Vườn Địa Đàng Sụp Đổ: Kẻ Xâm Nhập Linh Hồn

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Vườn Địa Đàng Sụp Đổ: Kẻ Xâm Nhập Linh Hồn

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 61 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Huyết Pháo Đài lặng lẽ trôi đi trong tĩnh mịch chết chóc. Sau trận chiến với ba con Thần Thú, bầu không khí trên pháo đài trở nên đè nặng và ngột ngạt. Binh lính Cốt Nô đang bận rộn vá lại những lỗ thủng trên thân tàu bằng xương cốt của những con thú đã chết và xác của những Thiên Sứ xấu số. Mùi máu tanh hòa quyện với mùi dầu cháy khét lẹt tạo nên một thứ hương vị đặc trưng của chiến tranh và hủy diệt.
Nguyên Phàm ngồi trên ngai vàng chỉ huy, mắt nhắm nghiền. Hắn đang điều chỉnh lại hơi thở. Trận chiến vừa rồi tuy thắng lợi nhưng tiêu hao không ít sức lực. Quan trọng hơn, hắn cảm thấy có gì đó không ổn trong cơ thể mình.
Tại đan điền, nơi Hư Vô Nguyên Anh đang ngự trị, thỉnh thoảng lại xuất hiện một cơn nhói buốt kỳ lạ. Nó không đau đớn như bị thương tích vật lý, mà giống như một con kiến đang bò lổm ngổm trên mặt nước tĩnh lặng của tâm thức. Đó là một đoạn mã lạ, một thứ virus sinh học máy tính đã xâm nhập vào người hắn khi hắn nuốt chửng Leviathan.
Nó đang cố gắng ghi đè lên ý thức của hắn.
Nguyên Phàm cảm nhận được những hình ảnh lạ lẫm xẹt qua trong đầu: những dãy số nhị phân dài vô tận, những mệnh lệnh tuân phục tuyệt đối, và hình ảnh của một vị thần già nua đang mỉm cười hiền hậu.
Cút ra.
Nguyên Phàm gầm lên trong tâm trí. Hư Vô của hắn cuộn trào, bao vây lấy đoạn mã lạ, cố gắng nghiền nát nó. Nhưng con virus này vô cùng trơn trượt và dai dẳng. Nó phân tán thành hàng tỷ mảnh nhỏ, lẩn trốn vào từng tế bào, từng thớ cơ của hắn, chờ đợi thời cơ tập hợp lại.
Chủ nhân, chúng ta đã đến nơi.
Giọng nói của Vân Phi Dương vang lên, kéo Nguyên Phàm khỏi cuộc đấu tranh nội tâm. Hắn mở mắt, nhìn qua cửa kính quan sát khổng lồ phía trước.
Huyết Pháo Đài đang lơ lửng trước một cánh cổng vòm khổng lồ bằng bạch ngọc, cao hàng nghìn trượng, chạm khắc những hoa văn tinh xảo miêu tả cảnh thiên đường hạ giới. Phía sau cánh cổng là một vầng hào quang rực rỡ, che khuất tầm nhìn.
Cổng Vườn Địa Đàng.
Không có lính canh. Không có tháp pháo phòng thủ. Chỉ có sự tĩnh lặng và vẻ đẹp thánh khiết đến rợn người.
Sở Cuồng bước tới, vết thương trên người hắn đã được băng bó sơ sài bằng những mảnh kim loại vụn. Hắn tựa vào thanh kiếm gãy, nhìn cánh cổng với vẻ nghi ngờ.
Chủ nhân, quá yên tĩnh. Chắc chắn đây là một cái bẫy. Để thuộc hạ đi trước dò đường.
Không cần. Nguyên Phàm đứng dậy, chiếc áo choàng đen phấp phới. Nếu chủ nhà đã mở cửa, chúng ta cứ đường hoàng mà vào thôi. Hơn nữa... hắn đang đợi ta.
Nguyên Phàm bước ra khỏi pháo đài. Hắn không bay, hắn bước đi trên hư không, mỗi bước chân để lại một dấu ấn đen kịt trên nền trời trắng xóa.
Mang Vô Ảnh theo. Hắn ra lệnh.
Vân Phi Dương vội vàng dìu Vô Ảnh đi theo. Nàng lúc này đã hồi phục phần nào nhờ khả năng tự chữa lành của Hạt Giống, nhưng ánh mắt vẫn dại đi vì tác dụng của thuốc kích thích.
Khi Nguyên Phàm đến gần, cánh cổng bạch ngọc từ từ mở ra. Không có tiếng kẽo kẹt nặng nề, mà là một âm điệu du dương như tiếng đàn hạc vang lên.
Một luồng hương thơm ngào ngạt ùa ra, khiến tinh thần phấn chấn, mọi mệt mỏi tan biến. Đó là mùi của Tiên Khí tinh khiết nhất.
Nhưng Nguyên Phàm nhăn mũi.
Mùi thuốc mê. Hắn lẩm bẩm. Ngọt đến phát nôn.
Bên trong cánh cổng là một khu vườn rộng lớn vô biên. Cỏ xanh mướt như ngọc bích, suối chảy róc rách, cây cối trĩu quả vàng quả bạc. Những con thú hiền lành như sư tử, hổ báo nằm ngủ ngoan ngoãn bên cạnh những con nai, con thỏ. Trên trời, những thiên thần nhỏ bé với đôi cánh chuồn chuồn bay lượn, rải những cánh hoa xuống lối đi.
Một thiên đường hoàn hảo. Một sự giả tạo hoàn hảo.
Nguyên Phàm nhìn thấy ở giữa khu vườn, dưới tán của một cây cổ thụ khổng lồ tỏa sáng, có một bộ bàn ghế trắng tinh. Một ông lão râu tóc bạc phơ đang ngồi đó, tay nâng chén trà, mỉm cười nhìn hắn.
Jehova-X.
Nguyên Phàm bước tới, không chút e dè, ngồi xuống chiếc ghế đối diện.
Trà ngon đấy. Jehova-X đẩy một chén trà về phía Nguyên Phàm. Được pha từ sương sớm trên lá Cây Sự Sống. Uống một ngụm tăng mười năm thọ nguyên.
Nguyên Phàm cầm chén trà lên, nhìn chất lỏng màu xanh lục sóng sánh bên trong.
Hắn đổ toẹt xuống đất.
Ta không khát. Ta đói.
Jehova-X không hề tức giận. Lão vẫn giữ nụ cười hiền hậu, ánh mắt nhìn Nguyên Phàm như nhìn một đứa cháu ngỗ nghịch.
Tính khí nóng nảy. Giống hệt bản gốc. Nhưng ngươi hoàn thiện hơn hắn nhiều. Gen Hư Vô trong ngươi đã phát triển đến giai đoạn 4. Rất ấn tượng.
Nguyên Phàm nheo mắt.
Ngươi tạo ra ta?
Không hẳn. Jehova-X đặt chén trà xuống. Ta chỉ gieo hạt. Còn việc cái hạt đó nảy mầm thành cây lúa hay cây cỏ dại là do môi trường và sự may mắn. Ngươi... là một cây cỏ dại đột biến cực kỳ xuất sắc. Ngươi đã ăn hết lúa trong ruộng của ta.
Lão chỉ tay về phía màn hình ảo hiện lên giữa không trung, chiếu cảnh Xích Thạch Thành, Thiên Kiếm Sơn và cả những vùng đất hoang tàn mà Nguyên Phàm đã đi qua.
Một vụ mùa thất bát. Nhưng bù lại, ta có ngươi. Giá trị của một con Vi khuẩn Siêu cấp còn cao hơn cả tỷ tấn lúa mì tầm thường.
Vi khuẩn? Nguyên Phàm cười gằn. Vậy ngươi có sợ vi khuẩn giết chết vật chủ không?
Jehova-X bật cười ha hả. Tiếng cười của lão làm rung chuyển cả những chiếc lá trên Cây Sự Sống.
Giết ta? Con trai, ngươi nghĩ ngươi đang ở đâu? Đây không phải là thế giới thực. Đây là Thần Vực của ta. Ở đây, ta là quy tắc. Ta là chân lý. Ngươi chỉ là một dòng mã lỗi mà ta cho phép tồn tại.
Lão búng tay một cái.
Cảnh tượng xung quanh đột ngột thay đổi.
Khu vườn xinh đẹp biến mất. Cỏ cây hoa lá tan biến thành những dãy số liệu xanh lè. Bầu trời xanh chuyển thành một mái vòm kim loại khổng lồ với hàng tỷ dây cáp chằng chịt. Cây Sự Sống hóa ra là một tháp máy chủ trung tâm khổng lồ đang nhấp nháy đèn tín hiệu.
Và Jehova-X không còn là ông lão hiền từ nữa. Lão biến đổi thành một thực thể cơ khí khổng lồ, nửa người nửa máy, ngồi trên một ngai vàng được kết nối trực tiếp với tháp máy chủ.
Đây mới là bộ mặt thật của Vườn Địa Đàng. Trạm Kiểm Soát Trung Tâm - Sector 0.
Nguyên Phàm đứng dậy, Hư Vô khí bùng nổ quanh người hắn.
Bộ mặt thật xấu xí đấy. Hợp khẩu vị của ta hơn.
Hắn lao tới, tay hóa thành lưỡi đao xương đen kịt, chém thẳng vào đầu Jehova-X.
Nhưng lưỡi đao dừng lại cách mặt lão một tấc.
Không phải bị chặn lại bởi khiên năng lượng. Mà là bị... xóa bỏ.
Lưỡi đao của Nguyên Phàm tan biến vào không khí như chưa từng tồn tại.
Quy tắc số 1: Cấm bạo lực trong bán kính 10 mét quanh Admin.
Jehova-X nói, giọng nói kim loại lạnh lùng vang vọng khắp không gian.
Nguyên Phàm kinh ngạc nhìn cánh tay cụt của mình. Hắn cố gắng tái tạo lại, nhưng Hư Vô trong người hắn dường như bị đông cứng. Quy tắc của thế giới này đang đè nén hắn.
Ta đã nói rồi. Ở đây, ta là luật.
Jehova-X giơ một ngón tay kim loại khổng lồ lên, chỉ vào Nguyên Phàm.
Quy tắc số 2: Đối tượng thí nghiệm phải quỳ xuống.
Rầm!
Một áp lực vô hình đè lên vai Nguyên Phàm, nặng tựa ngàn cân. Đầu gối hắn run rẩy, xương cốt kêu răng rắc. Hắn cắn chặt răng, vận hết sức bình sinh để đứng vững. Hắn là Ma Tôn, là kẻ nuốt trời, hắn không quỳ trước bất cứ ai.
Khá lắm. Ý chí mạnh mẽ.
Jehova-X gật đầu tán thưởng. Nhưng vô ích thôi.
Lão nhìn sang Vô Ảnh đang đứng ngơ ngác phía sau.
Đưa con bé đó lại đây. Nó là chìa khóa để thiết lập lại hệ thống. Sau khi ta hợp nhất với nó và nuốt chửng ngươi, ta sẽ có đủ năng lượng để nâng cấp lên Thần Cách Cấp 2, thoát khỏi vũ trụ già cỗi này.
Nguyên Phàm gầm lên, Hư Vô trong người hắn sôi sục, cố gắng phá vỡ quy tắc áp đặt.
Đừng hòng!
Hắn định lao tới cướp Vô Ảnh.
Nhưng đúng lúc đó, cơn đau buốt trong đan điền bùng phát dữ dội. Con virus Leviathan kích hoạt.
Cơ thể Nguyên Phàm cứng đờ. Mắt hắn hoa lên. Hắn mất quyền kiểm soát cơ thể.
Chuyện gì...
Hắn thấy tay mình tự động đưa lên, nhưng không phải để tấn công Jehova-X, mà là để bóp cổ chính mình.
Con virus... Ngươi...
Jehova-X cười nhạt.
Ta đã cài nó vào Leviathan từ ngàn năm trước. Ta biết ngươi sẽ ăn nó. Đó là bản năng của loài phàm ăn. Và đó cũng là điểm yếu chết người của ngươi: ăn tạp quá thì dễ bị đau bụng.
Nguyên Phàm ngã gục xuống sàn kim loại. Hắn nhìn thấy Vân Phi Dương và Sở Cuồng cũng bị những dây cáp từ dưới sàn mọc lên trói chặt. Vô Ảnh thì tự động bước về phía Jehova-X như bị thôi miên.
Kết thúc rồi, Huyết Ma Tử. Cảm ơn vì bữa ăn.
Jehova-X mở lồng ngực cơ khí của mình ra, để lộ một lò phản ứng hạt nhân đang xoay tròn. Lão vươn những xúc tu năng lượng về phía Nguyên Phàm, chuẩn bị hút cạn hắn.
...
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng, khi những xúc tu năng lượng của Jehova-X sắp chạm vào người Nguyên Phàm, một biến cố bất ngờ xảy ra.
Màn hình hiển thị trên ngai vàng của Jehova-X đột ngột chuyển sang màu đỏ rực. Tiếng còi báo động rú lên chói tai.
Cảnh báo! Cảnh báo! Xâm nhập hệ thống từ Cổng Sau! Tường lửa bị phá vỡ! Quyền kiểm soát virus bị chiếm đoạt!
Jehova-X khựng lại. Cái gì?
Đồng thời, Nguyên Phàm cảm thấy cơn đau trong đầu biến mất. Thay vào đó là một giọng nói quen thuộc vang lên trực tiếp trong não bộ hắn.
Đứng dậy đi, người anh em. Đừng làm xấu mặt dòng họ Nguyên.
Là Nguyên Phàm số 666! Kẻ ở Khu Phế Liệu!
Nguyên Phàm nhận ra ngay lập tức. Hắn cảm thấy con virus Leviathan trong người mình không còn tấn công hắn nữa, mà nó đang biến đổi, hòa làm một với Hư Vô của hắn, trở thành một công cụ để hắn kết nối với hệ thống.
Ngươi... đã làm gì? Nguyên Phàm hỏi trong tâm thức.
Ta đã hack vào con virus đó từ khi ngươi đánh nhau với Leviathan. Ta đã đợi khoảnh khắc này. Lão già đó nghĩ rằng hắn kiểm soát tất cả, nhưng hắn quên rằng rác rưởi dưới đáy vực cũng biết tiến hóa.
Trên màn hình lớn, khuôn mặt của Nguyên Phàm số 666 hiện lên, cười ngạo nghễ.
Chào Bố Già. Đã lâu không gặp.
Jehova-X gầm lên giận dữ. Đồ phế phẩm! Ngươi dám phản bội ta?
Phản bội? Ta chưa bao giờ trung thành. Hôm nay, Khu Phế Liệu sẽ dạy cho thiên đường một bài học.
Từ bên dưới sàn kim loại của Vườn Địa Đàng, tiếng nổ ầm ầm vang lên.
Khu Phế Liệu nằm ngay bên dưới Sector 0. Và bây giờ, nó đang nổi dậy.
Sàn nhà bị xé toạc. Hàng ngàn, hàng vạn những sinh vật quái dị, được chắp vá từ kim loại rỉ sét và xương cốt thối rữa, lao lên như một cơn lũ. Dẫn đầu bọn chúng là Nguyên Phàm số 666, cưỡi trên một con robot nhện khổng lồ.
Hắn không có Hư Vô thuần khiết như Nguyên Phàm, nhưng hắn có công nghệ. Cơ thể hắn được cải tạo với hàng trăm loại vũ khí hạng nặng.
Tấn công! Phá hủy máy chủ! Số 666 ra lệnh.
Đám quân phế liệu lao vào tấn công các dây cáp và máy móc. Jehova-X buộc phải thu hồi các xúc tu để đối phó với cuộc bạo loạn. Lão triệu hồi hàng ngàn Thiên Vệ từ các cổng không gian ra nghênh chiến.
Vườn Địa Đàng biến thành một bãi chiến trường hỗn loạn.
Nguyên Phàm tận dụng cơ hội, thoát khỏi áp lực quy tắc. Hắn lao tới, chém đứt những dây cáp đang trói Sở Cuồng và Vân Phi Dương.
Chủ nhân! Chúng ta làm gì? Sở Cuồng hỏi, tay nhặt lại thanh kiếm gãy.
Nguyên Phàm nhìn về phía Vô Ảnh, lúc này đang đứng chơ vơ giữa hai làn đạn.
Lấy lại Chìa Khóa. Rồi giết lão già.
Hắn lao về phía Vô Ảnh.
Nhưng Jehova-X không dễ dàng bỏ qua. Lão vung tay, tạo ra một bức tường lực trường đẩy lùi quân đoàn phế liệu, rồi quay sang nhìn Nguyên Phàm.
Lũ sâu bọ! Các ngươi nghĩ số lượng có thể thắng được chất lượng sao?
Lão giơ tay lên trời.
Thiết lập lại Hệ Thống: Cấp độ Hủy Diệt.
Từ đỉnh tháp máy chủ, một luồng sóng xung kích màu trắng xóa bắt đầu lan tỏa ra. Bất cứ thứ gì chạm vào luồng sóng này đều bị phân rã thành dữ liệu gốc. Quân lính phế liệu, Thiên Vệ, thậm chí cả đất đá đều tan biến.
Sóng xung kích lan đến rất nhanh.
Nguyên Phàm biết mình không thể chạy thoát.
Số 666 hét lên qua hệ thống liên lạc: Hắn đang định xóa sạch! Mau chặn hắn lại! Chỉ có Hư Vô của ngươi mới có thể ăn được mã nguồn của hắn!
Nguyên Phàm nhìn luồng sóng chết chóc đang tới gần. Hắn nhìn Vô Ảnh.
Hắn có một ý tưởng điên rồ.
Vô Ảnh! Hắn hét lên.
Vô Ảnh quay đầu lại, ánh mắt vẫn mờ mịt.
Nguyên Phàm lao tới, không phải để cứu nàng, mà là để... đâm nàng.
Phập!
Hắn đâm bàn tay Hư Vô của mình xuyên qua ngực Vô Ảnh, nắm lấy Hạt Giống đang đập trong tim nàng.
Chủ... nhân... Vô Ảnh khẽ thốt lên, một tia tỉnh táo cuối cùng lóe lên trong mắt nàng rồi tắt lịm.
Nguyên Phàm không rút tay ra. Hắn kích hoạt Hư Vô ở mức tối đa, nhưng không phải để nuốt chửng nàng, mà là để dung hợp.
Hắn dùng cơ thể Vô Ảnh làm bộ chuyển đổi, dùng Hạt Giống làm ăng-ten, kết nối trực tiếp Hư Vô của hắn với hệ thống của Jehova-X.
Nếu ngươi muốn xóa sạch... thì ta sẽ cài virus vào tận lõi của ngươi!
Hư Vô - Xâm Nhập Hệ Thống.
Dòng năng lượng đen kịt từ Nguyên Phàm truyền qua Vô Ảnh, bắn thẳng vào tháp máy chủ thông qua kết nối không dây của Hạt Giống.
Luồng sóng xung kích màu trắng đang lan tỏa đột nhiên khựng lại. Nó bắt đầu chuyển sang màu xám. Rồi màu đen.
Hệ thống của Jehova-X bị nhiễm độc.
Khônggggg! Jehova-X gào lên. Ngươi đang làm gì? Ngươi đang phá hủy công trình vạn năm của ta!
Nguyên Phàm cười, máu từ miệng hắn trào ra. Hắn đang chịu phản phệ cực lớn.
Ta không phá hủy. Ta đang chiếm đoạt.
Hắn cảm nhận được quyền kiểm soát đang chuyển dần sang mình. Quy tắc của Vườn Địa Đàng đang bị viết lại.
Quy tắc mới số 1: Tất cả đều có thể bị ăn.
Nguyên Phàm buông Vô Ảnh ra, nàng ngã xuống, thoi thóp nhưng chưa chết vì Hạt Giống vẫn bảo vệ sinh mệnh nàng. Hắn quay sang Jehova-X.
Giờ thì, chúng ta công bằng rồi.
Cơ thể Nguyên Phàm phình to ra, biến thành một cái hố đen hình người. Hắn lao vào Jehova-X.
Jehova-X cũng không vừa. Lão hóa thành một con robot khổng lồ với hàng ngàn cánh tay vũ khí, lao vào đối chiến.
Trận chiến giữa hai con quái vật rung chuyển cả Thiên Trụ Giới. Mỗi cú đấm của họ xé toạc không gian, tạo ra những lỗ hổng thời gian hút các mảnh vỡ của thế giới vào hư vô.
Số 666 đứng nhìn từ xa, tặc lưỡi.
Kinh khủng thật. Thôi, ta lo dọn dẹp đám lính tép riu vậy.
...
Trận chiến kéo dài ba ngày ba đêm.
Vườn Địa Đàng đã biến thành bình địa. Tháp máy chủ gãy đôi. Những hòn đảo bay rơi rụng lả tả xuống vực sâu.
Tại trung tâm của sự hủy diệt, Nguyên Phàm đang đứng trên đống đổ nát của cơ thể Jehova-X.
Hắn đã thắng. Nhưng cái giá phải trả cũng không nhỏ. Một nửa cơ thể hắn đã bị phá hủy, lộ ra xương trắng và nội tạng đen kịt. Hư Vô Nguyên Anh của hắn teo tóp lại vì tiêu hao quá nhiều năng lượng.
Jehova-X chỉ còn lại cái đầu kim loại, nằm lăn lóc dưới chân Nguyên Phàm. Đôi mắt điện tử của lão chập chờn sắp tắt.
Ngươi... thắng rồi... Jehova-X thều thào, giọng rè rè nhiễu sóng. Nhưng... ngươi sẽ hối hận. Ngồi lên cái ghế đó... không sướng như ngươi tưởng đâu. Vũ trụ bên ngoài... còn đáng sợ hơn cái trại súc vật này nhiều.
Nguyên Phàm cúi xuống, nhặt cái đầu lên.
Ta không quan tâm bên ngoài có gì. Ta chỉ biết, ta đói.
Hắn mở rộng hàm, một cái miệng Hư Vô khổng lồ hiện ra, nuốt chửng cái đầu của Jehova-X.
Ực.
Khoảnh khắc cái đầu trôi xuống cổ họng, một luồng năng lượng khổng lồ bùng nổ trong cơ thể Nguyên Phàm. Không chỉ là năng lượng, mà là Kiến Thức, là Quyền Năng, là Thần Cách.
Cơ thể hắn tái tạo lại trong nháy mắt. Da thịt mọc lại, trơn bóng như ngọc thạch đen. Mái tóc trắng dài ra, biến thành những sợi tơ ánh sáng. Sau lưng hắn, mười hai đôi cánh đen xòe ra, che phủ cả bầu trời.
Hắn không còn là Nguyên Anh nữa. Hắn đã vượt qua Hóa Thần. Hắn đã chạm đến ngưỡng cửa của Chân Thần.
Nguyên Phàm nhắm mắt lại, cảm nhận sự thay đổi. Hắn thấy được toàn bộ Thiên Trụ Giới trong lòng bàn tay. Hắn thấy được hàng ngàn thế giới Hạ Giới đang vận hành bên dưới. Hắn có thể giết chết hay ban sự sống cho bất kỳ ai chỉ bằng một ý nghĩ.
Đây là cảm giác của Thần sao?
Hắn mở mắt. Đôi mắt không còn là màu đen đơn thuần, mà chứa đựng cả một vũ trụ thu nhỏ đang xoay chuyển.
Tuyệt vời. Nhưng cũng thật cô đơn.
Hắn nhìn xuống. Số 666 đang đứng đó, nhìn hắn với vẻ cảnh giác.
Sao? Giờ ngươi định làm gì? Giết ta để bịt đầu mối à? Số 666 hỏi, tay lăm lăm khẩu súng plasma.
Nguyên Phàm nhìn bản sao của mình. Hắn mỉm cười.
Không. Ta cần người quản lý cái đống rác này. Ngươi hiểu rõ công nghệ ở đây hơn ta. Ta giao Thiên Trụ Giới cho ngươi.
Số 666 ngạc nhiên. Ngươi giao cho ta? Còn ngươi?
Ta sẽ đi. Nguyên Phàm nhìn lên vết nứt không gian khổng lồ mà trận chiến đã tạo ra, nơi dẫn ra vũ trụ thực sự bên ngoài.
Jehova-X nói đúng. Cái trại này quá nhỏ. Ta muốn xem thực đơn bên ngoài phong phú đến mức nào.
Hắn quay sang Vân Phi Dương và Sở Cuồng, những người duy nhất còn sống sót của quân đoàn Huyết Ma.
Các ngươi ở lại, phò tá hắn. Xây dựng lại trật tự mới. Đừng để ta thất vọng.
Chủ nhân! Sở Cuồng quỳ xuống, nước mắt lưng tròng. Ngài bỏ chúng tôi sao?
Ta không bỏ. Ta đi mở đường. Khi nào ta tìm được vùng đất mới ngon lành hơn, ta sẽ gọi các ngươi.
Nguyên Phàm bước tới chỗ Vô Ảnh. Nàng đang nằm bất tỉnh, ngực vẫn còn lỗ hổng nhưng đã được lấp đầy bằng năng lượng Hư Vô.
Hắn bế nàng lên.
Riêng ngươi, đi với ta. Chìa khóa thì phải luôn ở bên cạnh ổ khóa.
Hắn vỗ cánh. Một cơn lốc đen cuốn lấy hắn và Vô Ảnh, đưa họ bay vút lên cao, xuyên qua tầng khí quyển của Thiên Trụ Giới, lao vào khoảng không vũ trụ bao la vô tận.
Số 666 nhìn theo bóng dáng hắn khuất dần giữa các vì sao. Hắn hạ súng xuống, thở dài nhẹ nhõm.
Đúng là tên điên. Nhưng nhờ hắn mà ta được làm Vua.
Hắn quay lại nhìn đám tàn quân phế liệu và những thiên sứ còn sống sót đang ngơ ngác.
Nghe đây lũ ngu! Từ hôm nay, tên của thế giới này là Hư Vô Giới. Và ta là Giám Đốc Điều Hành mới. Bắt đầu dọn dẹp đi!
...