Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 17: Buổi thử vai
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 17 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Thư Thời lập tức tỉnh táo hẳn. Nếu đã được Diệp Vọng nhắc đến, cậu cũng không thể tiếp tục lơ mơ được.
Móng vuốt hồ ly của cậu không tiện lật trang, bèn dùng sức vồ lấy tay Diệp Vọng, bắt hắn lật từng trang một. Khi đến trang mình muốn, cậu khẽ kêu lên một tiếng, ra hiệu dừng lại.
Bộ thủ có bốn nét là "Nhật (日)", sau đó còn ba nét nữa. Mắt Thư Thời gần như dán chặt vào cuốn từ điển to gần bằng khuôn mặt hồ ly của cậu, lướt qua từng cột chữ, cuối cùng cũng tìm thấy từ mình muốn ở trang 402.
Diệp Vọng cùng cậu vật lộn với cuốn từ điển một hồi lâu, cuối cùng móng vuốt xù lông của hồ ly ngốc mới dừng lại ở chữ "Thời" tại trang 402.
Thời?
Thời lai bất tự ý (lúc đến không như dự tính), từ này nghe cũng khá hợp đấy chứ.
Diệp Vọng đóng cuốn từ điển lại, đặt Thư Thời sang một bên rồi quay lại phòng làm việc, mặc kệ cậu.
Sáng hôm sau, Thư Thời phát hiện khi đại mỹ nhân ra ngoài có mang theo một cuộn tranh. Cậu cảm thấy hơi lạ: Sao đại mỹ nhân đi làm lại mang theo tranh nhỉ?
Nhưng ngay sau đó, cậu cũng không còn thời gian để bận tâm chuyện đó nữa. Hôm nay là thứ Năm, cậu phải nộp bài tập mà Lưu Ích đã giao từ tuần trước.
Không biết có phải vì đã yên tâm hơn về cậu, hay đây là một phương pháp dạy học khác của ông ấy?
Hôm sau, Lưu Ích quan sát cậu diễn lại theo. Trên lớp, ông không còn giảng giải về các kỹ xảo biểu diễn nữa, mà liên tục cho cậu xem những clip diễn ngắn rồi yêu cầu cậu tự diễn.
Có những lúc, clip trước vừa cười vừa chửi, clip sau lại hung ác, quyết liệt, rồi clip sau nữa là bi ai khổ sở vô cùng.
Bị giày vò như vậy mấy ngày, Thư Thời thậm chí còn nghi ngờ mình sắp bị tâm thần phân liệt luôn rồi.
Nhưng khi nhìn vẻ mặt của Lưu Ích, ông càng ngày càng... nhẹ nhõm, càng ngày càng... từ ái hơn. Cậu nghĩ, chắc là do mình đã có tiến bộ.
Sau khi đến phòng tập, Thư Thời đưa một xấp giấy A4 dày cộp lên trước mặt Lưu Ích: "Thưa thầy, đây là bài tập của em ạ."
Lưu Ích cầm lấy xem qua, quả nhiên không tệ. Cậu ta thậm chí còn phân tích được khá nhiều về bối cảnh, phong cách của bộ phim và kỹ xảo của đạo diễn, có thể thấy cậu đã rất chăm chỉ.
Ông nhìn quầng mắt thâm quầng của cậu, thầm thở dài. Đứa nhỏ này, e rằng không thể không nổi tiếng.
Sau khi Lưu Ích xem xong bài tập của cậu, ông không cho cậu xem clip ngắn nữa mà chuyển sang trò chuyện phiếm với Thư Thời.
"Ngày mai em đi thử vai rồi, có hồi hộp không?"
Thư Thời gãi đầu, có chút ngượng ngùng: "Hơi hơi ạ, lúc đó chắc sẽ đông người lắm."
Lưu Ích cười nói: "Bây giờ đã thấy run rồi à? Em sẽ chỉ thử vai trong một căn phòng thế này thôi, chỉ đối mặt với đạo diễn, phó đạo diễn, nhà sản xuất hoặc một vài người khác. Nhưng khi em diễn chính thức, tất cả ánh mắt sẽ đổ dồn lên người em, từ biên kịch, đạo diễn, mỹ thuật, chụp ảnh, trang điểm, trợ lý, thậm chí còn có thể có người hâm mộ đến thăm đoàn. Làm sao em có thể làm được nếu cứ rụt rè như vậy?"
Thư Thời gật đầu đáp lời, nhưng trong lòng vẫn hơi bất an.
Hôm nay, Lưu Ích không dạy Thư Thời học mà chỉ trò chuyện phiếm với cậu, nói về cách đối nhân xử thế với những người trong đoàn cùng một số kỹ xảo quay phim thường dùng.
Sau khi tan học, Thư Thời chợt nhận ra, hỏi Lưu Ích: "Thầy à, thầy nói chuyện này với em, có phải là không định dạy em nữa phải không ạ?"
Sau khi nói xong hai chữ "tan học", Lưu Ích cũng không còn giữ vẻ nghiêm nghị như trước nữa, lấy một điếu thuốc ra châm lửa: "Sao? Trương Kỳ không nói với em à? Thầy chỉ dạy đến khi em thử vai, còn lại đều tùy thuộc vào em thôi."
Sau khi về đến nhà, Thư Thời lại lật kịch bản mà Trương Kỳ đưa cho. "Ánh nắng rực rỡ không đổi, thanh xuân hãy còn ở đây" là một bộ phim chuyển thể từ tiểu thuyết cùng tên của Lục JJ, kể về câu chuyện tình yêu của một đôi từ thời trung học cho đến đại học.
Vai mà cậu muốn thử là vai nam thứ, một người mà nữ chính gặp gỡ tựa như từ trên trời giáng xuống. Tuy vậy, người trời giáng này cũng chẳng thể nào thắng được trúc mã.
Khi đọc, Thư Thời lại nhớ đến cuộc sống thời trung học của mình. Khi ấy, cậu hoàn toàn có thể không cần đi học, nhưng ông nội bảo rằng dù thế nào sau này cậu cũng sẽ sống trong xã hội này, vì thế ông yêu cầu cậu đi học để hòa nhập.
Để có thể trải qua thời học sinh một cách yên ổn, cậu thậm chí còn phải thay đổi khuôn mặt của mình, sống như vậy hơn mười năm, cho đến khi tốt nghiệp đại học mới trở về khuôn mặt vốn có.
Sáng sớm hôm sau, khi Thư Thời vừa trở về từ nhà bên, cậu đã nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Đó là Trương Kỳ.
Họ đã hẹn gặp nhau bên ngoài tòa nhà tổ chức thử vai. Dù sao đây cũng là lần đầu cậu thử vai, Trương Kỳ nói sẽ đi cùng cậu.
Khi nghe điện thoại, giọng nói hổn hển của Trương Kỳ truyền đến: "Tiểu Thời, xin lỗi cậu nhiều nhé, anh đang có việc gấp, không đi được rồi. Lâm Phi Huyền ở ký túc xá... Haizz, tạm thời đừng nhắc đến chuyện này vội. Lát nữa cậu đi một mình sẽ không sao chứ?"
Thư Thời gật đầu: "Không có vấn đề gì đâu anh Trương. Anh có việc gấp thì cứ đi trước đi ạ, em thử vai xong sẽ gọi lại cho anh."
Sau khi cúp điện thoại, trong lòng Thư Thời cũng không bình tĩnh được như vậy.
Tuy cậu nói chắc chắn qua điện thoại, nhưng thật ra trong lòng cũng không hề nắm chắc. Nếu như lúc đó lại cảm thấy sợ hãi thì biết làm sao đây, dù sao cũng là hàng chục, hàng trăm người tranh giành một vai.
Trên tầng 17 của tòa nhà Sấu Kim, Thư Thời bước ra khỏi thang máy. Vừa rẽ vào một góc, cậu đã thấy một nhóm người đang đứng hoặc ngồi bên ngoài.
Hôm nay chỉ là buổi tuyển chọn nam thứ, cho nên tất cả đều là nam sinh, cao thấp, mập ốm đủ cả. Nhìn thoáng qua ít nhất cũng phải 50-60 người.
Thư Thời đến chỗ đăng ký ghi tên, sau đó im lặng chờ đến lượt mình.
Cậu ăn mặc giản dị, chỉ một chiếc áo phông trắng cùng quần yếm màu đen. Nhưng trên mặt, cậu lại trang bị đầy đủ mũ, khẩu trang và kính râm, khiến nhiều người không khỏi bàn tán xôn xao.
"Sao che kín mít thế? Chẳng lẽ là đại minh tinh nào à?"
"Làm sao có thể chứ? Làm gì có đại minh tinh nào ăn mặc như thế đến thử vai, lại còn là vai nam thứ trong một web drama nhỏ? Xung quanh cậu ta cũng chẳng có ai..."
...
Vì ngại tiếng ồn, Thư Thời đã nhét nút tai vào.
Nhưng thính lực của yêu tộc vốn mạnh hơn loài người, nên dù có mang nút tai cũng chẳng ích gì. Thư Thời đứng dậy, đi qua chỗ thang máy, đến đầu hành lang bên kia để hít thở không khí.
Gió đầu xuân lướt qua mặt, làm giảm bớt tâm trạng chán nản của Thư Thời. Dù sao nơi này cũng không có ai, cậu cởi kính râm và khẩu trang ra, chỉ giữ lại chiếc mũ trên đầu.
Sau khi đứng bên cửa sổ hóng gió, bình ổn tâm trạng xong, ước chừng sắp đến lượt mình, Thư Thời bắt đầu quay trở lại.
Lúc đi ngang qua thang máy, Thư Thời bỗng nghe thấy một tiếng "Đinh", chắc hẳn có người xuống tầng này.
Cậu nghe thấy nhưng cũng không để tâm, chỉ tập trung đi về phía trước, sau đó đeo khẩu trang và kính râm đang cầm trên tay lên.
Kết quả, cậu chợt đối mặt với Diệp Vọng vừa bước ra từ trong thang máy. Cả người Thư Thời sững sờ.
...Chẳng phải đại mỹ nhân là chủ tịch sao?! Sao chủ tịch lại có thời gian chạy đến đây? Lần trước ở Kim Thượng, giờ lại ở Sấu Kim, sao đi đâu cũng gặp được thế này?!
Mặc dù trong lòng đang không ngừng thầm rủa, nhưng khi đối mặt, Thư Thời nhìn cũng không dám nhìn thẳng, chỉ chạm mắt trong phút chốc rồi lập tức quay mặt đi.
Tuy biết đại mỹ nhân hẳn không biết mình là ai, nhưng cậu vẫn không dám nhìn công khai. Sau khi quay mặt đi, cậu lập tức đi sát vào vách tường, trở về khu chờ đợi.
Hôm nay, Diệp Vọng đến thị sát Sấu Kim, bất chợt chạm phải một đôi mắt hồ ly.
Sáng long lanh, khiến hắn hơi nhớ đến hồ ly ngốc trong nhà mình.
"Mọi thứ đã sẵn sàng rồi chứ?" Hắn hỏi Diệp Tứ đang đi theo sau lưng.
Diệp Tứ đáp: "Tôi vẫn chưa nhận được điện thoại từ bên kia. Lát nữa tôi sẽ gọi lại để xác nhận."
Diệp Vọng đáp lại một cách thản nhiên.
Sau khi Thư Thời đã cách đại mỹ nhân một khoảng nhất định, cậu vẫn còn cảm thấy tim đập thình thịch. Trong phút chốc, cậu chỉ tập trung vào việc này mà không hề hay biết khẩu trang đã tụt xuống hơn nửa, để lộ gần hết khuôn mặt.
Tiếng hít thở xung quanh khiến cậu định thần lại. Thoáng cái, cậu nhìn thấy nam sinh vừa rồi ngồi bên cạnh đang nhìn mình với vẻ mặt phức tạp.
"Số 62, Thư Thời." Tiếng gọi bất chợt đã cứu vớt Thư Thời đang bị bao quanh bởi ánh mắt đánh giá từ mọi người xung quanh.
Cậu thở phào nhẹ nhõm, kéo lại khẩu trang rồi mới bước vào phòng.
Mở cửa ra, trước mặt là một hàng người đang ngồi đối diện. Trên bàn mỗi người đều có một bảng hiệu phía trước, từ đạo diễn, phó đạo diễn đến nhà sản xuất, tổng cộng có sáu người.
Dường như vì nhìn thấy Thư Thời đeo khẩu trang, ánh mắt một vài người chợt lộ vẻ ngạc nhiên.
Thư Thời vừa đi vừa tháo khẩu trang, đến khi đứng yên đã để lộ toàn bộ khuôn mặt.
Đôi mắt của nhà sản xuất và đạo diễn sáng bừng lên trong nháy mắt.
Sau khi Thư Thời tự giới thiệu, cậu chờ ban giám khảo trước mặt yêu cầu diễn đoạn nào, nhưng mãi không thấy ai lên tiếng.
"Khụ, khụ!" Phó đạo diễn ho khan hai tiếng, nhắc nhở nhà sản xuất và đạo diễn đang xì xào bàn tán.
Đạo diễn định thần lại: "Khụ, vậy... cậu diễn màn 3 của cảnh 42 đi."
Đó là cảnh nam thứ tỏ tình với nữ chính. Màn 3 là màn tự thuật buồn của nam thứ sau khi bị nữ chính từ chối.
Cảnh này khá khó để diễn. Thư Thời đã xem qua kịch bản nên biết, đây là một trong số ít những điểm nhấn của vai nam thứ trong bộ phim.
Cần phải thể hiện được sự rụt rè, chua xót của người thầm mến, nhưng lại không được quá nhút nhát. Sự dịu dàng và mạnh mẽ vào lúc này cũng không thể thiếu.
Thư Thời nhắm mắt lại. Khi mở ra lần nữa, ánh mắt đã không còn đặt trên hàng người ngồi trước mặt nữa, mà nhìn chằm chằm vào một điểm trong khoảng không phía trước. Vẻ mặt cậu buồn bã nhưng khóe miệng vẫn mang theo nụ cười như cũ, như thể trước mặt cậu là cô gái cậu đã thích suốt hai năm trời.
Ánh mắt cậu đong đầy tình yêu, tuy buồn bã nhưng vẫn ấm áp như trước.
Thật ra Thư Thời cũng không nhìn ai cả, cậu chỉ đang tưởng tượng có một người như vậy trước mặt mình.
Nhưng trên thực tế, ánh mắt cậu vẫn có điểm dừng, ngay cả khi cậu không nhìn thẳng vào nơi đó. Và điểm dừng của ánh mắt Thư Thời lại đặt ngay trên người phó đạo diễn vừa lên tiếng nhắc nhở.
Một người đàn ông trung niên với bộ râu quai nón.
Trong khi những người khác đều đang quan sát màn trình diễn trước mặt với đôi mắt sáng rực, phó đạo diễn lúc này lại như đang ngồi trên đống lửa.
Ông rõ ràng là trai thẳng đến không thể thẳng hơn, nhưng khi bị nhìn như vậy, toàn thân nổi một lớp da gà, cứ như thể lời tỏ tình này là dành cho ông vậy.
Phó đạo diễn cảm thấy mình vô cùng khó xử.
Ông đã làm gì sai mà phải ngồi ở đây cơ chứ? Rõ ràng ông chỉ là một phó đạo diễn đến cho đủ số lượng người mà!
Năm phút sau, màn biểu diễn của Thư Thời kết thúc. Cậu nhắm mắt lại, mất vài giây để thoát khỏi trạng thái cảm xúc vừa rồi.
Lần này, căn phòng im phăng phắc, không ai lên tiếng làm phiền trạng thái cảm xúc của cậu.
Ánh mắt của nhà sản xuất sáng đến đáng sợ, đạo diễn bên cạnh nhíu mày tán thưởng.
Thư Thời mở mắt, cúi đầu chào mọi người.
Nhà sản xuất mắt sáng quắc nhìn Thư Thời: "Em từng học diễn xuất rồi đúng không? Em học trường nào thế?"
Thư Thời bình tĩnh trả lời: "Em không phải xuất thân chính quy, trước đó em có học với một giáo viên dạy diễn xuất một thời gian."
Nghe vậy, lông mày của đạo diễn lại càng nhíu chặt hơn.