Chương 46: Cơn say bộc bạch

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Chương 46: Cơn say bộc bạch

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 46 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Hai má Thư Thời đỏ bừng, từ cổ đến tai cũng đỏ hết cả lên, gục xuống bàn: "Gọi, gọi đại mỹ nhân... hức, cái gì mà không nghiêm chỉnh chứ!"
Liêu Hàng tức thì im lặng, anh ta cũng chẳng nghe ra chỗ nào gọi là nghiêm chỉnh cả.
Quên đi, dù sao cũng không thể để cậu uống tiếp nữa, nếu không thì chẳng biết cậu ta sẽ làm gì nữa.
Liêu Hàng đi thẳng ra ngoài tính tiền, sau khi trả tiền xong định đưa Thư Thời về.
Nhưng anh ta vừa định đỡ một bên vai của Thư Thời đã bị cậu hất tay ra.
Thư Thời níu chặt lấy bàn, không chịu đi: "Không được, hôm nay tui nhất định phải hỏi cho ra nhẽ-- hức! Anh mau gọi đại mỹ nhân đến đây..."
Liêu Hàng dỗ dành cậu: "Ở đây không có đại mỹ nhân đâu, chúng ta về trước được không?"
Uống rượu vào lại đòi người đẹp, không biết đã bị đại mỹ nhân nào mê hoặc rồi.
Thư Thời không chịu: "Vậy thì, vậy thì anh gọi điện cho người đó đi! Người đó lúc này, hức, chắc chắn đang ở khách sạn!"
Liêu Hàng nghe xong, vẻ mặt càng thêm khó xử, đại mỹ nhân lại còn khách sạn, nghe thế nào cũng không phải chuyện trẻ con nên biết.
"Anh không có số điện thoại của người đó, cũng chẳng biết tên là gì, sao mà gọi được đây?"
Theo logic của Thư Thời thì lúc này cậu cũng nên bỏ cuộc rồi chứ.
Thư Thời nghe vậy mở mắt ra một cách khó nhọc, kéo Liêu Hàng ngồi xuống, sau đó ghé sát vào Liêu Hàng thì thầm: "Thế tui nói cho anh biết tên của người đó, đại mỹ nhân gọi là... ừm, là Diệp Vọng!"
Liêu Hàng không kịp đề phòng đã bị kéo xuống, còn bị mùi rượu trong miệng Thư Thời suýt làm anh ta ngất lịm.
Anh ta còn chưa kịp trở lại bình thường thì vừa nghe thấy hai chữ "Diệp Vọng" đã giật mình kinh hãi.
Trời đất ơi, anh ta vừa nghe thấy cái gì thế này!
Cho dù là thật thì anh ta cũng chẳng thể dễ dàng gọi đến được đâu!
Liêu Hàng đã từ bỏ việc thuyết phục cái tên say xỉn kia, chỉ muốn kéo cậu ta đi ngay lập tức.
Nhưng dáng người Thư Thời nhìn thì tuy gầy nhưng chẳng hiểu sao anh ta chẳng thể nhấc dậy được, cứ như dính chặt vào bàn vậy.
Không còn cách nào khác, Liêu Hàng đành phải gọi điện cho đạo diễn, sau đó từ đạo diễn biết được số của Diệp Tứ để liên lạc.
Ngay khi điện thoại được kết nối, một giọng nói ôn hòa nhưng đều đều vang lên: "Xin chào?"
Liêu Hàng nuốt nước miếng, hơi căng thẳng: "Xin, xin chào, tôi là Liêu Hàng. Hiện tại tôi với Thư Thời đang ở một quán ăn bên ngoài, cậu ta uống rượu, sau... sau đó không ngừng đòi gặp Diệp tổng, nên tôi mới mạo muội gọi điện, không biết ngài có thể..."
Lúc này Liêu Hàng nghĩ đến đại mỹ nhân mà Thư Thời kêu cả đêm thế mà lại là Diệp tổng, cả người đều thấy hoảng hốt.
Lỡ như cậu ta say rượu nói bậy thì anh ta chắc chắn sẽ chết không toàn thây.
Diệp Tứ hơi sửng sốt, sau đó nhanh chóng trả lời: "Ngài chờ một chút."
Sau khi cúp điện thoại, Diệp Tứ thuật lại với Diệp Vọng. Ngón tay nắm chặt trang sách của Diệp Vọng bỗng cứng đờ lại: "Ngươi đi đón cậu ta."
Diệp Tứ cười, nói thêm: "Nhưng tiểu tiên sinh vẫn luôn không ngừng đòi gặp ngài, ngài không đi thì cậu ấy cũng sẽ không về."
Diệp Vọng hơi ngẩn người, rồi nhanh chóng gấp sách lại: "Đi thôi." Con hồ ly ngốc này vẫn cứ dính người như vậy.
Sau khi nhận được tin, Liêu Hàng vội vàng chào đón người đến phòng riêng. Cửa phòng vừa mở, mùi rượu nồng nặc xộc thẳng vào mặt khiến Diệp Vọng phải nhíu mày.
Dọc đường đi Liêu Hàng cũng không dám nhìn kỹ, chỉ dám lén nhìn sườn mặt Diệp Vọng một cái.
Cái tên ngốc nghếch kia gọi cũng không sai chút nào, nếu không tính đến khí chất thì đúng là...
Diệp Vọng bình thản liếc mắt sang bên cạnh, Liêu Hàng giật mình, vội vàng thu lại ánh mắt.
Áp lực này, khí thế này, chỉ cần ở cùng đại lão này một tiếng thôi có khi anh ta mất đi một năm tuổi thọ luôn ấy chứ. Chẳng biết sao tên nhóc ngốc kia ngồi cùng bàn ăn cơm với đối phương được, thật sự đáng nể.
Sau khi Diệp Vọng bước vào phòng, Thư Thời nhanh chóng ngửi thấy mùi đàn hương quen thuộc xen lẫn với mùi rượu nồng nặc. Cái đầu vốn đang gục trên bàn cũng nâng lên, khó nhọc mở mắt ra, nhìn về phía Diệp Vọng: "Anh! Lại, lại đây mau!"
Giọng nói vô cùng ngang ngược.
Liêu Hàng toát mồ hôi thay cậu, vừa định nói đỡ cho cậu ta, lại không nghĩ rằng Diệp Vọng sẽ đi thẳng đến chỗ Thư Thời, giọng điệu bình thản: "Ừ, đến rồi."
Liêu Hàng trợn tròn mắt, há hốc mồm kinh ngạc.
Diệp Tứ rất hiểu ý mà "mời" Liêu Hàng ra ngoài. Lúc Liêu Hàng xoay người ra khỏi cửa, nhìn thấy một cảnh cuối cùng là Diệp Vọng ngồi xổm trước mặt Thư Thời, ánh mắt chăm chú.
Anh ta choáng váng.
Nghĩ đến việc trước đây anh ta thật lòng lo lắng tên nhóc ngốc kia sẽ bị quy tắc ngầm. Rốt cuộc thì sao, vòng đi vòng lại, người ta lại là tình cảm hai bên đều có!
Hóa ra người làm trò hề lại là mình?!
Diệp Vọng ngồi xổm trước mặt Thư Thời, vươn tay định vén lọn tóc mái lòa xòa trước trán cậu lên nhưng lại bị Thư Thời đẩy ra.
Hai mắt Thư Thời đỏ hoe, nhìn thấy Diệp Vọng thì uất ức nói: "Tại sao anh, lại muốn đưa em cái thứ, hức, đáng sợ kia..."
Diệp Vọng chỉ nghĩ là cậu đang say rượu nói nhảm nên không đáp, vươn tay muốn ôm cậu ta về.
Nhưng phản ứng của Thư Thời còn mãnh liệt hơn: "Anh! Đừng có mà, đến gần em như thế! Phải, phải giữ khoảng cách an toàn!"
Diệp Vọng bất đắc dĩ buông tay ra: "Khoảng cách an toàn là bao xa?"
Thư Thời nghẹn lời, dùng cái đầu say mèm suy nghĩ mất hai phút, sau đó lên giọng vô cùng ngang ngược nói với Diệp Vọng: "Năm mét!"
Ánh mắt Diệp Vọng sắc lạnh.
Thư Thời rụt đầu, giọng nói nhỏ dần: "Năm mét, anh xem có được không..."
Diệp Vọng nghiêm nghị nói: "Không được."
Thư Thời suy sụp hẳn, bắt đầu làm nũng: "Ôi anh, anh bắt nạt em! Anh còn tặng cái thứ đáng sợ kia..."
Đây là lần thứ hai Diệp Vọng nghe thấy từ này, hắn bắt đầu cảm thấy có điều gì đó không ổn, cau mày hỏi lại: "Cái gì đáng sợ cơ?"
Dưới ảnh hưởng của rượu, cảm giác tủi thân trong lòng Thư Thời bị khuếch đại, giọng nói đã có chút nức nở: "Huhu, chính là cái, cái ngọc mà anh tặng ấy. Nó đáng sợ như thế! Anh còn muốn đưa em..."
Diệp Vọng hiểu ra, cậu ta đang nói đến khối ngọc mà hắn tặng sáng nay.
Khối ngọc kia quả thực có một tia sát khí, vì khối ngọc ấy đã theo hắn gần hai nghìn năm, tất nhiên sẽ bị hắn ảnh hưởng.
Hồ ly ngốc lại cảm thấy đáng sợ sao?
Diệp Vọng mím môi không nói, nhưng Thư Thời vẫn còn lải nhải không ngừng tố cáo: "Anh anh anh không có ý tốt! Anh, anh âm hiểm khó lường, anh... anh còn muốn, hức!"
Thư Thời nói xong bắt đầu thút thít, Diệp Vọng duỗi tay vỗ lưng cậu.
"Còn muốn, ăn thịt em! Huhu..."
Câu tố cáo này khiến Diệp Vọng xua tan mọi cảm giác trước đó. Hắn cúi đầu nhìn Thư Thời, đáy mắt tối sầm lại.
Thư Thời vẫn còn kêu la: "Tui phải về nhà..."
Diệp Vọng duỗi tay, mặc cho Thư Thời giãy dụa, trực tiếp ôm Thư Thời vào lòng, bế ngang cậu lên.
Thư Thời bị hành động của hắn làm cho ngây ra: "Khoảng cách an toàn! Giữ khoảng cách an toàn..."
Diệp Vọng không để ý những lời kêu loạn của cậu, chỉ tìm cách trấn an cậu rồi ôm cậu ra ngoài.
Nếu hắn thực sự muốn ăn thịt, thì con hồ ly ngốc này căn bản đã không thể sống đến bây giờ, lại càng không nói đến chuyện giúp cậu dọn dẹp mớ hỗn độn này.
Diệp Vọng ôm cậu một đường về khách sạn. Tiểu Hiên đang đứng chờ trước cửa phòng 607, vừa thấy họ trở lại đã vội vàng mở cửa, định đi vào giúp đỡ,
Cuối cùng bị Diệp Tứ kéo cổ áo lại, không cho vào nữa.
Lúc đầu Tiểu Hiên còn chưa kịp hiểu, sau đó mới hiểu ra, nhanh chóng đóng lại cửa phòng, cùng Diệp Tứ đi ra chỗ khác.
Diệp Vọng đặt Thư Thời lên giường, tiện tay đắp chăn cho cậu ta.
Thư Thời từ trạng thái không nói nên lời dần bình phục lại, muốn ngồi dậy nhưng thấy không có sức lực nên lại tiếp tục nằm xuống.
Cậu cố gắng thoát khỏi cơn buồn ngủ để mở mắt ra, tay cũng không chịu yên, nắm lấy ống tay áo Diệp Vọng giữ hắn lại không cho rời đi: "Anh nói rõ ràng đi, hức, tại sao lại muốn tặng cho em cái thứ đó..."
Diệp Vọng đặt một chiếc khăn ướt ấm nóng lên mặt cậu, sau đó giúp cậu lau khô mặt.
Rồi hắn ngồi xuống bên cạnh, giọng điệu bình thản: "Muốn tặng nên tặng."
Hắn đã sống hơn vạn năm, chưa từng biết tình yêu là gì. Sách có nói, đó là động tâm, vì thế hắn muốn tìm bạn đời. Nhưng có lẽ đối với con hồ ly ngốc này thì hắn không phải lựa chọn tốt nhất. Dù sao thì hắn là mãnh thú, nguồn gốc hay chủng loài đều không phù hợp.
Nhưng có sao đâu, nếu không phải lựa chọn tốt nhất thì cứ trở thành lựa chọn tốt nhất là được.
Thư Thời lúc này đang cố gắng dùng chút sức lực còn lại, nghe Diệp Vọng nói. Chỉ biết rằng hắn đang giải thích, cậu chưa kịp nghe rõ đáp án đã ngủ thiếp đi, còn bắt đầu ngáy khẽ.
Dù sao cậu cũng đã nghe được lời giải thích rồi.
Ngày hôm sau, lúc Thư Thời tỉnh lại thì đã là mười hai giờ trưa rồi. Đầu cậu đau nhức, không thể đi quay phim nổi. May mắn là hôm nay lịch trình của cậu đều diễn ra vào buổi tối, ban ngày không cần quay.
Nếu không thì cậu cũng chẳng dám tùy tiện uống nhiều rượu đến vậy.
Chỉ có điều tối qua cậu về bằng cách nào nhỉ? Sao cậu chẳng nhớ chút gì cả?
Chắc tối qua Liêu Hàng đã vất vả lắm.
Nghĩ vậy, Thư Thời gửi một tin nhắn cảm ơn Liêu Hàng.
Liêu Hàng nhận được tin, nghĩ đến lời "dặn dò" của Diệp Tứ với mình tối hôm qua, cũng chỉ đành cắn răng chấp nhận, phản hồi "Không có gì".
Sau khi đọc tin nhắn trả lời, vừa định đặt điện thoại xuống đi tắm rửa thì có cuộc gọi đến.
Là Trương Kỳ.
"Anh Trương à, có chuyện gì vậy?"
"Tiểu Thời, không phải trước đây cậu nói với anh là muốn bán căn phòng đó sao? Anh đã giúp cậu loan tin rồi, bây giờ có người hỏi anh thông tin chi tiết, hay là hai người tự nói chuyện với nhau?"
Thư Thời sững sờ.
Lúc trước cậu đúng là đã nói chuyện này với anh Trương, cũng thật sự muốn bán đi. Nhưng lúc này đột nhiên có người tìm tới, trong lòng cậu lại cảm thấy có chút... không vui.
"Giá em đưa ra cũng không thấp, anh nói với người ta chưa ạ?"
Trương Kỳ trả lời: "Nói rồi, người ta chẳng thiếu tiền đâu. Nếu căn nhà vừa ý thì mọi chuyện đều dễ dàng."
Thư Thời mím môi, trong lòng hơi nghẹn ngào.
Cậu nói qua loa lấy lệ: "Chuyện này... đợi đến khi em quay xong rồi nói. Bán nhà đâu phải chuyện dễ dàng như vậy, anh Trương cứ để người ta xem thêm những căn nhà khác đi. Vậy nhé, sắp đến cảnh em diễn rồi, em cúp máy trước đây. Làm phiền anh Trương rồi."
Nghe thấy tiếng điện thoại ngắt kết nối, Trương Kỳ cũng hơi khó hiểu. Lúc trước bảo bán là cậu ta, sao bây giờ có người mua tìm đến lại không muốn liên hệ chứ.
Ngoài cửa phòng 607, chiếc bình giữ nhiệt chứa canh giải rượu trong tay Diệp Vọng vỡ tan tành, nước canh và mảnh vỡ vương vãi khắp sàn.
Hắn nhìn nước canh bị bắn tung tóe, khẽ vẩy tay, đáy mắt tối sầm lại.
Bán nhà?
Diệp Tứ đứng sau, đến thở cũng không dám thở mạnh, đợi đến khi Diệp Vọng xoay người rời đi mới gọi người tới dọn dẹp.
Bạch Trạch hôm nay định đến sân bay đón người, vừa định ra khỏi cửa thì thấy Diệp Vọng.
Anh ta còn chưa kịp trách cái thói không thèm đi cửa chính của đối phương bấy lâu nay thì đã thấy vẻ mặt Diệp Vọng lạnh lùng, chậm rãi nói: "《 Khải huyền của yêu thú thượng cổ》 đã cũ rồi, nên sửa lại thôi."
Bạch Trạch ngẩn người, đầu óc đầy dấu chấm hỏi.
《 Khải huyền của yêu thú thượng cổ》 là cuốn sách anh ta biên soạn và hiệu đính từ một ngàn năm trước, cũng chưa từng nghe nói có yêu thú nào thay đổi tính nết đâu chứ? Sao đột nhiên lại phải sửa chữa chứ?