Chương 47: Hiểu Nhầm

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 47 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Bạch Trạch vô cùng khó hiểu: "Tôi cho rằng không có gì cần phải sửa."
Dù không sống ở Sơn Hải Cảnh, nhưng các loài yêu thú trong sách Khải Huyền hiện tại cũng chẳng khác biệt nhiều so với trước đây.
Là một cuốn sách vỡ lòng dành cho ấu thú chưa đến tuổi đi học, cuốn sách này đã giới thiệu kiến thức cơ bản về tập tính của các loài yêu thú, thế mà vẫn chưa đủ sao?
Nhưng Diệp Vọng rất kiên trì: "Phải sửa."
Bạch Trạch cũng không biết cọng gân nào của hắn bị lệch mà lại đưa ra yêu cầu như vậy.
Nhưng hiện tại anh đang vội ra ngoài, không có thời gian tranh luận với hắn.
"Tỳ Hưu về rồi, tôi phải ra sân bay đón, cậu ngồi đây trước đi, nếu không kẹt xe thì khoảng một tiếng nữa bọn tôi sẽ về tới."
Vừa dứt lời, bóng dáng Bạch Trạch đã biến mất.
Bạch Trạch cạn lời: Hóa ra ta chỉ là một công cụ hình người thôi ư?
Bên ngoài sân bay Thành phố A, sau khi đón Tỳ Hưu, Bạch Trạch nhịn không được oán giận với hắn: "Vừa rồi tên Thao Thiết kia thế mà bảo tôi phải sửa lại《 Khải Huyền của yêu thú thượng cổ》."
Người đàn ông tóc đen với vẻ ngoài tuấn tú đang ngồi ở ghế lái phụ nói: "Vậy cậu cứ từ chối là được rồi, có gì đâu?"
Bạch Trạch lắc đầu lia lịa: "Không, tôi cảm thấy chuyện này không đơn giản như vậy, đằng sau chắc chắn có ẩn tình, nói không chừng còn liên quan đến anh bạn nhỏ của hắn. Tôi phải đi hỏi rõ mới được."
Nửa tiếng sau, Diệp Vọng ngồi trên ghế salon trong phòng khách nhà Bạch Trạch, mặt đối mặt với Tỳ Hưu.
Tỳ Hưu không lắm chuyện như Bạch Trạch, hắn chỉ đơn thuần hiếu kỳ: "Nghe đồn cậu có để ý một anh bạn nhỏ?"
Diệp Vọng rất lãnh đạm: "Ừ."
"Bao lớn?"
"Hai mươi."
Tỳ Hưu nghe xong đớ cả người, chênh tuổi cỡ này thì không đơn giản là tình yêu ông cháu thôi đâu...
Nhìn không ra tên Thao Thiết này thế mà lại có khẩu vị như vậy.
Bạch Trạch bưng từ phòng bếp ra đĩa trái cây đã được cắt xong đặt lên bàn trà, sau đó hỏi Diệp Vọng: "Rốt cuộc là tại sao cậu lại muốn tôi sửa sách?"
Diệp Vọng nghe vậy, lấy ra một cuốn《 Khải Huyền của yêu thú thượng cổ》, lật đến trang 164 phần Hung thú, chỉ vào dòng đầu tiên, chỉ thấy trên đó viết "Thao Thiết bình sinh háu ăn, trời sinh tính tình bạo ngược..."
"Nội dung này viết không đúng sự thật."
Bạch Trạch & Tỳ Hưu: ...
Đến tột cùng là mặt phải dày đến mức nào mới có thể khí thế hùng hồn nói ra mấy lời này vậy?
Diệp Vọng thản nhiên bổ sung: "Miêu tả trên này là tôi của trước đây, không có chỗ nào giống với tôi của hiện tại."
Bạch Trạch thấy tên này chính là đang kiếm chuyện: "Cậu có thể thu lại một thân sát khí lúc biến về nguyên hình không?"
Nguyên hình lộ ra, ấu thú gặp được là bị dọa khóc ngất ngay và luôn, cái gì sai sự thật cơ?
Tỳ Hưu ngược lại thấy cũng có lý: "Dù sao bây giờ hắn cũng không còn thèm ăn nữa. Nếu cứ ghi như thế, sau này các ấu thú mới sinh sẽ nghĩ hắn vẫn như trước, hở chút là đánh, là nuốt thú, không tốt cho thanh danh của Lão Diệp."
Diệp Vọng đồng tình sâu sắc mà gật đầu.
"Thời điểm cần thu sát khí lại thì đương nhiên ta sẽ thu."
Bạch Trạch: ...
"Vậy cậu muốn phân lại vào loại yêu thú nào? Hung thú ăn thịt cỡ lớn hay là——"
"Tôi thấy có thể thêm một trang vào mục Thụy thú." Diệp Vọng mặt không đỏ tim không đập, thản nhiên mở lời.
Bạch Trạch xù lông: "Không được, trừ phi ngày đó tôi chết rồi!" Anh phải bảo vệ tôn nghiêm của Thụy thú đó có biết không hả!
Diệp Vọng tỏ vẻ tiếp thu: "Vậy, ví dụ như... yêu thú cỡ lớn nhưng vô hại?"
Sau khi so sánh, Bạch Trạch cảm thấy như vậy hình như miễn cưỡng cũng có thể chấp nhận.
Trước khi đồng ý, Bạch Trạch còn rất cẩn thận hỏi một câu: "Bây giờ cậu sẽ không để lộ nguyên hình ra nữa phải không?"
"Bình thường không cần thiết."
"Vậy cũng được." Bạch Trạch nói tới đây đột nhiên hỏi một câu: "Nhưng cậu muốn đổi như vậy không phải là vì con hồ ly nhỏ nhà cậu chứ?"
Diệp Vọng nhíu mày không nói gì.
Tỳ Hưu ngồi bên cạnh hóng chuyện, xem xong chỉ cảm thấy đẳng cấp của Bạch Trạch vẫn quá thấp, chỉ một chiêu dục dương tiên ức đã cắn câu.
Sau cái đêm say đến không biết trời trăng mây nước là gì, tâm trạng của Thư Thời cũng chẳng nhẹ nhõm hơn bao nhiêu. Rượu có thể giúp giải tỏa nhưng vấn đề vẫn chưa được giải quyết. Cậu cứ luôn có cảm giác hôm đó sau khi say, mình hình như đã làm vài chuyện gì đó.
Nếu không thì tại sao ánh mắt của Liêu Hàng mấy ngày nay nhìn cậu cứ là lạ...
Chính là cái ánh mắt "Tui không ngờ cậu là loại người như vậy" khiến cậu chẳng hiểu ra làm sao, nhưng hỏi Liêu Hàng thì anh ta lại ngậm miệng không nói.
Làm hồ ly rất là sầu não.
Vài ngày sau, khi Thư Thời đang chuẩn bị nghỉ ngơi trong phòng, một con Hỉ Thước tinh đột nhiên bay vào từ cửa sổ đang mở. Sau đó, không biết từ đâu, một cuốn sách thật dày được khâu bằng chỉ xuất hiện và rơi vào ngực Thư Thời.
Thư Thời cầm lên xem thử, là cuốn 《 Khải Huyền của yêu thú thượng cổ》mà khi còn bé cậu từng xem.
Cái mỏ nhọn của Hỉ Thước Tinh khép mở, phun ra một tràng tiếng người: "Hậu cần Hỉ Thước gửi đến ngài cuốn sách Khải Huyền bản chỉnh sửa mới nhất. Cước phí đã được thanh toán, nếu không còn vấn đề gì, xin ngài ký nhận chuyển phát giúp ạ." Nói xong, nó liền rút từ phía sau ra một cây bút lông và một tờ giấy Tuyên Thành.
Thư Thời ký xong đột nhiên nghĩ đến một chuyện: "Ai gửi cái này cho tôi vậy?"
"Tất cả ấu thú đăng ký trong danh sách đều có."
"Ò." Thì ra sách này không cần bỏ tiền ra mua.
Thư Thời có chút bùi ngùi, mười mấy năm chưa đọc lại quyển sách này, cũng rất hoài niệm.
Lúc cậu vừa lên ba, ông nội đã bắt cậu phải học thuộc tất cả yêu thú có trong quyển sách này, còn nói cái gì mà lỡ sau này gặp được lại không nhận ra thì rất mất mặt.
Cứ đùa mãi, nói cứ như đọc xong là cậu có thể nhìn thấy được bản tôn thật vậy.
Đến bây giờ đã sống qua hơn hai mươi năm, ngoại trừ bất ngờ gặp được đại mỹ nhân, lần đầu tiên đối mặt với nguyên hình của Thao Thiết, mấy loài khác ngay cả sợi lông cậu đều chưa được thấy.
Ý, còn có thêm bản thân cậu nữa.
Cửu Vĩ Hồ cũng có tên trong cuốn sách này.
Nhưng giờ nó được sửa đổi, liệu có thêm nội dung mới nào không?
Thư Thời có chút nghi hoặc mở mục lục sách, xem từ trên xuống dưới, không thấy có gì khác so với trong ấn tượng của cậu.
Nhưng lúc cậu đang muốn lật ra trang đầu tiên của chính văn, động tác đột ngột dừng lại.
Khoan, hình như có chỗ nào đó sai sai...
Cậu lật lại trang mục lục, lần này xem kỹ mới chợt trông thấy Thao Thiết được xếp vào mục 【Yêu thú cỡ lớn nhưng vô hại】!!!!!!!!
Bạch Trạch già cả bị mờ mắt hay là quên hiệu đính?
Thư Thời lật quyển sách đến đúng trang ghi trong mục lục, thấy quả nhiên cậu không hề nhìn nhầm.
Trên sách viết như thế này: Thao Thiết từng là hung thú háu ăn hiếu chiến, nhưng gần ba nghìn năm nay không gây ra hành vi bạo ngược nào, cũng không tùy tiện cắn nuốt yêu thú... Trải qua nhiều năm khảo sát, biên tập viên quyết định sửa đổi lại phân loại của Thao Thiết.
Thư Thời ngây dại.
Cái này mà cũng có thể tùy ý sửa chữa hả!!!!!
Vậy cậu vẫn luôn khăng khăng một mực xem đại mỹ nhân là hung thú tùy tiện ăn người ăn thú, chẳng phải đã sai lầm rồi sao?
Chỉ có điều, cậu ở cùng đại mỹ nhân lâu như vậy, hình như thật sự chưa từng thấy hắn ăn thú...
Cô Hoạch Điểu nấu toàn là thịt heo, bò, dê, gà, thỏ các loại, chứ cũng không có thịt của yêu thú kỳ quái nào.
Cậu vốn tưởng đại mỹ nhân sẽ lén ra ngoài bắt yêu thú để thêm cơm, hóa ra lại là hiểu nhầm!
Thư Thời cảm thấy nhận thức của mình sắp bị đổ vỡ.
Cậu ngẩn ngơ gọi điện thoại cho Ông Thư: "Ông ơi! Ông có biết phân loại của Thao Thiết trong sách Khải Huyền đã được sửa lại rồi không?"
Ông Thư chững lại: "Đổi thành cái gì?"
"Yêu thú cỡ lớn nhưng vô hại. Nghe đồn bởi vì hắn không còn ăn yêu nữa nên sửa lại."
Ông Thư thở phào nhẹ nhõm: "À, là chuyện này hả. Ông cứ tưởng phải sửa từ lâu rồi chứ, lần cuối cùng ông gặp hắn, hắn đã không còn thèm ăn nữa, chắc cũng phải... ba bốn nghìn năm rồi."
Thư Thời kinh ngạc: "Vậy mà mười mấy năm trước ông cho con xem quyển sách viết hắn là hung thú, cũng đâu có thấy ông sửa đúng lại cho con!"
"Ủa vậy hả? Hồi đó ông cũng chỉ tùy tiện lật xem một hai trang, không đọc kỹ. Mà chuyện này cũng có gì đâu, hắn vốn đúng là hung thú, hiện tại... chắc là biến thành hung thú không ăn yêu thú..."
Thư Thời không nghe tiếp mấy lời phía sau, trực tiếp cúp điện thoại rồi đem mặt vùi vào trang sách.
Xong đời, thế mà cậu lại hiểu nhầm lớn như vậy.
Mặc dù trên người đại mỹ nhân vẫn có huyết tinh và sát khí, nhưng đó là do trước kia lưu lại nha!
Hắn không hề muốn ăn mình, lòng cũng không có mang ý xấu.
Nghĩ vậy, Thư Thời vừa hối hận vừa đau đầu.
Đều do mình còn nhỏ tuổi, không biết nhìn người, quan niệm bảo thủ, phán đoán sai lầm, cuối cùng trồng ra quả đắng.
Hức! Hiện tại phải làm sao bây giờ...
Theo Diệp Vọng dự tính, hiện tại chắc hẳn sách đã đến tay con hồ ly ngốc kia rồi.
Nhưng ở trường quay, hắn nhìn thấy bộ dáng hồ ly ngốc trốn tránh mình còn rõ ràng hơn so với trước đây, mắt phượng híp lại, cảm thấy rất bất thường.
Thư Thời đúng là đang trốn tránh đại mỹ nhân, ngay cả Diệp Vọng chủ động tới mời cậu đi ăn cơm trưa cậu cũng từ chối.
Trước kia là do cảm thấy đại mỹ nhân lòng mang ý xấu, khi đó vấn đề nằm trên người đại mỹ nhân.
Nhưng hiện tại là do chính cậu hiểu nhầm, vấn đề nằm ở bản thân mình. Thế nên, cậu vừa chột dạ vừa xấu hổ day dứt, hiển nhiên lại càng không dám đối mặt với đại mỹ nhân.
Tóm lại chính là chỗ nào cũng khó xử.
Cậu không vượt qua được rào cản tâm lý. Huống hồ, thái độ của mình lại lúc nóng lúc lạnh, đại mỹ nhân chưa chắc không để ý...
"Tiểu Thời, Tiểu Thời!"
Thư Thời hồi hồn: "Dạ? Có chuyện gì vậy đạo diễn Lưu, ngài nói đi!"
Ánh măt đạo diễn Lưu hơi lo lắng: "Hôm nay cậu sao vậy? Cả ngày mất hồn mất vía, tối qua ngủ không ngon hả?"
Thư Thời lắc đầu: "Chỉ là hôm nay tâm trạng cháu không tốt thôi ạ, không có gì đáng ngại, đạo diễn Lưu nói tiếp đi."
"Chuyện là cậu cũng sắp đóng máy rồi, chỉ còn năm sáu cảnh phải quay. Cậu xem thử muốn chọn cảnh nào làm cảnh đóng máy?"
Thư Thời giật mình, nhanh như vậy mà đã sắp đóng máy rồi sao?
Vậy chẳng phải những ngày tháng cậu cùng đại mỹ nhân thường xuyên gặp mặt sắp kết thúc rồi sao?
Lỡ như đóng máy rồi mà vẫn chưa thể làm hòa...
Phải làm sao bây giờ?
Thư Thời xem qua kịch bản, chọn một cảnh tương đối đơn giản để làm cảnh đóng máy.
Cậu sợ tới lúc đóng máy tâm mình không tĩnh, thế nên tốt nhất là chọn một cảnh đơn giản, chứ không đến lúc đóng máy còn bị NG thì mất mặt lắm.
Nhận thấy thời gian giả vờ làm đà điểu không còn được mấy ngày nữa, Thư Thời vò đầu bứt tai suy nghĩ rối rắm cả ngày, cuối cùng vẫn quyết định buông tha chính mình, sau đó chủ động đi tìm đại mỹ nhân làm hòa.
Buổi tối lúc quay xong, cậu không về khách sạn mà bắt xe đi đến trung tâm thương mại, muốn mua quà tặng đại mỹ nhân coi như bồi tội.
Tuy hắn không biết đây là quà bồi tội, nhưng làm vậy trong lòng mình sẽ dễ chịu hơn rất nhiều.
Sau khi vòng vo trong trung tâm thương mại nửa tiếng đồng hồ, Thư Thời đi vào một cửa hàng trang sức phụ kiện, định mua tặng đại mỹ nhân một cặp khuy măng sét.
Thực ra cậu muốn đặt làm riêng hơn, nhưng thời gian không còn kịp nữa, đành hạ thấp yêu cầu mà chọn mua hàng có sẵn.
Sáng hôm sau Thư Thời không đi diễn, lại gọi điện hỏi Liêu Hàng, xác định đại mỹ nhân không có ở phim trường xong, cậu hít vào thở ra vài lần, chủ động đi ấn chuông cửa phòng 614.