Tứ Trụ Quy Nhất: Quân Đoàn Hư Không Trỗi Dậy

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần

Tứ Trụ Quy Nhất: Quân Đoàn Hư Không Trỗi Dậy

Tử Vong Hồi Đãng - Thôn Phệ Chi Thần thuộc thể loại Linh Dị, chương 67 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Ánh sáng xanh lam lạnh lẽo từ những thanh lõi năng lượng chiếu rọi lên khuôn mặt góc cạnh của Nguyên Phàm, tạo nên những mảng sáng tối chập chờn, tựa như một bức tranh trừu tượng khắc họa sự hỗn loạn nội tâm. Trong căn phòng chỉ huy rộng lớn, tiếng nhai nuốt đều đặn, khô khốc vang lên, nghe rợn người. Đó không phải là tiếng ăn uống của một con người thưởng thức cao lương mỹ vị, mà là tiếng vận hành của một cỗ máy nghiền nát nhiên liệu, một sự nạp liệu cưỡng bức để duy trì hoạt động của lò phản ứng hạt nhân đang rò rỉ bên trong cơ thể.
Thanh lõi năng lượng thứ một trăm bị nghiền nát trong miệng Nguyên Phàm. Vỏ hợp kim siêu bền vỡ vụn, dung dịch năng lượng đậm đặc chảy xuống cổ họng hắn, lập tức bị cái dạ dày không đáy của Thâm Uyên hấp thụ. Một luồng nhiệt lượng chạy dọc sống lưng, nhưng chẳng khác nào giọt nước rơi vào sa mạc khô cằn. Cơn đói của bốn thực thể trong cơ thể hắn khao khát không ngừng. Thâm Uyên muốn ăn cả vật chất, Hoàng Hôn muốn ăn tuổi thọ, Hỗn Độn muốn ăn sự hủy diệt, và Bỉ Ngạn muốn ăn cảm xúc.
Nguyên Phàm nhắm mắt lại, chìm vào thế giới nội tâm hỗn độn. Hắn thấy cơ thể mình như một chiến trường thu nhỏ. Bốn con quái vật đang giằng xé từng thớ thịt, từng đoạn kinh mạch của hắn. Nếu hắn lơ là chỉ một giây, cơ thể này sẽ nổ tung, hoặc biến dạng thành một khối thịt quái dị, mất hết nhân tính. Hắn cần một cái lồng. Hắn cần một quy tắc để trói buộc, buộc chúng phải vận hành theo quỹ đạo hắn mong muốn.
Hư Vô Tứ Tượng Quyết.
Cái tên lóe lên trong đầu hắn như một tia chớp. Hắn không thể tu luyện theo cách của các vị thần Olympus, hấp thụ tín ngưỡng hay rèn luyện thần thể bằng linh khí. Hắn cũng không thể tu luyện như tiên nhân phương Đông. Hắn là một vật chứa, một điểm giao thoa của những nghịch lý. Vì vậy, pháp quyết của hắn phải là sự dung hợp của những thứ tưởng chừng không thể dung hợp.
Nguyên Phàm bắt đầu điều khiển dòng năng lượng trong cơ thể. Hắn lấy trái tim, nơi đóa hoa Bỉ Ngạn trú ngụ, làm trung tâm điều phối. Bỉ Ngạn, đại diện cho tâm trí và sự kiểm soát, sẽ là người cầm cương. Hắn dẫn dụ sự điên cuồng của Hỗn Độn chảy qua tay phải, biến nó thành vũ khí tấn công chính, nơi tập trung sức mạnh bùng nổ và nhiệt lượng hủy diệt. Hắn đẩy sự tĩnh lặng chết chóc của Hoàng Hôn xuống đôi chân và lớp da, tạo thành khả năng phòng thủ và di chuyển, nơi mọi đòn tấn công chạm vào đều bị lão hóa và triệt tiêu. Và cuối cùng, hắn giữ Thâm Uyên ở lại dạ dày và đan điền, biến nó thành động cơ vĩnh cửu, hấp thụ mọi thứ bên ngoài để cung cấp năng lượng cho ba thực thể còn lại.
Quá trình này đau đớn khủng khiếp, như thể tự tay xé nát kinh mạch rồi nối lại bằng dây thép gai. Mồ hôi lạnh túa ra như tắm, hòa lẫn với những giọt máu đen rỉ ra từ lỗ chân lông. Nguyên Phàm nghiến răng ken két, âm thanh vang vọng trong căn phòng kín.
Chưa đủ. Vẫn chưa đủ sự liên kết.
Giọng nói của Hỗn Độn gào thét trong đầu hắn, đòi hỏi được giải phóng. Nó không muốn bị trói buộc vào tay phải, mà muốn lan tràn khắp toàn thân.
Im đi.
Nguyên Phàm gầm lên trong tâm thức, dùng ý chí sắt đá đập tan sự phản kháng của nó. Hắn ép buộc dòng năng lượng đỏ rực phải thu về cánh tay phải, nén chặt đến mức cánh tay hắn phát sáng như thanh sắt nung, bốc khói nghi ngút.
Hắn ngồi đó suốt ba giờ đồng hồ, tiêu thụ hết sạch năm ngàn thanh lõi năng lượng dự trữ của Pháo Đài Huyết Thiết. Khi thanh cuối cùng bị nuốt chửng, Nguyên Phàm mở mắt.
Đôi mắt hắn đã thay đổi. Không còn là hố đen hỗn loạn như trước. Mắt trái hắn đen tuyền tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, đại diện cho Thâm Uyên và Hoàng Hôn. Mắt phải đỏ rực lửa với đồng tử dọc như loài bò sát, đại diện cho Hỗn Độn. Và ở giữa trán, ấn ký hoa Bỉ Ngạn tím đen phát sáng mờ ảo, đóng vai trò cân bằng toàn bộ.
Hắn đứng dậy, vươn vai. Tiếng xương cốt nổ vang như sấm rền. Một luồng khí thế khủng khiếp tỏa ra, quét qua toàn bộ căn phòng, làm nứt vỡ các màn hình điều khiển và khiến những bức tường thép dày cộp phải rên rỉ.
Bước đầu tiên của Hư Vô Tứ Tượng đã thành hình. Ta gọi nó là Tứ Trụ Quy Nhất - Giai đoạn Sơ Khởi.
Nguyên Phàm nhìn xuống bàn tay mình. Hắn cảm thấy ổn định hơn trước rất nhiều. Bốn con quái vật vẫn còn đó, vẫn hung hăng, nhưng giờ chúng đã bị xích lại, buộc phải kéo cỗ xe mang tên Nguyên Phàm tiến về phía trước.
Đã đến lúc kiểm tra tài sản rồi.
Nguyên Phàm bước ra khỏi phòng, tiến về phía ban công lớn, nhìn xuống sân tập trung của pháo đài.
...
Bên dưới sân tập rộng lớn, năm vạn binh lính của Quân Đoàn Sói Đen đã tập hợp đầy đủ. Họ đứng im phăng phắc, xếp thành những khối vuông vức hoàn hảo. Không ai dám ho he một tiếng, không ai dám cử động. Nỗi sợ hãi về sức mạnh của vị chủ nhân mới, cộng thêm sự thao túng tinh thần của Huyết Lang, đã biến họ thành những bức tượng biết thở.
Huyết Lang đứng ở bục cao nhất, bộ giáp đã được sửa chữa, nhưng giờ đây được sơn màu đen tuyền với những họa tiết hoa bỉ ngạn màu tím chạy dọc thân giáp. Hắn nhìn thấy Nguyên Phàm bước ra ban công, liền quỳ một chân xuống, hô lớn:
Cung nghênh Chủ Nhân. Quân Đoàn Sói Đen đã sẵn sàng nhận lệnh.
Năm vạn binh lính đồng thanh hô vang:
Cung nghênh Chủ Nhân.
Tiếng hô vang dội cả một góc trời, át cả tiếng gió rít của vùng đất hoang tàn.
Nguyên Phàm nhìn xuống đám kiến cỏ bên dưới. Trong mắt các vị thần Olympus, đây chỉ là những con tốt thí, những cục pin sinh học dùng một lần. Nhưng trong mắt Nguyên Phàm, đây là nguyên liệu. Một loại nguyên liệu thô cần được tinh chế.
Các ngươi quá yếu.
Giọng nói của Nguyên Phàm không lớn, nhưng nhờ sự cộng hưởng của không gian, nó vang lên rõ mồn một bên tai từng người lính.
Ares nuôi các ngươi như nuôi lợn để lấy thịt. Hắn không quan tâm các ngươi sống hay chết. Các ngươi cầm những vũ khí hiện đại, mặc những bộ giáp dày cộp, nhưng linh hồn các ngươi mục rỗng. Các ngươi chiến đấu vì sợ hãi, không phải vì khát vọng.
Hắn ngừng lại một chút, để lời nói thấm vào tâm trí họ.
Hôm nay, ta sẽ ban cho các ngươi một ân huệ. Ta không cần những con lợn biết bắn súng. Ta cần những con quái vật biết tư duy, những kẻ có thể xé xác thần linh.
Nguyên Phàm giơ cả hai tay lên trời. Từ cơ thể hắn, vô số hạt bụi phấn màu tím đen, pha lẫn ánh sáng đỏ và xám, bay ra. Chúng giống như một cơn mưa phấn hoa ma quái, lơ lửng rồi từ từ rơi xuống đầu năm vạn quân lính.
Đó là Hạt Giống Hư Vô, một phiên bản pha loãng của sức mạnh Tứ Trụ mà Nguyên Phàm đã tách ra từ cơ thể mình.
Đừng kháng cự. Hãy đón nhận nó. Kẻ nào ý chí yếu đuối sẽ chết và trở thành thức ăn cho kẻ bên cạnh. Kẻ nào vượt qua, sẽ được tái sinh.
Cơn mưa phấn hoa rơi xuống. Ngay khi chạm vào da thịt binh lính, những hạt bụi đó chui tọt vào lỗ chân lông, xâm nhập vào máu, đi thẳng vào tủy sống và não bộ.
Aaaaaa.
Tiếng la hét bắt đầu vang lên. Ban đầu chỉ là vài người, sau đó lan ra khắp đội hình. Năm vạn người cùng lúc gào thét đau đớn, tạo nên một bản hòa ca của địa ngục. Họ ngã lăn ra đất, ôm lấy cơ thể đang co giật dữ dội.
Quá trình cải tạo bắt đầu.
Dưới tác động của Thâm Uyên, dạ dày của họ bị biến đổi, trở nên mạnh mẽ hơn, đòi hỏi nhiều năng lượng hơn. Họ bắt đầu cảm thấy cơn đói cồn cào, cơn đói khiến họ muốn ăn cả sắt thép.
Dưới tác động của Hỗn Độn, cơ bắp của họ phình to, xé rách lớp da cũ, để lộ ra lớp cơ đỏ lòm đang cuộn trào sức mạnh. Xương cốt gãy vụn rồi tự liền lại, trở nên cứng hơn, to hơn, thậm chí mọc ra những gai nhọn đâm xuyên qua da.
Dưới tác động của Hoàng Hôn, làn da của họ chuyển sang màu xám ngoét như xác chết, mất đi cảm giác đau đớn vật lý, đồng thời tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo làm héo úa cỏ cây xung quanh.
Và cuối cùng, Bỉ Ngạn xâm nhập vào não bộ, xóa bỏ nỗi sợ hãi, xóa bỏ sự nghi ngờ, chỉ để lại lòng trung thành tuyệt đối với Nguyên Phàm và bản năng sát thủ tàn bạo.
Trên bục cao, Huyết Lang nhìn cảnh tượng này với đôi mắt rực sáng. Hắn không thấy kinh tởm, hắn thấy đó là một vẻ đẹp. Đây là sự tiến hóa, là sự chọn lọc tự nhiên tàn khốc nhất.
Khoảng một giờ sau, tiếng la hét tắt dần. Trên sân tập, số lượng binh lính đã giảm đi một phần ba. Những kẻ yếu đuối không chịu nổi sự biến đổi đã nổ tung hoặc tan chảy thành vũng máu, và những vũng máu đó lập tức bị những kẻ sống sót hấp thụ.
Ba vạn người còn lại từ từ đứng dậy.
Họ không còn là con người nữa. Họ cao lớn hơn, vạm vỡ hơn. Da họ màu xám đen, đôi mắt đỏ ngầu không có tròng đen. Một số người mọc thêm những chiếc sừng nhỏ, số khác có móng vuốt dài sắc nhọn thay cho ngón tay. Bộ giáp Exoskeleton của họ dường như đã dung hợp một phần vào cơ thể, trở thành lớp vỏ sinh học kim loại quái dị.
Huyết Lang gật đầu hài lòng. Hắn bước lên phía trước, gầm lên:
Quân Đoàn Hư Không.
Rõ.
Tiếng hô đáp lại không còn là tiếng người, mà ầm ầm, khàn đục như tiếng gầm gừ của thú dữ. Sát khí tỏa ra từ ba vạn quân này nồng nặc đến mức tạo thành một đám mây đen che khuất cả ánh sáng của những ngôi sao xa xôi.
Nguyên Phàm mỉm cười lạnh lẽo.
Tốt. Rất tốt. Đây mới là quân đội của ta.
Đột nhiên, tiếng còi báo động không kích vang lên inh ỏi, cắt ngang sự hưng phấn của buổi lễ tái sinh. Màn hình holographic trên ban công hiện lên cảnh báo đỏ rực.
Phát hiện hạm đội không xác định tiếp cận. Số lượng: 50 tàu chiến hạng nhẹ, 3 tàu khu trục. Biểu tượng: Đầu Lâu Rắn.
Huyết Lang nhíu mày, quay sang Nguyên Phàm:
Chủ Nhân, là băng đảng Xà Vương. Chúng là lũ kền kền chuyên đi ăn xác thối ở Vành Đai Tiểu Hành Tinh. Có lẽ chúng thấy hệ thống phòng thủ của chúng ta tắt ngấm lúc ngài tấn công nên nghĩ rằng pháo đài đã thất thủ và muốn đến hôi của.
Nguyên Phàm không hề tỏ ra lo lắng. Hắn dựa lưng vào lan can, khoanh tay trước ngực, ánh mắt đầy vẻ thích thú.
Kền kền sao? Kền kền đến đúng lúc lắm. Quân đội của ta vừa mới chào đời, chúng đang đói. Bữa ăn đầu tiên không thể thiếu thịt tươi được.
Hắn phất tay.
Huyết Lang, dẫn dắt các con của ngươi ra đón khách. Đừng dùng pháo phòng không. Ta muốn thấy cận chiến, muốn thấy hiệu quả của Hư Vô.
Tuân lệnh. Huyết Lang phấn khích liếm môi, để lộ hàm răng nanh sắc nhọn.
...
Bên ngoài bầu khí quyển Pháo Đài Huyết Thiết, hạm đội của Xà Vương đang lao xuống với tốc độ chóng mặt. Những chiếc tàu chiến được sơn hình đầu lâu rắn màu xanh lục, chắp vá từ nhiều loại phi thuyền khác nhau nhưng được trang bị hỏa lực hạng nặng.
Trên chiếc tàu chỉ huy, Xà Vương, một gã đàn ông gầy gò với nửa khuôn mặt là máy móc và một con mắt cybernetic màu vàng, đang cười khẩy nhìn vào màn hình.
Lũ ngu ngốc Sói Đen đã tự giết lẫn nhau rồi sao? Pháo đài im lìm như tờ. Hệ thống lá chắn không bật. Đây là món quà trời cho. Anh em, lao xuống, cướp sạch mọi thứ. Năng lượng, vũ khí, và cả xác chết của chúng cũng đem về bán cho chợ đen.
Hàng chục chiếc tàu đổ bộ tách ra khỏi hạm đội chính, lao vút xuống mặt đất, nhắm thẳng vào sân tập trung của pháo đài. Cửa khoang mở ra, hàng ngàn tên lính đánh thuê trang bị tận răng, cưỡi trên những chiếc xe bay phản lực cá nhân, ùa ra như ong vỡ tổ.
Chúng xả súng điên cuồng xuống sân tập, nơi ba vạn quân Hư Không đang đứng im lìm. Những tia laser và đạn plasma cày nát mặt sân.
Ha ha ha. Chết đi lũ chó! Xà Vương cười lớn qua hệ thống liên lạc.
Nhưng tiếng cười của hắn tắt ngấm chỉ sau vài giây.
Khi khói bụi tan đi, hắn thấy đám lính bên dưới vẫn đứng vững. Những tia laser bắn trúng người chúng không xuyên thủng được lớp da xám xịt đó, hoặc nếu có xuyên thủng, vết thương cũng lành lại ngay tức khắc mà không chảy một giọt máu.
Cái quái gì thế? Bọn chúng mặc giáp tàng hình sao? Xà Vương gào lên.
Dưới sân, Huyết Lang ngẩng đầu lên, đôi mắt tím rực nhìn thẳng vào chiếc tàu chỉ huy. Hắn mở miệng, phát ra một tiếng hú dài rợn người.
Tấn công!
Ba vạn quân Hư Không đồng loạt di chuyển. Chúng không chạy, chúng nhảy. Với sức mạnh cơ bắp được cường hóa bởi Hỗn Độn, mỗi cú bật nhảy của chúng cao hàng trăm mét. Chúng lao thẳng lên không trung, bám vào những chiếc xe bay, bám vào thành tàu đổ bộ bằng móng vuốt sắc nhọn.
Một cảnh tượng kinh hoàng diễn ra. Những người lính Hư Không dùng tay trần xé toạc vỏ kim loại của xe bay, lôi đám lính đánh thuê ra ngoài và... cắn xé.
Cứu tôi! Chúng là quái vật! Chúng ăn thịt người!
Tiếng la hét thất thanh vang lên qua kênh liên lạc của hạm đội Xà Vương.
Một tên lính Hư Không nhảy lên cánh của một chiếc tàu đổ bộ. Hắn đấm mạnh vào động cơ phản lực. Cú đấm mang theo sức mạnh ăn mòn của Hoàng Hôn khiến động cơ rỉ sét và nổ tung ngay lập tức. Chiếc tàu mất lái, xoay tròn rồi đâm sầm xuống đất, tạo thành một quả cầu lửa khổng lồ.
Nhưng đám lính Hư Không không sợ lửa. Chúng bước ra từ trong đám lửa, cơ thể rực cháy nhưng không hề bị tổn thương, ngược lại trông càng thêm hung tợn như những ác quỷ đến từ địa ngục.
Huyết Lang thì còn đáng sợ hơn. Hắn không cần nhảy. Hắn phóng cây búa chiến mới được rèn lại của mình lên trời. Cây búa xoay tròn tạo thành một cơn lốc đen, hút lấy những chiếc xe bay gần đó và nghiền nát chúng thành bụi kim loại. Hắn lao vào giữa đám đông kẻ thù, mỗi cú vung tay là một cơn mưa máu thịt. Hắn không chỉ giết, hắn còn hấp thụ sinh lực của kẻ thù để làm mạnh bản thân. Càng đánh, hắn càng hăng, kích thước cơ thể càng to lớn hơn.
Trên tàu chỉ huy, Xà Vương mặt cắt không còn giọt máu. Hắn đã chinh chiến ở Vành Đai này hàng chục năm, từng đối đầu với quái vật không gian, từng giết cả bán thần cấp thấp, nhưng chưa bao giờ thấy một quân đoàn nào quái dị như thế này.
Rút lui! Rút lui ngay lập tức! Đây là cái bẫy! Bắn tên lửa hủy diệt xuống che đường rút lui!
Xà Vương ra lệnh trong hoảng loạn. Hạm đội của hắn bắt đầu quay đầu, những khẩu pháo hạng nặng trên tàu khu trục xoay nòng, chuẩn bị khai hỏa tên lửa hạt nhân chiến thuật để san phẳng pháo đài.
Nhưng đã quá muộn.
Trên ban công cao nhất, Nguyên Phàm vẫn đứng đó quan sát. Hắn lắc đầu nhẹ.
Muốn đến thì đến, muốn đi thì đi sao? Ngươi coi thường cái dạ dày của ta quá đấy.
Hắn giơ tay trái lên, hướng về phía ba chiếc tàu khu trục đang lơ lửng trên tầng khí quyển.
Thâm Uyên - Trọng Lực Ngục Tù.
Hắn nắm chặt tay lại, kéo mạnh xuống dưới.
Trên bầu trời, không gian xung quanh ba chiếc tàu khu trục đột ngột bị bẻ cong. Một lực hấp dẫn khổng lồ, gấp hàng vạn lần trọng lực hành tinh, xuất hiện ngay phía trên thân tàu, đè nén chúng xuống.
Kétttttttt!
Tiếng kim loại rên rỉ vang vọng cả bầu trời. Những con tàu khổng lồ dài hàng km bị ép bẹp dí, động cơ phản lực gầm rú hết công suất nhưng không thể thắng nổi bàn tay vô hình của Nguyên Phàm. Chúng bị kéo rơi xuống đất như những hòn đá.
Không! Không thể nào! Động cơ phản trọng lực bị vô hiệu hóa! Chúng ta đang rơi! Xà Vương gào thét, bám chặt vào ghế chỉ huy khi con tàu rung lắc dữ dội.
Rầm. Rầm. Rầm.
Ba chiếc tàu khu trục đâm sầm xuống vùng bình nguyên ngoài pháo đài, tạo nên những vụ nổ kinh thiên động địa, nấm khói bốc cao hàng ngàn mét. Sóng xung kích quét qua, thổi bay tất cả những gì còn sót lại trên mặt đất, ngoại trừ pháo đài và Quân Đoàn Hư Không.
Quân Đoàn Hư Không đứng vững trong cơn bão lửa, tắm mình trong bụi phóng xạ và sức nóng hủy diệt. Họ hít thở bầu không khí độc hại đó như hít thở không khí trong lành.
Cuộc chiến kết thúc nhanh chóng như khi nó bắt đầu. Hạm đội của Xà Vương bị tiêu diệt hoàn toàn. Không một ai sống sót, ngoại trừ...
Từ đống đổ nát của chiếc tàu chỉ huy, một thân hình tàn tạ bò ra. Đó là Xà Vương. Nhờ cơ thể cải tạo máy móc cao cấp, hắn vẫn giữ được mạng sống, nhưng đôi chân đã mất, một cánh tay bị đứt lìa, con mắt cybernetic vỡ nát.
Hắn cố gắng bò đi, để lại vệt dầu nhớt và máu hòa quyện trên mặt đất cháy đen.
Một đôi chân trần bước đến trước mặt hắn. Xà Vương ngước nhìn lên. Hắn thấy một thanh niên tóc bạc trắng, khuôn mặt lạnh lùng đẹp như tạc tượng, đôi mắt dị sắc một đen một đỏ nhìn xuống hắn như nhìn một con sâu bọ.
Ngươi... ngươi là ai? Xà Vương thều thào, giọng nói rè rè do bộ phận phát thanh bị hỏng.
Ta là cái chết của quá khứ, và là chủ nhân của tương lai.
Nguyên Phàm ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt còn lại của Xà Vương.
Ngươi biết về Kho Vũ Khí Không Gian của Ares, đúng không?
Xà Vương rùng mình. Hắn biết. Đó là bí mật lớn nhất ở khu vực này. Một trạm không gian ẩn mình trong vành đai tiểu hành tinh, nơi chứa những vũ khí cấm kỵ mà Ares chuẩn bị cho cuộc chiến với các vị thần khác.
Ta... ta biết. Nếu ta nói... ngươi sẽ tha cho ta chứ?
Nguyên Phàm mỉm cười. Nụ cười không mang theo sự ấm áp, mà mang theo lời hứa của địa ngục.
Ta sẽ không giết ngươi. Ta sẽ biến ngươi thành một phần của ta. Ký ức của ngươi sẽ là ký ức của ta, kiến thức của ngươi sẽ phục vụ ta. Đó là vinh dự lớn nhất mà một kẻ như ngươi có thể nhận được.
Hắn đặt tay lên đầu Xà Vương.
Bỉ Ngạn - Thôn Phệ Ký Ức.
Không! Aaaaaa...
Xà Vương gào lên một tiếng cuối cùng trước khi ý thức của hắn bị một biển hoa tím đen nuốt chửng. Toàn bộ dữ liệu trong não bộ cybernetic của hắn, bản đồ vành đai, mã khóa an ninh, vị trí các trạm gác, tất cả tuôn chảy vào đầu Nguyên Phàm như một dòng suối dữ liệu.
Cơ thể Xà Vương co giật rồi mềm nhũn, ánh sáng trong mắt tắt lịm. Nguyên Phàm đứng dậy, đá cái xác sang một bên.
Hắn đã có thứ mình cần: Vị trí chính xác của Kho Vũ Khí Không Gian: Tọa độ X-99, ẩn sau Tinh Vân Máu, được canh giữ bởi một con quái vật cơ khí tên là Chimera Sắt.
Huyết Lang bước tới, toàn thân đẫm máu đen của kẻ thù, nhưng trên người không có vết thương nào.
Chủ Nhân, chiến trường đã dọn dẹp xong. Chúng ta thu được rất nhiều vật liệu từ xác tàu địch.
Tốt. Nguyên Phàm gật đầu. Cho quân nghỉ ngơi và ăn uống. Hãy để chúng ăn sạch xác của kẻ thù và đống sắt vụn kia. Ta muốn chúng tiến hóa thêm một bậc nữa trước khi chúng ta khởi hành.
Ăn... sắt vụn sao? Huyết Lang hơi ngạc nhiên nhưng lập tức hiểu ra. Dạ dày của Thâm Uyên có thể tiêu hóa kim loại để cường hóa xương cốt.
Vâng thưa Chủ Nhân.
Nguyên Phàm quay người bước về phía pháo đài. Bóng lưng hắn cô độc nhưng vững chãi. Trong đầu hắn, bốn vị Tứ Trụ đang rì rầm bàn tán.
Một màn khởi động chấp nhận được, Hoàng Hôn nhận xét.
Quá ít máu. Ta muốn nhiều hơn, Hỗn Độn càu nhàu.
Thông tin đã có. Bước tiếp theo là chiếm đoạt công nghệ, Bỉ Ngạn tính toán.
Ta vẫn đói, Thâm Uyên gầm gừ.
Nguyên Phàm mỉm cười.
Đừng lo. Bữa tiệc chính vẫn chưa bắt đầu đâu. Ares, hãy giữ kỹ đồ chơi của ngươi. Ta đến đây.