Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần
Chương 66: Huyết Tế Máy Móc và Bản Giao Hưởng Hỗn Mang
Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 66 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Mùi khói súng và kim loại cháy khét lẹt vẫn còn vương vất trong không khí đặc quánh của Hệ Sao Hỗn Mang. Nguyên Phàm đứng giữa đống đổ nát của những chiếc thiết giáp, xung quanh là vô số thi thể lính tuần tra đã không còn nguyên vẹn. Những đóa bỉ ngạn tím đen mọc lên từ các xác chết, rễ của chúng cắm sâu vào da thịt, hút cạn chút năng lượng sống cuối cùng để nở rộ một cách ma quái, rực rỡ đến ghê người. Cánh hoa đung đưa trong gió nóng, phát ra những tiếng thì thầm rợn người, tựa như tiếng cười khúc khích của những linh hồn bị giam cầm.
Nguyên Phàm cúi xuống, nhặt lên một khẩu súng năng lượng hạng nặng đã bị bóp méo. Hắn đưa khẩu súng lên miệng, hàm răng phủ đầy hắc khí cắn phập vào nòng súng hợp kim siêu bền. Tiếng kim loại bị nghiền nát vang lên chói tai. Hắn nhai ngấu nghiến, không phải vì ngon miệng, mà vì cơ thể hắn đang khao khát vật chất. Dạ dày của Thâm Uyên giống như một lò phản ứng hạt nhân bị rò rỉ, cần phải liên tục nạp nhiên liệu để duy trì sự cân bằng mong manh giữa bốn luồng sức mạnh đang chực chờ xé xác vật chủ.
Nuốt xong khẩu súng, Nguyên Phàm cảm thấy một luồng nhiệt lượng nhỏ nhoi lan tỏa trong bụng, nhưng nó chẳng thấm vào đâu so với cơn đói cồn cào. Hắn ngước mắt nhìn về phía chân trời đỏ quạch, nơi những cột khói đen khổng lồ bốc lên từ các nhà máy chiến tranh và các pháo đài thép.
Hệ Sao Hỗn Mang, đấu trường của Ares. Nơi đây không có hòa bình, không có luật pháp, chỉ có chiến tranh vĩnh cửu. Ares đã biến cả một hệ mặt trời này thành lò luyện binh và nơi thu thập Sát Khí. Những linh hồn chết trận ở đây sẽ không được siêu thoát, mà bị tái chế thành năng lượng để nuôi dưỡng thần lực của Chiến Thần.
Một ý nghĩ táo bạo và điên rồ nảy ra trong đầu Nguyên Phàm. Nếu Ares dùng chiến tranh để nuôi sức mạnh, vậy thì hắn sẽ dùng chính chiến tranh đó để nuôi dưỡng bản thân và lật đổ Ares. Hắn sẽ trở thành ung nhọt lớn nhất, ký sinh trùng đáng sợ nhất trong dạ dày của Chiến Thần.
Nguyên Phàm bước qua xác tên chỉ huy, bàn tay hắn lướt nhẹ qua trán gã. Một luồng ký ức hỗn độn bị hắn cưỡng ép lôi ra. Hình ảnh về bản đồ khu vực, các thế lực cát cứ, và vị trí của pháo đài gần nhất hiện rõ trong đầu hắn.
Pháo Đài Huyết Thiết, cách đó ba ngàn dặm về phía Bắc. Nơi đóng quân của Quân Đoàn Sói Đen, một trong những cánh tay đắc lực của Ares tại khu vực này, được chỉ huy bởi Đại Tướng Kardo, một bán thần sở hữu dòng máu của người khổng lồ.
Tốt lắm. Nguyên Phàm lẩm bẩm, đôi mắt lóe lên ánh sáng đỏ rực của Hỗn Độn. Ta cần một căn cứ. Và ta cần một đội quân. Kardo, ngươi sẽ là viên đá lót đường đầu tiên.
...
Hành trình đến Pháo Đài Huyết Thiết không hề yên ả. Vùng đất này đầy rẫy cạm bẫy, quái vật đột biến và những băng nhóm lính đánh thuê lang thang. Nhưng đối với Nguyên Phàm hiện tại, tất cả chỉ là những món ăn vặt.
Hắn đi bộ. Hắn không bay, không dùng phép thuật dịch chuyển tức thời dù thừa sức làm điều đó. Hắn muốn đi bộ để cảm nhận mặt đất, để lại dấu ấn của mình lên hành tinh này. Mỗi bước chân hắn đi qua, thảm thực vật thưa thớt xung quanh đều héo úa, biến thành tro bụi xám xịt do ảnh hưởng của sức mạnh Hoàng Hôn.
Đang đi qua một hẻm núi đá hẹp, mặt đất dưới chân Nguyên Phàm bỗng rung chuyển dữ dội. Từ trong vách núi, hai con Giun Cát Khổng Lồ, to gấp đôi những con ở Vùng Đất Chết, lao ra tấn công. Da chúng dày như thép tấm, miệng đầy răng cưa xoay tròn.
Một con lao tới định nuốt chửng Nguyên Phàm. Hắn đứng yên, không hề nao núng. Ngay khi cái miệng khổng lồ ập xuống, hắn giơ tay phải lên, đấm thẳng vào vòm họng nó.
Sức mạnh Hỗn Độn bùng nổ.
Cú đấm không chỉ mang lực vật lý, mà còn mang theo sự rung động phá hủy cấu trúc phân tử. Đầu con Giun Cát nổ tung như một quả dưa hấu bị búa tạ đập nát. Máu xanh và thịt vụn bắn tung tóe.
Con còn lại thấy đồng loại chết thảm thì rít lên giận dữ, đuôi nó quất mạnh vào sườn núi làm đá lở ầm ầm, định chôn vùi Nguyên Phàm.
Nguyên Phàm nhếch mép cười khinh bỉ. Hắn xòe bàn tay trái ra, hướng về phía đống đá đang rơi xuống và cả con Giun Cát còn lại.
Thâm Uyên Lực Trường.
Một quả cầu trọng lực màu đen xuất hiện giữa không trung. Nó hút tất cả đất đá và cả con Giun Cát khổng lồ vào tâm điểm của nó. Con quái vật gào thét, cố gắng giãy giụa nhưng vô ích. Cơ thể nó bị bẻ cong, xương cốt gãy vụn răng rắc dưới áp lực trọng trường gấp ngàn lần bình thường. Chỉ trong vài giây, con quái vật dài cả trăm mét bị nén lại thành một khối thịt tròn vo, nhỏ bằng nắm tay.
Nguyên Phàm vẫy tay, khối thịt bay về phía hắn. Hắn bắt lấy, đưa lên miệng nuốt trọn.
Mùi vị cũng tạm. Hắn đánh giá, rồi tiếp tục bước đi, bỏ lại sau lưng hẻm núi đã bị biến dạng hoàn toàn.
Càng đi sâu vào lãnh địa của Quân Đoàn Sói Đen, Nguyên Phàm càng cảm nhận rõ rệt sự hiện diện của Tứ Trụ trong cơ thể mình. Chúng không ngủ yên. Chúng đang quan sát, đánh giá và thì thầm.
Bỉ Ngạn thì thầm về những ảo mộng quyền lực, vẽ ra viễn cảnh Nguyên Phàm ngồi trên ngai vàng vũ trụ, vạn vật quỳ phục. Nó khơi gợi sự kiêu ngạo và ham muốn thống trị.
Thâm Uyên thì gầm gừ về cơn đói, thúc giục hắn ăn nhiều hơn, nuốt chửng cả những thứ không cần thiết. Nó muốn hắn trở thành một hố đen di động.
Hoàng Hôn thì thở dài sầu thảm, nhắc nhở hắn về sự vô nghĩa của sự sống, rằng tất cả rồi sẽ trở về cát bụi. Nó muốn hắn tàn phá, muốn hắn đẩy nhanh quá trình lão hóa của vạn vật.
Hỗn Độn thì la hét, kích động sự giận dữ, muốn hắn giết chóc không cần lý do, muốn hắn phá bỏ mọi quy tắc, kể cả kế hoạch của chính mình.
Nguyên Phàm phải dùng ý chí sắt đá của mình để làm nhạc trưởng, điều khiển bản giao hưởng hỗn loạn này. Hắn không được phép để bất kỳ giọng nói nào lấn át lý trí. Hắn là Nguyên Phàm. Hắn sử dụng sức mạnh, chứ không để sức mạnh sử dụng hắn.
Im lặng.
Hắn gầm lên trong tâm thức, một tiếng gầm mang theo uy áp của linh hồn đã từng nuốt chửng Thiên Đế. Bốn giọng nói tạm thời lắng xuống, nhưng hắn biết, chúng chỉ đang chờ đợi giây phút hắn yếu lòng để chiếm lấy quyền kiểm soát.
...
Ba ngày sau, Pháo Đài Huyết Thiết hiện ra trước mắt Nguyên Phàm.
Đó là một công trình kiến trúc vĩ đại và tàn khốc. Bức tường thành cao hàng trăm mét được đúc bằng thép đỏ, pha trộn với máu của hàng triệu tù binh. Trên tường thành, hàng ngàn khẩu pháo năng lượng chĩa nòng ra ngoài như những chiếc răng nanh của quái thú. Cờ hiệu đầu sói đen bay phấp phới trong gió bụi.
Pháo đài nằm giữa một bình nguyên rộng lớn, nơi đang diễn ra các cuộc tập trận bắn đạn thật. Hàng vạn binh lính tinh nhuệ, trang bị bộ giáp trợ lực Exoskeleton hiện đại, đang di chuyển theo đội hình. Những cỗ máy chiến đấu khổng lồ bước đi ầm ầm, làm rung chuyển cả mặt đất.
Sự xuất hiện của một kẻ lạ mặt đơn độc đi bộ giữa bình nguyên ngay lập tức thu hút sự chú ý của hệ thống radar.
Cảnh báo. Có kẻ xâm nhập. Khu vực A7. Một mục tiêu đơn lẻ. Mức năng lượng... không xác định.
Tiếng còi báo động vang lên khắp pháo đài. Đèn pha quét về phía Nguyên Phàm. Hàng chục chiếc máy bay không người lái vũ trang bay tới, lượn lờ trên đầu hắn.
Kẻ kia, đứng lại. Ngươi đã xâm phạm lãnh thổ của Quân Đoàn Sói Đen. Khai báo danh tính hoặc bị tiêu diệt.
Giọng nói khuếch đại từ loa của một chiếc drone vang lên, đanh thép và đầy đe dọa.
Nguyên Phàm dừng lại. Hắn ngẩng đầu nhìn lên bức tường thành sừng sững, rồi nhìn đám drone vo ve như ruồi muỗi trên đầu.
Ta đến để gặp Kardo. Nguyên Phàm nói, giọng bình thản nhưng truyền đi xa hàng chục dặm, rõ ràng như đang nói bên tai từng người lính. Bảo hắn ra đây dâng nộp pháo đài. Ta sẽ tha chết cho hắn.
Một tràng cười ồ lên từ phía tường thành. Đám lính canh cười ngặt nghẽo như vừa nghe thấy câu chuyện hài hước nhất thế kỷ. Một kẻ điên khùng, ăn mặc rách rưới, dám đến đây đòi Đại Tướng đầu hàng.
Giết nó đi. Đừng tốn thời gian nữa.
Một viên sĩ quan ra lệnh.
Ngay lập tức, đám drone trên trời đồng loạt khai hỏa. Hàng trăm tên lửa mini và đạn plasma trút xuống đầu Nguyên Phàm như mưa rào.
Bùm. Bùm. Bùm.
Khói lửa bao trùm lấy vị trí của Nguyên Phàm. Mặt đất bị cày xới nát bấy. Đám lính trên tường thành reo hò, tin rằng kẻ ngông cuồng đã biến thành tro bụi.
Nhưng khi khói bụi tan đi, tiếng reo hò tắt lịm.
Nguyên Phàm vẫn đứng đó, không hề xây xước. Quanh người hắn, một lớp màng bảo vệ mỏng manh màu xám tro đang bao phủ. Tất cả tên lửa và đạn plasma khi chạm vào lớp màng này đều bị lão hóa cực nhanh, rỉ sét, phân rã và biến mất trước khi kịp phát nổ gây sát thương.
Đó là năng lực của Hoàng Hôn Thời Gian Lụi Tàn.
Nguyên Phàm phủi bụi trên vai áo. Hắn nhìn lên tường thành, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Ta đã cho các ngươi cơ hội.
Hắn giơ tay phải lên, hướng về phía đám drone đang lơ lửng.
Biến mất.
Hắn nắm chặt tay lại. Không gian xung quanh đám drone đột ngột bị bóp méo. Một lực hút vô hình kéo chúng lại với nhau, va đập, nổ tung, rồi bị cuốn vào một lỗ đen nhỏ xíu vừa hình thành.
Trên tường thành, binh lính bắt đầu hoảng loạn.
Đó là cái quái gì vậy? Pháp sư sao?.
Kích hoạt pháo đài. Bắn hạ hắn.
Hàng ngàn khẩu pháo trên tường thành bắt đầu xoay nòng, tích tụ năng lượng. Ánh sáng xanh chói lòa báo hiệu một đợt tấn công hủy diệt.
Nguyên Phàm không đợi chúng bắn. Hắn dậm chân xuống đất.
Hỗn Độn Bộ - Chấn Động.
Mặt đất dưới chân hắn nứt toác ra, vết nứt lan nhanh như tia chớp về phía tường thành pháo đài. Từ trong vết nứt, dung nham đỏ rực trào ra, cùng với đó là những luồng khí đỏ hỗn loạn.
Vết nứt chạy thẳng đến chân tường thành và...
Rầm.
Bức tường thép đỏ kiên cố, niềm tự hào của Quân Đoàn Sói Đen, bị chấn động mạnh. Những vết nứt khổng lồ xuất hiện trên bề mặt kim loại. Hệ thống móng của pháo đài bị phá hủy. Một đoạn tường thành dài cả trăm mét sụp đổ, kéo theo hàng chục khẩu pháo và hàng trăm lính canh rơi xuống đất.
Cả pháo đài rung chuyển như gặp động đất cấp mười. Tiếng kim loại vặn xoắn, tiếng gào thét, tiếng nổ vang lên hỗn loạn.
Từ trong đống đổ nát của cổng chính, một bóng người khổng lồ bước ra. Hắn cao tới năm mét, cơ bắp cuồn cuộn như đá tảng, da màu xám xanh, đầu đội mũ giáp hình đầu sói, tay cầm một cây búa chiến to như cái đình làng.
Đó là Đại Tướng Kardo.
Kardo gầm lên, tiếng gầm mang theo sóng xung kích thổi bay bụi mù xung quanh.
Kẻ nào dám phá hoại thành trì của ta? Ta sẽ nghiền nát xương ngươi ra làm trăm mảnh.
Kardo nhảy vọt lên cao, giáng cây búa chiến khổng lồ xuống đầu Nguyên Phàm. Cây búa này là một Thần Khí hạ phẩm do chính Ares ban tặng, nặng vạn cân, có khả năng gia tăng trọng lực khi tấn công.
Nguyên Phàm ngẩng đầu nhìn khối thép khổng lồ đang lao xuống. Hắn không dùng phép thuật. Hắn muốn thử sức mạnh cơ bắp của mình sau khi được Hỗn Độn cường hóa.
Hắn giơ một tay lên đỡ.
Keng.
Tiếng va chạm vang lên như chuông đồng đại hồng chung. Mặt đất dưới chân Nguyên Phàm lún xuống thành một hố sâu mười mét.
Nhưng Nguyên Phàm vẫn đứng vững. Bàn tay nhỏ bé của hắn đỡ trọn đầu búa khổng lồ của Kardo mà không hề run rẩy.
Kardo trợn tròn mắt kinh ngạc. Hắn là bán thần, sức mạnh cơ bắp của hắn đủ để đấm vỡ một ngọn núi nhỏ. Vậy mà tên nhãi này lại đỡ được đòn toàn lực của hắn chỉ bằng một tay.
Ngươi... là thứ gì? Kardo lắp bắp.
Ta là cơn ác mộng của chủ nhân ngươi.
Nguyên Phàm siết chặt tay.
Rắc. Rắc.
Đầu búa thần khí, thứ được cho là không thể phá hủy, bắt đầu xuất hiện những vết nứt dưới ngón tay của Nguyên Phàm. Hắn bóp nát nó như bóp một miếng đậu phụ.
Kardo kinh hoàng, định buông búa lùi lại. Nhưng Nguyên Phàm đã nhanh hơn. Hắn tung một cú đấm vào bụng Kardo.
Cú đấm trông có vẻ nhẹ nhàng, nhưng khi chạm vào bộ giáp ngực dày cộp của Kardo, một luồng kình lực xoắn ốc xuyên thấu vào bên trong.
Bộp.
Bộ giáp không vỡ, nhưng Kardo hộc ra một ngụm máu tươi lẫn cả mảnh nội tạng. Hắn cảm thấy ruột gan mình như bị bỏ vào máy xay sinh tố. Lực lượng Hỗn Độn đang tàn phá cơ thể bán thần của hắn từ bên trong.
Kardo văng ngược ra sau, đâm sầm vào bức tường thành còn sót lại, làm nó sập nốt. Hắn nằm bẹp dí trong đống gạch vụn, thở thoi thóp, không thể tin được mình lại bại trận chỉ sau một chiêu.
Cả chiến trường im phăng phắc. Hàng vạn binh lính Sói Đen đứng chết trân, vũ khí trên tay run rẩy. Vị tướng quân bất khả chiến bại của họ, người được Ares ban phước, vừa bị hạ gục như một đứa trẻ.
Nguyên Phàm bước tới chỗ Kardo. Hắn nhìn xuống vị bán thần đang hấp hối.
Ngươi có hai lựa chọn. Nguyên Phàm nói, giọng lạnh lùng. Một là chết và bị ta ăn thịt. Hai là phục tùng ta, trở thành nô lệ của ta, và ta sẽ ban cho ngươi sức mạnh còn lớn hơn thứ mà Ares đã cho ngươi.
Kardo ho sù sụ, máu tuôn ra từ khóe miệng. Trong mắt hắn, sự kiêu hãnh của một chiến binh đang đấu tranh với nỗi sợ hãi cái chết.
Ta... thề trung thành với Ares... ta không bao giờ...
Trung thành. Nguyên Phàm cười nhạo. Ares có quan tâm ngươi sống hay chết không? Hắn chỉ coi ngươi là công cụ. Còn ta, ta sẽ cho ngươi thấy thế giới thực sự.
Nguyên Phàm giơ ngón tay trỏ lên, dí vào giữa trán Kardo. Một bông hoa bỉ ngạn tím đen nhỏ xíu từ đầu ngón tay hắn chui vào trán Kardo.
Bỉ Ngạn Ký Sinh - Tâm Ma Chuyển Sinh.
Đây là năng lực thao túng linh hồn của Bỉ Ngạn. Bông hoa sẽ bám rễ vào não bộ, thay đổi ký ức, lòng trung thành và cả cấu trúc tư duy của vật chủ. Nó không biến họ thành xác sống vô tri, mà biến họ thành những tín đồ cuồng nhiệt, sẵn sàng hy sinh tất cả vì chủ nhân mới.
Cơ thể Kardo giật nảy lên. Mắt hắn trợn ngược, lòng trắng chuyển sang màu đen tuyền, rồi từ từ xuất hiện một đốm sáng tím hình hoa bỉ ngạn ở trung tâm đồng tử. Những vết thương trên người hắn bắt đầu lành lại với tốc độ chóng mặt, nhưng da thịt hắn chuyển từ màu xám xanh sang màu tím nhạt, mạch máu nổi lên đen sì.
Một phút sau, Kardo đứng dậy. Hắn không còn vẻ hung hăng của một con thú hoang nữa, mà mang một khí chất trầm ổn, nguy hiểm và tà ác hơn. Hắn quỳ một chân xuống trước mặt Nguyên Phàm, đầu cúi thấp.
Tham kiến Chủ Nhân. Kardo Sói Đen đã chết. Giờ đây, tôi là lưỡi gươm của ngài. Xin hãy ban cho tôi cái tên mới.
Nguyên Phàm nhìn xuống thuộc hạ đầu tiên của mình. Hắn cảm nhận được sự kết nối linh hồn tuyệt đối. Hắn có thể giết Kardo chỉ bằng một ý nghĩ.
Từ nay, ngươi tên là Huyết Lang. Nguyên Phàm phán. Hãy tập hợp quân đội. Những kẻ nào không phục tùng, giết. Những kẻ nào đầu hàng, khắc ấn ký nô lệ lên trán chúng. Ta muốn Pháo Đài Huyết Thiết này hoạt động trở lại trong vòng ba giờ nữa. Chúng ta sẽ biến nơi này thành bàn đạp để chinh phục toàn bộ Hệ Sao Hỗn Mang.
Tuân lệnh Chủ Nhân.
Huyết Lang đứng dậy, quay người về phía đám quân lính đang run rẩy. Hắn gầm lên một tiếng, nhưng lần này không phải tiếng gầm của Kardo, mà là tiếng gầm mang theo uy áp của Bỉ Ngạn.
Quỳ xuống hoặc chết.
Hàng vạn binh lính, chứng kiến sức mạnh khủng khiếp của Nguyên Phàm và sự biến đổi của tướng quân, không còn chút ý chí phản kháng nào. Từng người, từng người một buông vũ khí, quỳ rạp xuống đất. Tiếng giáp trụ va chạm vang lên rào rào như sóng biển.
Nguyên Phàm đứng trên đống đổ nát, nhìn xuống biển người đang quỳ phục dưới chân mình. Hắn không cảm thấy vui sướng. Hắn chỉ cảm thấy... đói.
Lại đói nữa rồi.
Hắn nhìn về phía kho năng lượng của pháo đài, nơi chứa hàng ngàn lõi năng lượng hạt nhân dùng để vận hành vũ khí và tàu chiến.
Huyết Lang. Nguyên Phàm gọi. Mang tất cả lõi năng lượng cấp cao đến phòng chỉ huy cho ta. Và chuẩn bị bản đồ của các lãnh thổ lân cận. Mục tiêu tiếp theo của chúng ta là Kho Vũ Khí Không Gian của Ares ở vành đai tiểu hành tinh.
Rõ, thưa Chủ Nhân.
Nguyên Phàm bước vào bên trong pháo đài. Hắn đi qua những hành lang thép lạnh lẽo. Bóng của hắn in dài trên tường, nhưng cái bóng đó không phải hình người, mà dường như đang phân tách thành bốn hình thù quái dị đang nhảy múa.
Trong sâu thẳm tâm thức, Bỉ Ngạn đang cười khúc khích.
Tốt lắm, con trai. Bước đầu tiên đã hoàn thành. Ngươi đã có quân đội, đã có căn cứ. Giờ là lúc nuôi dưỡng danh tiếng. Hãy để cái tên Nguyên Phàm trở thành nỗi khiếp sợ khiến ngay cả các vị thần trên đỉnh Olympus cũng phải mất ngủ. Nhưng hãy nhớ, đừng ăn quá no. Sự thèm khát mới là động lực để tiến hóa.
Nguyên Phàm phớt lờ giọng nói đó. Hắn bước vào phòng chỉ huy, ngồi xuống chiếc ghế bọc da thú khổng lồ của Kardo. Hắn nhắm mắt lại, kết nối với Trái Tim Tinh Tú trong bụng.
Một tấm bản đồ 3D của Hệ Sao Hỗn Mang hiện ra trong đầu hắn. Hắn nhìn thấy hàng trăm đốm sáng đỏ, tượng trưng cho các thế lực quân sự khác nhau. Nhưng ở trung tâm hệ sao, có một đốm sáng vàng rực rỡ, to lớn hơn tất cả.
Đấu Trường Vĩnh Cửu - Nơi Ares thường xuyên giáng trần để thưởng thức các cuộc tàn sát đẫm máu nhất.
Ares. Nguyên Phàm thì thầm. Hãy mài sắc lưỡi rìu của ngươi đi. Ta sẽ đến gặp ngươi sớm thôi. Nhưng trước đó, ta sẽ bẻ gãy từng cái răng, nhổ từng cái móng vuốt của ngươi ở nơi này. Ta sẽ khiến ngươi phải nếm trải cảm giác bị cô lập, bị bao vây, bị chính những con kiến mà ngươi khinh thường cắn xé.
Đột nhiên, một cơn đau nhói lên ở ngực trái. Nguyên Phàm ôm ngực, nhăn mặt.
Hỗn Độn đang quậy phá. Nó không hài lòng với việc ngồi yên. Nó muốn máu.
Nguyên Phàm hít sâu, vận dụng sức mạnh Hoàng Hôn để làm chậm lại nhịp đập điên cuồng của trái tim, dùng sự tĩnh lặng của cái chết để trấn áp sự sôi sục của sự sống.
Yên nào. Hắn tự nhủ. Sẽ có máu. Rất nhiều máu. Nhưng phải đúng lúc.
Cánh cửa phòng chỉ huy mở ra. Huyết Lang bước vào, phía sau là hai tên lính đang khệ nệ khiêng một rương lớn chứa đầy những thanh lõi năng lượng phát sáng màu xanh lam.
Bữa tối của ngài đây, Chủ Nhân. Huyết Lang cung kính nói.
Nguyên Phàm mở mắt. Đôi mắt hắn lúc này đen thẳm, không còn chút lòng trắng nào, trông như hai hố không đáy.
Để đó. Và lui ra. Không được cho bất cứ ai làm phiền ta.
Khi cánh cửa đóng lại, Nguyên Phàm mở rương ra. Ánh sáng xanh chói lòa chiếu rọi khuôn mặt hắn. Hắn cầm lên một thanh lõi năng lượng, thứ có thể cung cấp điện cho cả một thành phố trong một năm.
Rốp.
Hắn cắn nát nó như ăn một thanh kẹo. Dòng năng lượng tinh thuần trào vào họng hắn, xoa dịu phần nào con quái vật Thâm Uyên đang gào thét.
Đêm nay sẽ là một đêm dài. Nguyên Phàm vừa ăn vừa suy tính. Hắn cần phải dung hợp bốn luồng sức mạnh này tốt hơn. Hắn cần sáng tạo ra những kỹ năng chiến đấu mới, kết hợp sự tàn phá của Hỗn Độn, sự ăn mòn của Hoàng Hôn, sự cắn nuốt của Thâm Uyên và sự thao túng của Bỉ Ngạn.
Hắn sẽ tạo ra một bộ pháp thuật riêng, một con đường tu luyện chưa từng có trong lịch sử vũ trụ: Hư Vô Tứ Tượng Quyết.
Và vật thí nghiệm đầu tiên cho bộ pháp thuật này, sẽ là Quân Đoàn Sói Đen vừa mới quy hàng. Hắn sẽ biến đổi chúng, nâng cấp chúng, biến chúng thành một quân đoàn quái vật thực sự, mang dấu ấn của Tứ Trụ.
Bên ngoài pháo đài, màn đêm buông xuống. Nhưng bầu trời không tối hẳn mà vẫn đỏ rực bởi ánh lửa chiến tranh từ xa vọng lại. Gió đêm thổi qua những lá cờ rách nát, tạo nên những âm thanh ghê rợn như khúc dạo đầu cho một bản giao hưởng chết chóc sắp được tấu lên bởi bàn tay của kẻ báo thù.