Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 9: Biến thành hình người
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 9 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Kể từ khi lắp TV trong nhà, Thư Thời nhận thấy đại mỹ nhân không còn biến mất sau bữa tối nữa, thay vào đó là ngồi ở phòng khách xem tài liệu hoặc máy tính bảng.
Ban đầu, Thư Thời chưa quen với điều này, thậm chí còn không dám bật tiếng TV quá lớn, sợ làm ảnh hưởng đến hắn. Nhưng sau vài ngày, Thư Thời nhận ra Diệp Vọng có thể làm hai việc cùng lúc – vừa gọi điện thoại, vừa xử lý tài liệu – nên mọi lo lắng của cậu đều tan biến.
Trước đây, Thư Thời vốn không mấy thích xem TV. Hồi còn dùng được điện thoại di động, cậu thích lướt mạng hơn, cũng ít khi xem phim. Nhưng gần đây không thể dùng điện thoại, cậu đành phải xem TV.
Giờ đây xem, cậu thấy diễn xuất cũng có phần thú vị. Nếu có người khóc lóc trước mặt, cậu sẽ chỉ thấy lông gáy dựng đứng, móng vuốt vì xấu hổ mà cào cào thảm; nhưng xem cảnh khóc trên phim lại khiến cậu bất giác khóc theo.
Tối hôm đó, bộ phim tình cảm sướt mướt kia bị đại mỹ nhân đổi kênh. Sáng hôm sau, cậu vẫn ra xem phát lại, một con hồ ly khóc thê thảm trong phòng khách. Buổi trưa, lúc Cô Hoạch Điểu đến, thấy hai mắt cậu đỏ hoe, cứ tưởng cậu mắc bệnh gì nguy kịch lắm, thiếu chút nữa thì sợ đến mức kêu lên.
Sau khi Thư Thời xem xong bộ phim hôm đó, cậu về nhà riêng cãi nhau với Trương Kỳ, nói rằng mình muốn diễn xuất.
Cậu không biết kế hoạch mà Trương Kỳ dành cho mình là gì, nhưng hiện tại hợp đồng còn chưa ký, nên vẫn có thể cò kè mặc cả.
Trương Kỳ không có nhiều nghệ sĩ nổi tiếng dưới trướng. Hắn cũng chỉ mới tham gia giới giải trí được vài năm. Ban đầu, hắn còn ôm giấc mộng Bá Nhạc, muốn tìm kiếm siêu sao mới của thời đại. Nhưng sau vài năm trong giới, hắn cũng đã nhìn rõ sự thật, thầm nghĩ chỉ cần có miếng ăn là được rồi.
Ngày đó, hắn vào quán cà phê trú mưa, gặp được Thư Thời đang ăn bánh ngọt. Hắn kinh ngạc như thấy người trời, vội vàng đưa danh thiếp của mình, cho rằng đây chính là cơ hội trời ban cho hắn.
Nhưng ai ngờ rằng cơ hội này hắn nhìn thấy được, nhưng mãi chẳng thể nắm giữ trong tay.
Khi tin nhắn của Thư Thời đến, Trương Kỳ đang bàn bạc với một nam sinh tóc dài màu nâu hạt dẻ, chuẩn bị ký hợp đồng.
Hắn nghĩ rằng dù Thư Thời không đến được, thì cũng có phương án dự phòng. Nếu không có trở ngại gì, cùng lắm thì cả hai sẽ cùng tham gia show tuyển tú, rồi sau đó xào CP.
Kết quả ngàn vạn lần cũng không ngờ tới, Thư Thời lại muốn tham gia diễn xuất. Lúc ấy, Trương Kỳ liền sửng sốt: “Giờ diễn xuất không phải là một lựa chọn tốt lắm.” Nếu diễn tốt có thể thu hút fan, nếu không tốt sẽ là vết nhơ cả đời. Đóng nhiều phim như vậy, ai có thể cam đoan sẽ không “lật xe”?
Hơn nữa, hắn thật sự cảm thấy, dựa vào khuôn mặt đó của Thư Thời, nếu để đi diễn xuất thì thật đáng tiếc.
Khuôn mặt ấy sinh ra đã thích hợp làm ảnh bìa trên tạp chí, được mọi người chiêm ngưỡng.
Nhưng thái độ của Thư Thời rất kiên quyết: “Trương ca, em chỉ muốn diễn xuất.” Cậu không thiếu thốn gì, chỉ muốn làm việc mình thấy hứng thú.
Hai người giằng co không dứt, cuối cùng Trương Kỳ đành phải bỏ cuộc trước: “Chúng ta sẽ nói thêm về việc này khi em đến ký hợp đồng vậy.”
Sau khi nói chuyện với Trương Kỳ, Thư Thời rút chân khỏi bàn, không nhịn được ngáp một cái, sau đó lắc lắc đầu, quay về nhà riêng tiếp tục ngủ.
Cậu nhớ rõ ràng sáng đã ngủ rồi, sao buổi trưa vẫn còn buồn ngủ thế nhỉ?
Sau bữa cơm tối, Diệp Vọng lại như mấy hôm trước, ngồi đọc sách trong phòng khách. Hắn thuận tay bật TV lên, ngựa quen đường cũ mà bật kênh con hồ ly ngốc kia hay xem.
Sau khi Thư Thời lắc lư từ bếp đi ra, không thèm chào hỏi mà trực tiếp nhảy phóc lên đùi của Diệp Vọng, sau đó tìm vị trí quen thuộc của mình để chờ phim chiếu.
Tập phim hôm nay, nam nữ chính vẫn chưa hòa giải với nhau. Hơn nữa, nam chính còn phát hiện nữ chính giấu giấy khám thai, hai người sau một trận cãi vã lớn lại ôm nhau khóc nhớ về chuyện cũ.
Diệp Vọng một lòng hai việc, vừa xem chữ trên sách, bên tai còn văng vẳng tiếng khóc từ phim. Nhưng sau khi nghe kỹ, hắn lại thấy thiếu vắng điều gì đó.
Hắn đặt sách xuống, liếc nhìn con hồ ly ngốc đang nằm trên đùi mình. Trong chốc lát, hắn có chút nghi hoặc, sao lại không có động tĩnh gì?
Bình thường giờ này nó đã khóc ướt quần hắn rồi.
Diệp Vọng vươn tay quay đầu hồ ly lại, lúc này mới thấy Thư Thời môi hơi hé mở, bên trong còn thè ra đầu lưỡi hồng hồng, nhỏ giọng khò khè ngủ say sưa.
Hắn lấy điều khiển tắt TV, nhìn xuống rồi bế Thư Thời đứng dậy, đặt về ổ của cậu, thuận tiện đắp một chiếc chăn mỏng.
Cũng không biết ban ngày chơi đùa hăng say ở đâu, lúc này lại ngủ sâu như vậy.
Ngày hôm sau, lúc Thư Thời tỉnh lại, chỉ thấy mình đã ngủ rất lâu, cảm giác xương cốt đều rã rời. Sau khi duỗi eo, cậu lại phát hiện có chỗ không đúng. Trong nhà quá yên tĩnh. Giờ này đáng lẽ Cô Hoạch Điểu đang nấu cơm, đại mỹ nhân vừa rời khỏi phòng ngủ chính mới đúng, sao lại im lặng như vậy, giống như chỉ có mỗi một con hồ ly là cậu trong nhà.
Sau đó, cậu nhìn lên đồng hồ trên tường mới phát hiện bây giờ đã là 9:45.
Lúc này thì quả thật trong nhà chỉ có một con hồ ly là cậu......
Không muốn cảm thán thêm, Thư Thời nhanh như chớp đi tới phòng bếp tìm đồ ăn lấp bụng. Trước khi đi, Cô Hoạch Điểu có lẽ đã giúp cậu hâm nóng đồ ăn, lúc cho vào miệng vẫn còn thấy ấm.
Cậu bình thường ở nhà mình cũng có lúc không muốn rời giường nên cũng không để tâm lắm.
Buổi trưa, khi Cô Hoạch Điểu đến nấu cơm, nhìn thấy bộ dạng nằm dài trên sô pha thảnh thơi xem TV của cậu, trong lòng vẫn có chút lo lắng. Bà đi tới kiểm tra cơ thể Thư Thời, thậm chí còn muốn vươn tay sờ thử, nói: “Sáng nay ngủ say như vậy, liệu có phải bị bệnh rồi không…”
Lúc đầu, Thư Thời còn để bà sờ móng và vuốt lưng, nhưng Cô Hoạch Điểu chăm con đã quen, quen tay muốn sờ vào đuôi. Lúc Thư Thời phát hiện liền nhảy tránh, rơi xuống thảm.
Lòng tốt thì tốt, nhưng không phải chỗ nào cũng có thể sờ.
Cô Hoạch Điểu bị Thư Thời tránh né, tay không sờ được liền ngượng ngùng thu lại. Bà cũng không nghe hiểu cậu chàng nhỏ dưới đất đang oa oa chít chít gì đó, nên dừng tay không tiếp tục nữa.
Có vẻ vẫn ổn.
Diệp Vọng cũng không để tâm chuyện ngủ nướng của Thư Thời lắm, có khi chỉ là hôm qua cậu quậy phá quá thôi nên hắn cũng không kiểm tra kỹ.
Ngày hôm sau, Thư Thời đúng giờ dậy cùng đại mỹ nhân ăn sáng, cũng không cảm thấy có gì bất thường. Chẳng qua, cậu thấy cả người có chút mệt mỏi, tứ chi ẩn ẩn đau nhức. Nhưng nghĩ đến việc đã ở đây lâu như vậy, ngoại trừ leo lên cái giá cho mèo thì cũng không vận động gân cốt gì cho cam, nghĩ như vậy có thể hiểu là do quá lâu không cử động mà thành.
Sau khi ăn sáng, Thư Thời bật TV lên như thường lệ. Cậu không biết vì sao tối qua mình lại không xem hết phim, đại mỹ nhân lại bế cậu về ổ để ngủ. Chẳng lẽ chiếc TV này có vấn đề?
Với sự hoài nghi trong lòng như vậy, Thư Thời bật TV xem đoạn phát lại của tập phim tối qua.
Sau đó... cậu lại ngủ.
Cậu không biết bản thân đã ngủ say từ lúc nào, nhưng khi tỉnh dậy nhìn lên đồng hồ, cậu mới biết đã ba giờ chiều rồi.
Nói cách khác, cậu ngủ cả sáng, qua cả bữa trưa, ngủ thẳng đến chiều.
Cậu thích ngủ từ khi nào thế?
Cậu không phải chỉ ham ăn thôi sao?
Chờ chút... Càng nghĩ lại càng thấy sai.
Có vẻ cậu còn chưa ăn hết đồ ăn vặt của mình trong hai ngày qua. Bình thường có thể ăn hết ba bữa cơm, giờ lại bỏ thừa, điều này không đúng lắm.
Thư Thời nhớ lại chuyện xảy ra mấy ngày gần đây. Đơn giản là ăn, ngủ rồi chơi, sau đó một ngày lại trôi qua. Thỉnh thoảng, cậu liên lạc với Trương Kỳ để trò chuyện, ngoài ra thì không có gì đặc biệt.
Thật kỳ lạ.
Chẳng lẽ mình đã từ tiết kiệm sang xa xỉ? Bị đại mỹ nhân nuôi đến mức phế đi rồi, cả ngày chỉ biết ăn, ngủ và chơi đùa?
Thư Thời không nghĩ ra điều gì, móng vuốt tùy tiện ấn điều khiển từ xa. Đột nhiên, hình ảnh trên TV chiếu tới một tọa đàm phổ cập khoa học.
Sau khi người chủ trì đặt vấn đề, vị nữ khách quý đang mang thai đáp: “Lúc mới bắt đầu, ngoài việc ốm nghén ra, tôi cũng rất ham ngủ, cơ bản là mỗi ngày đều ngủ rất nhiều, còn rất kén ăn…”
Thư Thời sững người tại chỗ, chần chừ nhìn xuống bụng của mình.
Cậu nhớ rõ bộ tộc Cửu Vĩ Hồ không thể giữa chừng chuyển giới tính mà nhỉ…
Tuy rằng không nghĩ ra được lý do vì sao, nhưng điều đó cũng không hề làm suy giảm chất lượng giấc ngủ vào buổi tối của cậu. Cậu vẫn tiếp tục ngủ thiếp đi trước khi bộ phim truyền hình kết thúc.
Diệp Vọng đặt quyển sách trên tay xuống, nhìn thoáng qua con hồ ly ngốc đang cuộn mình ngủ, vẻ mặt phức tạp, còn có chút trầm tư.
Sau khi trở về phòng, Diệp Vọng gọi điện cho Bạch Trạch, nói thẳng: “Trước khi động vật tu luyện thành tinh, có phải sẽ có phản ứng bất thường nào không?”
Bạch Trạch khẽ cười một tiếng: “Lại vì con thú cưng mới nuôi kia của cậu à?”
Ánh mắt Diệp Vọng có chút thâm trầm, “Ừ.”
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Vọng lại ra ngoài nhìn thoáng qua Thư Thời đang ngủ say. Hắn nghĩ ngợi một chút, vươn tay chộp lấy hư không phía trên thiên linh cái rồi mở tay ra, trong tay không có một thứ gì.
Ngày hôm sau, lúc Thư Thời tỉnh lại, chỉ thấy tay chân rã rời, chẳng hiểu sao lại đau nhức đến vậy. Cậu định vươn vai, duỗi người vận động, nhưng khi vươn tay ra, cậu liền choáng váng…
Cậu, cậu, cậu biến lại thành người rồi!!!
Thư Thời nhìn thấy tứ chi hoàn chỉnh của mình, cả người đều hưng phấn.
Đã nói là ở chỗ này tu luyện sớm muộn gì cũng sẽ biến trở lại thành người thôi!
Hưng phấn thì hưng phấn, nhưng lúc gió thổi vào từ cửa sổ phòng khách khiến lông gáy đều dựng đứng, Thư Thời vẫn quyết định giải quyết khó khăn trước mắt – cậu cầm lấy chăn trong ổ quấn quanh người. Chiếc chăn này đối với thân hình cao 1m79 của cậu thì quả thật hơi ngắn, nhưng xung quanh cũng không có vật gì để che chắn được, cậu đành tạm chấp nhận.
Chờ sau khi quấn xong chăn kỹ càng, Thư Thời còn chưa nghĩ tới quá trình và điểm mấu chốt của việc này thì hai tai đã nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa.
Sau khi phản ứng lại, sắc mặt Thư Thời lập tức thay đổi. Nguy rồi, lúc này là sáng sớm, vừa đúng lúc Cô Hoạch Điểu đến làm bữa sáng.
Tuy rằng đều là yêu quái, nhưng tình huống không khỏi phức tạp, Thư Thời vẫn quyết định sẽ trốn đi trước.
Phòng ngủ chính có đại mỹ nhân, Cô Hoạch Điểu bình thường cũng sẽ dùng nhà vệ sinh ở tầng một, đợi lát nữa Cô Hoạch Điểu dọn dẹp phòng khách, hay là chạy lên tầng hai? Suy nghĩ cũng chỉ trong tích tắc, Thư Thời quấn chăn trực tiếp chạy đến cầu thang ở cuối hành lang tầng một. Nhưng chưa kịp chạy đến nơi, phòng ngủ chính bên trái đã truyền đến âm thanh tay nắm cửa chuyển động.
Tɦασ má!
Thư Thời dưới tình huống như vậy không nhịn được chửi thầm một câu.
Dưới tình thế cấp bách, cậu đành phải vọt vào phòng ngủ cho khách đối diện với phòng ngủ chính, tiện tay đóng cửa lại.
Cửa phòng ngủ cho khách vẫn luôn đóng, cậu hy vọng sẽ không bị phát hiện.
Thư Thời thầm cầu nguyện trong lòng.
Nhưng điều cậu không ngờ chính là tiếng bước chân từ phòng ngủ chính đang từ từ tiến về phía cậu…