Chương 64: Quân Cờ Định Mệnh

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Chương 64: Quân Cờ Định Mệnh

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 64 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Nguyên Phàm ngồi xếp bằng giữa thung lũng xương trắng mênh mông, cơn gió lạnh buốt của Vùng Đất Chết thổi qua mái tóc bạc dài chấm gót của hắn, mang theo bụi xương và mùi vị của những kỷ nguyên đã lụi tàn. Hắn vừa nuốt trọn tàn hồn của vị Thiên Đế vô danh, một thực thể từng thống trị cả một tinh hệ, từng khiến vạn vật phải quỳ rạp dưới chân mình. Nhưng giờ đây, tất cả những vinh quang, quyền lực và ký ức hào hùng đó chỉ còn là một dòng năng lượng hỗn loạn đang chảy dọc trong kinh mạch của Nguyên Phàm, chờ đợi bị nghiền nát và đồng hóa.
Cảm giác nuốt chửng một vị thần cổ đại không hề dễ chịu như ăn một bữa cơm. Đó là một cuộc chiến giành quyền kiểm soát ngay trong tâm thức. Ý chí của vị Thiên Đế kia, dù chỉ còn là tàn lửa leo lét, vẫn mang theo sự kiêu hãnh không thể dập tắt. Những hình ảnh về các cuộc chiến tranh giữa các vì sao, tiếng gầm thét của hàng vạn binh lính, tiếng nổ của những hành tinh bị phá hủy đang ồ ạt tấn công vào não bộ Nguyên Phàm, cố gắng đè bẹp bản ngã của hắn, biến hắn thành một bản sao tái sinh của vị Thiên Đế đó.
Trong không gian tâm thức tối tăm, Nguyên Phàm thấy mình đứng trước một ngai vàng khổng lồ cao chọc trời. Trên ngai vàng là bóng hình mờ ảo của Thiên Đế, tay cầm một thanh kiếm gãy, ánh mắt rực lửa nhìn xuống hắn.
“Ngươi nghĩ ngươi có thể tiêu hóa ta sao, nhãi ranh? Ta là vĩnh cửu. Ta là quy tắc. Dù thể xác ta đã mục rữa, ý chí của ta vẫn là thép ròng. Ngươi chỉ là một cái bình chứa, và giờ cái bình chứa này sẽ thuộc về ta.”
Giọng nói của Thiên Đế vang rền như sấm nổ, tạo thành những cơn sóng thần tâm linh ập xuống đầu Nguyên Phàm. Nếu là Nguyên Phàm của trước kia, có lẽ hắn đã bị luồng khí thế này dọa cho vỡ mật. Nhưng Nguyên Phàm hiện tại đã trải qua cái chết, đã nếm trải sự tuyệt vọng dưới chân ba vị thần tối cao, và quan trọng hơn hết, trong người hắn đang chảy dòng máu của một thứ còn đáng sợ hơn cả Thiên Đế.
Nguyên Phàm ngẩng đầu nhìn bóng ma khổng lồ kia, khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo, đầy vẻ chế giễu.
“Vĩnh cửu sao? Nếu ngươi thực sự vĩnh cửu, ngươi đã không nằm mục xương ở cái xó xỉnh này. Quy tắc của ngươi đã chết rồi, lão già ạ. Ở đây, trong cơ thể này, chỉ có một quy tắc duy nhất. Đó là Đói.”
Hắn không phòng thủ. Hắn mở rộng tâm thức của mình, biến nó thành một cái miệng đen ngòm khổng lồ, đen hơn cả bóng tối, sâu hơn cả vực thẳm. Cái miệng đó không có hình thù cố định, nó giống như một lỗ hổng của vũ trụ, nơi mà mọi ánh sáng và vật chất đều bị hút vào và không bao giờ trở lại.
Thiên Đế kinh hoàng nhận ra ý chí của mình đang bị lực hút đó kéo đi. Thanh kiếm, ngai vàng, và cả sự kiêu hãnh của ông ta đang bị nghiền nát, bị bẻ gãy thành từng mảnh nhỏ.
“Đây là cái gì? Không. Đây không phải sức mạnh của phàm nhân. Ngươi mang hơi thở của thứ đó. Không phải một, mà là hơi thở của Ngoại Giới.”
Tiếng thét của Thiên Đế tắt lịm khi bóng hình ông ta bị cái miệng đen ngòm nuốt chửng. Bên ngoài thực tại, cơ thể Nguyên Phàm rung lên bần bật. Những tiếng rắc rắc vang lên liên hồi như tiếng pháo nổ. Xương cốt hắn đang được tái cấu trúc. Canxi từ bộ xương Thiên Đế bên ngoài đang bị rút cạn, hóa thành những dòng chảy màu trắng sữa bay lơ lửng rồi chui tọt vào lỗ chân lông của Nguyên Phàm.
Xương của hắn trở nên đặc hơn, nặng hơn, chuyển từ màu trắng ngà sang màu xám kim loại, cứng hơn cả thép thần. Da thịt hắn, vốn đã được tái tạo bởi sức mạnh tím đen, nay lại được phủ thêm một lớp ánh kim mờ nhạt, tạo nên một vẻ đẹp quỷ dị và tàn khốc.
Nguyên Phàm mở mắt. Hai luồng sáng màu xanh lam bắn ra từ hốc mắt hắn, xuyên thủng màn đêm của Vùng Đất Chết, chiếu rọi xa hàng trăm dặm. Hắn thở hắt ra một hơi, hơi thở hóa thành một làn sương trắng chứa đầy linh khí tinh thuần.
Hóa Thần Đỉnh Phong.
Chỉ một bộ xương tàn, đã đẩy tu vi của hắn từ Hóa Thần sơ kỳ lên thẳng đỉnh phong. Sức mạnh này không phải đến từ việc tu luyện khổ sai, mà đến từ sự cướp đoạt trắng trợn. Nguyên Phàm đứng dậy, vươn vai. Hắn cảm thấy từng thớ thịt trong người tràn trề sức mạnh. Nhưng đi kèm với sức mạnh đó là một cơn đói cồn cào còn khủng khiếp hơn trước. Việc nuốt chửng Thiên Đế không làm hắn no, nó chỉ giống như món khai vị đánh thức con quái vật đang ngủ say trong dạ dày hắn.
Hắn nhìn ra thung lũng xương cốt mênh mông. Hàng tỷ bộ xương đang nằm đó. Rồng, phượng, thần, ma, quái vật... Tất cả đều là thức ăn.
...
Trong khi Nguyên Phàm đang chìm đắm trong cơn say sức mạnh tại nơi tận cùng của sự lãng quên, thì tại đỉnh Olympus, nơi ngự trị của ánh sáng và trật tự, bầu không khí lại căng thẳng đến nghẹt thở. Trong đại điện huy hoàng được xây dựng bằng vàng ròng và đá quý, Zeus đang ngồi trên ngai vàng cao nhất. Thân hình ông ta to lớn gấp đôi những vị thần khác, râu tóc bạc trắng như mây trời, đôi mắt xanh thẳm chứa đựng những tia sét có thể xé rách cả không gian. Bên dưới, Apollo, Ares và Hera đang quỳ gối, đầu cúi thấp, không dám nhìn thẳng vào khuôn mặt của đấng tối cao.
“Vậy là hắn đã chết.”
Giọng nói của Zeus trầm thấp, bình thản nhưng lại chứa đựng một áp lực vô hình khiến cả đại điện rung chuyển. Những bức tường vàng ròng phát ra tiếng kêu kẽo kẹt như sắp sập.
Apollo nuốt nước bọt, cố gắng giữ giọng mình không run rẩy.
“Thưa Phụ Vương, đúng vậy. Tên ngoại đạo Nguyên Phàm đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Hắn trúng một đòn toàn lực từ Thái Dương Chân Hỏa của con, cộng thêm sự trừng phạt từ Chiến Rìu của Ares và Lôi Phạt của Hera. Cơ thể hắn đã hóa thành tro bụi, linh hồn tan biến vào hư vô. Không còn sót lại bất cứ thứ gì.”
Zeus không nói gì. Ông ta gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ngai vàng. Mỗi cái gõ nhịp nhàng như tiếng đồng hồ đếm ngược, gõ vào trái tim đang đập loạn xạ của ba vị thần bên dưới. Zeus là kẻ đa nghi nhất trong vũ trụ này. Ông ta đã giết cha mình để lên ngôi, và ông ta luôn lo sợ một ngày nào đó con cái ông ta sẽ làm điều tương tự. Hoặc tệ hơn, một thế lực bên ngoài sẽ lật đổ ông ta.
“Hắn đã nuốt chửng Thanatos.” Zeus nói chậm rãi, ánh mắt sắc như dao cạo lướt qua ba người. “Thanatos tuy yếu, nhưng hắn mang trong mình Quy Tắc Tử Vong. Một phàm nhân nuốt chửng Quy Tắc mà không chết, lại còn dám xông vào Thần Giới. Các ngươi nghĩ một kẻ như vậy sẽ chết dễ dàng thế sao?”
Ares vội vàng lên tiếng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.
“Thưa Thần Vương, chính vì hắn nuốt chửng Quy Tắc nên cơ thể hắn đã bị quá tải. Khi chúng con tấn công, hắn không có khả năng phản kháng. Hắn nổ tung như một quả bong bóng chứa quá nhiều khí. Chính mắt con đã thấy hắn tan xác.”
Zeus im lặng một hồi lâu. Đôi mắt sấm sét của ông ta nhìn chằm chằm vào Hera, như muốn soi rọi từng suy nghĩ đen tối nhất trong đầu bà vợ mình. Hera nín thở, cố gắng dựng lên những bức tường tâm linh kiên cố nhất để che giấu hình ảnh bông hoa bỉ ngạn tím đen mà bà ta đã thấy.
Cuối cùng, Zeus thở dài, áp lực trong phòng giảm bớt đôi chút.
“Được rồi. Ta tin các ngươi. Dù sao thì, cái chết của một con kiến cũng không đáng để chúng ta bận tâm quá lâu. Nhưng ta cảm thấy một sự xáo trộn trong Vận Mệnh. Các Moirai đã báo cáo rằng sợi chỉ vận mệnh của vũ trụ đang rung lên. Có một thứ gì đó không thuộc về thế giới này đang cố gắng len lỏi vào. Hãy tăng cường giám sát biên giới.”
Khi ba vị thần lui ra, Zeus vẫn đứng đó, nhìn lên bầu trời đầy sao. Nhưng ông ta không nhìn các vì sao, ông ta nhìn vào những khoảng tối giữa chúng, nơi mà ánh sáng không bao giờ chạm tới được.
“Các ngươi đang nói dối.” Zeus lẩm bẩm. “Ta ngửi thấy mùi sợ hãi trên người các ngươi. Và ta ngửi thấy mùi của những kẻ đang thèm khát cái ghế của Đấng Sáng Tạo đã bỏ trống.”
...
Rời xa Thần Giới, vượt qua cả giới hạn của không gian ba chiều, đi đến tận cùng của sự tồn tại, nơi mà mọi khái niệm vật lý đều sụp đổ, có một nơi gọi là Hư Vô Giới.
Nếu vũ trụ của Nguyên Phàm và các vị thần là một quả cầu ánh sáng rực rỡ, thì Hư Vô Giới là một đại dương đen ngòm vô tận bao quanh nó. Nhưng trong đại dương đen ngòm ấy, không chỉ có một quả cầu. Hàng tỷ tỷ quả cầu ánh sáng khác trôi nổi lững lờ như những hòn bi ve. Đó là Đa Vũ Trụ. Mỗi quả cầu là một thế giới riêng biệt, một thực tại riêng biệt.
Thế nhưng, trong số hàng tỷ vũ trụ đó, chỉ có một vũ trụ nằm ở vị trí chính giữa, to lớn nhất, rực rỡ nhất, tỏa ra ánh sáng vĩnh hằng soi rọi cả Hư Vô. Đó là Vũ Trụ Trung Tâm nơi Nguyên Phàm đang sống.
Và lơ lửng ngay phía trên Vũ Trụ Trung Tâm đó, tách biệt khỏi mọi sự hỗn loạn, là một chiếc ngai vàng.
Ngai Vàng Khởi Nguyên.
Nó được dệt nên từ những quy tắc đầu tiên của sự tồn tại, tỏa ra uy áp khiến cả Hư Vô Giới phải rung chuyển. Chiếc ngai ấy đã bỏ trống hàng tỷ năm nay, kể từ khi vị Chúa Tể đầu tiên biến mất không dấu vết. Truyền thuyết trong Hư Vô nói rằng, kẻ nào kiểm soát được Vũ Trụ Trung Tâm, kẻ đó sẽ có tư cách ngồi lên Ngai Vàng Khởi Nguyên, trở thành Chúa Tể Tối Cao của vạn giới, nắm giữ quyền sinh sát của tất cả các vũ trụ còn lại.
Xung quanh Vũ Trụ Trung Tâm, bốn thực thể hùng mạnh nhất của Hư Vô Giới đang trấn giữ bốn phương, kìm kẹp lẫn nhau, thèm khát nhìn vào bên trong nhưng không dám vượt qua ranh giới. Bởi vì quy tắc của Ngai Vàng rất khắc nghiệt: Bất kỳ thực thể ngoại lai nào dùng vũ lực xâm nhập Vũ Trụ Trung Tâm sẽ bị quy tắc nghiền nát, đồng thời chiếc ngai cũng sẽ tự hủy. Cách duy nhất là nuôi dưỡng một người kế thừa từ chính bên trong đó.
Bốn thực thể đó, được gọi là Tứ Trụ Hư Vô.
Ở phương Đông là Bỉ Ngạn. Hắn hiện thân dưới dạng một biển hoa tím đỏ vô tận, đại diện cho Giấc Mơ, Linh Hồn và Sự Ký Sinh. Hắn âm thầm, xảo quyệt và kiên nhẫn.
Ở phương Tây là Thâm Uyên. Hắn là một khối bóng tối đặc quánh, nuốt chửng mọi ánh sáng, đại diện cho Sự Thôn Phệ, Đói Khát và Hư Vô tuyệt đối.
Ở phương Nam là Hoàng Hôn. Hắn mang hình hài của một làn sương xám tro, nơi mọi thứ chạm vào đều già đi và mục rữa. Hắn đại diện cho Thời Gian, Sự Lụi Tàn và Cái Chết tất yếu.
Ở phương Bắc là Hỗn Độn. Hắn là một khối thịt khổng lồ không có hình thù cố định, liên tục mọc ra và rụng đi hàng tỷ con mắt, cái miệng. Hắn đại diện cho Sự Điên Cuồng, Biến Dị và Bản Năng sơ khai.
Không khí trong Hư Vô Giới hôm nay sục sôi như nước nóng. Ba luồng ý niệm khổng lồ từ Tây, Nam, Bắc đang ập về phía phương Đông, bao vây lấy biển hoa của Bỉ Ngạn.
“Ngươi đã phá vỡ hiệp ước, Bỉ Ngạn.”
Giọng nói của Thâm Uyên vang lên, trầm đục và nặng nề như tiếng nghiền nát của các thiên hà va chạm. Hắn cuộn trào bóng tối, ép sát vào lãnh địa của Bỉ Ngạn.
“Chúng ta đã thề sẽ không can thiệp trực tiếp cho đến khi Cánh Cổng Tự Nhiên mở ra. Nhưng ngươi đã lén lút thả một hạt giống vào trong. Ngươi đã chọn tên nhãi Nguyên Phàm đó làm vật chứa. Ngươi muốn độc chiếm Ngai Vàng Khởi Nguyên sao?”
Bỉ Ngạn cười khanh khách, tiếng cười vang vọng như tiếng chuông gió ma quái, hàng vạn đóa hoa tím đỏ rung rinh tỏa ra phấn hoa mê hoặc.
“Ta không phá vỡ hiệp ước, Thâm Uyên. Ta chỉ tận dụng cơ hội. Tên nhóc đó có tiềm năng, hắn mang trong mình nỗi oán hận đủ lớn để nuôi dưỡng sức mạnh của ta. Hơn nữa, ai bảo các ngươi quá chậm chạp? Trong cuộc đua đến Ngai Vàng, kẻ nhanh chân là kẻ thắng.”
“Ngươi nghĩ chúng ta sẽ để yên sao?”
Hoàng Hôn lên tiếng, giọng nói khô khốc mang theo mùi vị của bụi bặm thời gian. Làn sương xám của hắn lan tỏa, làm héo úa những bông hoa bỉ ngạn ở rìa ngoài.
“Vũ Trụ Trung Tâm là chìa khóa duy nhất. Nếu ngươi chiếm được nó, ba chúng ta sẽ trở thành thuộc hạ của ngươi, hoặc bị ngươi xóa sổ. Chúng ta không thể chấp nhận rủi ro đó. Nếu ngươi không rút lại hạt giống, chúng ta sẽ hợp sức phá hủy Vũ Trụ Trung Tâm. Thà không ai có được nó còn hơn để nó rơi vào tay ngươi.”
Hỗn Độn ở phương Bắc gào rú điên loạn, hàng tỷ cái miệng cùng lúc la hét.
“Phá hủy! Phá hủy! Ăn sạch! Không cho Bỉ Ngạn thắng! Giết Nguyên Phàm! Giết cái kén!”
Bỉ Ngạn im lặng, những bông hoa ngừng rung động. Hắn biết lời đe dọa này là thật. Tứ Trụ có sức mạnh ngang nhau. Nếu ba kẻ kia hợp lực, Bỉ Ngạn sẽ bị tiêu diệt, và Vũ Trụ Trung Tâm cũng sẽ tan tành. Giấc mộng Ngai Vàng sẽ tan biến.
“Đừng nóng nảy.” Bỉ Ngạn dịu giọng, cố gắng xoa dịu tình hình. “Phá hủy chiếc lồng là hành động ngu ngốc. Chúng ta đã đợi hàng tỷ năm, chẳng lẽ lại muốn quay về vạch xuất phát? Được rồi, ta thừa nhận ta đã đi trước một bước. Nhưng Nguyên Phàm vẫn chưa hoàn toàn thuộc về ta. Hắn vẫn là một cá thể độc lập với ý chí tự do.”
“Vậy thì hãy chia sẻ hắn.” Thâm Uyên đưa ra yêu sách.
“Chia sẻ?” Bỉ Ngạn hỏi lại, giọng đầy cảnh giác.
“Đúng vậy.” Thâm Uyên tiếp tục. “Ngươi đã gieo hạt giống Linh Hồn vào hắn. Vậy thì ta sẽ gieo hạt giống Thôn Phệ vào dạ dày hắn. Hoàng Hôn sẽ gieo hạt giống Lụi Tàn vào xương cốt hắn. Và Hỗn Độn sẽ gieo hạt giống Điên Cuồng vào máu thịt hắn.”
“Chúng ta sẽ biến Nguyên Phàm thành bàn cờ chung.” Hoàng Hôn tiếp lời, giọng đầy toan tính. “Cả bốn chúng ta đều sẽ ban cho hắn sức mạnh. Hắn sẽ là Vật Chứa của Tứ Trụ. Kẻ nào trong chúng ta có thể thao túng hắn, khiến hắn sử dụng sức mạnh của kẻ đó nhiều nhất để chinh phục Vũ Trụ Trung Tâm, kẻ đó sẽ là người chiến thắng cuối cùng và ngồi lên Ngai Vàng.”
Hỗn Độn cười man dại.
“Hay lắm! Hay lắm! Một trò chơi! Một con rối, bốn người giật dây! Xem ai giật mạnh nhất! Xem con rối có bị xé nát không!”
Bỉ Ngạn suy tính nhanh chóng. Đây là một canh bạc mạo hiểm. Nguyên Phàm vốn dĩ là quân cờ của riêng hắn, giờ đây phải chia sẻ với ba kẻ thù nguy hiểm nhất. Nhưng hắn không còn lựa chọn nào khác. Nếu từ chối, chiến tranh sẽ nổ ra ngay lập tức. Hơn nữa, Bỉ Ngạn tự tin vào sự hiểu biết của mình về cảm xúc con người. Hắn tin rằng nỗi đau và ký ức là thứ ràng buộc mạnh mẽ nhất, và đó là lĩnh vực của hắn.
“Được.” Bỉ Ngạn đồng ý. “Chúng ta sẽ cùng chơi ván cờ này. Nguyên Phàm sẽ là chìa khóa. Nhưng hãy nhớ, không ai được phép hiện thân trực tiếp vào Vũ Trụ Trung Tâm. Chúng ta chỉ được phép tiếp sức và thì thầm. Quyết định cuối cùng thuộc về hắn.”
“Thỏa thuận!” Ba thực thể kia đồng thanh đáp.
Từ Hư Vô Giới, ba luồng ánh sáng mang ba màu sắc khác nhau: Đen tuyền của Thâm Uyên, Xám tro của Hoàng Hôn và Đỏ hỗn loạn của Hỗn Độn, bắn thẳng vào Vũ Trụ Trung Tâm, xuyên qua mọi rào cản không gian, lao thẳng đến Vùng Đất Chết.
...
Tại Vùng Đất Chết.
Nguyên Phàm vừa đứng dậy sau khi hấp thụ xong bộ xương rồng, hắn cảm thấy sức mạnh đang cuồn cuộn trong người. Nhưng ngay lúc đó, bầu trời xám xịt bên trên đột ngột bị xé toạc. Không phải một vết nứt, mà là ba lỗ hổng khổng lồ xuất hiện.
Hắn chưa kịp phản ứng, ba luồng năng lượng từ trên cao giáng xuống, đánh thẳng vào cơ thể hắn nhanh hơn cả tốc độ ánh sáng.
“Aaaaaa!”
Nguyên Phàm gào lên, tiếng thét đau đớn xé lòng. Hắn cảm thấy như cơ thể mình đang bị xé ra làm bốn mảnh.
Luồng năng lượng màu đen chui tọt vào dạ dày hắn, biến dạ dày hắn thành một cái hố đen không đáy. Cơn đói của hắn, vốn dĩ đã kinh khủng, nay trở thành vô tận. Hắn cảm thấy mình có thể ăn cả thế giới, ăn cả mặt trời mà vẫn không no. Đó là Thâm Uyên Thôn Phệ.
Luồng năng lượng màu xám thấm vào xương tủy và da thịt hắn. Nó khiến cơ thể hắn liên tục trải qua quá trình lão hóa và tái sinh trong tích tắc. Nó cho hắn khả năng cảm nhận dòng chảy của thời gian, khả năng làm mục rữa mọi thứ hắn chạm vào, nhưng đổi lại, hắn phải chịu nỗi đau của sự già nua vĩnh cửu. Đó là Hoàng Hôn Lụi Tàn.
Luồng năng lượng màu đỏ hòa vào dòng máu đang chảy trong huyết quản hắn. Nó đun sôi máu hắn, kích thích mọi dây thần kinh chiến đấu, bơm vào đầu hắn những tiếng gào thét điên loạn, những ham muốn giết chóc nguyên thủy nhất. Nó biến hắn thành một cỗ máy chiến tranh không biết sợ hãi. Đó là Hỗn Độn Cuồng Nộ.
Và ở sâu trong tim hắn, đóa hoa bỉ ngạn màu tím vẫn đang bám rễ, giữ cho linh hồn hắn không bị ba luồng sức mạnh kia xé nát, đồng thời thao túng cảm xúc, biến những đau đớn đó thành hận thù.
Nguyên Phàm quỳ rạp xuống đất, hai tay ôm đầu, mồ hôi và máu đen tuôn ra như suối. Hắn không biết chuyện gì đang xảy ra. Hắn tưởng rằng cơ thể mình đang bị phản phệ do hấp thụ quá nhiều, hoặc đây là một tai kiếp hắn phải gánh chịu.
Hắn không biết rằng, hắn vừa trở thành vật chứa duy nhất trong lịch sử mang trong mình sức mạnh của cả Tứ Trụ Hư Vô. Hắn là chìa khóa để mở ra cánh cửa dẫn đến Ngai Vàng Khởi Nguyên, là đích đến của cuộc đua vĩ đại nhất vũ trụ.
Sau một hồi lâu co giật, cơn đau dần lắng xuống, thay vào đó là một cảm giác quyền năng chưa từng có. Nguyên Phàm từ từ đứng dậy.
Hình dáng của hắn lại thay đổi.
Lớp vảy rồng trên người hắn giờ đây đen kịt, hấp thụ mọi ánh sáng. Mái tóc trắng dài của hắn phần đuôi chuyển sang màu xám tro, bay lơ lửng như khói. Những đường gân máu trên cơ thể hắn phát sáng đỏ rực, đập thình thịch như trống trận. Và trong đôi mắt hố đen sâu thẳm, đóa hoa bỉ ngạn tím đỏ giờ đây có thêm ba vòng tròn bảo hộ xung quanh: Đen, Xám, Đỏ.
Nguyên Phàm nắm chặt tay, không khí trong lòng bàn tay hắn nổ tung, tạo ra một vết nứt không gian nhỏ.
“Sức mạnh này...”
Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc nhưng chứa đầy uy quyền, như thể bốn vị vua đang cùng nói qua cổ họng hắn.
“Trời muốn diệt ta, nhưng ta không chết. Ngược lại, ta còn mạnh hơn.”
Hắn nhìn lên bầu trời, nơi ba lỗ hổng đã khép lại. Hắn không biết ai đã gửi sức mạnh này xuống, hắn mặc định rằng đó là do ý chí sinh tồn của chính mình, hoặc là sự ưu ái của số phận dành cho kẻ nghịch thiên.
“Tốt lắm. Nếu đã cho ta sức mạnh, ta sẽ dùng nó để lật đổ tất cả. Zeus, các ngươi hãy giữ chặt cái ghế của mình đi. Vì khi ta trở lại, ta sẽ không chỉ đòi lại công bằng cho bản thân. Ta sẽ đòi lại cả thế giới này.”
Nguyên Phàm bước đi, mỗi bước chân của hắn để lại trên mặt đất một dấu chân kỳ dị: cát ở đó biến mất vào hư vô, rồi hóa thành tro bụi, rồi lại mọc lên những mầm cây quái dị. Hắn đang mang trên mình sức nặng của Tứ Trụ, tiến về phía lối ra của Vùng Đất Chết, bắt đầu hành trình chinh phục chiếc Ngai Vàng mà chính hắn cũng chưa hề biết đến sự tồn tại của nó.
...
Tại Hư Vô Giới, bốn thực thể quan sát Nguyên Phàm đứng dậy và tiếp nhận sức mạnh.
“Ván cờ... bắt đầu.” Bỉ Ngạn thì thầm.
“Hãy xem hắn sẽ ăn cái gì trước.” Thâm Uyên đáp lại.
“Hãy xem hắn sẽ tồn tại được bao lâu.” Hoàng Hôn phán xét.
“Hãy xem hắn sẽ giết bao nhiêu kẻ địch.” Hỗn Độn gào rú.
Và chiếc Ngai Vàng Khởi Nguyên ở trên cao vẫn im lặng, chờ đợi vị chủ nhân mới, hoặc chờ đợi sự sụp đổ của tất cả.