Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 18: Diệp Thời
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 18 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Sau khi thử vai, Thư Thời quay người bước ra khỏi phòng. Phía sau, nhà sản xuất và đạo diễn cũng ghé sát đầu thì thầm với nhau.
Thật ra Thư Thời không hề muốn nghe lén, nhưng tai cậu quá thính, những lời nói ấy cứ tự động lọt vào tai.
"Tôi thấy cũng ổn mà, ngoại hình đẹp, diễn xuất cũng tốt, sao lại không được?" Đây là giọng của nhà sản xuất.
"Nhưng vấn đề là cậu ta đẹp quá! Đẹp như thế, mọi người chỉ chú ý đến nam phụ, ai còn để ý đến nam nữ chính của phim nữa? Đến lúc đó nam nữ chính chẳng khác nào vai phụ, thế thì còn gì là chính phụ!" Đây là lời của đạo diễn.
"...Tôi nói ông cổ hủ quá đấy, phim sợ nhất là gì, là không nổi tiếng! Một khuôn mặt như thế, chỉ cần tung ra ngoài, ít nhiều cũng sẽ có fan hâm mộ ngoại hình đổ xô đến. Đến lúc đó cậu ta nổi tiếng, phim cũng sẽ vượt ra khỏi khuôn khổ, chẳng phải một công đôi việc sao..."
Đóng cửa lại, Thư Thời chậm rãi bước ra ngoài, đeo lại khẩu trang.
Mấy người đứng bên ngoài nhìn thấy cậu đi ra đều cố gắng nhìn rõ mặt cậu, như muốn xuyên qua lớp khẩu trang kia để nhìn thấy khuôn mặt thật.
Mặc dù đeo khẩu trang, không nhìn thấy toàn bộ, nhưng chỉ đôi mắt của Thư Thời lộ ra ngoài cũng đủ hấp dẫn ánh nhìn. Nốt ruồi lệ màu đỏ ở khóe mắt, đẹp đẽ, mê hoặc lòng người.
Thế nhưng, ngược lại, ẩn sâu trong đôi mắt mê hoặc ấy của Thư Thời lại là một sự trong trẻo, thuần khiết.
Thư Thời đi thẳng tới thang máy, bấm nút.
Im lặng một lúc, cậu lấy di động ra gọi cho Trương Kỳ. Cuộc gọi vừa kết nối, phía đầu dây bên kia truyền đến tiếng ồn ào dồn dập, dường như không hề yên tĩnh.
Nhưng không lâu sau, tạp âm dần lắng xuống.
"Tiểu Thời, thử vai thế nào rồi?" Trương Kỳ cố gắng làm cho giọng nói của mình thật bình tĩnh và ôn hòa, không khác bình thường, nhưng Thư Thời vẫn nghe ra sự mệt mỏi trong giọng nói của hắn.
Thư Thời mím môi, tóm tắt lại với Trương Kỳ: "...Em diễn màn 3 của cảnh 42, lúc nam phụ bị từ chối. Sau đó nhà sản xuất và đạo diễn hỏi em mấy câu... Cũng không biết có được chọn hay không." Chắc là không được rồi, nhưng câu này cậu không nói ra.
Nghe Thư Thời nói vậy, tâm trạng phiền muộn của Trương Kỳ cũng khá hơn một chút: "Sau khi diễn xong rồi thì cậu không cần lo lắng gì nữa, cứ yên tâm về nhà nghỉ ngơi. Đợi đến khi đoàn phim có kết quả là được, khoảng thời gian này cậu đã vất vả rồi."
Trương Kỳ nói xong, trong lòng Thư Thời có chút xót xa, cậu cúi mắt nhìn cạnh cửa thang máy, nhỏ giọng nhẹ nhàng nói với Trương Kỳ: "Không vất vả, nhưng anh Trương à, em cảm thấy... có khi lần này em không qua được..." Giọng điệu của đạo diễn nói về ngoại hình của cậu, tám phần là không chấp nhận được, còn hai phần là thiện cảm mà ông ấy dành cho cậu.
Trương Kỳ nghe vậy sững sờ một chút, sau đó bật cười một tiếng. Đây là nụ cười đầu tiên của hắn sau một loạt những chuyện tồi tệ trong ngày hôm nay.
"Làm gì có diễn viên nào mà ngay từ đầu đã thuận buồm xuôi gió. Đường còn dài, lần này không được thì còn có lần sau, không cần phải vội vàng."
Sau khi dập máy, tâm trạng Thư Thời tốt hơn một chút.
Dường như Anh Trương không quá quan tâm đến kết quả, vậy thì mình cũng không cần tự tạo áp lực quá lớn cho bản thân.
Cậu đã cố gắng hết sức, không tự làm mình thất vọng.
Sau thứ sáu là đến cuối tuần.
Là chủ tịch, Diệp Vọng chưa bao giờ phải tăng ca vào cuối tuần. Bình thường hắn không xong việc gì thì cùng lắm cũng chỉ làm việc đến bữa tối.
Một hình mẫu lý tưởng của chế độ làm việc 955 (9h sáng - 5h chiều, 5 ngày/tuần).
Cũng bởi vậy mà Diệp thị không chỉ là một trong những, mà là công ty đáng mơ ước nhất đối với người trong ngành.
Cuối tuần này, Thư Thời đặt vuốt lên điều khiển từ xa, liên tục đổi kênh.
Cậu muốn xem cái gì đó kích thích chút!
Diệp Vọng cầm sách trong tay, không quen nhìn vẻ gào rú của Thư Thời, dùng gáy sách nhẹ nhàng gõ đầu chú hồ ly nhà mình.
Thư Thời lườm hắn một cái, chẳng có chút khí thế nào, lại còn dùng vuốt hất sách của hắn ra, tiếp tục đổi kênh.
A ha! Tìm thấy rồi!
Trái ngược với đôi mắt sáng trong của Thư Thời là màn hình LCD rộng lớn với khung cảnh u ám. Một ngôi làng âm u đáng sợ nằm phía bên phải của màn hình tối, bên trái hơn nửa là tên của bộ phim... Ký sự làng kinh dị.
Để làm tăng thêm bầu không khí kinh dị, còn thêm cả hiệu ứng máu đỏ chảy dài.
Thư Thời xem mà trong lòng vừa sục sôi, vừa kích động lại vừa sợ hãi.
Mở đầu phim là hình ảnh theo phong cách những năm 90, lờ mờ thấy tuyết rơi trên chiếc TV cũ kỹ.
Sau đó lời dẫn truyện vang lên... Nơi đây tên là thôn Lạc Thủy, nằm sâu trong vùng núi hẻo lánh, trong phạm vi 10km không còn làng xóm nào khác, nhưng dù vậy dân làng vẫn sống rất vui vẻ, hạnh phúc. Lại chẳng biết từ khi nào, trong làng bắt đầu xảy ra những chuyện kỳ lạ...
Cái đuôi của Thư Thời trên sofa không ngừng đung đưa, cảm thấy bộ phim kinh dị này cũng không có gì đáng sợ lắm.
Nhưng theo sự phát triển của tình tiết phim, chiếc đuôi nhỏ của Thư Thời cũng không còn vẫy nữa, thậm chí bắt đầu ngoan ngoãn quấn quanh người, không nhúc nhích.
Đột nhiên, trên phim chuyển cảnh, chiếu đến hình ảnh đã bị làm mờ (mosaic), hồ ly Thư Thời bị dọa giật mình ngẩng đầu lên, thậm chí còn tỉnh bơ lại gần Diệp Vọng mà hắn chẳng có phản ứng gì.
Hình như đại mỹ nhân chẳng sợ hãi chút nào! Thật lợi hại!
Thư Thời vừa nghĩ vậy, cậu vừa từ từ lại gần Diệp Vọng, cho đến khi lông của cậu chạm vào quần của Diệp Vọng, cảm nhận được sự hiện diện của đại mỹ nhân mới dừng lại.
Như vậy mà xem mấy thứ kia cũng không còn đáng sợ nữa... thì mới là lạ!
Ngay giây phút khuôn mặt quỷ xuất hiện trên màn hình TV, Thư Thời nhảy dựng lên, thành công làm bay cuốn sách trong tay Diệp Vọng, sau đó cả người hồ ly chui tọt vào lòng Diệp Vọng.
Đ*t m* đ*t m* đ*t m*, cái quái gì thế này!
Thứ này mà cũng chiếu trên TV được sao!
Diệp Vọng xoa mũi, cố nhịn xúc động muốn ném con hồ ly ngốc này trở lại sofa, tùy ý vươn tay, chẳng biết cuốn sách vừa nãy đã văng đến chỗ nào rồi.
Sau khi mặt quỷ xuất hiện, màn ảnh chiếu theo góc nhìn của mặt quỷ, lia trái lia phải. Trong phim lúc này đang là đêm khuya, mọi thứ đều chìm vào tĩnh lặng.
Ngay trong lúc tĩnh lặng chỉ nghe được tiếng gió thổi qua này, chợt vang lên tiếng chuông cửa!
Thư Thời sợ đến mức suýt nữa thì nhảy dựng lên trong lòng Diệp Vọng. Đương nhiên không nhảy lên được vì cái đầu hồ ly của cậu đã bị bàn tay Diệp Vọng giữ lại.
Thư Thời sau khi hoảng sợ thì phản ứng lại, là chuông cửa trong nhà vang lên.
Ai lại đến vào lúc ban ngày ban mặt thế này?
Trên sofa một người một hồ ly không ai nhúc nhích. Ngay sau đó, cửa tự mở, Diệp Tứ từ bên ngoài bước vào.
Trên tay hắn cầm một hộp quà và một hộp gỗ bước vào.
Khi Thư Thời nhìn thấy hắn mở cửa bước vào, trong mắt không khỏi lộ ra vẻ oán giận.
Cửa có đóng đâu mà nhấn chuông làm gì, dọa hồ ly quá đi mất...
Diệp Tứ bước tới, lúc nhìn mặt quỷ trên màn hình cố ý hóa trang xấu xí để dọa người, vẻ mặt có chút khó xử, nhưng rất nhanh bình tĩnh lại, khôi phục vẻ bình tĩnh không chút gợn sóng, không sợ hãi, ổn trọng và đáng tin cậy thường ngày.
Đầu tiên, hắn đưa hộp gỗ trong tay cho Diệp Vọng: "Thưa ngài, mọi việc đã hoàn tất."
Diệp Vọng lười biếng dựa vào ghế sofa cầm lấy, cái đầu Thư Thời cũng tò mò ngó ra nhìn.
Hộp có hoa văn màu đỏ trên nền đen, có vẻ là cùng xuất xứ với mấy cái hộp trên kệ trang trí của đại mỹ nhân, chẳng biết bên trong là gì.
Diệp Vọng mở hộp lấy đồ bên trong ra... một viên dương chi ngọc to bằng một phần tư bàn tay người trưởng thành, toàn thân trắng sáng, không có một chút tạp chất nào.
Thư Thời trợn tròn mắt khi nhìn thấy thứ đồ được lấy ra. Không phải cậu chưa từng thấy thứ tốt, chỉ là chưa từng thấy khối dương chi ngọc nào có chất lượng cao đến thế.
Hơn nữa, tuy thứ này nhìn như ngọc bội bình thường, Thư Thời lại luôn cảm thấy bề mặt dương chi ngọc phủ một lớp màu trắng sữa nhẹ, nhưng nhìn kỹ lại không thấy.
Diệp Vọng cầm khối ngọc, xem xét một lúc rồi nói: "Cũng được."
Sau đó hắn cho Thư Thời xem mặt còn lại của ngọc bội, trên đó khắc hai chữ "Diệp Thời", kiểu chữ nhìn rất gợi cảm, cuồng ngạo bất kham, lại ẩn chứa sự sắc bén.
Sau khi Thư Thời nhìn thấy, cảm giác người thợ khắc hai chữ này hẳn phải rất có cá tính, người bình thường không thể viết ra được chữ như vậy.
Hai chữ được dát vàng, khắc trên một khối ngọc bội hoàn chỉnh, nhìn tổng thể vừa đẹp vừa bắt mắt.
Thư Thời không khỏi dùng vuốt chạm vào ngọc bội, cảm giác nhẵn bóng, còn có cảm giác mát lạnh thấm nhuần. Cậu không nhịn được sờ sờ, đồng thời cảm thán: Thật tiếc, miếng ngọc bội tốt như thế này lại dùng làm bảng tên cho mình, không biết khối ngọc này có cảm thấy tủi thân không.
Diệp Vọng xỏ ngọc bội bằng một sợi dây đỏ, thắt một nút rồi đeo lên cổ Thư Thời.
Chẳng biết là trùng hợp hay cố ý mà khối ngọc bội kia trên lớp lông mềm mại dưới cổ Thư Thời lại rất nổi bật, người khác rất dễ nhìn thấy.
Lần đầu tiên Thư Thời đeo bảng tên, cảm thấy thật mới lạ, không ngừng dùng chân trước gẩy gẩy miếng ngọc, để nó lộ ra rồi lại vùi vào lông, vùi vào rồi lại lộ ra, không biết mệt mỏi.
Đúng lúc này, cậu nghe được giọng nói trầm thấp của đại mỹ nhân, nghiêm túc nói: "Từ nay về sau, ngươi tên Diệp Thời."
Nghe vậy, Thư Thời sửng sốt, trong lòng lại bắt đầu cảm thấy chột dạ.
Về sau, cậu ở nhà là Diệp Thời, ra ngoài là Thư Thời.
Hồ ly ngốc không đáp lời, Diệp Vọng coi như cam chịu, sau đó vươn tay về phía Diệp Tứ: "Đồ đâu."
Diệp Tứ vội vàng mở hộp quà trong tay, bên trong xếp ngăn nắp... thịt khô.
Diệp Vọng nhìn vậy, vẻ mặt hơi ngạc nhiên: "Gì đây?"
Diệp Tứ cụp mắt, thấp giọng giải thích: "Trang trại Anh Chiêu trước đó vẫn luôn cung cấp thức ăn cho con non của các tộc lớn. Chúng ta không đặt trước, thời gian ngài đưa ra lại gấp, nơi đó không có hàng tồn kho, chỉ có thể lấy ra được từng này."
Diệp Tứ không nói, những thứ hắn đang cầm trong tay bây giờ, là do Anh Chiêu sợ tiên sinh không vui sẽ biến gã thành lương thực dự trữ, vì thế đã can thiệp vào các đơn đặt hàng của những người khác để bù vào, nếu không thì sẽ không có. Hơn nữa, ngài ấy yêu cầu chất lượng thịt phải tốt, ví dụ như Nhiễm di ngư, Phì di xà, Phì di điểu, Thông lung, Mao ngưu, Văn diêu ngư và các loại khác. Mấy con này vốn đã chậm lớn, có thể có được trong tay đã là tốt lắm rồi.
Con non của mấy tộc lớn trong nửa năm cũng không được cung cấp nhiều như thế này.
Nhưng sau khi nghe giải thích xong, Diệp Vọng vẫn không hài lòng.
Hắn thản nhiên ném cho Diệp Tứ một túi gấm: "Đưa thứ này cho gã, bảo gã giữ riêng một mảnh đất cho ta, nhân tiện đưa cho gã năm hộp ở hàng thứ ba bên trái tính từ dưới lên trên kệ, để gã luyện hóa thành thịt khô mang đến đây."
Hắn đưa tay cầm lấy một miếng thịt khô trong hộp quà: "Phần còn lại mang vào phòng làm việc."
Thư Thời vừa nghe, hiểu được một nửa, chỉ biết thịt này dường như rất khó có được, còn phải nuôi dưỡng riêng, chỉ phục vụ một số ít, vừa nghe đã thấy cực kỳ cao cấp.
Vì vậy, sau khi Diệp Vọng xé bao bì, Thư Thời nóng lòng cắn một miếng từ tay hắn, thịt vừa vào miệng, mắt cậu tròn xoe.
Tuy đã được chế biến thành thịt khô nhưng thịt này không hề dai, rất dễ cắn, thịt trong miệng mềm mềm, còn có mùi thơm của cỏ, ngon đến nỗi Thư Thời nheo mắt lại.
Trong lòng cậu không khỏi nghĩ, nếu có thể ở bên đại mỹ nhân mãi thì tốt biết mấy.