Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 65: Bản Thể Nghịch Lý và Cánh Cổng Sao Chết
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 65 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Cơn đau đã qua đi, nhưng dư âm của nó vẫn còn đọng lại, gõ đều đặn như những nhát búa vô hình vào từng đốt sống của Nguyên Phàm. Hắn đứng đó, giữa vùng hoang mạc xám xịt của Vùng Đất Chết, cảm nhận cơ thể mình vừa lạ lẫm vừa quen thuộc. Bốn luồng sức mạnh khủng khiếp đang cuộn trào bên trong hắn, không hòa hợp mà lại cùng tồn tại một cách cưỡng ép, tạo nên thế cân bằng mong manh đầy nguy hiểm. Hắn giống như một chiếc bình gốm mỏng manh chứa đựng bốn con rồng đang ngủ say, chỉ cần một chút xao động nhỏ cũng đủ để khiến chiếc bình vỡ tan tành.
Nguyên Phàm đưa bàn tay lên trước mặt. Lớp vảy rồng đen kịt bao phủ cánh tay hắn không còn phản chiếu ánh sáng nữa, nó dường như nuốt chửng mọi quang phổ, tạo nên cảm giác hư ảo như thể cánh tay hắn là một lỗ hổng không gian. Những đường gân máu đỏ rực chạy dọc theo bắp tay, phập phồng như những con giun đất đang giãy chết, tỏa ra nhiệt lượng nóng rát. Đầu ngón tay hắn, nơi móng vuốt sắc nhọn vươn ra, lại có màu xám tro nhợt nhạt, liên tục rụng xuống những hạt bụi mịn rồi lại tự tái tạo trong tích tắc. Và sâu trong lòng bàn tay, một ấn ký hình hoa bỉ ngạn tím đen đang xoay tròn chậm rãi, phát ra tiếng thì thầm ma quái chỉ mình hắn nghe thấy.
Hắn nắm chặt tay lại. Không khí trong lòng bàn tay bị bóp nát, tạo ra tiếng nổ giòn tan. Một cảm giác quyền năng tuyệt đối lan tỏa khắp cơ thể, khiến Nguyên Phàm muốn ngửa mặt lên trời mà gào thét. Nhưng hắn kìm lại được. Hắn không phải là con thú hoang, dù cho dòng máu của Hỗn Độn đang sôi sục thôi thúc hắn chém giết. Hắn là Nguyên Phàm. Hắn là kẻ mang thù hận. Và thù hận cần sự tỉnh táo lạnh lùng.
Nguyên Phàm bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân của hắn giờ đây mang theo sức mạnh hủy diệt tiềm tàng. Khi bàn chân hắn chạm đất, cát đen dưới chân lập tức bị hút sạch sinh khí, biến thành màu trắng bệch rồi tan rã thành bụi phấn hư vô. Những tảng đá xung quanh, vốn dĩ cứng hơn thép, bắt đầu nứt vỡ, bề mặt của chúng già đi hàng vạn năm chỉ trong một giây, mục rữa và sụp đổ. Không gian xung quanh hắn vặn vẹo, tạo ra những ảo ảnh kỳ quái, lúc thì thấy cảnh tượng núi lửa phun trào, lúc thì thấy vực thẳm đen ngòm, lúc lại thấy cánh đồng hoa bỉ ngạn trải dài vô tận.
Hắn không biết mình đang đi đâu, nhưng bản năng thúc giục hắn rằng hắn cần tìm một lối thoát. Vùng Đất Chết này, dù rộng lớn đến đâu, cũng chỉ là một nhà tù. Và nhà tù nào cũng có cai ngục, hoặc ít nhất là một kẻ nắm giữ chìa khóa. Hắn cần tìm kẻ đó. Hắn cần ăn kẻ đó.
Cơn đói lại ập đến. Không phải cơn đói cồn cào của dạ dày, mà là cơn khát vọng của linh hồn. Hắn thèm khát năng lượng. Hắn thèm khát sự sống. Hắn thèm khát những quy tắc mạnh mẽ hơn để lấp đầy khoảng trống vô tận trong người mình. Những con Giun Hư Không trước đó chỉ như những hạt cát bỏ bể, không đủ để làm dịu đi sự tham lam của Thâm Uyên và sự điên cuồng của Hỗn Độn.
Đi được khoảng ngàn dặm, cảnh vật bắt đầu thay đổi. Hoang mạc cát đen dần nhường chỗ cho những kiến trúc đổ nát khổng lồ. Những cột đá cao chọc trời, gãy vụn, nằm ngổn ngang như xương sườn của những người khổng lồ. Những tòa thành cổ xưa, được xây dựng từ những khối đá đen kịt, giờ đây chỉ còn là phế tích, phủ đầy rêu mốc màu xám và những dây leo gai góc.
Đây là tàn tích của một nền văn minh đã chết từ thuở hồng hoang. Có lẽ là nơi ở của những vị thần bị lưu đày đời đầu, những kẻ đã cố gắng xây dựng một trật tự mới trong nhà tù này nhưng thất bại.
Nguyên Phàm bước vào khu phế tích. Không khí ở đây đặc quánh mùi oán khí. Hắn nghe thấy tiếng gió rít qua những khe đá tạo thành những âm thanh ai oán như tiếng khóc than của hàng vạn linh hồn.
Đột nhiên, từ trong bóng tối của những tòa nhà đổ nát, hàng trăm đôi mắt đỏ rực sáng lên. Những bóng đen lao ra, bao vây lấy Nguyên Phàm.
Đó không phải là những con giun đất vô tri. Đó là những chiến binh Undead Bất Tử Giả. Chúng mang hình dáng giống con người, nhưng cao lớn hơn, da thịt khô héo bám chặt vào xương, trên người mặc những bộ giáp rách nát rỉ sét. Tay chúng cầm những vũ khí cũ kỹ nhưng vẫn tỏa ra sát khí lạnh lẽo. Đây là những thuộc hạ, những binh lính của các vị thần sa ngã, đã chết nhưng linh hồn không thể siêu thoát, bị quy tắc của Vùng Đất Chết giam cầm và biến thành những cỗ máy giết chóc vô tri.
Một tên Undead thủ lĩnh, to lớn hơn hẳn những tên khác, cầm một thanh đại đao sứt mẻ, lao tới chém thẳng vào đầu Nguyên Phàm. Tốc độ của nó nhanh như chớp, mang theo sức mạnh đủ để chẻ đôi một ngọn núi.
Nhưng Nguyên Phàm không hề né tránh. Hắn chỉ đơn giản là giơ tay trái lên.
Keng.
Thanh đại đao chém vào cánh tay phủ vảy rồng của Nguyên Phàm, phát ra tiếng kim loại va chạm chói tai. Lưỡi đao không hề để lại dù chỉ một vết xước trên lớp vảy đen kịt đó. Ngược lại, tại điểm tiếp xúc, một luồng khí xám tro từ cánh tay Nguyên Phàm lan ra, truyền ngược lên thanh đao.
Trong tích tắc, thanh đao bằng thép thần rỉ sét bắt đầu mục nát với tốc độ kinh hoàng. Nó hóa thành bụi sắt rơi lả tả xuống đất. Luồng khí xám tiếp tục lan lên cánh tay của tên Undead.
Cánh tay của nó, vốn đã khô héo, nay lại càng trở nên giòn xốp. Xương cốt bên trong mục rữa, da thịt tan biến thành tro. Tên Undead không biết đau, nhưng nó biết sợ. Nó cố gắng lùi lại, nhưng đã quá muộn. Nguyên Phàm nắm lấy cổ nó.
Sức mạnh của Thâm Uyên kích hoạt.
Một lực hút khủng khiếp từ lòng bàn tay Nguyên Phàm bùng nổ. Tên Undead bị hút vào một vòng xoáy đen ngòm, cơ thể nó bị vặn xoắn, nghiền nát, biến thành một dòng năng lượng tinh thuần chui tọt vào cơ thể Nguyên Phàm.
Quá yếu.
Nguyên Phàm lẩm bẩm, giọng nói chứa đựng sự thất vọng. Nhưng hắn không dừng lại. Hàng trăm tên Undead khác, bị cơn điên cuồng chi phối, vẫn lao vào hắn như thiêu thân lao vào lửa.
Nguyên Phàm nhếch mép cười, một nụ cười tàn nhẫn và man dại. Hắn không dùng kỹ thuật chiến đấu nào cả. Hắn chỉ đơn giản là tàn sát.
Hắn đấm một quyền vào không khí. Sức mạnh đỏ rực của Hỗn Độn bùng nổ, tạo ra một cơn sóng xung kích thổi bay hàng chục tên Undead, xé nát cơ thể chúng thành từng mảnh nhỏ.
Hắn dậm chân xuống đất. Những bông hoa bỉ ngạn tím đen mọc lên từ lòng đất, dây leo của chúng quấn lấy chân kẻ thù, gai nhọn đâm xuyên qua lớp giáp, hút sạch linh hồn của chúng trong tiếng gào thét câm lặng.
Nguyên Phàm di chuyển giữa đám đông kẻ thù như một vũ điệu tử thần. Mỗi cử động của hắn là một bản án tử hình. Hắn xé xác, hắn nghiền nát, hắn nuốt chửng. Máu đen bắn tung tóe lên người hắn, nhưng không làm hắn bẩn, mà bị lớp da của hắn hấp thụ ngay lập tức.
Càng giết chóc, đôi mắt của Nguyên Phàm càng đỏ rực. Tiếng thì thầm của Hỗn Độn trong đầu hắn càng lớn, kích thích sự hưng phấn tột độ. Hắn muốn giết nữa. Giết hết tất cả. Hắn muốn biến cả thế giới này thành một biển máu.
Nhưng ngay khi cơn điên sắp chiếm lấy lý trí hắn, một luồng khí mát lạnh từ đóa hoa bỉ ngạn trong tim tỏa ra, xoa dịu cơn nóng giận, kéo hắn trở về thực tại. Bỉ Ngạn không muốn con rối của mình bị hỏng vì quá tải. Bỉ Ngạn cần một kẻ chinh phục lạnh lùng, chứ không phải một con thú điên.
Nguyên Phàm hít sâu một hơi, thu hồi sát khí. Xung quanh hắn, không còn một bóng dáng kẻ thù nào đứng vững. Chỉ còn lại đống tro tàn và những mảnh giáp vụn vỡ.
Hắn tiếp tục đi sâu vào trung tâm khu phế tích. Hắn cảm nhận được ở đó có một nguồn năng lượng mạnh mẽ hơn, tinh khiết hơn, đang chờ đợi hắn.
...
Đi qua những dãy hành lang đổ nát, Nguyên Phàm đến trước một cánh cổng đá khổng lồ, cao tới cả ngàn trượng. Cánh cổng được chạm khắc hình những con quái vật biển sâu đang quấn lấy nhau, đôi mắt của chúng được khảm bằng những viên ngọc đen phát sáng lờ mờ.
Nguyên Phàm đặt tay lên cánh cổng. Cánh cổng nặng hàng tỷ tấn, nhưng dưới sức mạnh cơ bắp được cường hóa bởi bốn quyền năng hư vô, nó từ từ mở ra, phát ra tiếng ầm ầm rung chuyển cả mặt đất.
Bên trong cánh cổng là một không gian rộng lớn đến mức không thấy điểm dừng. Nhưng điều kỳ lạ là ở đây không có đất, cũng không có trời. Chỉ có một hồ nước đen ngòm mênh mông, tĩnh lặng như gương. Mặt hồ phản chiếu không phải trần nhà, mà là những ngôi sao chết trôi nổi lững lờ.
Và ở giữa hồ nước đó, một sinh vật khổng lồ đang nằm ngủ.
Nó to lớn như một dãy núi, thân hình dài ngoằng uốn lượn, phủ đầy những lớp vảy màu xanh rêu cổ kính. Nó có chín cái đầu rồng, mỗi cái đầu đều nhắm nghiền mắt, hơi thở của nó phả ra tạo thành những đám mây sương mù dày đặc.
Cổ Thần Thủy Quái - Hydra của Vùng Đất Chết.
Đây không phải là con quái vật Hydra trong thần thoại Hy Lạp mà Hercules đã giết. Đây là tổ tiên của nó, một thực thể cổ xưa hơn cả các vị thần Olympus, đã bị đày xuống đây từ thời đại của các Titan. Nó là Vua của vùng phế tích này, kẻ canh giữ Cánh Cổng Sao Chết.
Nguyên Phàm bước lên mặt nước. Chân hắn không chìm xuống, mà đứng vững trên mặt nước đen ngòm. Những gợn sóng nhỏ lan ra từ bước chân hắn, đánh thức con quái vật đang ngủ say.
Chín cái đầu rồng từ từ mở mắt. Mười tám con mắt vàng rực như mười tám mặt trời thu nhỏ nhìn chằm chằm vào kẻ xâm nhập tí hon.
Một mùi hôi thối nồng nặc bốc lên, mùi của đầm lầy, của xác chết phân hủy, của độc tố tích tụ hàng triệu năm.
Kẻ nào... dám đánh thức giấc ngủ vĩnh hằng của ta?
Giọng nói của con Hydra vang lên, ồm ồm và vọng lại từ khắp bốn phương tám hướng. Nó không nói bằng miệng, mà âm thanh truyền trực tiếp vào não bộ Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm ngẩng đầu nhìn lên. Trước mặt con quái vật khổng lồ này, hắn chỉ nhỏ bé như một hạt bụi. Nhưng khí thế tỏa ra từ người hắn lại không hề thua kém, thậm chí còn áp đảo hơn, sắc bén hơn.
Ta là cái chết của ngươi. Nguyên Phàm đáp, giọng lạnh băng. Ta cần mượn cái đầu của ngươi. Hoặc cả chín cái.
Hỗn xược.
Con Hydra gầm lên giận dữ. Một cái đầu rồng ở giữa há miệng, phun ra một luồng khí độc màu xanh lục về phía Nguyên Phàm. Luồng khí này chứa đựng nọc độc có thể làm tan chảy cả thần khí, ăn mòn cả linh hồn.
Nguyên Phàm đứng yên, không hề né tránh. Hắn hít sâu một hơi, há miệng ra.
Hư Vô Thôn Phệ.
Một cái miệng đen ngòm hư ảo hiện ra trước mặt hắn, to lớn gấp mười lần cơ thể hắn. Nó hút trọn luồng khí độc vào trong.
Nọc độc đi vào cơ thể Nguyên Phàm, ngay lập tức bị dạ dày Thâm Uyên phân giải, biến thành năng lượng bồi bổ cho cơ thể hắn.
Hơi cay, nhưng cũng được. Nguyên Phàm nhếch mép, liếm môi.
Con Hydra sững sờ. Nó chưa từng thấy sinh vật nào dám nuốt chửng nọc độc của nó. Nhưng sự kinh ngạc nhanh chóng chuyển thành giận dữ. Chín cái đầu rồng cùng lúc lao tới, hàm răng sắc nhọn như dao cạo chực chờ xé nát kẻ ngạo mạn.
Nguyên Phàm không đợi chúng tấn công. Hắn dậm chân xuống mặt nước, cơ thể bắn vọt lên cao như một viên đạn pháo.
Chiến tranh bắt đầu.
Trên không trung, Nguyên Phàm nắm chặt tay phải. Sức mạnh của Hỗn Độn dồn vào nấm đấm. Cánh tay hắn phình to lên, cơ bắp cuồn cuộn đỏ rực, nhiệt độ tăng vọt làm bốc hơi cả không khí xung quanh.
Hỗn Độn Quyền - Phá Diệt.
Hắn đấm thẳng vào cái đầu rồng gần nhất.
Ầm.
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên. Cái đầu rồng khổng lồ, cứng như kim cương, bị cú đấm của Nguyên Phàm đập nát bấy. Xương sọ vỡ vụn, óc và máu bắn tung tóe như mưa rào.
Con Hydra gào lên đau đớn, tám cái đầu còn lại điên cuồng tấn công. Một cái đầu cắn trúng vai Nguyên Phàm, hàm răng cắm phập vào da thịt hắn. Nhưng thay vì xuyên thủng, răng của nó lại bị gãy vụn khi chạm vào lớp vảy rồng đen kịt.
Nguyên Phàm túm lấy cái cổ của con rồng đang cắn mình. Sức mạnh của Hoàng Hôn kích hoạt.
Làn sương xám tro từ tay hắn lan ra, bao phủ lấy cái cổ rồng dài ngoằng. Trong tích tắc, lớp vảy xanh rêu của con rồng chuyển sang màu xám xịt, khô nứt, bong tróc ra từng mảng. Da thịt bên dưới teo tóp lại, mất hết sức sống. Cái đầu rồng già đi hàng triệu năm chỉ trong vài giây, rồi rụng xuống như một quả chín nẫu, tan thành bụi trước khi chạm mặt nước.
Con Hydra hoảng sợ tột độ. Nó nhận ra kẻ trước mặt không phải là một vị thần bình thường. Hắn là một con quái vật mang trong mình những quy tắc cấm kỵ.
Ngươi là ai. Ngươi mang hơi thở của Tứ Trụ. Tại sao Tứ Trụ lại chọn một con kiến hôi như ngươi.
Con Hydra vừa lùi lại vừa hét lên, cố gắng dùng nước hồ đen ngòm tạo thành những bức tường nước bảo vệ mình.
Ta không phải con kiến. Ta là kẻ sẽ ăn thịt các ngươi để leo lên đỉnh cao.
Nguyên Phàm không trả lời câu hỏi, hắn lao xuyên qua bức tường nước. Hai tay hắn xòe ra, mười ngón tay biến thành mười dây leo gai góc màu tím đen của Bỉ Ngạn.
Những dây leo này dài ra vô tận, lao tới quấn chặt lấy bảy cái cổ còn lại của con Hydra. Những chiếc gai nhọn đâm sâu vào da thịt, không hút máu, mà hút lấy linh hồn.
Con Hydra giãy giụa điên cuồng, làm dậy sóng cả hồ nước mênh mông. Nhưng càng giãy giụa, dây leo càng siết chặt. Sức mạnh linh hồn của Bỉ Ngạn làm tê liệt ý chí của nó, khiến nó chìm vào những ảo giác kinh hoàng. Nó thấy mình bị xé xác bởi những người anh em của mình, thấy mình bị giam cầm trong bóng tối vĩnh hằng.
Nguyên Phàm bay lơ lửng trước mặt cái đầu chính giữa còn sót lại của con Hydra. Đôi mắt hố đen của hắn nhìn sâu vào mắt nó, lạnh lùng và vô cảm.
Mở cánh cổng ra. Nguyên Phàm ra lệnh.
Con Hydra, lúc này đã hoàn toàn kiệt sức và khiếp sợ, run rẩy đáp:
Cánh cổng... nằm trong dạ dày ta. Muốn mở nó... ngươi phải giết ta. Và lấy trái tim ta làm chìa khóa.
Ta biết.
Nguyên Phàm nói ngắn gọn. Hắn giơ tay lên, một lưỡi kiếm được ngưng tụ từ sức mạnh hư vô đen kịt hiện ra trong tay hắn.
Vĩnh biệt.
Hắn vung kiếm. Một đường kiếm đen tuyền xé toạc không gian, chém bay cái đầu cuối cùng của con Hydra.
Thân xác khổng lồ của con quái vật đổ sập xuống hồ nước, tạo ra những cột sóng cao hàng trăm trượng. Máu xanh nhuộm kín cả mặt hồ đen ngòm.
Nguyên Phàm lao xuống nước, xé toạc lồng ngực của con Hydra. Hắn moi ra một trái tim khổng lồ đang đập thoi thóp. Trái tim này không phải bằng thịt, mà giống như một khối tinh thể chứa đựng hàng vạn ngôi sao nhỏ li ti bên trong.
Trái Tim Tinh Tú.
Nguyên Phàm không chần chừ, hắn há miệng rộng hết cỡ. Một lần nữa, cái miệng hư vô xuất hiện, nuốt chửng trái tim khổng lồ vào bụng.
Ngay khi trái tim trôi vào dạ dày, một nguồn năng lượng không gian bùng nổ trong cơ thể Nguyên Phàm. Hắn cảm thấy mình như đang kết nối với hàng tỷ điểm dịch chuyển trong vũ trụ. Bản đồ của các thiên hà, các vị trí của những lỗ sâu, những lối tắt bí mật hiện lên rõ mồn một trong đầu hắn.
Đồng thời, xác của con Hydra cũng bắt đầu tan rã, biến thành những luồng khí xanh lục bị Nguyên Phàm hấp thụ nốt. Sức mạnh của hắn lại tăng lên một bậc nữa. Hắn cảm thấy cơ thể mình đang dần chạm tới giới hạn của phàm nhân, chuẩn bị bước sang một cảnh giới khác, cảnh giới của Thần.
Mặt hồ đen ngòm bắt đầu xoáy tròn, tạo thành một cái xoáy nước khổng lồ. Ở tâm xoáy nước, một cánh cổng ánh sáng hiện ra, chói lòa và rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự u ám của Vùng Đất Chết.
Đó là Cánh Cổng Sao Chết, lối thoát duy nhất khỏi nhà tù này, dẫn tới những vùng biên viễn hỗn loạn nhất của vũ trụ.
Nguyên Phàm đứng trước cánh cổng. Hắn quay đầu nhìn lại Vùng Đất Chết một lần cuối. Nơi này đã cho hắn sự sống thứ hai, cho hắn sức mạnh, nhưng cũng lấy đi của hắn nhân tính. Hắn không còn là Nguyên Phàm ngây thơ và nhiệt huyết ngày nào. Hắn giờ đây là một kẻ săn mồi, một mối đe dọa, một tai ương.
Zeus. Ta đến đây.
Nguyên Phàm bước vào cánh cổng ánh sáng.
...
Cảm giác khi đi qua cánh cổng không giống như đi qua vết nứt không gian. Nó giống như bị ném vào một chiếc máy giặt khổng lồ quay với tốc độ ánh sáng. Cơ thể Nguyên Phàm bị kéo giãn, nén lại, xé nhỏ rồi ghép lại liên tục. Những hình ảnh lướt qua mắt hắn nhanh đến mức không thể nhìn rõ: những tinh vân rực rỡ, những hố đen đang nuốt chửng các ngôi sao, những hạm đội phi thuyền không gian đang giao chiến...
Cuối cùng, hắn bị bắn ra khỏi đường hầm không gian, rơi tự do xuống một hành tinh lạ.
Rầm.
Nguyên Phàm đập mạnh xuống mặt đất, tạo thành một cái hố sâu hoắm. Bụi đất bay mù mịt.
Hắn lồm cồm bò dậy, phủi bụi trên người. Hắn nhìn quanh.
Đây là một hành tinh hoang tàn, bầu trời đỏ quạch như máu, không khí nồng nặc mùi lưu huỳnh và thuốc súng. Xa xa, tiếng nổ và tiếng súng laser vang vọng. Những cỗ máy chiến tranh khổng lồ đang di chuyển chậm chạp trên đường chân trời.
Đây không phải là Olympus. Đây cũng không phải là Trái Đất.
Nguyên Phàm nhắm mắt lại, lục lọi trong ký ức của Trái Tim Tinh Tú mà hắn vừa nuốt.
Hệ Sao Hỗn Mang - Chiến Trường Vĩnh Cửu của Ares.
Hắn nhếch mép cười. Số phận thật biết trêu đùa. Hắn không rơi thẳng vào cung điện của Zeus, mà rơi vào sân sau của Ares, Thần Chiến Tranh, kẻ đã đạp nát cánh tay hắn.
Nơi này là thiên đường của lính đánh thuê, của tội phạm vũ trụ, và là nơi Ares rèn luyện quân đội của mình bằng máu và lửa. Ở đây, luật pháp duy nhất là sức mạnh.
Một địa điểm hoàn hảo để bắt đầu, Nguyên Phàm nghĩ. Hắn cần một đội quân. Hắn cần những kẻ trung thành, hoặc những kẻ sợ hãi hắn đến mức phải trung thành. Và ở đây có thừa những kẻ như vậy.
Đột nhiên, một chiếc xe địa hình bọc thép lơ lửng từ phía xa lao tới chỗ cái hố của Nguyên Phàm. Trên xe, những tên lính mặc giáp trụ hầm hố, tay lăm lăm súng năng lượng nhảy xuống, bao vây lấy hắn.
Này tên kia. Giơ tay lên. Một tên lính hét lên, chĩa súng vào đầu Nguyên Phàm. Ngươi là gián điệp của phe nào?
Nguyên Phàm từ từ đứng thẳng người dậy. Hắn cao hơn bọn chúng cả cái đầu. Hắn nhìn bọn lính bằng đôi mắt hố đen sâu thẳm, nơi bốn màu sắc Tím, Đen, Xám, Đỏ đang xoay chuyển.
Ta không thuộc phe nào cả.
Nguyên Phàm nói, giọng trầm thấp vang vọng như tiếng chuông báo tử.
Ta là phe thứ ba. Phe Hủy Diệt.
Tên lính định bóp cò, nhưng ngón tay hắn cứng đờ lại. Hắn nhìn thấy phía sau lưng Nguyên Phàm, một cái bóng khổng lồ đang hiện ra, che khuất cả bầu trời đỏ quạch. Cái bóng đó có hàng vạn cánh tay, hàng vạn con mắt, và nó đang cười.
Bắn. Bắn nó đi. Tên chỉ huy gào lên trong hoảng loạn.
Những tia laser đỏ rực bắn ra từ nòng súng, lao thẳng vào ngực Nguyên Phàm.
Nhưng Nguyên Phàm không hề né tránh. Hắn chỉ đơn giản là mở rộng lồng ngực ra đón nhận. Những tia laser chạm vào da hắn liền bị hấp thụ sạch sẽ như nước đổ vào sa mạc.
Cảm ơn vì bữa ăn nhẹ.
Nguyên Phàm cười. Hắn giơ tay lên. Những bông hoa bỉ ngạn tím đen bắt đầu mọc lên từ dưới lớp thép của những chiếc xe bọc thép, biến chúng thành những đống sắt vụn trong nháy mắt.
Cuộc đi săn mới... bắt đầu.