Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 62: Bỉ Ngạn
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Không gian vũ trụ đen kịt bỗng chốc vặn vẹo. Con tàu vũ trụ khổng lồ mang huy hiệu Liên Minh Thiên Hà trước mặt Nguyên Phàm không bắn ra tia laser hay đạn plasma như hắn dự đoán. Thay vào đó, lớp vỏ kim loại của nó bắt đầu tan chảy, biến đổi hình dạng.
Những tiếng còi báo động, những ánh đèn tín hiệu, thậm chí cả những ngôi sao xa xăm đang lấp lánh... tất cả đều rung lên bần bật rồi vỡ vụn như một tấm gương bị đập nát bởi búa tạ.
Keng!
Âm thanh vỡ vụn ấy không vang vọng trong tai, mà nổ tung ngay trong tâm trí Nguyên Phàm.
Ảo cảnh tan biến.
Không có vũ trụ bao la nào cả. Không có Liên Minh Thiên Hà. Không có tự do.
Nguyên Phàm mở bừng mắt, con mắt thứ ba trên trán rỉ máu. Hắn nhận ra mình chưa bao giờ rời khỏi phạm vi của bầu trời. Hắn vẫn đang lơ lửng ở ranh giới giữa Phàm Giới và một tầng không gian cao hơn, nơi giam cầm những kẻ dám nghịch thiên.
Trước mặt hắn không phải là tàu vũ trụ, mà là một đám mây đen khổng lồ, to gấp vạn lần cái Thiên Trụ Giới giả tạo kia. Trong đám mây đó, những con rồng sấm sét màu tím cuộn trào, gầm thét, tỏa ra áp lực hủy diệt chân chính của Thiên Đạo.
Ngươi tưởng thoát khỏi cái lồng gà là xong chuyện sao? Một giọng nói ầm ầm vang lên từ trong đám mây, không chút cảm xúc, lạnh lùng và tuyệt đối. Đó chính là giọng của Thiên Đạo Bản Thể. Thế giới công nghệ kia, gã Jehova-X kia, tất cả chỉ là ảo ảnh do dục vọng muốn thống trị và sự khinh nhờn thần linh trong ngươi tạo ra mà thôi.
Nguyên Phàm đứng ngẩn người trong giây lát, rồi hắn bật cười. Tiếng cười điên dại, vang vọng giữa tiếng sấm rền.
Ảo ảnh ư? Thú vị. Ngươi lừa ta ăn một bữa tiệc giả. Nhưng cảm giác no nê sức mạnh này... lại là thật.
Hắn siết chặt nắm tay. Dù Jehova-X là giả, nhưng sự thăng tiến về cảnh giới là thật. Hắn đã chạm tới ngưỡng cửa Hóa Thần, đặt một chân vào con đường Độ Kiếp.
Thiên Đạo tiếp tục gầm gừ: Kẻ mang tội đồ Tử Vong. Quy tắc vũ trụ không chấp nhận sự tồn tại của kẻ nuốt chửng vòng luân hồi. Đây là Thần Kiếp thứ nhất: Lôi Phạt Diệt Thế. Chết đi!
Ầm!
Đám mây sấm sét tụ lại thành một mũi giáo khổng lồ, dài vạn trượng, đâm thẳng xuống đỉnh đầu Nguyên Phàm. Không gian xung quanh mũi giáo bị xé toạc, lộ ra những vết nứt hư vô đen ngòm.
Nguyên Phàm không né tránh. Hắn ngẩng đầu, mái tóc trắng tung bay trong gió lốc. Tử Vong Pháp Tắc vận chuyển điên cuồng trong cơ thể hắn.
Ngươi nói ta là tội đồ? Ta nói ta là trật tự mới!
Tử Vong Hộ Thân - Thôn Phệ!
Một cái miệng đen ngòm khổng lồ hiện ra sau lưng Nguyên Phàm, há to nuốt trọn mũi giáo sấm sét.
Oanh!
Vụ nổ kinh hoàng xảy ra ngay tại miệng hố đen. Sấm sét của Thiên Đạo không dễ nuốt như linh lực bình thường. Nó chứa đựng ý chí hủy diệt thuần túy. Nguyên Phàm cảm thấy lục phủ ngũ tạng như bị thiêu đốt, da thịt nứt toác, máu tươi phun ra như mưa.
Nhưng hắn không lùi bước. Hắn cắn răng, vận dụng Thôn Phệ Đạo đến cực hạn, nghiền nát từng tia sấm sét, biến chúng thành năng lượng nuôi dưỡng cơ thể.
Ngon lắm! Hơi tê lưỡi một chút!
Hắn gầm lên, nuốt chửng toàn bộ đòn tấn công đầu tiên. Cơ thể hắn cháy đen, nhưng đôi mắt lại sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Hắn đã hấp thụ được một tia Lôi Pháp Tắc.
...
Trong khi Nguyên Phàm đang điên cuồng đối đầu với Thần Kiếp thứ nhất, Vô Ảnh - người con gái đang nằm trong vòng tay bảo vệ của Nguyên Phàm, bỗng có biến chuyển.
Cơ thể nàng phát sáng. Không phải ánh sáng lạnh lẽo của kiếm khí như trước kia, mà là một luồng ánh sáng xanh lục dịu dàng, tràn đầy sức sống.
Hạt Giống trong ngực nàng, thứ mà Nguyên Phàm từng nghĩ là công cụ mở cổng, nay vỡ ra. Lớp vỏ bọc giả tạo tan biến, để lộ một linh hồn tinh khiết đang ngủ say bên trong.
Linh Tâm?
Nguyên Phàm kinh ngạc nhìn xuống. Hắn nhận ra luồng khí tức này. Đó là Linh Tâm, linh hồn sinh mệnh mà hắn từng gặp trong Hư Vô Giới ở phần trước, người đã hy sinh để giúp hắn mở ra Tử Sinh Song Linh Thuật. Hóa ra nàng chưa bao giờ tan biến hoàn toàn, mà đã ẩn mình vào luân hồi, tái sinh thành Tuyết Thanh Nguyệt để chờ đợi ngày Nguyên Phàm Độ Kiếp.
Linh hồn Linh Tâm thoát khỏi thể xác Vô Ảnh, lơ lửng trước mặt Nguyên Phàm. Nàng nhìn hắn, đôi mắt chứa đựng cả một bầu trời sao và sự bao dung vô hạn.
Nguyên Phàm... chàng lại chọn con đường khó đi nhất.
Nàng khẽ thở dài, đưa tay chạm vào khuôn mặt cháy đen của hắn. Dòng năng lượng sinh mệnh từ tay nàng tràn vào, chữa lành những vết thương do thiên lôi gây ra trong nháy mắt.
Nàng... vẫn còn sống? Nguyên Phàm run giọng hỏi, sự tàn bạo trong mắt hắn dịu đi vài phần.
Ta là Pháp Tắc Sinh Mệnh. Chỉ cần sự sống còn tồn tại, ta sẽ không chết, Linh Tâm mỉm cười buồn bã. Nhưng chàng... chàng đang mang Pháp Tắc Tử Vong. Thiên Đạo không cho phép hai thứ này cùng tồn tại trên một bản thể đỉnh cao. Chàng muốn thành Thần, Thiên Đạo sẽ dùng chính ta để giết chàng.
Nguyên Phàm nhíu mày. Ý nàng là sao?
Chưa kịp để hắn hiểu, bầu trời lại biến đổi.
Thần Kiếp thứ hai giáng xuống.
Nhưng lần này không phải sấm sét. Từ trong đám mây đen, một cơn mưa ánh sáng đổ xuống. Những giọt mưa này mang màu xanh lục, giống hệt năng lượng của Linh Tâm.
Mỗi giọt mưa rơi xuống, chạm vào làn da Tử Vong của Nguyên Phàm, liền tạo ra tiếng xèo xèo như axit ăn mòn kim loại.
Đây là... Sinh Mệnh Chi Vũ?
Nguyên Phàm đau đớn gào lên. Đối với người thường, đây là mưa cam lộ cứu sinh. Nhưng đối với Nguyên Phàm, kẻ tu luyện Tử Vong Pháp Tắc đến tận xương tủy, sự sống thuần khiết này chính là độc dược kịch độc nhất.
Pháp tắc đối nghịch!
Thiên Đạo đang dùng Sự Sống để thanh tẩy Cái Chết.
Linh Tâm nhìn Nguyên Phàm quằn quại, nước mắt nàng chảy dài. Nàng biết, sự tồn tại của nàng lúc này chính là gánh nặng cho hắn.
Giết ta đi, Nguyên Phàm. Nàng nói, giọng kiên quyết. Nuốt chửng ta. Chỉ khi chàng hợp nhất cả Sinh và Tử, chàng mới có thể chống lại Thiên Đạo. Nếu ta còn tồn tại độc lập, Thiên Đạo sẽ dùng ta làm vũ khí để triệt tiêu chàng.
Không! Nguyên Phàm gầm lên, hắn cố gắng dùng Hư Vô tạo thành một cái kén đen che chắn cho cả hai. Ta đã từng mất nàng một lần. Ta sẽ không đi lại vết xe đổ đó. Ta sẽ nuốt cả cái Thiên Đạo chó chết này chứ không nuốt nàng!
Hắn đứng dậy giữa cơn mưa axit sinh mệnh. Da thịt hắn liên tục bị phân hủy rồi tái tạo. Sự đau đớn vượt qua mọi giới hạn chịu đựng của thể xác, tấn công thẳng vào linh hồn.
Nhưng Nguyên Phàm không gục ngã. Hắn ngẩng đầu nhìn trời.
Ngươi muốn dùng Sự Sống để giết ta? Được lắm. Vậy thì ta sẽ cho ngươi thấy, Tử Vong cũng có thể nuốt chửng Sự Sống!
Hắn dang rộng hai tay. Thay vì kháng cự, hắn mở toang cơ thể mình ra.
Tử Vong Hồi Đãng - Nghịch Chuyển!
Hắn không đẩy cơn mưa sinh mệnh ra nữa, mà hút nó vào. Hắn ép buộc Tử Vong trong cơ thể mình phải dung hợp với Sinh Mệnh đang xâm nhập.
Hai luồng sức mạnh đối lập va chạm trong cơ thể hắn như hai ngôi sao đâm vào nhau.
Phụt!
Nguyên Phàm phun ra một ngụm máu vàng óng. Kinh mạch toàn thân đứt đoạn. Nhưng trong ánh mắt hắn bùng lên ngọn lửa điên cuồng.
Dung hợp... hoặc là chết!
Linh Tâm nhìn thấy sự quyết tâm của Nguyên Phàm, nàng cắn môi. Nàng không khuyên can nữa. Nàng hóa thành một luồng sáng xanh, lao thẳng vào lồng ngực hắn, chủ động hòa nhập vào trái tim Nguyên Phàm.
Nếu chàng muốn điên, ta sẽ điên cùng chàng. Tử Sinh Chi Tâm... Khai mở!
Ầm!
Một cột sáng đen trắng đan xen bắn thẳng lên trời, xuyên thủng tầng mây kiếp nạn.
...
Sự dung hợp cưỡng ép giữa Sinh và Tử đã tạo ra một vùng cấm địa xung quanh Nguyên Phàm. Tại đây, hoa nở rồi tàn trong nháy mắt, đá hóa thành bụi rồi lại tụ thành đá. Quy tắc thời gian và vật chất bị bóp méo hoàn toàn.
Thiên Đạo dường như tức giận trước sự khiêu khích này.
Thần Kiếp thứ ba, thứ tư, rồi thứ năm liên tiếp giáng xuống.
Lửa Địa Ngục thiêu đốt linh hồn. Gió Hư Vô cắt nát thể xác. Băng Hàn Vĩnh Cửu đóng băng ý chí.
Mỗi lần độ kiếp là một lần Nguyên Phàm chết đi sống lại đúng nghĩa đen. Hắn bị đánh tan xác, chỉ còn lại một giọt máu đen, rồi từ giọt máu đó tái sinh lại mạnh mẽ hơn.
Đến kiếp thứ chín.
Thiên Đạo không dùng sức mạnh tự nhiên nữa. Từ trên trời cao, một bàn tay khổng lồ bằng ánh sáng vàng kim từ từ ấn xuống.
Bàn tay này mang theo sức nặng của cả một thế giới. Trên lòng bàn tay hiện lên chữ "Quy". Quy phục.
Quỳ xuống!
Tiếng quát của Thiên Đạo vang vọng, ép nát xương sống Nguyên Phàm. Hai chân hắn lún sâu vào hư không, đầu gối run rẩy muốn khuỵu xuống.
Trong đầu hắn, hàng vạn giọng nói vang lên, dụ dỗ, đe dọa: "Quỳ xuống sẽ được sống", "Làm con chó của Thiên Đạo sẽ được ban chức vị Thần", "Chống đối chỉ có con đường diệt vong".
Nguyên Phàm cắn nát môi, máu chảy ròng ròng xuống cằm. Hắn đang gánh chịu sức ép không chỉ của lực lượng, mà của cả Phẩm Cách. Thiên Đạo muốn bẻ gãy sự kiêu ngạo của hắn.
Ta... Nguyên Phàm thở hắt ra, từng hơi thở nặng nhọc như kéo bễ lò rèn. Ta cả đời này... chỉ quỳ trước cha mẹ... mà cha mẹ ta đã chết rồi. Ngươi là cái thá gì mà đòi ta quỳ?
Hắn gượng sức đứng thẳng dậy, tiếng xương cốt gãy vụn vang lên rợn người.
Pháp Tắc Tử Vong không phục tùng. Nó chỉ cai trị!
Hắn dồn toàn bộ sức mạnh của chín lần độ kiếp trước, cộng thêm sức mạnh Sinh Mệnh của Linh Tâm, tạo thành một mũi khoan xoắn ốc trên tay phải.
Phá Thiên Kích!
Hắn đấm thẳng lên trời, đấm vào lòng bàn tay ánh sáng kia.
Rắc!
Vết nứt xuất hiện trên bàn tay Thiên Đạo. Cả vũ trụ dường như nín thở. Một phàm nhân, đang độ kiếp Hóa Thần, lại dám đấm vỡ tay của Thiên Đạo?
Ngươi... đáng chết!
Thiên Đạo gầm lên đau đớn và giận dữ. Bàn tay ánh sáng vỡ vụn, hóa thành mưa sao băng rơi xuống. Nhưng ngay lập tức, bầu trời tối sầm lại.
Kiếp thứ mười - Kiếp cuối cùng.
Không có hình thù gì cả. Chỉ có một màu đen tuyệt đối bao trùm lấy Nguyên Phàm.
Đây là Tịch Diệt. Hư Vô chân chính. Nó không tấn công, mà xóa bỏ sự tồn tại. Nó muốn xóa tên Nguyên Phàm khỏi Sổ Sinh Tử, khỏi dòng sông thời gian.
Nguyên Phàm cảm thấy mình đang tan biến. Tay chân hắn mờ đi. Ký ức của hắn phai nhạt. Hắn quên mất mình là ai, quên mất Linh Tâm, quên mất mục đích sống.
Đây là cái chết sao? Hắn tự hỏi trong cơn mê man. Không đau đớn, chỉ là... trống rỗng.
Nhưng sâu trong tâm khảm, nơi Tử Sinh Chi Tâm đang đập, có một ngọn lửa nhỏ nhoi không chịu tắt. Đó là ý chí "Không Cam Tâm".
Tại sao ta phải biến mất? Tại sao ta phải tuân theo sự sắp đặt?
Ta tồn tại vì ta muốn tồn tại!
Nguyên Phàm mở bừng mắt trong bóng tối Tịch Diệt.
Nếu ngươi muốn xóa bỏ ta... Ta sẽ nuốt chửng cả sự Tịch Diệt này!
Hắn há miệng. Không phải cái miệng vật lý, mà là cái miệng của linh hồn. Hắn vận dụng Thôn Phệ Đạo đến cảnh giới tối cao mà chưa ai từng chạm tới.
Thôn Thiên Phệ Địa - Vạn Vật Quy Hư!
Hắn bắt đầu ăn bóng tối. Hắn ăn sự hư vô. Hắn ăn cả khái niệm "xóa bỏ".
Cả không gian rung chuyển dữ dội. Bóng tối Tịch Diệt bị hút vào cơ thể Nguyên Phàm như nước chảy vào chỗ trũng. Cơ thể hắn phình to, nứt vỡ, rồi lại lành lại, liên tục biến đổi.
Cuối cùng, một tiếng nổ lớn vang lên, xua tan mọi mây mù.
Bầu trời quang đãng trở lại.
Nguyên Phàm đứng đó, lơ lửng giữa trời cao. Hắn không còn vẻ ngoài gớm ghiếc của Ma Tôn, cũng không còn vẻ phàm tục. Cơ thể hắn trở nên trong suốt như pha lê đen, bên trong có những dòng chảy sinh mệnh trắng muốt luân chuyển.
Hắn đã vượt qua mười kiếp nạn. Hắn đã bước qua ranh giới Hóa Thần, chạm tay vào Thần Cảnh.
Nhưng hắn không cảm thấy vui mừng. Hắn nhìn lên cao hơn, nơi cánh cổng dẫn đến Thần Giới đang từ từ mở ra.
Chờ ta. Hắn thì thầm. Ta lên đó không phải để làm quan. Ta lên đó để đòi nợ.
...
Cánh cổng Thần Giới không phải là cổng vàng rực rỡ như trong truyền thuyết nhân gian. Đó là một lỗ hổng không gian khổng lồ, mép viền nhuốm màu máu, tỏa ra mùi tanh nồng của sắt gỉ và hương trầm mục nát.
Nguyên Phàm bước qua cánh cổng.
Cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt hắn là một vùng đất hoang tàn, bầu trời màu xám tro, mặt đất nứt nẻ đỏ quạch. Khắp nơi là những bức tượng thần khổng lồ bị đổ nát, mất đầu, mất tay chân.
Đây là Thần Giới sao? Nguyên Phàm nhíu mày. Trông giống bãi rác hơn.
Chào mừng tân binh.
Một giọng nói khàn khàn, lạnh lẽo vang lên từ phía sau một tảng đá lớn.
Một gã đàn ông cao gầy, mặc áo choàng đen rách nát, tay cầm một lưỡi hái cong cũ kỹ bước ra. Khuôn mặt gã hốc hác, đôi mắt trũng sâu không có tròng đen, chỉ có một màu trắng dã.
Ngươi là ai? Nguyên Phàm cảnh giác hỏi. Hắn cảm nhận được trên người gã này tỏa ra một loại Tử Khí nồng đậm, nhưng khác với Tử Vong của hắn. Tử khí của gã này mang theo sự cam chịu, mệt mỏi và nô lệ.
Ta? Gã cười khẩy, để lộ hàm răng vàng khè. Ở dưới kia, người ta gọi ta là Thần Chết. Thanatos.
Thanatos? Nguyên Phàm nhớ lại trong ký ức của những kẻ hắn từng nuốt, đây là tên của một vị thần chết trong thần thoại phương Tây.
Ngươi là Thần Chết? Trong bộ dạng thảm hại này sao?
Thảm hại? Thanatos cười lớn, tiếng cười như tiếng quạ kêu. Ở đây ai mà chẳng thảm hại. Ngươi nghĩ lên Thần Giới là được hưởng lạc sao? Nhìn kỹ đi.
Gã chỉ tay về phía chân trời xa xăm, nơi có một cột sáng trắng khổng lồ nối liền trời và đất.
Đó là Cột Thu Tín. Mọi năng lượng tín ngưỡng từ các thế giới bên dưới đều được hút về đó. Và chúng ta, những kẻ mang danh "Thần", chỉ là những công nhân vận chuyển, những cục pin sống để duy trì cái cột đó cho "Bỉ Ngạn".
Bỉ Ngạn? Nguyên Phàm nghe thấy cái tên này, tim hắn đập mạnh một nhịp. Ký ức từ Linh Tâm ùa về. Bỉ Ngạn - Bờ Bên Kia. Nơi khởi nguồn và cũng là nơi kết thúc của tất cả.
Đúng vậy. Thanatos bước tới gần, lưỡi hái của gã kéo lê trên đất tạo ra tia lửa. Ngươi vừa độ kiếp thành công, mang theo Tử Vong Pháp Tắc mới mẻ và mạnh mẽ. Ngươi là một món hàng ngon. Nếu ta giết ngươi, nuốt ấn ký của ngươi, ta có thể được miễn giảm chỉ tiêu nộp tín ngưỡng trong trăm năm tới.
Gã vung lưỡi hái lên.
Đừng trách ta. Ở đây, cá lớn nuốt cá bé là luật duy nhất.
Thanatos biến mất tại chỗ, xuất hiện ngay sau lưng Nguyên Phàm, lưỡi hái bổ xuống cổ hắn. Tốc độ nhanh đến mức không gian không kịp phản ứng.
Nhưng Nguyên Phàm không quay đầu. Hắn chỉ nhẹ nhàng giơ một ngón tay lên, đỡ lấy lưỡi hái sắc lẹm.
Keng!
Lưỡi hái dừng lại. Thanatos trố mắt kinh ngạc.
Cái gì? Ngươi...
Nguyên Phàm quay lại, đôi mắt pha lê đen nhìn thẳng vào hốc mắt trắng dã của Thanatos.
Ngươi nói đúng một điều. Cá lớn nuốt cá bé.
Ngón tay Nguyên Phàm búng nhẹ.
Rắc!
Lưỡi hái của Thần Chết vỡ tan thành từng mảnh vụn.
Và ngươi... là con cá bé.
Nguyên Phàm túm lấy cổ Thanatos, nhấc bổng gã lên.
Tử Vong của ngươi quá cũ kỹ, quá hèn mọn. Để ta cho ngươi thấy Tử Vong thực sự là gì.
Thôn Phệ!
Bàn tay Nguyên Phàm hóa thành những xúc tu đen, cắm phập vào cổ Thanatos.
Khônggggg! Thanatos gào thét thảm thiết. Linh hồn gã, ấn ký Thần Cách của gã bị rút ra, truyền thẳng vào người Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm cảm nhận được một luồng thông tin khổng lồ tràn vào não bộ. Bản đồ Thần Giới, quy tắc vận hành của Cột Thu Tín, danh sách các vị thần cai quản các khu vực, và quan trọng nhất... vị trí của Bỉ Ngạn.
Sau vài giây, Thanatos chỉ còn là một bộ áo choàng rỗng rơi xuống đất. Nguyên Phàm đã nuốt chửng Thần Chết đầu tiên.
Hắn liếm môi.
Vị cũng tạm được. Hơi chát mùi nô lệ.
Hắn nhìn về phía Cột Thu Tín đằng xa.
Vậy là tất cả các Thần đều là nô lệ sao? Zeus, Odin, Ngọc Hoàng... tất cả đều đang làm thuê cho Bỉ Ngạn? Thú vị thật.
Ta sẽ giải phóng các ngươi. Bằng cách... ăn hết các ngươi.
Nguyên Phàm bước đi trên vùng đất hoang tàn, bắt đầu cuộc hành trình đẫm máu chinh phục Thần Giới.
...
Tin tức về việc Thanatos bị giết bởi một Tân Thần lan nhanh khắp khu vực biên giới Thần Giới. Nhưng Nguyên Phàm không dừng lại để nghỉ ngơi. Hắn liên tục di chuyển, săn lùng những vị Thần cấp thấp và trung cấp để củng cố sức mạnh.
Hắn nhận ra rằng, ở Thần Giới, tu vi không được chia theo cảnh giới như ở dưới, mà chia theo "Lượng Tín Ngưỡng" và "Độ Hoàn Thiện Pháp Tắc"."
Hắn đã đạt đến cấp độ Chân Thần sơ cấp sau khi nuốt Thanatos. Nhưng mục tiêu của hắn là Cổ Thần.
Một ngày nọ, khi Nguyên Phàm đang nghỉ chân tại một ngôi đền bỏ hoang của thần Apollo, một luồng khí tức quen thuộc nhưng cũng đầy xa lạ xuất hiện.
Từ trên trời giáng xuống một chùm ánh sáng trắng. Bước ra từ trong đó là một nữ nhân mặc áo choàng trắng thêu hoa bỉ ngạn đỏ rực. Khuôn mặt nàng che sau một lớp khăn voan mỏng, nhưng đôi mắt... đôi mắt ấy khiến Nguyên Phàm chết lặng.
Đó là đôi mắt của Linh Tâm.
Linh Tâm? Nguyên Phàm đứng dậy, bước tới. Nàng đã tách ra khỏi ta sao?
Không. Giọng nữ nhân vang lên, lạnh lùng, không chút tình cảm. Linh Tâm mà ngươi biết chỉ là một mảnh vỡ ký ức rơi rớt xuống phàm trần. Ta mới là bản thể. Ta là Tín Sứ Số 9 của Bỉ Ngạn.
Nàng giơ tay lên, một bông hoa bỉ ngạn đỏ rực xoay tròn trên lòng bàn tay.
Nguyên Phàm, kẻ mang tội đồ. Ngươi đã vi phạm quy tắc cân bằng. Ngươi dám giết Thần Chết được Bỉ Ngạn sắc phong. Nay ta đến để thu hồi ấn ký Tử Vong và đưa ngươi về chịu sự phán xét.
Nguyên Phàm nheo mắt. Hắn cảm nhận được trong lồng ngực mình, trái tim Tử Sinh đang đập loạn nhịp. Phần linh hồn Linh Tâm đã hòa nhập vào Nguyên Phàm đang run rẩy, sợ hãi trước nữ nhân này.
Ngươi nói Linh Tâm là mảnh vỡ của ngươi? Sai rồi. Ngươi mới là cái vỏ rỗng. Nàng ấy có tình yêu, có sự hy sinh. Còn ngươi... chỉ là một con rối của cái gọi là Bỉ Ngạn.
Tín Sứ không tranh luận. Nàng phất tay.
Hoa bỉ ngạn trên tay nàng bay ra, hóa thành ngàn vạn cánh hoa sắc như dao cạo, bao vây lấy Nguyên Phàm.
Sinh Mệnh Trói Buộc.
Những cánh hoa chạm vào người Nguyên Phàm không cắt da thịt hắn, mà mọc rễ vào đó, hút lấy sức sống và cả tử khí của hắn. Chúng biến cơ thể hắn thành một vườn hoa di động.
Nguyên Phàm cảm thấy sức lực bị rút cạn nhanh chóng. Đây là khắc tinh của Nguyên Phàm. Sinh mệnh cấp cao áp chế Tử vong cấp thấp.
Nhưng hắn không hoảng loạn. Hắn nhìn chằm chằm vào Tín Sứ.
Ngươi muốn thu hồi ta? Được thôi. Lại đây mà lấy.
Hắn không chống cự, để mặc cho những bông hoa phủ kín người mình.
Tín Sứ nhíu mày. Dễ dàng vậy sao? Nàng bay tới gần để kiểm tra.
Ngay khi nàng đến trong phạm vi ba bước.
Bùm!
Cơ thể Nguyên Phàm nổ tung thành một đám sương mù đen kịt. Những bông hoa bỉ ngạn rơi lả tả.
Đây không phải là chết. Đây là Hóa Hư.
Đám sương mù đen lập tức bao trùm lấy Tín Sứ.
Ngươi là bản thể của Linh Tâm? Tốt lắm. Vậy thì về đây đoàn tụ với nàng ấy đi!
Giọng Nguyên Phàm vang vọng từ bốn phương tám hướng.
Tín Sứ hoảng hốt, nàng cố gắng dùng ánh sáng sinh mệnh để xua tan bóng tối nhưng vô ích. Tử khí của Nguyên Phàm lúc này đã khác trước. Nó không chỉ là cái chết, nó là sự "Kết Thúc". Nó kết thúc cả ánh sáng, kết thúc cả sự sống.
Hắn đã học được điều này từ chính cái chết của Thanatos: Tử vong không phải là đối lập của sự sống, mà là đích đến cuối cùng của sự sống.
Nguyên Phàm hiện hình ngay sau lưng Tín Sứ, vòng tay ôm chặt lấy nàng. Một cái ôm chết chóc.
Tử Sinh Đồng Quy!
Hắn kích hoạt trái tim trong lồng ngực, dùng phần linh hồn Linh Tâm bên trong mình làm mồi nhử để cộng hưởng với bản thể Tín Sứ.
Aaaa!
Tín Sứ hét lên đau đớn. Nàng cảm thấy linh hồn mình bị xé toạc, bị kéo vào cơ thể Nguyên Phàm. Ký ức của nàng, sức mạnh của nàng, và cả sợi dây liên kết giữa nàng với Bỉ Ngạn... tất cả đều bị nuốt chửng.
Không... Bỉ Ngạn sẽ không tha thứ...
Đó là lời cuối cùng của nàng trước khi tan biến hoàn toàn vào cơ thể Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm rơi xuống đất, thở hổn hển. Hắn vừa thực hiện một canh bạc lớn. Nuốt chửng một Tín Sứ cấp cao nguy hiểm hơn nhiều so với giết một Thần Chết.
Nhưng phần thưởng cũng xứng đáng.
Hắn cảm nhận được Pháp Tắc Sinh Mệnh trong cơ thể mình đã hoàn thiện. Nó không còn xung đột với Tử Vong nữa, mà hòa quyện làm một. Một vòng thái cực đen trắng hiện lên sau lưng Nguyên Phàm.
Và hắn cũng nhìn thấy... thông qua ký ức của Tín Sứ... hình ảnh của Bỉ Ngạn.
Đó không phải là một vùng đất.
Đó là một con mắt khổng lồ đang nhắm nghiền, trôi nổi giữa hư vô vô tận.
Và nó đang bắt đầu rục rịch mở ra.