Chương 56: Thần Lửa Gục Ngã và Hư Vô Chủng Ra Đời

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 56: Thần Lửa Gục Ngã và Hư Vô Chủng Ra Đời

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 56 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bàn tay lửa khổng lồ của Viêm Ma Tôn giáng xuống như một ngọn núi sụp đổ, che khuất cả bầu trời đỏ rực của Xích Thạch Thành. Sức nóng tỏa ra từ nó nung chảy không khí, biến đá thành dung nham, khiến nước trong cơ thể của những sinh vật yếu ớt bên dưới bốc hơi ngay tức khắc. Đây không phải là một chiêu thức thăm dò, đây là đòn đánh toàn lực của một đại năng Nguyên Anh, mang theo ý chí hủy diệt tuyệt đối nhằm nghiền nát con kiến dám khiêu khích uy quyền của hắn.
Nguyên Phàm lao thẳng vào lòng bàn tay đó. Thân hình nhỏ bé của hắn so với bàn tay lửa chẳng khác nào một hạt bụi lao vào mặt trời. Nhưng hạt bụi đó lại mang màu đen kịt của vực thẳm.
Hư Vô Kiếm Thể - Toàn Khai.
Cơ thể Nguyên Phàm tan rã, không còn hình dạng con người, mà biến thành một điểm đen cô đặc đến cực hạn. Hắn không va chạm vật lý với bàn tay lửa. Hắn xuyên qua nó.
Xèo...
Một âm thanh nhỏ bé nhưng chói tai vang lên giữa tiếng gầm rú của biển lửa. Điểm đen xuyên thủng lòng bàn tay khổng lồ, để lại một lỗ hổng hư vô không thể khép lại. Ngọn lửa xung quanh lỗ hổng đó bị hút vào trong, biến mất không dấu vết.
Viêm Ma Tôn đang lơ lửng trên cao, khuôn mặt khổng lồ bằng dung nham lộ vẻ kinh ngạc. Hắn cảm thấy một cơn đau nhói ở lòng bàn tay, kèm theo đó là sự mất mát linh lực một cách khó hiểu. Hắn nhìn xuống, thấy một vệt đen đang lao vút lên về phía mình với tốc độ kinh hoàng.
Đó là cái gì? Pháp bảo? Không, đó là tên nhãi ranh kia!
Viêm Ma Tôn gầm lên, hai tay vung lên, triệu hồi hàng ngàn con rồng lửa từ biển dung nham dưới đất bay lên, tạo thành một lưới lửa dày đặc chặn đường Nguyên Phàm.
Vạn Long Phần Thiên Trận!
Không gian xung quanh Nguyên Phàm bị khóa chặt bởi nhiệt độ cao đến mức có thể nung chảy cả không gian. Những con rồng lửa lao vào cắn xé, phun lửa, quất đuôi.
Nguyên Phàm hiện lại nguyên hình giữa vòng vây. Lớp da của hắn đã chuyển sang màu tím đen của Lôi Cốt, những tia sét hư vô chạy dọc khắp cơ thể, tạo thành một lớp áo giáp bất khả xâm phạm.
Hắn không dùng kiếm. Hắn dùng tay không.
Xé xác.
Hắn túm lấy đầu một con rồng lửa, dùng sức mạnh cơ bắp thuần túy xé toạc nó ra làm đôi. Hư Vô Chi Khí từ tay hắn lan ra, ăn mòn linh lực cấu tạo nên con rồng, biến nó thành năng lượng nuôi dưỡng cơ thể hắn.
Hắn di chuyển như một bóng ma, thoắt ẩn thoắt hiện giữa bầy rồng. Mỗi cú đấm, mỗi cú đá của hắn đều mang theo sức mạnh hủy diệt, phá nát kết cấu của trận pháp.
Viêm Ma Tôn nhìn thấy cảnh này thì giận tím mặt. Một Nguyên Anh tôn giả lại bị một tên nhãi ranh có khí tức Trúc Cơ đùa giỡn? Đây là sỉ nhục không thể chấp nhận được.
Hắn quyết định tung ra át chủ bài.
Lĩnh Vực... Khai mở!
Không gian xung quanh Xích Thạch Thành đột ngột thay đổi. Bầu trời, mặt đất, thành phố... tất cả biến mất. Thay vào đó là một thế giới chỉ có dung nham và lửa đỏ. Đây là Viêm Ngục Giới, Lĩnh Vực bản mệnh của Viêm Ma Tôn. Ở trong này, hắn là thần, là quy tắc, là chúa tể. Mọi kẻ địch lọt vào đây đều sẽ bị áp chế tu vi, bị lửa tâm đốt cháy linh hồn.
Nguyên Phàm cảm thấy cơ thể nặng trĩu. Hư Vô Kiếm Thể của hắn, vốn đang hoạt động trơn tru, bỗng nhiên bị kìm hãm bởi áp lực từ quy tắc của thế giới này. Linh Tâm trong người hắn co rúm lại, sợ hãi trước sức nóng thiêu đốt linh hồn.
Kết thúc rồi, sâu kiến. Giọng nói của Viêm Ma Tôn vang vọng từ khắp mọi phía. Trong thế giới của ta, ngươi chỉ là tro bụi.
Hàng ngàn cột lửa phun lên từ dưới chân Nguyên Phàm, biến thành những xiềng xích dung nham trói chặt tay chân hắn.
Nguyên Phàm bị treo lơ lửng giữa không trung, ngọn lửa thiêu đốt da thịt hắn, cố gắng xâm nhập vào nội tạng.
Nhưng hắn không gào thét. Hắn ngẩng đầu lên, đôi mắt đen tuyền nhìn vào khoảng không vô định.
Lĩnh Vực? Hắn lẩm bẩm. Dùng quy tắc của bản thân để thay thế quy tắc trời đất? Khá lắm.
Hắn nhìn những xiềng xích đang trói mình.
Nhưng quy tắc của ngươi... quá lỏng lẻo.
Hắn mở con mắt thứ ba trên trán. Thôn Phệ Chi Nhãn xoay tròn, nhìn thấu bản chất của Lĩnh Vực này. Hắn nhìn thấy những điểm nút năng lượng, những dòng chảy quy tắc đang vận hành để duy trì thế giới giả tạo này.
Và hắn nhìn thấy... Hạt Nhân Lĩnh Vực. Nó nằm ở chính giữa trán của Viêm Ma Tôn.
Nguyên Phàm mỉm cười. Một nụ cười khiến Viêm Ma Tôn lạnh gáy dù đang ở trong biển lửa.
Ngươi muốn dùng thế giới này đè bẹp ta? Vậy thì ta sẽ ăn cả thế giới này.
Hư Vô Kiếm Thể - Thôn Thiên.
Cơ thể Nguyên Phàm bỗng nhiên biến đổi. Hắn không còn giữ hình người nữa. Da thịt, xương cốt hắn tan rã, biến thành một cái hố đen khổng lồ, xoay tròn ngay giữa Lĩnh Vực của Viêm Ma Tôn.
Cái hố đen đó phát ra một lực hút không thể cưỡng lại.
Nó hút lửa. Nó hút dung nham. Nó hút không khí. Nó hút cả ánh sáng.
Lĩnh Vực của Viêm Ma Tôn bắt đầu rung chuyển. Những cột lửa bị bẻ cong, bị hút vào hố đen. Nền đất dung nham bị bóc tách từng mảng lớn, bay về phía Nguyên Phàm.
Cái... cái gì? Viêm Ma Tôn kinh hoàng. Hắn cảm thấy thế giới của mình đang bị một con quái vật gặm nhấm. Linh lực của hắn tụt dốc không phanh. Hắn cố gắng thu hồi Lĩnh Vực, nhưng đã quá muộn. Nguyên Phàm đã cắm rễ vào quy tắc của hắn.
Thả ta ra! Viêm Ma Tôn gầm lên, tung ra những đòn tấn công mạnh nhất vào hố đen. Nhưng mọi đòn tấn công đều như muối bỏ biển, chỉ làm cho hố đen đó lớn thêm.
Hố đen bắt đầu di chuyển. Nó lao thẳng về phía Viêm Ma Tôn.
Không!
Viêm Ma Tôn muốn chạy trốn, nhưng không gian trong Lĩnh Vực của chính hắn đã bị hố đen làm cho méo mó, phong tỏa đường lui của hắn.
Hố đen nuốt chửng Viêm Ma Tôn.
...
Bên trong hố đen không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có sự vắng mặt của tồn tại. Nhưng Viêm Ma Tôn là Nguyên Anh Kỳ, sinh mệnh lực cực kỳ mạnh mẽ. Hắn không chết ngay.
Hắn thấy mình trôi nổi trong hư vô. Và trước mặt hắn, Nguyên Phàm đang đứng đó, trong hình dạng con người, nhưng to lớn như một vị thần.
Chào mừng đến với dạ dày của ta. Nguyên Phàm nói.
Viêm Ma Tôn gầm lên, cơ thể khổng lồ bằng dung nham của hắn bùng nổ sức mạnh, định phá vỡ không gian này.
Nhưng ở đây, quy tắc lửa của hắn không hoạt động.
Nguyên Phàm vươn tay ra. Bàn tay hắn xuyên qua lớp ngực dung nham dày cộm của Viêm Ma Tôn, nắm lấy một vật gì đó đang tỏa sáng rực rỡ bên trong.
Đó là một đứa trẻ sơ sinh bằng lửa, gương mặt giống hệt Viêm Ma Tôn, nhưng tinh khiết và cô đặc hơn gấp vạn lần.
Đó là Nguyên Anh. Cội nguồn sức mạnh và mạng sống của tu sĩ Nguyên Anh Kỳ.
Nguyên Anh của Viêm Ma Tôn mở mắt, nhìn Nguyên Phàm với vẻ kinh hoàng tột độ. Nó há miệng định thét lên, nhưng không phát ra tiếng.
Nguyên Phàm mỉm cười.
Ngươi trông ngon đấy.
Hắn kéo Nguyên Anh ra khỏi cơ thể dung nham.
Cơ thể vật lý khổng lồ của Viêm Ma Tôn lập tức sụp đổ, biến thành một đống đá vụn vô tri.
Nguyên Phàm cầm Nguyên Anh trong tay. Nó nóng rực, giãy dụa, phóng ra những tia lửa tâm hỏa định đốt cháy tay hắn. Nhưng bàn tay Hư Vô của Nguyên Phàm đã triệt tiêu mọi sự phản kháng.
Tha... tha mạng... Một ý niệm yếu ớt truyền từ Nguyên Anh sang não bộ Nguyên Phàm. Ta nguyện làm nô lệ... ta nguyện dâng hiến Hỏa Ngục Vực...
Nguyên Phàm lắc đầu.
Ta không cần nô lệ Nguyên Anh. Ta cần sức mạnh của Nguyên Anh để trở thành Nguyên Anh.
Hắn đưa đứa trẻ lửa lên miệng.
Hàm răng hắn tách ra.
Rộp.
Hắn cắn đứt đầu Nguyên Anh.
Một luồng năng lượng tinh thuần đến mức không thể tưởng tượng được bùng nổ trong khoang miệng hắn, chạy thẳng xuống đan điền.
Nó mạnh gấp trăm, gấp ngàn lần viên Kim Đan của Xích Viêm Ma Quân.
Nguyên Phàm nhai ngấu nghiến phần còn lại của Nguyên Anh. Hắn không bỏ sót một giọt năng lượng nào.
Khi hắn nuốt miếng cuối cùng xuống bụng, Lĩnh Vực Hỏa Ngục bên ngoài vỡ tan.
Nguyên Phàm rơi xuống từ không trung, trở lại bầu trời của Xích Thạch Thành.
Nhưng hắn không rơi xuống đất. Hắn lơ lửng giữa trời.
Cơ thể hắn bắt đầu phát sáng.
Một cột sáng màu xám tro, pha lẫn những tia sét tím và ngọn lửa đỏ, bắn thẳng từ người hắn lên trời cao, xuyên thủng tầng mây, khuấy động cả thiên địa.
Đây là dấu hiệu của sự đột phá.
Nhưng không có Lôi Kiếp.
Bởi vì Nguyên Phàm không tu luyện theo quy tắc của trời đất này. Hắn là một dị số. Trời đất không thể cảm nhận được hắn để giáng kiếp. Hoặc có lẽ, trời đất sợ hãi hắn.
Trong đan điền của Nguyên Phàm, viên Kim Đan giả được tạo từ Tinh Hạch Thôn Thiên Thú và các mảnh vỡ Kim Đan khác bắt đầu rạn nứt.
Nó không vỡ ra để tạo thành Nguyên Anh hình người như tu sĩ bình thường.
Nó vỡ ra... và sụp đổ vào bên trong.
Nó tạo thành một điểm đen. Một điểm đen tuyệt đối, nhỏ xíu nhưng nặng ngàn cân.
Nó xoay tròn, hút lấy toàn bộ năng lượng của Nguyên Anh Viêm Ma Tôn, hút lấy năng lượng của Hư Vô Kiếm Thể, hút lấy cả một phần sinh cơ của Linh Tâm.
Nó nén lại. Nén lại. Nén lại đến cực hạn.
Rồi... Bùng nổ.
Điểm đen đó biến mất. Thay vào đó là một viên ngọc màu xám tro, tròn trịa, hoàn mỹ, lơ lửng giữa đan điền.
Bên trong viên ngọc đó, không có hình hài đứa trẻ. Chỉ có một dòng xoáy. Một dòng xoáy chứa đựng hình ảnh của vạn vật đang sinh ra và chết đi.
Hư Vô Kim Đan - Hoàn Mỹ.
Không. Gọi nó là Kim Đan là sỉ nhục nó.
Nó là... Hư Vô Chủng .
Nguyên Phàm mở mắt.
Hai luồng sáng xám tro bắn ra từ mắt hắn, chiếu rọi cả Xích Thạch Thành.
Khí tức của hắn thay đổi hoàn toàn. Hắn không còn cảm giác sắc bén, hung hãn như trước. Hắn trở nên thâm trầm, sâu thẳm, như một vực thẳm không đáy. Hắn đứng đó, nhưng cảm giác như hắn không tồn tại, hoặc hắn tồn tại ở khắp mọi nơi.
Sức mạnh của hắn đã vượt qua ranh giới của Kim Đan. Hắn chưa phải là Nguyên Anh theo chuẩn mực của thế giới này, nhưng sức chiến đấu của hắn đã đủ để giết chết Nguyên Anh sơ kỳ như giết gà. Hắn là một quái thai.
Nguyên Phàm hít một hơi. Cả biển lửa xung quanh Xích Thạch Thành bị hắn hút vào phổi, tắt ngấm.
Thành phố trở nên yên tĩnh.
Sở Cuồng và Vân Phi Dương đang đứng dưới đất, ngẩng đầu nhìn lên vị thần của họ với ánh mắt sùng bái tột độ. Đám tàn quân ma tộc và dân chúng trong thành thì quỳ rạp xuống, không dám thở mạnh.
Chúa tể mới của Hỏa Ngục Vực đã ra đời.
Nguyên Phàm hạ xuống đất, đáp trước mặt hai hộ pháp.
Chúc mừng chủ nhân thần công đại thành! Vân Phi Dương dập đầu, giọng run run vì kích động.
Sở Cuồng không nói gì, chỉ nắm chặt chuôi kiếm, ánh mắt rực lửa. Hắn biết, con đường phía trước sẽ còn đẫm máu hơn nữa.
Dọn dẹp đi. Nguyên Phàm nói, giọng bình thản như chưa từng có chuyện gì xảy ra. Tiếp quản Hỏa Ma Cung. Thu thập tất cả tài nguyên.
Vâng!
Nguyên Phàm không nghỉ ngơi. Hắn đi thẳng về phía phủ Thành chủ. Hắn cần kiểm tra cơ thể mình. Sự ra đời của Hư Vô Chủng mang lại cho hắn những khả năng mới mà hắn cần thời gian để khám phá.
Nhưng quan trọng hơn, Thôn Phệ Chi Nhãn của hắn vừa nhìn thấy một thứ gì đó.
Trong khoảnh khắc hắn nuốt chửng Nguyên Anh của Viêm Ma Tôn, hắn đã nhìn thấy một đoạn ký ức bị phong ấn sâu trong linh hồn lão ta.
Một đoạn ký ức về... Thiên Môn.
Hóa ra, Viêm Ma Tôn không phải là kẻ cai trị độc lập. Hắn là một con cờ. Một con cờ được Thiên Môn nuôi dưỡng bí mật để làm loạn Ma Vực, tạo ra chiến tranh và đau khổ, từ đó thu hoạch tín ngưỡng của chúng sinh.
Thiên Môn... Bọn chúng đã cắm rễ sâu hơn ta tưởng. Nguyên Phàm lẩm bẩm.
Hắn ngồi lên ngai vàng, nhắm mắt lại.
Kế hoạch thay đổi. Hắn không chỉ muốn chinh phục Ma Vực. Hắn muốn nhổ tận gốc cái cây ký sinh khổng lồ mang tên Thiên Môn này.
Nhưng trước hết, hắn cần củng cố lực lượng.
...
Tin tức về cái chết của Viêm Ma Tôn chấn động toàn bộ Ma Vực Trung Tâm. Cán cân quyền lực bị phá vỡ. Các Ma Tôn của tám vực còn lại bắt đầu rục rịch. Có kẻ muốn nhân cơ hội chiếm lấy lãnh thổ Hỏa Ngục Vực, có kẻ lo sợ sự trỗi dậy của một thế lực mới.
Tại Hàn Băng Vực, Băng Ma Tôn - một nữ hoàng băng giá, ngồi trên ngai vàng bằng băng vĩnh cửu, nghe báo cáo từ thám tử.
Một tên nhãi ranh không rõ lai lịch? Giết chết Hỏa Vân? Nàng ta nhíu mày đẹp. Thú vị. Hỏa Ngục Vực bây giờ là miếng mỡ ngon. Chuẩn bị quân đội. Chúng ta sẽ đến 'chúc mừng' tân chủ nhân.
Tại Hợp Hoan Vực, Hợp Hoan Lão Tổ cười khanh khách, vỗ đùi đen đét.
Hỏa Vân chết tốt lắm! Tên cục súc đó chết là đáng. Nhưng tên Huyết Ma Tử kia là ai? Nghe đồn hắn có một tên thuộc hạ rất tuấn tú, lại giỏi dùng độc... Ta phải đi xem thử mới được.
Tại Vạn Độc Vực, Lôi Ma Vực... khắp nơi đều dậy sóng.
Nhưng phản ứng dữ dội nhất đến từ Thiên Môn.
Trên hòn đảo bay lơ lửng. Người đàn ông không mặt ngồi trên ngai vàng bóp nát viên ngọc báo tin.
Con cờ Hỏa Vân đã bị tiêu diệt. Kẻ Sống Sót đã tiến hóa nhanh hơn dự kiến. Hắn đã bắt đầu chạm vào quy tắc của Nguyên Anh.
Người đàn ông đứng dậy.
Không thể để hắn tiếp tục lớn mạnh. Thợ Săn thất bại, Sứ Giả thất bại. Đã đến lúc dùng đến 'Thần Phạt'.
Hắn ra lệnh cho mười hai vị Đại Thiên Sứ trưởng, những thực thể sức mạnh ngang ngửa Nguyên Anh trung kỳ và hậu kỳ.
Khởi động Thiên Phạt Trận. Nhắm vào Hỏa Ngục Vực. Ta muốn xóa sổ vùng đất đó khỏi bản đồ.
...
Quay lại Xích Thạch Thành.
Nguyên Phàm đang ngồi trong mật thất, nghiên cứu Hư Vô Chủng.
Viên ngọc xám tro này không chỉ chứa năng lượng. Nó chứa đựng một không gian riêng biệt. Một tiểu thế giới Hư Vô.
Nguyên Phàm thử đưa một thanh kiếm pháp khí vào trong đó. Thanh kiếm lập tức bị phân giải thành nguyên tử, rồi biến mất.
Nhưng khi hắn đưa ý thức vào, hắn thấy thanh kiếm đó... vẫn ở đó. Nhưng nó ở dạng "khái niệm". Nó là một ý niệm về "kiếm".
Nguyên Phàm chợt hiểu ra. Hư Vô Chủng không phá hủy vật chất. Nó lưu trữ "thông tin" của vật chất. Nó là một thư viện của sự tồn tại.
Nếu ta có thể lưu trữ thông tin của vạn vật... ta có thể tái tạo lại chúng? Hay thậm chí... tạo ra những thứ mới từ những thông tin đó?
Quyền năng của Đấng Sáng Thế?
Không. Nguyên Phàm lắc đầu. Ta là kẻ hủy diệt. Ta chỉ quan tâm đến việc nuốt chửng. Nhưng khả năng này... rất hữu dụng.
Hắn thử nghiệm với Linh Tâm. Hắn đưa một luồng sinh cơ của Linh Tâm vào Hư Vô Chủng.
Bên trong không gian hư vô, một mầm cây màu xanh lục mọc lên từ hư không. Nó lớn nhanh như thổi, biến thành một cái cây khổng lồ, tỏa ra ánh sáng sự sống.
Hư Vô... có thể nuôi dưỡng Sự Sống?
Sự đối lập cực hạn sinh ra sự hòa hợp tuyệt đối.
Nguyên Phàm cười. Hắn đã tìm ra con đường của mình.
Hắn không cần phải cân bằng Tử và Sinh trong cơ thể nữa. Hắn có thể dùng Hư Vô Chủng làm cầu nối, biến Tử thành Sinh, biến Sinh thành Tử tùy ý. Hắn đã vượt qua giới hạn của Tử Sinh Song Linh Thuật.
Đột nhiên, Thôn Phệ Chi Nhãn trên trán hắn giật mạnh. Một cảm giác nguy hiểm tột độ ập đến. Lớn hơn bất cứ lần nào trước đây.
Nguyên Phàm biến mất khỏi mật thất, xuất hiện trên bầu trời Xích Thạch Thành.
Hắn nhìn lên cao.
Bầu trời Hỏa Ngục Vực đang nứt ra. Nhưng lần này không phải là một cánh cổng hay một bàn tay.
Mà là một con mắt.
Một con mắt khổng lồ bằng ánh sáng trắng, to bằng cả bầu trời, đang mở ra nhìn xuống mặt đất.
Con mắt đó không có cảm xúc. Nó chỉ mang theo một mệnh lệnh duy nhất: Xóa Bỏ.
Thiên Phạt.
Từ con mắt đó, một cột sáng trắng khổng lồ, đường kính hàng trăm dặm, từ từ giáng xuống. Nó không nhanh, nhưng nó bao trùm tất cả. Không có chỗ trốn. Không gian bị khóa chặt.
Nó muốn xóa sổ toàn bộ Hỏa Ngục Vực.
Dân chúng trong thành gào khóc tuyệt vọng. Sở Cuồng và Vân Phi Dương bay lên bên cạnh Nguyên Phàm, mặt cắt không còn giọt máu.
Chủ nhân... đây là cái gì? Vân Phi Dương run rẩy.
Thần muốn giết chúng ta. Nguyên Phàm nói bình thản.
Chúng ta làm gì đây? Sở Cuồng hỏi, tay nắm chặt kiếm, nhưng hắn biết kiếm của hắn vô dụng trước thứ sức mạnh hủy diệt cấp độ thiên hà này.
Nguyên Phàm nhìn cột sáng đang đến gần. Hắn cảm nhận được sức mạnh của nó. Nó đủ để giết chết Nguyên Anh đỉnh phong.
Nhưng...
Hắn mỉm cười.
Nó là năng lượng.
Và đối với ta, năng lượng... là thức ăn.
Hắn quay sang hai hộ pháp.
Các ngươi lui xuống bảo vệ thành phố. Đừng để dư chấn giết chết đám gia súc của ta.
Còn ngài?
Ta? Nguyên Phàm bay lên cao hơn, đối diện trực tiếp với con mắt ánh sáng.
Ta đi ăn bữa khuya.
Hắn dang rộng hai tay. Hư Vô Kiếm Thể kích hoạt tối đa. Hư Vô Chủng trong đan điền xoay tròn điên cuồng, tạo ra một lực hút vượt qua cả lỗ đen vũ trụ.
Thôn Phệ Chi Nhãn mở to hết cỡ.
Đến đây! Thiên Môn! Để xem các ngươi có đủ năng lượng để lấp đầy cái bụng của ta không!
Hắn lao thẳng vào cột sáng Thiên Phạt.
Bùm!
Ánh sáng trắng nuốt chửng bóng đen nhỏ bé.
Cả thế giới chìm trong màu trắng xóa.
...
Nhưng ánh sáng không chạm đất.
Nó dừng lại giữa không trung. Nó bị chặn lại bởi một điểm đen nhỏ xíu.
Điểm đen đó đang lớn dần lên. Nó đang ăn mòn cột sáng. Nó đang leo ngược lên trên, về phía con mắt khổng lồ trên bầu trời.
Rộp... rộp...
Tiếng nhai nuốt vang vọng khắp thiên địa, lấn át cả tiếng sấm rền của Thiên Phạt.
Nguyên Phàm, ở trong tâm bão ánh sáng, đang cười điên dại. Da thịt hắn tan chảy rồi tái tạo liên tục. Xương cốt hắn reo lên sung sướng. Hư Vô Chủng của hắn đang phình to ra, chứa đựng một lượng năng lượng khổng lồ chưa từng có.
Ngon quá! Ngon quá!
Hắn ăn ngấu nghiến. Hắn không chỉ ăn năng lượng. Hắn ăn cả quy tắc "Thanh Tẩy" chứa trong ánh sáng.
Con mắt trên bầu trời dường như cảm nhận được sự sợ hãi. Nó muốn đóng lại. Nó muốn rút lui.
Muốn chạy? Nguyên Phàm gầm lên. Đã mời khách thì phải mời cho trót!
Hắn kích hoạt Hư Vô - Nghịch Chuyển.
Lực hút biến thành lực kéo. Hắn dùng chính cột sáng làm dây thừng, kéo con mắt xuống.
Rắc rắc rắc!
Bầu trời vỡ vụn như gương.
Con mắt ánh sáng bị kéo tuột khỏi không gian ẩn nấp, rơi xuống trần gian.
Đó không phải là mắt thật. Đó là một pháp bảo khổng lồ hình con mắt - Thiên Phạt Chi Nhãn, một Tiên Khí hạ phẩm!
Nguyên Phàm lao tới, ôm chầm lấy pháp bảo khổng lồ đó.
Của ta!
Hư Vô bao trùm lấy Thiên Phạt Chi Nhãn. Tiên Khí giãy dụa, phát ra hào quang vạn trượng, nhưng không thể thoát khỏi bàn tay của kẻ cướp đoạt.
Nguyên Phàm dùng Thôn Phệ Chi Nhãn của mình, áp sát vào Thiên Phạt Chi Nhãn.
Dung hợp!
Hắn muốn nuốt chửng Tiên Khí này để nâng cấp con mắt của mình.
Oanh!
Một vụ nổ ánh sáng và bóng tối bao trùm tất cả.
Khi ánh sáng tan đi.
Bầu trời trở lại màu đỏ của Hỏa Ngục Vực. Con mắt khổng lồ đã biến mất.
Nguyên Phàm lơ lửng giữa trời. Hắn nhắm mắt. Trên trán hắn, con mắt thứ ba đang rỉ máu vàng kim.
Hắn mở con mắt đó ra.
Nó không còn là màu đen hay xám nữa.
Nó có màu trắng đen đan xen, xoay tròn như một thái cực đồ hỗn độn.
Thôn Phệ - Thiên Phạt Nhãn.
Hắn đã cướp được quyền năng trừng phạt của Thiên Môn.
Hắn nhìn về phía Đông, nơi hòn đảo bay đang ẩn nấp. Ánh mắt hắn xuyên qua hàng vạn dặm không gian, nhìn thẳng vào người đàn ông không mặt trên ngai vàng.
Ta thấy ngươi rồi. Nguyên Phàm nói, giọng nói vang lên ngay trong đại điện của Thiên Môn.
Và ta... đang đến.
Người đàn ông không mặt lần đầu tiên run rẩy.
Hắn nhận ra, hắn không phải đang đối mặt với một con quỷ.
Hắn đang đối mặt với sự kết thúc của chính mình.