
Tóc trắng... áo xám... mắt đen... Ngươi... ngươi là Huyết Ma Tử? Kẻ đã diệt Âm Sát Thành, đại náo Thiên Kiếm Sơn?
Cái tên Huyết Ma Tử như một lời nguyền, khiến cả chiến trường xôn xao. Danh tiếng hung thần của Nguyên Phàm đã lan xa hơn hắn tưởng.
Nguyên Phàm mỉm cười. Có người nhận ra ta sao? Vinh hạnh quá.
Vậy thì ta không cần giới thiệu nữa.
Hắn giơ tay lên.
Ta cần linh hồn của các ngươi. Tất cả các ngươi. Để mở một cánh cửa. Vì vậy... xin hãy chết đi.
Ngông cuồng! Hắc Long Bang chủ gầm lên. Hắn có mạnh đến đâu cũng chỉ là một người. Chúng ta có hàng vạn người! Giết hắn!
Thiên Thi Giáo chủ cũng gật đầu. Lão biết kẻ này cực kỳ nguy hiểm, nếu không hợp lực thì tất cả sẽ chết. Tạm thời đình chiến! Giết Huyết Ma Tử trước!
Hai đại thế lực, vừa phút trước còn là kẻ thù không đội trời chung, giờ đây lập tức quay mũi giáo, cùng lao về phía ngọn đồi.
Hàng vạn ma tu, cương thi, cùng hai Kim Đan tầng ba, tạo thành một cơn lũ sức mạnh khủng khiếp, muốn nhấn chìm ba kẻ nhỏ bé kia.
Sở Cuồng bước lên một bước, rút Hắc Huyết Kiếm ra, chiến ý bùng nổ.
Lui ra. Nguyên Phàm nói. Lần này... ta sẽ tự mình làm. Ta cần thử nghiệm chiêu thức mới.
Hắn bước ra khỏi ngọn đồi, đi bộ trên không trung, tiến về phía cơn lũ kẻ thù.
Hắn không dùng Hư Vô Kiếm Thể. Hắn không dùng Thôn Phệ Chi Nhãn.
Hắn đưa hai tay ra trước ngực, lòng bàn tay hướng vào nhau, tạo thành một khoảng không nhỏ.
Linh Tâm trong người hắn tỏa sáng rực rỡ. Hạt giống Tử Vong xoay tròn điên cuồng.
Hai luồng sức mạnh, Sinh và Tử, được hắn ép vào nhau trong khoảng không giữa hai lòng bàn tay.
Chúng bài xích nhau, nổ lách tách, tạo ra những tia sét màu xám vàng. Nhưng dưới ý chí sắt đá của Nguyên Phàm, chúng buộc phải dung hợp.
Hắn đang mô phỏng lại vụ nổ Big Bang, sự khởi đầu và kết thúc của vũ trụ, ở quy mô nhỏ.
Tử Sinh... Luân Hồi Bạo.
Hắn đẩy quả cầu năng lượng hỗn loạn đó xuống giữa chiến trường.
Quả cầu nhỏ xíu, chỉ bằng hạt đậu, rơi xuống.
Nó chạm đất.
Im lặng.
Một giây im lặng tuyệt đối.
Rồi...
BÙM!
Không có lửa. Không có khói.
Chỉ có một làn sóng xung kích màu xám vàng quét qua toàn bộ chiến trường.
Nơi làn sóng đi qua, thời gian dường như bị bóp méo.
Những ma tu trẻ tuổi bỗng nhiên già đi, tóc bạc trắng, da nhăn nheo, rồi biến thành bụi phấn. Đó là sức mạnh của Thời Gian.
Những con cương thi già cỗi bỗng nhiên mọc lại da thịt, trở thành người sống, rồi lại nổ tung vì không chịu nổi áp lực sinh mệnh quá lớn.
Đá biến thành cát. Cát biến thành đá.
Quy luật tự nhiên bị đảo lộn hoàn toàn trong phạm vi vụ nổ.
Hắc Long Bang chủ đang lao tới, bỗng thấy cơ thể mình tan rã, từng mảng vảy rồng rơi xuống, biến thành hư vô. Hắn gào thét, nhưng không phát ra tiếng.
Thiên Thi Giáo chủ thì thấy con Thi Vương của mình biến thành một cái cây khổng lồ, rễ cây cắm phập vào người lão, hút cạn máu lão để nở hoa.
Một cảnh tượng địa ngục trần gian, nhưng lại đẹp đẽ một cách quái dị.
Vụ nổ kéo dài mười hơi thở.
Khi bụi lắng xuống.
Không còn ai.
Không còn Hắc Long Bang. Không còn Thiên Thi Giáo. Không còn xác chết.
Chỉ còn lại một vùng đất trống trơn, bằng phẳng, đất đai màu mỡ một cách kỳ lạ, cỏ non bắt đầu mọc lên từ tro bụi.
Và lơ lửng giữa không trung là hàng vạn điểm sáng linh hồn tinh khiết, đã được thanh lọc qua vòng luân hồi nhân tạo đó.
Nguyên Phàm đứng đó, sắc mặt tái nhợt, khóe miệng rỉ máu. Chiêu thức này tiêu tốn quá nhiều tâm lực và sức mạnh của Linh Tâm. Hắn đã suýt mất kiểm soát.
Nhưng hiệu quả... thật tuyệt vời.
Thu.
Hắn mở Thôn Phệ Chi Nhãn, hút toàn bộ biển linh hồn đó vào.
Viên Kim Đan trong người hắn lại một lần nữa được lấp đầy, đạt đến trạng thái bão hòa cực điểm.
Đi thôi. Nguyên Phàm nói với hai thuộc hạ đang đứng chết lặng trên đồi. Đủ vé vào cửa rồi.
...
Hẻm Núi Vong Hồn.
Đây là một vết nứt khổng lồ nằm sâu trong lòng đất, nơi giao thoa giữa các dòng chảy không gian hỗn loạn. Gió ở đây không thổi, mà rít lên như tiếng ma khóc. Không gian thỉnh thoảng lại nứt ra, để lộ những khoảng đen hư vô đáng sợ.
Nguyên Phàm, Sở Cuồng và Vân Phi Dương đứng trước một vách đá dựng đứng, trơn tuột, đen như mực.
Theo bản đồ, đây là Cổng Không Gian dẫn đến Ma Vực Trung Tâm. Nhưng nó đã bị phong ấn từ thời thượng cổ.
Nguyên Phàm đặt tay lên vách đá. Hắn cảm nhận được trận pháp phong ấn. Nó cần một lượng năng lượng khổng lồ để kích hoạt.
Hắn hít sâu, vận chuyển toàn bộ năng lượng linh hồn mà hắn vừa thu hoạch được. Hắn truyền nó vào vách đá.
Oong!
Vách đá rung lên. Những đường vân màu máu hiện ra, chạy dọc khắp bề mặt đá, vẽ nên một cánh cửa khổng lồ hình đầu lâu.
Cái miệng của đầu lâu từ từ mở ra, để lộ một xoáy nước không gian màu đỏ sậm, xoay tròn chậm rãi.
Lối vào đã mở.
Nhưng ngay khi cánh cửa mở ra, một luồng khí tức kinh hoàng từ bên trong tràn ra. Khí tức đó mạnh gấp trăm lần so với Ma Vực ngoại vi. Nó chứa đựng quy tắc hoàn chỉnh hơn, áp lực lớn hơn.
Và quan trọng hơn, nó mang theo mùi vị của những kẻ mạnh.
Nguyên Phàm nhìn vào xoáy nước. Hắn biết, bước qua cánh cửa này, hắn sẽ không còn là kẻ vô địch nữa. Hắn sẽ trở lại làm một con cá nhỏ trong một đại dương lớn hơn, nơi có những con cá mập Nguyên Anh, thậm chí Hóa Thần đang bơi lội.
Nhưng đó mới là nơi hắn thuộc về.
Sở Cuồng, Vân Phi Dương. Nguyên Phàm quay lại. Qua bên đó, chúng ta có thể sẽ bị chia tách. Quy tắc không gian ở đó rất mạnh. Nếu lạc nhau, hãy tìm cách sống sót. Hãy nhớ kỹ ấn ký Huyết Linh Giáo. Ta sẽ tìm các ngươi.
Rõ, thưa chủ nhân! Cả hai đồng thanh đáp, ánh mắt kiên định.
Đi!
Nguyên Phàm dẫn đầu, bước vào xoáy nước đỏ sậm.
Cảm giác xé rách ập đến. Không gian vặn vẹo. Ý thức hắn mờ đi trong chốc lát.
Khi hắn mở mắt ra lần nữa.
Hắn đang rơi.
Rơi từ độ cao hàng vạn trượng xuống một vùng đất đỏ rực lửa.
Bầu trời ở đây có ba mặt trăng. Một màu đỏ, một màu tím, một màu đen.
Không khí nồng nặc linh khí, nhưng cũng chứa đầy ma tính điên cuồng.
Đây là Ma Vực Trung Tâm. Cửu Đại Ma Vực.
Và nơi hắn đang rơi xuống... là Hỏa Ngục Vực, lãnh địa của Viêm Ma Tôn.
Rầm!
Nguyên Phàm đập xuống đất, tạo thành một cái hố lớn.
Hắn lồm cồm bò dậy, phủi bụi. Hư Vô Kiếm Thể giúp hắn chịu đựng cú va chạm mà không hề hấn gì.
Hắn nhìn xung quanh. Hắn đang ở giữa một bãi chiến trường.
Hai đội quân ma tộc đang chém giết nhau. Một bên là Viêm Ma tộc, toàn thân bốc lửa. Một bên là Băng Ma tộc, da xanh như ngọc.
Sự xuất hiện từ trên trời rơi xuống của Nguyên Phàm khiến cả hai bên ngừng tay, ngơ ngác nhìn hắn.
Một tên Viêm Ma cầm búa lớn bước tới, gầm gừ: Nhóc con, ngươi là ai? Gián điệp của Băng Ma à?
Nguyên Phàm nhìn hắn. Hắn cảm nhận được tu vi của tên này. Trúc Cơ tầng chín. Chỉ là một tên lính quèn ở đây.
Hắn mỉm cười.
Ta là ai không quan trọng. Quan trọng là... ta đang đói.
Hắn lao tới.
Một cuộc săn mới... bắt đầu.