Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 49: Ý nghĩa thầm kín
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 49 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Con dao nhựa từ từ đặt nhẹ lên mặt bánh kem, sau đó... dứt khoát cắt xuống, khiến chiếc bánh kem ba tầng chia làm đôi.
Vì sợ lỡ rụng lông nên sau khi cắt xong, cậu còn kiểm tra bánh kem kỹ lưỡng một lần nữa, xác định trên mặt bánh không dính bất cứ thứ gì lạ mới yên tâm.
Chất lượng chiếc vòng tay này của đại mỹ nhân thật sự rất tốt.
Cậu đang vui vẻ thì phát hiện đại mỹ nhân vẫn chưa buông tay cậu.
Mặt Thư Thời vừa hạ xuống lại bỗng chốc bùng lên trong nháy mắt.
Trời ơi, có biết bao nhiêu người đang nhìn kia chứ.
Từ sau khi tốt nghiệp tiểu học, cậu chưa từng cầm tay ai khác.
Thật là ngượng quá đi mà.
Hơn nữa... không hiểu sao, tim cậu lại đập nhanh đến thế.
Tay cầm dao của Thư Thời siết chặt lại một cách vô thức, Diệp Vọng cúi mắt nhìn thấy vành tai đỏ bừng của chú hồ ly ngốc nghếch, chậm rãi buông tay ra.
Thư Thời sững sờ một lát, nâng cánh tay đã được giải thoát, cầm dao nhựa cắt một miếng bánh lớn đặt vào đĩa, còn múc thêm rất nhiều trái cây đặt lên trên, đưa cho đại mỹ nhân.
"Ăn nhanh lên! Chút nữa mọi người chia hết, sẽ chẳng còn miếng lớn như vậy nữa đâu!"
Diệp Vọng khẽ nhíu mày rồi lại giãn ra, cuối cùng vẫn đưa tay nhận lấy miếng bánh kem.
Sao mà chú hồ ly ngốc này luôn quên rằng hắn không thích đồ ngọt vậy.
Hắn lấy một chiếc dĩa nhỏ từ trên bàn, dưới ánh mắt nóng bỏng của Thư Thời mà ăn một miếng nhỏ.
Hừm, đúng là ngọt đến ngấy.
Thư Thời mắt lấp lánh nhìn hắn: "Thế nào rồi, thế nào rồi, em đặc biệt lấy thêm trái cây cho anh ăn cho đỡ ngấy. Ăn có ngon không?"
Động tác Diệp Vọng khựng lại một chút: "Ngon."
Nói xong liền xiên một miếng trái cây đưa vào miệng. Vị chua mát lạnh của trái cây đã trung hòa vị ngọt ngấy còn đọng lại trong miệng hắn.
Ừm, cũng khá.
Thư Thời cười híp cả đôi mắt hồ ly lại: "Vậy là tốt rồi!"
Sau khi hỏi Diệp Vọng xong, Thư Thời cũng cắt cho mình một miếng bánh nhỏ rồi kéo Diệp Vọng sang một bên, nhường lại chỗ cho những người khác vui chơi.
Tốc độ Thư Thời ăn bánh rất nhanh, tất nhiên, tướng ăn của cậu trông không được đẹp mắt cho lắm, chỉ một lát mà khóe miệng đã dính đầy kem, sau đó lại bị cậu lau đi một cách qua loa.
Diệp Vọng không thể nhìn nổi nữa, lấy khăn tay ra: "Lại đây."
Nghe vậy Thư Thời đặt dĩa xuống, ngoan ngoãn ngửa đầu để hắn lau kem cho cậu.
Khăn tay làm từ vải bông nhẹ nhàng lau qua khóe miệng, bàn tay đang cầm dĩa của Thư Thời cũng khẽ run lên.
Cách đó không xa, Liêu Hàng và Chương Thi Vân thấy cảnh này liền dừng bước, hai người vốn định tìm Thư Thời tán gẫu, nhân tiện nói lời tạm biệt.
Liêu Hàng gãi đầu, đỏ mặt nhìn Chương Thi Vân: "À thì... chút nữa không phải có cảnh đối diễn của tôi và cô sao, chúng ta đi tập thoại trước nhé, lát nữa rồi hãy tìm Thư Thời sau?"
Đôi chim chuột này, giữa ban ngày ban mặt, thật quá trắng trợn!
Chương Thi Vân hiểu ý, cười: "Đúng vậy, tôi còn chưa thuộc lời thoại nữa, tôi phải tranh thủ thời gian học thuộc thôi."
Liêu Hàng thở phào: "Vậy chúng ta đi nhanh thôi, nhanh lên! Nhìn thêm chút nữa anh sợ sẽ chói mắt đến mù mất."
Sau khi kem trên khóe miệng đã được lau sạch sẽ, Thư Thời ngượng ngùng cúi mặt tiếp tục ăn bánh kem, nhưng lần này lại ăn từng miếng bé xíu.
Luôn được đại mỹ nhân chăm sóc như vậy thành thói quen, lúc nãy cậu phản xạ có điều kiện mà đưa mặt sang, aaa, thật là mất mặt quá đi mà!
Sau vài phút im lặng, Thư Thời bỗng nhiên lên tiếng.
Cậu vừa ăn vừa chậm rãi nói: "Đóng máy rồi, ngày mai em phải về nhà."
Diệp Vọng vẫn giữ vẻ mặt thờ ơ, không mặn không nhạt "ừ" một tiếng.
Thư Thời dùng dĩa chọc chọc miếng bánh kem trong đĩa: "Thế thì, tạm biệt trước nhé?"
Diệp Vọng nhìn đĩa bánh kem trong tay, ánh mắt sâu thẳm nhưng giọng điệu vẫn rất bình thường: "Ừm, tạm biệt."
*
Sau khi tạm biệt Liêu Hàng, Chương Thi Vân và đạo diễn xong, Thư Thời trở về khách sạn. Kết quả ở đại sảnh khách sạn lại bất ngờ thấy Bạch Trạch, bên cạnh hắn là một người đàn ông tóc đen cắt ngắn.
Mặc dù số lần gặp mặt chỉ đếm trên đầu ngón tay, nhưng ấn tượng của cậu đối với Bạch Trạch lại rất sâu sắc.
Một phần là vì Bạch Trạch là một Đại yêu, dù nhìn không ra lai lịch của hắn. Nguyên nhân khác là do Bạch Trạch là vị khách duy nhất từng đến nhà đại mỹ nhân chơi.
Hiện tại hắn xuất hiện ở đây là vì đại mỹ nhân đang ở đây hả?
Nhưng Thư Thời cũng chỉ kinh ngạc trong chốc lát rồi nhanh chóng quay mặt đi chỗ khác.
Ngược lại là Bạch Trạch đang đứng trước quầy tiếp tân, khi vô tình quay người nhìn thấy Thư Thời, ánh mắt hắn lộ ra vẻ suy tư.
Hắn dùng cùi chỏ huých huých Tỳ Hưu đứng bên cạnh: "Nè, nhìn kìa, người kia chính là cậu bạn nhỏ của Diệp Vọng đấy."
Tỳ Hưu quay đầu nhìn lướt qua, giọng nói có chút cảm thán: "Không ngờ Lão Diệp lại là một kẻ mê sắc đẹp đến thế."
Ánh mắt Bạch Trạch vẫn đặt trên người Thư Thời, nghe Tỳ Hưu nói xong có chút khinh bỉ: "Ngươi nói lời này cứ như——"
Lúc ánh mắt của hắn quét đến cổ tay Thư Thời, sắc mặt cứng đờ, giọng nói chợt ngừng bặt.
Tỳ Hưu khó hiểu: "Làm gì mà nói được một nửa rồi dừng lại vậy?"
Bạch Trạch thu lại vẻ vui đùa trên mặt, thúc giục Tỳ Hưu: "Thủ tục làm xong chưa, nhanh lên! Vừa rồi có phải hắn bị hoa mắt rồi sao?"
Tỳ Hưu đưa thẻ phòng cho Bạch Trạch: "Xong rồi đây này, gấp cái gì..."
Bạch Trạch không cãi cọ với Tỳ Hưu, trực tiếp kéo Tỳ Hưu vội vã đuổi theo Thư Thời đang bước vào thang máy.
Cửa thang máy sắp đóng lại đột nhiên có một cánh tay chen vào, Thư Thời giật mình, vội vàng ấn nút mở cửa.
Bạch Trạch kéo Tỳ Hưu chen vào thang máy: "Ngại quá, chúng tôi đang có việc gấp."
Yêu quái mà cậu từng gặp dưới dạng hồ ly, giờ đây lại ở chung trong không gian kín mít này dưới dạng người, Thư Thời cảm thấy hơi lạ lùng, cậu lắc đầu đáp: "Không sao, lần sau cẩn thận chút nhé."
Thư Thời nói xong bèn quay mặt đi, nhìn thẳng vào vách thang máy sáng bóng, không nói thêm lời nào.
Ánh mắt Bạch Trạch ngay lập tức cũng lia đến cổ tay cậu, chiếc vòng tay này, và cả nguyên liệu dùng để làm nó, nhìn thế nào cũng thấy rất giống...
"Vòng tay của cậu trông đẹp quá, có thể nói cho tôi biết mua ở đâu được không?" Bạch Trạch đột nhiên hỏi.
Thư Thời vô thức khẽ rụt cánh tay lại, liếc nhìn chiếc vòng tay, sắc mặt có chút không tự nhiên: "Không phải mua, là... hàng xóm tặng."
Cậu vốn định nói là bạn bè tặng, nhưng chợt nhớ đến yêu quái trước mắt này là bạn của đại mỹ nhân, nói vậy với đối phương cứ thấy là lạ, thế là vội vàng sửa lời thành hàng xóm.
Có được đáp án, ánh mắt Bạch Trạch mang theo chút ý tứ sâu xa: "À, vậy hả."
Trên mặt Tỳ Hưu đầy rẫy thắc mắc, nhưng ngại Thư Thời còn ở đây nên không dám hỏi.
Thang máy dừng ở tầng 6, Thư Thời bước ra, cửa thang máy đóng lại, bên trong chỉ còn Bạch Trạch và Tỳ Hưu.
Phòng bọn họ đặt là phòng Suite(*), ở tầng cao nhất.
"Vừa nãy ngươi làm trò bí hiểm gì vậy?" Tỳ Hưu mơ hồ hỏi.
Bạch Trạch hỏi ngược lại: "Ngươi thấy chiếc vòng tay kia không?"
"Thấy chứ, Lão Diệp tặng mà. Tặng vài món quà cho người mình thích thôi mà, có gì mà phải kinh ngạc chứ."
Bạch Trạch hỏi tiếp: "Vậy ngươi có để ý chất liệu dùng để làm chiếc vòng đó không?"
"Để ý cái đó làm gì chứ?"
"... Ngươi đúng là đồ ngốc!"
*
Lên đến phòng Suite, Bạch Trạch và Tỳ Hưu sau khi cất kỹ hành lý liền đi gặp Diệp Vọng.
Bạch Trạch hỏi thẳng: "Vòng tay của cậu bạn nhỏ là huynh tặng phải không? Sợi len cũng là của huynh luôn đúng không?" Hắn hỏi một câu hỏi tu từ với giọng điệu khẳng định.
Diệp Vọng lật trang sách, điềm nhiên đáp: "Phải thì sao?"
Hắn thừa nhận một cách thản nhiên như vậy khiến Bạch Trạch cảm thấy mình như đang làm quá mọi chuyện lên.
Diệp Vọng ngước mắt lên nhìn Bạch Trạch: "Ta có khi nào nói muốn đùa giỡn đâu?"
Bạch Trạch không thể phản bác được lời nào.
Đại yêu như bọn họ sinh mệnh dài đằng đẳng, dài đến nỗi đối với tình cảm có thể muốn làm gì thì làm nấy.
Hắn chỉ nghĩ Diệp Vọng đột nhiên động lòng, muốn thử mùi vị của tình yêu mà thôi.
Không thấy Bạch Trạch nói gì thêm, Diệp Vọng lại cúi đầu đọc sách, giọng điệu nhàn nhạt: "Giống hai ngươi chơi đùa nhiều năm như vậy, có ý nghĩa gì không?"
Vẻ mặt Bạch Trạch cứng đờ, Tỳ Hưu đang uống trà cũng không nói lời nào.
Diệp Vọng đã nói như vậy, Bạch Trạch cũng không tiếp tục truy hỏi nữa.
Trước khi tuyên thệ để trời đất chứng giám, phải lấy thứ trên thân thể mình trao đổi với đối phương, tóm lại đại khái là thế này: có vảy thì đưa vảy, có lông vũ thì đưa lông vũ, có lông mao thì đưa lông mao, còn nếu không có gì thì có thể dùng sừng cũ đã rụng để trao cho đối phương.
Diệp Vọng đã đưa vật phẩm ra thì điều đó đã nói lên rằng hắn không hề đùa giỡn.
Bạch Trạch nhớ đến trong thang máy hắn đã nhìn thấy chiếc vòng không hề dính một chút sát khí nào, vẻ mặt hơi phức tạp.
Sát khí trên người hung thú không phải không thể thu hồi, nhưng sát khí đối với hung thú chính là biểu tượng cho địa vị và thực lực, có rất ít hung thú sẽ làm như vậy. Ở trong Sơn Hải Cảnh, hung thú không có sát khí sẽ không sống lâu.
Hung thú thu sát khí, tựa như thú dữ thu móng vuốt của mình.
Diệp Vọng tặng chiếc vòng tay sạch sẽ như vậy, đã thể hiện rõ ý đồ của hắn.
Hắn sẵn lòng thu hồi móng vuốt của mình trước mặt cậu bạn nhỏ.
Tỳ Hưu ngồi bên cạnh cảm xúc trong lòng cũng thật khó tả hết bằng lời, Lão Diệp cũng đã yêu đương rồi, còn mình thì đã ngủ trong thư phòng ba trăm năm rồi, không biết bao giờ mới kết thúc đây.
*
Buổi tối, Thư Thời đeo khẩu trang và đội mũ xong liền một mình đi ra ngoài, trước đó cậu có nói sẽ mang đặc sản cho đại mỹ nhân.
Khi đó nghĩ là tặng đồ xong bọn họ cũng hết nợ nần, lúc cậu dọn đi sẽ không còn gánh nặng gì.
Mà bây giờ hiểu lầm đã được hóa giải, mặc dù cậu không có ý định dọn đi, nhưng vẫn muốn tặng đồ cho đại mỹ nhân.
Lần trước cậu tặng đại mỹ nhân cặp khuy măng sét, hôm sau đã thấy hắn đeo rồi, lúc cậu nhìn thấy vui lắm luôn.
Cậu thích tặng quà cho đại mỹ nhân vô cùng!
Cậu trước khi ra ngoài đã xem qua sách hướng dẫn du lịch, ở thành phố S nổi tiếng nhất là các món ăn vặt đặc sản và hàng thủ công đan len.
Sau khi dạo một vòng, cậu mua một đống đồ ăn vặt đặc sản của thành phố S, thuận tiện mua thêm một phần tôm hùm đất, còn về hàng thủ công đan len, cậu vẫn chưa biết nên mua thứ gì.
Đồ ở đây bán đa phần là những con vật nhỏ đan bằng len, hoặc một số vật dụng thông thường như giỏ xách, bóng đá, bàn ghế, v.v... đều không phải thứ cậu muốn.
Cậu muốn tặng đại mỹ nhân thứ gì đó có liên quan đến hắn, ví dụ như đồ thủ công mỹ nghệ giống với nguyên hình của hắn chẳng hạn, tiếc là quá khó để tìm thấy.
Sau khi đi vài vòng, Thư Thời cảm thấy hơi nản lòng.
Mấy thứ này còn không bằng cậu tự nhổ lông trên người mình ra làm cho đại mỹ nhân một cái!
Khoan đã...
Mắt Thư Thời bỗng sáng rỡ.
Cái này được đấy chứ.
Cậu có thể tự làm một cái mà.
Thư Thời nghĩ thông suốt liền trở về khách sạn, trên đường về gặp được Diệp Tứ, cậu đem hết đồ đang cầm trong tay đưa cho Diệp Tứ, nhờ anh ta chuyển giúp cho đại mỹ nhân.
Sau đó cậu quay về phòng mình sửa soạn đồ đạc.
Cậu phải nhanh chóng về nhà, tự tay làm quà tặng đại mỹ nhân!