Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 57: Con Mắt Của Hỗn Mang và Yến Tiệc Của Những Vị Vua Chết
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 57 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bầu trời Hỏa Ngục Vực chưa bao giờ tĩnh lặng như vậy. Những đám mây lửa cuồn cuộn thường ngày dường như bị một bàn tay vô hình vuốt phẳng, trở nên ngoan ngoãn và đầy sợ hãi. Trọng tâm của sự tĩnh lặng đó là Xích Thạch Thành, nơi vừa chứng kiến một kỳ tích, hay đúng hơn là một thảm kịch đối với Thiên Môn.
Nguyên Phàm từ từ hạ xuống. Đôi chân trần của hắn chạm vào nền đá nóng rực của quảng trường phủ Thành chủ. Hắn không còn tỏa ra khí thế hủy diệt kinh thiên động địa như lúc nãy nữa. Thay vào đó là một vẻ bình thường đến mức quỷ dị. Mái tóc trắng xõa dài, bộ y phục xám tro phất phơ trong gió nóng, hắn trông giống như một học giả gầy gò ốm yếu hơn là một kẻ vừa nuốt chửng một đòn trừng phạt của thần linh.
Nhưng không ai dám nhìn thẳng vào hắn.
Trên trán hắn, con mắt thứ ba đã khép lại, chỉ để lại một vết sẹo dọc màu vàng kim nhạt, nhưng dư âm của nó vẫn khiến không gian xung quanh vặn vẹo nhẹ. Đó là nơi chứa đựng Thiên Phạt Chi Nhãn, giờ đây đã trở thành một phần của Thôn Phệ Chi Nhãn. Hai thứ sức mạnh đối nghịch, một đại diện cho trật tự trừng phạt của trời cao, một đại diện cho sự hỗn loạn nuốt chửng của vực thẳm, đang bị cưỡng ép dung hợp bên trong đầu hắn.
Chủ nhân...
Sở Cuồng và Vân Phi Dương bước tới, đầu cúi thấp. Ngay cả Sở Cuồng, kẻ cuồng chiến không sợ trời đất, lúc này cũng cảm thấy tim đập nhanh khi đứng gần Nguyên Phàm. Hắn cảm giác như mình đang đứng cạnh một quả bom nổ chậm có thể xóa sổ cả thế giới bất cứ lúc nào.
Nguyên Phàm không trả lời ngay. Hắn đang bận rộn. Trong đầu hắn, một cơn bão đang diễn ra. Hư Vô Chủng đang xoay tròn với tốc độ chóng mặt, cố gắng tiêu hóa lượng thông tin khổng lồ và quy tắc Thiên Đạo chứa trong Thiên Phạt Chi Nhãn.
Quy tắc Thanh Tẩy. Quy tắc Khóa Chặt. Quy tắc Hủy Diệt.
Thiên Môn không chỉ dùng sức mạnh thô thuần. Bọn chúng dùng quy tắc để cai trị. Nếu Nguyên Phàm muốn đánh bại chúng, hắn phải hiểu quy tắc của chúng, sau đó bẻ gãy nó.
Mất một lúc lâu, Nguyên Phàm mới thở hắt ra một hơi. Hơi thở của hắn mang theo những tia lửa điện màu vàng và xám, bắn xuống đất tạo thành những cái hố sâu hun hút.
Dọn dẹp đi. Hắn nói, giọng khàn đặc. Ta cần nghỉ ngơi. Và... chuẩn bị tiếp khách.
Tiếp khách? Vân Phi Dương ngơ ngác. Ai dám đến đây vào lúc này? Thiên Môn ư?
Không. Nguyên Phàm nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi biên giới của Hỏa Ngục Vực tiếp giáp với những vùng đất khác. Những con kền kền. Bọn chúng ngửi thấy mùi máu. Cái chết của Viêm Ma Tôn và sự thất bại của Thiên Môn đã phá vỡ thế cân bằng. Tám vị Ma Tôn còn lại sẽ không ngồi yên.
Hắn phất tay áo, quay người bước vào đại điện.
Sở Cuồng, ngươi đi rèn lại kiếm đi. Lần tới, ngươi sẽ không chỉ chém người đâu. Ngươi sẽ chém cả vua.
...
Đúng như dự đoán của Nguyên Phàm, tin tức về trận chiến tại Xích Thạch Thành đã lan truyền khắp Cửu Đại Ma Vực với tốc độ ánh sáng. Nó gây ra một cơn địa chấn còn mạnh hơn cả cái chết của Viêm Ma Tôn.
Một kẻ vô danh, tu vi không rõ ràng, đã nuốt chửng Thiên Phạt?
Tại Hàn Băng Vực, trong cung điện bằng băng vĩnh cửu.
Băng Ma Tôn, một nữ nhân có vẻ đẹp lạnh lùng tàn khốc, ngồi trên ngai vàng, tay mân mê một đóa hoa tuyết không bao giờ tan. Bên dưới nàng là hàng chục tướng lĩnh Băng Ma đang quỳ rạp.
Hắn nuốt Thiên Phạt? Băng Ma Tôn hỏi, giọng nói như tiếng băng nứt.
Bẩm Ma Tôn, tin tức tình báo là chính xác. Tên thám tử run rẩy đáp. Hàng ngàn người tận mắt nhìn thấy. Hắn lao vào cột sáng, rồi con mắt của trời... biến mất.
Băng Ma Tôn bóp nát đóa hoa tuyết. Bột băng rơi lả tả.
Viêm Ma Tôn chết, ta có thể hiểu. Lão già đó hữu dũng vô mưu. Nhưng đối đầu trực diện với Thiên Môn mà vẫn sống, thậm chí cướp đoạt vũ khí của chúng... Kẻ này là mối họa lớn hơn cả Thiên Môn.
Nàng đứng dậy, tà váy dài quét trên nền băng.
Gửi thiệp mời đến bảy vực còn lại. Kích hoạt Cửu U Hội Minh. Chúng ta không thể để một con quái vật không thể kiểm soát nằm ngay cạnh sườn mình. Mời hắn đến Tịch Diệt Cao Nguyên.
Nếu hắn không đến?
Băng Ma Tôn mỉm cười, một nụ cười khiến cả đại điện như đóng băng.
Thì tám vực sẽ hợp lực, san phẳng Hỏa Ngục Vực. Dù hắn có mạnh đến đâu, hắn cũng không thể chống lại cả Ma Giới.
...
Ba ngày sau, tại Xích Thạch Thành.
Nguyên Phàm đang ngồi trong mật thất, trước mặt hắn lơ lửng một thanh kiếm.
Không phải Tử Vong Kiếm Phôi, cũng không phải Hắc Huyết Kiếm của Sở Cuồng. Đó là một thanh kiếm được tạo ra từ xương sống của con Hỏa Long mà hắn đã giết, kết hợp với mảnh vỡ của Thiên Phạt Chi Nhãn.
Thanh kiếm có màu trắng bệch như xương, nhưng chạy dọc thân kiếm là những đường vân màu vàng kim và đen đan xen. Nó tỏa ra một luồng khí tức kỳ lạ: vừa thánh khiết, vừa tà ác.
Nguyên Phàm đang thử nghiệm. Hắn muốn tạo ra một loại vũ khí có thể chứa đựng sức mạnh của Hư Vô Chủng, để ban phát cho thuộc hạ.
Sở Cuồng. Hắn gọi.
Cửa mật thất mở ra, Sở Cuồng bước vào. Khí thế của hắn ngày càng trầm ổn, giống như một thanh kiếm giấu trong vỏ, nhưng sát khí thì nồng đậm hơn bao giờ hết.
Chủ nhân.
Cầm lấy. Nguyên Phàm đẩy thanh kiếm xương về phía Sở Cuồng. Dung hợp nó với thanh kiếm hiện tại của ngươi.
Sở Cuồng đón lấy thanh kiếm. Ngay khi tay hắn chạm vào chuôi kiếm, một luồng điện chạy dọc cánh tay hắn, khiến hắn tê dại. Trong đầu hắn vang lên tiếng gào thét của rồng và tiếng tụng kinh của thần linh.
Đây là...
Kiếm trảm thần. Nguyên Phàm nói. Nó có khả năng cắt đứt liên kết tín ngưỡng. Lần sau gặp bọn Thiên Môn, ngươi sẽ không cần ta ra tay nữa.
Sở Cuồng run rẩy vì phấn khích. Hắn quỳ xuống, ôm thanh kiếm như báu vật. Tạ ơn chủ nhân!
Đứng lên đi. Chúng ta có khách.
Nguyên Phàm đứng dậy, đi ra ngoài.
Tại đại sảnh, Vân Phi Dương đang tiếp đón một vị sứ giả. Đó là một nữ nhân quyến rũ đến từ Hợp Hoan Vực, mặc y phục mỏng tang che đậy những chỗ hiểm yếu, hương thơm trên người nàng ta có thể khiến nam nhân mất hết lý trí.
Nhưng Vân Phi Dương, kẻ từng là cao thủ tình trường, lúc này lại đứng nghiêm trang, mắt nhìn thẳng, không hề bị lay động. Nô Ấn trong đầu hắn và nỗi sợ hãi đối với Nguyên Phàm đã triệt tiêu mọi dục vọng tầm thường.
Tham kiến Huyết Ma Tử đại nhân. Nữ sứ giả thấy Nguyên Phàm bước ra, vội vàng đứng dậy hành lễ, ánh mắt lúng liếng đưa tình. Nô gia là Mộng Điệp, sứ giả của Hợp Hoan Lão Tổ.
Nguyên Phàm ngồi lên ngai vàng, không thèm nhìn nàng ta lấy một cái. Nói.
Mộng Điệp hơi sững sờ trước thái độ lạnh nhạt này, nhưng nàng ta nhanh chóng lấy lại nụ cười chuyên nghiệp.
Tám vị Ma Tôn kính nể sức mạnh của ngài, muốn mời ngài tham dự Cửu U Hội Minh tại Tịch Diệt Cao Nguyên vào ba ngày tới. Đây là để bàn về việc phân chia lại trật tự của Ma Vực sau cái chết của Viêm Ma Tôn, và cũng là để... chúc mừng ngài.
Nàng ta dâng lên một tấm thiệp mời bằng ngọc đen, tỏa ra khí tức của tám vị Nguyên Anh.
Nguyên Phàm không nhận thiệp. Hắn nhìn Mộng Điệp, con mắt thứ ba trên trán khẽ mở ra một khe nhỏ.
Mộng Điệp hét lên một tiếng thất thanh, ngã ngồi xuống đất. Nàng ta cảm thấy như toàn bộ quần áo, da thịt mình bị lột trần, mọi bí mật, mọi toan tính trong đầu đều bị phơi bày trước con mắt đáng sợ kia.
Hồng Môn Yến. Nguyên Phàm nói, giọng bình thản. Các ngươi muốn dùng trận pháp vây giết ta.
Mộng Điệp run lẩy bẩy, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Kh... không phải... ngài hiểu lầm rồi...
Câm miệng. Nguyên Phàm phất tay.
Tấm thiệp mời bay vào tay hắn. Hắn bóp nát nó.
Nói với bọn chúng. Ta sẽ đến.
Hắn đứng dậy, bước xuống bậc thang, đến trước mặt Mộng Điệp.
Nhưng ta không thích nhận thiệp mời. Ta thích... gửi quà đáp lễ.
Hắn đặt tay lên vai Mộng Điệp.
Một luồng tử khí xám tro xâm nhập vào cơ thể nàng ta. Nó không giết nàng ta, mà ký sinh vào kinh mạch, biến nàng ta thành một cái xác sống biết đi, một con rối chứa đầy độc tố Hư Vô.
Mang cái này về cho Hợp Hoan Lão Tổ. Nói với hắn, đây là hương vị của ta.
Mộng Điệp ánh mắt dại đi, gật đầu máy móc, rồi lảo đảo bước ra ngoài như một con rối đứt dây.
Vân Phi Dương nhìn theo, rùng mình. Chủ nhân... ngài định đi thật sao? Đó là cái bẫy của tám Nguyên Anh.
Bẫy? Nguyên Phàm cười. Đối với con mồi, đó là bẫy. Đối với thợ săn, đó là nơi tập trung thú vật để dễ bề làm thịt.
Chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ không đi một mình. Mang theo cả đội quân Cốt Nô. Ta muốn Tịch Diệt Cao Nguyên trở thành một bãi tha ma đúng nghĩa.
...
Tịch Diệt Cao Nguyên nằm ở trung tâm của Ma Vực Trung Tâm, là vùng đất trung lập nơi không thuộc về bất kỳ Ma Tôn nào. Nơi đây quanh năm bao phủ bởi sương mù độc hại và những cơn gió lốc xé nát linh hồn.
Hôm nay, cao nguyên náo nhiệt hơn bao giờ hết.
Tám đạo quân của tám vực đã tập kết, tạo thành một vòng vây khổng lồ bao quanh một đài tế thiên ở trung tâm. Cờ xí rợp trời, sát khí ngùn ngụt.
Trên tám chiếc ngai vàng lơ lửng trên không, tám vị Ma Tôn đang ngồi đó, mỗi người một vẻ, nhưng ánh mắt đều hướng về phía Nam, chờ đợi.
Hợp Hoan Lão Tổ, một nam tử trẻ tuổi với khuôn mặt tà mị, đang cau mày nhìn nữ sứ giả Mộng Điệp vừa trở về. Nàng ta đứng đó, bất động, sắc mặt xám ngoét.
Ngươi nói gì? Hắn gửi quà cho ta? Hợp Hoan Lão Tổ hỏi.
Mộng Điệp đột nhiên ngẩng đầu lên. Đôi mắt nàng ta đen kịt, không có lòng trắng.
Miệng nàng ta mở ra, nhưng giọng nói phát ra không phải của nàng, mà là giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo của Nguyên Phàm.
Ngon miệng nhé.
Bùm!
Cơ thể Mộng Điệp nổ tung.
Không phải nổ thành máu thịt, mà nổ thành một đám mây tử khí Hư Vô màu xám tro. Đám mây đó lan tỏa cực nhanh, bao trùm lấy Hợp Hoan Lão Tổ và đám đệ tử xung quanh.
A A A!
Tiếng la hét thảm thiết vang lên. Những kẻ hít phải đám mây đó lập tức thấy da thịt mình thối rữa, linh lực bị ăn mòn. Hợp Hoan Lão Tổ kinh hãi vận công chống đỡ, nhưng làn da hoàn mỹ của hắn cũng bắt đầu xuất hiện những vết đốm đen.
Độc! Độc của Hư Vô! Vạn Độc Lão Tổ ở ngai bên cạnh hét lên, mắt sáng rực. Độc dược tuyệt phẩm!
Sự hỗn loạn diễn ra trong chốc lát rồi bị các Ma Tôn trấn áp. Nhưng sắc mặt của họ đều trở nên cực kỳ khó coi. Chưa thấy người đâu mà đã bị đánh đòn phủ đầu.
Hắn đến rồi. Băng Ma Tôn lạnh lùng nói, mắt nhìn về phía chân trời.
Từ phía Nam, một đám mây đen kịt đang trôi tới. Không phải mây thường, mà là một biển xương cốt đang bay.
Hàng vạn con chim xương, thú xương, và cả người xương, kết thành một tấm thảm bay khổng lồ. Trên tấm thảm đó, một chiếc kiệu được làm từ xương cốt của Hỏa Long và Huyết Xà đang ngự trị.
Nguyên Phàm ngồi trên kiệu, tay chống cằm, vẻ mặt lười biếng. Đứng hai bên là Sở Cuồng vác kiếm và Vân Phi Dương cầm quạt.
Khí thế của đoàn quân này không đông đảo bằng liên minh tám vực, nhưng sự tử khí và áp lực mà nó tỏa ra lại khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.
Chiếc kiệu dừng lại giữa không trung, đối diện với tám vị Ma Tôn.
Nguyên Phàm không đứng dậy. Hắn chỉ liếc mắt nhìn một lượt.
Băng, Lôi, Độc, Hợp Hoan, Huyết, Ảnh, Thú, Cốt. Hắn lẩm bẩm, điểm danh từng Ma Tôn. Đủ mặt cả. Tốt. Đỡ mất công ta đi tìm từng nhà.
Huyết Ma Tử! Lôi Ma Tôn, một gã khổng lồ râu tóc dựng ngược như kim châm, quát lớn, tiếng sấm nổ vang trời. Ngươi giết người của ta, chiếm địa bàn, còn dám ngông cuồng đến đây? Xuống đây chịu chết!
Nguyên Phàm nhìn Lôi Ma Tôn. Hắn nhớ đến khối Tử Lôi Hư Kim trong người mình.
Ngươi ồn ào quá. Nguyên Phàm nói. Ta không thích sấm sét của người khác.
Hắn búng tay.
Trên bầu trời, những đám mây đen tích tụ. Nhưng không phải mây sấm thường. Đó là mây Hư Vô.
Một tia sét màu đen kịt, to bằng cột đình, không tiếng động giáng xuống đầu Lôi Ma Tôn.
Lôi Ma Tôn cười gằn, giơ búa lôi đình lên đỡ. Hắn là chúa tể sấm sét, sợ gì sét?
Nhưng hắn sai rồi.
Tia sét đen xuyên qua cây búa của hắn, xuyên qua lớp giáp lôi đình, đánh thẳng vào đỉnh đầu hắn.
Không có tiếng nổ.
Lôi Ma Tôn đứng sững lại.
Rồi cơ thể hắn từ từ tan rã thành những hạt bụi điện tích, bay lả tả trong gió.
Một Nguyên Anh Tầng Hai, chết ngay lập tức.
Cả Tịch Diệt Cao Nguyên chết lặng. Bảy vị Ma Tôn còn lại bật dậy khỏi ngai, mặt cắt không còn giọt máu.
Đó... đó là cái gì?
Nguyên Phàm thu tay về, thổi nhẹ đầu ngón tay như thổi bụi.
Đó là sự im lặng. Hắn nói.
Giờ thì, chúng ta có thể bắt đầu bữa tiệc được chưa? Hay các ngươi muốn ta dọn món tráng miệng trước?
Băng Ma Tôn là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Nàng ta biết, hôm nay không phải là lúc nói lý lẽ. Kẻ này quá mạnh, mạnh đến mức phi lý.
Kích hoạt trận pháp! Nàng ta hét lên. Cửu Âm Tinh Hà Trận!
Bảy vị Ma Tôn còn lại đồng loạt ra tay. Họ ném ra những lá cờ lệnh, kích hoạt đại trận đã được bố trí sẵn.
Mặt đất rung chuyển. Từ tám hướng, tám cột sáng màu đen bắn lên trời, tạo thành một lồng giam khổng lồ nhốt Nguyên Phàm và đội quân của hắn vào bên trong.
Bầu trời biến mất, thay vào đó là một dải ngân hà đen kịt, với hàng vạn ngôi sao là những oan hồn đang gào thét. Áp lực của trận pháp giáng xuống, nặng nề như cả bầu trời sụp đổ.
Trong trận pháp này, mọi linh lực đều bị phong ấn. Mọi sự sống đều bị rút cạn. Đây là trận pháp cấp 5, đủ sức giết chết Nguyên Anh hậu kỳ.
Chết đi! Hợp Hoan Lão Tổ gào lên, khuôn mặt vặn vẹo vì sợ hãi và thù hận.
Nguyên Phàm ngồi trên kiệu, cảm nhận áp lực đang đè lên vai mình. Hắn thấy Sở Cuồng và Vân Phi Dương đang khó khăn chống đỡ. Đám Cốt Nô bắt đầu nứt vỡ.
Phong ấn linh lực? Rút cạn sự sống?
Nguyên Phàm bật cười. Tiếng cười của hắn vang vọng trong trận pháp, càng lúc càng to, càng lúc càng điên cuồng.
Các ngươi dùng bóng tối để nhốt bóng tối? Dùng cái chết để đe dọa Thần Chết?
Hắn đứng dậy.
Hư Vô Kiếm Thể - Giải Phóng.
Cơ thể hắn bùng nổ. Lớp da người tan biến. Hắn hiện nguyên hình là một bộ xương tím đen, rực cháy ngọn lửa Hư Vô.
Trên trán bộ xương, con mắt thứ ba mở to, xoay tròn như một thiên hà thu nhỏ.
Các ngươi muốn thấy Tinh Hà? Ta cho các ngươi thấy Tinh Hà.
Thôn Phệ - Tinh Hà Nghịch Chuyển!
Hắn không phá trận. Hắn... đảo ngược trận pháp.
Hắn dùng Thôn Phệ Chi Nhãn tìm ra mắt trận, rồi dùng Hư Vô Kiếm Thể cắm rễ vào đó. Thay vì bị trận pháp hút năng lượng, hắn biến mình thành cái máy bơm, hút ngược năng lượng của trận pháp vào cơ thể.
Dải ngân hà đen trên đầu bắt đầu xoay ngược chiều. Những ngôi sao oan hồn bị hút về phía Nguyên Phàm, chui vào miệng hắn, vào mắt hắn, vào từng kẽ xương của hắn.
Không! Trận pháp đang mất kiểm soát! Vạn Độc Lão Tổ hét lên. Linh lực của ta đang bị hút đi!
Cắt đứt liên kết! Mau cắt đứt! Băng Ma Tôn ra lệnh.
Nhưng đã quá muộn. Nguyên Phàm đã khóa chặt bọn họ.
Hắn giang hai tay xương xẩu ra.
Đến đây nào, các vị vua. Đến và trở thành một phần của ta.
Lực hút tăng lên gấp bội. Bảy vị Ma Tôn cảm thấy cơ thể mình bị kéo về phía Nguyên Phàm. Bọn họ dùng hết sức bình sinh để chống cự, tế ra pháp bảo, dùng bí thuật, nhưng tất cả đều vô vọng trước sức mạnh tuyệt đối của Hư Vô.
Hợp Hoan Lão Tổ là kẻ yếu nhất, hắn hét lên một tiếng rồi bị hút bay khỏi ngai vàng, lao thẳng vào lòng bàn tay Nguyên Phàm.
Rắc!
Nguyên Phàm bóp nát đầu hắn, hút cạn Nguyên Anh.
Ngon.
Tiếp theo là Vạn Độc Lão Tổ. Độc dược của lão phun ra bị Nguyên Phàm hít vào như khói thuốc. Lão bị Nguyên Phàm xé làm đôi.
Bữa tiệc trở thành một cuộc thảm sát đơn phương.
Băng Ma Tôn nhìn thấy đồng bọn lần lượt ngã xuống, sự kiêu ngạo của nàng tan biến hoàn toàn. Nàng nhận ra, mình đã chọc giận một thực thể không thuộc về thế giới này.
Ta đầu hàng! Nàng hét lên, quỳ xuống giữa không trung. Ta nguyện quy phục! Ta nguyện dâng hiến Hàn Băng Vực!
Nguyên Phàm dừng lại. Hắn đang cầm cái xác của Thú Ma Tôn trên tay. Hắn quay đầu nhìn Băng Ma Tôn.
Đầu hàng?
Hắn ném cái xác đi. Hắn bước tới trước mặt nàng. Bộ xương tím đen từ từ mọc lại da thịt, trở lại hình dáng thiếu niên tuấn tú nhưng tà mị.
Được. Ta chấp nhận.
Hắn đưa ngón tay lên, chạm vào trán nàng.
Nhưng cái giá của sự sống... là tự do.
Hắn cấy Nô Ấn vào linh hồn Nguyên Anh của nàng.
Băng Ma Tôn run rẩy, cảm nhận sự lạnh lẽo của xiềng xích linh hồn, nhưng nàng không dám phản kháng. Nàng cúi đầu, hôn lên chân hắn.
Chủ nhân.
Trận chiến kết thúc.
Trong một ngày, Nguyên Phàm đã giết chết sáu Ma Tôn, thu phục một, và một kẻ đã bỏ chạy.
Hắn đứng trên Tịch Diệt Cao Nguyên, xung quanh là xác chết và tàn tích của trận pháp. Hắn đã nuốt chửng gần như toàn bộ tinh hoa của Ma Vực Trung Tâm.
Tu vi của hắn... phá vỡ gông cùm.
Nguyên Anh Kỳ!
Một Nguyên Anh Hư Vô, đen kịt, ngồi xếp bằng trong đan điền hắn, thay thế cho Hư Vô Chủng.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời. Lần này, ánh mắt hắn không còn dừng lại ở mây đen. Hắn nhìn xuyên qua bầu khí quyển, nhìn vào khoảng không vũ trụ bao la.
Thiên Môn... ta đến đây.
Nhưng trước đó...
Hắn nhìn về phía Bắc.
Thiên Kiếm Sơn. Ta cần mảnh bản đồ cuối cùng. Và... ta cần gặp lại cố nhân.
...
Tại một nơi bí mật của Thiên Kiếm Sơn.
Tuyết Thanh Nguyệt đang ngồi trong Kiếm Trì, xung quanh là hàng vạn thanh kiếm gãy. Mái tóc đen của nàng đã chuyển sang màu trắng cước. Đôi mắt nàng không còn cảm xúc.
Nàng đã ngộ ra Vô Tình Kiếm Đạo.
Huyết Ma Tử... Nàng thì thầm, thanh kiếm trong tay nàng vỡ vụn rồi lại tái tạo. Ta đợi ngươi.
Định mệnh của hai kẻ thù truyền kiếp sắp sửa va chạm một lần nữa. Và lần này, sẽ là sự kết thúc của một kỷ nguyên.