Chương 54: Lôi Đình Hư Vô và Sự Sụp Đổ Của Xích Thạch Thành

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 54: Lôi Đình Hư Vô và Sự Sụp Đổ Của Xích Thạch Thành

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 54 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Khu ổ chuột dưới Xích Thạch Thành nằm sâu dưới lòng đất, nơi những dòng dung nham thải loại chảy qua, tạo thành hệ thống cống rãnh nóng bỏng và hôi thối. Đây là nơi trú ngụ của những kẻ bị ruồng bỏ, ma tu thất bại, nô lệ bỏ trốn và cả những quái vật biến dị sinh ra từ rác thải của thành phố phía trên.
Nguyên Phàm tìm thấy một hang động bỏ hoang, vốn là hang ổ của một bầy chuột lửa ăn xác thối. Hắn giết sạch bầy chuột, dùng xác chúng vẽ một trận pháp đơn giản để che giấu khí tức quanh cửa hang, rồi ngồi xuống giữa đống xương cốt nhầy nhụa.
Trên tay hắn là khối Tử Lôi Hư Kim. Nó không còn là một khối kim loại vô tri vô giác nữa. Dưới sự kích thích của Hư Vô Chi Khí, nó đập từng nhịp, phát ra tiếng thình thịch trầm đục như trái tim của một gã khổng lồ đang say ngủ. Những tia sét tím đen li ti liên tục phóng ra từ bề mặt sần sùi, xé rách không gian xung quanh thành những vết nứt nhỏ xíu.
Đây là bước tiếp theo của Hư Vô Kiếm Thể. Tầng thứ hai: Lôi Cốt Tinh Mạch.
Nguyên Phàm không chần chừ. Hắn dùng móng tay sắc nhọn của mình, rạch một đường dài từ cổ xuống bụng. Da thịt tách ra, không máu chảy, chỉ có ánh sáng xám tro lạnh lẽo tỏa ra từ bộ xương đen kịt bên trong. Hắn thò tay vào lồng ngực mình, bẻ gãy hai chiếc xương sườn, tạo ra một khoảng trống.
Cơn đau khủng khiếp ập đến, nhưng khuôn mặt Nguyên Phàm vẫn không biến sắc. Hắn đã quá quen với đau đớn. Đau đớn là bằng chứng cho thấy hắn vẫn còn tồn tại, vẫn chưa bị Hư Vô nuốt chửng hoàn toàn.
Hắn nhét khối Tử Lôi Hư Kim vào lồng ngực, đặt nó ngay cạnh trái tim thịt đang đập yếu ớt của cơ thể này.
Ầm!
Ngay khi khối kim loại chạm vào nội tạng, một luồng sấm sét hủy diệt bùng nổ. Dòng điện tím đen không đi theo đường kinh mạch thông thường, mà len lỏi vào từng thớ thịt, từng tế bào, điên cuồng phá hủy cấu trúc sinh học của Nguyên Phàm.
Cơ thể hắn co giật dữ dội. Làn da hắn cháy đen, bốc khói nghi ngút. Mắt, mũi, tai, miệng hắn trào ra thứ chất lỏng màu xám.
Linh Tâm! Hắn gầm lên trong thức hải.
Đốm sáng sinh mệnh màu xanh lục lập tức tỏa sáng rực rỡ, bơm một lượng sinh cơ khổng lồ vào chiến trường bên trong lồng ngực Nguyên Phàm. Nó bao bọc lấy trái tim thịt, bảo vệ nó khỏi bị sấm sét đánh tan, đồng thời liên tục tái tạo những phần cơ thể bị hủy diệt.
Hạt giống Tử Vong cũng tham gia. Nó xoay tròn, tạo ra lực hút, cưỡng ép dòng sấm sét hỗn loạn đi vào quỹ đạo, bắt nó phải dung hợp với bộ xương Hư Vô Hắc Thiết.
Đây là một quá trình rèn đúc tàn khốc. Xương cốt đen kịt của Nguyên Phàm bắt đầu hấp thụ sấm sét, chuyển dần từ màu đen sang tím sẫm. Những đường vân sét khắc sâu vào xương, biến hệ thống xương cốt của hắn thành một mạng lưới dẫn điện siêu cấp.
Không chỉ xương cốt, mà cả kinh mạch của hắn cũng bị phá hủy và tái tạo lại. Những kinh mạch yếu ớt của nhân loại biến mất, thay vào đó là những dòng chảy năng lượng được dệt nên từ sấm sét và hư vô.
Một ngày. Hai ngày. Ba ngày.
Nguyên Phàm nằm bất động trong hang động, cơ thể lúc thì rực sáng như một ngọn đuốc tím, lúc thì tối sầm như một hố đen. Hắn đang chết đi và sống lại hàng ngàn lần trong mỗi giây.
Đến ngày thứ tư, mọi thứ tĩnh lặng trở lại.
Nguyên Phàm mở mắt.
Trong con ngươi đen tuyền của hắn, giờ đây có thêm một vòng tròn sấm sét màu tím đang xoay chuyển. Hắn ngồi dậy, vết thương trên ngực đã khép miệng, chỉ để lại một vết sẹo hình tia chớp mờ nhạt.
Hắn giơ tay lên, búng nhẹ ngón tay.
Xoẹt.
Một tia sét tím đen bắn ra, không gây tiếng động lớn, nhưng khi chạm vào vách đá đối diện, tảng đá cứng như thép đó lập tức biến mất, để lại một lỗ tròn vo nhẵn thín, xung quanh mép lỗ không hề có vết cháy sém mà chỉ có sự trống rỗng.
Lôi đình của sự hủy diệt. Không phải thiêu đốt, mà là xóa sổ hoàn toàn.
Hư Vô Kiếm Thể tầng thứ hai. Hoàn thành.
Nguyên Phàm đứng dậy, xương cốt va chạm phát ra âm thanh leng keng như tiếng chuông gió trong bão. Khí tức của hắn đã thay đổi. Nó không còn âm trầm, tĩnh lặng như trước, mà trở nên cuồng bạo, dồn nén, giống như một cơn bão đang bị nhốt trong chai thủy tinh, sẵn sàng nổ tung bất cứ lúc nào.
Tu vi của hắn cũng theo đó mà tăng vọt. Hắn đã chạm tới ngưỡng cửa Trúc Cơ viên mãn, thậm chí thân thể hắn đã mạnh ngang ngửa Kim Đan hậu kỳ.
Đói.
Cảm giác quen thuộc lại đến. Việc dung hợp Tử Lôi Hư Kim đã tiêu hao gần hết năng lượng dự trữ của hắn. Hắn cần nạp năng lượng. Và Xích Thạch Thành phía trên chính là bàn tiệc đã được dọn sẵn.
Hắn bước ra khỏi hang động, đi về phía cầu thang dẫn lên mặt đất.
...
Trong phủ Thành chủ Xích Thạch Thành.
Không khí căng thẳng bao trùm đại điện. Xích Viêm Ma Quân, Thành chủ Xích Thạch Thành, một con Viêm Ma khổng lồ cao ba trượng, toàn thân được bao phủ bởi lớp giáp đá nóng chảy, đang ngồi trên ngai vàng làm bằng xương rồng. Đôi mắt lửa của hắn bùng lên sự giận dữ.
Chết rồi? Lôi Chấn chết rồi? Hắn gầm lên, giọng nói làm rung chuyển cả đại điện. Một Phó thành chủ Kim Đan tầng sáu bị giết ngay trong đấu trường, bị moi tim, mà không ai biết kẻ thủ ác là ai? Lũ các ngươi là đồ ăn hại!
Bên dưới, hàng chục ma tướng Kim Đan sơ kỳ quỳ rạp xuống, run rẩy sợ hãi.
Bẩm... bẩm Thành chủ. Một ma tướng lấy hết can đảm báo cáo. Theo lời kể của những kẻ có mặt, kẻ đó là một ma tu lạ mặt, dùng một chiêu đã giết chết Lôi Chấn đại nhân. Hắn... hắn dường như không sợ sấm sét.
Không sợ sấm sét? Xích Viêm Ma Quân nheo mắt. Lôi Chấn tu luyện Tử Tiêu Thần Lôi, đến cả ta cũng phải e dè ba phần. Kẻ nào có thể khắc chế hắn? Chẳng lẽ là người của Lôi Ma Vực đến gây sự?
Hắn đứng dậy, nhiệt lượng từ người hắn tỏa ra nung chảy cả sàn nhà.
Phong tỏa toàn bộ thành phố! Kích hoạt đại trận hộ thành! Không cho bất cứ kẻ nào ra vào! Lục soát từng ngóc ngách, bắt bằng được tên hung thủ đó về đây!
Nhưng thưa Thành chủ... ngày mai là Huyết Tế Đại Điển...
Càng tốt! Xích Viêm Ma Quân cười gằn. Ta đang thiếu một tế phẩm chất lượng cao để dâng lên Viêm Ma Tôn. Một kẻ giết được Lôi Chấn, linh hồn chắc chắn rất mạnh mẽ. Bắt hắn về, dùng hắn làm tế phẩm chính!
Tuân lệnh!
Đám ma tướng tản đi, mang theo mệnh lệnh sắt máu của Thành chủ. Xích Thạch Thành lập tức rơi vào tình trạng giới nghiêm. Hàng ngàn vệ binh ma tộc tràn ra đường phố, sục sạo khắp nơi.
...
Nguyên Phàm bước lên khỏi cống ngầm, đặt chân lên mặt đường lát đá của khu chợ đen.
Ngay lập tức, hắn cảm nhận được sự thay đổi trong không khí. Sát khí dày đặc bao trùm cả thành phố. Những luồng thần thức mạnh mẽ quét qua lại liên tục trên bầu trời.
Tìm ta sao? Nguyên Phàm mỉm cười.
Hắn không trốn. Hắn cũng không thay đổi diện mạo. Hắn vẫn mặc bộ áo giáp da thú cũ nát, đeo thanh đao trang trí sau lưng, đi lại nghênh ngang giữa đường phố.
Dừng lại!
Một đội tuần tra gồm mười ma tu Trúc Cơ phát hiện ra hắn. Bọn chúng nhìn thấy vẻ mặt bình thản đến lạ lùng của hắn, lập tức sinh nghi.
Xuất trình thẻ bài! Tên đội trưởng quát.
Nguyên Phàm nhìn hắn.
Thẻ bài? Ta không có. Nhưng ta có cái này.
Hắn giơ tay lên. Một tia sét tím đen bắn ra từ ngón tay.
Xoẹt.
Đầu của tên đội trưởng biến mất. Không máu, không xương, chỉ có một khoảng trống trơn trên cổ. Cái xác không đầu đứng sững một lúc rồi đổ gục xuống.
Đám lính còn lại chết lặng trong giây lát, rồi hét lên kinh hoàng.
Địch tấn công! Là hắn!
Tiếng còi báo động vang lên inh ỏi.
Nguyên Phàm không đợi bọn chúng tấn công. Hắn lướt đi. Thân pháp của hắn giờ đây còn nhanh hơn trước, mỗi bước chân đều để lại những vệt sét nhỏ trên mặt đất.
Hắn lao vào giữa đội tuần tra.
Hư Vô Lôi Quyền.
Hắn đấm trái, đấm phải. Mỗi cú đấm đều kèm theo tiếng sấm nổ và sự biến mất của một bộ phận cơ thể đối phương.
Tay chân, đầu, ngực... bất cứ chỗ nào nắm đấm của Nguyên Phàm chạm vào đều bị xóa sổ.
Chỉ trong mười nhịp thở, mười Trúc Cơ đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Nguyên Phàm đứng giữa những cái xác không toàn thây, hít sâu một hơi, hút lấy tàn hồn và sinh cơ còn sót lại của chúng.
Yếu quá. Hắn lắc đầu.
Hắn nhìn về phía trung tâm thành phố, nơi có phủ Thành chủ nguy nga tráng lệ. Ở đó có một luồng khí tức mạnh mẽ, nóng rực như mặt trời đang tỏa sáng. Kim Đan tầng chín đỉnh phong, nửa bước Nguyên Anh.
Đó mới là món chính.
Nguyên Phàm bắt đầu di chuyển về phía đó. Hắn không đi lén lút. Hắn đi thẳng theo trục đường chính.
Càng đi sâu vào thành, lính canh càng đông. Những đội quân tinh nhuệ, những ma tướng Kim Đan bắt đầu xuất hiện.
Giết hắn! Thưởng vạn Ma Tinh!
Hàng trăm pháp thuật, vũ khí bay về phía Nguyên Phàm. Lửa, băng, độc, ám khí... đủ mọi loại tấn công.
Nguyên Phàm không né. Hắn kích hoạt Lôi Cốt.
Ầm!
Một lớp giáp sấm sét màu tím đen bao phủ toàn thân hắn. Mọi đòn tấn công khi chạm vào lớp giáp này đều bị sấm sét đánh tan hoặc bị Hư Vô nuốt chửng.
Hắn như một vị thần chiến tranh bất bại, đi đến đâu hủy diệt đến đó.
Một ma tướng Kim Đan tầng hai cầm đại đao lao tới chém vào đầu hắn. Nguyên Phàm giơ tay bắt lấy lưỡi đao. Dòng điện tím truyền qua thanh đao, làm tê liệt ma tướng đó. Nguyên Phàm bẻ gãy thanh đao, cắm ngược vào tim hắn.
Một nữ ma tu Kim Đan tầng ba dùng mị thuật tấn công tinh thần hắn. Nguyên Phàm mở Thôn Phệ Chi Nhãn, nhìn thẳng vào mắt ả. Linh hồn ả bị hút ra khỏi cơ thể, gào thét thảm thiết rồi chui tọt vào con mắt thứ ba.
Xích Thạch Thành biến thành một lò sát sinh. Máu chảy thành sông, nhưng dòng sông máu đó lại chảy ngược về phía Nguyên Phàm, bị hắn hấp thụ sạch sẽ.
Hắn càng đánh càng mạnh. Viên Kim Đan trong người hắn, vốn đang ở trạng thái hư ảo, giờ đây bắt đầu đặc lại, hiện rõ hình hài.
...
Tại phủ Thành chủ.
Xích Viêm Ma Quân đập nát tay vịn ngai vàng khi nhìn thấy cảnh tượng qua gương thủy tinh quan sát. Một tên nhãi ranh đang tàn sát quân đội của hắn như cắt cỏ.
Hắn là ai? Tại sao hắn mạnh như vậy? Hắn chỉ có khí tức Trúc Cơ! Xích Viêm Ma Quân gầm lên.
Không ai dám trả lời.
Xích Viêm Ma Quân đứng dậy. Hắn biết, nếu không ra tay, thành phố này sẽ bị hủy diệt.
Chuẩn bị Huyết Tế Trận! Hắn ra lệnh cho đại tế tư đứng bên cạnh. Dùng toàn bộ linh hồn của dân chúng trong thành để kích hoạt trận pháp, gia trì cho ta! Ta sẽ đích thân nghiền nát con bọ chét này!
Đại tế tư run rẩy tuân lệnh.
Xích Viêm Ma Quân bước ra khỏi đại điện, bay lên không trung. Hắn hóa thân thành một quả cầu lửa khổng lồ, lao về phía chiến trường.
...
Nguyên Phàm đang bóp nát đầu một ma tướng Kim Đan tầng bốn thì cảm thấy nhiệt độ không khí tăng vọt.
Hắn ngẩng đầu lên. Một mặt trời nhỏ đang rơi xuống đầu hắn.
Cuối cùng cũng chịu ra mặt. Nguyên Phàm mỉm cười, ném cái xác trên tay đi.
Hắn không né tránh. Hắn dậm chân, phóng người lên không trung, lao thẳng vào quả cầu lửa.
Rầm!
Hai luồng sức mạnh va chạm giữa không trung tạo ra một vụ nổ kinh hoàng, san phẳng hàng trăm tòa nhà bên dưới.
Nguyên Phàm bị đẩy lùi lại vài trượng, áo giáp da thú trên người cháy rụi, để lộ cơ thể với những đường vân sấm sét tím đen đang chạy dọc dưới da.
Xích Viêm Ma Quân hiện nguyên hình, lơ lửng đối diện hắn. Hắn to lớn, uy nghiêm, toàn thân bốc lửa dung nham.
Ngươi là kẻ nào? Tại sao dám phá hoại Xích Thạch Thành của ta? Xích Viêm Ma Quân quát hỏi.
Ta là Nguyên Phàm. Nguyên Phàm đáp, giọng bình thản. Ta đến để ăn tối. Và ngươi là món chính.
Ăn ta? Xích Viêm Ma Quân cười lớn, tiếng cười rung chuyển trời đất. Ngông cuồng! Ta là Xích Viêm Ma Quân, kẻ thống trị nơi này! Ta sẽ thiêu ngươi thành tro bụi!
Hắn giơ hai tay lên.
Dưới mặt đất, Huyết Tế Trận kích hoạt. Hàng ngàn người dân vô tội trong thành bị trận pháp hút lấy sinh hồn. Những luồng ánh sáng đỏ bay lên, tụ tập vào cơ thể Xích Viêm Ma Quân, khiến khí thế của hắn tăng vọt, chạm tới ngưỡng Nguyên Anh sơ kỳ.
Đại Viêm Giới - Phần Thiên Chử Hải!
Xích Viêm Ma Quân tung ra chiêu mạnh nhất. Một biển lửa dung nham từ trên trời đổ xuống, bao trùm toàn bộ không gian, không cho Nguyên Phàm đường thoát.
Nguyên Phàm nhìn biển lửa đang ập tới. Hắn cảm nhận được sức mạnh của nó. Nếu là trước đây, hắn sẽ phải dùng mưu mẹo. Nhưng bây giờ...
Hắn có Lôi Cốt. Hắn có Hư Vô.
Hư Vô Kiếm Thể - Lôi Đình Vạn!
Nguyên Phàm không dùng kiếm. Hắn biến chính mình thành một tia sét.
Cơ thể hắn tan ra, hóa thành một luồng điện quang màu tím đen khổng lồ, to bằng cả một con rồng.
Con rồng sét lao vào biển lửa.
Xoẹt xoẹt xoẹt!
Lửa gặp sét. Hai thứ năng lượng hủy diệt nhất thế gian cắn xé nhau.
Biển lửa cố gắng thiêu đốt tia sét, nhưng tia sét lại xé rách biển lửa, tạo ra những lỗ hổng hư vô.
Nguyên Phàm trong hình dạng tia sét xuyên qua tầng tầng lớp lớp bảo vệ của Xích Viêm Ma Quân. Hắn không nhắm vào đầu, không nhắm vào tim.
Hắn nhắm vào đan điền.
Xích Viêm Ma Quân kinh hãi nhận ra lớp giáp dung nham của mình không thể chặn được thứ sấm sét quái dị này. Nó xuyên qua mọi vật chất.
Không!
Hắn gào lên, cố gắng tự bạo Kim Đan để đồng quy vu tận.
Nhưng Nguyên Phàm nhanh hơn.
Tia sét tím đen xuyên thủng bụng Xích Viêm Ma Quân.
Nguyên Phàm hiện hình trở lại ngay sau lưng hắn. Trên tay hắn là một viên Kim Đan đỏ rực, to bằng quả trứng ngỗng, đang tỏa ra sức nóng kinh người.
Xích Viêm Ma Quân cúi xuống nhìn cái lỗ thủng trên bụng mình. Lửa trên người hắn tắt ngấm. Hắn không thể tin được mình lại thua nhanh như vậy.
Ngươi... là... quái vật... Hắn thốt lên lời cuối cùng rồi rơi xuống đất, vỡ tan thành từng mảnh đá nguội lạnh.
Nguyên Phàm lơ lửng trên không, nhìn viên Kim Đan trong tay.
Kim Đan tầng chín đỉnh phong. Đã được gia trì bởi Huyết Tế.
Tuyệt vời.
Hắn mở miệng, nuốt chửng viên Kim Đan.
Ầm!
Một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ trong cơ thể hắn. Hư Vô Kiếm Thể reo lên, tham lam hấp thụ. Bộ xương tím đen của hắn trở nên đậm màu hơn, cứng cáp hơn.
Hắn không đột phá lên Kim Đan ngay lập tức. Hắn nén nó lại. Hắn muốn nền tảng vững chắc hơn nữa.
Hắn nhìn xuống thành phố hoang tàn bên dưới. Đám lính còn sống sót đã quỳ rạp xuống, run rẩy sợ hãi.
Từ nay, Xích Thạch Thành đổi chủ. Nguyên Phàm tuyên bố, giọng nói vang vọng khắp thành. Ta là Huyết Ma Tử. Và đây là lãnh địa của ta.
Hắn bay về phía phủ Thành chủ, ngồi lên chiếc ngai vàng xương rồng.
Hắn nhắm mắt lại, kết nối Thần Thức với hai ấn ký nô lệ ở xa xôi.
Vân Phi Dương. Sở Cuồng.
Hai giọng nói vang lên trong đầu hắn ngay lập tức.
Chủ nhân!
Ta đã chiếm được một căn cứ. Đến Xích Thạch Thành. Ngay lập tức.
...
Tại Hợp Hoan Vực.
Vân Phi Dương đang nằm trong vòng tay của Huyết Mị Nương, một nữ ma đầu Kim Đan tầng bốn xinh đẹp nhưng độc ác. Hắn đang dùng thân phận nam sủng để lấy lòng ả.
Nghe thấy giọng nói của Nguyên Phàm, Vân Phi Dương giật mình, suýt nữa làm đổ ly rượu độc trên tay.
Chủ nhân gọi! Hắn mừng rỡ. Cuối cùng cũng không phải đóng vai trai bao nữa rồi.
Hắn nhìn Huyết Mị Nương đang say ngủ.
Xin lỗi nhé, phu nhân. Ta phải đi rồi. Nhưng trước khi đi... ta xin mượn cái đầu của nàng làm quà ra mắt chủ nhân.
Hắn rút ra một con dao găm tẩm độc...
...
Tại Hàn Băng Vực.
Sở Cuồng đang đứng trên đỉnh núi băng, xung quanh là xác của hàng trăm con Băng Lang. Hắn mình trần, máu nóng bốc hơi trong không khí lạnh giá. Thanh ma kiếm trong tay hắn đen kịt như mực, tỏa ra sát khí khiến tuyết cũng không dám rơi xuống.
Hắn đã đạt tới giới hạn của sự chịu đựng ở đây. Hắn cần một đối thủ mạnh hơn, một môi trường khắc nghiệt hơn.
Xích Thạch Thành... Hỏa Ngục Vực... Sở Cuồng lẩm bẩm, ánh mắt rực lửa chiến ý. Lửa và Băng. Thật hoàn hảo để tôi luyện kiếm.
Hắn tra kiếm vào vỏ, nhảy xuống núi, bắt đầu hành trình xuyên qua bão tuyết để đến điểm hẹn.
...
Huyết Linh Giáo đang hội tụ.
Nguyên Phàm ngồi trên ngai vàng, nhìn ra cửa sổ. Bầu trời Hỏa Ngục Vực đỏ rực như máu.
Hắn biết, việc giết chết Xích Viêm Ma Quân chắc chắn sẽ kinh động đến Viêm Ma Tôn, một vị Nguyên Anh Kỳ.
Nhưng hắn không sợ. Hắn đang mong chờ.
Bởi vì hắn biết, chỉ có ăn thịt rồng mới có thể hóa rồng.
Viêm Ma Tôn... hãy đợi đấy. Ta sẽ biến ngươi thành bậc thang để ta bước lên Nguyên Anh.
Và Thiên Môn... các ngươi cũng đừng vội mừng. Trò chơi trốn tìm kết thúc rồi. Giờ là lúc đi săn.