Chương 55: Lời Tuyên Chiến Của Kẻ Điên

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 55: Lời Tuyên Chiến Của Kẻ Điên

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 55 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Xích Thạch Thành, một thời là trung tâm giao dịch sầm uất và hỗn loạn bậc nhất biên giới Hỏa Ngục Vực, giờ đây chìm trong một bầu không khí tĩnh lặng đến rợn người. Những dòng sông dung nham bao quanh thành phố vẫn chảy, tỏa ra sức nóng hầm hập, nhưng dường như cái nóng đó không thể xua tan đi sự lạnh lẽo vô hình đang len lỏi trong từng ngõ ngách, từng viên gạch của tòa thành này.
Trên ngai vàng làm bằng xương rồng tại đại điện phủ Thành chủ, Nguyên Phàm ngồi bất động. Hắn đang nhắm mắt, nhưng Thôn Phệ Chi Nhãn trên trán vẫn khép hờ, tỏa ra một luồng ánh sáng xám tro mờ ảo, quét qua toàn bộ cấu trúc của thành phố.
Hắn đang không nghỉ ngơi. Hắn đang tiêu hóa.
Viên Kim Đan Tầng Chín của Xích Viêm Ma Quân không phải là một món ăn dễ nuốt. Nó chứa đựng oán niệm sâu sắc của một kẻ thống trị, cùng với hỏa độc tích tụ ngàn năm từ địa mạch núi lửa. Nếu là tu sĩ bình thường, nuốt chửng thứ này chẳng khác nào uống thuốc độc tự sát. Nhưng đối với Nguyên Phàm, đó chỉ là một chút gia vị cay nồng cho bữa tiệc.
Trong cơ thể hắn, Hư Vô Kiếm Thể đang hoạt động như một cỗ máy nghiền khổng lồ. Bộ xương Lôi Cốt Tinh Mạch màu tím đen phát ra những tiếng nổ lách tách nhỏ, dẫn dắt dòng năng lượng cuồng bạo chảy khắp cơ thể, tôi luyện từng thớ thịt, từng tế bào. Hắn đang ép năng lượng của viên Kim Đan đó hòa nhập vào xương tủy, biến hỏa độc thành nhiên liệu cho ngọn lửa sinh mệnh của Linh Tâm, và biến oán niệm thành dưỡng chất cho hạt giống Tử Vong.
Chủ nhân.
Một giọng nói mềm mại, pha chút lả lơi nhưng ẩn chứa sự kính sợ vang lên từ phía cửa đại điện.
Nguyên Phàm từ từ mở mắt. Đôi mắt đen tuyền không tròng trắng nhìn về phía người vừa bước vào.
Đó là một nam tử mặc y phục màu hồng phấn, dung mạo tuấn mỹ đến mức tà dị, trên môi luôn nở một nụ cười quyến rũ chết người. Trên tay hắn xách một cái hộp gỗ mun, máu tươi vẫn còn rỉ ra từ khe hở của nắp hộp.
Vân Phi Dương.
Hắn đã trở về từ Hợp Hoan Vực. Và hắn đã thay đổi. Không còn là tên thiếu chủ Vân Tiêu Tông nhát gan, luồn cúi ngày nào. Khí chất của hắn bây giờ giống như một con rắn độc khoác lên mình bộ da sặc sỡ, nguy hiểm và khó lường.
Về rồi sao? Nguyên Phàm hỏi, giọng nói bình thản nhưng vang vọng khắp đại điện trống trải.
Nô tài tham kiến chủ nhân. Vân Phi Dương quỳ xuống, động tác uyển chuyển và cung kính. Hắn đặt cái hộp gỗ trước mặt, mở nắp ra.
Bên trong là một cái đầu lâu xinh đẹp, đôi mắt vẫn mở trừng trừng, chứa đầy sự kinh hoàng và không cam lòng. Đó là đầu của Huyết Mị Nương, một ma đầu Kim Đan Tầng Bốn nổi tiếng tàn độc ở Hợp Hoan Vực.
Đây là quà ra mắt của nô tài. Vân Phi Dương nói, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn. Ả đàn bà này tưởng rằng đã mê hoặc được nô tài, định dùng nô tài làm lò đỉnh tu luyện. Nhưng ả không biết rằng, độc dược của Vân Tiêu Tông kết hợp với Mị Thuật mà chủ nhân ban cho, còn đáng sợ hơn cả cái chết.
Nguyên Phàm nhìn cái đầu lâu, khẽ gật đầu. Hắn vẫy tay, một luồng lực hút từ lòng bàn tay phóng ra, hút cạn tàn hồn còn sót lại trong cái đầu.
Khá lắm. Ngươi đã học được cách dùng nanh vuốt của mình. Nguyên Phàm nhận xét. Nhưng quan trọng hơn, ngươi mang về được bao nhiêu?
Vân Phi Dương mỉm cười đắc ý, tháo xuống năm cái túi trữ vật cao cấp từ thắt lưng.
Toàn bộ tài sản của Huyết Mị Nương và ba cái kho tàng bí mật của Hợp Hoan Tông chi nhánh phía Bắc. Tổng cộng ba triệu Ma Tinh trung phẩm, hàng ngàn đan dược, và... một bản đồ chi tiết về các huyệt mạch linh khí của Hỏa Ngục Vực.
Tốt. Nguyên Phàm phất tay thu lấy tất cả. Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi. Chuẩn bị tinh thần, sắp tới chúng ta sẽ có khách lớn.
Vân Phi Dương cúi đầu lui ra, nhưng hắn chưa kịp bước qua cửa thì một luồng khí lạnh thấu xương đột ngột ập vào, khiến nhiệt độ trong đại điện đang nóng hầm hập bỗng chốc tụt xuống dưới độ âm.
Cánh cửa lớn bằng đá đỏ bị một lực mạnh đá văng ra, vỡ vụn thành từng mảnh.
Một bóng người bước vào. Hắn cởi trần, để lộ cơ thể chằng chịt sẹo, cơ bắp cuồn cuộn như thép nguội. Trên vai hắn vác một thanh kiếm đen kịt khổng lồ, to bản như cánh cửa, lưỡi kiếm tỏa ra hàn khí màu xanh lam nhạt.
Mỗi bước chân của hắn đi qua, mặt sàn dung nham nóng chảy lập tức đông cứng lại thành băng đá.
Sở Cuồng.
Hắn cũng đã về. Và hắn mang theo cái lạnh của Hàn Băng Vực đến vùng đất của lửa.
Chủ nhân. Sở Cuồng cắm phập thanh kiếm xuống sàn, quỳ một gối. Ta đã về. Kiếm của ta... đã uống no máu của Băng Ma.
Nguyên Phàm nhìn Sở Cuồng. Hắn thấy được sự tiến bộ vượt bậc của tên đệ tử này. Thanh Hắc Huyết Kiếm giờ đây đã biến đổi hoàn toàn. Nó đã hấp thụ tinh hoa của băng tuyết và sát khí của hàng vạn trận chiến, trở thành một thanh Ma Kiếm mang thuộc tính Băng - Sát.
Rất tốt. Nguyên Phàm hài lòng. Lửa và Băng. Độc và Kiếm. Các ngươi là tả hữu hộ pháp hoàn hảo của ta.
Hắn đứng dậy khỏi ngai vàng, bước xuống bục cao.
Hai ngươi về đúng lúc lắm. Bữa tiệc sắp bắt đầu rồi.
Bữa tiệc? Sở Cuồng ngẩng đầu lên, đôi mắt rực lửa chiến ý. Kẻ nào?
Viêm Ma Tôn. Nguyên Phàm nói ra cái tên mà bất cứ kẻ nào ở Hỏa Ngục Vực nghe thấy cũng phải run rẩy.
Vân Phi Dương vừa mới lui ra đến cửa, nghe thấy cái tên này thì chân tay bủn rủn, suýt nữa ngã khuỵu.
Viêm... Viêm Ma Tôn? Hỏa Vân Tà Thần? Nguyên Anh Kỳ? Chủ nhân... ngài định...
Ta đã giết con chó giữ nhà của hắn. Hắn chắc chắn sẽ không bỏ qua. Nguyên Phàm điềm nhiên nói. Thay vì đợi hắn đến gõ cửa, ta thích mở cửa mời hắn vào hơn.
Hỏa Ma Cung, nằm trên miệng núi lửa lớn nhất của Hỏa Ngục Vực.
Nơi đây là thánh địa của Viêm Ma tộc, cũng là nơi ở của Hỏa Vân Tà Thần - Viêm Ma Tôn.
Trong một hồ dung nham khổng lồ sục sôi, một người khổng lồ cao mười trượng đang ngâm mình. Làn da hắn đỏ rực như sắt nung, mái tóc là những ngọn lửa đang cháy, đôi mắt hắn như hai mặt trời thu nhỏ.
Hắn là Viêm Ma Tôn, chúa tể của vùng đất này.
Xích Viêm chết rồi?
Giọng nói của hắn vang lên, trầm đục và uy nghiêm như tiếng núi lửa phun trào.
Trên bờ hồ, một tên ma tướng Kim Đan hậu kỳ quỳ rạp xuống, run rẩy báo cáo.
Bẩm... bẩm Ma Tôn. Hồn bài của Xích Viêm đại nhân đã vỡ nát vào hôm qua. Tin tức từ Xích Thạch Thành báo về... thành phố đã bị một kẻ lạ mặt chiếm đóng. Kẻ đó tự xưng là Huyết Ma Tử. Hắn... hắn đã giết Xích Viêm đại nhân và ăn thịt ngài ấy.
Ăn thịt?
Viêm Ma Tôn nhíu mày. Dung nham xung quanh hắn sôi lên sùng sục.
Một tên nhãi ranh từ đâu đến, dám ăn thịt thuộc hạ của ta? Lại còn dám chiếm thành của ta?
Hắn đứng dậy khỏi hồ dung nham. Dung nham chảy dọc theo cơ thể hắn như nước, tạo thành một bộ giáp lửa uy nghi.
Hỏa Nộ!
Có thuộc hạ! Tên ma tướng quỳ trên bờ vội vàng đáp. Hắn là Hỏa Nộ Tướng Quân, cánh tay phải đắc lực nhất của Viêm Ma Tôn, tu vi Giả Anh.
Dẫn Hỏa Ngục Quân đi. San phẳng Xích Thạch Thành. Mang cái đầu của tên Huyết Ma Tử đó về đây cho ta. Ta muốn dùng sọ hắn làm ly uống rượu.
Tuân lệnh Ma Tôn! Hỏa Nộ Tướng Quân nhận lệnh, ánh mắt lóe lên sự tàn bạo. Hắn đã lâu không được ra tay tàn sát. Lần này, hắn sẽ biến Xích Thạch Thành thành bình địa.
Hai ngày sau.
Bầu trời phía Bắc của Xích Thạch Thành chuyển sang màu đỏ rực. Những đám mây lửa cuồn cuộn kéo đến, che khuất cả ba vầng trăng. Tiếng trống trận ầm ầm vang lên, làm rung chuyển mặt đất.
Hỏa Ngục Quân đã đến.
Đó là một đội quân gồm mười vạn ma binh tinh nhuệ, cưỡi trên những con thú lửa hung tợn. Dẫn đầu là Hỏa Nộ Tướng Quân, cưỡi trên một con Hỏa Long dài trăm trượng, tay cầm một thanh đại đao rực lửa.
Khí thế của quân đoàn này đủ để đè bẹp bất cứ thành trì nào ở biên giới.
Trên tường thành Xích Thạch Thành, Nguyên Phàm đứng chắp tay sau lưng, nhìn đám mây lửa đang ập đến. Bên cạnh hắn là Sở Cuồng và Vân Phi Dương. Phía sau là hàng ngàn ma tu và vệ binh của thành phố, những kẻ đã bị Nguyên Phàm dùng Nô Ấn khống chế hoặc bị uy hiếp phải phục tùng.
Đến rồi. Nguyên Phàm nói khẽ.
Đông quá. Vân Phi Dương nuốt nước bọt, mặt tái mét. Mười vạn quân... lại còn có Hỏa Nộ Tướng Quân. Chủ nhân, chúng ta có đánh lại không?
Ngươi sợ à? Sở Cuồng liếc nhìn Vân Phi Dương, tay vuốt ve chuôi kiếm lạnh lẽo. Đây mới là chiến trường thực sự. Máu của mười vạn kẻ thù... đủ để ta tắm rửa.
Nguyên Phàm không trả lời câu hỏi của Vân Phi Dương. Hắn quay sang nhìn Sở Cuồng.
Ngươi muốn thử sức không?
Sở Cuồng gật đầu, ánh mắt rực lửa. Xin chủ nhân cho phép.
Đi đi. Nguyên Phàm phất tay. Mang cái đầu của con rồng kia về cho ta. Ta muốn nếm thử vị rồng nướng.
Sở Cuồng gầm lên một tiếng, nhảy vọt ra khỏi tường thành.
Hắn không bay. Hắn lao xuống đất, dùng thanh Ma Kiếm cắm xuống mặt đất nóng rực bên ngoài thành.
Hàn Băng Quyết - Băng Phong Vạn Lý!
Một luồng hàn khí kinh khủng bùng nổ từ thanh kiếm. Mặt đất đang nóng rực bỗng chốc bị đóng băng. Một con đường băng giá trải dài từ chân tường thành đến thẳng đội hình của Hỏa Ngục Quân.
Sở Cuồng lướt trên con đường băng đó, tốc độ nhanh như một tia chớp xanh, lao thẳng vào giữa biển lửa của kẻ thù.
Hắn giống như một giọt nước lạnh rơi vào chảo dầu sôi.
Giết! Hỏa Nộ Tướng Quân trên lưng rồng gầm lên, chỉ đao về phía Sở Cuồng. Nghiền nát tên điên đó!
Hàng ngàn ma binh lao lên, vũ khí rực lửa bổ xuống.
Sở Cuồng không né tránh. Hắn vung kiếm.
Kiếm Khí - Tuyệt Diệt!
Một vòng tròn kiếm khí màu xanh đen quét ngang.
Rắc rắc rắc!
Hàng trăm tên ma binh đi đầu bị đông cứng thành tượng băng, rồi vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ. Máu của chúng chưa kịp chảy ra đã bị đóng băng thành những viên hồng ngọc.
Sở Cuồng cười điên dại, lao sâu hơn vào đội hình địch. Hắn múa kiếm như một nghệ sĩ tử thần, mỗi nhát kiếm là một mạng người. Hắn không biết mệt mỏi, không biết sợ hãi. Hắn là hiện thân của sự tàn sát.
Tuy nhiên, số lượng kẻ địch quá lớn. Những tên ma tướng Kim Đan bắt đầu bao vây hắn. Những đòn tấn công từ xa, những phép thuật lửa dồn dập giáng xuống.
Sở Cuồng bắt đầu bị thương. Máu hắn chảy ra, nhưng ngay lập tức bị nhiệt độ thấp của bản thân làm đông lại.
Trên tường thành, Vân Phi Dương lo lắng nhìn xuống. Chủ nhân, hắn... hắn không trụ được lâu đâu.
Ta biết. Nguyên Phàm bình thản đáp. Nhưng hắn cần áp lực đó để đột phá. Còn ngươi... ngươi cũng không được rảnh rỗi.
Vân Phi Dương giật mình. Nô... nô tài phải làm gì?
Nguyên Phàm chỉ tay vào đám đông quân địch đang ùn ùn kéo tới.
Dùng độc của ngươi. Dùng ảo thuật của ngươi. Làm cho bọn chúng rối loạn. Làm cho bọn chúng tự giết lẫn nhau.
Vân Phi Dương cắn răng. Hắn biết mình không thể trốn tránh. Hắn lấy ra một cây sáo ngọc màu hồng, đưa lên miệng thổi.
Một giai điệu ma quái, êm dịu nhưng rợn người vang lên.
Hợp Hoan Ma Âm - Mộng Điệp.
Âm thanh lan tỏa ra chiến trường, len lỏi vào tai của đám ma binh. Những kẻ có tinh thần yếu kém bắt đầu lảo đảo, mắt mờ đi. Trước mắt chúng không còn là kẻ thù, mà là những mỹ nữ tuyệt trần, những kho báu vô tận, hoặc những cơn ác mộng kinh hoàng nhất.
Giết! Giết nó đi! Kho báu là của ta!
Đám ma binh bắt đầu quay sang chém giết lẫn nhau. Đội hình của Hỏa Ngục Quân trở nên hỗn loạn.
Hỏa Nộ Tướng Quân trên lưng rồng tức giận gầm lên.
Lũ vô dụng! Phá âm thanh đó cho ta!
Hắn vung đại đao, chém ra một luồng đao khí lửa khổng lồ về phía tường thành, nhắm thẳng vào Vân Phi Dương.
Vân Phi Dương kinh hãi, ngừng thổi sáo, định bỏ chạy.
Nhưng Nguyên Phàm đã bước lên trước một bước.
Hắn giơ tay phải ra, lòng bàn tay mở rộng.
Hư Vô - Thôn Phệ.
Luồng đao khí lửa khổng lồ, đủ sức chẻ đôi ngọn núi, khi bay đến trước mặt Nguyên Phàm bỗng nhiên bị hút vào một cái xoáy đen kịt trong lòng bàn tay hắn.
Xèo!
Nó biến mất không tăm tích.
Hỏa Nộ Tướng Quân trợn tròn mắt. Hắn chưa từng thấy ai đỡ đòn của hắn dễ dàng như vậy.
Ngươi là Huyết Ma Tử? Hắn quát lớn.
Nguyên Phàm không trả lời. Hắn nhìn Hỏa Nộ, rồi nhìn con rồng lửa dưới chân hắn.
Ta đã nói... ta muốn ăn rồng nướng.
Hắn dậm chân.
Rầm!
Tường thành dưới chân hắn nứt toác. Thân hình Nguyên Phàm biến mất.
Hắn xuất hiện ngay trên đầu con Hỏa Long.
Tốc độ này... là Thuấn Di sao? Hỏa Nộ kinh hãi.
Không. Đó là tốc độ thuần túy của cơ thể Lôi Cốt.
Nguyên Phàm không dùng kiếm. Hắn nắm chặt bàn tay phải, dòng điện tím đen chạy dọc cánh tay, tụ lại ở nắm đấm.
Hư Vô Lôi Quyền - Băng Sơn Liệt Địa.
Hắn đấm xuống đỉnh đầu con rồng.
Gào oooo!
Con rồng thét lên thảm thiết. Hộp sọ cứng như kim cương của nó bị cú đấm của Nguyên Phàm đập nát vụn. Sấm sét tím đen lan truyền khắp cơ thể khổng lồ của nó, phá hủy mọi kinh mạch và nội tạng.
Con rồng chết ngay tức khắc, rơi tự do xuống đất.
Hỏa Nộ Tướng Quân vội vàng nhảy khỏi lưng rồng, lơ lửng giữa không trung, mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhận ra, kẻ địch trước mặt không phải là Trúc Cơ, cũng không phải là Kim Đan bình thường.
Ngươi... ngươi là Nguyên Anh? Hắn run rẩy hỏi.
Chưa phải. Nguyên Phàm đáp, đứng trên xác con rồng đang rơi. Nhưng giết ngươi thì đủ rồi.
Hắn lao tới Hỏa Nộ.
Hỏa Nộ gầm lên, kích hoạt bí thuật, biến toàn thân thành ngọn lửa, định liều chết.
Nhưng trước mặt Hư Vô, mọi sự kháng cự đều vô nghĩa.
Nguyên Phàm xuyên qua ngọn lửa hộ thể của Hỏa Nộ, tay trái bóp chặt cổ hắn.
Thôn Phệ Chi Nhãn mở ra.
Sưu Hồn - Đoạt Phách.
Linh hồn Giả Anh của Hỏa Nộ bị hút ra khỏi cơ thể, gào thét trong tuyệt vọng rồi bị nuốt chửng vào con mắt thứ ba.
Cơ thể hắn khô quắt lại, rơi xuống cùng xác con rồng.
Tướng quân chết rồi!
Hỏa Nộ đại nhân chết rồi!
Đám ma binh bên dưới nhìn thấy cảnh tượng đó, tinh thần chiến đấu sụp đổ hoàn toàn. Bọn chúng vứt bỏ vũ khí, quay đầu bỏ chạy tán loạn.
Nguyên Phàm đứng trên xác rồng, nhìn xuống đám tàn quân.
Sở Cuồng! Vân Phi Dương!
Có thuộc hạ!
Không để tên nào sống sót. Ta cần linh hồn của mười vạn quân này để chuẩn bị cho món quà tặng Viêm Ma Tôn.
Rõ!
Một cuộc thảm sát diễn ra. Sở Cuồng và Vân Phi Dương dẫn đầu đội quân của Xích Thạch Thành truy sát tàn quân Hỏa Ngục Quân suốt ba ngày ba đêm. Máu chảy thành sông, nhuộm đỏ cả vùng đất hoang vu.
Nguyên Phàm không tham gia truy sát. Hắn ngồi trên xác con rồng, hấp thụ tinh huyết của nó và linh hồn của Hỏa Nộ.
Hắn đang chuẩn bị. Hắn biết, cái chết của Hỏa Nộ sẽ là giọt nước tràn ly. Viêm Ma Tôn sẽ đích thân đến.
Và đó chính là điều hắn chờ đợi.
Một Nguyên Anh Kỳ. Một nguồn năng lượng khổng lồ đủ để hắn hoàn thiện Hư Vô Kiếm Thể tầng thứ hai và ngưng tụ Kim Đan thực sự.
Ba ngày sau.
Bầu trời Xích Thạch Thành bỗng nhiên nứt ra. Một bàn tay lửa khổng lồ, to bằng cả thành phố, từ trên trời giáng xuống.
Huyết Ma Tử! Ngươi dám giết tướng của ta! Ta sẽ nghiền nát ngươi ra tro bụi!
Giọng nói của Viêm Ma Tôn vang vọng khắp thiên địa, mang theo uy áp Nguyên Anh kinh hoàng khiến tất cả sinh linh trong thành phố phải quỳ rạp xuống, hộc máu.
Nguyên Phàm đứng dậy từ ngai vàng trong phủ Thành chủ. Hắn ngẩng đầu nhìn bàn tay lửa khổng lồ đang ép xuống. Mái tóc trắng của hắn bay ngược lên trời.
Cuối cùng cũng đến.
Hắn không sợ hãi. Trong mắt hắn, bàn tay đó không phải là sự hủy diệt.
Đó là bữa ăn chính.
Hắn bay lên, lao thẳng về phía bàn tay lửa.
Hư Vô Kiếm Thể - Toàn Khai!
Cơ thể hắn biến thành một cái lỗ đen khổng lồ, lao vào lòng bàn tay của vị thần lửa.