Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 60: Thiên Trụ Giới: Chân Tướng Kinh Hoàng và Tam Thần Thú Canh Gác
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 60 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Xích Thạch Thành giờ đây không còn là một tòa thành của nhân loại hay ma tộc, mà đã biến thành một tế đàn khổng lồ.
Tại trung tâm thành phố, nơi từng là quảng trường chứng kiến những cuộc hành quyết đẫm máu, một tòa tháp đen kịt vươn lên, xuyên qua tầng mây. Nó không được xây bằng đá hay kim loại, mà bằng xương cốt và thịt nát của hàng triệu sinh linh đã ngã xuống trong cuộc chiến thống nhất Ma Vực.
Nguyên Phàm đặt tên cho nó là Tháp Hư Vô.
Những bộ xương trắng hếu được nén chặt, kết dính bằng một loại keo đen đặc chiết xuất từ máu của các tu sĩ cấp cao. Tòa tháp tỏa ra mùi hôi thối nồng nặc, nhưng đồng thời cũng phát ra một luồng uy áp tâm linh khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng cảm thấy buồn nôn và sợ hãi. Trên thân tháp, vô số phù văn đỏ máu chớp tắt liên hồi, tựa như nhịp đập của một trái tim khổng lồ đang hấp hối.
Nguyên Phàm đứng trên đỉnh tháp. Gió ở độ cao này rít gào như quỷ khóc, mang theo cái lạnh thấu xương của tầng khí quyển thượng tầng. Hắn khoác bộ hắc bào rộng thùng thình, mái tóc trắng bay loạn xạ, che khuất một phần khuôn mặt lạnh lùng.
Hắn ngước nhìn bầu trời. Đối với người thường, đó là bầu trời xanh ngắt, mây trắng lững lờ trôi, tượng trưng cho tự do và hy vọng. Nhưng trong mắt Nguyên Phàm, đặc biệt là qua con mắt Thôn Phệ Thiên Phạt trên trán, hắn nhìn thấy một sự thật hoàn toàn khác.
Đó chính là một cái lồng giam.
Bầu trời xanh kia chỉ là một lớp màng năng lượng dày đặc, được dệt nên từ những quy tắc phong ấn cổ xưa. Những đám mây là trạm quan sát ngụy trang. Còn mặt trời kia, có lẽ cũng chỉ là một lò phản ứng năng lượng nhân tạo khổng lồ treo lơ lửng, cung cấp ánh sáng và nhiệt độ cho cái trại chăn nuôi khổng lồ này.
Thật kinh tởm.
Nguyên Phàm lẩm bẩm. Hắn cảm thấy ngột ngạt, như một con cá đang bơi trong bể kính chật hẹp, mọi cử động đều bị theo dõi bởi những cặp mắt tham lam từ bên ngoài.
“Chủ nhân, giờ lành đã điểm.”
Giọng nói của Vân Phi Dương vang lên phía sau. Hắn bước ra từ cầu thang xương, tay cầm một chiếc khay ngọc. Trên khay là chín viên Nguyên Anh vẫn còn đập thoi thóp – Nguyên Anh của những trưởng lão các tông môn chính đạo cứng đầu nhất mà bọn hắn vừa săn lùng được trong tháng qua.
Nguyên Phàm quay lại, ánh mắt quét qua chín viên Nguyên Anh đang tỏa sáng yếu ớt.
“Bắt đầu đi.”
Vân Phi Dương gật đầu, ra hiệu cho binh lính phía dưới.
Tiếng tù và bằng xương người vang lên, trầm đục và bi ai. Dưới chân tháp, hàng vạn Cốt Nô và Ma Binh đồng loạt quỳ xuống, miệng lẩm bẩm những câu thần chú tối nghĩa.
Trên đỉnh tháp, Vân Phi Dương ném chín viên Nguyên Anh vào một cái hố đen ngòm ngay trung tâm sàn.
Cái hố đó chính là miệng của tòa tháp.
“Oạp.”
Tiếng nhai nuốt vang lên từ sâu trong lòng tháp. Cả tòa tháp rung chuyển dữ dội. Những phù văn đỏ máu trên thân tháp bừng sáng rực rỡ, một luồng năng lượng khổng lồ được bơm từ chân tháp lên đỉnh tháp.
“Đưa Vô Ảnh lên,” Nguyên Phàm ra lệnh.
Hai tên Cốt Vệ lực lưỡng dẫn giải Tuyết Thanh Nguyệt bước lên. Nàng vẫn mặc bộ đồ đen bó sát, khuôn mặt vô cảm, đôi mắt trống rỗng nhìn vào hư không.
Nguyên Phàm bước tới, nâng cằm nàng lên.
“Ngươi có nhìn thấy gì không?” Hắn chỉ tay lên bầu trời.
Vô Ảnh nhìn theo hướng tay hắn. Trong đôi mắt đục ngầu của nàng bỗng xuất hiện những gợn sóng. Hạt Giống trong cơ thể nàng đang cộng hưởng với phong ấn trên trời.
“Cửa...” Nàng thì thầm, giọng khàn đặc. “Ta thấy... cửa.”
“Nó ở đâu?”
“Ngay trên đầu. Nơi... ánh sáng hội tụ.”
Nguyên Phàm mỉm cười hài lòng. Hắn buông nàng ra, quay sang Sở Cuồng đang đứng canh gác bên cạnh.
“Chuẩn bị nghênh chiến. Khi ta mở cửa, lũ chó canh nhà sẽ không để yên đâu.”
Sở Cuồng rút thanh Cốt Kiếm khổng lồ ra, lưỡi kiếm rung lên bần bật vì khát máu.
“Thần cản giết Thần, Phật cản giết Phật.”
Nguyên Phàm túm lấy vai Vô Ảnh, bay vút lên không trung, rời khỏi đỉnh tháp. Hắn lơ lửng ngay điểm cao nhất, nơi không khí loãng đến mức người thường sẽ chết ngạt ngay lập tức.
Hắn đặt tay lên trán Vô Ảnh.
“Hư Vô - Kết Nối.”
Hắn truyền năng lượng Hư Vô vào cơ thể nàng, kích hoạt Hạt Giống bên trong.
Cơ thể Vô Ảnh co giật mạnh. Một cột sáng màu trắng tinh khiết bắn ra từ đỉnh đầu nàng, lao thẳng lên bầu trời xanh ngắt.
Nhưng cột sáng đó đã bị nhiễm bẩn bởi Hư Vô của Nguyên Phàm, lõi của nó chuyển sang màu đen kịt.
“Rầm!”
Cột sáng va chạm với lớp màng bảo vệ của bầu trời.
Không gian xung quanh chấn động dữ dội. Những vết nứt mạng nhện bắt đầu xuất hiện trên nền trời xanh, lan rộng ra hàng trăm dặm. Tiếng vỡ vụn vang lên chói tai, như thể ai đó đang dùng búa tạ đập vào một tấm kính cường lực khổng lồ.
“Báo động! Báo động! Đối tượng thí nghiệm 777 đang cố gắng đào thoát!”
Một giọng nói cơ khí, vô cảm vang vọng khắp thiên địa, không biết phát ra từ đâu. Cả thế giới đều nghe thấy. Những phàm nhân dưới mặt đất hoảng loạn quỳ lạy, tưởng rằng ngày tận thế đã đến.
Từ những vết nứt trên bầu trời, hàng ngàn đốm sáng lao xuống.
Đó không phải là thiên thạch. Mà là những sinh vật kỳ dị.
Chúng có hình dáng giống thiên thần, với đôi cánh trắng, nhưng cơ thể lại được làm bằng kim loại và đá quý. Khuôn mặt chúng trơn tuột, không có mắt mũi, chỉ có một ký hiệu thánh giá phát sáng.
“Thiên Vệ - Đơn vị tiễu trừ số 9.”
Hàng ngàn Thiên Vệ lao xuống như châu chấu, tay cầm thương ánh sáng, nhắm thẳng vào Nguyên Phàm và tòa tháp Hư Vô.
“Sở Cuồng!” Nguyên Phàm quát.
“Thuộc hạ rõ!”
Sở Cuồng gầm lên một tiếng, nhảy từ đỉnh tháp lên. Hắn không bay, mà đạp lên không khí, mỗi bước chân tạo ra một vụ nổ âm thanh.
“Huyết Sát Kiếm Trận - Khai!”
Một biển máu từ thanh kiếm của Sở Cuồng tuôn trào, hóa thành hàng vạn lưỡi kiếm máu nhỏ li ti, lao ngược lên trời đón đánh đám Thiên Vệ.
Vân Phi Dương ở dưới cũng không đứng nhìn. Hắn phất tay, kích hoạt hệ thống phòng thủ của tòa tháp.
Những cái gai xương khổng lồ mọc ra từ thân tháp, bắn những tia đạn độc dược màu xanh lục vào đám kẻ thù.
Cuộc chiến trên không nổ ra dữ dội.
Nhưng Nguyên Phàm không quan tâm đến đám Thiên Vệ tép riu đó. Hắn vẫn đang tập trung vào vết nứt trên bầu trời.
“Mở rộng ra cho ta!”
Hắn dồn thêm lực vào Vô Ảnh. Nàng hét lên đau đớn, máu mũi và máu tai chảy ra ròng ròng. Cơ thể nàng đang bị quá tải.
“Rắc rắc rắc!”
Lớp màng bảo vệ cuối cùng cũng không chịu nổi. Một lỗ hổng khổng lồ, đường kính hơn mười dặm, vỡ toang trên bầu trời.
Bầu trời xanh biến mất.
Lộ ra đằng sau nó là một không gian tối tăm, lạnh lẽo, đầy rẫy những đường ống kim loại khổng lồ và những hòn đảo bay lơ lửng.
Đó chính là bộ mặt thật của Thiên Trụ Giới.
“Đi!”
Nguyên Phàm xách Vô Ảnh, hóa thành một luồng khói đen lao thẳng vào lỗ hổng đó.
Sở Cuồng và Vân Phi Dương, cùng đội quân tinh nhuệ nhất gồm ba ngàn Hư Vô Cấm Vệ, lập tức bay theo sau chủ nhân, bỏ lại sau lưng thế giới cũ nát.
...
Khi Nguyên Phàm và đoàn quân của hắn xuyên qua lỗ hổng, cảm giác đầu tiên ập đến là sự thay đổi trọng lực đột ngột. Cơ thể họ trở nên nặng trĩu gấp chục lần bình thường. Không khí ở đây không có oxy, mà tràn ngập một loại linh khí nhân tạo, nồng đậm đến mức có thể gây ngộ độc cho tu sĩ cấp thấp.
Trước mắt họ là một cảnh tượng hùng vĩ và quái đản.
Thiên Trụ Giới không phải là chốn bồng lai tiên cảnh mây trắng nắng vàng như trong truyền thuyết. Nó là một tổ hợp công nghiệp khổng lồ quy mô hành tinh.
Những hòn đảo bay lơ lửng được kết nối với nhau bằng những đường ống trong suốt khổng lồ. Bên trong những đường ống đó, Nguyên Phàm nhìn thấy hàng triệu đốm sáng nhỏ đang trôi nổi.
Linh hồn.
Đó là linh hồn của những sinh vật chết đi ở Hạ Giới (thế giới cũ của Nguyên Phàm). Chúng đang được hút lên đây, vận chuyển qua các đường ống để đưa vào các “Nhà Máy Xử Lý”.
“Nhìn kìa chủ nhân...” Vân Phi Dương chỉ tay về phía xa, mặt tái mét.
Ở phía xa, một cái máy xay thịt khổng lồ đang hoạt động. Những linh hồn bị đưa vào đó, bị nghiền nát, tẩy trắng ký ức, rồi được nén lại thành những khối năng lượng tinh khiết - Linh Thạch.
“Hóa ra... luân hồi là giả.” Nguyên Phàm cười khẩy. “Chết đi không phải là đầu thai. Chết đi là trở thành nhiên liệu.”
“Chào mừng đến với Khu Chế Xuất Số Bảy.”
Một giọng nói quen thuộc vang lên.
Từ một pháo đài bay bằng bạc ròng phía trước, Gabriel bay ra. Nhưng lần này hắn không đơn độc.
Sau lưng hắn là một hạm đội phi thuyền chiến đấu hình thoi, được trang bị những khẩu pháo tinh thể khổng lồ. Và hàng vạn Thiên Sứ, không phải loại robot vô tri như lúc nãy, mà là những Thiên Sứ sinh học thực thụ, mặc giáp trụ công nghệ cao.
“Ngươi khá lắm, Huyết Ma Tử.” Gabriel nói, giọng vang vọng qua hệ thống loa khuếch đại. “Ngươi là con chuột đầu tiên trong vòng mười vạn năm qua cắn thủng lồng sắt và chui lên đây.”
Nguyên Phàm lơ lửng giữa không trung, Vô Ảnh vẫn được hắn xách trên tay như một món đồ.
“Ta không lên đây để tham quan. Ta lên đây để dùng bữa tối.”
Gabriel cười lớn.
“Ăn? Ở đây, ngươi mới là thức ăn.”
Hắn giơ tay lên.
“Hạm đội, khai hỏa!”
Hàng ngàn khẩu pháo tinh thể đồng loạt phát sáng. Những chùm tia năng lượng hủy diệt, mỗi chùm đủ sức san phẳng một ngọn núi, bắn xối xả về phía đoàn quân của Nguyên Phàm.
“Phòng thủ!” Sở Cuồng gào lên.
Ba ngàn Hư Vô Cấm Vệ lập tức kết trận. Họ không dùng khiên, họ dùng chính cơ thể mình. Những bộ giáp xương cốt của họ liên kết với nhau, tạo thành một bức tường đen kịt chắn trước mặt Nguyên Phàm.
Bùm bùm bùm!
Những vụ nổ liên tiếp diễn ra. Bức tường xương cốt rung chuyển, nứt vỡ, nhưng lại nhanh chóng tự phục hồi nhờ khả năng cắn nuốt năng lượng của Hư Vô.
Nguyên Phàm đứng sau bức tường, ánh mắt lạnh lùng quét qua hạm đội địch.
“Nhiều đồ chơi quá. Nhưng quy tắc thì vẫn thế.”
Hắn buông Vô Ảnh ra, để nàng lơ lửng bên cạnh Vân Phi Dương.
“Giữ nó cho kỹ.”
Sau đó, Nguyên Phàm bước ra khỏi hàng phòng ngự.
Hắn đối mặt trực diện với hỏa lực của cả một hạm đội.
“Hư Vô Chân Thân - Giải Phóng Cấp Hai.”
Cơ thể Nguyên Phàm tan rã. Hắn không biến thành người khổng lồ nữa. Hắn biến thành... một đám mây đen.
Một đám mây Hư Vô rộng hàng chục dặm, cuồn cuộn, đặc quánh như dầu hắc ín.
Trong đám mây đó, hàng triệu cái miệng nhỏ li ti mở ra, phát ra tiếng rít chói tai.
“Nuốt chửng tất cả!”
Đám mây đen lao thẳng vào hạm đội thiên sứ.
Những tia năng lượng bắn vào đám mây đều biến mất không tăm tích. Đám mây bao trùm lấy những chiếc phi thuyền đi đầu.
Tiếng kim loại bị nghiền nát, tiếng gào thét của các thiên sứ vang lên thảm thiết bên trong màn sương đen.
Khi đám mây lướt qua, những chiếc phi thuyền đó đã biến mất. Không còn một mảnh vụn. Chúng đã bị tiêu hóa hoàn toàn.
Gabriel nhìn cảnh tượng đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
“Quái vật... Hắn thực sự là một chủng virus của vũ trụ.”
“Kích hoạt Trận Pháp Thanh Tẩy Cấp Chiến Lược!” Gabriel hét vào bộ đàm.
Từ pháo đài bay trung tâm, một khẩu đại bác khổng lồ chĩa ra. Nòng pháo to như một miệng núi lửa, tụ tập ánh sáng trắng chói lòa.
Đây là vũ khí dùng để hủy diệt các hành tinh nhỏ bị nhiễm bệnh.
“Bắn!”
Một cột sáng khổng lồ, đường kính hơn một dặm, bắn thẳng vào trung tâm đám mây đen.
Sức nóng và năng lượng của cột sáng này mạnh gấp trăm lần đòn Thiên Phạt ở Hạ Giới. Nó xuyên thủng đám mây Hư Vô, đốt cháy cấu trúc của nó.
Nguyên Phàm cảm thấy đau đớn tột cùng. Hư Vô của hắn đang bị bão hòa. Hắn không thể nuốt kịp lượng năng lượng này.
“Nếu không nuốt được... thì nén nó lại!”
Nguyên Phàm gầm lên trong tâm thức.
Đám mây đen co rút lại cực nhanh. Nó xoay tròn quanh cột sáng, tạo thành một cơn lốc xoáy. Thay vì cố gắng nuốt trực diện, hắn dùng lực ly tâm để bẻ cong cột sáng.
“Hư Vô - Phản Xạ!”
Cột sáng bị bẻ cong một góc 90 độ.
Nó không bắn trúng Nguyên Phàm nữa. Nó bắn trượt sang bên cạnh, trúng vào một trong những đường ống vận chuyển linh hồn khổng lồ phía xa.
“Kaboang!”
Đường ống vỡ tan. Hàng triệu linh hồn đang bị vận chuyển vỡ òa ra, bay tán loạn khắp không trung như những con đom đóm vỡ tổ.
“Không!” Gabriel hét lên. “Lô hàng của ta!”
Nguyên Phàm nhân cơ hội đó, tái tạo lại hình người. Hắn lao vút qua khoảng không, xuyên qua làn mưa đạn, xuất hiện ngay trước mặt Gabriel.
“Lần này không có cửa để ngươi chạy đâu.”
Nguyên Phàm tung một cú đấm.
Cánh tay hắn biến thành một mũi khoan xương xoắn ốc, phủ đầy tia sét đen.
Gabriel vung Thẩm Phán Kiếm lên đỡ.
“Keng!”
Thanh kiếm gãy đôi.
Mũi khoan của Nguyên Phàm đâm xuyên qua ngực trái của Gabriel, nơi chứa lò phản ứng năng lượng của hắn.
“Ngươi...”
Gabriel trố mắt nhìn Nguyên Phàm. Hắn không thể tin được lớp giáp hợp kim Adamantium của mình lại mỏng manh như giấy trước sức mạnh này.
Nguyên Phàm ghé sát tai Gabriel thì thầm.
“Chủ nhân của ngươi đâu? Sao hắn không ra cứu con chó cưng của mình?”
Gabriel ho ra một ngụm dầu máy lẫn máu tươi.
“Ngươi... không hiểu... ngươi đang đối mặt với cái gì đâu... Cái chết... chỉ là sự giải thoát...”
Hắn kích hoạt chế độ tự hủy.
Nhưng Nguyên Phàm nhanh hơn.
“Thôn Phệ!”
Bàn tay Nguyên Phàm hóa lỏng, bao trùm lấy toàn bộ cơ thể Gabriel. Trong tích tắc, hắn nuốt chửng vị Tổng Lãnh Thiên Thần vào bụng trước khi hắn kịp nổ tung.
Nguyên Phàm ợ một tiếng. Một luồng khói đen bay ra từ miệng hắn.
“Vẫn vị kim loại đó. Thật khó ăn.”
Hắn quay lại nhìn chiến trường. Mất đi chỉ huy, hạm đội thiên sứ rối loạn. Sở Cuồng và đám Cốt Nô đang tàn sát bọn chúng như sói vào bầy cừu.
“Chiếm lấy pháo đài đó!” Nguyên Phàm chỉ tay vào pháo đài bay của Gabriel. “Chúng ta cần một căn cứ.”
...
Sau khi chiếm được pháo đài bay, quân đoàn của hắn tạm thời dừng chân để hồi phục và tiêu hóa chiến lợi phẩm.
Nguyên Phàm đi sâu vào khu vực trung tâm điều khiển của pháo đài. Nơi đây tràn ngập các màn hình hiển thị chằng chịt dữ liệu và những bảng điều khiển phức tạp mà tu sĩ bình thường sẽ không bao giờ hiểu nổi.
Nhưng Nguyên Phàm đã nuốt chửng Gabriel. Hắn có ký ức và kiến thức của Gabriel.
Hắn đặt tay lên bàn điều khiển, kết nối thần thức của mình với hệ thống máy chủ của pháo đài.
Dữ liệu tuôn trào vào não bộ hắn như thác lũ.
Bản đồ Thiên Trụ Giới. Danh sách các trại chăn nuôi. Quy trình sản xuất Linh Thạch. Cấu trúc xã hội của Thần Tộc.
Hóa ra, Thiên Trụ Giới chỉ là một trong hàng ngàn thế giới thuộc quyền cai trị của một thế lực tự xưng là “Thiên Đạo Minh”. Bọn chúng chuyên đi gieo rắc sự sống ở các hành tinh hoang sơ, đợi sự sống phát triển, sinh sôi nảy nở, tạo ra văn minh tu chân, rồi thu hoạch linh hồn để làm năng lượng duy trì sự bất tử của bọn chúng.
Chủ nhân của khu vực này, kẻ được gọi là “Đấng Sáng Thế” hay “Cha”, thực chất là một Thần Tộc cấp cao tên là Jehova-X. Hắn đang ngự trị tại đỉnh cao nhất của Thiên Trụ, nơi có tên là Vườn Địa Đàng - trung tâm đầu não.
Nguyên Phàm tìm kiếm thông tin về “Hạt Giống” và Vô Ảnh.
Một hồ sơ hiện lên.
*Mã số: Hạt Giống 777. Loại: Vật chứa cảm xúc cực đoan. Mục đích: Dung hợp với Hệ thống lõi để tạo ra một “Nữ Thần Hủy Diệt” mới, thay thế cho vũ khí cũ đã lỗi thời.*
Nguyên Phàm nhíu mày. Hóa ra Vô Ảnh quan trọng hơn hắn tưởng. Bọn chúng không chỉ muốn bắt nàng về, bọn chúng muốn biến nàng thành vũ khí tối thượng.
Đột nhiên, một tín hiệu lạ xâm nhập vào hệ thống liên lạc của pháo đài.
Màn hình lớn vụt tắt, rồi hiện lên một khuôn mặt.
Không phải là Đấng Sáng Thế. Cũng không phải là thiên thần.
Đó là một khuôn mặt... giống hệt Nguyên Phàm.
Nhưng đôi mắt của kẻ đó màu đỏ rực, và trên trán hắn không có con mắt thứ ba, mà có một cặp sừng cong vút.
“Chào, Bản Sao.”
Kẻ trong màn hình nói, giọng nói trầm đục, mang theo âm hưởng của kim loại va chạm.
Nguyên Phàm nheo mắt. “Ngươi là ai?”
“Ta? Ta là kẻ thất bại trước ngươi. Hoặc đúng hơn, ngươi là phiên bản thành công của ta.”
Kẻ lạ mặt cười, để lộ hàm răng cá mập.
“Ta là Nguyên Phàm số Sáu Sáu Sáu. Kẻ cai trị Trại Chăn Nuôi số Sáu. Ta cũng từng leo lên đây như ngươi, cách đây ngàn năm.”
Nguyên Phàm cảnh giác. “Ngươi muốn gì?”
“Cảnh báo ngươi.” Kẻ lạ mặt nói. “Đừng tiến vào Vườn Địa Đàng. Đó là cái bẫy. Lão già Jehova-X đang đợi ngươi. Hắn muốn ngươi đến đó.”
“Tại sao?”
“Bởi vì hắn cần Hư Vô của ngươi. Hắn đã chán ngấy sự bất tử nhạt nhẽo. Hắn muốn tiến hóa, muốn nuốt chửng Hư Vô để trở thành Chân Thần. Ngươi, ta, và hàng ngàn bản sao Nguyên Phàm khác ở các trại chăn nuôi khác nhau... chúng ta đều là thí nghiệm của hắn. Hắn gieo rắc gen “Hư Vô” vào các thế giới, chờ đợi một cá thể đột biến mạnh nhất xuất hiện, tự mình leo lên đây nộp mạng.”
Nguyên Phàm im lặng. Thông tin này chấn động, nhưng lại rất logic. Hắn luôn tự hỏi tại sao mình lại có được sức mạnh Hư Vô kỳ lạ này. Hóa ra, tất cả đều nằm trong kịch bản.
“Vậy ngươi đang ở đâu?” Nguyên Phàm hỏi.
“Ta? Ta đang ở dưới đáy của Thiên Trụ Giới. Khu Phế Liệu. Nơi dành cho những vật thí nghiệm thất bại nhưng chưa chết. Ta đang tập hợp quân đội kháng chiến.”
Kẻ lạ mặt ghé sát màn hình.
“Hợp tác không? Ngươi có sức mạnh. Ta có kiến thức về điểm yếu của lão già đó. Nếu ngươi một mình xông vào, ngươi sẽ chết chắc. Xuống đây với ta. Chúng ta sẽ cùng nhau lật đổ Thiên Đạo Minh.”
Nguyên Phàm nhìn chằm chằm vào bản sao của mình. Hắn suy tính.
Rồi hắn mỉm cười. Nụ cười tàn nhẫn quen thuộc.
“Hợp tác? Ta không có thói quen chia sẻ thức ăn.”
Hắn giơ tay lên, đấm vỡ màn hình.
“Rầm!”
Tín hiệu bị ngắt.
“Chủ nhân?” Vân Phi Dương đứng bên cạnh lo lắng hỏi. “Hắn nói thật sao? Chúng ta là thí nghiệm?”
“Thật hay giả không quan trọng.” Nguyên Phàm phủi tay. “Quan trọng là hắn đang sợ ta. Nếu hắn mạnh, hắn đã tự mình lên giết lão già đó rồi, không cần đợi ta. Hắn muốn lợi dụng ta làm tiên phong.”
Nguyên Phàm quay người bước ra ngoài.
“Nhưng hắn nói đúng một điều. Vườn Địa Đàng là cái bẫy.”
“Vậy chúng ta làm gì?”
Nguyên Phàm nhìn về phía đỉnh tháp cao nhất lấp lánh ánh sáng phía xa.
“Nếu là cái bẫy... thì ta sẽ đập nát nó. Nhưng trước hết... ta cần nâng cấp quân đội.”
Hắn nhìn xuống những đường ống vận chuyển linh hồn bên dưới pháo đài. Hàng triệu linh hồn đang trôi nổi.
“Nguồn năng lượng dồi dào thế kia mà bỏ phí thì uổng quá.”
Hắn ra lệnh.
“Sở Cuồng, dẫn quân đi đập vỡ tất cả các đường ống dẫn linh hồn trong khu vực này. Gom hết linh hồn về đây. Ta sẽ mở tiệc.”
“Ta sẽ biến một triệu linh hồn này thành một quả bom Hư Vô, rồi ném thẳng vào mặt lão già đó.”
...
Tại Khu Phế Liệu, sâu dưới đáy của Thiên Trụ Giới.
Nguyên Phàm số Sáu Sáu Sáu nhìn màn hình bị nhiễu sóng, tặc lưỡi.
“Thằng nhãi kiêu ngạo. Được thôi, cứ để nó làm mồi nhử. Khi nó và lão già đánh nhau lưỡng bại câu thương... ta sẽ ngư ông đắc lợi.”
Hắn quay lại phía sau. Trong bóng tối, hàng ngàn đôi mắt đỏ rực đang nhìn hắn. Đó là đội quân của những “Nguyên Phàm thất bại”, những quái vật lai tạp, dị dạng.
“Chuẩn bị đi. Thời khắc báo thù sắp đến.”
...
Trong Vườn Địa Đàng.
Một ông lão râu tóc bạc phơ, trông hiền từ như một vị tiên, đang ngồi tỉa cây. Những cái cây này không ra hoa, mà ra những đầu người nhỏ xíu đang cười nói.
Jehova-X.
Hắn mỉm cười, cắt một cái đầu người xuống, đưa lên mũi ngửi.
“Thơm quá. Mùi của sự nổi loạn.”
Hắn nhìn xuống tấm gương nước trước mặt, nơi đang chiếu cảnh Nguyên Phàm đang tàn phá các đường ống linh hồn.
“Ăn đi, con trai. Ăn nhiều vào. Càng béo tốt... ta càng thích.”
Hắn búng tay.
“Thả “Chó Săn” ra. Hãy làm cho hành trình của nó thú vị hơn một chút. Đừng để nó đến đây quá dễ dàng.”
Từ trong bóng tối của khu vườn, ba con quái vật khổng lồ bước ra. Chúng có hình dạng của rồng, nhưng được làm hoàn toàn bằng kim loại lỏng màu đen, tỏa ra khí tức hủy diệt ngang ngửa Nguyên Anh Đỉnh Phong.
Ba con Thần Thú Nhân Tạo: Leviathan, Behemoth và Ziz.
Chúng gầm lên một tiếng rung chuyển trời đất rồi lao xuống phía dưới.
Trận chiến tại Thiên Trụ Giới mới chỉ bắt đầu.
...
Huyết Pháo Đài đang neo đậu trên một đám mây tích điện khổng lồ. Bên dưới nó, một cơn lốc xoáy linh hồn đang hình thành. Nguyên Phàm đứng ở trung tâm cơn lốc, há miệng hút lấy từng luồng linh hồn tinh khiết vào bụng. Hư Vô Nguyên Anh của hắn đang lớn lên từng ngày, da dẻ nó ngày càng bóng loáng và đen kịt hơn.
Nhưng bữa tiệc bị gián đoạn.
Một tiếng gầm chói tai xé toạc không gian. Từ ba hướng Đông, Tây, Nam, ba cái bóng khổng lồ lao tới với tốc độ siêu thanh.
Phía Đông là Ziz - con chim khổng lồ bằng kim loại với sải cánh che khuất cả mặt trời nhân tạo. Mỗi lần nó vỗ cánh tạo ra những cơn bão lưỡi dao gió sắc lẹm.
Phía Tây là Behemoth - một con quái thú hình trâu mộng, to như một hòn đảo nhỏ, bước đi trên không trung, mỗi bước chân làm nứt vỡ không gian.
Phía Nam, từ dưới biển mây lao lên là Leviathan - con rồng biển dài hàng trăm dặm, thân thể uốn lượn như một dòng sông kim loại lỏng.
“Báo động! Ba nguồn năng lượng cấp S đang tiếp cận!” Hệ thống cảnh báo của pháo đài rú lên.
Nguyên Phàm mở mắt, lau vết linh hồn còn vương trên mép.
“Chó Săn đến rồi à? Cũng nhanh đấy.”
Sở Cuồng và đội Cấm Vệ đã vào vị trí chiến đấu, nhưng nhìn kích thước và khí thế của ba con quái vật này, họ biết đây là một trận chiến không cân sức.
“Chủ nhân, con chim kia để ta!” Sở Cuồng hét lên, không đợi lệnh, hắn phóng Cốt Long lao thẳng về phía Ziz. Hắn biết mình không thể thắng, nhưng hắn phải câu giờ.
“Vân Phi Dương, kích hoạt pháo đài, bắn con trâu kia!” Nguyên Phàm ra lệnh nhanh.
“Còn con rồng... ta sẽ chăm sóc nó.”
Nguyên Phàm lao xuống, nhắm thẳng vào cái miệng đang há to của Leviathan.
“Rầm!”
Con Ziz vỗ cánh, một cơn bão gió hất văng Sở Cuồng và Cốt Long đi hàng dặm. Sở Cuồng phun máu, nhưng hắn vẫn điên cuồng lao lại, dùng kiếm chém vào lớp giáp kim loại của con chim.
Ở phía bên kia, Behemoth húc đầu vào màn chắn năng lượng của pháo đài.
“Keng! Rắc!”
Màn chắn vỡ tan. Pháo đài rung chuyển dữ dội, các tháp pháo bắn xối xả vào da con quái thú nhưng chỉ để lại những vết xước nhỏ. Behemoth gầm lên, chuẩn bị húc lần hai để nghiền nát pháo đài.
Vân Phi Dương mặt cắt không còn giọt máu. Hắn nhìn sang Vô Ảnh đang đứng ngây dại bên cạnh.
“Chết tiệt! Hết cách rồi!”
Hắn cắn răng, lôi ra một lọ thuốc màu tím đậm, đổ vào miệng Vô Ảnh.
Thuốc kích thích tiềm năng - Tử Vong chi Lực.
“Chiến đấu đi! Bảo vệ pháo đài!” Hắn hét vào tai nàng.
Vô Ảnh mắt bừng sáng một màu tím quỷ dị. Nàng bay ra khỏi pháo đài, lao về phía Behemoth. Trên tay nàng, một thanh kiếm băng được ngưng tụ từ hơi nước trong không khí.
“Cút!”
Nàng vung kiếm. Một đường kiếm khí khổng lồ chém vào mắt con Behemoth. Con quái thú đau đớn gầm lên, đổi hướng tấn công sang nàng.
Trong khi đó, Nguyên Phàm đang ở trong bụng Leviathan.
Không gian bên trong con rồng này tràn ngập axit ăn mòn và những con robot nano nhỏ xíu đang cố gắng phân hủy hắn.
“Ngươi muốn tiêu hóa ta?” Nguyên Phàm cười khẩy, lớp da Hư Vô bao phủ toàn thân. “Để xem ai tiêu hóa ai!”
Hắn không phá ra ngoài. Hắn cắm rễ vào thành dạ dày của Leviathan. Hư Vô Kiếm Thể biến thành hàng ngàn xúc tu, đâm sâu vào cơ thể kim loại lỏng của nó.
Hắn bắt đầu hút.
Hút năng lượng hạt nhân trong lõi của nó. Hút kim loại lỏng. Hút cả ý thức hệ thống của nó.
Leviathan bắt đầu quằn quại giữa không trung. Nó gầm rú, tự cắn vào thân mình, cố gắng moi cái thứ ký sinh đáng sợ trong bụng ra. Nhưng càng giãy giụa, nó càng yếu đi.
Cơ thể kim loại của nó bắt đầu xám lại, rỉ sét, rồi vỡ vụn.
Mười lăm phút sau.
“Bùm!”
Leviathan nổ tung từ bên trong.
Nguyên Phàm bay ra từ đám khói bụi. Hắn to hơn trước, và trên lưng hắn mọc ra một đôi cánh rồng bằng kim loại lỏng màu đen. Hắn đã hấp thụ đặc tính của Leviathan.
Hắn nhìn sang hai chiến trường còn lại.
Sở Cuồng đang hấp hối, Cốt Long đã bị xé nát, hắn đang rơi tự do.
Vô Ảnh cũng đã kiệt sức, bị Behemoth dẫm đạp dưới chân, thanh kiếm băng vỡ vụn.
Nguyên Phàm nheo mắt.
“Đồ vô dụng. Nhưng... sự hy sinh của các ngươi có giá trị.”
Hắn lao tới Behemoth. Tốc độ của hắn bây giờ nhanh gấp bội nhờ đôi cánh mới.
“Chết đi con bò ngu ngốc!”
Hắn hóa thành một mũi tên đen, xuyên thủng sọ não của Behemoth. Con quái thú đổ gục xuống, xác nó trôi lơ lửng trong không gian.
Chỉ còn lại Ziz.
Con chim khổng lồ thấy hai đồng loại bị giết, nó rít lên sợ hãi, quay đầu định bỏ chạy về phía Vườn Địa Đàng.
“Muốn chạy?”
Nguyên Phàm giơ tay lên.
“Hư Vô - Thiên La Địa Võng.”
Hắn dùng kim loại lỏng hấp thụ từ Leviathan, biến nó thành một tấm lưới khổng lồ bắn ra, trói chặt Ziz lại.
Hắn kéo con chim lại gần, dùng tay không xé toạc lồng ngực nó, móc ra viên tinh thể năng lượng.
Trận chiến kết thúc.
Nguyên Phàm bay xuống, đỡ lấy Sở Cuồng đang rơi. Hắn truyền một luồng sinh khí vào người tên thuộc hạ trung thành.
“Chưa chết được đâu. Ngươi còn phải cầm cờ cho ta vào Vườn Địa Đàng.”
Sở Cuồng ho ra máu, cười yếu ớt. “Tạ ơn chủ nhân.”
Nguyên Phàm nhìn sang Vô Ảnh. Nàng đang nằm bất động trên lưng xác con Behemoth, xương cốt gãy vụn.
Hắn bay tới, xách nàng lên.
“Vẫn còn dùng được.”
Hắn nhìn về phía Vườn Địa Đàng lấp lánh phía xa. Ba con chó canh cửa đã chết. Giờ thì không còn gì cản đường nữa.
Nhưng hắn cảm thấy có gì đó không ổn. Dễ dàng quá.
“Lão già đó... đang toan tính cái gì?”
Nguyên Phàm không biết rằng, trong lúc hắn chiến đấu, một phần mềm virus nhỏ xíu từ Leviathan đã âm thầm xâm nhập vào cơ thể hắn, ẩn nấp sâu trong Hư Vô Nguyên Anh, chờ đợi thời cơ để kích hoạt.
“Tiến lên.” Nguyên Phàm ra lệnh cho pháo đài tàn tạ.
Đích đến cuối cùng đã ở ngay trước mắt.