Chương 15: Món Ân Huệ

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 15 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Trạch bình thản giơ hình ảnh trên điện thoại di động đến trước mặt Diệp Vọng, một lát sau hỏi: “Thế nào?”
Diệp Vọng cũng thản nhiên liếc mắt nhìn hắn, đôi môi mỏng khẽ thốt lên ba chữ: “Xem không hiểu.”
Bạch Trạch xua tay: “Tôi biết, tôi chỉ muốn cậu thấy thôi. Đây là tinh tú trận mà tôi đã bày ra. Viên châu tượng trưng cho ngôi sao ở giữa kia sáng lên rồi biến mất vào hai ngày trước, chứng tỏ đã tìm thấy người mà cậu muốn tìm, nhưng hẳn là trên người cậu ta có cách để che giấu chân thân, tôi không thể tìm được vị trí cụ thể.”
Sau khi nghe anh nói xong, Diệp Vọng gật gật đầu rồi đến chỗ ổ của tiểu hồ ly kia bế Thư Thời ra.
Có lẽ không thấy được phản ứng như mình mong đợi, Bạch Trạch cố hỏi: “Tôi vẫn chưa hỏi, sao cậu lại muốn tìm người này, rồi tìm được thì định làm gì?”
Anh quen biết Diệp Vọng đã hơn vạn năm, nhưng chưa từng thấy hắn có giao thiệp với ai kể từ khi Sơn Hải Cảnh vẫn còn tồn tại.
Diệp Vọng khẽ vuốt ve bộ lông của Thư Thời, động tác nhẹ nhàng, không quá mạnh cũng không quá nhẹ. Thư Thời thoải mái nheo mắt lại.
Khi nghe thấy câu hỏi kia, tay hắn cũng không dừng lại, giọng điệu bình thản, giống như việc chẳng liên quan gì đến mình: “Tôi nợ cậu ta một ân huệ, phải trả.”
“Ân huệ gì?” Bạch Trạch hỏi.
Trước kia, Bạch Trạch chưa từng hỏi về vấn đề này. Ban đầu, lúc Diệp Vọng tìm đến anh cũng không nói nhiều, anh chỉ nghĩ hắn không muốn nhiều lời. Nhưng hôm nay nhìn thấy chú hồ ly mà Diệp Vọng nuôi, anh cảm thấy có lẽ thật ra Diệp Vọng cũng không quá né tránh chuyện này, nên anh thuận miệng hỏi, chẳng ngờ lại có thể hỏi ra.
Nhưng với câu hỏi thứ hai, Diệp Vọng không trả lời anh, chỉ chăm chú vuốt ve bộ lông của hồ ly.
Sau khi xuống xe, Diệp Vọng đã nhận ra trong nhà có khách, vì vậy trước khi vào cửa đã bảo Diệp Tứ về trước. Lúc này không có việc bếp núc, cơm tối cũng chưa làm xong, hai người với một hồ ly chỉ đành ngồi đợi trong phòng khách.
Ban đầu, Bạch Trạch nhìn thấy Diệp Vọng vuốt ve bộ lông của tiểu hồ ly này còn cảm thấy bất ngờ. Nên biết rằng một vạn năm trước, Diệp Vọng có thể nuốt chửng mười con như thế này chỉ trong một ngụm.
Thoạt nhìn cảnh này, anh hoảng hốt như thấy được Diệp Vọng đang vuốt ve bộ lông cho lương thực dự trữ của hắn.
Có hơi quá đáng.
Sau khi hết kinh ngạc, Bạch Trạch bình tĩnh hơn hẳn khi thấy Diệp Vọng cho tiểu hồ ly ăn.
Đúng là không uổng công đến đây.
Tuy vậy, hồ ly này chưa thành tinh, sao lại có cảm giác như hơi thông minh quá.
Nghĩ vậy, Bạch Trạch hỏi: “Con hồ ly này của cậu có vẻ hòa hợp khá tốt đấy, nuôi bao lâu rồi?”
“Khoảng ba tuần.”
Nghe vậy, vẻ mặt Bạch Trạch hơi cứng lại. Anh nhớ rõ hồ ly không dễ thuần phục như vậy: “Hay là trước kia từng được người khác nuôi?”
Động tác của Diệp Vọng ngừng lại: “Thì sao?”
Bạch Trạch nhún vai, quả thật cũng chẳng có vấn đề gì, dù sao giờ cũng đã thuộc về hắn.
Thư Thời phát hiện sau câu nói kia, dường như đại mỹ nhân không vui lắm. Nghĩ kỹ mà nói thì cậu từng được người khác nuôi lớn, trước kia là ông nội nuôi, lời này cũng không sai.
Thư Thời ngoan ngoãn cọ cọ vào cổ tay đang cầm lược của Diệp Vọng, sau đó vươn chiếc lưỡi nhỏ ra nhẹ nhàng liếm, đợi đến khi Diệp Vọng tiếp tục chải lông mới nằm phục xuống.
Bạch Trạch nhìn thấy cảnh này, trong lòng có chút đề phòng, đứng dậy tiến lại gần một người một hồ ly kia.
Thư Thời cảm giác được sự khó chịu khi bị nhìn chằm chằm, cả người hồ ly căng thẳng đứng phắt dậy. Cậu luôn cảm giác con đại yêu này không có ý tốt lành gì.
Bạch Trạch tiến lên phía trước, đứng sau Diệp Vọng, nói với hắn: “Con hồ ly nhỏ này của cậu trông ngoan thật đấy, hay là để tôi ôm một cái nhé?”
Tuy hỏi Diệp Vọng nhưng ánh mắt Bạch Trạch vẫn luôn nhìn Thư Thời.
Thư Thời: “!!!” Cậu biết mà!
Vì thế, lúc Diệp Vọng còn chưa kịp trả lời, Thư Thời đã đứng lên trước. Sau đó, hồ ly nhảy vọt lên TV, nhìn chằm chằm Bạch Trạch từ trên đó.
Nhưng ngay sau đó cậu phát hiện, chiều cao của chiếc TV không đủ... ít nhất là không đủ để đem lại cảm giác uy phong lẫm liệt khi nhìn từ trên cao xuống cho cậu. Thế nên, khi Diệp Vọng đưa tay ra muốn đỡ cậu xuống, Thư Thời mượn đà nhảy lên chiếc giá trang trí bên cạnh.
Trên giá trang trí có rất nhiều những chiếc hộp với kích thước và hoa văn khác nhau. Thư Thời không để ý kỹ những hoa văn ở phía trên, cậu chỉ khẽ chạm nhẹ một cái rồi nhảy lên chiếc kệ cao nhất, nơi đó chỉ cách trần nhà chừng một mét.
Nhìn thấy nơi Thư Thời đáp xuống, sắc mặt Diệp Vọng chợt biến sắc, lạnh giọng quát lớn: “Nguy hiểm, xuống dưới.”
Nếu là mọi khi, Thư Thời sẽ mềm lòng ngay khi nhìn thấy vẻ mặt này của đại mỹ nhân. Nhưng lúc này, cậu cũng không có thời gian để ý đến sắc mặt của hắn, toàn bộ sự chú ý đều dồn vào khối gỗ màu nâu sẫm trên tầng trên cùng.
Trên tấm gỗ có khắc họa những hoa văn màu đỏ sẫm, vừa thần bí vừa kỳ ảo, nhìn qua rất có quy luật. Hơi quen mắt, nhưng Thư Thời không nhớ mình đã nhìn thấy nó ở đâu.
Nhưng hoa văn này đúng là rất kỳ quái, màu đỏ thẫm của hoa văn nhìn như những vết máu khô. Hơn nữa, điều khiến Thư Thời khó hiểu nhất là tại sao lại phải vẽ hoa văn lên nóc kệ, người khác không nhìn thấy, đương nhiên sẽ không thể thưởng thức được.
Thư Thời tò mò, vươn móng muốn thử chạm vào hoa văn trên đó, kết quả là bị giật mình bởi tiếng quát thứ hai của đại mỹ nhân. Chiếc móng vuốt đang duỗi ra kia dừng lại giữa chừng trên không trung.
Cậu quay đầu lại nhìn, Diệp Vọng lúc này đang duỗi tay ra, Thư Thời hoảng hốt trong chốc lát, thế là cứ thế mà ngã xuống.
Lúc Thư Thời bị ngã, theo bản năng muốn dùng linh lực để bay lên. Nhưng nghĩ đến việc có thể bị con đại yêu bên cạnh nhìn thấy, cậu cố chịu đựng không nhúc nhích, sau đó cảm thấy mình được một cơn gió nâng vào lòng bàn tay của đại mỹ nhân.
Thư Thời ngẩn ngơ, liếc nhìn sang Bạch Trạch bên cạnh, bỗng thấy anh ta cũng dễ nhìn hơn một chút.
Cậu nghĩ, con đại yêu này hình như cũng không tệ như cậu nghĩ, còn biết nâng mình lên.
Sau khi đáp xuống, Thư Thời bị đại mỹ nhân ôm vào lòng, tinh ý nhận ra tâm trạng của đại mỹ nhân lúc này không được tốt cho lắm. Vì thế, cậu lại giở trò cũ, rúc vào người hắn rầm rì làm nũng.
Chuyện như này, trước lạ sau quen, giờ cậu đã quen lắm rồi.
Cuối cùng, đại mỹ nhân cũng chỉ khấu trừ phần đồ ăn vặt tối nay của cậu thôi.
Bạch Trạch bên cạnh quan sát toàn bộ quá trình, lấy điện thoại ra nhắn tin cho Tỳ Hưu qua WeChat, bảo hắn nếu rảnh thì qua chỗ Diệp Vọng chơi, có chuyện vui.
Tỳ Hưu vẫn còn đang công tác: ???
Sau khi ăn tối, Bạch Trạch rời đi. Thư Thời lập tức cảm thấy nhẹ nhõm, ở cùng với con đại yêu kia, cậu chỉ sợ sẽ bị lộ thân phận.
Giờ yêu quái đó đã đi rồi, Thư Thời cũng vô cùng nhàn nhã nằm trên đùi đại mỹ nhân, chuẩn bị xem phim.
Nhưng tối nay đại mỹ nhân có chút kỳ lạ. Từ trước đến giờ, tay hắn nếu không cầm sách thì cũng cầm máy tính bảng, hôm nay lại lướt điện thoại, quả thật hiếm thấy.
Chẳng bao lâu sau, Thư Thời lại cảm giác được tay hắn đặt trên lưng mình, khẽ ấn vào cơ lưng, lực vừa phải, huyệt vị chuẩn xác, thoải mái hơn hôm qua nhiều.
Thoải mái đến mức Thư Thời hơi buồn ngủ.
Nhưng không lâu sau khi cậu chợp mắt, lại cảm thấy tay của đại mỹ nhân hình như không yên phận...
Cậu định lật người nhảy lên, nhưng kỹ thuật mát xa của đại mỹ nhân quá tốt, cậu bỗng chìm vào hưởng thụ, không thể cưỡng lại được viên đạn bọc đường này.
Cuối cùng tay của Diệp Vọng cũng thuận tay xoa xoa được cái bụng mềm mại của chú hồ ly ngốc nhà mình.
Còn Thư Thời cũng nhận ra được tay đại mỹ nhân không có ý định tiếp tục đi xuống nên cũng không tiếp tục truy cứu nữa.
Xoa bụng cũng có thể giúp tiêu hóa thức ăn mà.
A... Thoải mái quá đi mất.
Mà điện thoại di động của Diệp Vọng ở bên kia, màn hình hiển thị một trang web có tiêu đề: [Hướng dẫn huấn luyện chó cao cấp - Cách để cún cưng show bụng cho bạn]
Ngày hôm sau, Thư Thời đợi đến khi đại mỹ nhân ra ngoài thì trở về căn nhà bên cạnh, lấy điện thoại di động ra, mở WeChat thì thấy Trương Kỳ gửi cho mình một tin nhắn:
[Nay anh đang có một kịch bản của một web drama kinh phí thấp trong tay. Đây là một bộ phim thanh xuân vườn trường, nhà sản xuất đang tìm kiếm nam thứ. Anh thấy vai này khá đơn giản, yêu cầu của đạo diễn và nhà sản xuất cũng không cao, cậu có muốn thử sức không?]
Mắt Thư Thời sáng bừng lên ngay khi nhìn thấy tin nhắn, nhưng chỉ sáng trong chốc lát rồi lại tắt. Nếu thời gian khởi quay của đoàn phim nhanh như anh ta nói, thì cậu muốn đi cũng đành lực bất tòng tâm.
[Anh Trương, khi nào đoàn phim thử vai và khi nào quay vậy ạ?]
[Bên em còn có chuyện, không biết có kịp không.]
Trương Kỳ rất nhanh đã trả lời tin nhắn: [Anh hỏi rồi, khởi quay vào ngày 22/4, thử vai vào thứ sáu này, cậu xem có sắp xếp được thời gian không.]
Thư Thời nhẩm tính thời gian, còn gần một tháng nữa mới bấm máy, chắc lúc đó cậu cũng đã khôi phục hoàn toàn rồi.
Nhưng nếu thử vai vào thứ sáu như hắn nói thì cũng hơi khó cho cậu.
Cậu không xuất thân từ trường lớp chính quy, trước đó cũng chưa từng có kinh nghiệm diễn xuất, cứ hấp tấp đi như vậy, khả năng thất bại rất cao.
Ban đầu, cậu dự định đợi đến khi khôi phục hoàn toàn mới đi học lớp diễn xuất, nhưng hiện tại có vẻ kế hoạch này phải đẩy nhanh lên rồi.
Nghĩ vậy, Thư Thời gọi điện cho Trương Kỳ: “Anh Trương, trước đó anh nói sẽ tìm giáo viên dạy diễn xuất cho em đúng không ạ?”
“Sao vậy? Đổi ý rồi à?”
Nghe thấy cậu chủ động liên hệ, Trương Kỳ vẫn rất vui. Nếu đứa nhỏ này có thể để tâm, kỹ năng diễn xuất không bị người ta chê cười, lại không có vấn đề đạo đức như cậu nói, chỉ dựa vào khuôn mặt cũng có thể nổi tiếng một thời gian dài.
Thư Thời ngoan ngoãn nói: “Anh Trương, em cảm thấy lời anh nói lúc trước rất đúng, em không nên bị đánh bại bởi khó khăn trước mắt. Từng chút một cố gắng nắm bắt, vậy nên anh xem khi nào thì em có thể đi học ạ?”
Trương Kỳ bật cười, đứa nhỏ này còn biết làm bộ làm tịch.
“Để anh hỏi giáo viên diễn xuất một chút, lát nữa anh gửi cho cậu, nhớ đọc kỹ đấy.”
“Vâng, không thành vấn đề ạ!”
Không lâu sau, Thư Thời đã nhận được tin nhắn của Trương Kỳ. Từ thứ Hai đến thứ Sáu, thời gian học buổi sáng và buổi chiều đều có thể đến học, còn phải đặt lịch hẹn với giáo viên vào cuối tuần.
Trương Kỳ còn tiện tay gửi cho cậu WeChat của giáo viên.
Đầu tiên, Thư Thời chào hỏi giáo viên diễn xuất trước, sau đó hẹn thời gian gặp mặt vào hôm sau.
Sau đó cậu bắt đầu lo lắng, việc ngày mai có thể ra khỏi cửa hay không thì không sao cả, vấn đề là làm sao để ra ngoài mà không khiến ai chú ý?
Cô Hoạch Điểu sẽ đến nấu cơm trưa cho cậu mỗi ngày, đến lúc đó nếu như không tìm thấy cậu thì phải làm sao đây?