Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 58: Vô Tình Kiếm Đạo Và Sự Sụp Đổ Của Bầu Trời
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 58 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Tịch Diệt Cao Nguyên, vùng đất trung lập từng là nơi hội tụ của tám vị vua cai trị Ma Vực, giờ đây đã trở thành ngai vàng của một vị bạo chúa duy nhất. Những cơn gió lốc độc hại vẫn gào thét, nhưng chúng dường như cố ý tránh xa khu vực trung tâm, nơi một tòa cung điện khổng lồ được dựng lên từ xương cốt của hàng vạn sinh linh và đá Hồn Thạch đen kịt.
Nguyên Phàm ngồi trên đỉnh cao nhất của cung điện, đôi chân buông thõng xuống vực sâu thăm thẳm bên dưới. Hắn không còn mặc bộ y phục xám tro rách rưới nữa. Thay vào đó là một bộ hắc bào được dệt từ tơ của Nhện Hư Không, hấp thụ mọi ánh sáng chiếu vào, khiến hắn trông như một cái bóng đen kịt cắt ngang bầu trời đỏ rực.
Trong cơ thể hắn, một sự biến đổi long trời lở đất đã hoàn tất. Hư Vô Chủng không còn là một hạt giống. Nó đã nảy mầm, nở hoa và kết trái. Tại đan điền, nơi vốn dĩ là chỗ trú ngụ của Kim Đan, giờ đây ngự trị một đứa trẻ sơ sinh màu đen tuyền.
Đó là Nguyên Anh. Nhưng nó không giống bất kỳ Nguyên Anh nào trong lịch sử tu chân giới. Nó không tỏa ra hào quang thánh khiết hay ma khí cuồng bạo. Nó ngồi xếp bằng, đôi mắt nhắm nghiền, xung quanh cơ thể nhỏ bé là những vết nứt không gian li ti liên tục xuất hiện rồi biến mất. Nó đang thở. Và mỗi nhịp thở của nó lại hút cạn linh khí trong phạm vi hàng trăm dặm, biến vùng đất màu mỡ thành hoang mạc chết chóc.
Nguyên Phàm mở mắt. Trong con ngươi đen thẳm, hình ảnh của thiên hà xoay chuyển chậm rãi. Hắn cảm nhận được sức mạnh. Không phải sức mạnh mượn từ thiên địa, mà là sức mạnh cướp đoạt từ thiên địa. Hắn bây giờ không còn tuân theo quy tắc của thế giới này nữa. Hắn là một lỗ hổng trong hệ thống, một con virus đang ăn mòn chương trình vận hành của vũ trụ.
“Chủ nhân.” Giọng nói lạnh lùng nhưng đầy kính sợ vang lên. Băng Ma Tôn, giờ đây đã trở thành Băng Nô, quỳ rạp xuống phía sau hắn. Nàng mặc một bộ giáp băng mỏng manh, để lộ những đường cong tuyệt mỹ, nhưng ánh mắt nàng không còn sự kiêu ngạo của một bậc đế vương. Nô Ấn trong linh hồn đã biến nàng thành con chó trung thành nhất.
“Đội quân đã tập hợp đủ chưa?” Nguyên Phàm hỏi, giọng nói không mang theo chút cảm xúc nào, như tiếng gió rít qua khe đá.
“Bẩm chủ nhân, đã đủ,” Băng Nô đáp. Một triệu ma binh từ tám vực đã quy tụ dưới chân Tịch Diệt Cao Nguyên. Sở Cuồng đại nhân và Vân Phi Dương đại nhân đang chỉ huy họ. Ngoài ra, Ảnh Ma Tôn, kẻ bỏ trốn hôm trước, đã bị Sở Cuồng đại nhân bắt được và chém đầu thị chúng. Linh hồn của hắn đang đợi ngài thưởng thức.
“Tốt.” Nguyên Phàm gật đầu nhẹ. Một triệu quân. Con số này đủ để làm lá chắn thịt cho trận chiến sắp tới.
Hắn đứng dậy. Bóng tối từ chiếc hắc bào lan tỏa ra, che khuất ánh mặt trời.
“Thiên Kiếm Sơn.” Nguyên Phàm lẩm bẩm cái tên đó. Nơi đó có mảnh bản đồ cuối cùng. Và cũng có một món nợ cần phải thanh toán.
Hắn không quên Tuyết Thanh Nguyệt. Hạt giống nghi ngờ mà hắn cấy vào tâm trí nàng ta, hắn có thể cảm nhận được nó đã nảy mầm và phát triển thành một thứ gì đó rất thú vị. Một thứ cảm xúc vặn vẹo, méo mó, vừa là thù hận, vừa là ám ảnh.
“Xuất binh.” Nguyên Phàm ra lệnh.
...
Thiên Kiếm Sơn, thánh địa của kiếm tu chính đạo, nơi quanh năm mây trắng bao phủ và tiếng kiếm ngân vang vọng, hôm nay chìm trong một sự im lặng ngột ngạt.
Đại trận hộ sơn Vạn Kiếm Quy Tông đã được kích hoạt ở mức tối đa. Hàng vạn thanh phi kiếm bay lượn xung quanh các đỉnh núi, tạo thành một bức tường thép không thể xuyên thủng. Nhưng đằng sau bức tường đó, nỗi sợ hãi đang len lỏi trong lòng mỗi đệ tử.
Tin tức về sự sụp đổ của Ma Vực Trung Tâm, cái chết của các Ma Tôn và sự trỗi dậy của Huyết Ma Tử đã truyền đến đây. Họ biết rằng, mục tiêu tiếp theo của con quái vật đó chính là họ.
Trên đỉnh Thiên Kiếm Phong, nơi cao nhất và lạnh nhất, một nữ nhân đang ngồi xếp bằng trên một tảng đá phủ đầy tuyết.
Tuyết Thanh Nguyệt. Nàng đã thay đổi hoàn toàn. Mái tóc đen dài ngày nào giờ đã bạc trắng như cước, xõa tung trong gió lạnh. Làn da nàng trắng bệch, không còn chút huyết sắc. Đôi mắt nàng, vốn dĩ chứa đựng sự kiêu hãnh và linh động, giờ đây trống rỗng như hai hố băng sâu thẳm.
Nàng đã bước vào Kiếm Chủng, nơi chôn cất kiếm ý của các tiền nhân, và thực hiện nghi thức Tẩy Tâm. Nàng đã tự tay cắt đứt mọi cảm xúc: vui, buồn, yêu, ghét, sợ hãi. Nàng giết chết quá khứ, giết chết ký ức về người cô Lý Thanh Diễm, giết chết cả sự rung động yếu ớt của trái tim thiếu nữ.
Nàng đã ngộ ra Vô Tình Kiếm Đạo.
Kiếm, vốn dĩ là vật vô tri. Người cầm kiếm nếu có tình, kiếm sẽ cùn. Chỉ khi người vô tình như kiếm, kiếm mới đạt đến cảnh giới tối thượng.
“Sư muội.” Một giọng nói vang lên phía sau. Diệp Phong bước tới, cánh tay phải cụt ngủn được thay thế bằng một cánh tay giả làm bằng linh mộc. Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt với ánh mắt đau xót. Hắn không còn nhận ra sư muội ngây thơ, nhiệt huyết ngày nào nữa. Trước mặt hắn chỉ là một tảng băng hình người.
“Đại quân ma đạo đã vượt qua biên giới,” Diệp Phong nói, giọng khàn khàn. “Bọn chúng đông như kiến cỏ. Các tông môn khác... đều đã bỏ chạy hoặc đầu hàng Thiên Môn để cầu xin sự che chở. Chỉ còn chúng ta.”
Tuyết Thanh Nguyệt không quay đầu lại. Nàng vuốt ve thanh kiếm đặt trên đùi. Đó không còn là Hắc Kiếm nữa. Đó là một thanh kiếm trong suốt như pha lê, được ngưng tụ từ chính nước mắt và máu của nàng trong quá trình Tẩy Tâm.
“Hắn đến chưa?” Giọng nàng vang lên, lạnh lẽo và sắc bén như tiếng kim loại cắt vào thủy tinh.
“Chưa thấy hắn lộ diện. Chỉ có hai tên hộ pháp của hắn dẫn đầu. Nhưng khí tức của hắn... ta có thể cảm nhận được. Nó bao trùm cả bầu trời phía Nam.”
Tuyết Thanh Nguyệt đứng dậy. Tuyết xung quanh nàng tự động tách ra, không dám chạm vào tà áo của nàng.
“Ta sẽ đợi hắn,” Nàng nói. “Trận chiến này là của ta.”
“Nhưng sư muội, hắn đã là Nguyên Anh!” Diệp Phong can ngăn. “Muội mới chỉ là Kim Đan viên mãn...”
“Cảnh giới không quyết định tất cả,” Tuyết Thanh Nguyệt ngắt lời. “Hắn là Tâm Ma của ta. Nếu không giết hắn, ta vĩnh viễn không thể phi thăng. Hoặc ta chết, hoặc hắn chết. Không có lựa chọn thứ ba.”
Nàng bước ra mép vực, nhìn về phương Nam, nơi mây đen đang cuồn cuộn kéo đến.
“Huyết Ma Tử. Ta đã vứt bỏ tất cả để đợi ngươi. Đừng làm ta thất vọng.”
...
Biên giới giữa Chính Đạo và Ma Đạo là một dải đất hoang vu rộng lớn gọi là Đại Hạp Cổ Phân Ly. Nơi đây từng là chiến trường cổ đại, mặt đất nhuộm đỏ bởi máu của hàng vạn năm tranh đấu.
Hôm nay, vùng đất này lại một lần nữa rung chuyển.
Mặt đất rung lên bần bật dưới vó ngựa của đội quân ma tộc. Một triệu ma binh, từ những con Cốt Nô thấp kém đến những Ma Tướng Kim Đan hùng mạnh, tạo thành một cơn lũ đen kịt tràn qua hẻm núi.
Dẫn đầu là Sở Cuồng. Hắn cưỡi trên một con Cốt Long khổng lồ, tay cầm thanh Ma Kiếm to bản. Sát khí của hắn nồng nặc đến mức không khí xung quanh hắn vặn vẹo, tạo thành những ảo ảnh máu me.
Bên cạnh hắn là Vân Phi Dương, ngồi trên một chiếc xe kéo xa hoa do tám con quỷ dạ xoa khiêng. Hắn phe phẩy chiếc quạt lông, chỉ huy đội quân hậu cần và độc dược, ánh mắt toan tính quét qua địa hình.
Và Băng Nô, bay lơ lửng trên không trung, tỏa ra hàn khí đóng băng mọi thứ cản đường.
Nhưng đáng sợ nhất không phải là đội quân này. Đáng sợ nhất là cái bóng đen khổng lồ đang bao phủ bầu trời phía trên họ.
Đó không phải là mây. Đó là một cái miệng. Cái miệng của Hư Vô.
Nguyên Phàm ngồi trên ngai vàng bay lơ lửng giữa cái miệng đó. Hắn không cần ra tay. Sự hiện diện của hắn chính là vũ khí mạnh nhất. Hắn đang ăn.
Hắn ăn linh khí của trời đất. Hắn ăn sự sợ hãi của kẻ thù. Hắn ăn cả ánh sáng mặt trời. Nơi hắn đi qua, cây cối héo úa, sông ngòi khô cạn, màu sắc của thế giới trở nên xám xịt.
Phía trước, một bức tường ánh sáng khổng lồ dựng lên chặn ngang hẻm núi. Đó là Đại Quang Minh Trận, phòng tuyến cuối cùng của liên minh các tông môn nhỏ còn sót lại, được gia trì bởi bùa chú của Thiên Môn.
“Dừng lại! Lũ ma quỷ!” Một vị lão tổ Kim Đan đứng trên tường thành gào lên. “Đây là lãnh địa của ánh sáng! Bước qua đây là chết!”
Sở Cuồng nhìn bức tường ánh sáng, cười gằn. Hắn định lao lên chém vỡ nó.
Nhưng giọng nói của Nguyên Phàm vang lên trong đầu hắn. “Lui ra. Cái vỏ trứng này... để ta.”
Sở Cuồng lập tức ghìm cương Cốt Long, ra hiệu cho toàn quân dừng lại.
Nguyên Phàm từ từ hạ xuống. Hắn không dùng pháp thuật công kích. Hắn chỉ đơn giản là đưa một ngón tay ra, chạm nhẹ vào bức tường ánh sáng.
Hư Vô - Thôn Phệ.
Một điểm đen nhỏ xuất hiện trên bức tường rực rỡ. Điểm đen đó nhanh chóng lan rộng, giống như một giọt mực rơi vào cốc nước trong. Nó ăn mòn ánh sáng, biến đổi cấu trúc của trận pháp.
Những tu sĩ đang duy trì trận pháp cảm thấy linh lực của mình bị hút đi với tốc độ kinh hoàng. Bọn họ gào thét, cố gắng cắt đứt liên kết, nhưng đã quá muộn.
Rắc... rắc...
Bức tường ánh sáng vỡ vụn như kính. Không phải vỡ thành mảnh, mà vỡ thành bụi phấn, rồi bị điểm đen kia hút sạch.
Hàng ngàn tu sĩ phía sau bức tường lộ ra, mặt cắt không còn giọt máu.
Nguyên Phàm thu ngón tay về. Hắn nhìn đám tu sĩ như nhìn một đàn kiến.
“Giết.”
Chỉ một từ. Cơn lũ ma quân tràn lên. Tiếng la hét, tiếng xương gãy, tiếng máu phun tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.
Nguyên Phàm không quan tâm đến cuộc tàn sát. Hắn lướt qua chiến trường, hướng thẳng về phía ngọn núi cao nhất ở phía xa: Thiên Kiếm Sơn.
...
Hắn đến chân núi Thiên Kiếm Sơn chỉ sau một nén nhang.
Đại trận Vạn Kiếm Quy Tông lập tức phản ứng. Hàng vạn thanh kiếm khí bắn về phía hắn như mưa rào.
Nhưng Nguyên Phàm không dừng lại. Hắn bước đi trên không trung. Mỗi bước chân của hắn tạo ra một gợn sóng hư vô. Những thanh kiếm khí khi chạm vào gợn sóng đó liền biến mất, bị dịch chuyển sang một chiều không gian khác hoặc bị phân giải thành nguyên tử.
Hắn đi xuyên qua cơn mưa kiếm, nhẹ nhàng như đi dạo trong vườn hoa.
Cuối cùng, hắn đặt chân lên đỉnh Thiên Kiếm Phong.
Ở đó, Tuyết Thanh Nguyệt đang đợi hắn.
Nàng đứng giữa một biển kiếm gãy, tà áo trắng bay phần phật, mái tóc bạc trắng hòa lẫn với màu tuyết. Nàng đẹp, một vẻ đẹp bi thương và chết chóc.
“Ngươi đến rồi,” Nàng nói, giọng nói không có chút dao động.
“Ta đến lấy đồ,” Nguyên Phàm đáp, nhìn thẳng vào mắt nàng.
“Muốn lấy, phải bước qua xác ta.”
“Được.”
Không có những lời thừa thãi. Không có màn chào hỏi xã giao. Hai kẻ thù truyền kiếp lao vào nhau ngay lập tức.
Tuyết Thanh Nguyệt vung kiếm. Vô Tình Kiếm - Đoạn Niệm.
Một đường kiếm khí trong suốt, mỏng manh như sợi tơ, nhưng chứa đựng ý chí cắt đứt mọi thứ, kể cả không gian và thời gian, chém về phía cổ Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm cảm nhận được sự nguy hiểm. Đường kiếm này không nhắm vào cơ thể hắn, nó nhắm vào sự tồn tại của hắn. Nó muốn cắt đứt liên kết giữa hắn và thế giới này.
“Khá lắm.”
Hắn không né. Hắn đưa tay lên, lòng bàn tay phủ một lớp màng đen kịt.
Hư Vô Thủ.
Hắn bắt lấy lưỡi kiếm khí. Keng!
Tiếng va chạm chói tai vang lên. Lưỡi kiếm khí không bị bẻ gãy, nó cắt sâu vào lòng bàn tay Nguyên Phàm, xẻ rách lớp màng Hư Vô, chạm vào xương cốt.
Máu màu vàng xám chảy ra.
Lần đầu tiên sau khi đạt Nguyên Anh, Nguyên Phàm bị thương.
Hắn nhìn vết thương, rồi nhìn Tuyết Thanh Nguyệt. Ánh mắt hắn lóe lên sự hứng thú.
“Vô Tình Kiếm Đạo? Ngươi đã từ bỏ cảm xúc để đổi lấy sức mạnh này sao?”
Tuyết Thanh Nguyệt không trả lời. Nàng tiếp tục tấn công. Kiếm pháp của nàng nhanh, gọn, tàn độc và hoàn hảo đến mức không có một sơ hở nào. Mỗi nhát kiếm đều là một đòn chí mạng. Nàng như một cỗ máy giết chóc được lập trình sẵn.
Nguyên Phàm liên tục lùi lại. Hắn đang quan sát. Hắn đang phân tích.
Hắn nhận ra, Tuyết Thanh Nguyệt không chỉ dùng linh lực. Nàng đang dùng quy tắc: Quy tắc của sự Lạnh Lùng Tuyệt Đối. Trong thế giới của nàng, mọi thứ đều phải dừng lại, đều phải chết đi.
“Ngươi nghĩ rằng vô tình là mạnh nhất sao?” Nguyên Phàm đột nhiên lên tiếng, tay hắn bắt lấy lưỡi kiếm thật của nàng.
Tuyết Thanh Nguyệt cố gắng rút kiếm, nhưng thanh kiếm như bị hàn vào tay hắn.
“Ngươi sai rồi,” Nguyên Phàm nói, giọng nói mang theo sự giễu cợt. “Ngươi không hề vô tình.”
Hắn nhìn sâu vào đôi mắt trống rỗng của nàng.
“Ngươi nói ngươi đã giết chết cảm xúc? Vậy tại sao kiếm của ngươi lại run rẩy khi nhìn thấy ta? Tại sao sát khí của ngươi lại hỗn loạn khi ta nhắc đến tên cô ngươi?”
Tuyết Thanh Nguyệt khựng lại. Đôi mắt nàng dao động. “Câm miệng!” Nàng quát, dồn toàn lực đẩy thanh kiếm tới trước.
“Ngươi không vứt bỏ cảm xúc. Ngươi chỉ đang chôn vùi nó. Ngươi biến yêu, ghét, hận thù thành một khối băng. Nhưng băng... có thể tan chảy.”
Nguyên Phàm mỉm cười. Thôn Phệ Chi Nhãn trên trán hắn mở ra. Hư Vô - Phản Chiếu.
Hắn không tấn công nàng. Hắn chiếu rọi vào tâm trí nàng. Hắn cho nàng thấy những hình ảnh mà hắn đã nuốt chửng: Ký ức của Lý Thanh Diễm. Nỗi đau của bà ta, tình yêu của bà ta dành cho đứa cháu gái nhỏ, và cả... sự thanh thản khi bà ta bị Nguyên Phàm nuốt chửng.
“Cô ơi...” Tâm trí Tuyết Thanh Nguyệt vỡ vụn. Bức tường băng giá mà nàng dày công xây dựng sụp đổ trong nháy mắt. Cảm xúc bị dồn nén bấy lâu nay bùng nổ như núi lửa phun trào.
Nàng gào lên một tiếng thảm thiết, buông rơi thanh kiếm, ôm đầu quỳ xuống. “Đau quá... Đau quá...”
Đạo tâm của nàng vỡ nát. Vô Tình Kiếm Đạo bị phá giải từ bên trong.
Nguyên Phàm đứng nhìn nàng quằn quại. Hắn không hề thương xót. Đối với hắn, đây là cách chiến thắng hiệu quả nhất: Đánh bại kẻ thù bằng chính niềm tin của họ.
Hắn bước tới, nhặt thanh kiếm pha lê của nàng lên.
“Kiếm tốt. Nhưng người dùng... quá yếu đuối.”
Hắn bóp nát thanh kiếm. Những mảnh vỡ rơi xuống tuyết.
Hắn đặt tay lên đầu Tuyết Thanh Nguyệt. “Kết thúc thôi.”
Hắn định hút cạn linh hồn nàng. Một linh hồn Kim Đan viên mãn, lại ngộ ra Kiếm Đạo, là một món ăn đại bổ.
Nhưng đúng lúc đó, một luồng ánh sáng vàng kim chói lòa từ trên trời giáng xuống, bao phủ lấy Tuyết Thanh Nguyệt, đẩy lùi bàn tay của Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm nheo mắt, nhảy lùi lại. Hắn nhìn lên bầu trời.
Mây đen tách ra. Một cánh cổng ánh sáng mở ra. Những tiếng thánh ca vang vọng.
“Kẻ Sống Sót. Ngươi đã đi quá giới hạn.”
Một giọng nói uy nghiêm, không chứa đựng cảm xúc vang lên.
Từ trong cánh cổng, mười hai bóng người có cánh bước ra: Mười hai Đại Thiên Sứ của Thiên Môn.
Và dẫn đầu bọn chúng, là một người đàn ông mặc áo bào trắng, tay cầm một cuốn sách vàng.
Sứ Giả Thần Thánh - Gabriel. Nguyên Anh Hậu Kỳ.
“Chúng ta đến để thu hồi 'Hạt Giống' của chúng ta,” Gabriel chỉ tay vào Tuyết Thanh Nguyệt. “Nàng ta là người được chọn của Thiên Môn. Ngươi không được phép chạm vào.”
Nguyên Phàm nhìn đám người trên trời, rồi nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang được ánh sáng chữa lành.
“Hạt Giống?” Hắn cười khẩy. “Hóa ra các ngươi đã nhắm đến nàng ta từ lâu. Nuôi dưỡng nàng ta, để nàng ta ngộ ra Vô Tình, rồi biến nàng ta thành con rối hoàn hảo nhất sao?”
Hắn hiểu rồi. Thiên Môn không chỉ muốn tín ngưỡng. Chúng muốn tạo ra những Chiến Binh Thần Thánh từ những tu sĩ ưu tú nhất.
“Ngươi biết quá nhiều,” Gabriel nói lạnh lùng. “Và ngươi đã ăn quá nhiều. Hôm nay, Thiên Môn sẽ thanh tẩy ngươi hoàn toàn.”
Mười hai Đại Thiên Sứ đồng loạt rút vũ khí. Ánh sáng vàng kim bao trùm cả Thiên Kiếm Sơn.
Nguyên Phàm đứng một mình trên đỉnh núi, đối mặt với mười ba cường giả Nguyên Anh.
Hắn không sợ. Máu trong người hắn sôi lên. Hư Vô Nguyên Anh trong đan điền hắn mở mắt, nở một nụ cười tàn độc.
“Các ngươi muốn cướp con mồi của ta?”
Nguyên Phàm dang rộng hai tay. Bóng tối từ cơ thể hắn bùng nổ, tạo thành một cơn bão đen kịt đối chọi với ánh sáng vàng kim.
“Vậy thì... ta sẽ ăn cả các ngươi.”
Hắn không đợi bọn chúng tấn công. Hắn lao lên trời.
Cuộc chiến giữa Vực Thẳm và Thiên Đường... chính thức bắt đầu.