Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 53: Hỏa Ngục Vực: Bữa Tiệc Của Kẻ Xâm Nhập
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 53 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Một cú va chạm khủng khiếp đã tạo ra một hố sâu đường kính trăm trượng ngay giữa chiến trường đỏ rực. Bụi đất và nham thạch nóng chảy bắn tung tóe lên không trung, tạo thành một trận mưa chết chóc trút xuống đầu đám ma tộc đang ngơ ngác xung quanh.
Tên Viêm Ma cầm búa lớn, kẻ vừa buông lời thách thức, chưa kịp thu lại nụ cười khinh bỉ trên môi thì bầu trời trước mắt hắn đã tối sầm lại. Không phải vì mây đen, mà là một bàn tay gầy gò, tái nhợt đã xuất hiện ngay trước mặt hắn, che khuất cả ba vầng trăng quỷ dị trên cao.
Hắn là một ma binh Trúc Cơ Tầng Chín, với da thịt cứng như thép nguội, máu nóng như dung nham, và sức mạnh đủ để đập nát một tảng đá ngàn cân. Thế nhưng, khi bàn tay kia chạm vào mặt, hắn cảm thấy như mình vừa va phải một bức tường không gian bất khả xâm phạm.
Rắc.
Không hề có tiếng gào thét nào, bởi vì hộp sọ của tên Viêm Ma đã bị nghiền nát ngay tức khắc. Bàn tay của Nguyên Phàm không dừng lại. Những ngón tay hắn như những lưỡi dao hư vô cắm phập vào khối óc nóng rực, một lực hút kinh hoàng bùng nổ từ lòng bàn tay.
Xèo xèo.
Cơ thể to lớn, vạm vỡ của tên Viêm Ma bắt đầu co rút lại. Lửa trên người hắn tắt ngấm. Máu huyết, linh lực hỏa hệ, và cả chút linh hồn yếu ớt của hắn bị hút sạch sành sanh chỉ trong chớp mắt. Cái xác khô quắt đổ sụp xuống, vỡ vụn thành tro bụi đen sì, hòa vào lớp đất đỏ dưới chân.
Nguyên Phàm đứng đó, hít một hơi thật sâu. Không khí nơi đây nóng rực, khô khốc và chứa đầy lưu huỳnh độc hại, nhưng khi đi vào phổi hắn, nó lập tức bị Hư Vô Kiếm Thể lọc sạch, chỉ giữ lại những tinh hoa năng lượng hỗn loạn để nuôi dưỡng cơ thể.
“Vị hơi cay.” Nguyên Phàm lẩm bẩm, liếm môi. “Nhưng đậm đà hơn lũ tép riu bên ngoài nhiều.”
Sự tàn sát chớp nhoáng khiến cả chiến trường im bặt trong giây lát. Cả Viêm Ma tộc và Băng Ma tộc đều ngừng tay, nhìn chằm chằm vào kẻ ngoại lai vừa từ trên trời rơi xuống. Bọn chúng là những sinh vật hiếu chiến, sống và chết trong chém giết, nhưng cái cách mà đồng loại của chúng bị giết chết và bị ăn sạch sẽ khiến bản năng sinh tồn của chúng gào thét báo động.
“Giết hắn!” Một tên chỉ huy của Viêm Ma tộc, cưỡi trên một con Hỏa Tich Dịch khổng lồ, gầm lên. “Hắn là gián điệp của Băng Ma!”
“Không! Hắn là kẻ thù chung!” Tên chỉ huy của Băng Ma tộc, một kẻ có làn da trong suốt như băng, cầm thương dài, cũng hét lớn. “Hắn vừa ăn thịt một chiến binh vinh quang! Giết hắn!”
Hai phe phái vừa chém giết nhau sống chết, nay vì sự xuất hiện của một mối đe dọa lớn hơn mà tạm thời đình chiến, cùng quay mũi giáo về phía Nguyên Phàm.
Hàng trăm tên ma tộc, cả lửa và băng, gầm rú lao tới. Những quả cầu lửa, những mũi thương băng, những nhát búa tạ đồng loạt giáng xuống vị trí của Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm nhìn cơn bão tấn công đang ập tới. Trong mắt hắn không có sự sợ hãi, chỉ có sự hưng phấn của một thực khách nhìn thấy bàn tiệc thịnh soạn được dọn lên.
Hắn không rút kiếm, cũng không dùng pháp thuật phòng thủ.
Hắn chỉ đơn giản là dang rộng hai tay, như muốn ôm trọn cả thế giới vào lòng.
Thôn Phệ Chi Nhãn – Khai.
Con mắt thứ ba trên trán hắn mở bừng. Một luồng sáng xám tro quét ngang chiến trường.
Đồng thời, Hư Vô Kiếm Thể của hắn kích hoạt. Lỗ chân lông toàn thân hắn mở ra, biến thành hàng tỷ cái miệng nhỏ xíu vô hình.
Vực Thẳm... Giáng Lâm.
Oanh!
Một vụ nổ im lặng diễn ra.
Tất cả các đòn tấn công – lửa, băng, khí kình – khi chạm vào phạm vi ba trượng quanh người Nguyên Phàm đều biến mất. Chúng không bị chặn lại, không bị phản hồi, mà đơn giản là biến mất vào hư vô, như thể chưa từng tồn tại.
Đám ma tộc lao tới đầu tiên không kịp hãm đà, đâm sầm vào vùng không gian chết chóc đó.
A A A!
Tiếng kêu thảm thiết vang lên nhưng bị bóp nghẹt. Da thịt chúng tan chảy, xương cốt chúng hóa lỏng. Chúng bị phân giải thành những dòng năng lượng thuần túy, bị hút vào cơ thể Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm bước đi giữa chiến trường. Mỗi bước chân của hắn để lại một dấu ấn tử vong. Hắn không cần ra tay; chính sự tồn tại của hắn đã là một vũ khí hủy diệt. Hắn đi đến đâu, ma tộc ngã rạp xuống đến đó, biến thành những cái xác khô.
Viên Kim Đan trong cơ thể hắn xoay tròn điên cuồng, tiêu hóa nguồn năng lượng khổng lồ và hỗn tạp này. Hỏa khí của Viêm Ma, Hàn khí của Băng Ma, hai thứ đối nghịch nhau khi đi vào người hắn đều bị Hư Vô Kiếm Thể nghiền nát, hòa trộn, biến thành dưỡng chất cho xương cốt và Linh Tâm.
Tên chỉ huy Viêm Ma trên lưng thằn lằn kinh hãi tột độ. Hắn là một Kim Đan Tầng Hai, ở vùng biên giới này cũng được coi là một cao thủ, nhưng trước mặt tên thiếu niên kỳ lạ này, hắn cảm thấy mình nhỏ bé như một con kiến.
“Rút lui! Rút lui!” Hắn hét lên, quay đầu con thú cưỡi bỏ chạy.
Tên chỉ huy Băng Ma cũng không chậm trễ hơn, hóa thành một luồng sương lạnh định tẩu thoát.
“Muốn đi?” Nguyên Phàm ngẩng đầu lên, ánh mắt đen tuyền khóa chặt hai con mồi béo bở nhất. “Các ngươi là món chính.”
Hắn dậm chân.
Mặt đất đỏ rực dưới chân hắn nứt toác. Hai luồng Hư Vô Kiếm Khí màu xám tro bắn ra từ lòng đất, đuổi theo hai tên chỉ huy như hai con rắn săn mồi.
Vút! Vút!
Tốc độ của kiếm khí nhanh hơn cả ý niệm.
Tên chỉ huy Viêm Ma chỉ kịp cảm thấy lạnh sống lưng. Một giây sau, con Hỏa Tich Dịch dưới háng hắn bị chẻ làm đôi. Kiếm khí xuyên qua bụng con thú, đâm thẳng vào đan điền của hắn, phá nát viên Kim Đan lửa đỏ.
Tên chỉ huy Băng Ma cố gắng dùng bí thuật đóng băng không gian để cản lại, nhưng kiếm khí Hư Vô xuyên qua lớp băng như đi qua không khí, ghim hắn lên một vách đá nóng chảy.
Nguyên Phàm biến mất tại chỗ, xuất hiện bên cạnh tên chỉ huy Viêm Ma đang hấp hối. Hắn đặt tay lên đầu tên ma tộc.
Sưu Hồn.
Một luồng ký ức hỗn loạn, đầy bạo lực và máu lửa tràn vào não bộ Nguyên Phàm. Hắn nhăn mặt, lọc bỏ những thứ vô dụng, chỉ giữ lại những thông tin quan trọng về thế giới này.
Hỏa Ngục Vực. Lãnh địa của Viêm Ma Tôn – Hỏa Vân Tà Thần, tu vi Nguyên Anh sơ kỳ.
Nơi đây là biên giới phía Nam của Hỏa Ngục Vực, giáp ranh với Hàn Băng Vực. Hai tộc Viêm Ma và Băng Ma đã chiến tranh hàng ngàn năm để tranh giành một mỏ Linh Tinh nằm sâu dưới lòng đất.
Thành trì gần nhất là Xích Thạch Thành, cách đây ba vạn dặm. Đó là một trung tâm giao dịch lớn, nơi quy tụ đủ loại ma tộc, tu sĩ sa ngã và cả những kẻ buôn lậu từ các vực khác.
Quan trọng hơn, Nguyên Phàm tìm thấy một thông tin thú vị trong ký ức của tên chỉ huy.
Huyết Tế Đại Điển.
Sắp tới, Viêm Ma Tôn sẽ tổ chức một buổi đại lễ, hiến tế hàng triệu sinh linh để mở ra một cánh cổng dẫn đến Cổ Ma Giới, nhằm triệu hồi một món bảo vật thượng cổ.
“Cổ Ma Giới?” Nguyên Phàm lẩm bẩm. “Nghe có vẻ nhiều đồ ăn ngon.”
Hắn bóp nát đầu tên chỉ huy, hút cạn tàn hồn và tinh huyết. Sau đó hắn lướt đến chỗ tên chỉ huy Băng Ma, làm điều tương tự.
Hai viên Kim Đan, một Hỏa một Băng, bị hắn ném vào miệng, nhai rộp rộp như kẹo.
Sức mạnh của hắn lại tăng lên một chút. Nhưng quan trọng hơn, hắn đã có bản đồ và ngôn ngữ của nơi này.
Hắn nhìn quanh chiến trường. Không còn ai sống sót. Hàng trăm ma tộc đã biến thành bụi đất.
Nguyên Phàm phủi tay, chỉnh lại vạt áo xám đã rách bươm. Hắn cần một bộ quần áo mới và một thân phận mới để thâm nhập vào Xích Thạch Thành.
Hắn nhìn về hướng Bắc, nơi những cột khói đen bốc lên tận trời cao. Đó là hướng đi Xích Thạch Thành.
...
Xích Thạch Thành không giống bất cứ thành trì nào Nguyên Phàm từng thấy. Nó không được xây bằng gạch đá thông thường, mà được tạc trực tiếp vào một ngọn núi lửa khổng lồ đã tắt. Những tòa nhà, tháp canh, cung điện đều được đục đẽo từ đá obsidian đen bóng và đá đỏ nóng rực.
Dòng sông dung nham chảy quanh thành phố như một con hào tự nhiên, tỏa ra sức nóng khủng khiếp. Trên bầu trời, những con chim lửa khổng lồ bay lượn, làm nhiệm vụ tuần tra.
Cổng thành cao trăm trượng, được canh gác bởi hai con golem đá khổng lồ, mỗi con đều tỏa ra khí tức Kim Đan.
Nguyên Phàm bước đi trên con đường lát đá nóng rực dẫn vào thành. Hắn đã thay đổi ngoại hình. Mái tóc trắng được nhuộm đen bằng dịch của một loại cây ma giới, đôi mắt đen tuyền được che giấu bằng một thuật ảo ảnh đơn giản, khiến hắn trông giống như một ma tu trẻ tuổi, lạnh lùng, tu vi Trúc Cơ hậu kỳ.
Hắn mặc một bộ áo giáp da thú lấy từ một tên ma tu xui xẻo gặp trên đường, lưng đeo một thanh đao lớn.
“Phí vào thành: Mười viên Ma Tinh hạ phẩm.”
Tên lính gác cổng, một gã Viêm Ma có sừng gãy, chặn đường hắn, giọng ồm ồm ra lệnh.
Ma Tinh là đơn vị tiền tệ ở đây, là kết tinh của linh khí ma giới. Nguyên Phàm đã cướp được một ít trên đường đi. Hắn ném một túi nhỏ cho tên lính.
Tên lính kiểm tra, gật đầu hài lòng, rồi ném cho Nguyên Phàm một tấm thẻ bài bằng đá đỏ.
“Thẻ tạm trú. Có hiệu lực ba ngày. Không được gây rối trong khu vực trung tâm. Giết người phải ra đấu trường hoặc khu ổ chuột.”
Quy tắc đơn giản. Nguyên Phàm thích điều đó.
Hắn bước vào thành.
Không khí bên trong Xích Thạch Thành ồn ào, hỗn loạn và đầy mùi bạo lực. Các quầy hàng bày bán đủ thứ kinh dị: đầu lâu người, tim yêu thú còn đập, nô lệ đủ mọi chủng tộc bị xích cổ, và cả những loại độc dược, vũ khí tà ác.
Nguyên Phàm đi dạo qua các con phố, Thần Thức âm thầm quét qua mọi ngóc ngách. Hắn đang tìm kiếm hai thứ.
Thứ nhất, tin tức về Sở Cuồng và Vân Phi Dương. Hắn biết hai tên đó không chết dễ dàng như vậy, nhưng không gian bão tố có thể đã ném họ đến những nơi rất xa.
Thứ hai, tài nguyên để nâng cấp Hư Vô Kiếm Thể lên tầng thứ hai. Hắn cần những kim loại quý hiếm, những loại lửa dị biệt và những linh hồn mạnh mẽ.
Hắn dừng lại trước một tòa kiến trúc khổng lồ hình đấu trường La Mã, nơi phát ra những tiếng hò reo man dại và mùi máu tanh nồng nặc nhất thành phố.
Huyết Chiến Đài.
Nơi giải quyết ân oán, nơi kiếm tiền nhanh nhất, và cũng là nơi tìm kiếm những chiến binh mạnh mẽ nhất.
Nguyên Phàm bước vào.
Bên trong đấu trường, hai gã ma tu đang chém giết nhau điên cuồng. Một kẻ dùng song đao, một kẻ dùng xích sắt. Máu thịt bay tứ tung. Khán giả xung quanh, gồm đủ loại ma tộc, gào thét, đặt cược, ném tiền và cả đồ ăn xuống sàn đấu.
Nguyên Phàm tìm một chỗ trống ngồi xuống. Hắn không quan tâm đến trận đấu nhàm chán của hai tên Trúc Cơ. Hắn quan tâm đến những kẻ ngồi ở khu vực VIP trên cao.
Ở đó, có những luồng khí tức Kim Đan mạnh mẽ. Và đặc biệt, có một kẻ tỏa ra khí tức rất lạ.
Đó là một người đàn ông trung niên, mặc áo choàng đen, khuôn mặt che khuất trong bóng tối. Hắn ngồi im lặng, không hò reo, không phấn khích. Nhưng Nguyên Phàm cảm nhận được, trong cơ thể kẻ đó, có một thứ gì đó đang dao động, cộng hưởng nhẹ với Hư Vô Kiếm Thể của hắn.
Một mảnh vỡ? Hay một loại vật liệu tương thích?
Nguyên Phàm nheo mắt. Thôn Phệ Chi Nhãn dưới lớp ảo ảnh khẽ mở ra một khe nhỏ.
Hắn nhìn thấy trong lồng ngực người đàn ông kia, thay vì trái tim, là một khối kim loại màu tím sẫm, đang đập từng nhịp nặng nề, phát ra những tia sét màu đen nhỏ li ti.
Tử Lôi Hư Kim.
Nguyên Phàm nhận ra nó từ ký ức của Cổ Thời. Đó là một loại kim loại sinh ra trong những cơn bão không gian, hấp thụ sấm sét của hư vô. Nó là vật liệu tuyệt vời để rèn luyện gân mạch cho Hư Vô Kiếm Thể.
Con mồi đã xuất hiện.
Nhưng kẻ đó là ai? Khí tức của hắn là Kim Đan Tầng Sáu. Không dễ xơi.
Đúng lúc đó, trận đấu dưới đài kết thúc. Kẻ dùng xích sắt đã siết đứt cổ đối thủ.
“Người thắng cuộc! Thiết Tỏa Ma!” Tiếng người dẫn chương trình vang lên. “Còn ai dám thách đấu hắn không? Tiền thưởng là một ngàn Ma Tinh trung phẩm!”
Nguyên Phàm đứng dậy. Hắn không quan tâm tiền thưởng, mà muốn gây sự chú ý, muốn tiếp cận gã đàn ông áo đen kia.
“Ta thách đấu.”
Giọng nói bình thản của hắn vang lên, nhưng lại lấn át cả tiếng hò reo của đám đông.
Nguyên Phàm nhảy xuống đài, đáp nhẹ nhàng trước mặt tên Thiết Tỏa Ma đang hừng hực sát khí.
“Nhóc con? Mày muốn chết sớm à?” Tên ma tu cười gằn, vung sợi xích dính đầy máu.
Nguyên Phàm không nói gì, chỉ ngoắc ngón tay.
Tên ma tu gầm lên, quất sợi xích về phía Nguyên Phàm. Sợi xích như con rắn độc, nhắm thẳng vào cổ hắn.
Nguyên Phàm không né. Hắn đưa tay ra, bắt lấy đầu sợi xích.
Keng!
Sợi xích căng cứng. Tên ma tu giật mình, cố gắng kéo lại nhưng cảm giác như đang kéo một ngọn núi.
Nguyên Phàm nhìn hắn, mỉm cười.
“Lại đây.”
Hắn giật mạnh.
Cả người tên ma tu bay về phía Nguyên Phàm như một con diều đứt dây.
Nguyên Phàm tung một cú đấm. Đơn giản, trực diện.
Bộp!
Nắm đấm của hắn xuyên qua ngực tên ma tu, trồi ra sau lưng.
Khán đài im bặt.
Một chiêu. Giết chết quán quân vừa rồi.
Nguyên Phàm rút tay về, vẩy sạch máu. Hắn ngẩng đầu nhìn lên khu vực VIP, nhìn thẳng vào gã đàn ông áo đen.
Ánh mắt khiêu khích.
Gã đàn ông áo đen dường như cảm nhận được. Hắn quay đầu lại, đôi mắt dưới lớp mũ trùm lóe lên tia sáng tím.
“Thú vị.” Gã lẩm bẩm.
...
Sau trận đấu, Nguyên Phàm được mời vào khu vực hậu trường. Hắn nhận túi tiền thưởng, nhưng không rời đi. Hắn đứng dựa tường, chờ đợi.
Và gã đàn ông áo đen đã đến.
“Ngươi rất mạnh.” Gã nói, giọng nói khàn khàn như tiếng sấm rền từ xa. “Cơ thể ngươi... rất đặc biệt.”
“Ngươi cũng vậy.” Nguyên Phàm đáp lại. “Trái tim của ngươi... đập rất vui tai.”
Gã đàn ông khựng lại, sát khí bùng lên. “Ngươi nhìn thấu ta?”
“Ta có đôi mắt tốt.” Nguyên Phàm mỉm cười. “Ta muốn nó.”
“Muốn cái gì?”
“Trái tim của ngươi.”
Gã đàn ông bật cười, tiếng cười vang vọng cả hành lang đá. “Ngông cuồng! Ngươi biết ta là ai không? Ta là Lôi Chấn, Phó thành chủ của Xích Thạch Thành này! Muốn tim ta? Có bản lĩnh thì đến lấy!”
Lôi Chấn không nói nhiều, hắn ra tay ngay lập tức. Một tia sét tím đen phóng ra từ tay hắn, nhanh như chớp, nhắm thẳng vào mi tâm Nguyên Phàm.
Đây là Tử Tiêu Thần Lôi, một loại lôi pháp thượng thừa, chuyên phá hủy linh hồn và cơ thể.
Nguyên Phàm không né. Hắn mở miệng... và nuốt trọn tia sét.
Ực.
Hắn rùng mình một cái, cảm nhận dòng điện chạy qua cơ thể, kích thích từng tế bào.
“Hơi tê.” Hắn nhận xét. “Nhưng vị cũng được.”
Lôi Chấn kinh hoàng lùi lại. Hắn chưa từng thấy ai dám nuốt sấm sét của hắn.
“Ngươi... ngươi là quái vật gì?”
“Ta là bác sĩ phẫu thuật.” Nguyên Phàm lao tới. “Và ca mổ của ngươi bắt đầu ngay bây giờ.”
Trận chiến nổ ra trong hành lang hẹp. Lôi Chấn là một cao thủ Kim Đan Tầng Sáu, sức mạnh kinh người, mỗi đòn đánh đều mang theo sấm sét hủy diệt. Hắn đập nát những bức tường đá cứng như thép, biến hành lang thành một đống đổ nát.
Nhưng Nguyên Phàm còn đáng sợ hơn. Hắn không dùng pháp thuật hoa mỹ mà dùng cơ thể. Hư Vô Kiếm Thể cứng hơn cả kim loại của Lôi Chấn. Hắn chịu đòn, phản công, xé rách lớp phòng ngự của đối phương.
Và mỗi khi Lôi Chấn tung ra sấm sét, Nguyên Phàm lại hấp thụ một phần. Hắn càng đánh càng mạnh, càng đánh càng nhanh.
Cuối cùng, Nguyên Phàm bắt được sơ hở. Hắn dùng tay trái đỡ lấy cú đấm bọc sấm sét của Lôi Chấn, chấp nhận bị cháy sém da thịt. Tay phải hắn hóa thành thủ đao, đâm xuyên qua lồng ngực đối phương.
Phập!
Bàn tay hắn chạm vào khối kim loại lạnh lẽo đang đập thình thịch.
Tử Lôi Hư Kim.
Lôi Chấn gào lên đau đớn, cố gắng kích nổ trái tim để đồng quy vu tận.
“Muộn rồi.”
Nguyên Phàm kích hoạt Thôn Phệ. Hư Vô Chi Khí từ tay hắn bao bọc lấy khối kim loại, cắt đứt mọi liên kết của nó với cơ thể Lôi Chấn.
Hắn giật mạnh.
Khối kim loại màu tím sẫm, to bằng nắm tay, bị lôi ra ngoài, còn vương vãi những mạch máu và dây thần kinh.
Lôi Chấn ngã xuống, cái lỗ hổng trên ngực hắn không chảy máu, vì máu đã bị sức nóng và tử khí làm khô. Hắn chết không nhắm mắt.
Nguyên Phàm cầm khối Tử Lôi Hư Kim, cảm nhận sức mạnh cuồng bạo bên trong nó.
“Tuyệt vời.” Hắn thì thầm. “Với thứ này, ta có thể rèn lại hệ thống kinh mạch.”
Hắn cất chiến lợi phẩm đi, rồi nhanh chóng rời khỏi hiện trường trước khi đội vệ binh thành phố ập đến. Hắn đã gây ra một vụ chấn động lớn: Giết chết Phó thành chủ ngay trong địa bàn của hắn.
Xích Thạch Thành sẽ dậy sóng. Nhưng Nguyên Phàm không quan tâm. Hắn đã có thứ mình cần, và cần tìm một nơi yên tĩnh để dung hợp thứ này.
Hắn biến mất vào bóng đêm của khu ổ chuột, nơi luật pháp không tồn tại.
...
Trong khi đó, ở một nơi xa xôi khác của Ma Vực Trung Tâm.
Một vùng đất băng giá vĩnh cửu, nơi những ngọn núi băng cao chọc trời. Hàn Băng Vực.
Trong một hang động băng tuyết, một thanh niên đang ngồi thiền. Hắn cởi trần, để lộ cơ thể đầy sẹo. Trước mặt hắn cắm một thanh kiếm đen kịt, tỏa ra sát khí ngút trời.
Sở Cuồng mở mắt. Đôi mắt hắn không còn hoang dại như trước, mà trở nên lạnh lẽo và tĩnh lặng như mặt hồ đóng băng.
Hắn đã lạc đến đây sau khi đi qua cánh cổng không gian. Hắn đã phải chiến đấu với bão tuyết, với Băng Ma, và với cái đói lạnh để tồn tại.
Hắn nhìn thanh kiếm.
“Chủ nhân... ngài đang ở đâu?” Hắn lẩm bẩm. “Ta đã mạnh hơn. Ta đã sẵn sàng để nhuộm đỏ vùng tuyết trắng này.”
Hắn đứng dậy, rút kiếm ra. Một con Băng Hùng khổng lồ đang lao tới cửa hang, gầm rú.
Sở Cuồng vung kiếm.
Một đường kiếm khí màu đen cắt ngang màn tuyết trắng.
Đầu con gấu rơi xuống. Máu đỏ phun lên nền tuyết trắng xóa, tạo nên một bức tranh tương phản tàn khốc.
Sở Cuồng bước qua xác con gấu, đi về phía cơn bão tuyết đang gào thét ngoài kia. Hắn sẽ đi tìm chủ nhân và sẽ giết bất cứ kẻ nào cản đường.
...
Và ở một nơi khác, phồn hoa và trụy lạc hơn.
Hợp Hoan Vực.
Vân Phi Dương đang quỳ gối dâng rượu cho một nữ ma đầu xinh đẹp tuyệt trần, nhưng ánh mắt lẳng lơ đầy chết chóc. Hắn mặc y phục lụa là, trông như một nam sủng được cưng chiều.
Nhưng trong mắt hắn, ẩn sâu dưới vẻ khúm núm, là sự toan tính lạnh lùng. Hắn đang dùng những kỹ năng quản lý và nịnh hót học được để leo lên vị trí cao trong một tông môn tà ác ở đây. Hắn đang thu thập tài nguyên, xây dựng mạng lưới tin tức.
“Chủ nhân... xin hãy đợi nô tài.” Vân Phi Dương thầm nghĩ khi rót rượu. “Nô tài sẽ dâng lên ngài cả cái Hợp Hoan Vực này.”
Ba kẻ lạc lối, ba con đường khác nhau, nhưng cùng chung một mục đích.
Cơn bão của Huyết Linh Giáo đang âm thầm lan rộng khắp Ma Vực Trung Tâm, chờ ngày hội tụ để tạo nên một cơn sóng thần nhấn chìm tất cả.