Chương 63: Bí Mật

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 63 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nguyên Phàm nằm sấp trên nền đất cháy đen, từng thớ thịt trên cơ thể hắn co giật liên hồi như những con sâu đang giãy chết. Nuốt chửng Tín Sứ Bỉ Ngạn là một canh bạc điên rồ, và hắn đã thua thảm hại. Hắn từng nghĩ mình là kẻ săn mồi vĩ đại, là cái miệng của hư vô có thể nuốt trọn vạn vật, nhưng hắn đã lầm. Hai luồng sức mạnh Sinh và Tử trong cơ thể hắn không hề dung hợp mà đang xâu xé lẫn nhau, biến thân thể hắn thành một bãi chiến trường tàn khốc. Máu chảy ra từ thất khiếu không còn là màu đỏ hay đen nữa, mà là một thứ dịch xám đục ngầu, sủi bọt, bốc khói nghi ngút, tỏa ra mùi hôi thối của tử khí lẫn mùi thơm nồng nàn của sinh khí, hòa quyện vào nhau một cách ghê tởm.
Bầu trời Thần Giới trên cao đã không còn giữ được vẻ u ám tĩnh lặng thường thấy. Nó bị xé toạc bởi một luồng ánh sáng vàng kim chói lóa, gay gắt đến mức khiến bất kỳ sinh vật nào dám ngước nhìn lên cũng phải mù mắt. Nhiệt độ không khí tăng vọt một cách khủng khiếp, đá dưới chân Nguyên Phàm bắt đầu tan chảy, hóa thành dung nham lỏng, thiêu đốt da thịt đã nát bấy của hắn.
Một bóng người khổng lồ từ trong cột sáng bước ra, mỗi bước chân đạp lên không trung đều tạo ra những vòng tròn gợn sóng lửa lan tỏa. Đó là Apollo, vị thần cai quản ánh sáng và mặt trời của vùng đất này. Hắn không mang vẻ mặt từ bi hỉ xả như trong các bức tượng thờ, mà khuôn mặt tuấn mỹ của hắn vặn vẹo trong sự khinh miệt và tàn nhẫn. Trên tay hắn là một thanh đại kiếm rèn từ lõi của một ngôi sao chết, tỏa ra sức nóng đủ để làm bốc hơi cả đại dương.
Tiếp theo đó, không gian bên trái rung chuyển dữ dội, một gã khổng lồ khác với bộ giáp đỏ rực màu máu, cơ bắp cuồn cuộn như những dãy núi đá bước ra. Đó là Ares, Thần Chiến Tranh, mang theo sát khí nồng nặc đến mức khiến không khí xung quanh hắn ngưng tụ thành những giọt máu tươi rơi lả tả. Hắn không nói gì, chỉ gầm lên một tiếng trầm đục như sấm rền từ dưới lòng đất, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào Nguyên Phàm như nhìn một miếng thịt tươi ngon trên thớt.
Và cuối cùng, từ trên đỉnh cao nhất, một người phụ nữ ngồi trên ngai vàng sấm sét từ từ hạ xuống. Đó là Hera, Nữ Hoàng của các vị thần, với vẻ đẹp lạnh lùng và uy nghiêm. Tay bà cầm quyền trượng nạm đầy đá quý nhưng lại tỏa ra những tia sét tím chết chóc. Ánh mắt bà ta nhìn Nguyên Phàm không hề có sự giận dữ, chỉ có sự lạnh lùng tuyệt đối của một kẻ bề trên nhìn xuống một con kiến đang cố gắng giãy giụa.
Nguyên Phàm cố gắng chống tay đứng dậy, nhưng một luồng áp lực vô hình từ Hera giáng xuống, đè nát xương sống hắn. Tiếng "rắc" khô khốc vang lên, Nguyên Phàm hộc ra một ngụm máu lớn, cả người hắn bị ép dẹp xuống mặt đất, lún sâu vào trong lớp đá nóng chảy. Hắn cảm thấy phổi mình như bị đâm thủng bởi hàng ngàn mũi kim, mỗi hơi thở đều là một cực hình.
"Con chuột nhắt bẩn thỉu." Apollo cất tiếng, giọng nói vang vọng khắp không gian, mang theo sóng xung kích đánh vào màng nhĩ Nguyên Phàm khiến tai hắn chảy máu. "Ngươi dám làm ô uế thánh địa này bằng sự hiện diện của ngươi. Ngươi dám nuốt chửng Tín Sứ. Ngươi tưởng rằng có chút sức mạnh của Tử Vong là có thể ngang nhiên đi lại ở đây sao?"
Ares cười gằn, bước tới gần Nguyên Phàm, hắn giơ chân lên và đạp mạnh xuống cánh tay phải Nguyên Phàm. Một tiếng nổ vang lên, cánh tay phải Nguyên Phàm nát bấy, xương cốt vỡ vụn thành bột phấn, máu thịt bắn tung tóe lên bộ giáp vàng óng của Apollo nhưng lập tức bị sức nóng thiêu rụi. Nguyên Phàm cắn chặt răng, không thốt ra một tiếng rên rỉ nào, đôi mắt hắn vẫn mở trừng trừng, đỏ ngầu sự căm hận và bất lực.
"Khá khen cho cái sự cứng đầu." Ares nhếch mép, hắn cúi xuống, nắm lấy tóc Nguyên Phàm và nhấc bổng hắn lên. Thân thể Nguyên Phàm lúc này mềm oặt như một con rối đứt dây, lủng lẳng giữa không trung. "Nhưng ta thích nghe tiếng hét của con mồi. Ta muốn xem ngươi có thể im lặng được bao lâu khi ta lột từng miếng da trên người ngươi."
Hera phất tay nhẹ nhàng, quyền trượng của bà ta phóng ra một tia sét tím đánh thẳng vào ngực Nguyên Phàm. Tia sét không xuyên qua người hắn mà lan tỏa khắp các kinh mạch, tê liệt hoàn toàn khả năng vận chuyển năng lượng của hắn. Nguyên Phàm cảm thấy như có hàng vạn con kiến lửa đang bò trong mạch máu, cắn xé từng tế bào thần kinh. Hắn muốn vùng vẫy, muốn kích hoạt Hư Vô để phản công, nhưng đan điền của hắn đã bị khóa chặt, Tử Khí không thể ngưng tụ.
"Kết thúc đi." Hera nói, giọng lạnh băng không chút cảm xúc. "Chúng ta không có thời gian để chơi đùa với thứ rác rưởi này. Nghi thức sắp bắt đầu, Đấng Tối Cao đang chờ đợi."
Apollo gật đầu, hắn giơ thanh đại kiếm lên cao. Lưỡi kiếm rực sáng như một mặt trời thu nhỏ, tích tụ toàn bộ sức mạnh của Thái Dương Chân Hỏa. Hắn nhìn Nguyên Phàm lần cuối, ánh mắt chứa đầy sự thương hại giả tạo.
"Vĩnh biệt, kẻ lạc lối. Ánh sáng sẽ thanh tẩy linh hồn ô trọc của ngươi, biến ngươi thành tro bụi vĩnh hằng."
Thanh kiếm bổ xuống. Thời gian như ngưng đọng lại trong mắt Nguyên Phàm. Hắn nhìn thấy lưỡi kiếm rực lửa đang lao tới cổ mình. Hắn cảm nhận được cái chết đang ập đến, lạnh lẽo và dứt khoát. Không có phép màu nào xảy ra, không có sự đột phá nào vào phút chót. Hắn đã thua, thua một cách triệt để trước sức mạnh tuyệt đối của những vị thần cai trị thế giới này.
"Ta... không cam tâm."
Nguyên Phàm gào thét trong tâm trí. Hắn không sợ chết, nhưng hắn sợ chết khi chưa hoàn thành mục tiêu. Hắn sợ chết khi chưa biết được bí mật cuối cùng của thế giới này. Hắn sợ chết như một kẻ vô danh tiểu tốt.
Chính trong khoảnh khắc tuyệt vọng tột cùng đó, khi lưỡi kiếm của Apollo chỉ còn cách cổ hắn một tấc, một sự biến đổi kỳ dị đã xảy ra. Không phải do Nguyên Phàm chủ động kích hoạt, mà là một phản ứng tự vệ từ sâu thẳm trong linh hồn hắn, nơi mà chính hắn cũng chưa từng chạm tới.
Một nguồn sức mạnh lạ lẫm bùng nổ.
Nó không có màu đen của tử khí, không có màu trắng của sinh mệnh. Nó là một màu tím đen thẫm, màu của vũ trụ sâu thẳm, màu của những giấc mơ điên loạn nhất. Nó không bùng nổ ra ngoài như một vụ nổ, mà loang ra như mực nhỏ vào nước, lặng lẽ nhưng xâm chiếm tất cả.
Keng!
Thanh đại kiếm của Apollo, thứ vũ khí có thể chẻ đôi cả một tinh cầu, đột ngột dừng lại. Nó không chạm vào cổ Nguyên Phàm, mà bị chặn lại bởi một lớp màng mỏng màu tím đen bao phủ lấy cơ thể hắn.
Apollo sững sờ. Hắn dồn thêm lực, cơ bắp trên cánh tay cuồn cuộn nổi lên, ngọn lửa trên kiếm bùng cháy dữ dội hơn. Nhưng thanh kiếm vẫn bất động, như đang chạm vào một bức tường tuyệt đối, một quy tắc không thể phá vỡ.
"Cái gì thế này?" Ares nhíu mày, buông tay thả Nguyên Phàm rơi xuống. Nhưng Nguyên Phàm không rơi. Hắn lơ lửng giữa không trung, đôi mắt nhắm nghiền, tứ chi buông thõng, nhưng xung quanh hắn, không gian đang vặn vẹo biến dạng một cách đáng sợ.
Những bông hoa bỉ ngạn hư ảo bắt đầu nở rộ xung quanh Nguyên Phàm. Chúng không phải màu đỏ tươi như máu, mà là màu tím đen, cánh hoa dài ngoằng như những ngón tay quỷ dị đang vẫy gọi. Một mùi hương lạ lùng lan tỏa, không thơm cũng không thối, mà là mùi của sự cổ xưa, mùi của bụi thời gian, mùi của một thế giới khác.
Hera, người luôn giữ vẻ bình tĩnh, bỗng nhiên run rẩy. Bà ta nhìn chằm chằm vào những bông hoa bỉ ngạn màu tím đen đó, đồng tử co rút lại như đầu kim. Quyền trượng trên tay bà ta rơi xuống đất, tạo ra tiếng loảng xoảng chói tai trong sự im lặng chết chóc.
"Khí tức này..." Hera thì thầm, giọng nói của bà ta lạc đi vì sợ hãi, không phải nỗi sợ của kẻ yếu trước kẻ mạnh, mà là nỗi sợ của một đầy tớ khi nhìn thấy tín vật của chủ nhân.
Nguyên Phàm mở mắt.
Đôi mắt hắn đã thay đổi hoàn toàn. Không còn lòng trắng, không còn con ngươi. Chỉ có hai hố đen sâu thẳm, xoay tròn chậm rãi, và ở trung tâm mỗi hố đen là một hình xăm hoa bỉ ngạn màu tím đang phát sáng rực rỡ. Hắn không nhìn Apollo, không nhìn Ares, cũng không nhìn Hera. Hắn nhìn xuyên qua họ, nhìn vào hư vô, như thể hắn đang nhìn thấy một thực thể vĩ đại nào đó đang đứng sau lưng tất cả bọn họ.
Hắn không nói gì, cũng không tấn công. Hắn chỉ đơn giản là tồn tại ở đó, nhưng sự tồn tại của hắn lúc này lại áp đảo hoàn toàn sự hiện diện của ba vị thần. Ánh sáng của Apollo trở nên mờ nhạt như ngọn nến trước gió, sát khí của Ares tan biến như khói, quyền uy của Hera sụp đổ hoàn toàn.
Apollo lùi lại một bước, tay cầm kiếm run lên bần bật. Hắn muốn tấn công, bản năng chiến binh gào thét bảo hắn phải tiêu diệt mối nguy hại này ngay lập tức. Nhưng linh hồn hắn lại tê liệt. Một nỗi sợ hãi mang tính bản năng, được khắc sâu vào huyết mạch từ thuở khai thiên lập địa, đang trỗi dậy mạnh mẽ, ngăn cản hắn hành động.
Hắn nhận ra thứ sức mạnh này. Hắn đã từng thấy nó, không phải ở Thần Giới, mà là ở nơi sâu thẳm nhất của vũ trụ, nơi ngự trị của thực thể mà bọn họ phụng sự.
"Chủ... nhân..." Ares lắp bắp, khuôn mặt hung dữ của hắn lúc này trắng bệch như xác chết. Hắn quỳ rạp xuống đất một cách vô thức, đầu cúi thấp, không dám ngẩng lên nhìn vào đôi mắt tím đen của Nguyên Phàm.
Đây không phải là Nguyên Phàm. Đây là một phần ý chí của Bỉ Ngạn. Hoặc ít nhất, là một món quà, một dấu ấn bảo hộ mà Đấng Tối Cao đã ban cho kẻ này.
Hera vội vàng kéo Apollo xuống, ép hắn phải quỳ cùng mình. "Đừng manh động." Bà ta truyền âm, giọng nói run rẩy đầy hoảng loạn. "Ngươi muốn chết sao? Đó là Bỉ Ngạn Chi Lực. Kẻ này... kẻ này không phải là kẻ thù. Hắn là Người Được Chọn."
Apollo nhìn Nguyên Phàm với ánh mắt kinh hoàng tột độ. Hắn hiểu ý của Hera. Bọn họ, những vị thần tối cao của đỉnh Olympus, thực chất chỉ là những kẻ cai ngục, những người chăn cừu làm việc cho Bỉ Ngạn. Nhiệm vụ của họ là duy trì trật tự, thu hoạch tín ngưỡng và dâng lên cho Đấng Tối Cao. Họ chưa bao giờ dám nghĩ rằng mình có thể chống lại Bỉ Ngạn. Và giờ đây, khí tức của Bỉ Ngạn đang chảy trong huyết quản của tên nhãi con này.
Nguyên Phàm, lúc này hoàn toàn không ý thức được chuyện gì đang xảy ra bên ngoài. Hắn chỉ cảm thấy một cơn buồn ngủ khủng khiếp ập đến. Cơ thể hắn nhẹ bẫng, đau đớn biến mất. Một giọng nói thì thầm vang lên trong đầu hắn, không rõ nam hay nữ, không rõ già hay trẻ:
"Về đi. Chưa đến lúc."
Theo bản năng, Nguyên Phàm giơ tay lên. Những ngón tay được bao phủ bởi ánh sáng tím đen khẽ vạch một đường vào không trung.
Rẹt!
Không gian Thần Giới, thứ vốn dĩ kiên cố đến mức cả bom nguyên tử cũng không thể làm xước, lại bị ngón tay hắn xé toạc ra dễ dàng như xé một tờ giấy mỏng. Một vết nứt không gian đen ngòm hiện ra, bên trong là những dòng chảy hỗn loạn của thời gian và không gian.
Nguyên Phàm bước vào vết nứt đó. Cơ thể hắn dần chìm vào bóng tối. Trước khi biến mất hoàn toàn, đôi mắt hố đen của hắn liếc nhìn ba vị thần đang quỳ rạp dưới đất một lần cuối. Cái nhìn đó vô cảm, lạnh lùng, nhưng lại chứa đựng một sự cảnh cáo ngầm khiến linh hồn ba vị thần rung lên bần bật.
Vết nứt khép lại. Không gian trở về trạng thái bình thường. Những bông hoa bỉ ngạn tím đen tan biến vào hư không. Áp lực kinh hoàng biến mất.
Nhưng ba vị thần vẫn quỳ đó, không ai dám đứng dậy. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo họ.
Một lúc lâu sau, Ares mới dám ngẩng đầu lên, khuôn mặt vẫn còn vương nét sợ hãi.
"Hắn... đi rồi sao?"
Hera từ từ đứng dậy, đôi chân bà ta vẫn còn run rẩy. Bà ta nhìn vào nơi Nguyên Phàm vừa biến mất, ánh mắt phức tạp vô cùng.
"Hắn đã đi vào Khe Nứt Thời Không. Với tình trạng cơ thể đó, hắn sẽ bị cuốn trôi đến những vùng biên viễn xa xôi nhất của vũ trụ."
Apollo cũng đứng dậy, hắn thu hồi thanh đại kiếm, nhưng bàn tay vẫn không ngừng run. Hắn nhìn hai người còn lại, giọng nói trầm thấp và nghiêm trọng.
"Các ngươi đều thấy rồi chứ?"
"Thấy." Ares gật đầu, nuốt nước bọt. "Đó là dấu ấn của Ngài. Không thể sai được. Chỉ có Ngài mới sở hữu thứ sức mạnh hủy diệt quy tắc đó."
"Vậy tại sao Ngài lại ban nó cho một tên phàm nhân?" Hera thắc mắc, trán bà ta nhăn lại đầy lo âu. "Chẳng lẽ... Ngài không hài lòng với chúng ta? Chẳng lẽ Ngài muốn tạo ra một vị Thần mới để thay thế chúng ta?"
Apollo lắc đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. "Ta không biết. Ý chí của Bỉ Ngạn không phải thứ chúng ta có thể phỏng đoán. Nhưng có một điều chắc chắn, kẻ tên Nguyên Phàm đó... hắn quan trọng hơn chúng ta tưởng."
Ares siết chặt nắm đấm. "Vậy chúng ta phải làm gì? Báo cáo lại cho Zeus sao?"
"Không được!" Apollo và Hera đồng thanh hét lên.
Hera nhìn quanh quất, rồi hạ giọng thì thầm. "Các ngươi thừa biết tính cách của Zeus. Hắn luôn lo sợ vị trí của mình bị lung lay. Nếu hắn biết Bỉ Ngạn đã chọn một kẻ khác, hắn sẽ phát điên. Hắn sẽ tìm cách giết chết Nguyên Phàm bằng mọi giá, bất chấp ý muốn của Đấng Tối Cao. Và khi đó, cơn thịnh nộ của Bỉ Ngạn sẽ giáng xuống đầu tất cả chúng ta vì tội không bảo vệ được hạt giống của Ngài."
Apollo gật đầu tán thành. "Đúng vậy. Chúng ta không thể để Zeus biết chuyện này. Hơn nữa, nếu Nguyên Phàm thực sự là Người Được Chọn, việc chúng ta để hắn thoát hôm nay có thể coi là một công lao ngầm. Sau này nếu hắn thực sự trỗi dậy và thay thế trật tự cũ, chúng ta còn có đường lui."
"Vậy chúng ta thống nhất thế nào?" Ares hỏi, đầu óc đơn giản của hắn bắt đầu hiểu ra vấn đề.
"Hắn đã chết." Hera tuyên bố dứt khoát. "Nguyên Phàm đã bị ba chúng ta hợp lực tiêu diệt. Thân xác và linh hồn hắn đã bị Thái Dương Chân Hỏa thiêu rụi hoàn toàn, không còn một mảnh tro tàn. Sự biến mất của hắn vào Khe Nứt chỉ là do dư chấn của trận chiến quá lớn làm rách không gian mà thôi."
"Nhưng Zeus có tin không?"
"Hắn phải tin." Apollo nói, ánh mắt kiên định. "Chúng ta là ba chủ thần mạnh nhất chỉ sau hắn. Lời nói của chúng ta là chân lý. Hơn nữa, khí tức của Bỉ Ngạn đã biến mất hoàn toàn, Zeus sẽ không thể tra ra được gì."
Ba vị thần nhìn nhau, một thỏa thuận ngầm được xác lập. Họ, những kẻ bề ngoài là chúa tể của thế giới, thực chất chỉ là những con rối đang lo sợ bị cắt dây. Và bí mật về Nguyên Phàm, về sức mạnh màu tím đen kia, sẽ là con bài tẩy, là nỗi sợ hãi, và cũng là hy vọng mong manh của họ trong cuộc chơi tàn khốc giữa các thế lực siêu nhiên.
"Đi thôi. Chúng ta cần dọn dẹp bãi chiến trường này. Đừng để lại bất kỳ dấu vết nào của thứ sức mạnh đó."
Apollo phất tay, ngọn lửa vàng kim lại bùng lên, thiêu rụi mọi dấu vết còn sót lại trên mặt đất, xóa sạch những tàn dư của bông hoa bỉ ngạn tím đen.
...
Trong khi đó, ở bên kia vết nứt không gian, Nguyên Phàm đang trôi dạt vô định trong dòng chảy hỗn loạn. Ý thức của hắn đã chìm vào hôn mê sâu. Hắn không hề biết rằng mình vừa thoát chết trong gang tấc nhờ vào một sức mạnh mà hắn không hề hay biết mình đang sở hữu. Hắn cũng không biết rằng, sự tồn tại của hắn giờ đây đã trở thành một bí mật cấm kỵ, một quả bom nổ chậm nằm ngay trong lòng của hệ thống cai trị vũ trụ.
Cơ thể hắn, được bao bọc trong lớp kén năng lượng màu tím, lẳng lặng trôi đi, hướng về một vùng đất hoang sơ và cằn cỗi nằm ở rìa của vạn giới, nơi bắt đầu cho một hành trình mới, tàn khốc hơn và đẫm máu hơn gấp bội phần.
...
Nguyên Phàm tỉnh lại trong cơn đau nhức nhối thấu tận xương tủy. Cảm giác đầu tiên ập đến không phải là hình ảnh hay âm thanh, mà là cái lạnh. Một cái lạnh thấu tim gan, khô khốc và chết chóc, khác hẳn với cái lạnh ẩm ướt của sương mù hay cái lạnh băng giá của tuyết. Đây là cái lạnh của sự thiếu vắng sự sống.
Hắn mở mắt, cố gắng điều chỉnh tiêu cự. Bầu trời phía trên hắn không có màu xanh, cũng chẳng có mặt trời hay mặt trăng. Nó là một mảng màu xám xịt, nặng nề như chì, treo lơ lửng thấp đến mức tưởng chừng như có thể chạm tay tới. Không có mây, không có gió, chỉ có một sự tĩnh lặng tuyệt đối đến mức đáng sợ.
Nguyên Phàm chống tay ngồi dậy. Cát dưới tay hắn màu đen kịt, mịn như tro tàn xương cốt. Hắn nhìn quanh. Một hoang mạc trải dài vô tận, lởm chởm những tảng đá nhọn hoắt hình thù quái dị vươn lên như những ngón tay khô đét cầu cứu trời cao. Không có cây cối, không có thú vật, thậm chí không có cả côn trùng.
"Đây là đâu?"
Nguyên Phàm khàn giọng tự hỏi. Cổ họng hắn khô rát như vừa nuốt phải than hồng. Hắn nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi mất ý thức: hình ảnh ba vị thần khổng lồ, thanh kiếm lửa của Apollo, và rồi... bóng tối. Hắn nhớ mang máng mình đã rơi vào một vết nứt không gian, nhưng hắn không nhớ làm sao vết nứt đó xuất hiện, hay tại sao ba vị thần kia lại để hắn thoát dễ dàng như vậy.
Hắn kiểm tra cơ thể mình. Cánh tay phải bị Ares đạp nát đã lành lặn trở lại, nhưng làn da ở đó có màu xám đậm hơn những chỗ khác, và khi hắn vận sức, những đường vân tím mờ ảo lại hiện lên dưới da. Nội tạng bị dập nát cũng đã hồi phục, nhưng trái tim Tử Sinh trong lồng ngực đập chậm chạp và nặng nề, mỗi nhịp đập lại truyền đi một luồng khí lạnh buốt khắp cơ thể.
Hắn đứng dậy, bước đi tập tễnh trên bãi cát đen. Mỗi bước chân của hắn để lại một dấu ấn sâu hoắm, nhưng chỉ vài giây sau, cát lại tự động lấp đầy như chưa từng có ai đi qua.
Nguyên Phàm đi mãi, đi mãi mà không thấy điểm dừng. Hắn không cảm thấy đói, cũng không cảm thấy khát, chỉ cảm thấy một sự trống rỗng vô tận. Nơi này dường như nằm ngoài quy luật thời gian. Không có ngày và đêm, chỉ có bầu trời xám xịt vĩnh cửu.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy một vật thể lạ ở phía xa. Đó là một tấm bia đá khổng lồ, cao chọc trời, đứng sừng sững giữa hoang mạc.
Nguyên Phàm dồn chút sức lực còn lại lao tới. Khi đến gần, hắn mới thấy tấm bia đá này to lớn đến mức nào. Nó giống như một ngọn núi được gọt đẽo vuông vức. Trên mặt bia khắc chi chít những ký tự cổ xưa mà hắn chưa từng thấy bao giờ. Những ký tự này không được khắc bằng đục, mà trông như bị cào xước bởi móng vuốt của một con quái thú khổng lồ.
Nguyên Phàm đưa tay chạm vào mặt bia. Một cảm giác tê dại truyền từ đầu ngón tay thẳng lên não bộ.
"Vùng Đất Của Những Kẻ Bị Chúa Trời Ruồng Bỏ."
Một dòng thông tin chạy qua đầu hắn, tự động dịch nghĩa những ký tự cổ kia.
"Đây là Nhà Tù Vĩnh Cửu. Nơi giam giữ những sai lầm của Tạo Hóa. Nơi những vị Thần sa ngã, những con quái vật không thể giết chết, và những thực thể bị lãng quên bị ném vào để mục rữa cùng thời gian."
Nguyên Phàm rùng mình. Vậy ra hắn đã bị ném vào bãi rác của vũ trụ.
Hắn đi vòng ra sau tấm bia. Cảnh tượng trước mắt khiến hắn sững sờ.
Phía sau tấm bia không phải là hoang mạc nữa, mà là một thung lũng khổng lồ chứa đầy xương cốt. Xương của những sinh vật to lớn như những ngọn núi, xương của những loài rồng, phượng, và cả xương của những người khổng lồ mang hình dáng giống các vị thần.
Ở giữa thung lũng xương cốt đó, một đốm lửa nhỏ màu xanh lam đang cháy leo lét.
Nguyên Phàm bước xuống thung lũng, giẫm lên những đống xương gãy vụn kêu rào rạo. Hắn tiến lại gần đốm lửa. Bên cạnh đốm lửa là một bộ xương khô đang ngồi xếp bằng, trên người khoác một tấm áo choàng rách nát nhưng vẫn tỏa ra chút ánh kim loại mờ nhạt.
Bộ xương đó không cử động, nhưng hốc mắt trống rỗng của nó dường như đang nhìn chằm chằm vào Nguyên Phàm.
"Ngươi là người mới đến sao?"
Một giọng nói vang lên trong đầu Nguyên Phàm, khàn đặc và cũ kỹ như tiếng gió lùa qua khe đá.
"Đừng sợ. Ta không hại được ngươi đâu. Ta chỉ là một tàn niệm còn sót lại thôi." Giọng nói tiếp tục vang lên, mang theo chút giễu cợt chua chát. "Đã bao lâu rồi nhỉ? Mười vạn năm? Hay một triệu năm? Cuối cùng cũng có một sinh vật sống bước vào nơi này."
"Ngươi là ai?" Nguyên Phàm hỏi.
"Ta." Bộ xương rung lên bần bật, như thể đang cười. "Ta từng có rất nhiều cái tên. Thiên Đế. Chúa Tể Các Vì Sao. Kẻ Hủy Diệt. Nhưng ở đây, ta chỉ là Rác. Cũng giống như ngươi thôi, chàng trai trẻ."
Nguyên Phàm nheo mắt. "Ngươi cũng bị các vị thần ném vào đây?"
"Thần." Bộ xương bật ra một tiếng cười khinh bỉ. "Lũ nhãi ranh đó sao? Không, ta bị ném vào đây bởi chính kẻ đã tạo ra chúng. Bởi cái thứ mà các ngươi gọi là Bỉ Ngạn."
Nguyên Phàm chấn động. Kẻ này biết về Bỉ Ngạn.
"Tại sao ngươi lại ở đây?" Nguyên Phàm hỏi dồn.
"Vì ta đã nhìn thấy sự thật." Bộ xương từ từ ngẩng đầu lên, hốc mắt đen ngòm đối diện với Nguyên Phàm. "Ta đã nhìn thấy bộ mặt thật của thế giới này. Ta đã nhận ra rằng chúng ta, tất cả chúng ta, chỉ là gia súc được nuôi dưỡng trong một cái chuồng khổng lồ. Và khi ta cố gắng phá vỡ cái chuồng đó... ta bị ném vào đây."
Bộ xương chỉ tay về phía Nguyên Phàm, ngón tay xương xẩu run rẩy.
"Nhưng ngươi... ngươi thì khác. Ta ngửi thấy mùi của hắn trên người ngươi. Mùi của kẻ cai ngục. Nhưng cũng có mùi của sự phản nghịch. Ngươi là một nghịch lý, chàng trai ạ. Và nghịch lý chính là thứ duy nhất có thể tồn tại ở nơi này."
Nguyên Phàm nhìn xuống bàn tay mình, nhớ lại luồng sức mạnh tím đen đã cứu mạng hắn. Hắn không biết nó là gì, nhưng hắn biết nó là chìa khóa để hắn thoát khỏi đây và quay lại trả thù.
"Nói cho ta biết làm cách nào để rời khỏi đây." Nguyên Phàm nói, giọng lạnh lùng và kiên quyết.
"Rời khỏi?" Bộ xương cười sằng sặc, tiếng cười vang vọng khắp thung lũng xương. "Không có đường ra đâu. Trừ khi... ngươi ăn hết tất cả những gì ở đây. Trừ khi ngươi biến nơi này thành một phần của ngươi."
"Ăn hết?" Nguyên Phàm nhìn ra biển xương trắng xóa mênh mông. Ở đây chứa đựng xác chết của những thực thể mạnh mẽ nhất từng tồn tại. Nếu hắn có thể hấp thụ hết oán khí và năng lượng còn sót lại trong đống xương này...
"Đúng vậy." Bộ xương gật đầu. "Nuốt chửng cái chết để nuôi dưỡng sự sống. Đó là cách duy nhất để phá vỡ quy tắc của nhà tù này. Ta đã quá già và yếu đuối để làm điều đó. Nhưng ngươi... ngươi có cái bụng của một con quỷ đói."
Bộ xương đột nhiên vươn tay ra, nắm lấy cổ tay Nguyên Phàm.
"Hãy bắt đầu từ ta đi. Hãy ăn ta. Hãy lấy đi chút tàn dư cuối cùng của một Thiên Đế. Và hãy dùng nó để đốt cháy cái thế giới thối nát ngoài kia."
Nguyên Phàm nhìn bộ xương, rồi nhìn vào đốm lửa xanh lam – linh hồn tàn tạ của vị tiền bối vô danh này. Hắn không do dự. Hắn biết đây không phải lúc để đạo đức giả.
"Cảm ơn."
Nguyên Phàm nói khẽ. Hắn há miệng, vận chuyển Tử Sinh Chi Tâm. Một lực hút khủng khiếp bùng phát.
Bộ xương và đốm lửa xanh bị hút vào miệng Nguyên Phàm.
Một luồng năng lượng khổng lồ, chứa đựng ký ức và kinh nghiệm chiến đấu của một vị bá chủ thời thượng cổ, bùng nổ trong cơ thể hắn. Nguyên Phàm gầm lên, tiếng gầm làm rung chuyển cả thung lũng.
Hắn ngồi xuống, bắt đầu quá trình luyện hóa.
Bên ngoài, trong không gian tối tăm của Vùng Đất Chết, những bộ xương khác dường như cũng cảm nhận được sự hiện diện của kẻ săn mồi mới. Chúng bắt đầu rung lên, oán khí tụ tập lại thành những cơn bão đen kịt xoay quanh Nguyên Phàm.
"Bữa tiệc... bắt đầu rồi."