Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 16: Thiên phú
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 16 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Thời vắt óc suy nghĩ cả tối về việc làm sao để ra ngoài học mà không ai hay biết, đến mức xem phim cũng không yên tâm được.
Ngày hôm sau, Thư Thời vẫn không nghĩ ra cách nào tốt hơn, đành bỏ cuộc và trèo ra ngoài qua cửa sổ.
Dù sao nếu tối về đúng giờ thì chắc không có việc gì đâu... nhỉ?
Rời khỏi nhà kia, cậu về nhà mình trước, thay quần áo, đội mũ, đeo kính râm, khẩu trang kín mít rồi mới ra ngoài bắt taxi đến công ty.
Đến Kim Thượng Entertainment, Thư Thời cầm kịch bản đến văn phòng Trương Kỳ trước tiên.
Sau đó, cậu đến phòng tập ở tầng 12 để gặp giáo viên diễn xuất họ Lưu, tên Lưu Ích.
Lúc Thư Thời đến, Lưu Ích cũng vừa mới đến. Theo phép lịch sự, khi Thư Thời vào phòng liền cởi mũ, khẩu trang và kính râm ra, để lộ dung mạo thật.
Lưu Ích không hề che giấu sự ngạc nhiên và tán thưởng trong mắt: "Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao em phải che chắn kỹ đến vậy."
Chỉ cần bị người qua đường chụp được, hashtag #tiểu ca ca trên đường đẹp trai muốn xỉu leo thẳng lên top tìm kiếm hot cũng không hề nói quá.
Ông đã làm nghề này nhiều năm như vậy, đã gặp hàng nghìn gương mặt khác nhau, nhưng chưa từng thấy gương mặt nào hoàn mỹ đến vậy.
Khí chất thanh tú, trong trẻo, vẻ ngoài kiều diễm, chói mắt, hơn nữa đôi mắt hồ ly kia thật sự rất cuốn hút: "Những diễn viên sau này đóng cùng em chắc chắn sẽ thấy rất áp lực."
Thư Thời mỉm cười: "Thầy quá khen rồi."
Bởi vì không có nền tảng, Lưu Ích trước tiên dạy Thư Thời những lý thuyết cơ bản nhất, chẳng hạn như thế nào là một màn biểu diễn hoàn chỉnh, các loại hình biểu diễn nghệ thuật của diễn viên, các trường phái khác nhau và đặc điểm của chúng...
Tuy rằng những gì Lưu Ích nói đều rất khô khan, ít ví dụ minh họa, nhưng Thư Thời vẫn cảm thấy rất thú vị, thậm chí còn xuống tầng mượn Trương Kỳ một cuốn sổ để ghi chép.
Vốn Lưu Ích chỉ dạy theo trách nhiệm của mình, dù sao có rất ít ngôi sao chịu khó lắng nghe. Cơ bản những kiến thức này đều đã được học ở các trường lớp chính quy, nếu không phải xuất thân chính quy thì khó mà hiểu được, thậm chí chẳng có hứng thú nghe. Đa số đều muốn học qua loa, rất ít người có thể kiên nhẫn lắng nghe ông.
Mà Thư Thời, là người đầu tiên nghe ông giảng mà còn ghi chép đầy đủ, cứ như ông là một giáo viên thực thụ, còn Thư Thời là một học sinh vậy.
Vì sự nghiêm túc của Thư Thời, Lưu Ích cũng sẵn sàng nói thêm vài lời: "Thật ra làm một diễn viên, nhiều khi phải vận dụng kinh nghiệm và sự khéo léo của mình. Không phải cứng nhắc áp dụng cả hai thứ, mà là tìm được điểm cân bằng giữa chúng. Là một diễn viên, không có đường tắt nào để đi, chỉ có thể tự mày mò, nghiên cứu nội tâm nhân vật. Tất cả những thứ có trong kịch bản đều phải thể hiện đầy đủ, và cả những thứ không có trong kịch bản cũng không thể bỏ qua."
Thư Thời vừa nghe vừa viết liên tục. Mặc dù bây giờ cậu vẫn chưa hiểu hết, nhưng hẳn sau này sẽ ngộ ra thôi.
Cậu đã sống hai mươi năm, lần đầu tiên tìm thấy một việc mà mình hứng thú, tất nhiên phải làm thật tốt.
Sau buổi học, Lưu Ích giao bài tập cho Thư Thời: "Em xem qua tất cả các bộ phim điện ảnh đoạt giải của ba kỳ liên hoan phim Berlin và Cannes gần nhất, viết một bản phân tích và cảm nghĩ rồi nộp cho tôi."
Thư Thời vâng lời, rồi chào tạm biệt ông ra về.
Lúc này đã hơn 12 giờ rưỡi trưa, Cô Hoạch Điểu đã chuẩn bị xong bữa trưa nhưng tìm khắp nhà cũng không thấy tiểu tiên sinh đâu.
Bà sợ có chuyện ngoài ý muốn xảy ra, sợ bị trách phạt, vì thế lập tức gọi điện thoại cho Diệp Vọng để báo cáo.
Diệp Vọng nghe xong vẫn bình tĩnh: "Không có gì đâu, cứ chuẩn bị cơm nước là được."
Hắn nghĩ đến những bông hoa cỏ khô mà con hồ ly ngốc tặng mình đêm ấy, cũng không lo lắng liệu cậu sẽ gặp chuyện gì.
Vả lại, con hồ ly ngốc đó cũng có cơ duyên của riêng mình, dù sao cũng không thể biến mất được, nếu có thì hắn cũng có thể tìm lại được thôi.
Lúc Thư Thời về đến nhà, Cô Hoạch Điểu đã đi rồi. Cậu thấy trên bàn có một đĩa sườn cừu rán để sẵn cho mình.
Giờ trong nhà chỉ có mình cậu, Thư Thời biến lại thành hình người, tìm một tấm thảm trải lên, đặt sườn cừu lên bàn ăn rồi ngồi vào chỗ đại mỹ nhân thường ngồi.
Tuy rằng sẽ thoải mái hơn nếu biến về nguyên hình, dù sao đó cũng là bản năng của cậu, nhưng cậu thích sống ở dạng người hơn, tiện hơn nhiều.
Giống như bây giờ, cậu có thể tự mình ăn món sườn cừu bằng dao nĩa mà không bị bẩn tay.
Đây là lần đầu tiên cậu dùng bữa trên bàn ăn trong nhà, không biết sau này có cơ hội được ăn cùng bàn với đại mỹ nhân hay không nữa. Chắc sẽ không có, dù sao người kia soi mói như thế, sẽ không cho cậu dùng nguyên hình lên bàn ăn đâu.
Sau khi ăn xong, cậu đặt đĩa ăn trở lại bàn nhỏ của mình, sau đó rửa sạch dao nĩa, cất vào tủ bát.
Làm xong xuôi mọi việc, Thư Thời về nhà mình, bắt đầu làm bài tập mà Lưu Ích giao, mãi đến khi chạng vạng mới trở lại nhà kia.
Sau khi về nhà, Diệp Vọng nhìn thấy con hồ ly ngốc đang nằm ngủ trên sô pha kia cũng không thấy bất ngờ, không quấy rầy cậu mà cùng Diệp Tứ vào phòng làm việc.
Chờ đến lúc Thư Thời tỉnh lại, vừa mở mắt đã thấy khuôn mặt tuấn tú của đại mỹ nhân, lúc này người kia đang xem xét vết thương của cậu.
Vết thương ở chân trước của cậu đã gần lành hẳn rồi, nên Diệp Vọng cũng không thay băng gạc cho cậu nữa, chỉ thoa một ít iodophor, chờ vết thương kết vảy rồi tự bong ra thôi.
Bởi vì cậu muốn xem hết sáu bộ phim và viết đánh giá cho từng bộ, Thư Thời vừa phải đi học vào ban ngày, vừa phải biến thành hồ ly ở bên đại mỹ nhân, thời gian rảnh của cậu không nhiều.
Cho nên vào ban đêm, Thư Thời nhảy qua cửa sổ phòng khách về nhà mình, tiếp tục cày phim.
Buổi học hôm sau, Lưu Ích bắt đầu yêu cầu Thư Thời bắt chước diễn một đoạn, xem trước một đoạn phim, tự tóm tắt và trau chuốt, rồi tự mình biểu diễn theo cách riêng.
Kỳ thực Lưu Ích vốn không đặt nhiều hy vọng vào Thư Thời, dù sao cậu cũng không có nền tảng.
Vì vậy, sáng sớm ông đặt một chiếc camera bên cạnh, định bụng ghi lại phần biểu diễn của Thư Thời, sau đó để cậu tự xem, tự so sánh với bản gốc, còn mình sẽ sửa lại những phần chưa tốt của cậu, rồi bắt đầu một bài giảng mới.
Bằng cách này, sau khi so sánh, Thư Thời có thể thấy được những thiếu sót của mình, cũng có thể phát hiện sự trưởng thành và tiến bộ nhanh hơn của cậu.
Đây là ý tưởng ban đầu của Lưu Ích.
Nhưng khi Thư Thời đứng giữa phòng tập, nhắm mắt lại rồi mở ra, sau vài phút, khí chất cả người đã hoàn toàn thay đổi.
Khí chất sạch sẽ và ngoan ngoãn vốn có trên người cậu biến mất hoàn toàn, đôi mắt hồ ly nhíu lại, trong mắt lóe lên sự hung ác và quyết liệt khiến người ta sợ hãi.
Khác với phim gốc, nhân vật trong phim vốn có đôi mắt hình tam giác, chỉ cần nheo mắt lại cùng sắc mặt hung ác một chút đã thể hiện được cái khí chất đó rồi.
Nhưng Thư Thời vốn có một đôi mắt hồ ly, quả thực không phù hợp. Đôi mắt hồ ly vốn vừa quyến rũ vừa phong tình, muốn diễn tả loại cảm xúc này lại càng khó hơn.
Khả năng nắm bắt và cảm nhận cảm xúc của Thư Thời đều rất nhanh nhạy, khác hẳn với cách diễn của bản gốc, nhưng lại càng khiến người xem hoảng sợ hơn. Càng đáng sợ hơn là, ông chỉ phát đoạn clip một lần mà thôi.
Lưu Ích sờ sờ túi áo, không kìm được muốn lấy một điếu thuốc ra hút, nhưng chạm vào mới nhớ ra ông không mang thuốc lá vào lớp.
Ông không khỏi cười thầm trong lòng, hiếm khi mình có được một học sinh giỏi, xem ra giờ cậu cũng không cần ông tự mình dạy dỗ nữa rồi.
Đây rõ ràng là thiên phú trời ban.
Sau khi Thư Thời diễn xong, nhắm mắt lại lần nữa, đợi khi cảm xúc đã lắng xuống thì hơi lo lắng nhìn về phía Lưu Ích: "Thầy, em diễn có đạt không ạ?"
Lưu Ích nở nụ cười, ông có thể nhìn ra được, đứa nhỏ này không tự biết thiên phú trời ban của mình: "Thấy em thành thật như vậy, tôi cũng không vòng vo nữa. Em tự có thiên phú bẩm sinh, không cần thầy dạy cũng có thể tự tìm đường đi cho riêng mình. Ngày mai tôi sẽ nói chuyện với Trương Kỳ, em không cần đến nữa." Ông sợ mình sẽ dạy cậu không đủ tốt.
Thư Thời nghe vậy thì ngẩn cả người: "Ấy thầy à, đừng như vậy!"
Tuy rằng nghe thầy giáo nói vậy cũng khiến cậu có chút lâng lâng nhưng cậu vẫn biết tự lượng sức mình, cậu vẫn biết mình chưa biết gì, hoàn toàn diễn theo trực giác.
Cuối cùng, Thư Thời phải khuyên can muốn gãy cả lưỡi, Lưu Ích mới đồng ý tiếp tục dạy.
Những ngày sau, Thư Thời vẫn duy trì ban ngày lên lớp, ngủ bù một lát, buổi tối lại ra ngoài cày đêm.
Liên tiếp mấy ngày như vậy, Cô Hoạch Điểu cũng đã quen với việc không thấy Thư Thời đâu nữa, dù sao sau khi trở về cậu cũng sẽ ăn hết đồ ăn mà bà đã chuẩn bị.
Mà Diệp Vọng phát hiện, thời gian con hồ ly ngốc ngủ lại nhiều hơn thường ngày, dường như mỗi lần nhìn thấy đều là cậu đang nheo mắt, không biết đang ngủ say hay chỉ chợp mắt.
Buổi tối hôm đó, Diệp Vọng không cố ý che chắn thần thức của mình nữa, thay vào đó để thần thức của mình tản ra khắp nhà.
Một giờ sáng, Thư Thời vốn dĩ hẳn là đang ngủ say liền mở mắt, sau đó quen thuộc nhảy ra ngoài cửa sổ.
Diệp Vọng không dùng thần thức đuổi theo nữa, mà thu hồi thần thức lại và tiếp tục ngủ.
Sáng sớm hôm sau, lúc Diệp Vọng vào phòng khách, không ngờ thấy con hồ ly ngốc đang ngủ gật.
Hắn lại gần, vuốt ve đôi tai nhọn hình tam giác mềm mại, vuốt ve đến khi Thư Thời tỉnh lại, giọng trầm ấm nói: "Đi chơi thì cứ đi, cơm phải ăn đúng giờ."
Thư Thời chỉ nghĩ rằng hắn đang chê mình tham ngủ, vì thế liền liếm liếm đầu ngón tay của đại mỹ nhân, rồi sau đó mới đứng dậy duỗi thân.
Diệp Vọng hạ mắt nhìn đầu ngón tay mình, ánh mắt tối sầm lại, trong đầu chợt vang lên lời Bạch Trạch nói hôm nọ.
[Hay từng được người khác nuôi?]
Sau một hồi trầm ngâm, Diệp Vọng xoa nhẹ ngón tay, trong lòng đã đưa ra quyết định.
Chạng vạng, lúc Thư Thời còn đang ngủ bù trong ổ của mình, bỗng bị đại mỹ nhân vừa về bế lên.
Cậu giật mình, liếc nhìn đồng hồ treo tường, trong lòng lẩm bẩm: "Còn chưa tới giờ cơm tối mà?"
Ngay sau đó, cậu nhìn thấy đại mỹ nhân không biết từ đâu lấy ra một cuốn từ điển dày cộp mở ra trước mặt cậu: "Chọn một từ đi."
Thư Thời còn đang buồn ngủ ngáp một cái, nghe hắn nói vậy thì dùng móng tùy ý chạm vào một từ trên cuốn từ điển, thậm chí là từ gì cũng không nhìn rõ.
"Hung?" Diệp Vọng vô thức cong khóe môi: "Ngươi cũng hung dữ không kém đâu."
Diệp Vọng nắm lấy móng vuốt của Thư Thời đặt lên cuốn từ điển: "Cho ngươi tự chọn một từ dùng làm tên."
Thư Thời tỉnh táo lại ngay.
Muốn đặt tên cho cậu à?