Chương 48: Hoàn thành cảnh quay

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ

Chương 48: Hoàn thành cảnh quay

Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 48 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.

Không lâu sau, cánh cửa phòng mở ra, khuôn mặt tuấn tú của đại mỹ nhân hiện ra trước mắt cậu.
Thư Thời chột dạ, cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng hắn, rồi đưa món quà trong tay cho Diệp Vọng: "Cái, cái này... cho anh."
Diệp Vọng nhìn chiếc hộp quà trước mặt, nhưng không vội đưa tay nhận lấy, mà hỏi ngược lại: "Sao tự dưng lại tặng quà cho tôi vậy?"
Thư Thời ngước mắt nhìn hắn, ánh mắt chạm nhau chốc lát rồi cậu vội vàng dời đi, giải thích: "Em, trước đây em có ấn tượng không tốt về anh, là do em có định kiến nên đã hiểu lầm, em thực sự xin lỗi anh."
Cậu không nghĩ ra được lý do hợp lý nào khác, lại không muốn lừa dối đại mỹ nhân, nên đành nói thẳng.
Cậu lại nâng chiếc hộp trong tay lên một chút: "Em hy vọng, chúng ta vẫn có thể hòa hợp như trước đây..."
Khóe môi Diệp Vọng khẽ cong lên, rồi nhận lấy hộp quà.
Thư Thời vui vẻ, nghĩ bụng, hắn nhận rồi tức là không để tâm nữa phải không?
Vậy thì sau này hai người họ có thể...
"Quà thì tôi nhận, nhưng tôi muốn biết, rốt cuộc trước đây em đã hiểu lầm gì về tôi?" Diệp Vọng khoanh tay trước ngực, ung dung nhìn Thư Thời.
Thư Thời đỏ bừng mặt, xấu hổ đến luống cuống.
"Cũng, cũng không phải chuyện gì to tát cả, chỉ là em, em tự mình nghĩ lung tung thôi. Dù sao thì, em xin lỗi anh!"
Nói xong, Thư Thời cúi gằm mặt xuống, trông hệt một học sinh tiểu học vừa làm sai đang chờ bị phạt.
Khóe môi Diệp Vọng khẽ giật nhẹ, sau đó hắn từ phía sau lấy ra một thứ đưa cho Thư Thời.
"Tặng em, coi như đáp lễ."
Nghe thấy lời của đại mỹ nhân, vẻ mặt Thư Thời thoạt đầu vui vẻ, nhưng ngay sau đó cứng đờ khi nhìn thấy chiếc hộp gỗ cổ giống hệt lần trước.
Cậu vẫn nhớ rõ lần trước khi mở hộp ra, cậu đã nhìn thấy khối ngọc dính đầy sát khí kia.
Rốt cuộc đại mỹ nhân này cố chấp với ngọc đến mức nào mà lần thứ hai rồi vẫn tặng cậu thứ đó vậy.
Chẳng lẽ hắn nghĩ rằng lần trước mình không nhận là vì hiểu lầm, giờ hết hiểu lầm rồi nên hắn tặng lại?
Nhưng nói đi cũng phải nói lại, tuy đại mỹ nhân bây giờ không còn ăn thịt yêu quái nữa, nhưng cậu vẫn rất sợ sát khí trên vật đó!
Cái này, nên nhận hay không đây?
Trong lúc Thư Thời còn đang do dự, Diệp Vọng trực tiếp nhét chiếc hộp vào tay cậu, giọng điệu lạnh lùng: "Mở ra xem đi."
Thư Thời cầm lấy hộp gỗ, trên tay vẫn là cảm giác lành lạnh quen thuộc từ lần trước.
Cậu run run mở hộp ra, cứ nghĩ mình sẽ phải ngại ngùng từ chối như lần trước, không ngờ sau khi mở ra lại không phải khối ngọc như vậy.
Thư Thời mở to mắt, hơi giật mình.
Trong hộp có một thứ khá giống nỉ, nói đúng hơn là một chiếc vòng tay đan bằng len màu nâu xám, còn khảm vài viên ngọc, trông rất có mỹ cảm cổ xưa.
Mà quan trọng nhất là nó sạch sẽ, không hề có mấy thứ huyết tinh hay sát khí linh tinh gì cả, chỉ có mùi đàn hương thoang thoảng.
Thư Thời nhìn qua còn tưởng đại mỹ nhân dùng chính lông của hắn để làm ra, nhưng thấy trên ngọc không có sát khí thì cậu cũng bỏ qua suy nghĩ đó.
Dù sao thì kể cả là lông gì đi chăng nữa, cậu cũng đều thích cả.
So sánh ra thì cái này tốt hơn khối ngọc lần trước rất nhiều. Ít nhất là cậu có thể đeo mà không cần sợ hãi.
Thư Thời rất vui, đây là lần đầu tiên cậu và đại mỹ nhân tặng quà cho nhau, hơn nữa còn rất hòa thuận!
Cậu cười híp mắt, sau khi đóng hộp lại liền ôm vào lòng, giọng nói không che giấu niềm vui sướng: "Cảm ơn đại... chủ tịch Diệp! Em thích chiếc vòng tay này lắm!"
Phù – May mà phanh kịp, chút nữa là lộ hết rồi.
Khi Diệp Vọng nghe thấy tiền tố xưng hô đó, hắn không biến sắc mà khẽ nhíu mày.
Con hồ ly ngốc này lúc say chẳng biết phân biệt tốt xấu, say rượu đùa giỡn xong thì chẳng nhớ gì cả.
Nhưng còn nhiều thời gian, lúc này vẫn chưa cần so đo làm gì.
"Chiếc vòng tay này chịu được ma sát và chống thấm." Ẩn ý là đeo vào rồi không cần tháo ra.
Cũng chẳng biết Thư Thời có hiểu hay không, dù sao cậu cũng gật đầu.
*
"Tốt, cảnh này qua! Chúc mừng cậu Thư đã đóng máy thành công!"
"Chúc mừng đóng máy!"
"Chúc mừng anh Thư đóng máy!"
....
Sau một hồi chúc mừng rộn ràng, đoàn phim mang đến một chiếc bánh ngọt lớn cho Thư Thời. Đó là một chiếc bánh kem hoa quả ba tầng, tầng trên cùng được xếp nhiều hoa quả nhất, còn có một tấm bảng chocolate ghi mấy chữ xiêu vẹo: "Chúc cậu Thư đóng máy thành công, về sau tiền đồ rạng rỡ!"
Khi Thư Thời đọc những dòng chữ trên chiếc bánh ngọt, cậu lấy tay lau mạnh khóe mắt, muốn giấu đi sự xúc động đang dâng trào.
Đây là lần đầu tiên cậu vào đoàn làm phim, gặp được đạo diễn Lưu dễ tính, gặp được Liêu Hàng – một người đàn ông thẳng thắn, phóng khoáng, có thể cùng cậu đi uống rượu, còn có tỷ Thi Vân cực kỳ dịu dàng.
Còn cả thợ trang điểm hay trêu chọc cậu, anh nhân viên sân khấu thường xuyên hỏi cậu có muốn ăn bữa khuya không, cả anh thợ chụp ảnh thích chụp những bức ảnh đặc tả của cậu...
Đại mỹ nhân thì không tính. Đại mỹ nhân cậu đã biết trước cả khi tới đây, không phải bây giờ mới gặp.
Tóm lại, cậu cũng rất cảm động.
Lần đầu quay phim, có thể gặp được những người tốt bụng, đáng yêu như vậy, thật sự quá tốt.
Bánh ngọt được đặt ở khoảng trống giữa sân, nhân viên sân khấu cất tiếng: "Tới đây nào, mọi người cùng chụp ảnh với nhau."
Thư Thời đứng giữa đám người, cười rạng rỡ, giơ tay hình chữ V, hô "cheese".
Chụp xong tấm đầu tiên, Thư Thời mới phát hiện đại mỹ nhân không chụp cùng.
Sau khi nhận ra, cậu ra hiệu tạm dừng với thợ chụp ảnh, rồi chạy chậm tới trước mặt Diệp Vọng, vừa thở hổn hển vừa hỏi: "Anh có muốn chụp ảnh chung với mọi người không?"
Diệp Vọng lắc đầu: "Không cần." Hắn cũng không phải nhân viên đoàn phim, không cần thiết phải chụp.
Nghe vậy, Thư Thời hơi thất vọng cụp mắt xuống, trong giọng nói còn mang theo chút mất mát: "Chỉ là đây là lần đầu tiên em đóng máy, em muốn anh cùng chụp ảnh với em."
Diệp Vọng ngẩn ra, trong mắt hiện lên chút bất đắc dĩ. Rồi hắn đóng sách lại, đứng lên: "Đi thôi."
Thư Thời hớn hở ngay lập tức, kéo ống tay áo của Diệp Vọng hướng về đám người đang chụp ảnh.
Sau khi đến nơi, chính cậu đứng ở vị trí trung tâm, kéo đại mỹ nhân tới bên cạnh: "Anh đứng đây đi!"
Bọn họ chụp ảnh trước cầu thang tòa nhà, những người ở phía sau đứng lên bậc cầu thang, hơn nữa còn xếp theo chiều cao nên cũng không ai che mất ai.
Thợ chụp ảnh đếm: "Một, hai, ba, cheese!"
Giây cuối cùng, Thư Thời nắm lấy bàn tay đang buông thõng bên người của Diệp Vọng, rồi giơ lên.
Và trong bức ảnh cuối cùng, trên mặt Diệp Vọng có một ý cười thoáng qua.
Sau khi chụp ảnh chung xong, Thư Thời bị mọi người vây quanh trước chiếc bánh ngọt, vừa mới đứng vững thì trước mắt cậu xuất hiện một người.
Cậu ngẩng đầu nhìn, đó là nữ phụ đóng vai bạn cùng phòng ký túc xá của tỷ Thi Vân, Lý Vũ Tri.
Lý Vũ Tri mang theo nụ cười: "Em trai à, không biết sau này bao giờ mới được gặp lại, liệu có muốn ôm chị một cái không?"
Nói xong liền mở rộng vòng tay về phía Thư Thời.
Ngoại hình tinh tế cùng tính cách trong sáng, sự tốt bụng không ngờ của Thư Thời thật sự rất đúng gu của cô. Lại không hiểu vì sao cô đã ám chỉ vài lần rồi, mà đứa ngốc này vẫn không hiểu.
Đã đóng máy rồi, cô vẫn không cam lòng, nên thử một lần xem sao.
Thư Thời nhìn thân hình xinh đẹp của đối phương, từ chối cực kỳ hàm súc: "Tỷ Vũ Tri à, chúng ta đều là người thành phố A, sau này còn có thể hẹn nhau đi ăn mà. Hôm nay tỷ mặc xinh xắn như thế, nếu em ôm thì chỉ sợ sẽ bị mấy em trai thích tỷ cắn không nhả ra mất."
Hai người họ cũng không diễn với nhau nhiều, nhưng chẳng hiểu vì sao Lý Vũ Tri rất thích tìm cậu để tám chuyện. Khổ nỗi cậu cũng không phải người biết tìm đề tài để nói, nên lần nào cũng nói chuyện một cách cực kỳ gượng gạo.
Nhưng may là không nhiều lần lắm nên cũng không đến nỗi quá xấu hổ.
Lý Vũ Tri nâng vạt váy trong tay lên, cười nền nã với Thư Thời một cái rồi bỏ đi luôn.
Sau khi Diệp Vọng chụp ảnh xong cũng chưa trở về chỗ nghỉ ngơi mà đứng ở bên cạnh nhìn con hồ ly ngốc ăn bánh.
Hắn nhìn thấy cảnh này thì nhíu mày, cũng không tiến lên.
Con hồ ly ngốc có thể từ chối lời đề nghị của đối phương 'Buổi tối có muốn cùng nhau xem kịch bản hay không' với lý do "Tỷ Vũ Tri à, tỷ là người độc thân, cô nam quả nữ như chúng ta phải tị hiềm', chắc lúc này cũng không có ngoại lệ.
Hồ ly ngốc kia rất thu hút, nếu không có hắn ở đây, số lần cô ta tìm đến con hồ ly ngốc sẽ không chỉ có mấy lần như thế.
Hắn biết đạo lý nhiều quá hóa dở nên cũng không chặn lại tất cả.
Nhưng vài lần tiếp cận kia, lúc cô ta ra về sắc mặt cũng chẳng thể tính là đẹp đẽ gì cho cam.
Chỉ có điều tuy biết rằng đối phương sẽ gặp khó khăn ở chỗ Thư Thời, ánh mắt Diệp Vọng cũng chưa từng rời khỏi người cậu, khóe môi hắn cũng trùng xuống vài phần.
Thư Thời cầm con dao nhựa trong tay, đang do dự không biết phải cắt từ đâu, chợt nghe thấy tiếng của đại mỹ nhân: "Sao vẫn chưa cắt?"
Cậu ngẩng lên thì thấy, đại mỹ nhân chẳng biết đã vượt qua đám đông đi tới bên cạnh mình từ lúc nào. Cậu hơi ngại: "Em chưa từng cắt chiếc bánh nào to như thế này, sợ cắt hỏng thì hỏng mất, chụp lên sẽ xấu lắm."
Lúc sinh nhật cậu thì ông nội cũng chỉ làm bát mì trường thọ mà thôi, ngay cả bánh ngọt bình thường cậu ăn cũng không lớn đến mức đó.
"Có cần tôi giúp không?"
Thư Thời gật đầu.
Mọi người xung quanh còn đang cười đùa chờ được ăn bánh. Cậu hơi hồi hộp, vẫn là để đại mỹ nhân giúp cậu cắt bánh đi.
Nhưng giây tiếp theo, bàn tay nắm con dao nhựa của Thư Thời được một bàn tay to lớn khác bao trùm, mu bàn tay cậu bất chợt truyền đến cảm giác ấm áp khô ráo, khiến cậu càng thêm căng thẳng.
Thư Thời kinh ngạc ngẩng đầu nhìn đại mỹ nhân, lại chỉ có thể nhìn thấy xương cằm quá mức hoàn mỹ của hắn.
Cổ họng cậu hơi ngứa ran, dường như có điều muốn nói, nhưng đến bên miệng lại không biết nói gì, cả người ngẩn ngơ.
Sau đó, thân hình ấm áp của người bên cạnh dựa sát lại gần, vai Thư Thời áp vào lồng ngực rắn chắc của đại mỹ nhân, thậm chí còn cảm nhận được nhịp đập mạnh mẽ của con tim dưới lớp áo sơ mi.
Lỗ tai Thư Thời ong ong, cảm giác tiếng ồn ào bốn phía đều cách cậu rất xa, bên tai chỉ còn lại hai tiếng tim đập.
Một là của đại mỹ nhân, cực kỳ mạnh mẽ, nhịp đập hơi nhanh.
Một là của chính cậu, tiếng vang rất lớn, chẳng hề có nhịp điệu, thậm chí càng lúc càng đập nhanh hơn.
Tay cậu được đại mỹ nhân nắm lấy, hai bàn tay đan vào nhau cùng cầm con dao nhựa, lửng lơ trên chiếc bánh.
Đám đông xung quanh trong chớp mắt trở nên yên tĩnh.
Suy nghĩ trong đầu Thư Thời loạn cả lên.
Cậu chưa từng dựa vào ai gần đến mức này đâu.
Sao đại mỹ nhân chẳng chịu rào trước cho cậu gì cả, để cậu còn chuẩn bị tâm lý, cứ thế này đột ngột quá.
Ánh mắt Diệp Vọng nâng lên, thản nhiên liếc nhìn xung quanh.
Đám người vừa yên tĩnh trong chốc lát lại bắt đầu ồn ào trở lại.
Chỉ có Thư Thời hồn còn chưa nhập lại vào xác.
Cậu nghĩ, trên tay cậu còn đang đeo chiếc vòng tay đại mỹ nhân tặng đấy, đại mỹ nhân đột nhiên nắm lấy như vậy--
Chiếc vòng tay này sẽ không rụng lông chứ?!