Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ
Chương 62: Sáng Tỏ
Tui Tưởng Tui Là Lương Thực Dự Trữ thuộc thể loại Linh Dị, chương 62 tiếp tục diễn biến hấp dẫn của câu chuyện. Đọc online miễn phí, cập nhật nhanh nhất tại Storya - nền tảng đọc truyện chất lượng cao.
Diệp Vọng cầm bảng điểm vào thư phòng, nhìn thấy cuốn "Hướng dẫn yêu đương" đặt trên bàn học, hắn liền hiểu ra.
Vị trí cuốn sách đã thay đổi.
Hắn đặt cuốn sách ở đó vốn là ngẫu nhiên, nhưng không ngờ lúc này nó lại có công dụng khác.
Cũng chỉ vì thói quen đọc sách của tiểu hồ ly ngốc không được tốt lắm, tốt nhất là nên xem từ chương đầu tiên nhỉ.
Sáng hôm sau, Thư Thời tỉnh giấc trong ổ chăn, vừa nhìn thấy đại mỹ nhân bước ra từ phòng thay đồ, cậu bỗng nhiên thông suốt. Thoắt cái, cậu nhảy vọt từ trên giường lên người đại mỹ nhân, rồi cọ tới cọ lui lên quần áo hắn.
Không phải chỉ là một chút mùi hương thôi sao!
Cứ làm như không ai có được ấy chứ!
Diệp Vọng còn tưởng tiểu hồ ly ngốc này đã hết giận. Nào ngờ, vừa cúi đầu xuống, hắn đã thấy trên bộ âu phục đen của mình là một nhúm lông hồ ly trắng, hơn nữa còn bám đầy khắp nơi, chỗ nào cũng dính.
Vậy là hắn cũng nhận ra tiểu hồ ly ngốc đang muốn làm gì.
Diệp Vọng bế tiểu hồ ly ngốc xuống, đặt lên giường, rồi ngồi xổm đối mặt giải thích: "Tiệm nước hoa nằm ngay cạnh cửa hàng ăn vặt, ta mua đồ xong đi ngang qua đó nên vô tình bị ám mùi."
Nói đến đây, Diệp Vọng đưa tay nhéo nhéo tai Thư Thời: "Mọi ngày thì vô lo vô nghĩ, giờ lại học được cái thói hẹp hòi này rồi cơ đấy."
Thư Thời ngượng ngùng quay mặt đi, nhưng đầu cậu lại bị đại mỹ nhân giữ chặt. Không quay được, cậu đành tỏ vẻ như vẫn còn giận dỗi.
Nghe lời giải thích như vậy, toàn thân cậu khựng lại.
Máu cả người cậu dường như đều dồn hết lên mặt.
Xấu hổ cực kì.
Diệp Vọng nói xong, liền dùng thuật thanh tẩy phủi hết lông hồ ly trên người hắn.
Thư Thời thừa dịp chui ngay vào chăn, vùi mặt xuống.
Ngại quá là ngại, lần sau phải hỏi rõ ràng trước mới được.
Bây giờ nghĩ lại, dựa vào trình độ soi mói của đại mỹ nhân thì ngoại trừ cậu ra, hắn chắc chắn không thể tiếp xúc thân mật với bất kỳ kẻ nào khác.
Cần phải tin đại mỹ nhân hơn.
Đợi đến khi cậu suy nghĩ xong, ló đầu ra khỏi chăn, Diệp Vọng cũng vừa bước ra khỏi phòng thay đồ.
Thư Thời lấy lòng kêu "Chi chi" hai tiếng với hắn, Diệp Vọng nhíu mày, trêu chọc: "Không giận nữa à?"
Thư Thời đuối lý, nhưng không định gật đầu thừa nhận mình đang dỗi. Vì thế, cậu vươn hai chân trước lên.
Diệp Vọng không trêu chọc cậu nữa, đến bế cậu lên ra ngoài ăn sáng.
Trước khi đi, Diệp Vọng dặn Thư Thời: "Đồ ăn vặt để trong tủ thư phòng, không được ăn nhiều."
Thư Thời tự động bỏ qua nửa câu sau, chờ đại mỹ nhân đi rồi thì đến thư phòng. Cậu lôi một đống đồ ăn vặt từ trong tủ ra và trông thấy cuốn "Hướng dẫn yêu đương" đặt trên bàn học.
Nhắc đến bảng điểm lần trước, cậu cảm thấy khá hữu dụng, không biết liệu còn cách nào khác tốt hơn không.
Vì vậy, cậu nhảy lên bàn, mở sách ra. Tuy nhiên, cậu không ngờ tới là cuốn sách này lại có một tờ bị gấp lại!
Đại mỹ nhân đúng là chịu khó thật, thế mà còn đánh dấu mấy chỗ quan trọng.
Vậy để cậu xem thử, rốt cuộc là đại mỹ nhân đã đánh dấu cái gì!
Sau đó cậu lật đến trang bị gấp kia, thấy phần đánh giá độ ưa thích của chương đầu tiên.
Tít-
So với việc đánh giá xem đại mỹ nhân có xứng đáng để cậu thích hay không thì – thử thích – rồi xác định tâm ý xem sao.
Rõ ràng kiểu dễ dàng kiểm tra được độ ưa thích này rất hợp với cậu, cậu rất thích!
Thế nên, Thư Thời biến chân trước thành tay người, thừa dịp Cô Hoạch Điểu còn đang quét dọn bên ngoài mà lấy một cây bút máy từ ống đựng bút, bắt đầu làm bài kiểm tra.
Câu thứ nhất: Bắt đầu từ lúc đối phương xuất hiện, vẫn luôn chú ý người đó.
Vẻ ngoài của đại mỹ nhân đẹp như thế, đương nhiên phải ngắm nhiều rồi!
Đang lúc cậu muốn tích vào ô [Đúng] kia thì ngòi bút khựng lại. Sau đó, cậu lấy một tờ A4 từ máy in ra, dùng nó để chấm điểm.
Cậu sợ bị phát hiện vết hằn của bút máy, làm vậy cho chắc ăn.
Xong câu đầu, được 2 điểm.
Câu thứ hai: Nếu đối phương có yêu cầu, dễ dàng làm theo.
Đó là đương nhiên rồi, đại mỹ nhân quản lý cơm và đồ ăn vặt mà, lỡ mà không làm theo thì bị đại mỹ nhân cắt bớt phần ăn phải làm sao bây giờ chứ.
Được 4 điểm.
Câu thứ ba: Trong mắt ngoại trừ người đó, rất khó có hình bóng của kẻ khác.
Cái này thì không đúng, phạm vi tầm mắt cậu rất lớn, có thể thấy rất nhiều người.
Không thêm không bớt, vẫn 4 điểm.
Câu thứ tư: Biết hết tất cả sở thích của đối phương, ngoài ra còn muốn chiều lòng người đó.
Đại mỹ nhân thích vuốt lông, lần nào cậu cũng sợ bị vuốt trụi lông, nhưng lần nào cũng không từ chối!
Được 6 điểm.
Câu thứ năm: Biết tất cả khuyết điểm của đối phương, nhưng vẫn cảm thấy người đó là tuyệt nhất.
Đại mỹ nhân lạnh lùng, độc miệng, hay bắt bẻ, soi mói... Tóm lại là có rất nhiều khuyết điểm, nhưng cậu vẫn thấy đại mỹ nhân cực kỳ tốt.
Được 8 điểm.
Câu thứ sáu: Khó chấp nhận người đó gần gũi với người khác giới (hoặc đồng giới).
Tuyệt đối không được, trên người đại mỹ nhân không thể có mùi nước hoa của người khác!
Được 10 điểm.
...
Câu năm mươi: Chắc chắn đời này không ai có thể thay thế người đó.
Ngoại trừ đại mỹ nhân, cậu chắc chắn sẽ không cho bất kỳ người nào vuốt lông, cũng sẽ không ở nhà ai khác.
Được 94 điểm.
Thư Thời viết xong, đối chiếu đáp án và giật mình kinh ngạc.
80-100 điểm: Chúc mừng bạn, bạn đã rơi vào bể tình...
Thấy dòng này, đồng tử Thư Thời co lại, cây bút trên tay rơi bộp một tiếng, hai tay cậu biến lại thành chân.
Rồi sau đó, cùng với những cảm xúc không thể giải thích được, tốc độ đập của tim cậu cũng tăng nhanh, lồng ngực cũng dường như nóng lên.
Vấn đề nan giải bấy lâu nay bỗng có đáp án.
Thư Thời vươn chân sờ sờ lồng ngực, hơn nữa cậu cũng không hề ghét đáp án này.
Sự ngạc nhiên qua đi, chỉ còn lại sự kỳ diệu.
Cậu thật sự... thích đại mỹ nhân.
Thư Thời vươn hai chân ôm lấy đầu, cảm thấy hai má đã nóng bừng lên.
Cậu chưa từng thích ai, tự nhiên lại...
Nhưng dù cảm thấy ngượng ngùng, chóp đuôi dọc cạnh bàn của Thư Thời vẫn nhẹ nhàng đung đưa.
Đại mỹ nhân thích mình, mình cũng thích đại mỹ nhân.
Sau đó, có phải họ sẽ tiến triển từng bước?
Ví dụ như thổ lộ, nắm tay, ôm, rồi hôn...
Thư Thời tưởng tượng một hồi, không biết đã nghĩ tới điều gì, hai chân vừa buông xuống lại vội ôm lấy hai má.
Chuyện này, hình như có hơi sớm thì phải...
Đột nhiên có tiếng lạch cạch vang lên, Thư Thời đang đắm chìm trong cảnh tượng nào đó liền bừng tỉnh.
Sau khi phản ứng lại, cậu nhanh chóng vo tờ A4 dưới chân thành một cục rồi ngậm chặt trong miệng.
Cửa thư phòng mở ra, Cô Hoạch Điểu cầm cây lau nhà đứng ngoài cửa, trông thấy Thư Thời đang đứng trên bàn, trong miệng ngậm một cục giấy thì hết sức kinh ngạc.
Bà bỏ cây lau nhà xuống, đi đến: "Ôi ông nội nhỏ của tôi ơi, cái này không phải thứ để ngậm đâu, lỡ đó là tài liệu quan trọng gì thì sao!"
Thư Thời đã khép sách lại, không đợi Cô Hoạch Điểu tới gần đã nhảy khỏi bàn học, nhanh chóng chuồn ra khỏi thư phòng.
Hiện tại cậu vẫn còn là một con hồ ly bình thường "hơi có linh trí", không thể phá vỡ hình tượng trong lòng người, càng không thể để Cô Hoạch Điểu phát hiện cậu làm bài kiểm tra được!
Cậu phải đem chứng cứ đi tiêu hủy.
Cô Hoạch Điểu tiến đến, lông hồ ly còn chưa chạm tới, chỉ có thể trông theo bóng dáng Thư Thời đã thoát ra ngoài.
Bà sợ đó là thứ quan trọng, sốt ruột muốn đuổi theo, nhưng thoáng thấy cuốn sách trên bàn với bốn chữ to "Luyến ái chỉ nam" trên bìa, bước chân lập tức dừng lại, mặt mày bỗng trở nên cực kỳ vui vẻ.
Tiên sinh thật đúng là... Xem sách gì thế không biết.
Thư Thời xé giấy thành vụn rồi ném vào thùng rác, tiếp đó trở về ổ, nhìn chằm chằm miếng lót trắng mềm mại dưới thân mà ngẩn người, chân cậu vô thức gãi gãi chíp bông trắng trên đệm mềm.
Hiện giờ, trong mắt đại mỹ nhân, cậu chỉ là một con hồ ly vừa có linh trí. Cậu muốn nói rằng, thực ra cậu đã lừa dối đại mỹ nhân.
Nếu mọi chuyện vẫn còn như trước, cứ tiếp tục như vậy cũng không có gì là không tốt.
Nhưng giờ cậu đã biết mình thích đại mỹ nhân rồi, mọi chuyện không còn giống với trước nữa. Cậu phải giải quyết vấn đề này.
Bằng không thì sau này nếu chuyện bị lộ, hậu quả sẽ rất nghiêm trọng.
Nhưng mà phải giải quyết thế nào đây...
Thư Thời gục đầu, gác lên hai chân bắt chéo, thở dài.
Đang lúc muộn phiền thì chiếc điện thoại giấu dưới đệm bỗng bật sáng.
Là đạo diễn Chung gọi điện đến.
Thư Thời xốc lại tinh thần, ra ngoài trở lại nguyên hình, sau đó cầm di động đến bên giường, bọc chăn rồi kết nối điện thoại.
"Alo, đạo diễn Chung ạ?"
Chung Vệ nhìn kịch bản trên bàn, trên tay kẹp một điếu thuốc chưa đốt, liền vào thẳng vấn đề: "Từ tháng bảy đến tháng chín cậu không có lịch trình gì chứ?"
Nghe vậy, lòng Thư Thời giật nảy, bàn tay cầm điện thoại bắt đầu đổ mồ hôi, lắp bắp nói: "Không, không có ạ."
Đạo diễn Chung hỏi như vậy, có phải có nghĩa là...
"Như vậy, tháng bảy tôi sẽ báo lại cậu thời gian cụ thể để vào đoàn."
!!!
Dự đoán đã thành sự thật, Thư Thời cứ như bị một chiếc bánh lớn từ trên trời rơi trúng đầu, tâm tình vui sướng đến mức như có thể vỗ cánh bay ngay tại chỗ.
Cậu bọc chăn lăn lộn trên giường vài vòng mới ngưng, sau đó nhớ ra còn chưa trả lời đạo diễn Chung, liền nhào tới chiếc điện thoại bên cạnh, giọng điệu hào hứng: "Vâng, đạo diễn Chung, cháu hiểu rồi, cảm ơn đạo diễn Chung ạ!"
Đạo diễn Chung bị ngữ khí vui sướng của cậu lây lan, bất giác cũng cười: "Được rồi, không cần vui mừng đến thế, mau sắp xếp thời gian đến đây ký hợp đồng."
"Dạ! Đã rõ!"
Cúp điện thoại xong, Thư Thời tức khắc gọi điện cho Trương Kỳ để báo lại.
Trương Kỳ nghe xong, vừa ngỡ ngàng vừa vui vẻ.
Lần trước còn tưởng diễn xuất không đạt yêu cầu, kết quả lại được chọn, thật đúng là nở mày nở mặt!
Nghe Thư Thời nhắc đến hợp đồng, Trương Kỳ dường như đáp ngay tắp lự: "Ký! Ký liền đi! Ký gấp! Có hợp đồng giấy trắng mực đen mới có thể yên tâm."
Vì thế ngay trong chiều hôm ấy, Trương Kỳ đã liên hệ với nhà sản xuất và Chung Vệ, hẹn thời gian để ký hợp đồng.
Ký tên của mình, khoảnh khắc đặt bút xuống, Thư Thời mới cảm thấy lòng mình ổn định lại.
Từ lúc nhận cuộc gọi ban sáng đến tận giờ, cậu vẫn luôn cảm thấy lâng lâng, không chân thật chút nào.
Giờ thì tốt rồi, hợp đồng đã ký xong, mọi chuyện đã an bài!
Sau khi ký xong, Thư Thời nhìn Chung Vệ đang ngồi cạnh, một thắc mắc trong lòng cậu lại dâng lên.
Cậu nhích lại gần Chung Vệ, giọng điệu hơi thấp thỏm: "Đạo diễn Chung, ngài chọn cháu, ngoài kỹ năng diễn xuất thì còn lý do nào khác không ạ?"
Cậu vẫn sợ, sợ đạo diễn Chung nể mặt đại mỹ nhân mới cho cậu vai này.
Chung Vệ vuốt cằm: "Để mà nói thì cũng coi như là có đấy."