Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 59: Tiệc Máu Của Những Thiên Thần Gãy Cánh
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 59 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Bầu trời Thiên Kiếm Sơn như bị xé toạc làm đôi bởi hai gam màu đối lập. Một bên là ánh sáng vàng kim rực rỡ, chói lòa, mang theo hơi thở thần thánh và áp lực của trật tự tuyệt đối. Bên kia là bóng tối đen đặc, thâm sâu, nuốt chửng mọi ánh sáng, mọi âm thanh, tượng trưng cho sự hỗn loạn và hư vô.
Nguyên Phàm lao thẳng vào trung tâm đội hình của mười hai Đại Thiên Sứ như một mũi tên đen lao thẳng vào mặt trời. Hắn không có vũ khí, hoặc nói đúng hơn, toàn bộ cơ thể hắn chính là vũ khí đáng sợ nhất.
Vinh quang cho Đấng Tối Cao! Thanh tẩy kẻ dị giáo!
Mười hai Đại Thiên Sứ đồng thanh hô lớn, giọng nói hòa quyện vào nhau tạo thành một làn sóng âm thanh chấn động tâm can. Mười hai thanh kiếm ánh sáng khổng lồ được giơ cao, tạo thành một trận pháp giam cầm không gian.
Thiên Cương Tru Ma Trận.
Những lưỡi kiếm ánh sáng đan xen vào nhau, tạo thành một chiếc lồng lưới vàng kim chụp xuống đầu Nguyên Phàm. Mỗi mắt lưới đều tỏa ra sức nóng khủng khiếp, đủ sức nung chảy cả những khối sắt thép tinh luyện nhất.
Nguyên Phàm không né tránh. Hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen tuyền ánh lên vẻ khinh miệt.
Tru Ma? Các ngươi gọi ta là Ma ư?
Hắn dang rộng hai tay, để mặc chiếc lồng ánh sáng chụp xuống người.
Xèo xèo xèo!
Tiếng da thịt bị nung cháy vang lên chói tai. Lớp hắc bào của Nguyên Phàm bốc khói nghi ngút, da thịt hắn bắt đầu sủi bọt dưới sức nóng của thánh quang. Nhưng hắn không hề tỏ ra đau đớn, ngược lại, hắn bật cười.
Nóng đấy. Nhưng chưa đủ chín.
Hư Vô Kiếm Thể - Thôn Phệ Bề Mặt.
Làn da của Nguyên Phàm đột ngột biến đổi. Nó không còn là da thịt con người nữa mà chuyển thành một lớp vảy màu xám tro, liên tục chuyển động như một lớp chất lỏng sống động. Những thanh kiếm ánh sáng chạm vào lớp vảy này không thể cắt sâu vào bên trong, mà bị dính chặt lại, rồi từ từ bị Hư Vô Kiếm Thể của hắn thôn phệ.
Cái gì? Một Đại Thiên Sứ đứng gần nhất thốt lên kinh ngạc. Hắn ta đang... nuốt chửng trận pháp của chúng ta?
Nguyên Phàm túm lấy một thanh kiếm ánh sáng đang đâm vào vai. Hắn giật mạnh.
Vút!
Tên Đại Thiên Sứ cầm thanh kiếm đó bị kéo bay về phía hắn, mất đà lao ra khỏi đội hình.
Chào người anh em.
Nguyên Phàm thì thầm, bàn tay phải của hắn đã biến thành một lưỡi dao xương sắc lẹm, đâm xuyên qua bộ giáp ngực vàng ròng của tên Thiên Sứ.
Phập!
Không có máu đỏ chảy ra. Chỉ có một dòng chất lỏng màu vàng kim tuôn trào như suối.
Năng lượng tinh khiết thật. Nguyên Phàm liếm môi, khẽ nhíu mày. Nhưng sao lại nhạt thế này?
Hắn vận công. Hư Vô chi lực từ tay hắn tràn vào cơ thể tên Thiên Sứ, ăn mòn lục phủ ngũ tạng, phá hủy hoàn toàn cấu trúc linh lực. Tên Thiên Sứ gào thét thảm thiết, đôi cánh trắng muốt sau lưng bắt đầu chuyển sang màu xám đen rồi rụng lả tả xuống đất.
Cứu ta! Gabriel đại nhân!
Gabriel đứng trên cao, khuôn mặt lạnh băng không chút biểu cảm. Hắn lật một trang trong cuốn sách vàng trên tay.
Sự hy sinh là cần thiết để thanh tẩy bóng tối.
Hắn chỉ tay về phía Nguyên Phàm và tên Thiên Sứ đang bị bắt giữ.
Thánh Ngôn: Bùng Nổ!
Cơ thể tên Thiên Sứ đang bị Nguyên Phàm nắm giữ đột ngột phình to, ánh sáng bên trong trở nên chói lòa đến mức không thể nhìn thẳng.
Nguyên Phàm nheo mắt. Quả là tàn nhẫn.
Bùm!
Một vụ nổ năng lượng khổng lồ quét ngang bầu trời. Đỉnh Thiên Kiếm Phong rung chuyển dữ dội, tuyết lở ầm ầm chôn vùi những đệ tử kiếm tông không may mắn bên dưới.
Nguyên Phàm bị hất văng ra xa hàng trăm trượng, đập mạnh vào vách núi đá dựng đứng. Cơ thể hắn bốc khói nghi ngút, một nửa lồng ngực đã bị vụ nổ thổi bay, lộ ra bộ xương tím đen bên trong.
Nhưng hắn không chết.
Hắn bước ra khỏi đám khói bụi, những phần cơ thể bị mất đang tái tạo lại với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường. Những thớ thịt đen kịt đan vào nhau, vá lại vết thương, tạo ra một lớp da mới còn cứng cáp hơn trước.
Gabriel nheo mắt nhìn xuống. Hắn nhận ra, kẻ địch trước mặt sở hữu khả năng phục hồi vượt xa bất kỳ sinh vật nào hắn từng gặp. Đây không phải là một tu sĩ, mà là một con quái vật bất tử!
Đừng để hắn hồi phục! Gabriel ra lệnh. Dùng Thiên Phạt Kích!
Mười một Đại Thiên Sứ còn lại đồng loạt giơ vũ khí lên trời. Mây đen bị xua tan, để lộ ra mười một cột sáng từ vũ trụ chiếu thẳng xuống vũ khí của bọn họ, nạp năng lượng cho đòn đánh hủy diệt.
Nguyên Phàm đứng dựa vào vách núi, phủi bụi trên vai. Hắn nhìn Gabriel.
Ngươi thích chơi nổ sao? Được thôi. Ta cũng có một món đồ chơi muốn thử.
Hắn nhắm mắt lại. Vết sẹo dọc trên trán hắn tách hẳn ra.
Con mắt thứ ba mở trừng trừng.
Thôn Phệ - Thiên Phạt Nhãn.
Nhưng lần này, con mắt không bắn ra ánh sáng trắng. Nó bắn ra một chùm tia màu xám tro, vặn vẹo và hỗn loạn, bên trong chứa đựng vô số tiếng gào thét của những oan hồn mà Nguyên Phàm đã nuốt chửng.
Nghịch Quang - Hỗn Mang Pháo!
Chùm tia xám tro lao thẳng về phía đội hình Thiên Sứ. Nó không đi theo đường thẳng, mà bẻ cong không gian, xuất hiện ngay trước mặt ba tên Thiên Sứ đang tụ lực.
Cái...
Chưa kịp phản ứng, ba tên Thiên Sứ bị chùm tia xuyên qua người.
Không có tiếng nổ. Không có máu me.
Ba cơ thể đó... biến mất. Bị xóa sổ hoàn toàn khỏi sự tồn tại, chỉ còn lại ba bộ giáp rỗng rơi leng keng xuống núi đá.
Gabriel mở to mắt. Hắn cảm nhận được sự biến mất của ba luồng linh hồn. Không phải là cái chết rồi về với Chúa, mà là bị hư vô nuốt chửng vĩnh viễn.
Đó là... sức mạnh của Thiên Phạt Chi Nhãn sao? Không, hắn đã làm ô uế nó!
Giết hắn! Ngay lập tức!
Gabriel không còn giữ được sự bình tĩnh. Hắn ném cuốn sách vàng lên trời. Cuốn sách phóng to ra, che phủ cả bầu trời, từng dòng chữ cổ ngữ phát sáng rơi xuống như mưa rào, mỗi chữ nặng tựa ngàn cân, đè lên vai Nguyên Phàm.
Quy Tắc Trấn Áp - Trọng Lực Thần Thánh!
Nguyên Phàm cảm thấy như có cả một ngọn núi đè lên người. Đầu gối hắn chùng xuống. Mặt đất dưới chân hắn nứt toác, lún sâu thành một hố lớn.
Tám tên Thiên Sứ còn lại nhân cơ hội lao xuống, tám mũi thương ánh sáng đâm thẳng vào các tử huyệt của hắn: tim, cổ, mắt, đan điền.
Nguyên Phàm gầm lên một tiếng. Hắn không thể di chuyển.
Nhưng hắn không cần di chuyển.
Cơ thể hắn bùng nổ. Hàng vạn chiếc gai xương nhọn hoắt từ trong cơ thể hắn phóng ra tứ phía, tựa như một con nhím khổng lồ.
Hư Vô Cốt Gai - Tán Xạ!
Phập phập phập!
Những chiếc gai xương đen kịt, được cường hóa bởi Lôi Cốt và Hư Vô, xuyên thủng giáp trụ, xuyên thủng cánh, xuyên thủng cơ thể của tám tên Thiên Sứ đang lao tới.
Bọn họ bị treo lơ lửng trên những chiếc gai xương, giãy giụa trong đau đớn. Máu vàng kim chảy dọc theo gai xương, truyền ngược về cơ thể Nguyên Phàm.
Cảm ơn vì bữa ăn.
Nguyên Phàm kích hoạt hấp thụ. Tám tên Thiên Sứ khô quắt lại trong nháy mắt, biến thành tám cái xác khô rồi vỡ vụn thành bụi phấn.
Chỉ trong chốc lát, mười hai Đại Thiên Sứ, lực lượng tinh nhuệ nhất của Thiên Môn, đã bị xóa sổ hoàn toàn.
Trên bầu trời, chỉ còn lại Gabriel.
Và dưới đất, Nguyên Phàm đứng dậy, rũ bỏ bụi bẩn. Cơ thể hắn tràn đầy năng lượng đến mức phát sáng mờ ảo. Hắn ngẩng đầu nhìn Gabriel, liếm môi.
Giờ thì, đến lượt món chính rồi.
...
Gabriel nhìn xuống bãi chiến trường, khuôn mặt điển trai của hắn vặn vẹo vì tức giận. Hắn không ngờ rằng, nhiệm vụ trừng phạt một tên dị giáo ở vùng biên giới lại trở thành một thảm họa như thế này.
Ngươi... tên ác quỷ ghê tởm. Ngươi dám tàn sát sứ giả của Thần sao?
Thần? Nguyên Phàm cười khẩy, dậm chân bay lên, lơ lửng ngang tầm mắt với Gabriel. Ta đã ăn Nguyên Anh của Viêm Ma Tôn, ta đã thấy ký ức của hắn. Các ngươi không phải thần thánh gì cả! Các ngươi chỉ là những tên nông dân tham lam, coi thế giới này là trang trại, coi chúng sinh là gia súc để thu hoạch tín ngưỡng.
Hắn chỉ tay vào Gabriel.
Và hôm nay, con sói đã vào chuồng rồi.
Gabriel hít sâu một hơi, lấy lại vẻ uy nghiêm. Hắn giơ tay, cuốn sách vàng bay về tay hắn.
Ngươi biết sự thật thì sao? Ngươi nghĩ ngươi có thể chống lại Thiên Môn ư? Ngươi chỉ là một con sâu cái kiến mạnh mẽ hơn bình thường một chút mà thôi. Hôm nay, ta, Gabriel, sẽ cho ngươi thấy khoảng cách giữa Phàm và Thần!
Hắn mở cuốn sách ra trang cuối cùng.
Thánh Ngôn Tối Thượng: Thiên Giới Hàng Lâm.
Bầu trời phía sau Gabriel nứt ra, một luồng ánh sáng trắng tinh khiết tràn xuống, biến không gian xung quanh hắn thành một tiểu thế giới riêng biệt. Ở đó, những tiếng hát thiên thần vang vọng, những tòa lâu đài bằng mây và vàng ẩn hiện.
Gabriel hấp thụ sức mạnh từ thế giới đó. Cơ thể hắn biến đổi. Hắn cao lớn lên gấp mười lần, mọc thêm hai đôi cánh nữa, tổng cộng là sáu cánh. Trên tay hắn xuất hiện một thanh kiếm lửa rực rỡ.
Thẩm Phán Kiếm!
Gabriel vung kiếm. Một đường kiếm quang khổng lồ chém xuống, không nhắm vào Nguyên Phàm, mà nhắm vào toàn bộ Thiên Kiếm Sơn.
Hắn muốn hủy diệt tất cả.
Nguyên Phàm nheo mắt. Hắn cảm nhận được sức mạnh của đòn đánh này. Nó vượt qua cấp độ Nguyên Anh Hậu Kỳ, chạm đến ngưỡng Hóa Thần.
Nếu để nó chạm đất, Thiên Kiếm Sơn sẽ biến mất, và cả Tuyết Thanh Nguyệt cũng sẽ chết. Mà Tuyết Thanh Nguyệt là con mồi của hắn, là chìa khóa hắn cần để tiến xa hơn.
Không ai được phép đụng vào đồ của ta!
Nguyên Phàm lao tới, chắn trước đường kiếm quang.
Hắn không dùng Hư Vô Kiếm Thể để né tránh, mà dùng chính cơ thể mình để đỡ.
Hư Vô Chân Thân - Hóa Khổng Lồ!
Nguyên Phàm gầm lên, kích hoạt toàn bộ năng lượng dự trữ. Cơ thể hắn phình to ra, biến thành một người khổng lồ đen kịt cao trăm trượng, sừng sững giữa trời đất.
Hắn giơ hai tay lên, kẹp chặt lấy lưỡi kiếm lửa khổng lồ.
Rầm!
Sóng xung kích từ vụ va chạm quét ngang ngàn dặm, san phẳng mọi ngọn núi xung quanh, chỉ còn trơ lại đỉnh Thiên Kiếm Phong nơi hai kẻ khổng lồ đang giằng co.
Nhiệt độ của thanh kiếm nung chảy hai bàn tay của Nguyên Phàm, lửa thánh thiêu đốt linh hồn hắn, mang đến đau đớn tột cùng.
Nhưng Nguyên Phàm cười. Tiếng cười ầm ầm như sấm rền.
Chỉ thế thôi sao, sứ giả?
Hắn siết chặt tay.
Rắc!
Thanh kiếm năng lượng bị hắn bóp nát vụn.
Hắn lao tới, húc đầu vào ngực Gabriel.
Bùm!
Gabriel bị húc bay ngược trở lại vào khe nứt không gian của Thiên Giới.
Nguyên Phàm không buông tha. Hắn lao theo vào trong khe nứt. Hắn muốn xâm nhập vào Thiên Giới ư? Không, hắn chưa điên đến mức đó. Hắn chỉ muốn lôi cổ tên sứ giả này ra mà thôi.
Hai bóng người vật lộn ngay tại ngưỡng cửa của hai thế giới. Gabriel điên cuồng tấn công, dùng đủ mọi loại thánh chú, bùa phép. Nguyên Phàm thì chỉ có một chiêu: cắn, xé, đấm, nuốt.
Đồ man rợ! Gabriel hét lên khi Nguyên Phàm xé toạc một chiếc cánh của hắn.
Nguyên Phàm nhai ngấu nghiến chiếc cánh đó, máu vàng chảy đầy mồm.
Ngon hơn cánh gà!
Gabriel sợ hãi. Hắn nhận ra tên điên này thực sự muốn ăn thịt mình. Hắn nhìn lại cánh cổng Thiên Giới phía sau, biết rằng mình phải rút lui.
Nhưng hắn không thể về tay không. Hắn nhìn xuống đỉnh núi, nơi Tuyết Thanh Nguyệt vẫn đang quỳ gục. Hạt Giống! Hắn phải mang Hạt Giống về!
Gabriel hy sinh ba chiếc cánh còn lại, tạo ra một vụ nổ ánh sáng cực mạnh đẩy lùi Nguyên Phàm. Sau đó, hắn phóng ra một sợi xích ánh sáng, lao vút xuống dưới, quấn chặt lấy eo Tuyết Thanh Nguyệt.
Lên đây!
Hắn giật mạnh, kéo Tuyết Thanh Nguyệt bay vút lên trời về phía cánh cổng.
Nguyên Phàm bị đẩy lùi, thấy cảnh đó thì giận tím mặt.
Ta đã bảo là của ta rồi mà!
Hắn không kịp lao tới. Hắn mở miệng, hét lên một tiếng.
Hư Vô Hống!
Sóng âm mang theo lực hút cực mạnh bắn về phía Tuyết Thanh Nguyệt.
Cơ thể Tuyết Thanh Nguyệt bị kéo căng giữa hai luồng lực lượng: một bên là xích ánh sáng của Gabriel kéo lên, một bên là lực hút hư vô của Nguyên Phàm kéo xuống.
A... A... A!
Tuyết Thanh Nguyệt, người đang trong trạng thái vỡ vụn tâm trí, hét lên đau đớn, cơ thể nàng như sắp bị xé làm đôi.
Buông tay! Gabriel gào lên. Ngươi sẽ giết chết nàng ta!
Ngươi buông trước đi! Nguyên Phàm gào lại. Hoặc ta sẽ lấy một nửa của nàng ta!
Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.
Đúng lúc đó, Diệp Phong, chưởng môn cụt tay của Thiên Kiếm Tông, từ trong đống đổ nát bò ra. Hắn nhìn thấy sư muội mình đang chịu khổ sở.
Sư muội...
Hắn không thể làm gì trước sức mạnh của những vị thần này, nhưng hắn có thể làm một việc.
Hắn kích hoạt đại trận tự hủy của Thiên Kiếm Sơn.
Nếu các ngươi muốn cướp đoạt... vậy thì hãy cướp tro bụi đi!
Diệp Phong đập tay xuống đất.
Mạch linh khí dưới lòng Thiên Kiếm Sơn bùng nổ, cả ngọn núi nổ tung từ bên trong.
Vụ nổ khổng lồ hất văng tất cả mọi thứ. Sợi xích ánh sáng của Gabriel bị đứt đoạn. Lực hút của Nguyên Phàm bị gián đoạn.
Tuyết Thanh Nguyệt rơi tự do xuống vực thẳm đang sụp đổ.
Gabriel nhìn thấy vụ nổ, lại nhìn thấy Nguyên Phàm đang lao tới mình với vẻ mặt điên dại. Hắn cắn răng. Hắn không thể ở lại thêm nữa. Cánh cổng Thiên Giới đang đóng lại.
Ta sẽ trở lại! Huyết Ma Tử! Ngày tàn của ngươi đã được định đoạt!
Gabriel quay người, chui tọt vào khe nứt không gian rồi biến mất. Cánh cổng đóng lại, để lại bầu trời trống rỗng.
Nguyên Phàm không đuổi theo. Hắn lao xuống dưới, lao vào đám bụi mù mịt và đất đá đang sụp đổ.
Hắn tìm kiếm.
Con mắt thứ ba quét qua từng tấc đất.
Kia rồi.
Hắn thấy một bóng người nhỏ bé đang rơi xuống dòng sông ngầm dưới chân núi.
Nguyên Phàm lao xuống, túm lấy cổ áo Tuyết Thanh Nguyệt ngay trước khi nàng kịp chạm mặt nước.
Hắn bay vút lên cao, thoát khỏi vùng sụp đổ.
...
Một canh giờ sau.
Mọi thứ đã yên tĩnh trở lại. Thiên Kiếm Sơn, ngọn núi hùng vĩ nhất chính đạo, giờ chỉ còn là một đống đá vụn.
Nguyên Phàm đứng trên một mỏm đá còn sót lại, nhìn xuống tàn tích. Trên tay hắn xách Tuyết Thanh Nguyệt như xách một con búp bê rách nát.
Nàng vẫn còn sống, nhưng hơi thở yếu ớt như ngọn đèn trước gió. Tâm trí nàng đã hoàn toàn đóng lại để bảo vệ chút linh hồn còn sót lại. Nàng giờ đây chỉ là một cái vỏ rỗng.
Chủ nhân.
Sở Cuồng và Vân Phi Dương cưỡi Cốt Long bay tới. Bọn họ nhìn cảnh tượng tan hoang mà không khỏi rùng mình.
Đã tìm thấy chưa? Nguyên Phàm hỏi, không quay đầu lại.
Sở Cuồng nhảy xuống, quỳ gối dâng lên một chiếc hộp gỗ cổ xưa, bám đầy bụi đất.
Bẩm chủ nhân, tìm thấy trong mật thất của chưởng môn Diệp Phong. Hắn... hắn đã chết trong vụ nổ, xương cốt không còn.
Nguyên Phàm nhận lấy chiếc hộp. Hắn mở ra.
Bên trong là một mảnh da dê cũ kỹ, vẽ những đường nét ngoằn ngoèo khó hiểu.
Mảnh thứ ba.
Hắn lấy ra hai mảnh bản đồ khác từ trong không gian lưu trữ một mảnh lấy từ di tích cổ, một mảnh từ Hợp Hoan Tông. Hắn ghép ba mảnh lại với nhau.
Chúng tự động dính liền, phát ra ánh sáng mờ ảo.
Bản đồ hoàn chỉnh hiện ra.
Nó không vẽ địa hình mặt đất. Nó vẽ bầu trời.
Trung tâm bản đồ là một điểm đánh dấu màu đỏ rực, nằm lơ lửng trên chín tầng mây. Và xung quanh điểm đó, có những dòng chú thích bằng cổ ngữ mà Nguyên Phàm, nhờ ký ức của Viêm Ma Tôn và Thiên Phạt Chi Nhãn, có thể đọc hiểu được.
Thiên Trụ Giới - Trại Chăn Nuôi Số 7.
Nguyên Phàm bật cười. Tiếng cười khàn đặc, chua chát.
Trại chăn nuôi... Hóa ra thế giới này, Cửu Đại Ma Vực, Chính Đạo, Phàm Nhân... tất cả chỉ là một cái trại súc vật. Và Thiên Môn chính là lò mổ.
Hắn nhìn lên bầu trời xanh ngắt, nơi có vẻ bình yên nhưng thực chất là một cái lồng giam khổng lồ.
Vân Phi Dương rụt rè hỏi: Chủ... chủ nhân, nghĩa là sao ạ?
Nguyên Phàm cất bản đồ đi. Hắn nhìn Vân Phi Dương, rồi nhìn Sở Cuồng.
Nghĩa là chúng ta là lợn. Và bọn chúng đang đợi chúng ta béo lên để làm thịt. Viêm Ma Tôn béo rồi, nên bị giết. Ta... cũng sắp đủ cân rồi.
Sở Cuồng nắm chặt kiếm, mắt rực lửa giận dữ. Vậy chúng ta làm gì? Chờ chết sao?
Không. Nguyên Phàm lắc đầu. Lợn cũng có thể cắn chết người nếu nó đủ điên.
Hắn nhìn Tuyết Thanh Nguyệt đang bất tỉnh trên tay.
Và ta đã có chìa khóa để mở cổng chuồng.
Hắn ném Tuyết Thanh Nguyệt cho Vân Phi Dương.
Chăm sóc ả ta. Đừng để ả chết. Dùng đan dược tốt nhất, dùng linh khí tốt nhất. Tẩy não ả, biến ả thành nô lệ, làm gì cũng được, miễn là giữ cho cái cơ thể chứa "Hạt Giống" này sống sót. Ta cần dùng ả để mở đường lên Thiên Trụ.
Vân Phi Dương vội vàng đón lấy mỹ nhân, gật đầu lia lịa. Tuân lệnh chủ nhân.
Nguyên Phàm quay người, nhìn về phía Nam, nơi Xích Thạch Thành đang chờ đợi.
Về thôi. Chúng ta cần chuẩn bị cho cuộc chiến cuối cùng. Lần tới, ta sẽ không đợi chúng xuống đây. Ta sẽ lên đó.
Đoàn quân ma quỷ rút lui, để lại sau lưng một huyền thoại đã sụp đổ và một sự thật kinh hoàng vừa được hé lộ.
...
Ba tháng trôi qua kể từ ngày Thiên Kiếm Sơn sụp đổ.
Thế giới tu chân chìm trong hỗn loạn. Chính đạo tan rã, các tông môn nhỏ hoặc quy hàng Ma Đạo, hoặc trốn chui trốn lủi trong rừng sâu núi thẳm. Ma Đạo thống nhất dưới ngọn cờ của Huyết Ma Tử - Nguyên Phàm.
Xích Thạch Thành giờ đây đã trở thành Hư Vô Đế Đô. Nó được mở rộng gấp trăm lần, bao trùm cả một vùng lãnh thổ rộng lớn. Những bức tường thành không còn làm bằng đá đỏ nữa, mà được xây bằng xương trắng và kim loại đen. Trên bầu trời thành phố, một đám mây xám tro vĩnh cửu che phủ, ngăn chặn mọi ánh nhìn soi mói từ Thiên Môn.
Trong đại điện tối tăm.
Nguyên Phàm ngồi trên ngai vàng Hư Vô, nhắm mắt lại, nhưng ý thức của hắn bao trùm toàn bộ thành phố.
Hắn đang cảm nhận sự thay đổi của thế giới.
Sau trận chiến với Gabriel, Thiên Môn im hơi lặng tiếng một cách kỳ lạ. Không có đòn trừng phạt nào tiếp theo. Không có sứ giả nào xuống nữa.
Sự im lặng này còn đáng sợ hơn cả chiến tranh, giống như sự bình yên trước cơn bão lớn.
Chủ nhân.
Vân Phi Dương bước vào, cung kính quỳ xuống. Bên cạnh y là Tuyết Thanh Nguyệt.
Nàng đã tỉnh lại, nhưng ánh mắt nàng hoàn toàn trống rỗng, vô hồn. Nàng mặc một bộ y phục hầu gái màu đen, cổ đeo một chiếc vòng kim loại khắc đầy ký tự phong ấn.
Thế nào rồi? Nguyên Phàm hỏi, không mở mắt.
Bẩm chủ nhân, ký ức của nàng ta đã hoàn toàn bị phá hủy. Hiện tại, nàng ta chỉ biết nghe lệnh. Nô tài đã dùng Huyễn Dược và Mê Hồn Thuật để tái lập trình nhận thức của nàng ta. Giờ đây, trong đầu nàng ta chỉ có một ý niệm duy nhất: phục vụ ngài.
Nguyên Phàm mở mắt, nhìn Tuyết Thanh Nguyệt.
Lại đây.
Tuyết Thanh Nguyệt bước tới, quỳ xuống chân hắn, động tác cứng nhắc như một con rối gỗ.
Ngẩng đầu lên.
Nàng ngẩng đầu. Khuôn mặt vẫn xinh đẹp tuyệt trần, nhưng không còn chút sinh khí. Đôi mắt từng chứa đựng kiếm ý sắc bén giờ đây đục ngầu.
Nguyên Phàm đưa tay vuốt ve khuôn mặt nàng. Hắn không cảm thấy dục vọng, chỉ cảm thấy sự hài lòng của một nghệ nhân khi chiêm ngưỡng tác phẩm của mình.
Ngươi tên là gì?
Nô tì... không có tên. Nô tì là Kiếm Nô của chủ nhân. Giọng nàng đều đều, vô cảm.
Tốt. Từ nay ngươi tên là Vô Ảnh. Ngươi sẽ là cái bóng của ta.
Nguyên Phàm đứng dậy. Hắn cảm nhận được Hạt Giống bên trong cơ thể nàng vẫn đang tỏa ra một luồng năng lượng kỳ lạ, kết nối với bầu trời. Đó chính là thứ hắn cần: một cái radar sống để dẫn đường xuyên qua lớp vỏ bảo vệ của thế giới.
Sở Cuồng đâu?
Đang ở thao trường huấn luyện Cấm Vệ Quân. Vân Phi Dương đáp. Hắn đang điên cuồng chọn lọc ra những kẻ mạnh nhất để cấy ghép Hư Vô Chủng giả. Tỷ lệ tử vong... rất cao, mười người chết chín.
Cứ mặc kệ hắn. Ta cần chất lượng, không cần số lượng.
Nguyên Phàm bước xuống bục cao.
Triệu tập tất cả Ma Tướng. Mở kho tàng. Phân phát toàn bộ tài nguyên. Ta muốn trong vòng một tháng nữa, tất cả phải đạt đến trạng thái đỉnh phong.
Chủ nhân... ngài định khởi binh sao? Vân Phi Dương run rẩy hỏi.
Nguyên Phàm đi ra cửa đại điện, nhìn lên bầu trời xám xịt.
Không phải khởi binh, mà là đào tẩu.
Chúng ta sẽ rời khỏi cái trại súc vật này. Và trước khi đi, ta sẽ đốt trụi cái chuồng.
Hắn nắm chặt tay, không gian xung quanh vặn vẹo.
Hư Vô Kiếm Thể của hắn đã đói khát quá lâu rồi. Hắn cần một bữa ăn thực sự. Và Thiên Trụ Giới chính là bàn tiệc thịnh soạn nhất.
Ở một nơi xa xăm trên chín tầng mây, trong một tòa tháp trắng xóa không tì vết.
Gabriel, với cơ thể mới được tái tạo nhưng yếu ớt hơn trước, đang quỳ trước một tấm màn che.
Thưa Chủ Nhân, Hạt Giống đã bị ô nhiễm. Kẻ Dị Giáo đang kiểm soát nó.
Một giọng nói vang lên từ sau tấm màn, không phân biệt nam nữ, già trẻ, êm dịu nhưng khiến linh hồn người nghe run rẩy.
Không sao. Sự ô nhiễm cũng là một loại tiến hóa. Cứ để hắn đến. Ta đã chuẩn bị cho hắn một cái kết hoàn hảo. Cái chết của hắn sẽ là chìa khóa để mở ra Kỷ Nguyên Mới.
Gabriel cúi đầu sát đất.
Tuân lệnh Đấng Sáng Thế.
Bánh xe vận mệnh đã bắt đầu quay nhanh hơn. Cuộc đối đầu cuối cùng giữa Kẻ Ăn Thịt và Người Chăn Nuôi sắp sửa nổ ra, hứa hẹn sẽ nhuộm đỏ cả thiên hà.