Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 45: Chén rượu giải sầu
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 45 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Trong lúc Thư Thời còn đang bận tâm suy nghĩ, Diệp Vọng đã băng bó xong vết thương cho cậu.
Thư Thời hạ chân đang gác trên bàn trà xuống, thấy Diệp Vọng đứng dậy dọn dẹp đồ đạc, có vẻ như muốn rời đi, cậu vội vàng buột miệng hỏi: “Anh... anh có muốn ngồi lại không?”
Diệp Vọng nhìn cậu rồi nói: “Không cần.”
Hôm nay, hồ ly ngốc này ở cạnh hắn rất gượng gạo, không cần phải miễn cưỡng.
Thư Thời bối rối chạm hai ngón tay trỏ vào nhau, cũng chẳng biết nói gì, bởi chính cậu còn chưa hiểu rõ mọi chuyện.
Thế là cậu đành trơ mắt nhìn đại mỹ nhân rời đi, còn giúp cậu đóng cửa lại.
Nghe tiếng cửa đóng lại, trong lòng Thư Thời cảm thấy rất khó chịu.
Có lẽ đại mỹ nhân cũng cảm thấy mình lạnh nhạt nên mới như vậy.
Thế nhưng, muốn cậu chủ động đi gõ cửa phòng 614 thì dù có cho cậu thêm mười lá gan cũng không dám.
***
Cứ bận tâm suy nghĩ như vậy suốt một buổi tối, sáng hôm sau khi Thư Thời đến trường quay nhìn thấy đại mỹ nhân, cậu bỗng cảm thấy an tâm.
Ít nhất họ còn có thể gặp nhau mỗi ngày ở trường quay, vẫn có thể giống như lúc trước.
Thư Thời chủ động đi đến chào hỏi đại mỹ nhân: “Chào buổi sáng!”
Diệp Vọng gật đầu coi như đáp lại.
Nhưng đôi mắt đang nhìn xuống cuốn sách trong tay lại không bình tĩnh như lúc gật đầu.
Hồ ly ngốc hôm nay đã bình thường trở lại, tại sao vậy?
Thư Thời không thấy được ánh mắt đăm chiêu dò xét của đại mỹ nhân, chỉ một lòng tìm cách xoa dịu mối quan hệ, chủ động bắt chuyện.
Mãi đến khi phó đạo diễn gọi, cậu mới rời đi.
Diệp Vọng khép cuốn sách lại, nhìn hồ ly ngốc đang nhắm mắt ngoan ngoãn ngồi yên cho thợ trang điểm làm đẹp, sự nghi ngờ trong lòng hắn dần dần tan biến.
Hôm qua có lẽ chỉ là do tâm trạng không tốt thôi.
Nghĩ như vậy, Diệp Vọng quay đầu hỏi Diệp Tứ: “Có mang đồ theo không?”
Diệp Tứ lấy từ trong túi ra một chiếc hộp gỗ cổ màu đen tuyền đưa qua.
Diệp Vọng nhận lấy nó, mở ra nhìn thoáng qua bên trong, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn vài phần.
Nếu hồ ly ngốc đã bình thường trở lại, hắn cũng có thể bắt đầu thực hiện kế hoạch tìm phối ngẫu đã định trước đó.
Vừa trang điểm xong, Thư Thời đang đứng trước máy quay đột nhiên cảm thấy sau gáy lành lạnh, không nhịn được hắt xì một cái.
Cậu hơi nghi hoặc xoa xoa mũi mình, tối qua bị cảm lạnh ư?
Giờ nghỉ ăn cơm trưa, Thư Thời vẫn như thường lệ lao đến chỗ đại mỹ nhân.
Cơm trưa hôm nay là gan ngỗng nấu rượu đỏ. Sau khi Thư Thời ăn một cách ngon lành, cậu lại uống thêm một ngụm nước chanh lớn.
Diệp Vọng đã đặt dao nĩa xuống mười phút trước khi Thư Thời ăn xong. Thấy cậu đã ăn xong, hắn bèn lấy từ sau lưng ra chiếc hộp gỗ cổ màu đen đưa tới.
“Tặng em, mở ra xem thử xem.”
Ánh mắt Thư Thời sáng rỡ, ăn ké còn được nhận quà, thật là tuyệt vời!
Mặc dù chiếc hộp đen xì này không hiểu sao trông hơi kỳ lạ, nhưng cầm trong tay lại rất chắc tay.
Thư Thời cười híp cả mắt, Diệp Vọng ngồi đối diện thấy vậy cũng cảm thấy vui vẻ trong lòng.
Hồ ly ngốc chắc sẽ thích.
Thư Thời cầm chiếc hộp vuốt ve mặt ngoài mấy lần, ban đầu cảm thấy hơi lành lạnh, không biết làm từ loại gỗ gì.
Tuy rằng đại mỹ nhân đã quan tâm chăm sóc cậu rất nhiều rồi, nhưng đây chắc hẳn là lần đầu tiên tặng cậu một món quà chính thức như vậy nhỉ?
Cậu âm thầm thề trong lòng, lát nữa mở ra bất kể món quà là gì, cậu phải hết lời ca ngợi, sau đó phải thật vui vẻ nhận lấy.
Không thể phụ lòng tốt của đại mỹ nhân được.
Nghĩ như vậy, Thư Thời mở hộp ra, sau khi nhìn thấy thứ trong hộp, nụ cười cứ thế đơ cứng trên mặt.
Tay cầm hộp cũng bất giác khẽ run rẩy.
Nằm trong hộp là một khối cổ ngọc lớn chừng nửa bàn tay người trưởng thành, chất ngọc thượng thừa, đường vân tinh xảo, vừa nhìn đã biết không phải vật tầm thường.
Nhưng lúc này trong lòng Thư Thời lại không tự chủ mà run lên. Bám trên khối ngọc là một luồng sát khí cùng oán khí, nhìn không rõ lắm!
Đại mỹ nhân bỗng nhiên tặng thứ như vậy cho mình là có ý gì đây?
Bây giờ trong mắt hắn, mình vẫn là một con người, con người mà nhận thứ này sẽ gặp xui xẻo, mơ thấy ác mộng đó...
Cho dù là yêu quái, cậu cũng không muốn nhận thứ này đâu nha.
Cậu mới có hai mươi năm đạo hạnh, còn ngày ngày không chịu tu hành khổ luyện, làm sao trấn áp được thứ này chứ!
Nhưng chút sát khí cùng oán khí này đối với Diệp Vọng chẳng đáng là gì cả. Bản thân Diệp Tứ cũng có hơn ba nghìn năm đạo hạnh, thế nên hoàn toàn không nghĩ tới loại vấn đề nhỏ nhặt như Thư Thời sẽ không trấn áp được.
Tay cầm hộp của Thư Thời run lẩy bẩy, chỉ nhìn một lát liền vội vàng đóng lại.
Sau đó bèn cười gượng: “Sao... sao lại tặng em thứ này...” Dọa hồ ly hết hồn.
Diệp Vọng nhíu mày: “Không đẹp?”
Thư Thời xua tay: “Không phải không phải, vấn đề không phải là đẹp hay không...”
Là em không xứng!
Đại mỹ nhân thật sự không hề cố ý hù dọa mình đúng không!
Làm gì có ai tặng quà lại đi tặng thứ này.
Diệp Vọng cảm thấy nụ cười của cậu không hề thật lòng vui vẻ thì đã hiểu rằng món quà này hình như không thích hợp để tặng.
Đã như vậy thì nói thẳng ra là được, chẳng đáng để cậu phải miễn cưỡng bản thân.
“Không thích cũng không sao.” Diệp Vọng lạnh giọng nói.
Thư Thời nhỏ giọng phản bác: “Cũng không phải là không thích, mà là... không có phúc phận để hưởng thụ.” Càng nói, giọng cậu càng nhỏ lại.
Tiện thể đem chiếc hộp trả lại.
Môi Diệp Vọng mím lại thật chặt, nhưng lại không nói gì.
Thư Thời lặng lẽ cúi đầu uống nước chanh, trong lòng cũng rất uất ức.
Cậu đã phải đánh cược cả cái đuôi của mình mới dám chủ động, kết quả đại mỹ nhân thế mà lại đưa cho cậu thứ này, thật sự không phải là đang có ý đồ xấu xa gì sao...
Một bữa cơm trưa cuối cùng lại kết thúc trong cụt hứng.
Sau một hồi suy nghĩ vẩn vơ như vậy, trong lòng Thư Thời không khỏi có chút hờn giận đại mỹ nhân.
Cậu cũng không muốn nghĩ xấu về đại mỹ nhân, nhưng sự thật rành rành ra đó.
Cậu còn ngây thơ nghĩ rằng sẽ tin tưởng đại mỹ nhân thêm một chút, hiện tại xem ra rốt cuộc là đã đặt lòng tin sai chỗ rồi.
Buổi chiều, lúc quay lại công việc, Thư Thời nhìn về phía khu nghỉ ngơi, đại mỹ nhân không biết đã rời đi từ lúc nào.
Lần này trong lòng Thư Thời thật sự buồn bực.
Cái quái gì thế, thế mà còn giận dỗi.
Đã uy hiếp cậu đến vậy mà cậu vẫn chưa trở mặt, hắn thế mà còn giận dỗi.
Chuyện này chất chứa trong lòng cậu suốt từ chiều đến tối, sự phiền muộn trong lòng cậu không những không tan biến mà ngược lại càng lúc càng tệ hơn.
Buổi tối sau khi kết thúc cảnh quay, Tiểu Hiên giúp cậu thu dọn đồ đạc xong xuôi: “Thời ca, mình về khách sạn đi.”
Thư Thời kiên quyết lắc đầu, sau đó đưa ba lô cho cậu ta: “Em về trước đi, anh sẽ đi chơi với Liêu Hàng.”
Tiểu Hiên không yên tâm, nếu lỡ như xảy ra chuyện gì, cậu ta chắc chắn sẽ chết yểu, cậu ta chỉ mới là một bé yêu quái ba trăm tuổi thôi mà!
“Thời ca, em đi với anh, mấy anh muốn đi đâu vậy?”
“Không cần, em đi về đi, anh đi với anh Liêu được rồi.” Ấn tượng của cậu với Tiểu Hiên kỳ thực rất tốt, nhưng thời điểm này cậu chỉ muốn tìm người uống rượu, nói đi nói lại, vẫn là không nên để cậu đi theo.
Tiểu Hiên đành chịu, sau khi dõi mắt nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, cậu trở về khách sạn kể lại chuyện này với Diệp Vọng.
Nhưng ngoài dự liệu của cậu ta là sau khi Diệp Vọng nghe xong, sắc mặt cũng không hề thay đổi: “Em ấy muốn đi thì cứ để em ấy đi.”
***
Trong phòng riêng của một cửa hàng nhỏ ở cửa sau trường học, Thư Thời và Liêu Hàng tháo nón và khẩu trang xuống, ngồi đối mặt với nhau.
Liêu Hàng hơi khó hiểu: “Sao bỗng dưng tìm anh uống rượu? Có chuyện gì phiền lòng sao?”
Thư Thời cũng không thể nói với anh ta quá rõ ràng nên chỉ có thể chọn vài điều nói sơ qua.
“Rốt cuộc, em thật vất vả mới buông bỏ gánh nặng trong lòng, nghĩ đến việc kết bạn với anh ta, kết quả thì sao, anh ta thế mà lại không có ý tốt.”
Liêu Hàng rót rượu cho cậu: “Thế thì cậu cũng quá thảm rồi, uống đi uống đi.”
Cũng may lúc nãy không gọi thêm người khác, chỉ có hai người bọn họ, có nói gì anh cũng có thể gánh vác được, lời nói không thể lọt ra được khỏi căn phòng này.
Nếu không lỡ như tên nhóc này uống say, nói ra lời gì giật gân thì thật sự không có cách nào kết thúc.
Nhớ tới cảnh tượng lần trước Trương Đồng Hâm mời ăn khuya, lòng Liêu Hàng vẫn còn sợ hãi.
Ly rượu kia không lớn, Thư Thời một hơi đã uống cạn.
Uống xong còn có chút bất mãn: “Lúc này không phải anh nên an ủi em sao? Rót đầy ly đi! Thôi bỏ đi, em tự rót...”
Dứt lời liền cầm chai rượu đang đặt bên cạnh Liêu Hàng lên rót một ly đầy.
Lại uống cạn.
Liêu Hàng không dám uống nhiều, với thân phận của hai người bọn họ, hai người ra ngoài uống rượu thì lúc về nhất định phải có một người còn tỉnh táo, nếu không phỏng chừng ngay ngày mai báo giải trí, báo xã hội sẽ cùng nhau đưa tin.
“Người cậu nói đến là ai vậy? Anh có quen không?”
Động tác của Thư Thời khựng lại, có chút chột dạ: “... Anh không quen.”
Nếu nói quen, chắc chắn sẽ bị nhận ra cậu đang nói đến đại mỹ nhân.
Biết được là người mình không quen, Liêu Hàng cũng mất hết hứng thú hóng chuyện: “Vậy thôi bỏ đi, cậu uống đi.”
Anh không nói câu này thì Thư Thời cũng đã uống hết ly thứ ba rồi.
Sau khi đặt ly rượu xuống, trong lòng Thư Thời cũng không thấy dễ chịu hơn là bao: “Em sống đến nay cũng được hai mươi năm rồi, trước đây không có bạn bè gì, trong nhà chỉ có một người ông cả ngày chỉ biết trồng rau, cũng chẳng quan tâm gì tới em. Sau đó em một mình ra ngoài lang bạt, người đầu tiên tiếp xúc thân cận chính là anh ấy.”
Liêu Hàng: “...... Mày không phải sống ở biệt thự sao? Còn phải trồng rau kiếm sống?”
Quên đi, xã hội bây giờ ai mà chẳng phải xây dựng một chút hình tượng, cũng có thể hiểu được.
Lách cách, lại cạn một ly.
“Sau này em mới biết rằng em và anh ấy không giống nhau, là loại quan hệ sinh vật hoàn toàn đối lập——”
Liêu Hàng vừa nghe xong lời này liền ngớ người ra: “Khoan đã, khoan đã, quan hệ sinh vật đối lập là sao...”
Không phải đều là loài linh trưởng cả sao!
Thư Thời bỗng dưng dừng lại, vỗ vỗ hai gò má đỏ ửng của mình, nghĩ đến một ví dụ: “... Thì là, anh biết sói với dê không, quan hệ của em với anh ấy cũng giống vậy đó.”
Liêu Hàng hiểu ra, hóa ra là kẻ thù không đội trời chung.
Thư Thời vừa rót rượu vừa lẩm bẩm: “Em nói tới đâu rồi?—— Thôi bỏ đi, cũng chẳng quan trọng.”
“Quan trọng là hôm nay anh ấy—— hức, tặng em một món đồ mà em hoàn toàn không thể nhận nổi!”
Liêu Hàng không thể hiểu nổi là thứ gì mà lại không thể nhận nổi, khiến người này ra nông nỗi như vậy: “Thế thì em đừng nhận không phải được rồi sao?”
Nhưng Thư Thời lúc này đã không nghe được anh nói gì rồi.
Mười phút sau——
Thư Thời tay cầm bình rượu, nhờ ba bình rượu mà lá gan cũng lớn hơn nhiều, cảm thấy bản thân phải đòi cho được một lời giải thích.
Hôm nay cậu nhất định phải vùng lên!
Cậu đỏ bừng mặt nhìn Liêu Hàng: “Anh—— hức! Gọi đại mỹ nhân đến đây cho em!”
Liêu Hàng nghe xong sợ đến mức làm rơi mấy hạt lạc trên tay: “Trời đất ơi, cậu chú ý một chút, đây là cửa hàng làm ăn đứng đắn đàng hoàng chứ không phải mấy cái quán loạn xì ngầu kia đâu!”
Không nghĩ tới tên nhóc này tuổi thì không lớn nhưng rất chịu chơi, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong.